Friday, November 17, 2017

First Lady Melania Trump không đi thăm Việt Nam vì yêu cầu thả mẹ Nấm không được đáp ứng


SourceVietnamPlus - YoutubePosted on: 2017-11-17

Cuộc trắc nghiệm tự do

 


Nguyễn Thị Thanh Bình (Danlambao) - Giữa những im ắng lặng thầm cam chịu của những con dân thanh niên rường cột trí thức của Việt Nam, dường như cũng có phần tỉnh giấc mộng điệp khi nghe thấy sự tôn vinh cầu cạnh "thiên vị" rõ ràng của nhà cầm quyền CS "nổ" (tung VN) bằng 21 phát súng đại bác đón chào duy nhất những bước chân khệnh khạng nham hiểm của Đại Hán(g). À thì ra, người ta đã mặc kệ khi giặc Tàu mang cả đạn thật, và cho tập trận trên hải phận mình, cũng như đã từng nghênh ngang mang giàn khoan HD 981 thăm dò trên thềm lục địa VN mà chỉ có những chóp bu đặt lợi ích và quyền lợi của mình cũng như của Đảng CS lên trên quyền lợi của nhân dân mới hèn nhược mở miệng: "Tình hình Biển Đông vẫn yên như cũ" mà thôi. Khỏi nói cũng đã tỏ tường thái độ thuần phục, như TBT Nguyễn Văn Linh đã thú nhận: "Đi với Mỹ mất Đảng, đi với Tàu mất nước, nhưng chúng ta không thể mất Đảng được." Và chúng ta nếu đã từng không chịu xem mình như lũ trâu bò cừu nai, để được/bị "cởi trói" cho văn nghệ sĩ trong phong trào Đổi Mới 1986 mà ông Linh đã làm để nín thở qua sông, thì tại sao lại không thể "đồng bệnh tương lân" với những nhà nghệ sĩ đã và đang dám đơn thân độc mã đứng lên cho Tự Do và dân quyền, cũng như quyền được sống được thể hiện của Con Người?

Với tôi, hình ảnh của những cánh chim nghệ sĩ lúc nào cũng muốn bay bổng chừng như đã có lúc, nhiều lúc như bị gãy cánh, trì hãm lại ở quê nhà đã gượng dậy, và đang tìm cách nhất quyết bay về phía vòm trời Tự Do, thì đây không những là những tín hiệu tốt, mà còn có thể coi như hiệu ứng của những cánh bướm. 

Một cánh bướm hay một cánh chim én thì khó lòng làm nổi mùa xuân hoa sen hay hoa hòe, hoa sói. Nhất là bạn không nên kỳ vọng hay trầm trồ thần tượng, hoặc nâng tầm một "siêu" cánh nào, để rồi sau đó bạn dễ đóng vai người giỏi suy diễn, vội đi đến kết luận (khi chưa có chứng cớ) để vùi dập, hạ bệ cho vừa lòng... mình. Trong đời sống vốn dĩ muôn màu bát nháo và nhiều hiềm khích đố kỵ, thường bạn là những cánh chim nhiều sợ hãi cô đơn. Mà bất cứ một cánh chim nào lỡ cả gan thoát khỏi những lồng son cũi sắt, thì hẳn nhiên sẽ có những cái nhìn ngạc nhiên lạ lẫm, và cũng hẳn nhiên không thiếu những người sẵn sàng túm được cơ hội ấy để "phiên phiến" theo những lợi ích riêng tư của từng người, từng nhóm.

Cứ tưởng tượng đi, trong 90 triệu dân VN ở trong nước và 4, 5 triệu những cánh chim Lạc Hồng lưu lãng xứ người, với trong ngần ấy năm tháng, chúng ta đã có ai dám cầm biểu ngữ, nói chi đến "hy sinh vì đạo pháp hay đòi hiến phápđể đốt cháy mình dẫu chả làm hại ai trước những ống kính quốc tế để tiếng nói của người dân VN nhiều bất hạnh thống khổ được lan xa hơn, như hình ảnh có một không hai của một cánh chim hồng Việt Nam đã ngoạn mục mở ra được những đường bay thể hiện tự do và niềm tin của chính mình?! Dĩ nhiên là theo cách của một người Mỹ (tự do), vì VN chúng ta làm gì có tự do, dù là thứ tự do của lớp vỏ bề ngoài son phấn để đánh lừa thế giới vào xem con gái da vàng VN hấp dẫn mặc áo "ngủ" yếm đào lòi xú-chiêng tiếp tân phục vụ quan khách APEC.

Đòi hỏi một nghệ sĩ tự do tính chất đột phá, sáng tạo thì được, bằng không đừng tốn công "độc tài", "độc quyền" giống CS nheo nhéo đòi giới nghệ sĩ phải ăn vận thế này, ăn nói (qua văn bản, và đã chỉ dừng lại ở văn bản) thế kia. Tất cả nếu chỉ cần một chút công tâm và không đả phá, chỉ trích phê phán người khác dựa theo những cảm tính thì đất nước này có lẽ càng ngày càng có thêm những cánh chim chịu khó phá rào bay qua khỏi những khu rừng cấm của những tay đồ tể, những phù thủy gian ác có hạng.

Chúng ta cần phải thoát bay, để thấy rằng thái độ trì trệ kềm hãm tự do của con người của chế độ này không thể tiếp tục cầm tù chúng ta nữa! Chúng ta không gương cao tinh thần quyết liệt đạp tung gông xiềng "phá ngục Bastille", như cách mạng Pháp thì thôi, đừng hòng ngồi đây viết kiến nghị, ký thỉnh nguyện thư, gửi 4,5 lá thư viết tay tội nghiệp như con gái Mẹ Nấm là Nguyễn Bảo Nguyên... thì ngục tù mãi mãi cũng là tù ngục. Thử hỏi liệu thế giới có ai còn đoái hoài đến VN hay chỉ là chút lòng thương hại có điều kiện lưỡng lợi cho đôi bên?

Đành rằng những nhà phản kháng hay những nhà hoạt động đấu tranh nhân quyền của VN bây giờ thừa ý thức được rằng: "đường ta, ta cứ đi", và có lẽ đã đến lúc nhận ra mình không thể trông mong được gì ở một cường quốc với một đất nước nhược tiểu nhiều bảo thủ giáo điều, vô phương chuyển đổi.

Tiếc rằng tất cả chỉ như những đợt sóng lăn tăn, hết lớp này gợn lên và chìm dần thì có lớp khác nhấp nhô nhưng tuyệt nhiên chưa có ai dám cưỡi sóng mà đi, hoặc tạo ra những phép lạ kỳ diệu sóng thần để thổi bay, đập tan đi những lâu đài nạm vàng tráng lệ hay những dinh thự to đùng nghênh đón Tàu Phù của bè lũ tham nhũng tham tàn và hám quyền danh lợi trên cả máu xương dựng xây qua bao đời của nhân dân.

Nhất là họ vừa được hả hê giữa những tím bầm nợ như chúa chổm của vị chủ nhà và thảm họa môi trường quốc gia; thức ăn thức uống, thuốc men, giao thông... cũng như đời sống Xã Hội của nhân dân đã đến hồi báo động, khi đương kim Tổng Thống thứ "bốn mươi nhăm" của Hoa Kỳ chơi màn lờ, để dễ dàng tán tụng, ôi thôi nào là "Việt Nam đã trở thành một trong những phép mầu vĩ đại của thế giới".

Tôi dùng chữ chơi màn lờ, hay chỉ là một sự né tránh để dễ dàng yên lòng với cú bắt tay chủ tịch nước của một đất nước không hề biết tôn trọng nhân quyền là gì, và vì thế chỉ còn cách dạy cho dân Việt Nam phải rũ bỏ tâm thức lệ thuộc ngoại bang và phải có tinh thần tự cường tự ái dân tộc để đảm bảo độc lập, hệt như Ngài Tổng Thống Mỹ đang hô to khẩu hiệu yêu nước mình và "Make America Great"! Vì thế, rõ ràng như ban ngày là sau cú vinh danh Mẹ Nấm cùng với 12 khuôn mặt dấn thân khác trên thế giới của phu nhân yêu kiều nước Mỹ, chế độ này không những chai mặt với món-hàng-nhân-quyền Mẹ Nấm không ai còn buồn đổi chác những 10 năm, họ còn tha hồ cố tình gây chú ý thêm hoặc làm đẹp lòng ông láng giềng đồng chí vĩ đại "14 chữ vàng 4 tốt" những 9 năm cho một bà mẹ 2 con đấu tranh khác là Trần thị nga, và hàng loạt trên dưới 30 "chiến sĩ tự do" của chúng ta.

Tôi cũng không mấy tin tưởng rằng vị nguyên thủy quốc gia nước Mỹ sẽ thoáng chút chột dạ, hoặc nổi đóa lên vì chính ngay một Nghị Sĩ Liên Bang của của Đảng Cộng Hòa John McCain cũng phải thấy xót xa: "Những ngày ở Đà Nẵng không nhắc tới nhân quyền. Buồn." Hẳn nhiên chúng ta cũng đã từng buồn, thất vọng thì đúng hơn khi thấy vị Tổng Thống này đã không hề can thiệp một nửa lời khi gặp Tập Cận Bình trong thời gian để cho giải Khôi Nguyên Hòa Bình Lưu Hiểu Ba qua Mỹ chữa bịnh, lúc Lưu Hiểu Ba đang thập tử nhất sinh và cả thế giới đều lên tiếng xin cho vợ là Lưu Hà cùng qua Mỹ.

Ngài McCain buồn là cũng phải thôi, vì niềm tự hào của nước Mỹ vẫn là một cường quốc số 1 của thế giới nên vẫn luôn đứng ở tuyến đầu để bảo vệ những nguyên tắc và giá trị của tự do dân chủ nhân quyền cho nhân quần thế giới và nhân loại. Những con dân Việt Nam khắp toàn cầu xin được ghi nhận điều này, trong đó dĩ nhiên không chỉ cho những người Mỹ gốc Việt mà là khắp nơi, kể cả những công dân (hạng ruồi) với tấm hộ chiếu buồn Việt Nam bây giờ.

Có điều ông McCain chắc cũng có thể hình dung được những bậc trí thức, những sĩ phu Hà thành, cũng như những sinh viên, những du học sinh con ông cháu cha, hoặc những đại gia tư-bản-đỏ qua Mỹ mua nhà bạc triệu đô la trả tiền mặt... biết đâu cũng vừa "giật mình" sờ lại gáy mình, vì bài diễn văn khoảng 4000 chữ đã được soạn sẵn chu đáo có đoạn cảm kích nhất là gợi lại sự hào hùng của một giai đoạn lịch sử vô tiền khoáng hậu thời Hai Bà Trưng. Hơn thế nữa, Ngài Tổng Thống Mỹ sau khi được béo bở từ yến tiệc trang trọng bậc nhất ở Tử CấmThành, và số tiền 253 tỉ đô thương mại, cũng như được tay bắt mặt mừng ở APEC với thủ lãnh Nga là Putin, thì nghĩa lý gì với đám đu dây không qua mặt được ai, mà không dạy bảo như một cái tát tai nẩy lửa rằng thì là mà... "mấy Bác (và Đảng) làm ơn chấm dứt tâm thức trông cậy làm thân nô lệ ngoại bang cho đất nước mấy Bác được nhờ, và giữ vững độc lập. Còn tôi là doanh nhân làm chính trị nên cũng chỉ biết lo tiền và sự thịnh vượng của Mỹ Quốc tiên quyết".

Trong chuyến ghé sang Việt Nam kỳ này, có lẽ chúng ta cũng nên "biết ơn" Ngài Tổng Thống "Cường quốc Mỹ trên hết" điều đó. Và cũng chính ra nhờ có sự "phản đối theo cách mà người Mỹ phản đối, vì tôi không đồng ý những điều ông ta nói và những chuyện ông đang làm" của một nghệ sĩ/hoạt động VN, khiến mọi người nhìn thấy nước Mỹ vĩ đại hơn, vì chỉ có họ mới tôn trọng mọi ý kiến khác biệt, và có thể nói ở đâu có bóng dáng của nước Nữ Thần Tự Do, ở đó chắc chắn sẽ có những bước chân đuổi theo Tự Do và ở đó có đa nguyên phản biện.

Tôi cũng xin cảm ơn Ngài Tổng Thống Mỹ đã tặng cho bão tố Miền Trung 1 triệu đô xanh rờn, như một cử chỉ khích lệ những công tác thiện nguyện từ thiện của chính những con dân Việt "lá lành đùm lá rách". Việc ban tặng này cũng là một cử chỉ chia sẻ đẹp, như lòng biết ơn đất nước đã dưỡng nuôi mình của nhà tỷ phú Việt Nam Hoàng Kiều, khi ông ấy đã ký tặng hai lần cho thiên tai bão lụt nơi quê hương thứ hai ở Mỹ mỗi nơi 5 triệu đô.

Không phải đợi hậu APEC, chúng ta mới có dịp lắng đọng và trắc nghiệm lại lòng mình, như một kiểm thảo quá trình tìm kiếm Tự Do của mỗi người chúng ta. Chí ít cũng là cơ hội để mỗi con dân Việt tự hỏi thế nào là tự do dân chủ, trong một đất nước đang có mầm mống thể hiện quan điểm ấy của phương Tây.

Chúng ta có quyền hy vọng về xu hướng phát triển tất yếu này, nếu mọi người tự soi gương mỗi ngày để nhận rõ đâu là thứ chân dung thật và không che đậy phấn son, và đâu là nội lực đoàn kết của đất nước. Chúng ta thừa biết ai cũng phải tự biết giúp mình trước khi trời giúp. Quả thật trời thì ở xa quá, và xin lỗi, chúng ta lại quá ù lì, nên lúc nào cũng chỉ mong đợi người khác gánh vác giùm mình.

Nội cái chuyện trong nhà ngồi lại với nhau thôi cũng là xào xáo và rất khó trở thành một mẫu số chung. Sau 75, sao "Tình Gã Cai Tù & Cô Gánh Nước Thuê" vẫn bất thành?

Ca khúc này do danh ca Bảo Yến đã dám "nghệ thuật vị nghệ thuật", hay "nghệ thuật vị nhân sinh" để thể hiện rất tới và rất truyền cảm. Nhạc của nhạc sĩ có tài phổ nhạc nhanh như sấm chớp: Vĩnh Điện! 

Chắc hẳn chúng ta sẽ rất đồng cảm với những âm thanh tiết tấu, nghe như có ai chợt xé tim mình: "Gánh nước thuê chẳng gánh nổi chuyện nước non."

Lẽ nào cứ mãi như thế và có phải là khi chúng ta đều cảm nhận như nhau "Đất nước mình đã lắm Trọng Thủy Mỵ Châu."? 

17/11/2017

Việc gì khó có Cờ Đỏ

Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Phát huy tinh thần ranh ngôn xuýt chó vào bụi rậm, xúi trẻ ăn kít gà “Đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên” trên đường xích hóa Việt Nam theo lệnh “ông nội” của “Bác” xưa kia, Đảng ta ngày nay, gặp việc gì “khó ăn khó nói” với dư luận quốc nội lẫn quốc tế, không có gì phải lo: đã có Hội Cờ Đỏ.

Nói đến Hội Cờ Đỏ là nói đến một tập hợp trong đó thành phần cốt cán là những tay bặm trợn, từ tướng mạo đến tư cách đều “thuộc diện” trai thì trộm cướp, gái buôn chồng người, và khi “tác nghiệp” thì chẳng khác gì một bầy quỷ dữ đang lên đồng tập thể...


Nhiều người gọi bọn Cờ Đỏ này là Côn Đồ. Gọi như vậy là đại oan cho giới Côn Đồ, vì Côn Đồ thứ thiệt xưa nay quậy gì thì quậy, chứ không hề xúc phạm đến những nơi thờ phượng thánh thần, sơ sở tôn giáo, hay quấy phá những buổi lễ tưởng niệm anh hùng dân tộc, chiến sĩ đã hy sinh bảo vệ tổ quốc.

Quân Cờ Đỏ đang phá lễ tưởng niệm chiến sĩ hy sinh tại Gạc Ma

Quỷ Cờ Đỏ đang mở tiệc gần nhà thờ Song Ngọc, chưởi bới giáo dân và hai linh mục.

Ngăn cấm những người tụ tập trước Tượng đài Lý Thái Tổ tưởng niệm chiến sĩ bảo vệ Gạc Ma tại Hà Nội, hoặc chống phá, ngăn cản giáo dân hai xứ đạo Song Ngọc và Phú Yên thuộc huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An được sự hướng dẫn tinh thần của hai linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục đã mạnh mẽ phản đối công ty Formosa gây thảm họa môi trường biển Miền Trung, bằng xuống đường biểu tình nhiều lần và làm đơn khởi kiện công ty của Tàu này, và nhiều chuyện khác nữa có tính cách đụng chạm đến “nước anh Cả, anh Hai”, đều là những việc cực kỳ “khó ăn khó nói” với dân trong nước lẫn với người nước ngoài, nên đảng ta phải làm “anh hùng núp” sau lưng quân Cờ Đỏ, được coi như “quần chúng tự phát” quàng phát điên. 

Thế nên, việc gì khó, đảng ta đã có Cờ Đỏ lo; Đảng chỉ no. Nhưng nhìn những gì Hội Cờ Đỏ “tác nghiệp”, mà không khỏi tội nghiệp cho lá cờ tổ quốc Phúc Kiến...

Bổng vọng về lành lạnh bên tai tiếng ai hát: “...Thà phanh thây uống máu quân thù”. 

Người dân Việt yêu nước Việt nay đang là kẻ thù của quân Cờ Đỏ.

17/11/2017

Hình ảnh người cộng sản hôm nay

Ng. Dân (Danlambao) - Trên 60 năm về trước, thời gian sau 1955-1960, ở miền Nam, tại những vùng ruộng đồng thẳng tắp, trên những cái bưng, cái trấp, cái lung... người nông dân thường bắt gặp một số người, 5-3 tên, họ đi từng nhóm, cách ăn mặc cũng không khác gì là người dân - những người dân tứ xứ đổ về làm mướn làm thuê và sinh sống với mọi thứ nghề: đặt lọp, giăng lưới, giăng câu bắt cá. Và cả lân la gần gũi xin nhập vào một số nông dân làm mùa. Họ với những tính cách, tình cảm khá là thân thiện với mọi người dân quê chân lấm tay bùn làm thuê sinh sống.

Lúc đầu, người dân thấy thương, thấy tội (tội nghiệp). Bản chất của người dân ruộng đồng miền Nam thì vẫn luôn là cởi mở (và rộng mở), sẵn sàng giúp đỡ bất cứ ai có khó khăn, thiếu thốn, còn nghèo. Một số gia đình cho “người ta” vào tá túc – cùng ăn, cùng ở, cùng làm - Đó là nghĩa cử thương yêu đùm bọc cùng nhau, mà dân đồng bằng sông nước ruộng vườn miền Nam đâu cũng có.

Từ đó, có mối quan hệ thân thiết. Và dần dà, số người nói trên lần lượt cũng nhiều thêm, đông thêm. Họ sống trong dân, sống từng tốp trong đồng. Trong chòi canh giữ ruộng, trong vườn, trong những vùng xa xôi hẻo lánh, chòm xóm khắp nơi…

Rồi họ sinh hoạt cùng dân, tổ chức tuyên truyền và phát động phong trào qui tụ toàn dân vùn lên đánh đuổi giặc Pháp - bọn đô hộ, thống trị dân ta từ bấy lâu nay - Họ bắt đầu ra mặt – ra mặt với danh nghĩa lực lượng đấu tranh giành độc lập tự do. Tên gọi là “mặt trận Việt Minh” – đoàn quân giải phóng - bộ đội cụ Hồ - Sự xuất hiện của người cộng sản tại miền Nam từ lúc đầu, thuở trước, đại để là như vậy đó.

(Trong phạm vi bài viết, người viết chỉ xin nói về người CSVN - giai đoạn trước ở miền Nam - Riêng các vùng khác, không dám mạo muội).

Đấu tranh để giái phóng đất nước, dân tộc. Đánh đuổi quân xâm lược giành lấy độc lập tự do, một mục đích, đường lối vô cùng chính nghĩa, và ai nấy đều rất khát khao, thì ai mà lại không đồng lòng hưởng ứng. Lại nữa, hình ảnh “anh bộ đội cụ Hồ”, ai ai cũng đều là bình dị, tử tể, hiền lành. Sống chung với dân tỏ ra hiếu kính, còn tốt hơn cả bà con ruột rà của mình, thì ai lại không thương, không mến. Vì thế mà: Ở dân thương, đi dân nhớ.

Hình ảnh còn đáng để nhớ, để thương, để quí nữa là: những lúc có “giặc” – lính quốc gia và Pháp từ ngoài vào ruồng bố. Dân làng bồng bế chạy giặc tản cư. Chạy đi trên những đường làng cỏ cây chật hẹp, cầu bắt qua kênh. Người (lính) bộ đội cụ Hồ, cũng trên đường chạy đi hoặc ngăn giặc. Họ sẵn sàng lội xuống mương rạch, xuống xìn, để nhường đường cho dân bồng chống chạy giặc. Nghĩa cử anh bộ đội cụ Hồ hy sinh vì đất nước, bảo vệ dân, nhường đường cho dân đi như vậy, thì ai mà không động lòng, xúc cảm. Thì sao mà dân không thương không quí? 

Đó là những mặt nổi – làm cho dân thấy và biết – Còn những mặt chìm - hằng hà sa số những cái “chìm” với biết bao là thủ đoạn, luôn được che đậy giấu kín, thì người dân thật thà chất phát, làm sao mà biết được. Chỉ có sau này (50, 70 năm về sau), dần dà người dân mới biết, thì bao chuyện đã bị lừa dối, bị lọt vào tròng, thì đã quá muộn màng.

Chính vì thủ đoạn dối gian lường gạt trong quá khứ, quá tinh vi, mà từng ngày, từng tháng, từng năm - qua từng giai đoạn - cuộc “chống thực dân giành độc lập”, “chống Mỹ cứu nước”. Công cuộc “giải phóng miền Nam” được tiếng là chính nghĩa, được người dân hết lòng giúp sức, và đưa đến thành công.

Chắc không ai là không nhớ: cái ngày giải phóng 30/4/1975 hầu như mọi người đều “hồ hỡi”,” phấn khởi” đón mừng đoàn quân “giải phóng” (CS miền Nam và miền Bắc) vào Sài Gòn, đi đến tiếp thu từng vùng miền, tỉnh thành, đô thị, huyện làng… rất được người dân có cảm tình mừng đón. Giai đoạn lúc này thì rất là loạn lạc xôn xao - vẫn có một số (phía VNCH) bỏ đi, chạy trốn. Nhưng mà, nhìn chung, người CS (anh giải phóng quân) từ rừng núi đi về đều được mến mộ đón chào.

Từng anh bộ đội cụ Hồ trước đây. Hình ảnh của bộ bà ba đen bạt màu sờn vai, khăn rằn quấn cổ. Bây giờ là anh “giải phóng quân” với đồng phục rừng xanh, dép lốp, mũ cối (hoặc tai bèo), đi trên đường phố, đi vào làng… Cũng vẫn là hình ảnh hiền lành chân thật, có phần ngờ nghệch núi rừng. Người dân vẫn còn thấy quí mến, thấy thương. Họ chưa có gian manh lộ liễu, họ chưa biết vòi vĩnh ăn hối lộ. Chưa biết hống hách hiếp đáp dân. Chưa biết, chưa rành về cướp đoạt. Chỉ biết tuân hành từ “lệnh trên” – tuân lệnh như tuân lệnh ở chiến trường. Là đừng làm gì cho dân sợ, dân phiền.

Hình thức “ngụy tạo” này cũng chỉ được kéo dài thời gian ngắn. Đâu khoảng đôi năm. Và rồi, từ thời gian sau đó – sau cái ngày gọi là “đất nước đã được thống nhất”, được đảng CS hoàn toàn nắm trong tay mọi thứ. Thì tất cả đều đổi khác. Đổi khác từ từ và đổi khác hoàn toàn. Một khi “đảng ta” và anh bộ đội (trước gọi là bộ đội cụ Hồ) giải phóng miền Nam đã được phô bày bằng bộ mặt thật. Chiếc “mặt nạ” che đậy, lọc lừa, xảo trá, dối gian… không cần phải giấu và đậy che nữa, vì: đảng đã thành công, thắng lợi hoàn toàn, và tự hào quang vinh của người CS.

Đảng, hình ảnh và bộ mặt thật thật của người công sản hôm nay:

- Được biết: bản chất của người cộng sản là dối gian, tàn ác. Một loại người vô cùng gian manh với mọi thủ đoạn, miễn là đạt được mục đích, mục tiêu. Và có lúc cũng sẵn sàng cúi lòn, nịnh bợ - cũng chỉ vì mục đích. So với tính cách làm người thì là vô vàn bẩn thỉu xấu xa. Vậy mà họ vẫn thành công – thành đạt và thành công cũng chính vì cái tính đó.

- Tuy nhiên, để biết được, hiểu được (gian manh lừa bịp…) không phải là chuyện dễ, phải trả giá bằng cả cuộc đời. Vì lúc nào, và bao giờ họ cũng che dấu bưng bít bằng mọi thủ đoạn rất tinh vi. Khám phá và biết được, trừ phi đã được sống chung với CS. Và, cho đến khi họ thỏa mãn tự hào đạt đỉnh vinh quang.

- Sau 30/4/1975, dấu mốc lịch sử, người CSVN tự hào đã thắng lợi và thành công - một thắng lợi hoàn toàn, vẻ vang thần thánh. Huênh hoang, kiêu kỳ, tự mãn không cần dấu diếm che đậy. Cũng từ đó, bộ mặt thật dần lộ rõ: Gian tham, tàn bạo, ác đức bất nhân, và cũng trở nên vô cùng hèn hạ.

- Trải hơn 40 năm, người ta thấy: giải phóng dân tộc chỉ là cái cớ để xâm chiếm miền Nam. Đấu tranh giành lấy tự do chỉ là lừa mị. Và giành độc lập chỉ là phĩnh phờ. Hơn 40 năm gọi là “chống Mỹ cứu nước” thành công, đem ấm no cho dân tộc. Toàn dân VN nay đã được gì?

- Một khối lượng vô số dân oan trên khắp cùng đất nước. Họ đi khiếu kiện, kêu nài, van xin cầu cứu, vì họ đã bị chính người CS - bọn người mà họ từng cưu mang thời chiến - cướp sạch nhà cửa đất đai, chỉ vì một chế độ bất công và dẫy đầy tham ô nhũng lạm. Và để họ bị đàn áp, bị đánh đập, và cũng vô số bị bắt bỏ tù chỉ vì: đòi công lý, chống xã hội thối nát bất công. Và bị cho là… chống chế độ. Một chế độ đang toa rập với mọi lộng hành áp chế, chỉ để thụ hưởng, chỉ để củng cố thêm uy quyền, thống trị.

- Việt Nam bây giờ, người ta thấy từng đám CA, CSCĐ, lôi cuống theo đám côn đồ (gọi là quần chúng tự phát) đi trấn áp, đánh đập người dân biểu tình chống Trung quốc, chống xả thải chất độc, chống hủy hoại môi trường. Và chống hiến dâng đất nước. Đó là hình ảnh người cộng sản của hôm nay. Trước kia là anh bộ đội cụ Hồ, hiền lành, tử tế. Nay hiện nguyên hình là loài quỉ dữ tàn ác với lương dân.

- Hình ảnh này, đâu đâu cũng có, khắp cùng đất nước VN. Đó là chỉ nói bọn thừa hành cấp dưới. Còn giới chỉ huy lãnh đạo cấp trên thì sao? Tàn bạo hơn. Ác đức hơn. Độc địa hơn. Và vô cùng đớn hèn, vô liêm sĩ. (Nhìn vào toàn thể đất nước VN với bao nhiêu là cơ sở, bóng dáng bọn Tàu. Nhìn vào làng xóm khắp nơi - từ miền xuôi lên miền ngược – bao người dân đói rách xác xơ, vất vả, lê la đi kiếm sống hằng ngày, đã nói lên điều đang muốn nói).

- Họ là ai? Là những người (hoặc là hậu duệ cháu con) mà trước đây người dân đã cưu mang, che chở, đùm bọc. Người dân đã đem của cải tài sản, đôi khi đã phải liều mình, hy sinh tính mạng, để giúp cho “cách mạng” (bọn họ) được thành công. Nay thành công, được viên mãn. Được hoàn thành, được ngôi cao tước vị thì lại chỉ biết có quyền uy, hưởng thụ, quên ơn, quên tình, quên nghĩa. Quên công cha gầy dựng, quên dân tộc đói nghèo. Và đem đất nước dâng nạp ngoại bang để mưu cầu vinh sang, bổng lộc. Phản bội chăng? Đốn mạt chăng? Hèn hạ chăng? Vậy mà, một mực huênh hoang, tự hào. Đôi khi lại… tự sướng…

- Trong những ngày họp thượng đỉnh APEC (Đà Nẵng) tại đất nước VN. Có qui tụ số đông các lãnh đạo khắp nơi, nhiều nước. Và so sánh nhìn vào lãnh tụ “đảng ta”, đất nước VN, người bàng quan không khỏi mỉm cười thú vị. Và người dân trong nước càng thấy… nhục. Cung cách lãnh đạo của người ta thì tự nhiên thoải mái, bình thản, không khúm núm, không rụt rè. Nói chung là không có tự ti: không cúi lòn. Và cũng chẳng cần để vênh vang tự đắc.

- Còn lãnh đạo đảng ta thì có khác: Một thủ tướng cứ cười toe toét miệng, lăng xăng lich xích (với lãnh đạo nước ngoài), không khác gì một đứa con nít theo chân người lớn mong được cho quà, cho kẹo. Chủ tịch nước thì như kẻ mất hồn, lơ lơ, láo láo. Phát ngôn và cử chỉ hầu như đang được điều khiển (remode control) từ xa? Dường như đâu có giống cung cách Trần Đại Quang tươi tắn lúc nào.

- Một TBT thì hầu như chỉ duyên dáng nhờ cái đầu bạc. Còn mọi thứ khác thì rất chi là… “cúi lòn”. Hình ảnh chấp hai tay đưa lên trán (qua rất nhiều video) trông thật vui mắt. Chấp tay xin xỏ, hay đầu hàng? Hay là khuất phục? Thưa ngài TBT.

- Thần phục, khuất phục bọn bá quyền. Nó giỏi hơn mình, nó mạnh hơn mình. Và nhất là nó luôn có “cái” cho mình ăn. Nịnh nọt, lòn cúi, xin xỏ, khuất phục là chí phải. Người đứng đầu chóp của một đảng quang vinh. Chỉ một điều đáng tiếc là: “khôn nhà dại chợ”: bên ngoài thì “yếu xìu”, mà trong nhà thì “hung hãn”: ông nhóm lò và đòi đốt. Đốt tất cả: củi khô, củi tươi, củi ướt, củi mục gì đốt hết. Ông ơi! Coi chừng đốt cháy cả ông. Người xưa có câu: “Lửa cháy ngang mày”. Cẩn thận, kẻo không thoát kịp.

- Trong lần phát biểu tại APEC/Đà Nẵng, ngày 10/11/2017, tổng thống Hoa kỳ Donald Trump phát biểu rất là hùng hồn và chí lý: Ông dạy mình, dạy người và dạy đời. Đời là phải biết tự lập, tự cường, và tự lo liệu. Đừng cứ phải trông chờ, cầu mong vào người khác. Tự lo cho mình thì người ngoài mới giúp. Không cầu cạnh cúi lòn. Nhất là đừng bao giờ, vì bất cứ cái gì tự dâng nạp núi sông để xin làm thân nô lệ.

- Đối với Việt Nam, ông có lời nhắc nhở về lịch sử: Từ 2.000 năm về trước, dân tộc VN đã từng quật khởi chống xâm lăng. Lịch sử Việt, có hai bà Trưng – là đàn bà – mà đứng lên đánh đuổi bọn Hán/Tàu để giành độc lập nước nhà. Một khơi gợi lý thú để cho những cái đầu siêu việt “bách chiến” Ba đình để biết thế nào là đừng “hèn yếu cúi lòn”, mà phải quật khởi. Nếu hèn nhát, không chịu quật khởi, thì toàn dân sẽ phải đứng lên mà “quật” cái đám chỉ biết “hèn với giặc ác với dân”. Nhu nhược, lòn cúi, ươn hèn, dân tộc Việt Nam ta không bao giờ chấp nhận.

Tháng 11/2017

Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và chúng ta

Lê Dủ Chân (Danlambao) - Cá nhân tôi không thần tượng Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cũng không nghĩ Quỳnh là một người hoàn hảo, với tôi Quỳnh là một người phụ nữ, một người đàn bà, một người mẹ và rộng hơn nữa là một người dân, một công dân bình thường như mọi công dân khác của nước Việt Nam.

Trong cuộc sống hàng ngày, dĩ nhiên như tất cả mọi người Quỳnh cũng có những thiếu sót, những bất cập, những sai lầm trong suy nghĩ và hành động của mình, tuy nhiên khi nói đến trách nhiệm và bổn phận của một người dân, của một công dân đối với quốc gia, dân tộc của mình, đối với cộng đồng xã hội mà mình đang sống trong đó, đối với tương lai của thế hệ con cháu mai sau thì Quỳnh đã làm tròn, nếu không muốn nói là quá, nghĩa vụ của mình. Quỳnh đã làm được những công việc mà trong xã hội Việt Nam chúng ta hôm nay ít có người làm được.

Người phụ nữ đó, với những việc làm đó đã bị cái gọi là tòa án nhân dân tỉnh Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù với "tội tuyên truyền chống phá nhà nước!!" vào chiều ngày 29 tháng 6 năm 2017.

Bản án sai trái đó đã đánh động lương tâm của hơn 90 triệu người Việt Nam trong và ngoài nước, đánh động lương tâm của loài người văn minh, tiến bộ trên thế giới qua sự phản đối của các tổ chức XHDS, qua bản tuyên bố chung của 40 học giả từ nhiều quốc gia, thuộc nhiều khuynh hướng chính trị khác nhau trong đó có cả hai khuynh hướng cùng chiều và trái chiều với vai trò của đảng cộng sản Việt Nam tại nước Việt Nam hôm nay. Họ đã mạnh mẽ yêu cầu đảng cộng sản và nhà nước của nó thả Quỳnh và chị Trần thị Nga (người bị bắt sau Quỳnh một thời gian ngắn) ngay lập tức và vô điều kiện bởi vì:

"Đây là những bản án đặc biệt nặng nề cho hai phụ nữ có con nhỏ dưới 10 tuổi, chỉ vì các hoạt động ôn hòa đáng lẽ đã không nên và không thể bị hình sự hoá." 

Và mới đây nhất, những bộ óc của những người lãnh đạo tại Ba Đình / Hà Nội dù có tăm tối mấy đi nữa cũng nhận ra được thông điệp của bà vợ ông Donald Trump, Tổng Thống nước Mỹ qua việc bà từ chối không cùng chồng đến thăm Việt Nam sau khi đã đi thăm hai nước Nhật và Nam Hàn nhân dịp theo chồng tham dự diễn đàng APEC tại Đà Nẳng/VN. Quyết định này của bà Melania Trump không khác gì quyết định của bà Tổng Thống nước Brazil, Dilma Rousseff hủy bỏ chuyến thăm Brazil của ông Nguyễn Phú Trọng, TBT đảng cộng sản Việt Nam vào tháng 4 năm 2012. 

Cá nhân tôi đã đọc thật kỹ bản cáo trạng buộc tội Quỳnh của cái cơ quan gọi là Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa thì không thấy một chỉ dấu nào cho thấy Quỳnh "tuyên truyền chống phá nhà nước" như đã bị buộc tội. Ngược lại những lời nói và việc làm của Quỳnh chỉ thể hiện trách nhiệm và bổn phận cao độ của một công dân trong một nước được cho là độc lâp - tự do - hạnh phúc như cái tên của nó.

- Chẳng lẽ lập FaceBook để soạn thảo, đăng tải, chia sẻ, chuyển tải ý kiến của mình và của xã hội là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ vạch ra những sai trái, bất cập có tác hại sâu rộng và lâu dài đến sự an nguy của tổ quốc và đời sống nhân dân trong đường lối chính sách của nhà cầm quyền là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ nêu ra khuyết điểm, sai trái vi phạm pháp luật của cán bộ, cơ quan nhà nước là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ nêu lên tội ác của những cán bộ công an xem thường và qua mặt luật pháp giết người trong lúc hỏi cung, hoặc giết người bịt miệng để che dấu tội phạm là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ vạch trần âm mưu Trung cộng núp sau lưng công ty Formosa xả thải chất độc xuống 4 tỉnh miền Trung để đầu độc dân Việt Nam là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ kêu gọi người dân tham gia đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ nhận phần thưởng của các tổ chức quốc tế khi được họ vinh danh là tuyên truyền chống phá nhà nước?

- Chẳng lẽ lưu giữ một bài thơ của một người nào đó là tuyên truyền chống phá nhà nước?

Nếu những việc làm trên của Quỳnh là tuyên truyền chống phá nhà nước thì đảng cộng sản và nhà nước của nó là nhà nước CHXHCN/VN nằm ở vị trí nào đối với quốc gia và dân tộc Việt Nam? Và những kẻ nhân danh luật pháp để bỏ tù Quỳnh nghĩ như thế nào về nhân cách của Nguyễn Phú Trọng đương kim TBT đảng cộng sản Việt Nam và Nguyễn Thị Doan nguyên Phó Chủ Tịch nước, khi họ mở miệng ra tuyên bố "dân chủ đến thế là cùng!!!" hoặc " Việt Nam dân chủ gấp vạn lần các nước tư bản!!!?

Quỳnh sinh năm 1979, thuộc lớp người không vướng mắc vào cuộc nội chiến Bắc/Nam Việt Nam, không có hận thù, không có thành kiến lại là người có trình độ và khả năng để tạo cho mình, cho gia đình mình một cuộc sống êm ấm, bình yên như đại đa số người Việt Nam khác. Thế thì tại sao Quỳnh phải từ bỏ cuộc sống đó để đi vào con đường đầy chông gai và bị bách hại như ngày hôm nay?

Có người hàm hồ cho rằng Quỳnh bị xúi dục!! Xin thưa nếu Quỳnh dể bị xúi dục như vậy thì ai, tổ chức nào có khả năng và điều kiện cao nhất để xúi dục Quỳnh? Đó là Đảng cộng sản. Quỳnh có bị họ xúi dục không?

Có kẻ ngu xuẩn vu vạ cho Quỳnh vì tham tiền, tham danh!! Xin thưa ai, tổ chức nào có điều kiện và khả năng cao nhất dùng danh, lợi để mua lương tâm của người khác như họ đã làm trong 70 năm nay? Đó là đảng cộng sản. Họ có mua được Quỳnh không?

Chúng ta không cần tìm hiểu đâu xa, chỉ cần nhìn vào dòng chữ trên tấm giấy nhỏ Quỳnh đưa lên trong lúc đi biểu tình thì đã hiểu rỏ Quỳnh hy sinh hạnh phúc riêng tư của mình, của gia đình mình vì cái gì và cho ai.


Chỉ còn mười mấy này nữa thôi, vào ngày 30 tháng 11 năm 2017 chế độ độc tài này sẽ đưa Quỳnh ra xử phúc thẩm tại toà án nhân dân cấp cao tại tỉnh Khánh Hòa. Tôi viết những dòng chữ này với sự thiết tha mong mỏi người Việt Nam chúng ta, trong và ngoài nước tùy theo điều kiện và phương tiện có được của từng cá nhân, của từng tổ chức hãy nói cho đảng cộng sản và nhà nước của nó biết rằng: Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vô tội. 

Nếu cứu được Quỳnh hôm nay chúng ta sẽ cứu được những người tù lương tâm đang còn nằm trong ngục tù cộng sản và sẽ ngăn chận được phần nào những đàn áp, bắt bớ của đảng cộng sản đối với những người yêu nước trong tương lai.

16/11/2017

Liệu có thể có "hậu cộng sản"?

Alan Charles Kors * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Mục tiêu của chủ nghĩa xã hội là gặt hái những phần thưởng văn hóa, khoa học, sáng tạo và tập thể sau khi xóa bỏ tư hữu và thị trường tự do, và để không còn cảnh người áp bức người. Dùng mệnh lệnh của nhà nước, chủ nghĩa cộng sản cố gắng tạo ra xã hội xã hội chủ nghĩa này. Song điều thực sự diễn ra chính là sự đoạt lấy quyền lực của một nhóm bạo chúa vô nhân đạo: Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh, Pol Pot, Castro, Mengistu, Ceausescu, Hoxha, vân vân.

Bây giờ chúng ta được mời thảo luận về điều gì xảy ra theo sau những bạo chúa này, và chúng ta học ở họ những bài học gì, và thế giới nào ló hiện ra từ sự mất niềm tin vào chủ nghĩa cộng sản. Tuy nhiên có một vấn đề: những xác chết. Vô số người vô tội bị sát hại khắp nơi chung quanh chúng ta, và ở mức độ hoàn toàn chưa từng có. Đây không phải là hàng ngàn người bị giết trong thời tôn giáo pháp đình; đây không phải là hàng ngàn người Mỹ bị đám đông hành hình. Đây không phải là sáu triệu người chết vì bị Quốc Xã tiêu diệt. Công trình nghiên cứu tốt nhất mang tính học thuật đưa ra những con số mà đầu óc ta phải cố gắng hiểu: hàng biết bao nhiêu triệu xác chết.

Quanh ta toàn xác chết. Nếu chúng ta đếm những người chết đói trong các thí nghiệm của cộng sản về mối quan hệ giữa người với người- riêng Trung Quốc thôi hai mươi đến bốn mươi triệu trong ba năm. Bị xử bắn, cố tình để cho bị chết trong rét buốt; bị chết đói; bị sát hại trong các trại và nhà tù nghĩa là những nơi con người bị vắt kiệt đến chút sức lao động cuối cùng rồi giết họ. Và vô vàn quanh ta là bao người mất chồng, kẻ mất vợ, con thơ mất cha mẹ.

Trong lịch sử toàn nhân loại chưa từng có sự nghiệp nào đã tạo ra nhiều bạo chúa tàn ác, nhiều người vô tội bị tàn sát, và nhiều trẻ thơ mồ côi cho bằng chủ nghĩa xã hội có quyền lực. Nó vượt qua rất nhanh tất cả những hệ thống sản xuất khác về sản xuất ra những người chết. Xác chết la liệt khắp mọi nơi quanh ta. Nhưng vấn đề là ở đây: Chẳng ai nói về họ. Chẳng ai vinh danh họ. Chẳng ai ăn năn hối lỗi vì họ. Chẳng ai tự tử vì đã từng là người biện hộ cho những kẻ gây ra bao cái chết này cho họ. Chẳng ai trả giá vì họ. Chẳng ai bị truy nã vì đã giết họ. Thật là rất đúng như những gì Solzhenitsyn đã tiên đoán trong Quần đảo Ngục tù: "Không một ai, chẳng một ai sẽ phải chịu trách nhiệm. Chẳng ai sẽ bị điều tra." Không có "hậu cộng sản" cho tới khi điều đó xảy ra.

Phương Tây chấp nhận một tiêu chuẩn kép rất quan trọng, rất bất công, không thể nào tha thứ. Hầu như mỗi ngày chúng ta đều kể lại những tội ác của Quốc Xã, chúng ta dạy con cái những tội ác này là những bài học lịch sử và đạo đức nền tảng, và chúng ta làm chứng cho mỗi nạn nhân. Nhưng với rất ít vài ngoại lệ, chúng ta hầu như im lặng về tội ác của cộng sản. Cho nên xác chết vẫn nằm la liệt quanh ta ở khắp mọi nơi, không ai để ý đến. Chúng ta đòi "giải độc Quốc Xã", và chúng ta chỉ trích kịch liệt những ai coi nhẹ nó nhân danh hiện thực chính trị mới hay đang xuất hiện. Chưa từng bao giờ có và sẽ không bao giờ có sự "giải độc Cộng Sản" tương tự, mặc dù sự tàn sát người vô tội của cộng sản còn lớn hơn gấp bội lần, và mặc dù những kẻ ký các lệnh và quản lý các trại giam vẫn còn sống. Trong trường hợp Quốc Xã, chúng ta truy nã những kẻ chín mươi tuổi vì "xương cốt kêu gào" công lý. Trong trường hợp cộng sản, chúng ta đòi "không được săn lùng phù thủy"- hãy để người chết chôn người sống. Nhưng người chết không thể chôn ai.

Vì vậy người chết nằm la liệt quanh chúng ta, và bất kỳ ai có đôi mắt đạo đức đều thấy họ, nhưng không ai màng đến họ vì họ không hiện diện trong ý thức đạo đức của chúng ta, họ tràn ngập trần truồng trên truyền hình và màn bạc, họ tê liệt vì đau đớn trong các lớp học của chúng ta, họ nằm dài ra đấy, không được chôn cất, trên khắp nền chính trị và văn hóa của chúng ta. Họ ngồi kế bên chúng ta trong các cuộc hội nghị của chúng ta. Có thể đã không có chuyện "hậu Quốc Xã" nếu không có sự thừa nhận, giải thích, công lý, phán xét, và tưởng niệm. Không có "hậu cộng sản" cho tới khi nào ta giải quyết xong vấn đề những người chết dưới tay cộng sản.

Các nghệ sĩ chúng ta ám ảnh đúng đắn với cuộc đại thảm sát nhỏ hơn nhưng vẫn không thể nào đo lường được của Quốc Xã đối với người Do Thái, mà kéo dài vài năm, và khi chúng ta xem Đêm và Sương mù, Shoah, Danh sách của Schindler, và hầu như vô số phim khác, chúng ta khóc, chúng ta xót xa, và chúng ta trân quý trở lại phần linh hồn con người của mình. Cuộc đại thảm sát của cộng sản còn lớn hơn rất nhiều, mà kéo dài suốt từ thập niên này sang thập niên khác- nhà xác khổng lồ trong lịch sử con người- lại không tạo ra nghệ thuật như thế. Bộ phim nhẹ nhàng khiêm tốn về cuộc đại thảm sát của cộng sản, Một Ngày trong Đời Ivan, dựa theo tiểu thuyết của Solzhenitsyn, thì hầu như không được chiếu lại và cũng không thể tìm mua được. Cuộc đại thảm sát của cộng sản lẽ ra nên tạo ra sự thăng hoa nghệ thuật Phương Tây, và nhân chứng, và cảm thông. Đáng lẽ cuộc đại thảm sát của cộng sản phải tạo ra đại dương tràn đầy nước mắt, Ngược lại nó chỉ tạo ra băng hà vô cảm. Thanh niên vào thập niên 1960 treo hình Mao và Che trên các bức tường đại học của họ- về mặt đạo đức giống như treo hình của Hitler, Goebbels, hay Horst Wessel trong ký túc xá của mình- bây giờ dạy dỗ con cái họ về sự ưu việt đạo đức của thế hệ chính trị của họ. Tất cả sách giáo khoa về lịch sử đều bàn không ngớt về tội ác của chủ nghĩa Quốc Xã, đi tìm nguyên nhân cội rễ của chúng, và tuyên bố bài học nào ta nên học. Mọi người đều biết con số "sáu triệu người". Ngược lại chủ nghĩa cộng sản hay chủ nghĩa Stalin thì luôn luôn được cho là "sai lầm" (thường xuyên sai lầm, sai lầm lặp đi lặp lại không ngừng). Ta hãy hỏi những sinh viên năm thứ nhất có bao nhiêu người chết dưới chế độ của Stalin, và ngay bây giờ họ cũng sẽ trả lời, "Chắc hàng ngàn người? Chắc hàng vạn người?"

Hồ sơ cộng sản thật sự rõ ràng. Chủ nghĩa xã hội, bất kỳ ở đâu nó thực sự có phương tiện để kế hoạch hóa xã hội, để theo đuổi thành công viễn cảnh xóa bỏ tư hữu, bất bình đẳng kinh tế, và sự phân phối vốn và hàng hóa bởi thị trường tự do, đều kết thúc bằng việc tiêu diệt tự do về chính trị, hội đoàn, tôn giáo và cá nhân. Chỉ riêng tập thể hóa nông nghiệp của cộng sản đã đưa đến vô vàn đau khổ, thiếu thốn và khinh thường tài sản như thành quả lao động. Cộng sản, lúc hoàng kim nhất, là khả năng, qua khiếp sợ và nô lệ, xây dựng kiểu thành phố Gary, bang Indiana xưa kia, tức chẳng ra gì cả, và thậm chí không có khả năng duy trì nó.

Là những người đạo đức, chúng ta phải thừa nhận đúng đắn những điều khủng khiếp này và làm chứng cho những trách nhiệm của những thời giết người nhiều nhất này. Giống như chủ nghĩa Quốc Xã hay chủ nghĩa Phát xít phải đối chất với các trại tử thần và sự tàn sát những người vô tội, chúng ta sẽ không sống thời "hậu cộng sản" cho tới khi nào chủ nghĩa xã hội phải đối chất với hiện thực như đã thực sự diễn ra của nó, những tội ác lớn nhất trong suốt toàn bộ lịch sử tồn tại của con người.

Điều ấy sẽ không xảy ra. Giới trí thức Phương Tây bệnh hoạn đã phó thác mình cho mối quan hệ thù nghịch với văn hóa- tức thị trường tự do và quyền cá nhân- mà đã giảm bớt đau khổ nhiều nhất; giải thoát ra khỏi cảnh bần hàn nhiều nhất, ngu muội và mê tín; và gia tăng thịnh vượng và cơ hội lớn nhất trong suốt toàn bộ lịch sử tồn tại của con người.

Chính sự bệnh hoạn này cho phép trí thức Phương Tây bước vòng qua núi xác chết Everest của những nạn nhân cộng sản mà không có một giọt nước mắt, một chút ăn năn, hối hận, một hành động sám hối, hay đánh giá lại bản thân và tâm hồn.

Hành vi nhận thức của trí thức Phương Tây, một mặt, đối diện với những thành tựu trong xã hội của họ, và mặt khác, đối diện với lý tưởng chủ nghĩa xã hội và rồi hiện thực chủ nghĩa xã hội, khiến ta kinh ngạc. Giữa sự thăng tiến xã hội chưa từng có ở Phương Tây, họ kêu gào "giai cấp". Trong xã hội ngập tràn hàng hóa và dịch vụ, họ kêu gào hoặc "nghèo khổ" hay "chủ nghĩa tiêu thụ". Trong xã hội càng ngày càng giàu sang hơn, muôn màu muôn vẻ hơn, sản xuất ra nhiều của cải hơn, càng định hình về cái tôi hơn và nhiều cuộc đời riêng càng toại nguyện hơn, họ kêu gào "vong thân". Trong xã hội đã giải phóng phụ nữ, những người thiểu số chủng tộc, và những người đồng tính luyến ai nam lẫn nữ tới mức độ cách đây chỉ năm mươi năm không ai dám mơ là có thể xảy ra, họ kêu gào "áp bức". Trong xã hội có vô vàn tấm lòng từ thiện tư nhân, họ kêu gào "tham lam vô độ", Trong xã hội có hàng trăm triệu người ăn bám vào rủi ro, kiến thức, và vốn liếng của người khác, họ tố cáo "bóc lột" những người ăn bám ấy. Trong xã hội, thay mặt giá trị, phá tan xiềng xích tưởng như muôn đời của địa vị lúc sinh ra họ kêu gào "bất công". Nhân danh thế giới huyễn hoặc và hoàn thiện huyền bí, họ nhắm mắt làm ngơ trước phép lạ Phương Tây về quyền tự do cá nhân, trước trách nhiệm cá nhân, trước giá trị và sự hài lòng của con người. Giống như Marx, họ đặt những từ như "tự do" trong ngoặc kép khi những từ này liên quan đến Phương Tây.

Mỉa mai thay, truyền thống chính của cả chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản tất nhiên đều tuyên bố công trạng Mác-xít, và những người Mác-xít chắc chắn có một lý lẽ đúng: xét cho cùng, chúng ta nên phán xét những hệ thống của con người không phải theo lý thuyết và bao trừu tượng lý tưởng, mà theo lịch sử và thực tế thực sự. Với ác ý không thể nào tả xiết, họ đã áp dụng tiêu chuẩn ấy vào tất cả mọi điều ngoại trừ điều được cho là quan trọng nhất đối với họ. Khắp nơi trên thế giới, những trí thức, tuyên truyền viên, giáo sư, và những người biện minh Mác-xít đã không bao giờ so sánh "thế giới chủ nghĩa xã hội" với những xã hội ít nhiều tự do của Tây Âu và Bắc Mỹ. Thay vì thế, họ so sánh xã hội hoàn thiện không tưởng mà không bao giờ tồn tại với xã hội khiếm khuyết đang tồn tại mà đã đạt được những kỳ quan thực sự. Những người Mác-xít thích tố cáo chủ nghĩa phủ nhận hiện thực khách quan là "chủ nghĩa duy tâm triết học" khi họ lên án nó ở những người khác. Tuy nhiên, chính họ là những người tưởng tượng ra thế giới lý tưởng do họ tự thêu dệt ra-nghĩa là, chính họ là những người lúc nào cũng phủ nhận hiện thức khách quan hơn ai hết. Do bằng chứng lịch sử đã tước hết đi mọi thứ của chủ nghĩa Mác cho nên những người thừa kế nó-những người theo chủ nghĩa hậu hiện đại chống Phương Tây trong giới thiên tả về văn hóa- nên chấp nhận một cách minh bạch rằng chủ nghĩa phủ nhận hiện thực khách quan là lối suy nghĩ do tự họ chọn.

Điều gì đáng lẽ nên diễn ra sau "hậu cộng sản"?

Bản kê khai vốn dài: bất ngờ nhận thức về chống cộng sản. Liên hoan ăn mừng. Có rất nhiều công trình nghiên cứu mang tính học thuật so sánh giữa ta và họ. Một sự giải thích đầy đủ về hiện thực cộng sản-về chính trị, kinh tế, đạo đức, sinh thái, xã hội, văn hóa vân vân (Điều gì ta không muốn biết?). Qúy trọng trở lại những nguyên tắc mà là nền tảng-từ phía chúng ta- cho những sự khác biệt. Những cuộc tự nhận lỗi lầm sâu sắc, đau khổ, tự vấn lương tâm giống nhau của tất cả những ai, dù không ác ý, nhưng trước đây đã sai lầm bi thảm. Nhạy cảm rất sâu sắc trước bản chất và chính sách của những chế độ cộng sản vẫn còn sống dai dẳng. Xét lại chương trình giảng dạy. Thừa nhận giá trị không thể nào tả được của một chính quyền thật sự hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp.

Thật vậy, ta phải tuyệt đối tránh hồi sinh những nguyên tắc tự do kinh điển do các thầy giáo, giáo sư, truyền thông thông tin, nhà làm phim của chúng ta không màng đến cuộc điều tra so sánh mà thời gian đòi hỏi rất cấp bách. Thật vậy, vì các bài học về cộng sản sẽ được dạy bởi kiến thức và sự thật cho nên chắc chắn việc xét lại chương trình giảng dạy sẽ không xảy ra. Ít nhất trong một thế hệ, sự coi thường của trí thức về xã hội tự do-như một nền văn minh, tập hợp những thể chế, và nơi quy tụ những lý tưởng- đã là cốt lõi của các môn khoa học nhân văn và khoa học xã hội mềm. Sự coi thường này không thay đổi mà còn tăng nhanh bất chấp sự thật bây giờ không có cái cớ trí thức nào để không màng đến những chân lý nào đấy.

Chúng ta biết rằng sự trao đổi tự nguyện giữa các cá nhân mà chịu trách nhiệm về đạo đức dưới luật lệ của luật pháp đang tạo ra cả sự thịnh vượng lẫn sự đa dạng chưa từng có về những chọn lựa của con người. Mô hình như thế cũng đã và đang là điều kiện tiên quyết cho cá tính và tự do. Ngược lại, các chế độ kế hoạch hóa từ trung ương chỉ tạo ra nghèo khổ và đôi khi tạo ra sự phát triễn đến chủ nghĩa toàn trị không thể nào tránh được và sự lạm dụng quyền lực xấu xa nhất. Những xã hội thị trường tự do năng động, đặt nền tảng trên chủ nghĩa cá nhân dựa trên nhân quyền, đã thay đổi toàn bộ khái niệm của con người về tự do và về nhân phẩm cho những nhóm trước đây bị bỏ rơi bên lề xã hội. Toàn bộ "thí nghiệm chủ nghĩa xã hội", ngược lại, cuối cùng rơi vào cảnh xung đột dân sự; hận thù sắc tộc; thậm chí không có những điều kiện tiên quyết tối thiểu cho sự hồi sinh về kinh tế, xã hội và chính trị; và coi thường rõ ràng cá tính và quyền thiểu số. Con cái chúng ta không biết sự so sánh thật sự này.

Còn về những cuộc tự nhận lỗi, chúng ta vô vọng chờ đợi chúng từ những kẻ tuyên bố họ đã không biết hay từ những kẻ vẫn còn không muốn học. Hãy để cho trí thức Phương Tây lặp lại lời trong "Tưởng niệm", tác phẩm sáng tác dưới thời khủng bố Stalin của Anna Akhmatova, nhà thơ Nga vĩ đại nhất của thế kỷ hai mươi: "Tôi sẽ nhớ họ mãi mãi và ở khắp mọi nơi, dù bất kỳ chuyện gì xảy ra tôi cũng sẽ không bao giờ quên họ." Những xác chết đòi hỏi giải thích, xin lỗi, và sám hối. Không có những điều như thế, sẽ không có "hậu cộng sản".

Alan Charles Kors là giáo sư lịch sử ở đại học Pennsylvania, Hoa Kỳ.


17/11/2017

Tăng Tuyết Minh, người vợ vô thừa nhận

Đỗ Hồng (Danlambao) - Hồ Chí Minh, ngoài việc chẳng có tư tưởng gì ghê gớm, nếu không muốn nói chỉ toàn là vay mượn, cóp nhặt, cuộc đời ông ta là một chuỗi dài gian trá.

Một trong những gian trá đó là việc ông ta kết hôn với một phụ nữ Tàu tên là Tăng Tuyết Minh (Zeng Xueming) trong khi bọn cộng sản đàn em lại nói dối rằng HCM hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc nên không có vợ.

Tăng Tuyết Minh là ai?

Bà này sinh ra vào tháng 10-1905 tại Quảng Châu trong một gia đình Công Giáo có 10 người con, trong đó có 7 người con gái, mà bà là con gái út. 

Vì là con gái của một nàng hầu họ Lương (Liang) nên sau khi cha bà, một thương gia người Quảng Đông, qua đời vào năm 1915, bà đã bị đuổi ra khỏi nhà. Bà được giúp đỡ tận tình bởi vợ của Lâm Đức Thụ, người cộng sản VN. Bà được đi học nghề mụ đỡ đẻ và tốt nghiệp vào năm 1925.

Kết hợp rồi ly tan

HCM đến Quảng Châu vào tháng 11-1924, giả dạng là một người Tàu dưới tên là Lý Thụy và làm việc với danh nghĩa một thông dịch viên. Năm 1925, HCM được Lâm Đức Thụ giới thiệu với Tăng Tuyết Minh. HCM đã tặng cho bà này một chiếc nhẫn đính hôn hồng ngọc (ruby). Khi bị các đồng chí của ông ta phản đối, HCM nói với họ rằng ông sẽ kết hôn bất chấp sự phản đối của họ bởi vì ông ta cần bà Tăng Tuyết Minh dạy ông ta ngôn ngữ.

Hai người kết hôn vào ngày 18/10/1926. Một trong hai người làm chứng hôn phối là bà Đặng Dĩnh Siêu (Deng yingchao) vợ của Thủ Tướng tương lai Chu Ân Lai. Lúc ấy bà Tăng Tuyết Minh 21 tuổi và HCM 36 tuổi. Đám cưới diễn ra tại cũng tòa nhà mà Chu Ân Lai cưới bà Đặng Dĩnh Siêu trước đó. Hai người sống chung tại nhà của ông Mikhail Markovich Borodin, một nhà cách mạng Nga mà HCM làm thông dịch. Đến cuối năm 1926, bà Tăng Tuyết Minh mang thai nhưng lại phá thai ngay sau đó theo lời mẹ khuyên vì bà này lo ngại là HCM sẽ bị buộc rời khỏi Trung Hoa.

Tháng 4-1927 xảy ra cuộc đảo chính chống cộng sản tại Quảng Châu và những thành phố khác. HCM phải chạy trốn sang Hồng Kông vào ngày 5 tháng 5. Sau đó, HCM phải trốn sang nhiều nước khác và cuối cùng đến Bangkok vào tháng 7-1928. 

Đến tháng 8 năm đó, thư HCM gửi cho bà Tăng Tuyết Minh bị chặn giữ bởi cơ quan an ninh Sûreté.

Mặc dù không thích chính trị, bà Tăng Tuyết Minh được ghi trong hồ sơ là thành viên Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Trung Hoa từ tháng 7-1927 tới tháng 6-1929. 

Tháng 5-1930, HCM gửi thư yêu cầu bà sang gặp ông tại Thượng Hải, nhưng người xếp của bà này giấu bức thư nên bà không hay biết gì. 

Vào ngày 6/6/1931, HCM bị cảnh sát Anh bắt giữ tại Hồng Kông. Lần cuối cùng, bà gặp gỡ HCM tại phiên tòa sơ thẩm xử ông ta vào ngày 10/7/1931.

Tìm nhau như thể tìm chim

Tháng 5-1950, bà Tăng Tuyết Minh xem thấy ảnh của HCM trên một tờ báo và biết rằng ông ta là chủ tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Sau đó, bà bèn gửi một tin nhắn tới đại sứ VN tại Bắc Kinh. Lời nhắn này không được trả lời. Bà thử lại một lần nữa vào năm 1954, nhưng cũng không được hồi âm.

Về phía HCM, ông ta yêu cầu Tòa Lãnh Sự VN ở Quảng Châu tìm giùm bà Tăng Tuyết Minh, nhưng không có kết quả.

Bà về hưu năm 1977, và mất vào ngày 14/11/1991, thọ 86 tuổi.

Sự thật và dối trá

Câu chuyện HCM có vợ Tàu được ghi lại lần đầu tiên trên một quyển sách của ông Huang Zheng xuất bản vào năm 1987. Vào năm 1990, tác giả người Pháp Daniel Hémery tìm được bức thư của HCM gửi bà Tăng Tuyết Minh.

Tháng 5-1991, tổng biên tập Vũ Kim Hạnh của báo Tuổi Trẻ bị cách chức vì đã cho đăng câu chuyện hôn nhân của HCM.

Chu Đức Tính, giám đốc Viện Bảo Tàng HCM, trong cuộc phỏng vấn với báo Tuổi Trẻ, cho biết ông ta và đồng nghiệp đã nhiều tranh luận với ông Huang Zheng về cuộc hôn nhân của bà Tăng Tuyết Minh với họ Hồ. Ông này gọi đó là tin đồn trên mạng và kết luận rằng đó là câu chuyện giả tưởng với nhiều dữ kiện chứng minh đó không phải là sự thật.

Để kết luận, xin mượn câu nói của triết gia Đức Friedrich Nietzsche: “Tôi không bất mãn vì bạn nói dối với tôi, những từ nay trở đi tôi bất mãn vì tôi không thể tin bạn được” (I'm not upset that you lied to me, I'm upset that from now on I can't believe you). 

Tài liệu:

- Huang Zheng, Ho Chi Minh and China (1987)
- Daniel Hémery , Ho Chi Minh: De l'Indochine au Vietnam (1990)
- Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày


Powered By Blogger