Saturday, July 4, 2015

Công an CSVN xâm phạm quyền tự do đi lại của tôi

Côn an Nguyễn Đức Hữu
Tôi là Trần Thị Nga sinh năm 1977. Địa chỉ: tổ 8 phường Hai Bà Trưng, Thành phố Phủ Lý, tỉnh Hà Nam. 

Ngày 23/06/2015 tôi đến phòng Xuất nhập cảnh công an tỉnh Hà Nam làm lại Hộ chiếu do hết hạn. Công an nhận hồ sơ của tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, biên lai số 4441BN-PA72. 

Lúc 9h04 phút sáng 30/06/2015 một nữ công an dùng số điện thoại 03513859000 gọi điện cho tôi số 0972572585 giới thiệu tên Hanh phòng Xuất nhập cảnh công an tỉnh Hà Nam thông báo hồ sơ làm hộ chiếu của tôi bị phòng nghiệp vụ bộ công an cấm xuất cảnh nên không được làm hộ chiếu.

Sáng ngày 2/7/2015 tôi đến phòng Xuất nhập cảnh công an tỉnh Hà Nam yêu cầu cung cấp cho tôi Quyết định cấm xuất cảnh tôi vì lý do gì? Tôi phạm tội gì mà bị cấm xuất cảnh? Người đại diện công an tỉnh Hà Nam tiếp tôi là bà Nguyễn Thị Hanh và ông Nguyễn Đức Hữu mã số 345-031. Bên công an trả lời vòng vo không đưa cho tôi quyết định Cấm Xuất Cảnh mà lại viết Biên Bản Làm Việc với nội dung thông báo tôi bị cấm xuất cảnh từ ngày 31/12/2012 đến 31/12/2015 mà không có lý do. 

Ông Nguyễn Đức Hữu mã số 345-031 ngang nhiên tuyên bố là đại diện công an tỉnh Hà Nam thông báo công khai trước mặt nhiều người dân là tôi bị cấm xuất cảnh vì tôi là Thành viên đảng Việt Tân và tham gia nhiều hoạt động của đảng Việt Tân trong thời gian qua. Tôi yêu cầu ông Hữu đưa ra bằng chứng tôi là đảng viên đảng Việt Tân, và nêu rõ các hoạt động của tôi là gì thì ông ta không trả lời được. 

Trong thời gian làm việc tôi nhất quyết yêu cầu ông Hữu đưa tôi quyết định Cấm Xuất Cảnh tôi ông ta hết quanh co thì chuyển ra xỉ nhục tôi khi ông ta nói tôi là loại Chốn Chúa Lộn Chồng trước mặt rất nhiều người đang ngồi chờ làm hộ chiếu tại đây. 

Sau nhiều giờ làm việc vòng vo công an tỉnh Hà Nam không đưa ra được quyết định cấm xuất cảnh tôi khi tôi đòi hỏi thì công an tỉnh Hà Nam giở trò hèn mời tôi về công an phường để làm việc và đã huy động hơn 20 công an, côn đồ đến bao vây đe dọa tôi ngay tại phòng XNC, trong số côn đồ có tên Thăng an ninh tôn giáo tỉnh Hà Nam, tên Công phòng bảo vệ chính trị CA tỉnh Hà Nam cùng những kẻ nhiều lần bắt cóc đánh đập, cướp tài sản của mẹ con tôi. 

Trước nguy cơ bị công an, côn đồ hãm hại tôi đã nhận được sự giúp đỡ của những người dân ở đấy đưa tôi về nhà an toàn khi mà công an, côn đồ đã vặn van làm xịt lốp xe của một trong số những người giúp đỡ tôi. 

Bản thân tôi không phải là người dân duy nhất bị công an cộng sản Việt Nam tùy tiện cấm xuất cảnh, bị đánh đập bắt bớ với lý do lãng nhách khi công an luôn lấy tổ chức Việt Tân ra làm lý cớ vu vơ hòng che đậy cho việc làm sai trái và những tội ác của ngành công an và các cán bộ đảng viên đảng cộng sản gây ra với người dân Việt Nam. Họ cũng chưa hề chứng minh được các bạn bên Việt Tân đã làm gì sai trái trong khi Việt Tân được rất nhiều chính phủ tự do công nhận. 

Là một công dân tự do và chưa hề vi phạm pháp luật tôi sẽ tiếp tục đấu tranh đòi quyền làm hộ chiếu và xuất cảnh của mình bởi tôi là công dân 38 tuổi chứ không phải đứa trẻ 3 tuổi để sợ các trò ngáo ộp của công an cộng sản Việt Nam.




Nhân quyền vẫn là mối quan tâm lớn trong quan hệ Việt – Mỹ

Theo thông báo của Ban đối ngoại trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam viếng thăm chính thức Hoa Kỳ từ ngày 6 đến 10/7/2015.

Cùng đi có 2 Ủy viên Bộ chính trị là bà Tòng Thị Phóng, Phó Chủ tịch Quốc hội, ông Lê Thanh Hải, Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh 1 Bí thư Trung ương Đảng là ông Trần Quốc Vượng, Chánh văn phòng Trung ương Đảng; 1 Phó Thủ tướng là ông Phạm Bình Minh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Ngoại giao; ông Hoàng Bình Quân, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Đối ngoại trung ương và một số ủy viên Trung ương Đảng là bộ trưởng, thứ trưởng.

Chuyến đi thăm của Tổng bí thứ Nguyễn Phú Trọng đúng vào dịp kỷ niệm 20 năm Việt Nam và Hoa Kỳ bình thường hóa mối bang giao giữa 2 nước.

20 năm qua quan hệ kinh tế, giáo dục, văn hóa giữa 2 nước có nhiều bước phát triển nổi bật. Tuy nhiên về mặt nhân quyền thì ở Việt Nam có bước tiến chậm chạp. Trên lĩnh vực tự do báo chí, tự do thông tin, tín ngưỡng tôn giáo vẫn bị xếp hạng vào nhóm cuối bảng của nhiều tổ chức quốc tế.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A đã có một số đánh giá về quan hệ Việt Mỹ 20 năm qua và sự liên quan đến các hoạt động xã hội dân sự ở Việt Nam qua cuộc phỏng vấn của phóng viên Trần Quang Thành.

Nội dung như sau, mời quí vị cùng nghe

(Youtube PV Tiến sĩ Nguyễn Quang A)

***

Trần Quang Thành: Thưa tiến sĩ Nguyễn Quang A,

Trong tháng 7 này, có 2 sự kiện ở Việt Nam được dư luận, trong và ngoài nước rất quan tâm. Đó là kỷ niệm 20 năm bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ: chuyến đi thăm Mỹ của ông Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

Tiến sĩ Nguyễn Quang A bình luận gì về 2 sự kiện lịch sử này ạ?

Nguyễn Quang A: Ngày 12/7/1995, Tổng thống Bill Clinton đã ra thông báo về việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Năm nay là đúng 20 năm kỷ niệm ngày bình thường hóa quan hệ ngoai giao đó. Đồng thời ngày mai (4/7/2015) là Quốc khánh Mỹ. Tối hôm qua (2/7/2015) Đại sứ quán đã tổ chức một buổi chiêu đãi với sự hiện diện của cựu Tổng thống Bill Clinton.

Sự kiện đánh dấu phát triển mối quan hệ giữa 2 nước hết sức là quan trọng. 20 năm qua đã chứng kiến sự phát triển rất nhiều ở Việt Nam về kinh tế và mọi thứ.

TQT : Trong chuyến đi thăm sắp tới của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ông quan tâm điều gì nhất?

NQA: Cuộc viếng thăm của ông Trọng khởi đầu vào ngày 5 tức là chỉ còn 2 ngày nữa thôi kéo dài đến ngày 9 tôi thấy đây là một cuộc đi thăm rất đặc biệt. Bởi vì ông Trọng không gì một chức vụ gì trong nhà nước. Thật lấy làm lạ. Đối với chính giới Mỹ đây cũng là lần đầu tiên đón một tổng bí thư một đảng cộng sản nhưng không giữ một chức vụ nào về nhà nước. Ông Khơ-rút-sốp ngày xưa hay ông Hồ Cẩm Đào, ông Giang Trạch Dân, hay ông Tập Cận Bình đều có một chức vụ nhà nước. Còn ông Nguyễn Phú Trọng không có một chức nào trong nhà nước cả. Đó là một sự lạ. Nhưng theo tôi bên phía Mỹ họ rất thực dụng. Ai là người thực sự cầm quyền, trong mối quan hệ ấy sao tốt cho phía Mỹ họ cũng không câu nệ về chuyện nghi thức như thế nào. Còn nội dung cuộc gặp gỡ thì nó chưa diễn ra, tuy rằng người ta đồn đoán cái này, cái kia. Tôi không bình luận cái gì mình không chắc chắn, nó chưa diễn ra. Nếu có bình luận thì là sau cuộc đi thăm này mới có thể bình luận một vài câu gì đó.

TQT: Trong chuyến thăm Mỹ, có một sự kiện diễn ra ở New York. Đó là Tổng bí Nguyễn Phú Trọng sẽ gặp những đồng chí của mình là Đảng Cộng sản Mỹ. Phải chăng đây cũng là một sự đặc biêt.? Ở nước Mỹ, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có thể gặp đảng đối lập. Nhưng ở Việt Nam chắc ông Obama không thẻ gặp đại điện đảng đối lập khi đến thăm Việt Nam phải không TS Nguyễn Quang A?

NQA : Đó là sự khác biệt giữa Việt Nam và Mỹ. Bởi vì Mỹ là một nền dân chủ. Ở Việt Nam là một chế độ độc tài, họ không cho bất cứ đảng đối lập nào hoạt động. Tôi thấy có lẽ đó là một bài học thấm thía cho ông Trọng để ông ấy thay đổi cái tư duy của mình. Tôi nghĩ ông ấy vẫn còn trẻ chưa đến nỗi già lắm. Nhưng mà một sự kiện như thế cũng không làm cho ông thay đổi chút nào đâu

TQT: Trước khi diễn ra cuộc đi thăm Mỹ của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, vào 2 ngày 23 và 24/6 mới đây tại Washington DC đã diễn ra cuộc đối thoại giữa Mỹ và Trung Quốc. Dẫn đầu đoàn Trung Quốc là 2 phó thủ tướng; phía Mỹ là phó tổng thống. Trong cuộc đối thoại này họ đã nói thăng với nhau đừng có biến bất đồng thành bất hòa. Ông bình luận gì về sự kiện này?

NQA: Tôi nghĩ là mối quan hệ Mỹ - Trung là một mối quan hệ rất quan trọng không chỉ với nhân dân Mỹ và nhân dân Trung Quốc mà nó ảnh hưởng đến toàn thế giới. Đây là 2 nước lớn rất là hùng mạnh. Tôi nghĩ là ngay đối với cả người Việt Nam nếu chúng ta suy nghĩ một cách chín chắn thì chúng ta có thể thấy là mối quan hệ giữa 2 nước đó nó được yên thắm, nó được yên bình, nó cũng tốt cho Việt Nam. Bởi vì sự xấu đi giữa 2 cường quốc lớn như thế thì nó có thể ảnh hưởng đến toàn thế giới và đến bản thân cuộc sống hàng ngày của mỗi chúng ta. Tất nhiên là người Việt Nam ai cũng đau đáu cái chuyện giữa mình và Trung Quốc nó thế nào ấy? Tôi nghĩ điều quan trong là làm sao cho chúng ta mạnh lên, khỏe lên và có sức tự cường. Cái đó mới là chính. Mình không bao giờ kỳ vọng trong mối quan hệ giữa 2 nước lớn này, ngoài điểm chung là ổn định, hòa bình sẽ có lợi chung cho thế giới và mình cũng được hưởng cái chung đó. Nhưng cũng rất có thể người Việt Nam rất e ngại trong sự bình ổn chung như thế Trung Quốc họ tìm cách họ xỉa mình ở Biển Đông, ở nơi này, nơi kia. Tôi nghĩ đó là một thực tế mà chúng ta phải đối mặt, phải đương đầu và đương đầu với sức mạnh của chính chúng ta, bằng trí tuệ của chính chúng ta không thể dựa dẫm vào ai được. Tất nhiên chúng ta phải vận dụng tất cả các mối quan hệ để làm sao mình có nhiều bạn hơn khi khả năng xấu giữa Việt Nam và Trung Quốc ở Biển Đông nó xảy ra. Đấy là việc người Việt Nam chúng ta phải lo. Chứ không phải mong chờ vào những người khác.

TQT: Trong quan hệ Việt Nam – Mỹ ấm lên, tốt lên như vậy nó có là rào cản cho mối quan hệ Việt – Trung không thưa Tiến sĩ Nguyễn Quang A?

NQA: Nếu tôi là người lãnh đạo Trung Quốc tôi cũng không muốn điều ấy. Nhưng mà họ cũng phải chấp nhận sự thực như vậy. Họ không muốn, nhưng đời nó vẫn thế. Tôi nghĩ nếu chúng ta khéo léo thì cái chuyện quan hệ tốt lên giữa Việt Nam và Mỹ sẽ không có ảnh hưởng gì nhiều lắm đến quan hệ Việt Nam và Trung Quốc.

TQT: Trở lại 20 năm bình thường hóa quan hệ Việt Nam và Mỹ với sự có mặt của cựu Tổng thống Bill Clinton trong dịp này ông đánh giá như thế nào ạ?

NQA: Tôi nghĩ trong bài phát biểu tối hôm qua (2/7) cựu Tổng thống Clinton nói là ông cảm động. Ông nhắc lại những khó khăn lúc đó khi đưa ra quyết định rất táo bạo của ông về bình thường hóa quan hệ. Ông kết luận trong quan hệ giữa con người, giữa các nước với nhau việc đối thoại ôn hòa, hợp tác là tốt hơn rất nhiều so với việc đối đầu, đe dọa lẫn nhau.

Tôi nghĩ những thành tích của Việt Nam trong phát triển quan hệ với Mỹ trong 20 năm qua là minh chứng cho sự khôn ngoan ấy. Rất đáng tiếc là trong một thời gian dài vì lý do này, lý do nọ người ta còn đang tranh cãi nhau vì Việt Nam và Mỹ đã có một cuộc đối đầu hết sức là quyết liệt và thực sự là chẳng có lợi cho ai cả. Tôi nghĩ bài học đó có lẽ nó còn đúng cho cả muôn đời sau và không phí khi phải nhắc lại những bài học như thế. Bời vì đấy là những thứ ai cũng phải thấm nhuần để có hành động cho nó phù hợp. Ngược lại nếu chúng ta lơ là thì sẽ có thể xảy ra những cuộc nồi da nấu thịt và thật sự không có lợi cho bất kể một người nào cả

TQT: Trong quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ cũng có lúc chúng ta bỏ lỡ nhịp. Đó có phải là những bài học chúng ta phải rút ra để không phải lỡ nhịp trong thời gian sắp tới không thưa Tiến sĩ Nguyễn Quang A?

NQA: Tôi nghĩ rằng đứng là như vậy nhưng nếu nói rằng chỉ chúng ta lỡ nhịp thì không hoàn toàn đúng. Bởi vì cả người Mỹ cũng nhiều khi lỡ nhịp nữa chứ không phải chỉ có người Việt Nam. Về cái ấy người Việt Nam cũng phải học, người Mỹ cũng phải học từ những bài học xấu của quá khứ để vun đắp cho tương lai tốt đẹp hơn.

TQT: Quan hệ giữa nhà nước Mỹ và nhà nước Việt Nam ấm lên, phát triển tốt lên trong quan hệ chính trị, an ninh, quốc phòng, kinh tế và nhiều mặt khác. Điều đó nó có ảnh hưởng gì đến hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự, các hoạt động đòi dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam không thưa Tiến sĩ Nguyễn Quang A?

NQA: Việc này nó có 2 mặt của nó. Tôi nói ví dụ với chuyến đi của ông Nguyễn Phú Trọng, với bài phát biểu của cựu Tổng thống Clinton tối hôm qua (2/7) ông áy rất ca ngợi những thành tích của Việt Nam trong 20 năm vừa qua và tương lại rất xán lạn. Cái đó có thể làm cho người dân thấy hệ thống này nó có tính chính đáng của nó và như thế nó cũng có thể ảnh hưởng đến việc hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự, những người đấu tranh dân chủ, phán đấu cho dân chủ hóa ở Việt Nam. Nhưng ngược lại với sự ấm lên của mối quan hệ giữa 2 nước nó lại giúp cho những người hoạt động xã hội dân sự hoạt động một cách ôn hòa đỡ hơn thời kỳ trước. Tôi nói ví dụ bài phát biểu của ông đại sứ Mỹ tối hôm qua (2/7) ở đoạn đầu khi ông nói bằng tiếng Việt ông chào mừng những người cộng sản, những người khác, rồi đến những người hoạt động xã hội dân sự. Nó có mặt này mặt kia nhưng nhận xét tổng thể lại tôi thấy vì việc đấu tranh cho nhân quyền, đấu tranh cho dân chủ là một quá trình dài, rất là gian khổ, không phải một sớm, một chiều. Cái ấm lên của mối quan hệ ám lên giữa Việt Nam và Hoa Kỳ xét về tổng thể nó có lợi hơn cho các hoạt động xã hội dân sự, đấu tranh cho dân chủ.

TQT: Trong quá trình 20 năm có nhiều sự kiện chứng minh nhà nước cộng sản luôn nuốt lời. Khi gia nhập WTO họ cũng hứa hẹn nhiều điều có lợi cho xã hội dặn sự, cho phát triển của phong trào đấu tranh dân chủ. Nhưng khi vào WTO rồi thì họ quay lưng lại đàn áp phong trào dân chủ rất là tàn khốc. Sau khi được Mỹ đáp ứng những điều họ mong muốn hì họ cũng lật lại. Khi được ký hiệp ước song phương về kinh tế rồi bây giờ sắp sửa váo TPP họ cũng hứa rất nhiều điều. Nhưng người ta cũng đang lo ngại khi được vào TPP rồi, lời hứa có được thực hiện hay nó lại như vết xe đổ?

NQA: Nhận xét của anh như vừa nói nó vừa đúng và nó vừa không đúng. Nó đúng hiện tượng như thế là có. Nhưng nó không đúng ở một điểm là nếu chúng ta xét quá trình tiến hóa trong dài dài chứ không phải trong dăm ba việc cụ thể ngay sau một vài sự kiện thì phải nói thực sau khi Việt Nam vào WTO, sau khi hiệp định song phương về kinh tế được ký kết các quan hệ nó được cải thiện thêm. Nếu nhìn dài, nhìn xa như thế thì có thể thấy tình hình kẻ cả về nhân quyền hay không gian hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự là có được nới ra. Nó có được cải thiện chứ không phải là không có. Tất nhiên nó không được như chúng ta mong muốn. Mình nhìn sự phát triển của cả mặt này, mặt kia. Tôi nghĩ chúng ta chỉ nhìn thấy một nửa sự thật thì có lẽ chưa hẳn hoàn toàn là sự thật. Nói như thế không có nghĩa là tôi phủ nhận ý kiến của anh nêu. Ý kiến của anh là đúng không có sai. Chúng ta phải đấu tranh mạnh mẽ hơn nữa để thay đổi tình trạng đó. Nhưng mà bảo họ không có thay đổi gì cả, họ luôn luôn nuốt lời, họ không có cải thiện gì thì theo tôi cũng không hoàn toàn đúng

TQT: Vậy thì trong thời gian tới đây các tổ chức xã hội dân sự sẽ làm gì để đẩy mạnh cuộc đấu tranh của mình được tốt đẹp hơn, được điều kiện thuận lợi hơn để đất nước ta nhanh chóng sớm có dân chủ, nhân quyền thật sự?

NQA: Tôi nghĩ – đây là ý kiến riêng của tôi – Tôi nghĩ là các tổ chức xã hội dân sự vẫn phải bám lấy quyền của mình và vận động người dân biết rõ các quyền của mình. Những quyền ấy là quyền hiển nhiên của con người. Những quyền ấy thậm chí đã được ghi vào Hiến pháp Việt Nam từ lâu rồi. Hãy thực thi những quyền ấy không đợi ai ban phát cả. Đó là điều rất quan trọng. Những người nào cản trở người dân thực thi những quyền của mình thì những người đó chính là người phạm pháp. Và thật sự trong trường hợp này phải vạch rõ ra chính các quan chức nhà nước, các cơ quan nhà nước mới là những người vi phạm Hiến pháp, vi phạm pháp luật. Chỉ có kiên trì như thế các hoạt động mới khởi sắc.

Anh có nhắc đến chuyện mau chóng có một nền dân chủ. Ở đây có một điều hiểu mau chóng là thế nào? Mau chóng là 6 tháng, 18 tháng, 36 tháng hay là 5 năm, hay là hơn nữa? Tôi nghĩ mau chóng hay không mau chóng là tùy thuộc vào bản thân chúng ta, bản thân người dân Việt Nam. Nếu người dân Việt Nam với một cách hợp pháp, một cách xây dựng hoạt động để thực hiện các quyền của mình gây sức ép liên tục 24 giờ một ngày, 7 ngày một tuần lên mọi lĩnh vực đối với chính quyền, buộc chính quyền phải thay đổi, buộc chính quyền phải giải trình với dân từ kinh tế, môi trường cho đến quyền con người, chuyện thực hiện quyền dân chủ. Nếu làm như thế thì thời gian anh gọi là mau nó sẽ đến mau. Còn nếu chúng ta chỉ có lo thế thôi nhưng mà không làm gì hoặc là thỉnh thoảng phán một vài câu, mà không bắt tay vào làm hàng ngày, hàng giờ, mà thờ ơ, tôi nghĩ cái anh mong là mau có thể kéo ra rất là dài. Tùy thuộc váo chúng ta và tất nhiên cả vào nhà cầm quyền nữa. Cho nên việc làm sao để cho họ hiểu họ đã làm ngược, họ đã làm trái với luật do họ đề ra.

Trong mối liên hệ bên trong và bên ngoài phối hợp tạo ra áp lực quốc tế làm cho chính quyền họ thay đổi nhưng áp lực từ bên trong ra là quan trọng nhất.

TQT: Xin cảm ơn Tiến sĩ Nguyễn Quang A

04/07/2015

Hỏi ông Nguyễn Bắc Son, bộ trưởng bộ 4T: Facebook - nói thế này là nói xấu hay nói thật?



1- Tôi nói: Đảng cộng sản Việt Nam độc tài vì trong hơn 70 năm qua đảng giành quyền độc tôn cai trị Việt Nam và không chấp nhận đa nguyên, đa đảng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

2- Tôi nói: Nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam không có chính danh để lãnh đạo nhân dân Việt Nam vì nó không phải do dân bầu mà do đảng chỉ định. 

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

3- Tôi nói: Với chế độ "đảng cử dân bắt buộc phải bầu", Quốc Hội nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà trước năm 1975 và nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam sau năm 1975 chỉ là một cơ quan bù nhìn của đảng cộng sản Việt Nam. Nó được đảng dựng ra để che mắt thế giới và lừa gạt nhân dân, ngoài ra không có thực quyền như điều 69 Hiến Pháp quy định.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

4- Tôi nói: Chế độ cộng sản hiện nay tại Việt Nam là không dân chủ bởi vì người dân không có quyền lựa chọn chế độ, nhà nước để thay mặt cho mình lãnh đạo và quản lý xã hội. Tất cả đều do đảng cộng sản tự biên tự diễn.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

5- Tôi nói: Xã Hội Chủ Nghĩa là hoang tưởng, không ai biết nó như thế nào, xây dựng bao giờ mới xong! Đảng cộng sản dùng nó như một cái cớ để duy trì vĩnh viễn sự cai trị của mình, bởi vì chỉ có đảng mới biết xây dựng nó như thế nào còn nhân loại trên thế giới thì "bó tay chấm com".

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

6- Tôi nói: Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản VIệt Nam không có tự do tư tưởng. Mọi tư tưởng khác với học thuyết Karl Max, Lenin đều bị quy chụp vào tội phản cách mạng, chống đảng, chống nhà nước.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

7- Tôi nói: Việt Nam dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt Nam không có tự do ngôn luận. Mọi phát biểu không đúng theo đường lối chính sách của đảng cộng sản đều bị quy vào tội phản động. 

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

8- Tôi nói: Dưới nhiều hình thức mật đàm, mật nghị, hội nghị, mật ước, hiệp định, thỏa thuận cấp cao... trong 70 năm qua đảng cộng sản Việt Nam đã giao các phần lãnh thổ, lãnh hải của Việt Nam sau đây cho Trung cộng: trên 10.000 cây số vuông biển trên vịnh Bắc Bộ, Biển Đông, Hoàng Sa, một phần Trường sa và trên 1000 cây số vuông đất đai, rừng núi dọc theo biên giới Việt-Tàu trong đó có ải Nam Quan, đồi Lão Sơn, 1/2 thác Bản Giốc...

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

9- Tôi nói: Đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước của nó đàn áp, bỏ tù người dân yêu nước biểu tình phản đối Trung cộng xâm lăng Biển Đông của Việt Nam là hèn với giặc ác với dân.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

10- Tôi nói: Quốc nạn tham nhũng ở nước ta chính là đảng cộng sản Việt Nam và nhà nước của nó bởi vì chỉ những kẻ có chức có quyền mới có cơ hội để tham nhũng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

11-  Tôi nói: Năm 1958 Phạm Văn Đồng theo lệnh của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam, thay mặt nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ký công hàm công nhận Biển Đông Việt Nam thuộc quyền quản lý của Trung cộng là hành động bán nước.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

12- Tôi nói: Hồ Chí Minh và đảng cộng sản xua quân vào đánh miền Nam Việt Nam là đánh cho Trung Quốc và Liên Xô.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

13- Tôi nói: Chính sách Cải Cách Ruộng Đất của Hồ Chí Minh và Đảng cộng sản Việt Nam tại miền Bắc Việt Nam trong các năm 1953-1956 đã giết oan trên 172.000 người Việt Nam vô tội.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

14- Tôi nói: Vào Tết Mậu Thân năm 1968, trên đường thua chạy Quân Đội Nhân Dân của đảng cộng sản Việt Nam đã thủ tiêu trên 6.000 người dân vô tội ở Thừa Thiên và thành phố Huế.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

15- Tôi nói: Nguyên nhân 64 chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân bị hải quân Trung cộng thảm sát ở đảo Gạc Ma năm 1988 là do lịnh "không được chống trả" của bộ trưởng bộ Quốc Phòng nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam lúc bấy giờ là Đại tướng Lê Đức Anh.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

16- Tôi nói: Thân thế của Hồ Chí Minh người sáng lập ra đảng cộng sản Việt Nam, Chủ Tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là bất minh, người Việt hay người Tàu chưa rỏ bởi vì có tài liệu tại đảo quốc Đài Loan nói ông ta là người Hẹ tên là Hồ Tập Chương, trong lúc đó tài liệu của nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa thì nói ông ta là người Hán tên là Hồ Quang.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

17- Tôi nói: Hồ Chí Minh là con người vô lương tâm và tàn nhẫn khi ra lệnh cho đàn em là Trần Quốc Hoàng giết đi người đầu ấp tay gối là bà Nông Thị Xuân để bảo vệ sự nghiệp chính trị của mình.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

18- Tôi nói: Lê Duẫn nhắm mắt hy sinh cả chục triệu đồng bào của mình trên hai miền Nam Bắc Việt Nam để làm vừa lòng hai nước Liên xô và Trung cộng là độc ác và ngu xuẩn.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

19- Tôi nói: Phạm Văn Đồng phản quốc khi cầm bút ký vào công hàm 1958 giao Biển Đông của Việt Nam cho Trung cộng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

20- Tôi nói: Lê Đức Anh là thủ phạm gây ra cái chết của 64 chiến sĩ QĐNDVN tại đảo Gạc Ma.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

21- Tôi nói: Đỗ Mười tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam không đủ khả năng và trình độ để lãnh đạo nhân dân Việt Nam bởi vì nghề nghiệp chính của ông ta là hoạn heo và thiến chó.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

22- Tôi nói: Trường Chinh Đặng Xuân Khu đem cha mẹ mình ra đấu tố để lập công với đảng là nghịch tử, tội này trời không dung đất không tha.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

23- Tôi nói: Võ Nguyên Giáp cúi đầu chấp nhận sĩ nhục để bảo vệ hư danh và mạng sống của mình là hèn tướng.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

24- Tôi nói: Nguyễn Văn Linh qua Thành Đô/Trung Quốc để rước giặc vào nhà, rước voi về dày mả tổ.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

25- Tôi nói: Với kết quả của hiệp ước biên giới trên đất liền Việt Nam - Trung Quốc được ký kết năm 1999 và hiệp định phân định vịnh Bắc Bộ Việt Nam - Trung Quốc được ký năm 2000 thì Lê Khả Phiêu chính là kẻ mãi quốc cầu vinh, phản bội Tổ Quốc và Nhân Dân Việt Nam.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

26- Tôi nói: Với phương châm " 4 tốt 16 chữ vàng " đảng cộng sản Việt Nam dưới thời Nông Đức Mạnh và Nguyễn Phú Trọng chỉ là một chi bộ của đảng cộng sản Tàu và nước Việt Nam không khác gì một khu tự trị của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.

Như vậy tôi nói xấu hay nói sự thật?

04.07.2015

Friday, July 3, 2015

Hải quân Việt Nam giỏi đánh cướp biển, nhưng lại không bảo vệ được ngư dân




Sự việc mới nhất là tàu Zafirah bị cướp biển tấn công, cảnh sát biển Việt Nam được mô tả là đã nổ súng tấn công và bắt gọn nhóm cướp biển này.
Thời gian gần đây truyền thông trong nước đưa tin rất
Vùng biển Việt Nam hàng năm đều xảy ra các vụ cướp biển, thống kê cho thấy năm 2013 có 12 vụ, năm 2014 có 21 vụ. Cướp biển chủ yếu nhắm vào các tàu nước ngoài vận chuyển dầu thô đến Nhật Bản và Hàn Quốc.
Mặc dù chứng tỏ được hiệu quả khi đối đầu với cướp biển, nhưng chưa có ghi nhận nào về việc cảnh sát biển giải cứu được tàu cá của ngư dân Việt nam bị tàu Trung Quốc tấn công cướp bóc, thậm chí bị đe dọa tính mạng. Phải sau khi sự việc xong rồi thì cảnh sát biển Việt Nam mới xuất hiện.
Sáng ngày 29/6/2015 tại phiên họp Chính phủ thường kỳ, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Quảng Ngãi, ông Lê Quang Thích cho biết trong 6 tháng đầu năm, chỉ tính riêng tỉnh Quảng Ngãi có 34 tàu, 480 lượt ngư dân bị tàu nước ngoài xua đuổi uy hiếp. Trung Quốc cũng đã tấn công 23 tàu cá gây thiệt hại nặng nề cho ngư dân Quảng Ngãi. Vậy nếu tính cả nước số vụ việc chắc chắn còn lớn hơn nhiều lần.
Hàng trăm tàu cá và tàu quân sự Trung Quốc thường xuyên xâm phạm vùng biển chủ quyền của Việt Nam. Trong đó có những trường hợp áp sát huyện đảo Lý Sơn 15 đến 16 hải lý.
Tỉnh Quảng Ngãi đã có tập huấn thêm kỹ năng đi biển vào bảo vệ tàu cho các ngư dân, nhưng không thấy Hải quân hay cảnh sát biển lên tiếng về việc bảo vệ ngư dân.
Hải quân Việt Nam đã trả lời trên facebook của mình rằng:
“Nhiều bạn hỏi khi đó chúng tôi ở đâu, chúng tôi chỉ im lặng không biết trả lời thế nào vì chúng tôi cũng đang ở trên biển. Biển nước ta rất rộng, Hải quân và Cảnh sát biển tuần tra dù cố hết sức cũng khó lòng bao quát được hết, hệ thống của chúng ta còn hạn chế – vệ tinh chiến lược chưa có nhiều để bao quát mặt biển. Dù biết hiểm nguy luôn tiềm ẩn như vậy, đặc biệt là đối với anh bạn lớn khó lường bên cạnh, chúng tôi vẫn phải ngày đêm tuần tra canh giữ, các ngư dân vẫn phải ra biển xa đánh bắt, vì sao chứ? Vì đó là vùng biển của Việt Nam, nếu chúng ta sợ không dám ra thì có nghĩa là chúng ta đã để chúng đạt được mục đích và thắng một nước cờ rất lớn trước mắt.”
Nhiều người cũng thắc mắc rằng, biển nước ta tuy rộng, nhưng vị trí hay bị tàu Trung Quốc tấn công lại không nhiều, vì sao mỗi lần bị Trung Quốc tấn công không đều không thấy tàu của Hải quân Việt Nam.
Theo lời của ngư dân bám biển thì các tàu Hải quân Việt Nam chủ yếu tập trung ở 110 độ kinh đông vào đất liền, phía bắc thì từ 16 độ vĩ bắc trở xuống, ngoài phạm vi đó thì tàu Hải quân Việt Nam ít xuất hiện.
Đây chính là một nghịch lý khi mà Hải quân Việt Nam rất giỏi đánh cướp biển để bảo vệ hàng hóa cho tàu nước ngoài, trong khi chính người dân của mình bị cướp, bị tấn công đến mất cả mạng sống thì lại không có trường hợp nào được Hải quân ứng cứu.
Ngọn Hải Đăng
 

Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Chính Thống) khai trừ 4 tên Việt gian Ngô Thanh Hải, Lê Phát Minh, Nguyễn Tấn Trí, Nguyễn Quốc Nam vì "bưng bô" Việt cộng

Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Chính Thống)
khai trừ 4 tên Việt gian

Ngô Thanh Hải, Lê Phát Minh, Nguyễn Tấn Trí,
Nguyễn Quốc Nam vì "bưng bô" Việt cộng

Little Saigon ngày 2 tháng 7 năm 2015,

Kính thưa Quý Đồng Hương,

Trong những ngày gần đây, bè lũ Việt gian thuộc băng đảng Ngô Thanh Hải, Lê Phát Minh, Nguyễn Tấn Trí, Nguyễn Quốc Nam v.v.. cố gắng lên tiếng cải chính, "thanh minh thanh nga" rằng Việt gian Lê Phát Minh không hề tuyên bố những điều bưng bô Việt cộng, phản bội cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản hải ngoại. Tuy nhiên sự thật vẫn là sự thật, vì trong buổi Hội Thảo Hiểm Họa Bắc Phương được băng đảng này tổ chức tại Paris ngày 7 tháng 4 năm 2012 thì Việt gian Lê Phát Minh có tuyên bố rất nhiều điều chủ trương nối giáo cho Việt cộng, mà trong đó có ấm úng nói "đứng chung với Việt cộng."

Sau khi Lê Phát Minh tuyên bố câu phản quốc như vậy, ngay tại chỗ có một nhân sĩ chống cộng ở Paris tên là Trần Nghĩa Hiệp đã đứng lên lặp lại lời tuyên bố của Việt gian Lên Phát Minh, và ông Trần Nghĩa Hiệp đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ lời tuyên bố "đứng chung với Việt cộng" của Việt gian Lê Phát Minh. Mời quý vị bấm Link dưới về nghe toàn bộ lời phát biểu của Việt gian Lê Phát Minh, thì chắc chắn quý vị hiểu rõ ràng tư tưởng thân cộng, và tuyên truyền cho Nghị Quyết 36, hòa hợp hòa giải với cộng sản của Việt gian Lê Phát Minh và băng đảng.

Bằng chứng là Tổ Chức Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Chính Thống) đã căn cứ vào những lời tuyên bố "nối giáo Việt cộng" của Việt gian Lê Phát Minh, nên Tổ Chức Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Chính Thống) đã đưa ra Bản Tuyên Bố khai trừ bọn Việt gian Ngô Thanh Hải, Lê Phát Minh, Nguyễn Tấn Trí, Nguyễn Quốc Nam.

Tôi luôn chủ trương "nói có sách, mách có chứng," kính mời quý vị tham khảo các tài liệu đính kèm ở dưới để có thái độ thích nghi. Tôi muốn nghe bất cứ ai muốn "phản biện" hay "phản đối" tôi về vấn đề này.

Trân trọng

Ngô Kỷ

Xin bấm vào Link dưới:


Liên Minh Dân Chủ Việt Nam "Chính Thống" khai trừ 4 tên Việt gian: Ngô Thanh Hải, Lê Phát Minh, Nguyễn Tấn Trí, Nguyễn Quốc Nam,vì bọn này tiếp tay cho công sản, tuyên truyền Nghị Quyết 36, cổ võ chiêu bài "hòa hợp hòa giải" Việt cộng, phản bội cộng đồng tỵ nạn CS hải ngoại.

Link Website chính thức của Tổ Chức Liên Minh Dân Chủ Việt Nam (Chính Thống) khai trừ 4 tên Việt gian: http://www.lmdcvn.net/blog/?p=124
Bản Tuyên Bố của Liên Minh Dân Chủ Việt Nam
Trong thời gian qua, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam, hệ phái do cựu Hải Quân Đại tá Nguyễn Văn Thiện lãnh đạo, đã có nhiều đóng góp hữu hiệu trong việc tố giác trước công luận trong và ngoài nước các hành vi tay sai bán nước của Cộng sản Việt Nam (CSVN), cũng như vạch trần các hành động của Bắc Kinh xâm lấn lãnh thổ, hải đảo và vùng biển của Việt Nam.  Điển hình  là cuốn phim chiến lược Đại Họa Mất Nước do Đại Gia Đình Nguyễn Ngọc Huy phát hành với các chiến hữu LMDCVN là thành phần nòng cốt trong ban thực hiện. Đồng thời, tư tưởng và đường lối đấu tranh đúng đắn trước Đại Họa Mất Nước cũng đã được các anh em chiến hữu và thân hữu quảng bá sâu rộng tại các hội thảo chính trị cũng như trên các diễn đàn Paltalk.  Những nỗ lực trên đã khiến cho lập trường chính trị vì quốc gia dân tộc của LMDCVN được sáng tỏ.
Tuy nhiên, gần đây có nguồn dư luận, mà tuyên truyền của cộng sản đã khai thác để rửa mặt cho họ, cho rằng LMDCVN đã thay đổi lập trường tranh đấu đối với Cộng sản Việt Nam, chẳng hạn như:

1)- Để chống sự xâm lăng của Trung Quốc, chúng ta có thể hợp tác với CSVN.
2)- Về phương diện chính trị thì chúng ta với CSVN là hai chiến tuyến, còn trong việc bảo vệ tổ quốc thì chúng ta và CSVN cùng một mục tiêu, chúng ta phải đứng chung với CSVN để bảo vệ tổ quốc.
3)- Đối thoại với CSVN không điều kiện.

Thực ra, dư luận giao động này gây ra do phát biểu từ một số trong thành phần lãnh đạo của LMDCVN thuộc hệ phái do ông Ngô Thanh Hải làm Chủ Tịch UBCHTƯ, ông Nguyễn Tấn Trí là Phó Chủ Tịch, và ông Lê Phát Minh là Cố vấn. Tất cả các vị đó không còn hoạt động trong đoàn thể LMDCVN của chúng tôi.
Vì vậy, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam dưới sự lãnh đạo của cựu Hải Quân Đại tá Nguyễn Văn Thiện long trọng minh xác một lần nữa:
Lập trường, mục tiêu tranh đấu cũng như đường lối và sách lược của Liên Minh Dân Chủ Việt Nam trước sau như một, luôn theo đúng con đường mà cố GS Nguyễn Ngọc Huy đã viễn kiến  vạch ra .
Liên Minh Dân Chủ Việt Nam nhận định:
-Nhận định 1: Lịch sử đã chứng minh Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn làm tay sai cho ngoại bang.  Trước kia là để phục vụ cho sự bành trướng của Đệ Tam Quốc Tế, gây nên cuộc chiến huynh đệ tương tàn ngay trên quê hương Việt Nam thời chiến tranh lạnh.  Ngày nay ”hèn với giặc, ác với dân”, Cộng sản Việt Nam dâng nộp bờ cõi, hải đảo và biển cả cho Trung Quốc xâm lược, ngõ hầu duy trì sự cai trị của Đảng Cộng Sản trên sự thống khổ của đồng bào ruột thịt.
-Nhận định 2: Ngày trước, tổ quốc của CSVN là Xã Hội Chủ Nghĩa.  Ngày nay, tổ quốc của Cộng sản Việt Nam là Đảng Cộng Sản Trung Quốc xâm lược.  Mục tiêu hàng đầu của Đảng CSVN không phải là bảo vệ tổ quốc, mà là duy trì chế độ độc tài độc đảng để tiếp tục vinh thân phì gia trên xương máu của nhân dân và tài nguyên của đất nước Việt Nam.  Do đó, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam không cùng chung tổ quốc với đảng Cộng sản Việt Nam. ĐảngCộng sản Việt Nam là những người bán nước cho quan thầy Trung Cộng.  Hợp tác với các thái thú tay sai để chống quan thầy của họ là một hoang tưởng chính trị  không bao giờ thành công mà vô hình chung chúng ta chỉ trở thành những con rối của Bắc Kinh và Hà Nội.
Liên Minh Dân Chủ Việt Nam xác quyết rằng muốn thoát khỏi ách ngoại xâm Trung Cộng, dân tộc Việt Nam không những không thể hợp tác với đảng Cộng sản Việt Nam, mà trước hết phải thay thế họ bằng một chánh quyền mới vì dân vì nước thật sự.
-Nhận định 3: Luận điệu của Cộng Sản nước nào cũng như nhau là ”để chống kẻ thù số 1 thì có thể hợp tác, làm bạn chiến thuật với kẻ thù số 2 để tiêu diệt kẻ thù số 1”. Do đó, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam xác quyết rằng Đảng Cộng sản Việt Nam và hành động xăm lăng của Trung Cộng đều là ”hai kẻ thù số 1”. Toàn dân Việt Nam khắp nơi cần phải đấu tranh chống lại một cách song song.  Liên Minh Dân Chủ Việt Nam dứt khoát không hợp tác hay đứng chung với Cộng sản Việt Nam  với chiêu bài chống hiểm họa Bắc Phương.
-Nhận định 4: Nước Việt Nam cần một thể chế chính trị dân chủ đa nguyên, đa đảng, thừa nhận đối lập, nhằm đoàn kết toàn dân, và xây dựng chánh quyền trên nền tảng tam quyền phân lập theo đúng tư tưởng dân chủ pháp trị, để mọi công dân có đủ cơ hội thăng tiến tài năng, xây dựng đời sống tự do hạnh phúc, trong một xã hội văn minh, tiến bộ, và phát triển kinh tế bền vững, ổn định cho đất nước.  Từ đó, sức mạnh của toàn dân mới có thể vận dụng để chống hoạ ngoại xâm phương Bắc.
Bởi các nhận định nêu trên, Liên Minh Dân Chủ Việt Nam long trọng  tuyên bố:
1.- Tiếp tục mở rộng sự liên kết với các đoàn thể đấu tranh trong và ngoài nước để cùng toàn dân đứng lên làm lịch sử trong vận hội đang tới, theo trào lưu dân chủ hóa toàn  cầu, giải thể độc tài đảng trị trên toàn cõi đất nước Việt Nam.
2.- Không chấp nhận đối thoại hay hòa hợp hòa giải với cộng sản khi mà đảng Cộng sản vẫn đàn áp nhân dân, trù dập những tiếng nói đối lập ở trong nước, và cam tâm làm nô lệ cho Tàu.
3.-Cùng toàn dân đấu tranh cho sự Sinh Tồn của Dân Tộc bằng các quyền Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền và toàn vẹn bờ cõi, chống lại đảng Cộng Sản độc tài toàn trị, đàn áp nhân dân  và bán nước, hèn với giặc ác với dân.
4.- Cùng toàn dân đấu tranh chống tham nhũng, cướp đất, hiếp đáp nhân dân, xây dựng công bằng xã hội và nhân quyền, trên nền tảng dân chủ pháp trị.
5.- Thực hiện các lý tưởng cho sự  Sinh Tồn của Dân Tộc mà cố GS Nguyễn Ngọc Huy đã đề ra cho Liên Minh Dân Chủ Việt Nam: Dân Bản, Độc Lập, Tự Do, Hòa Bình, Trung Lập, không nô lệ bất cứ ngoại bang nào.
Làm tại Hoa Kỳ, ngày 16 tháng 05 năm 2013
Chủ Tịch UBCHTƯ/LMDCVN
Cựu HQ Đại Tá Nguyễn Văn Thiện
Tổ Chức Liên Minh Dân Chủ Việt Nam "Chính Thống" khai trừ 4 tên Việt gian đột lốt Quốc gia nhưng lại "bưng bô" cho cộng sản, đi tuyên truyền cho Nghị quyết 36 "hòa hợp hòa giải" của Việt cộng, phản bội cộng đồng tỵ nạn cộng sản hải ngoại. Bọn này là:
Từ trái:
Nguyễn Quốc Nam (Pháp)
Lê Phát Minh (Houston, Texas)
Ngô Thanh Hải (Canada)
Nguyễn Tấn Trí (Houston, Texas)


BẰNG CHỨNG:



Lê Phát Minh tuyên bố:
"Phương diện chính trị thì chúng ta không đứng chung với Việt Cộng. Nhưng về phương diện bảo vệ tổ quốc thì chúng ta phải cùng đứng chung với Việt Cộng để bảo vệ Tổ Quốc. " (Lê Phát Minh)

Ông Trần Nghĩa Hiệp phản đối Lê Phát Minh:
"VC bán nước thì làm sao đứng chung được? Nó bảo vệ tổ quốc hồi nào?"
4 tên Việt gian "bưng bô"  Việt cộng:
Việt gian Ngô Thanh Hải:

Việt gian Lê Phát Minh:

Việt gian Nguyễn Tấn Trí:

Việt gian Nguyễn Quốc Nam;
 

Nguyễn Phú Trọng hỏi: Nếu chúng tôi đánh Trung Quốc, Việt kiều có chịu theo không?

Mấy ngày gần đây báo chí CS đưa tin "Mỹ mong đợi chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng." Cái tựa đề bài báo nghe nó vừa mơ hồ, vừa gượng ép, cho dù TT Obama đại diện nước Mỹ, song tiếp NPT, cũng khó gọi là Mỹ "mong đợi", bởi sự viếng thăm này, do phía Việt Nam gợi ý. Như nhà văn Tô Hoài gợi ý giám đốc nông trường, chủ nhiệm hợp tác xã: "Lần trước tôi viếng nông trường chè, ban giám đốc cho tôi ăn xôi gà, lần này các đồng chí cho tôi ăn món gì nào? Thôi ta ăn tạm bún thịt nướng, đi nhá!" Lần trước tôi đi thăm hợp tác xã B, họ biếu tôi tủ đựng trà, thôi lần này mấy anh tặng tôi cái sập gụ đi nhá!." Đại loại "sự gợi ý" như thế này, rồi ép người Mỹ phải mong đợi, coi bộ hơi bị oan.

Sự mong đợi chỉ xuất phát từ tình nghĩa, hoặc quyền lợi.

Tình nghĩa: Mỹ và đảng CSVN có tình nghĩa gì không? Tốt với vàng, đảng bỏ lộn đi đâu, bây giờ bắt "đế quốc Mỹ mong đợi" kể cũng sướng.

Quyền lợi: Việt Nam cầu mong Mỹ bán vũ khí sát thương, nhưng Mỹ còn lửng lơ con cá vàng, bán còn chưa chịu, thì còn lợi nỗi gì, nói về tiền Mỹ chỉ cho, Việt Nam nhận, thì có gì để mong? Khi Mỹ mong NPT đến, vậy khi ra về Mỹ có nhớ nhung không?

Trên báo ANTĐ viết rằng TBT NPT đi Mỹ để thỏa thuận tầm nhìn về biển Đông, đọc nhiều bài báo, tới ANTĐ mới tìm ra "đáp án Mỹ mong đợi." Hóa ra sự thể nằm ở đây, xưa rày đảng CSVN chỉ cương quyết bảo vệ chủ quyền tổ quốc bằng biện pháp hòa bình, bằng cách giữ nguyên hiện trạng. Có lẽ cách này không hợp với Mỹ, nhân chuyện VN gợi ý, Mỹ mời NPT qua để thỏa thuận tầm nhìn.

Việt Nam có tầm nhìn như vậy, và rất cẩn thận, mỗi khi Trung Cộng đưa giàn khoan vào lãnh hải VN, Trung Cộng cướp tàu cá của ngư dân VN, Trung Cộng bồi đắp, cơi nới đảo, Trung Cộng lập phố phường trên đảo vv... văn phòng TBT đều ân cần nhắc nhở phát ngôn viên Lê Hải Bình, lên tiếng phản đối, không phải nhắc sớm lên tiếng, mà phải đợi cho mọi "sự cố" xảy ra rồi mới được lên tiếng phản đối, chứ không được hấp tấp, không được vội vàng. Nếu không thì "nguy hiểm cho dân tộc."

Mỹ nhìn ra biển Đông không giống Việt Nam, nên mới thỏa thuận, không riêng Mỹ, các nước trong vùng: Mã Lai, Phi Luật Tân, Nhật Bản, Nam Hàn, đều nhìn và ứng xử khác với Việt Nam, nói cách khác Việt Nam bảo vệ chủ quyền đất nước không giống ai.

Vậy Mỹ mong ông Trọng qua, quá đúng, còn thỏa thuận tầm nhìn, chưa được đúng lắm, mà phải cầu mong đảng CSVN có tầm nhìn biển Đông, cho tương đối giống người... ta. Muốn vậy Mỹ phải cho NPT và đảng CSVN thật nhiều tiền, nhưng bản chất dối trá, gian manh cố hữu, đã ăn sâu vào máu, thấm ra từng cộng lông, từng tế bào, CS thộn tiền vào túi, rồi cũng lòn cúi bọn Tàu, không sai.

Nhiều bài báo thuộc trường phái tự do, cũng đặt câu hỏi: Vịt què NPT đi Mỹ làm gì? Sở dĩ gọi vịt què, vì NPT già rồi, chỉ còn một năm nữa về vườn, người Mỹ hay gọi "lame duck", TT Obama cũng không hơn gì, bằng đó thời gian ông Obama theo kịp NPT. Nhiệm kỳ tới đứng đầu hành pháp nước Mỹ, có thể đảng Cộng Hòa, hy vọng đảng Cộng Hòa "khụi" thằng Tàu, chứ không dụ dựa, lơ mơ, không xìu xìu, như Dân Chủ, nước Mỹ có truyền thống chặt chẽ, người đi trước lo dọn đường cho người kế nhiệm, dù Cộng Hòa hay Dân Chủ, trong chiều hướng này "mong" gặp trùm đảng CSVN, cũng có phần hợp lý, hợp lý với Mỹ thôi, chứ đối với CS muôn đời không cần chữ tín, cốt sao gạt được kể như thắng lợi. 

Chủ đích đi Mỹ để củng cố địa vị đảng lãnh đạo, cho đại hội 12 sắp tới, như các bài báo trên trang mạng tự do đã viết, ngoài ra cũng xoa dịu mặc cảm, vì đảng CSVN đi qua Tàu, bị gọi "triều cống" "đi chầu Bắc Kinh," nay NPT đi Mỹ còn nói gì?

Báo CSVN viết NPT đến Mỹ lần này, sẽ gặp du sinh, và Việt kiều (?)

Gặp Việt Kiều? Vừa mới nhận tiền Mỹ, Trọng chơi xỏ lá, hỏi:

"Thế chúng tôi đánh Trung Quốc, các anh, các chị có theo chúng tôi không nào?"

Trả lời: Giặc đến nhà, đàn bà cũng phải đánh, cứ gì Việt kiều, nếu tổ quốc chê già, chúng tôi tình nguyện theo nấu cơm, giặc quần áo, làm một chân sai vặt cho chiến sĩ ngoài mặt trận. Với điều kiện đảng CSVN phải mở ra Đại Nghị Cộng Hòa, trao trả quyền đất nước lại cho đồng bào, thì triệu dân như một, chỉ cần làm được như vậy, giặc đã sợ và chùn bước. Ý chí tự chủ, tự cường, đất nước sẽ hùng mạnh, chứ không phải ở ngoại lai, đi ngoại giao theo kiểu đánh đu láu cá, được điều gì?

Theo đảng đánh giặc ư? Lịch sử ông cha ta đã trả lời quá đủ rồi. Theo đảng đánh Nhật, lầm, đánh Pháp, lầm tiếp, đánh Mỹ lầm trầm trọng hơn nữa, lầm tới vạn kiếp không hối được, xin lỗi NPT và đảng CSVN, chẳng những không theo đảng đi đánh giặc, đảng rủ đi chơi... bậy cũng khước từ, vì sợ mất bóp!

2/07/2015

Powered By Blogger