Sunday, January 15, 2017

Trung Quốc bàn với Nga cách đối phó với hỏa tiễn tối tân của Mỹ

Trung Quốc bàn với Nga cách đối phó với hỏa tiễn tối tân của Mỹ
AuthorTrần VũSourceCalitodayPosted on: 2017-01-15
Cali Today News – Hỏa tiễn THAAD (Terminal High-Altitude Area Defense) là loại radar hết sức tối tân do Hoa Kỳ chế tạo, có kèm theo hỏa tiễn phòng không, nhằm bắn hạ bất cứ hỏa tiễn nào của Bắc Hàn có vẻ bay vào đất của Nam Hàn, đó là lời giải thích từ phía Hoa Kỳ và Nam Hàn.
Nhưng hiện nay nó lại là đề tài gây tranh chấp mạnh giữa Mỹ và Trung Quốc nếu như THAAD được Hoa Kỳ và Nam Hàn giàn ra thật sự trên đất Nam Hàn. Trung Quốc nói họ có nhiều lựa chọn trong trừng phạt, từ kinh tế, ngoại giao đến quân sự để trả đũa.
Bắc Kinh luôn xem hỏa tiễn THAAD là mối de dọa nghiêm trọng cho an ninh Trung Quốc. Nam Hàn cũng bị phân hóa vì chuyện này, vì có chính trị gia ủng hộ, lại có đảng phái nói không với nó và phần lớn dân chúng Nam Hàn lại không đồng ý.
Tân Hoa Xã loan báo là Trung Quốc và Nga đã đồng ý cùng nhau đưa các biện phòng chống lại hỏa tiễn THAAD, trong cuộc đàm phán an ninh Nga-Hoa diễn ra ở Moscow. Nga cũng cho là THAAD là mối hăm dọa cho Nga ở vùng cực đông.
Được biết trong thông báo chung của cuộc thảo luận này có đoạn: “Các biện pháp trả đũa là nhằm bảo vệ quyền lợi của Trung Quốc và của Nga và bảo vệ sự cân bằng chiến lược trong khu vực”
Không có chi tiết rõ ràng nào được loan ra và Trung Quốc cũng chỉ nói một cách chung chung là “Trung Quốc có toàn quyền tự bảo vệ các quyền lợi an ninh của mình”. Trung Quốc luôn cho THAAD có khả năng “đào sâu” vào lãnh thổ của mình, giúp Mỹ thấy rõ các vụ chuyển quân hay di chuyển vũ khí và thậm chí giúp Mỹ ra tay đánh phủ đầu trước.

Trần Vũ (tổng hợp)

---------
Ý kiến độc giả:

Hệ thống hỏa tiển THAAD là trang bị quân sự để phòng vệ chứ không phải để tấn công. Phản đối người khác phòng vệ là điều vô cùng vô lý. Cớ sao lại ngang ngược đến thế, hỡi mấy thằng Cọng Sản và độc tài bá quyền kia ??

Kim Hoa Bà Bà

Bắc Kinh cảnh báo Donald Trump: Chính sách về Đài Loan là không thể thương lượng

CTV Danlambao - Bắc Kinh tuyên bố rằng hiệp ước Đài Loan là một phần của Trung Quốc là nền tảng căn bản có tính nhạy cảm cao trong quan hệ Trung-Mỹ.

Bộ Ngoại giao của Trung Quốc cảnh báo Donald Trump rằng ông Trump sẽ không có một cơ hội nào để thương lượng với Bắc Kinh về vấn đề Đài Loan. Theo Bắc Kinh, chính sách từ xưa đến nay về "Một Trung Hoa" trong đó Hoa Kỳ không thách đố tuyên bố chủ quyền của Bắc Kinh đối với Đài Loan là nền tảng chính trị cho mọi quan hệ giữa hai nước.

Trong một cuộc phỏng vấn với tờ Wall Street Journal vào hôm thứ Bảy ngày 14/01, ông Trump cho biết ông sẽ xem xét mọi chọn lựa trong việc định hình lại quan hệ với Trung Quốc - quốc gia mà theo ông đã cố tình làm mất giá tiền nhân dân tệ với mục tiêu làm tổn hại các doanh nghiệp Hoa Kỳ.

Ông Trump tuyên bố rằng tất cả đều phải được đàm phán lại, trong đó có cả thỏa hiệp "Một Trung Hoa" với Bắc Kinh.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc là Lục Khảng (Lu Kang) đã cảnh báo ông Trump rằng cách duy nhất để tránh khỏi sự gián đoạn trong quan hệ ngoại giao giữa hai nước là ông Trump phải nhận ra tính chất "nhạy cảm cao" của vấn đề Đài Loan và hành xử với sự cẩn trọng trong danh dự.

Thêm vào đó, truyền thông nhà nước của Trung Quốc cũng đã phản công và nói rằng ông Trump sẽ đối diện một cuộc chiến tranh quy mô lớn nếu Hoa Kỳ biến những tuyên bố vừa qua của ông Rex Tillerson thành hành động.

Rex Tillerson là người được Donald Trump đề cử vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Ngoại giao. Ông đã tuyên bố trước Quốc hội là Hoa Kỳ cần phải chấm dứt ngay lập tức việc Trung cộng xây dựng các đảo nhân tạo tại biển Đông và ngăn chặn không cho Trung cộng tiếp cận các đảo này.

Bắc Kinh cũng đã rất giận dữ khi ông Rex Tillerson đã so sánh việc xây dựng các đảo nhân tạo tại biển Đông là tương tự như hành động xâm lược Crimea của Nga.

Tờ Hoàn cầu thời báo của nhà nước Trung Quốc còn viết rằng ông Tillerson phải nâng cấp chiến lược về sức mạnh nguyên tử nếu ông ta muốn buộc một cường quốc nguyên tử khác phải rút khỏi vùng thuộc chủ quyền của nó.

Bên cạnh những tuyên bố về vấn đề Đài Loan cũng như các đảo nhân tạo tại biển Đông, một số nhân vật mà ông Donald Trump bổ nhiệm cho các vị trí quan trọng trong chính phủ tương lai cũng đã làm cho Bắc Kinh lo ngại và điên tiết.

Mới nhất là việc bổ nhiệm bà Elaine L. Chao, gốc Đài Loan vào chức vụ Bộ trưởng Bộ Giao thông.

Trước đó ông Trump đã thành lập Hội đồng Thương mại Quốc gia của Tòa Bạch Ốc, đứng đầu bởi Peter Navarro. Ông Navarro, tác giả cuốn sách "Chết bởi Trung Quốc" là người có chủ trương chống Bắc Kinh và cũng đã được Trump mời làm cố vấn về kinh tế.

Nguồn:



Một năm sau Đại hội 12 của đảng CS, tình hình Việt Nam vẫn là bức tranh màu xám

Trần Quang Thành (Danlambao) - Trung tuần tháng 1/2016, đảng CSVN đã họp đại hội 12 để vạch ra đường lối hoạt động cho nhiệm kỳ 5 năm. Một ban lãnh đạo mới ra đời, nhưng tổng bí thư vẫn là Nguyễn Phú Trọng mà theo dư luận sẽ nắm giữ quyền lực nửa nhiệm kỳ đầu và sau đó chuyển cho người khác.

Một năm trôi qua, kinh tế Việt Nam chững lại với nợ công vượt trần, chiếm 64% GDP. Tình hình xã hội, an ninh quốc phòng bất ổn, lòng tin của người dân vào đảng cầm quyền sa sút nghiêm trọng.

Từ Hà Nội, giáo sư Nguyễn Đình Cống đã đưa ra bình luận sau đại hội 12 của đảng cs - tình hình Việt Nam một năm qua vẫn là bức tranh màu xám.

Cuộc phỏng vấn do nhà báo Trần Quang Thành thực hiện:

Hết chốn dung thân!!!

Tự Do Ngôn Luận - ...Hai thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Xuân Phúc hiện có con cái và tài sản lớn ở Hoa Kỳ. Hôm tháng 7-2016, báo chí đưa tin đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch ở cộng hòa Malta sau khi đã bỏ ra từ 500 ngàn đến 1 triệu bảng Anh để mua nó. Trang mạng Thanh Niên Tự Do ngày 23-07-2016 cho biết: theo Hồ sơ Panama bị rò rỉ, Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế”. Tổng cộng có 92 tỉ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra ngoại quốc, và 189 đại gia lẫn quan chức người Việt đã có sẵn thẻ xanh đi Liên hiệp Âu châu và Hoa Kỳ. Nhưng liệu từ rày về sau, với Đạo luật Magnitsky, họ còn có đất dung thân chăng?

*

Ngày 24-11-2008, Sergei Magnitsky, luật sư điều hành công ty luật Firestone Duncan ở Nga, đồng thời là cố vấn cho Quỹ Đầu tư Hermitage Capital ở Anh, bị Bộ Nội vụ Nga bắt giữ và truy tố tội trốn thuế trong vụ án hình sự chống Quỹ Đầu tư ấy, đang khi ông đang điều tra về việc tham nhũng của các viên chức bộ này. Magnitsky tố cáo họ đã tịch thu những cơ sở của Hermitage tại Nga và ăn cắp 230 triệu Mỹ kim của Bộ Tài chánh rồi chuyển lậu qua một số nước Âu châu và Hoa Kỳ. Đến ngày 16-11-2009, ông chết trong nhà tù sau gần một năm bị giam giữ.

Để trừng phạt, một dự luật mang tên ông (Dự luật Trách nhiệm Nhân quyền Magnitsky) đã được Quốc hội Mỹ thông qua năm 2012 nhằm chế tài các cá nhân quan chức Nga bị cho là vừa tham nhũng vừa có trách nhiệm về cái chết của ông, và sau đó thì dự luật mở rộng ra cho mọi nước. Điều này đã gây hứng khởi cho nhiều quốc gia trên thế giới. Cùng ngày với việc Quốc hội Mỹ thông qua Dự luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu, Nghị viện Estonia cũng đã phê chuẩn một tu chánh án của “Đạo luật Buộc rời bỏ và Cấm nhập cảnh 1998” để ngăn chặn những kẻ vi phạm nhân quyền vào Estonia. Hiện thời, một số dự luật mang tên Magnitsky đang được cứu xét tại Liên hiệp Ấu Châu. Nghị viện Anh thì đang bản thảo về một tu chánh án cho đạo luật chống rửa tiền để có thể tịch biên tài sản tại Anh của những kẻ vi phạm nghiêm trọng nhân quyền khắp thế giới. Nghị viện Canada cũng đã khởi công dự thảo một đạo luật trừng phạt những kẻ phạm tội tương tự từ tháng 3-2015, mang tên Đạo luật C-267: Công lý cho nạn nhân của quan chức ngoại quốc tham nhũng.

Mới đây, trước khi rời chức vụ, dưới tác động mạnh mẽ của Quốc hội Hoa Kỳ, Tổng thống Barack Obama đã làm một việc có ý nghĩa, mang ảnh hưởng lâu dài và rộng khắp. Đó là hôm thứ Sáu 23-12-2016, ông đã biến Dự luật Trách nhiệm Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu thành Đạo luật (Global Magnitsky Human Rights Accountability Act). Đạo luật này cho phép Tổng thống Mỹ trừng phạt bằng cách cấm nhập cảnh hay đóng băng tài sản trên đất Mỹ của bất cứ cá nhân hay pháp nhân nào khắp thế giới vi phạm nhân quyền và tham nhũng nghiêm trọng theo cách như sau: (1) Giết hoặc tra tấn ngoài vòng pháp luật hoặc vi phạm trầm trọng các quyền con người đã được quốc tế công nhận chống lại cá nhân ở bất cứ một nước nào chỉ vì cá nhân ấy tố cáo những hành vi bất chính của các viên chức chính quyền, hay thực thi hoặc khuyến khích những quyền con người và những quyền tự do. (2) Thi hành những vi phạm nhân quyền kể trên theo lệnh của một người khác. (3) Chịu trách nhiệm hay a tòng -với tư cách viên chức chính quyền hay phụ tá cao cấp của đương sự- trong việc ra lệnh hay trực tiếp có những hành động tham nhũng đáng kể, kể cả việc tịch thu tài sản tư nhân hay công cộng để làm lợi cho cá nhân, tham nhũng liên quan đến những hợp đồng của chính phủ hay khai thác tài nguyên thiên nhiên, hối lộ, hoặc giúp đỡ hay chuyển giao tiền hối lộ cho một giới thẩm quyền nước ngoài. (4) Trợ giúp đáng kể hay cung cấp tài chánh, vật liệu, hoặc yểm trợ kỹ thuật, hiện vật hay dịch vụ cho những hành động kể trên.

Xem xét kỹ, ta thấy việc Đạo luật Magnitsky liên kết vấn đề đàn áp con người với tham nhũng bóc lột như thế là điều hết sức hợp lý, vì trước hết, cả hai cũng chỉ là chuyện vi phạm các nhân quyền. Tiếp đến, mọi chế độ độc tài, nhất là độc tài cộng sản, đều chủ trương bạo hành với công dân, với đồng bào để giữ vững quyền lực, và tham nhũng công sản, bóc lột tư sản để duy trì quyền lực. Ngoài ra, việc Đạo luật Magnitsky chỉ nhắm thẳng vào cá nhân tội phạm (kẻ chỉ đạo lẫn kẻ thừa hành) mà không trừng phạt nguyên cả một quốc gia, trong đó có những người dân vô tội vốn chiếm đại đa số, là một biện pháp bảo vệ nhân quyền khôn ngoan, vì trong các chế tài trước đây của quốc tế nhắm vào cả một chế độ (ví dụ CPC), tuy có lúc rất cần thiết, nhưng thường chính Nhân dân phải chịu trước tiên và trực tiếp mọi hậu quả nặng nề.

Nay với Đạo luật Magnitsky là một trong những công cụ ngoại giao của Hoa Kỳ và rồi với những đạo luật tương tự trên toàn thế giới, những kẻ vi phạm nhân quyền và tham nhũng nghiêm trọng khắp năm châu từ đây hiểu rằng chẳng chóng thì chầy, họ không thể thoát khỏi các hậu quả do những hành động họ gây ra ngay cả khi quốc gia của họ bất động, chế độ của họ dung túng. Vì họ sẽ hết chốn dung thân rồi. Bởi lẽ từ trước tới nay, viên chức chính quyền tham nhũng ở những nước độc tài thường mua tài sản và cất giấu tiền bạc ở những nước giàu và tân tiến, nơi có hệ thống kinh tế tài chánh ổn định và thị trường đầu tư tốt, bảo đảm giá trị tài sản của họ. Chứ họ không để tại quốc gia, trong chế độ của mình, nơi mà “luật kẻ mạnh” đã giúp họ tham nhũng, bóc lột, bạo hành và đàn áp, nhưng cũng là nơi tiềm ẩn mối đe dọa đối với sinh mạng và tài sản của họ cũng như đối với tự tồn tại của chế độ họ đã góp sức tạo thành.

Và đó chính là tình trạng đang thấy tại Trung Quốc lẫn Việt Nam hôm nay. Đảng và nhà cầm quyền CS hai nơi này đã và đang vận hành theo 3 nguyên tắc cai trị của chế độ cộng sản: chiếm đoạt vật chất (tài nguyên quốc gia) và chiếm đoạt tinh thần (ý thức dân chúng) để chiếm lĩnh quyền lực (độc tài độc đảng) và ngược lại. Chính vì thế, từ mấy mươi năm nay, nhà cầm quyền không ngừng đàn áp nhân dân bằng bạo lực hành chánh (hiến pháp và luật lệ) cũng như bằng bạo lực vũ khí (tra tấn và bỏ tù), thông qua những chính sách lẫn chỉ thị từ giới lãnh đạo và những hành vi đê hèn lẫn bạo ngược từ giới thừa hành đủ mọi loại, đặc biệt đối với những công dân cổ vũ hay đòi hỏi các nhân quyền. Và tất cả chỉ nhằm tạo điều kiện cho đảng viên cán bộ các cấp tham nhũng bóc lột, bòn rút tài nguyên quốc gia và chiếm đoạt tài sản quốc dân. Rồi sau khi vơ vét thì chuyển tiền bạc và gởi thân nhân ra nước ngoài hoặc bản thân liệu đường sang ngoại quốc. Bằng chứng cho những việc này quá rõ ràng và nhiều vô kể.

Theo báo Tiền Phong ngày 17-06-2012, vào năm 2011, Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc đã báo cáo cho biết trong khoảng thời gian từ 1995-2008 có tổng cộng hơn 18.000 quan chức chạy trốn ra nước ngoài mang theo số tài sản lên tới 800 tỷ nhân dân tệ (130 tỷ USD). Sau đó, ngày 23-05-2012, trong hội nghị toàn quốc các ngành Kiểm tra kỷ luật, Giám sát, Tư pháp, Công an Trung Quốc bàn biện pháp chống quan tham bỏ trốn họp ở Bắc Kinh, số liệu do Viện Kiểm sát tối cao công bố đã khiến người ta sửng sốt: 12 năm qua, cả nước đã bắt và dẫn độ được 18.487 quan chức bỏ trốn, trong 5 năm thu hồi được 54,14 tỷ tệ. Hiện vẫn còn khoảng 20.000 quan tham đang trốn ở nước ngoài với số tiền lên tới hàng ngàn tỷ tệ. Hồi tháng 4-2012, trong thời gian Quốc hội nhóm họp, Bộ trưởng Giám sát Mã Văn khi trả lời câu hỏi hiện có bao nhiêu “loã quan”, đã thừa nhận: “Chưa thể thống kê được số liệu chính xác”. Lõa quan (quan chức lõa thể, nghĩa bóng chỉ những kẻ đã chuyển trước tài sản, vợ con qua nước ngoài, chuẩn bị sẵn sàng chạy ra hải ngoại khi cần thiết) là một tầng lớp quan chức mới hiện hình thành ở TQ. Xuất hiện lần đầu trên mạng xã hội Weibo vào năm 2008 do một viên chức tỉnh An Huy đưa ra, từ “lõa quan” dùng để gọi những cán bộ đảng, chính quyền có thân nhân mang tài sản ra định cư ở hải ngoại. Dần dần, nó được mở rộng ra, bao gồm thêm cả những giám đốc công ty xí nghiệp quốc doanh nữa.

Còn Việt Nam ta thì được tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International), xem là một trong những quốc gia tham nhũng nhất thế giới, bị xếp hạng 112/168 nước được điều tra với số điểm thấp 31/100 vào năm 2015. Theo mạng 10Hay.com, mười vụ tham nhũng nhất Việt Nam hiện nay là (1) EPCO Minh Phụng; (2) PMU18; (3) PCI; (4) Đề án 112; (5) Nexus Technologies; (6) Tiền Polime; (7) Chia chác đất công ở Đồ Sơn; (8) Vinashin; (9) Vinalines; và (10) PVC Trịnh Xuân Thanh. Về mặt đàn áp nhân quyền, thì theo tổ chức Freedom House, Việt Nam bị xếp vào số 51 nước không có tự do với số điểm về tự do là 6/7 (áp chót) và số điểm về quyền chính trị là 7/7 (tồi tệ), so với 89 quốc gia có tự do và 55 quốc gia bán tự do trong tổng số 195 nước được điều tra nghiên cứu vào năm 2015. Rồi theo đánh giá chung của công luận, mười viên chức cao cấp thuộc đảng CSVN chủ trương đàn áp Nhân quyền mạnh mẽ nhất là (1) Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng 2006-2016); (2) Trần Đại Quang (Bộ trưởng Công an 2011-2016, Chủ tịch nước từ 2016); (3) Lê Hồng Anh (Bộ trưởng CA 2002-2011); (4) Tô Lâm (Bộ trưởng CA từ 2016); (5) Nguyễn Văn Hưởng (Thứ trưởng CA, cố vấn cho Nguyễn Tấn Dũng về an ninh và tôn giáo 2001-2013); (6) Trương Hòa Bình (Chánh án Tòa án Tối cao 2007-2016, Phó Thủ tướng từ 2016); (7) Nông Đức Mạnh (Tổng Bí thư 2001-2011); (8) Nguyễn Phú Trọng (TBT từ 2011); (9) Lê Thanh Hải (Bí thư đảng thành Hồ 2006-2015); (10) Phạm Quang Nghị (Bí thư đảng Hà Nội 2006-2016).

Ngoài ra, ai cũng biết hai thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Xuân Phúc hiện có con cái và tài sản lớn ở Hoa Kỳ. Hôm tháng 7-2016, báo chí đưa tin đại biểu Quốc hội Nguyễn Thị Nguyệt Hường có quốc tịch ở cộng hòa Malta sau khi đã bỏ ra từ 500 ngàn đến 1 triệu bảng Anh để mua nó. Trang mạng Thanh Niên Tự Do ngày 23-07-2016 cho biết: theo Hồ sơ Panama bị rò rỉ, Việt Nam có tới 189 cá nhân và tổ chức với 19 công ty vỏ bọc được thành lập ở nước ngoài, chủ yếu là tại các “thiên đường trốn thuế”. Tổng cộng có 92 tỉ USD được chuyển phi pháp từ Việt Nam ra ngoại quốc, và 189 đại gia lẫn quan chức người Việt đã có sẵn thẻ xanh đi Liên hiệp Âu châu và Hoa Kỳ. Nhưng liệu từ rày về sau, với Đạo luật Magnitsky, họ còn có đất dung thân chăng?

Việc đó cũng còn tùy thuộc phong trào tranh đấu tại VN. Trước món quà nhân quyền này của Quốc hội và Chính phủ Hoa Kỳ, phong trào cần ý thức mình có nhiều bổn phận liên hệ, vốn hoàn thành được nhờ sự trợ giúp của đồng bào lẫn cán bộ đảng viên thức tỉnh trong bộ máy cai trị. Một là khai dụng Đạo luật Magnitsky để hoàn thành những hồ sơ tố cáo tội ác đàn áp và bóc lột từ hệ thống cầm quyền CS gởi ra quốc tế. Hai là khai dụng những biến động hiện thời tại VN: thảm họa môi trường, áp bức chính trị, suy sụp kinh tế, nguy cơ quốc phòng, băng hoại xã hội… bằng những hành động đấu tranh ôn hòa nhưng quyết liệt, tập thể và kiên trì, để Đất nước không còn cái chế độ và những kẻ nhân danh quyền lực để tước đoạt mọi giá trị tinh thần và tài sản vật chất của Nhân dân. Đồng bào hải ngoại cũng có thể góp phần vào việc cung cấp thông tin về các đối tượng của luật Magnitsky, đồng thời vận động để các đạo luật kiểu này được hình thành tại đất nước mình tạm cư nếu chưa có.

Ban Biên Tập

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 259 (15-01-2017)

Nhớ về một Nhân sĩ Miền Nam - Cố Tổng thống Trần Văn Hương

Mai Thanh Truyết (Danlambao) - "...Tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cám ơn Ông Đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ và quyết định dứt khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng Sản vào được Sài Gòn, bao nhiêu đau khổ nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia sẻ với họ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nổi thống khổ của người dân mất nước..." - Cố Tổng thống Trần Văn Hương.

Cụ Trần Văn Hương sinh năm 1902 tại làng Long Châu, quận Châu Thành (nay là thành phố Vĩnh Long), tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình nghèo. Nhờ học giỏi và được sự hy sinh của gia đình, cậu học sinh Trần Văn Hương được ra Hà Nội học trường Cao đẳng Sư phạm... Sau khi tốt nghiệp, ông giáo Trần Văn Hương được bổ về dạy tại trường Collège Le Myre De Villers tại Mỹ Tho, cũng là ngôi trường cũ mà ông đã theo học mấy năm trước. Thời gian 1943-1945, Cụ Hương là giáo sư dạy môn văn chương và luận lý tại trường này. Cụ là một thầy giáo đã từng đào tạo nhiều học trò nổi tiếng (tướng Dương Văn Minh, tổng thống cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, cũng tự nhận là một học trò của ông) và từng giữ chức vụ Đốc học Tây Ninh.

Cụ Trần Văn Hương mất ngày 27 tháng 1 năm 1982 tại Sài Gòn, nhằm ngày mùng 3 Tết. Cụ mất đi để lại cho chúng ta nhiều tiếc nuối. Hôm nay nhân ngày lễ tưởng niệm Cụ, tôi xin chia xẻ vài suy nghĩ về Cụ.

Khi “Cách mạng tháng Tám 1945” nổ ra, Cụ tham gia chính quyền Việt Minh với tư cách nhân sĩ tự do. Khi Pháp tái chiếm Đông Dương, Cụ được cử giữ chức Chủ tịch Ủy ban Hành chính Kháng chiến tỉnh Tây Ninh. Tuy nhiên, năm 1946, do Cụ biết lực lượng Việt Minh là Cộng sản quy chụp cho nhiều trí thức là Việt gian rồi đem thủ tiêu nên Cụ bỏ về quê sống ẩn dật và tuyên bố bất hợp tác với cả chính quyền Việt Minh lẫn Pháp và Cộng hòa tự trị Nam Kỳ, sau này là Quốc gia Việt Nam.

Xét về sự nghiệp chính trị, Cụ Trần văn Hương đã hai lần được mời và bổ nhiệm đảm trách chức vụ Ðô Trưởng Sài Gòn, chức vụ đứng đầu quán xuyến điều hành bộ máy hành chính thủ đô Việt Nam Cộng Hòa, bảo tồn bộ mặt của thể chế Cộng hòa ở miền Nam đang trong giai đoạn củng cố xây dựng và phát triển với những khó khăn chồng chất về mọi mặt.

- Lần đầu vào năm 1955 sau khi Hiệp định Genève chia hai đất nước Việt Nam được ký kết, do cố Thủ Tướng Ngô Ðình Diệm;

- Lần thứ hai, sau khi chính quyền Ngô Ðình Diệm bị lật đổ vào năm 1963, Cụ Trần Văn Hương lại được bổ nhiệm làm Ðô Trưởng Sài Gòn.

Và hai lần được mời làm Thủ tướng và một lần Phó Tổng Thống:

- Lần đầu vào Tháng 11 năm 1964, cụ được Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu bổ nhiệm làm Thủ Tướng Chánh Phủ (1964-1065) và lập nội các, giữa lúc tình hình chính trị vô cùng căng thẳng.

- Lần thứ hai vào năm 1968, trước tình hình chính trị, quân sự, kinh tế suy sụp trầm trọng cụ nhận lời Tổng thống Thiệu ra làm Thủ tướng lần thứ hai (1968 -1969).

Lần chấp chính thứ ba của Cụ là Phó Thổng Thống Việt Nam Cộng Hòa (1971-1975).

Trong bối cảnh chính trị miền Nam, Cụ đã lần lượt dấn thân vào sinh hoạt chính trị đại chúng với danh nghĩa là một nhân sĩ miền Nam do nhu cầu của đất nước; và lần nào Cụ cũng giúp cho tình thế vượt qua những khó khăn. Ðến phút cuối, khi bị áp lực phải chuyển giao quyền hành cho những kẻ mà cụ biết là “chẳng làm được gì”, Cụ cũng thực hiện nó trong tinh thần Hiến định, tức chuyển giao theo “ý dân”, qua các Dân Biểu và Nghị sĩ, trong phiên họp lưỡng viện Quốc Hội.

Với tôi, Cụ là mẫu người có phong cách của một nhân sĩ miền Nam xem thường mọi thiếu thốn và ràng buộc vật chất trong khi dấn thân phục vụ đất nước. Lúc nào Cụ cũng giữ vững tinh thần, ngay cả trong lao tù, Cụ coi mọi chuyện đều “vô thường”, qua câu thơ bất hủ để đời ghi trong tập thơ “Lao trung lãnh vận” khiến ai đọc lên cũng cảm phục “ông già” trong cảnh tù đày.

Ðó là: “Ngồi buồn gải háng, dái lăn tăn”. Những người yêu thơ lãng mạn có thể không thích câu thơ nặng tính nhân sinh này, nhưng những người từng trải qua cảnh tù đày đều thấy ở đó cái khí khái xem thường nghịch cảnh lao tù của tác giả.

Tính can trường về nhân cách của con người miền Nam của Cụ Trần Văn Hương còn được biểu lộ qua sự kiên quyết dấn thân, không bỏ cuộc, mà trái lại, vẫn chấp nhận trách vụ được giao phó do nhu cầu của tình hình đất nước và thường hoàn thành trách vụ. Còn nhớ, trong cuộc hành quân Hạ Lào Lam Sơn 719, Cụ đã bất chấp thế lực của quân đội Mỹ, và sự hiểm nguy của bản thân, mở cuộc họp báo quốc tế, tố cáo thái độ bội ước và bỏ rơi chiến hữu Việt Nam Cộng Hòa của quân đội Mỹ, khiến Chính phủ Mỹ lúc đó phải lập tức ra lịnh cho các đơn vị Mỹ hành quân phải tiếp tục kế hoạch, và xin lỗi về việc này. Dịp này Cụ đã hãnh diện nhận lãnh tước vị ‘Hạ sĩ danh dự’ của binh chủng ‘Nhảy Dù,’ ghi đậm lời tri ơn sâu xa của binh chủng này dành cho Cụ.

Trong tư cách là một nhà giáo, vào năm 1974, cụ có ước nguyện là cố gắng xây dựng Ðại học Long Hồ tại Vĩnh Long. Nhiều giáo sư gốc gác địa phương được mời phụ trách chức vị Viện trưởng như GS Nguyễn Văn Trường, GS Trần Kim Nở nhưng việc không thành vì những biến động thời cuộc dồn dập trong giai đoạn nầy.

Một biến cố sau cùng của con đường “hoạn lộ” của Cụ theo lời kể của một cựu quân nhân thân cận với chức vụ Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa kể từ ngày 21-4-1975:

"Là một quân nhân, vào những ngày cuối cùng của miền Nam, tôi được cái may mắn gần gũi với cụ Hương, nhất là những lúc dầu sôi lửa bỏng khi thủ đô Sài Gòn đang bị cộng quân vây hãm. Tình hình thật là cấp bách sau khi Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức vào ngày 21-4-75, bàn giao chức vụ Tổng Thống cho cụ Trần Văn Hương theo hiến pháp. Ông đã nhận lấy chức vụ đứng đầu một đất nước trong hoàn cảnh thật là khó khăn. Một mặt, dưới sức ép thật nặng nề từ người bạn đồng minh Hoa Kỳ muốn sớm rút chân ra khỏi Việt Nam, mặt khác, về phía địch, cộng sản Bắc Việt biết rõ sự suy yếu hoàn toàn của chính quyền miền Nam dưới sự bỏ rơi của Mỹ nên càng gia tăng áp lực, đưa quân uy hiếp thủ đô Sài Gòn. Thêm vào đó, thành phần thân cộng có mặt trong guồng máy miền Nam, cũng luôn tạo áp lực để đòi hỏi lật đổ chính quyền miền Nam bằng sự thay thế một chính quyền do cộng sản kiểm soát."

Trong thời gian bảy ngày sau khi bàn giao với tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, cuối cùng Cụ Trần Văn Hương phải chấp nhận việc bàn giao cho tướng Dương Văn Minh theo diễn tiến như sau:

- Ngày 21-4-75 tổng thống Nguyễn Văn Thiệu từ chức, Cụ Trần Văn Hương nhận lãnh chức vụ Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa.

- Ngày 26-4-75 đại sứ Martin yết kiến và thông báo cho Cụ Hương về áp lực cộng sản Bắc Việt và khả năng của cộng quân tấn công vào Sài Gòn.

- Ngày 27-4-75 quốc hội VNCH họp và biểu quyết việc trao quyền lại cho tướng Dương Văn Minh.

- Ngày 28-4-75 vào lúc 5:00 chiều, Cụ Trần Văn Hương trao quyền lại cho tướng Dương Văn Minh theo quyết định của quốc hội.

Trong bài diễn văn, Tổng thống Trần Văn Hương đọc trước quốc hội ngày 26-4-75, chúng ta thấy rõ ràng Cụ Trần Văn Hương không thoát khỏi áp lực quá mạnh, một của người bạn đồng minh Hoa Kỳ, và một áp lực về phía cộng sản Bắc Việt mà tướng Dương Văn Minh được sắp xếp như là một con cờ chính trị để làm nhiệm vụ xóa chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

Chúng ta hãy nhớ lại những gì Cụ Hương đã phát biểu có tính cách lịch sử trong bài diễn văn tại quốc hội dưới sự hiện diện của đầy đủ dân biểu và thượng nghị sĩ. Cụ Hương đã cho biết rằng Cụ chỉ muốn chỉ định Đại tướng Dương Văn Minh trong vai trò thủ tướng, nhưng tướng Dương Văn Minh vẫn khăng khăng đòi Cụ Hương phải trao quyền để cho tướng Dương Văn Minh nói chuyện với "phía bên kia".

Ba Nhân cách LỚN của Cụ Trần Văn Hương

1 - Ngày 29 tháng 4 năm 1975, Đại sứ Hoa Kỳ, ông Martin đến tư dinh đường Công Lý với một tham vụ sứ quán nói tiếng Pháp. Đại khái Đại sứ Martin nói:

- Thưa Tổng Thống, tình trạng hiện nay rất nguy hiểm. Nhân danh chính phủ Hoa Kỳ, chúng tôi đến mời Tổng Thống rời khỏi nước, đi đến bất cứ xứ nào, ngày giờ nào với phương tiện nào mà Tổng Thống muốn. Chính phủ chúng tôi cam kết bảo đảm cho Ngài một đời sống xứng đáng với cương vị Tổng Thống cho đến ngày TT "trăm tuổi già".

Tổng Thống Trần Văn Hương mỉm cười trả lời:

- Thưa Ngài Đại sứ, tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cám ơn Ông Đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ và quyết định dứt khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng Sản vào được Sài Gòn, bao nhiêu đau khổ nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia sẻ với họ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nổi thống khổ của người dân mất nước. Cám ơn ông Đại sứ đã đến viếng tôi.

Khi nghe câu “Les États-Unis ont aussi leur part de responsabilités (Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó), đại sứ Martin giật mình nhìn trân trân Cụ Trần Văn Hương. Năm 1980, Cụ Hương thuật lại: Dứt câu chuyện, “on se sépare sans même se serrer la main” (GS Nguyễn Ngọc An. Cụ Trần Văn Hương, đăng trên Thời Luận không rõ ngày).

2 - Vào năm 1978, khi Việt cộng trả lại “quyền công dân” cho ông Dương Văn Minh, các anh em đang bị tù “học tập cải tạo” đều bị đi xem hình ảnh và phim chiếu lại cảnh cựu “Tổng Thống” Dương Văn Minh đang “hồ hỡi phấn khởi” đi bầu quốc hội “đảng cử dân bầu” của cộng sản.

Cụ Trần Văn Hương cũng được cộng sản trả lại “quyền công dân” nhưng Cụ đã từ chối. Cựu Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Trần Văn Hương đã gửi bức thư sau đây đến các cấp lãnh đạo chính quyền cộng sản:

“…hiện nay vẫn còn có mấy trăm ngàn nhân viên chế độ cũ, cả văn lẫn võ, từ Phó Thủ Tướng, Tổng Bộ Trưởng, các Tướng Lãnh, Quân Nhân Công Chức các cấp các Chính Trị Gia, các vị Lãnh Đạo Tôn Giáo, Đảng Phái đang bị tập trung cải tạo, rĩ tai thì ngắn hạn mà cho đến nay vẫn chưa thấy được được về. Tôi là người đứng đầu hàng lãnh đạo Chính Phủ Việt Nam Cộng Hòa, xin lãnh hết trách nhiệm một mình. Tôi xin chính phủ mới thả họ về hết vì họ là những người chỉ biết thừa hành mệnh lệnh cấp trên, họ không có tội gì cả. Tôi xin chính phủ mới tha họ về sum họp với vợ con, còn lo làm ăn xây dựng đất nước. Chừng nào những người tập trung cải tạo được về hết, chừng nào họ nhận được đầy đủ quyền công dân, chừng đó tôi sẽ là người cuối cùng, sau họ, nhận quyền công dân cho cá nhân tôi." 

3 - Sau cùng, trong hoàn cảnh cơ cực của thời đất nước bị đô hộ bởi Miền Bắc Xã hội Chủ nghĩa, các Ðại sứ của các nước Pháp, Úc cho người đến thăm Cụ và cho biết họ có thể can thiệp với Cộng sản cho Cụ ra khỏi nước với lý do đi trị bệnh, nhưng cụ tiếp tục từ chối, cương quyết ở lại chia sẻ cùng dân quân Miền Nam sự tủi nhục và nghèo đói dưới gông cùm Cộng sản.

Xin nghiêng mình trước tiết tháo của một nhân sĩ miền Nam Việt Nam!

Khi Cụ qua đời, đám tang được tổ chức tại nhà do chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cấp trong hẻm 210 đường Phan Thanh Giản, bên cạnh trường Marie Curie. Có một sự kiện thú vị cũng cần nên kể ra nơi đây là anh con trai trưởng của Cụ là Trần Văn Dõi đi ra phường để xin phép mua một cái hòm quốc doanh, nhưng bị người tài xế trung thành của Cụ chận ngang, và anh này chạy vào Chợ Lớn mua một cổ quan tài gỗ với giá 10.000 Ðồng (tiền Việt cộng bấy giờ). Anh Tàu nghe nói là mua cho Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa nên bớt xuống còn 5.000 Đồng mà thôi.

Một trong những ước nguyện của Cụ là khi chết được chôn ở Nghĩa trang Quân Ðội với lễ nghi quân cách của một binh nhì; nhưng việc nầy cũng không thành. Tuy nhiên một an ủi cho Cụ là được hỏa táng tại Lò thiêu Thủ Ðức, xéo bên cạnh bức tượng Tiếc Thương, trước sự hiện diện đông đủ của học trò cùng hầu hết thân hào nhân sĩ miền Nam không quản ngại mạng lưới công an chằng chịt chung quanh lò thiêu.

Hôm nay, nhân ngày giỗ Cụ Trần Văn Hương, cúi xin đốt nén hương lòng tưởng niệm một người con Việt chân chính miền Nam với niềm tin chắc chắn rằng Tuổi trẻ Việt Nam sẽ tiếp nối bước đường Cụ đi và chắc chắn sẽ thành công trong công cuộc dành lại quê hương từ tay bạo quyền Cộng sản.

Thành kính xin Cụ phò hộ cho Tuổi Trẻ Việt Nam trong công cuộc giành lại Quê Hương.

Tết Đinh Dậu - 2017

Người con Việt miền Nam

Chôn xác chết cộng sản là điều tiên quyết để thực hiện dân chủ, chống ngoại xâm

Le Nguyen (Danlambao) - Không chỉ riêng thành phần bộ đội 'cụ hồ", "lão thành cách mạng", cựu quan chức đảng nhà nước, cựu ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản... lên tiếng đòi dân chủ nhưng không dám vượt lên, không dám bước qua ngưỡng cửa “bác, đảng”. Động thái đấu tranh dân chủ “lửng lơ” loại này còn nằm trong tư tưởng của thành phần trí thức, nhà báo, nhà văn, nhà thơ xã nghĩa... chỉ dám phản kháng, chống tiêu cực trước mắt chứ chưa can đảm chỉ thẳng vào nguyên nhân của mọi nguyên nhân tiêu cực, tai hại làm tan hoang đất nước, là do "bác" và đảng gây ra...

*

Cộng sản đã vỡ trận, tan tác ngay từ khi cuộc cách mạng dân chủ từ những năm cuối thập niên 80 của thế kỷ trước. Cách mạng dân chủ quét sạch hệ thống tổ chức nhà nước xã hội chủ nghĩa làm sụp đổ dây chuyền từ Đông Âu tràn sang giật sập liên bang Nga Sô Viết - thành trì của độc tài cộng sản. Chính từ đó chủ nghĩa cộng sản đã chết... chết từ trên lý thuyết cho đến chết từ trong thực tiễn đời sống với các câu thần chú như: “...Tiến lên thế giới đại đồng... Làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu... Xây dựng thiên đường cộng sản để không còn cảnh người bóc lột người...” 

Thực tế, cho đến ngày nay không còn tên cộng sản, đảng cộng sản nào “...là vô sản chuyên chính... là đội quân tiên phong trung thành với giai cấp công nhân, nông dân... ” 

Cụ thể là qua hình ảnh của đám quan chức các cấp của cộng sản Tàu-Việt, đứa nào cũng nhà lầu xe hơi, tiền đô, tiền mao - hồ rủng rỉnh, của chìm của nổi, cất giấu rải rác từ trong nước cho đến theo chân con cháu của chúng đi vào các nước tư bản “bóc lột” không hề ít. Đặc biệt những tài sản kếch xù của chúng có được không qua quá trình lao động cật lực chân chính của đôi bàn tay lẫn tài năng của khối óc trí tuệ dựng nên mà đa phần do bóc lột, ăn cắp, ăn cướp của dân, của nước để có được!

Chính cái chết lý thuyết đến cái chết trong thực tiễn đời sống cộng sản nên đã không ít cá nhân đấu tranh không đồng quan điểm với những cá nhân tiếp tục giữ quan điểm chống cộng triệt để với suy nghĩ, dẫn chứng lý luận là “cộng sản có tồn tại đâu để mà chống?” 

Chuyện cộng sản đã chết trên lý thuyết lẫn trong thực tế là sự thật, không điều chi để bàn cãi và tại sao chúng ta vẫn tiếp chống cộng, chống xác chết cộng sản? Chúng ta vẫn tiếp tục chống cộng bởi vì tàn dư cộng sản, vì cộng sản đã chết nhưng cái xác - chính xác hơn là cái xác thối của cộng sản Việt Nam vẫn tồn tại, vẫn còn nguyên đó với nhiều di họa nghiêm trọng như:

Một là hệ thống tổ chức bộ máy nhà nước độc tài độc đảng - tổ chức cai trị kiểu cộng sản là một tổ chức phản động, tàn dân hại nước đi ngược lại chiều tiến hóa của nhân loại, nó không đem lại ấm no hạnh phúc, nó chỉ gieo rắc bất công nghèo đói, khổ đau cho người dân và vẫn tồn tại cần phải loại trừ. Lẽ khác tổ chức nhà nước theo mô hình dân chủ với tam quyền phân lập, sinh hoạt chính trị đa đảng, đa nguyên theo thời gian chứng minh chính thể này hữu hiệu, có khả năng giúp cho dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh, vẫn chưa có ở Việt Nam. 

Hai là tổ chức cai trị kiểu cộng sản đã sản sinh ra lớp người phi nhân tính, thiếu nhân cách lẫn tư cách, giỏi dối trá xảo quyệt nhưng dư thừa hèn nhược nắm giữ những chức vụ trong các cơ quan ban, bộ, ngành nhà nước cũng như trong các lực lượng vũ trang, bán vũ trang, công an, quân đội làm thanh gươm lá chắn, làm bệ đỡ cho chế độ. Chính lớp người phi nhân tính mùa đảng, cuồng cộng này, vừa là lá chắn, vừa là công cụ trấn áp các tiếng nói yêu nước chống bất công, chống độc tài, chống hành động tay sai bán nước để bảo vệ xác chết cộng sản, cần phải loại bỏ. 

Ba là cộng sản đã chết nhưng cái loa tuyên giáo tổ chức tuyên truyền dối trá kiểu cộng sản vẫn chưa chịu chết và hệ thống loa đài vẫn tồn tại, vẫn tiếp tục dở chiêu trò lừa gạt nhân dân Việt Nam, mưu cầu quyền lực, quyền lợi cho cá nhân phe nhóm. Bên cạnh loa đài, là tổ chức an ninh mật vụ kiểu cộng sản vẫn chưa chịu chết, nó vẫn còn đe dọa, ám hại, khủng bố tinh thần những người yêu nước can đảm đứng lên đấu tranh vạch trần tội ác cộng sản, chỉ mặt tàn dư cộng sản nuôi dưỡng giặc nội xâm, cấu kết với giặc ngoại xâm phá tan hoang đất nước của tổ tiên nòi Việt. 

Bốn là chế độ cộng sản đã sản xuất ra những trí thức “mác, lê, búa, liềm” đúng y như lời tên đồ tể Mao phán “trí thức không bằng cục phân” và chúng độc chiếm quyền lực chính trị thay nhau truyền đời cai trị, thay nhau ngồi vào những vị trí then chốt, tối quan trọng của hệ thống tổ chức nhà nước. Với năng lực, lý luận “mác, lê, búa, liềm” vô nhân tính, độc ác, dối trá nên loại trí thức này đã tiếp tay cho bọn lãnh đạo tay sai bán nước cầu vinh phá tan hoang đất nước và đưa người dân xuống vùng trũng ngu dốt, đói nghèo, lạc hậu, chậm tiến không lối thoát. 

Hẳn ai cũng biết, bốn điểm vừa nêu không phải là tất cả hậu quả do cộng sản tạo ra. Cộng sản đã chết nhưng di họa, tàn dư của cộng sản vẫn tồn tại và cộng sản Việt Nam vẫn chưa chịu chôn cái xác thối tư tưởng “Marx - Lenin, Mao- Hồ”. Giống như chúng chẳng chịu chôn cái xác của lãnh tụ Hồ Chí Minh nằm trong lăng ở Ba Đình - lý do chúng không chịu chôn là để phục vụ nhu cầu tuyên truyền “mê tín” nhằm thu lợi trên xác chết của Hồ và cái xác hoang tưởng cộng sản Mác-Lê-Mao. 

Có lẽ không còn ai mơ hồ về xác chết, ai cũng hiểu xác chết nào không thối rửa, không gây ô nhiễm? xác chết để càng lâu hậu quả của nó càng nghiêm trọng và chúng ta không nên chủ quan nghĩ rằng cộng sản đã chết không cần phải “bận tâm” đến chúng nữa?

Đấu tranh thực hiện dân chủ hóa Việt Nam, không chú ý đến tàn dư cộng sản, xác chết cộng sản là thiếu sót lớn bởi cộng sản đã chết nhưng những kẻ mù đảng vẫn còn đặt trái tim không đúng chỗ. Họ vẫn núm níu không muốn chôn cộng sản, một phần do cảm tính, phần khác do không biết rõ bộ mặt thật của cộng sản, nhất là chưa hoặc giả vờ chưa biết về "bác", về đảng cộng sản Việt Nam. Do đó mục tiêu đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền là đúng, là phù hợp với trào lưu dân chủ hóa của nhân loại thời hiện đại. Hiện nay có nhiều dân tộc đấu tranh chống độc tài, độc ác nhằm thực hiện dân chủ nhưng họ không nhấn mạnh, không nhắc nhở đến yếu tố cộng sản vì cộng sản không tồn tại, không còn là mối nguy đối với đất nước, dân tộc họ. 

Thế nhưng với Việt Nam, những cá nhân, lực lượng, đảng phái đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền nhằm thiết lập thể chế chính trị dân chủ tiến bộ, chúng ta không nên lơ là, không thể tách rời đấu tranh chống tàn dư cộng sản, dọn dẹp xác chết cộng sản nằm quá lâu trên đất nước Việt Nam vì di họa cộng sản nghiêm trọng vẫn còn nguyên. Thế cho nên trong đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền chúng ta vẫn cần phải vạch trần bộ mặt gian manh độc ác của "bác", đảng cũng như phải bẻ gãy mọi luận điệu tuyên truyền dối trá của đám tàn dư cộng sản cho đến khi nào tàn dư cộng sản, xác chết cộng sản biến khỏi đất nước Việt Nam. 

Hiện nay hẳn ai cũng đều biết, không kể những người mê đảng, phục vụ cho chế độ mà ngay cả không ít người cộng sản “phản tỉnh” đấu tranh cho dân chủ biết rõ chủ trương, đường lối của đảng cộng sản là sai lầm nhưng trong suy nghĩ, trong thâm tâm của họ vẫn tin "bác" là đạo đức, đảng lãnh đạo là tài tình, sáng suốt và vẫn tin rằng không có bác, đảng thì Việt Nam không có “độc lập, tự do” (?) Mặc dù trong số họ đã tiếp cận, đã đọc được nhiều tài liệu, nhiều bài viết chỉ ra sự thật trần trụi về "bác, đảng", về mô hình tổ chức cai trị phản động kiểu cộng sản và nhiều dân tộc bị thực dân đế quốc đô hộ không có "bác, đảng", không khởi động chiến tranh vẫn giành dược độc lập, tự do. 

Sự thật lịch sử đã phơi bày nhưng dường như vẫn không lay chuyển được lòng tin mù quáng của họ đối với "bác", với đảng cộng sản, với con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa. Họ tin rằng con đường phục vụ cho cộng sản là đúng đắn và họ vẫn tin rằng chỉ có những lãnh đạo cộng sản đương thời là sai, xã hội chủ nghĩa suy thoái chỉ là bước lùi tạm thời, “ta nhất định thắng địch nhất định thua!” 

Những người này là ai? Họ là những người tự hào với danh xưng bộ đội "cụ hồ", với "lão thành cách mạng", là cựu quan chức cao cấp của đảng, nhà nước... Họ lên án mạnh mẽ tiêu cực, hô hào chống tham nhũng, chống xấu ác, chống bọn ăn không chừa thứ gì của dân, chống kẻ làm nghèo đất nước làm khổ nhân dân, chống những tên hèn với giặc ác với dân... Họ mạnh miệng đòi đảng thực hiện dân chủ hơn, dân chủ nữa. Thật tội nghiệp, phản kháng của họ, đấu tranh cho dân chủ của họ rất vớ vẩn khi trong đầu chỉ tư duy, kêu ca về việc sửa đổi luật lệ bầu bán, là luật hóa “đảng cử dân bầu - như thế là “một bước lùi dân chủ trong đảng”. Thực chất là đảng cộng sản sửa đổi luật lệ bầu bán chỉ nhằm củng cố, gia tăng độc tài chứ cộng sản có dân chủ đâu để mà tiến với lùi!

Không chỉ riêng thành phần bộ đội 'cụ hồ", "lão thành cách mạng", cựu quan chức đảng nhà nước, cựu ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản... lên tiếng đòi dân chủ nhưng không dám vượt lên, không dám bước qua ngưỡng cửa “bác, đảng”. Động thái đấu tranh dân chủ “lửng lơ” loại này còn nằm trong tư tưởng của thành phần trí thức, nhà báo, nhà văn, nhà thơ xã nghĩa... chỉ dám phản kháng, chống tiêu cực trước mắt chứ chưa can đảm chỉ thẳng vào nguyên nhân của mọi nguyên nhân tiêu cực, tai hại làm tan hoang đất nước, là do "bác" và đảng gây ra. 

Đấu tranh cho dân chủ không dứt khoát, lửng lơ của thành phần liên quan đến đảng, nhà nước cộng sản có nhiều nguyên nhân, trong đó có hai nguyên nhân chính: một là họ không hiểu sâu sắc, hiểu không đủ, không đúng về "bác, đảng", về chủ nghĩa xã hội, về lý thuyết cộng sản nên họ vẫn sống trong ảo tưởng cộng sản và tin rằng chế độ cộng sản sẽ mang đến dân chủ cho họ trong tương lai; hai là họ biết rõ bộ mặt thật của "bác, đảng", của chủ nghĩa cộng sản nhưng do tư duy giới hạn và do cảm tính lấn át lý tính khiến cho họ ảo tưởng, tin rằng lý tưởng cộng sản, chế độ cộng sản có thể sửa đổi để mang đến ấm no, hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam nên họ vẫn tôn thờ xác chết cộng sản!

Chính cái xác cơ cấu tổ chức cai trị kiểu cộng sản và thành phần tàn dư cộng sản vừa bàn đến là lực cản không nhỏ cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam. Do đó đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền thật sự hiệu quả, thành công không thể không dọn dẹp tàn dư cộng sản, không đem chôn hoặc đem đốt cái xác thối cộng sản được. Tàn dư cộng sản, xác chết cộng sản là lực cản rất lớn cho tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, chừng nào chưa dọn dẹp tàn dư cộng sản, chưa chôn đốt xác chết cộng sản là công cuộc đấu tranh giải trừ độc tài, độc đảng thực hiện tự do, dân chủ, nhân quyền vẫn còn vướng mắc cản trở và những vướng mắc, cản trở lẽ ra không nên có. 

Do đó đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền cũng là đấu tranh loại trừ độc quyền lãnh đạo của đảng cộng sản “giả danh”. Muốn đạt được hiệu quả, điều kiện tiên quyết là phải tẩy uế tàn dư cộng sản và dứt khoát là phải chôn, đốt cái xác thối cộng sản đi, bằng không thây ma mục rữa này vẫn còn gây ô nhiễm cho môi trường sống, truyền nọc độc, truyền bệnh độc ác, dối trá cho những ai ngây thơ tiếp cận với nó. 

Lẽ khác tàn dư cộng sản biến tướng còn độc hại hơn “nguyên thủy” cộng sản chuyên chính. Điển hình là tàn dư Tàu Cộng biến tướng thành bá quyền Đại Hán và tàn dư Hán Cộng thì trở nên hung hăng, độc tài, độc ác dã man, kinh sợ hơn bản chất vô sản chuyên chính vốn có. Về xác chết cộng sản cũng nguy hiểm không kém tàn dư cộng sản bởi xác chết không thể đối thoại cũng như xác chết không có khả năng lắng nghe, không khả năng hiểu người sống nói gì? 

Chính vì lẽ đó nên đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền Việt Nam không thể tách rời đấu tranh giải trừ cộng sản, đấu tranh dọn sạch tàn dư cộng sản là chôn đốt thây ma “Mác, Lê, Mao, Hồ” và cái xác chết chưa chôn độc tài cộng sản Việt Nam. Nhất là nếu không xóa sạch tàn dư cộng sản, không chôn đốt cái xác cộng sản thì không thể dân chủ hóa và không dân chủ hóa thì không thể ngăn chận, phá vỡ âm mưu thôn tính Việt Nam của Tàu Cộng. Do đó đấu tranh chuyển đổi độc tài sang dân chủ cho Việt Nam cũng là giải pháp ngăn chận âm mưu xâm lăng của loài giặc dữ, bá quyền Đại Hán. 

16.01.2017

Nói chuyện tầm phào với ông Hữu Thỉnh

Trần Thảo (Danlambao) - Trong buổi lễ trao giải thưởng văn học năm 2016 tại Việt Nam, ngài chủ tiệm của Hội Nhà Văn Việt Nam, nhà thơ Hữu Thỉnh, tác giả của hai tập thơ Trường Ca Biển và Thương Lượng Với Thời Gian, đã gửi đi một thông điệp, mà theo miệng lưỡi của ngài chủ tiệm, (là) chưa từng có. Đó là vào ngày Giỗ tổ Hùng Vương 10 tháng 3 năm 2017 âm lịch sắp tới, HNVVN sẽ tổ chức một hội nghị, mời tất cả những nhà văn VN ở nước ngoài về dự, và theo ông Hữu Thỉnh, đây là một hội nghị hòa hợp dân tộc về văn học, bất kể là trước năm 1975, những nhà văn đó phục vụ chế độ cũ như thế nào.

Xin hoan hô nhà thơ Hữu Thỉnh một phát cho ngài chủ tiệm HNVVN lên tinh thần. Mới đây nghe ông Hữu Thỉnh than như bọng vì HNV hết ngân sách, còn tính tới việc di dời nhân viên Nhà Xuất Bản về trú tạm ở HNV, lấy cơ sở Nhà Xuất Bản làm khách sạn, tiệm ăn, Karaoke gì đó để cứu đói, ai cũng thấy tội nghiệp, cứ ngại nhà thơ và bộ hạ sắp toi đến nơi, không còn hơi sức để mà thương lượng với thời gian. Thế mà không biết Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng hà hơi phù phép cách gì, khiến cho ông Hữu Thỉnh đột nhiên cựa mình sống dậy, hào khí xung thiên, tính làm chuyện mà mấy chục năm qua, trải bao đời tổng bí, chế độ CSVN cố làm mà làm không ra cua tai nheo gì. Trời ạ! ông Hữu Thỉnh muốn làm gạch nối để hòa hợp hòa giải dân tộc. Trước tiên là nhắm vào thành phần văn nhân nghệ sĩ, sau đó nhờ những cái loa văn nghệ mà chế độ lấy "đại nghĩa dân tộc" thuyết phục được, làm công cụ tuyên truyền, nhân rộng ảnh hưởng, dụ những con bò sữa về cứu nước. 

Không biết ông Tổng bí và ông Chủ tịch bàn thảo mần răng mà coi bộ khi đưa ra thông điệp ông Hữu Thỉnh hơi lẫn lộn. Ông đưa ra nào hình ảnh sông Thạch Hãn rướm máu gì tùm lum, nhưng nhờ sức mạnh đại nghĩa dân tộc bla... bla... " chúng ta mời những nhà văn có lương tâm, có trách nhiệm, yêu quê hương, hãy về làm GIÀU cho đất nước."

Tôi nghe ông HT nói mà không biết tai của mình có nghễnh ngãng hay không, bèn ngó vô bài đính kèm thì đúng là ông HT nói như thế. Ối mèn ơi, ông HT có nói lộn không vậy cha nội? Nhà văn Việt Nam ở hải ngoại này, nếu không kiêm nghề MC cho trung tâm băng nhạc, kiêm nghề quảng cáo dược thảo và Nails Spas, thỉnh thoảng thậm thò thậm thụt với bên đó làm video Mẹ Mìn, thì phần lớn nghèo rớt, trên là răng mà dưới là bình xăng hay mìn, lựu đạn gì đó thì tôi cũng bù trớt, nhưng nói chung mấy ông mấy bà cũng chạy theo cuộc sống ná thở, nghề văn cũng gần như biến thành nghề tay trái. Ông bà nào mà ra tờ báo hoặc mở đài phát thanh, kiếm tiền quảng cáo thì còn khá, chứ chỉ dựa vào cây viết mà xây dựng cuộc sống thì hơi khó, đâu có xuất bản một cuốn sách mà người ta sắp hàng chờ đợi như Harry Potter của J. K. Rowling? Thế nên đề nghị ông Hữu Thỉnh nghiên kíu lại nhé! Chứ mấy ông bà nhà văn hải ngoại mà về hòa hợp dân tộc với các ông, làm GIÀU cho đất nước đâu không thấy, mấy ổng mấy bả ăn thủng nồi của các ông đó ông chủ tịch ơi! Nội cái thân quèn của ông và cả ngàn hội viên sống nhờ vào đồng tiền đảng cung cấp mà còn đói vêu mỏ, các ông còn muốn mời mấy ông bà nhà văn hải ngoại về, thêm chén thêm đủa, coi bộ khó lòng ông ơi. Nếu ông HT có ý nói làm giàu mảng văn học nước nhà thì lại khác, cho tôi điểm trán ông mà gợi ý đôi điều vớ vẩn, biết đâu ông chịu tham khảo ý kiến của tôi, lật một chương mới cho sinh hoạt văn học của cái HNV để khỏi mang tiếng là nhắm mắt nhắm mũi bưng bô cho đảng nhé! 

Ông Hữu Thỉnh à, nghe nói có tới hơn một ngàn hội viên trong tay của ông mà, đúng không? Quân số đông đảo như thế, lại được đảng o bế, gần gũi những bộ óc cực đỉnh của đảng, thì nhân tài thiếu bố gì, hà cớ gì vận động những cây BÚT hải ngoại về để làm GIÀU cho đất nước, coi bộ trật chìa dữ rồi ông Hữu Thỉnh ơi! Tôi chưa đọc hai tập thơ Thương Lượng Với Thời Gian và Trường Ca Biển của ông chủ tịch, nhưng mấy tên " xuyên tạc" chúng nói rằng thơ của Hữu Thỉnh ở Việt Nam chỉ xứng hạng ba, bốn gì đó, có nghĩa là tuy ông HT mang danh chủ tịch HNV, nhưng trong thực tế những cây bút có tài thì ở trong đám hội viên. Thế tại sao trong mấy chục năm qua, cái hội quy tụ toàn là văn nhân tài tử, hữu tài hữu thỉnh, lại chẳng sản xuất được cái mốc gì coi cho được vậy ông chủ tịch? 

Tôi đoán già đoán non, nghĩ rằng có lẽ cây đại thụ Hữu Thỉnh quá lớn, che kín những tài năng khác, không cho họ ló ra chỗ có ánh mặt trời. Nhưng nghe mấy tay xuyên tạc về tài năng của nhà thơ Hữu Thỉnh thì tôi lại bỏ đi cái lập luận vừa rồi. Nếu tính từ năm 1954, tức là gần 70 năm đời ông có đảng, trải qua nhiều đời chủ tịch HNV, mà cũng có tác phẩm quái nào đáng đọc đâu? Thế nên kết luận cho gọn là TẠI VÌ LÀ cho tới ngày nay đảng vẫn chưa buông cây gậy chỉ huy xuống, hơn một ngàn hội viên HNV vẫn răm rắp viết theo ý đảng muốn, không dám xé rào làm cách mạng văn học gì ráo trọi. Thời ông Nguyễn Văn Linh làm tổng bí, ổng chơi ngon, tuyên bố cởi trói cho văn nghệ sĩ, khuyến khích nhà văn đừng nói trái với lương tâm của mình. Được ba bảy hai mươi mốt ngày, Tổng Linh chưa cởi hết xuống dưới chân, đã run run kéo lên, thế là xong một màn cụp lạc. Anh em văn nghệ sĩ chưa kịp thử cây bút tự do sáng tạo thế nào thì đã bị xếp xó. Rõ chán! 

Ông Hữu Thỉnh à. Nếu chữ GIÀU mà ông đề cập trong cái thông điệp mà ông đưa ra là chỉ về sự phát triển phong phú của văn học, thì tôi đề nghị ông và bác Tổng Trọng dẹp cái vụ hội nghị hoà hợp văn học dân tộc cho rồi. Lý do là chả được cái tích sự gì đâu! Thay vì tiêu tiền trong việc sắm hoa tươi cho hội nghị, in thiệp mời các nhà văn nam nữ hải ngoại (nếu in thì nhớ là thiệp mời đàng hoàng nghe ông chủ tịch, đừng in lộn là GIẤY TRIỆU TẬP thì bỏ mẹ, rõ khổ!), ta cứ dành tiền đó mua sách vỡ cho các em vùng lũ thì tốt hơn. Muốn văn học VN phong phú, muôn hồng nghìn tía thì dễ ợt à. Ông chủ tịch chịu khó bỏ nhỏ với ngài Tổng Trọng, bây giờ ta tiếp tục sự nghiệp dỡ dang của Tổng Linh, thay vì cởi một chút, không gây cảm hứng, ta hãy cởi hết 100 % luôn, chơi bạo một lần cho đời biết đến tên Tổng Trọng chứ, phải không? 

Ông Hữu Thỉnh à, 

Tui nhớ hình như trong tháng 12 của năm 2016 có một bài viết của Hồng Quang, Báo Nhân Dân, chỉ đích danh những người như nhà báo Phạm Trần, nhà báo Ngô Nhân Dụng, nhà văn Tưởng Năng Tiến v. v... và gọi họ là những người chuyên đi tìm một vài hiện tượng xấu rồi gán ghép, dựng chuyện để nói xấu đảng. Sau đó ông Phạm Trần đã thách thức Hồng Quang và tuyên giáo CSVN hãy công khai tranh luận cho ra ngô ra khoai, bởi vì theo nhà báo Phạm Trần, những bài báo ông viết đều đưa ra những nguồn trích dẫn đàng hoàng, ông không hề dựng chuyện, khi sự thật đầy rẫy ra đó. Hồng Quang và Tuyên Giáo im re, chỉ đưa ra những tay dư luận viên gà mờ ra tung hô đảng, ca bài "Nhân dân tuyệt đối tin tưởng sự lãnh đạo của đảng."

Ông Hữu Thỉnh có biết tại sao tôi nhắc lại vụ này không? Như thế này ông ạ. Thời Đông Châu Liệt Quốc thì phải, có vua gì đó quên tên rồi, ông ta muốn cho dân trong kinh thành đừng lo sợ ông trả thù vì đã từng hất hủi ông ngày trước, hãy yên tâm làm ăn, tuyệt đối tin tưởng vào lãnh đạo của đảng, ý xin lỗi, lúc đó chưa có đảng. Ông vua nọ bèn sắm xe song mã sang trọng và mời một người mà ông ta ghét nhất cho ngồi bên cạnh, và giong xe đi khắp kinh thành. Người dân thấy thế, mới bảo thằng đó vua ghét nhất mà còn giong xe cho hắn đi chơi, vậy là vua đã quên thù xưa, từ đó họ yên tâm làm ăn. 

Bây giờ ông Hữu Thỉnh và Tổng Trọng cần gì tổ chức hội nghị văn học hòa hợp làm gì cho tốn tiền mà lại mất công đạt giấy mời bốn phương tám hướng? Tôi nghĩ ông Hữu Thỉnh nên bắt chước ông vua kia. Muốn cho các ông bà nhà văn Việt Nam hải ngoại tin rằng bây giờ chế độ đã thay đổi, đã cởi 100 %, ông chủ tịch hãy đạt giấy mời tới ba vị là Nhà báo Phạm Trần, nhà văn Tưởng Năng Tiến, nhà báo Ngô Nhân Dụng, và nếu được thì thêm nhà văn Phan Nhật Nam nữa. Hãy tổ chức đón chào bốn vị ấy cho trang trọng, và mời bốn vị ấy chịu khó mỗi vị đọc một bài tham luận, với đề tài tự chọn, trước cử tọa hơn một ngàn hội viên của Hội Nhà Văn. 

Không biết ông chủ tịch có tham khảo ý kiến của tôi hay không, nhưng chưa gì mà tôi đã thấy phấn khởi rạt rào thế này! 

Tôi nghĩ ông chủ tịch dám làm lắm chứ chả chơi? Trong thông điệp của ông, tôi thấy ông trích dẫn "ĐẠI NGHĨA DÂN TỘC" ào ào, khí thế xung thiên như vậy, có gì mà ông không dám, đúng không ông chủ tịch? Đến dòng thơ chửi đảng của Lý Đợi mà ông Hữu Thỉnh còn dõng dạc đọc to ở hội trường cho mọi người cùng nghe, sá gì ba chuyện lẻ tẻ. Chào quyết thắng nhé ông chủ tịch. 

16.01.2017

Powered By Blogger