
Bạn
bè yêu quý gửi cho một nhận xét ngắn này của một người Nhật về người
Việt mình. Thẳng thắn và sòng phẳng. Rất đau nhưng tiếc thay rất đúng.
Xin đưa lên Blog để bạn đọc đọc và ngẫm nghĩ về tính cách người Việt.
Liệu có thể coi tính cách đó là sản phẩm của một môi trường sống và cơ
chế quản lý kiểu xin- cho khiến con người ta, trong bất cứ hoàn cảnh
nào, ngay lập tức chỉ nghĩa đến cái lợi cỏn con của mình, mà quên mất
những điều về lòng tự trọng, lợi ích chung. Sự cào cấu, xâu xé kiểu đó,
xét cho cùng, đáng thương. Và cũng vì thế, mà cái sự “văn minh” còn
quãng cách khá xa…
Muốn
biết người Nhật thật sự đánh giá thế nào về Việt Nam thì phải nghe
những câu chuyện của những người lao động trực tiếp. Còn các nhà nghiên
cứu, giáo sư, tiến sỹ, chính trị gia, các nhà ngoại giao, doanh nhân
Việt Nam thường chỉ nghe được những lời lẽ ngoại giao từ những người
đồng nhiệm với họ phía Nhật Bản nên chưa chắc đã biết được người Nhật
thực bụng nhìn vào Việt Nam thế nào.
Chẳng
hạn như thế này, một công nhân làm cho một công ty Nhật ở Việt Nam kể
lại khi một kỹ sư Nhật về nước ông ấy không ngại ngần nói với người công
nhân Việt Nam: “Người Việt các anh sẽ muôn đời khổ. Đấy là vì các anh
chỉ biết nghĩ đến những cái lợi lộc nhỏ của cá nhân mà không biết nghĩ
đến cái lợi lớn của chung” Rồi viên kỹ sư minh hoạ: “Một cái vít chúng
tôi phải mang từ Nhật sang giá 40.000đ mà rơi xuống đất thì công nhân
Việt Nam các anh thản nhiên dẫm lên hoặc đá lăn đi mất vì nó không phải
của các anh.
Nhưng
các anh đánh rơi điếu thuốc lá đang hút dở giá 1.000đ thì các anh sẵn
sàng nhặt lên và hút tiếp cho dù nó bị bẩn chỉ vì nó là của các anh. Hay
như cuộn cáp điện chúng tôi nhập về giá 5tr/m, nhưng các anh cắt trộm
bán được có vài trăm nghìn/m. Tất cả những việc làm đó mang lại chút lợi
lộc cho các anh nhưng gây thiệt hại lớn cho doanh nghiệp vì chúng tôi
phải nhập bổ sung hoăc nhập thừa so với cần thiết”.

Còn
lái xe của viên kỹ sư đó thì được nghe ông ấy tặng quà có giá trị và
được nghe ông ấy “tâm sự” như sau: “Tôi rất cảm ơn anh lái xe an toàn
cho tôi suốt 5 năm qua. Vì anh là người bảo đảm mạng sống của tôi nên
anh làm gì tôi cũng chiều nhưng anh đừng tưởng anh làm gì sai mà tôi
không biết. Anh đưa đón tôi ra sân bay quãng đường chỉ hơn 30km anh khai
là hơn 100km tôi cũng ký, anh khai tăng việc mua xăng, thay dầu tôi
cũng ký là vì tôi cần anh vui vẻ lái xe để tôi được an toàn. Nhưng anh
và các công nhân Việt Nam đừng tưởng là các anh vặt được người Nhật.
Các
anh nên biết rằng lẽ ra chúng tôi có thể trả lương cao hơn hoặc tăng
lương nhiều hơn cho các anh. Nhưng đáng phải tăng lương cho các anh
500.000 thì chúng tôi chỉ tăng 200.000. Còn 300.000 chúng tôi phải giữ
lại để chi trả bù đắp cho những trò vụn vặt hay phá hoại của các anh.
Cuối cùng là tự các anh hại các anh thôi. Còn chúng tôi cũng chỉ là lấy
của người Việt cho người Việt chứ chúng tôi không mất gì cả”.
Awake Phamtt
Awake Phamtt

0 comments:
Post a Comment