Wednesday, November 21, 2018

Lầm lạc ngoan cố


Ng. Dân (Danlambao) - Một đảng lầm lạc – Phong trào lầm lạc - Người dân lầm lạc – Và một lịch sử lầm lạc.

Trên 70 năm, dấu mốc thời gian kể từ 1945 - từ ngày mà đảng CSVN, với danh xưng Việt Minh - cướp chính quyền và phát động cuộc chiến hô hào toàn dân chống Pháp - lời kêu gọi là: đánh đổ thực dân Pháp để giành lấy độc lập tự do.

Thật sự, giai đoạn lịch sử lúc này: Pháp đã bị Nhật đảo chính trên toàn cõi Đông Dương (Việt Miên Lào) ngày 9/3/1945. Nhật giành quyền thống trị và trao lại độc lập cho VN ngày 11/3/1945, và hoàng đế Bảo Đại đã tuyên bố VN độc lập kể từ ngày ấy. Một chính quyền đã được hình thành: Chính phủ VN do Trần Trọng Kim làm thủ tướng với một nội các qui tụ đại diện toàn dân.

Thế mà, thừa lúc hổn loạn - Nhật bị đồng minh (Mỹ) đánh bại, đầu hàng, và Pháp chưa kịp trở lại, thì Việt Minh (CSVN) nổi dậy cướp chính quyền, gọi là giành lấy chính quyền về tay nhân dân? Nhân dân ở đây là ai? Là một bọn cướp từ rừng núi tràn về? . Và rồi đám này sau lại thỏa hiệp cùng Pháp (khi Pháp trở lại), qua hiệp ước sơ bộ ký ngày 6/3/1946 (chấp nhận sự hiện hữu của Pháp trên đất nước VN, một hiệp ước phản quốc), giành quyền một đảng lãnh đạo đất nước, mà đầu đảng là Hồ Chí Minh. Rồi sự thể bất hòa, VM lại hô hào chống Pháp, tạo nên cuộc chiến kinh hoàng, (qua 8 năm: từ 1946 - 1954), chết chóc thảm thương. Đảng CSVN (bấy giờ là đảng lao động) vâng theo lệnh Tàu cộng mà đem nướng hàng trăm ngàn xác thân dân & quân cho một chiến thắng - chiến thắng lừng lẫy Điện Biên? - giành độc lập, tự do?

Người ta nói: một cuộc chiến vô nghĩa, và lầm lạc? Vì đảng CSVN làm tay sai cho cộng sản quốc tế (CSQT) trong mưu đồ nhuộm đỏ (cộng sản hóa) toàn vùng Đông Nam Á, mà Hồ Chí Minh lãnh lệnh thừa hành. Một cuộc đấu tranh không cần thiết. Vì giai đoạn từ sau thế chiến 2 thì tất cả các nước (bị đô hộ) đều được trao trả độc lập – trong số này, đã có VN. Một cuộc chiến chỉ vì theo “chỉ thị” của CSQT mà núi xương sông máu ngập tràn, dân tộc VN phải 8 năm tang tóc điêu linh. Phải chăng đây là điều tệ hại cho một đảng bước đầu lầm lạc?

Theo tinh thần bài viết, người viết cho trên đây là lầm lạc lần 1 đối với đảng CSVN.

Lầm lạc lần 2: Chống Mỹ cứu nước – 21 năm sau - Không dừng lại ở một sai lầm với hy sinh máu xương (vô nghĩa) của hàng bao trăm ngàn mạng người phải ngã xuống cho một nền “độc lập” – mà thật sự độc lập đã được trao trả rồi – CSVN mà đứng đầu là HCM (kêu gọi) toàn dân cùng lặn hụp trong hoang tưởng “giành lấy tự do”? Để sau hiệp định Genève ký kết (1954): Địch (Pháp) đã ra đi rồi mà “tự do” không có được: gần một triệu người phải trốn chạy từ Bắc vô Nam để tìm tự do. Đảng CSVN lại phát động một cuộc chiến tranh tiếp theo là “chống Mỹ cứu nước”. Và 21 năm qua đi là xương trắng ngập đồng ruộng núi rừng: trên 3 triệu mạng người cả Bắc lẫn Nam ngã xuống. Để rồi kết cuộc, dấu mốc thời gian 30/4/1975, huênh hoang là “chiến thắng hoàn toàn” để thực thi đường lối tự do tàn phá và cướp đoạt.

Ngỡ ngàng và tức tưởi: một vùng đất nước “nghèo khổ” đi “giải phóng” một vùng đất nước “phồn vinh”? Mà người trong cuộc đã phải thốt lên: “Những người văn minh được “giải phóng” bởi lũ người man rợ”. Và: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung quốc”…

“Dù có phải đốt cháy cả dãy trường sơn, dù có phải hy sinh đến người VN cuối cùng, ta cũng quyết tâm giành cho được thắng lợi”. HCM đã từng nói như vậy. Phải giành cho được thắng lợi với cái giá dù phải tận diệt đến người VN cuối cùng để với mục đích gì, để cho ai? Phải chăng là cho CSQT? Cho mưu đồ nhuộm đỏ non sông? Cho “vô sản” nắm quyền thống trị? Nói đúng ra là sẵn sàng hy sinh cả một dân tộc để thực thi cho đường lối ngoại bang? Một sự lầm lạc vô cùng, nhẫn tâm vô tận? Một xuẩn ngốc, điên rồ? Nếu đứng trên quan điểm cho rằng: đấu tranh vì dân tộc, vì tự do, hạnh phúc toàn dân? Là cực kỳ gian trá?

Lầm lạc lần 3: Tiến lên CNXH.

Chiến thắng hoàn toàn – thành công rực rỡ - và cướp bóc toàn diện. Đường lối kế tiếp là đưa cả nước tiến lên CNXH, một con đường mà CSQT đã đề ra, bè lũ tay sai từng bước thực hiện:

Bước 1 là đánh tư sản: cào bằng cho hai miền Nam Bắc tương đồng. và mọi thành phần phải tiến lên “nghèo khổ (vô sản) giống như nhau. Miền Bắc: 21 năm thắt lưng buộc bụng (quần vận còn lai, áo mặc còn bâu), tột cùng của khốn khó nghèo khổ, thì hôm nay, miền Nam cũng phải tiến bước theo “chính sách” bần cùng như miền Bắc. Nghĩa là cũng “tập đoàn”, “hợp tác xã”, tem phiếu thực phẩm và “cật lực lao động” - người dân kéo cày thay trâu bò, máy móc? Và miền Nam, đi sau phải “cật lực” nhiều hơn với đói khát triền miên trên các cánh đồng “hợp tác”, và các vùng kinh tế mới “thâm u” - Những cánh đồng bạt ngàn nhưng mà đồng khô cỏ cháy. Từng khu vùng kinh tế mới thăm thẳm nhưng mà rừng thiêng nước độc, ngập ngụa nước mặn, phèn chua. Tất cả phải nhai độn mỏi răng từng hạt bo bo và khoai sắn để cùng ca bài “lao động vinh quang”. Chủ nghĩa xã hội (CNXH) mất dần… người ta chỉ nghe XHCN: “Xuống Hầm Cả Nước”. Thế là phải: Đổi mới hay là chết!

Nhìn sang các nước lân bang (không có được “thắng lời hoàn toàn”?) như Thái Lan, Malaysia, Xingapore, Indonesia, Philippine, Đài Loan, Hàn Quốc – chưa một lần vượt trội VNCH - Bây giờ họ đã đủ đầy ấm no sung túc, mà CHXHCNVN cứ ngụp lặn trong (cái HỐ) đói lạnh khổ nghèo, con đường XHCN cứ phải mịt mù xa thẳm… để cho “đảng” phải “khéo léo tài tình”: Cho đổi mới. Kịp thời cứu lấy những xác thân thoi thóp bên ngã rẽ cuộc hành trình - Đường đi không đến…!

Lầm lạc lần 4: Rắp tâm thần phục.

Đổi mới chỉ là tạm thời. Cái chính là phải đổi thay tận gốc. Từ giữa, cuối thập niên 1980, cả thế giới, cả CSQT đều nhận thấy chủ nghĩa xã hội theo đường lối của Karl Marx và Lê Nin (gọi là Mác-Lê) là sai lầm, không thể nào đưa con người đến ấm no hạnh phúc, mà ngược lại, chỉ đi đến bần cùng. Thời gian này, chính Liên xô (nước Nga), cái nôi của CNXH phải xét lại và thay đổi. Và rồi, qua các năm (1989- 1990- 1991) lần lượt các nước CS Đông Âu cũng phải từ bỏ CS.

Thì VNCS đã làm gì? Cứu vãn sụp đổ bằng cách chạy theo ôm chân Tàu cộng - một đàn anh - để sẵn sàng vâng phục cúi lòn. Tuân theo mọi sự sắp đặt sai khiến để được tồn tại sống còn.

Sáng suốt, hay lầm lạc? Bao giờ “đảng ta” vẫn luôn cao ngạo: tài tình và sáng suốt? Nhưng mà thực chất là một lầm lẫn vô cùng tai hại. Để đến bây giờ, qua gần 30 năm thực thi, thì là: từng bước bán rẻ dân tộc và dâng nạp núi sông? Có lẽ không cần dài dòng giải thích, giãi bày, nhìn vào bao sự việc xảy ra trên đất nước VN hôm nay, hẳn là mọi người đều thấy rõ?

Đất nước VN – CHXHCN - của ngày hôm nay: một đất nước mất chủ quyền, mất dần lãnh thổ. Kẻ ngoại bang (người Tàu) lấn chiếm ngập tràn. Kiệt quệ tài nguyên, kinh tế suy sụp. Nhìn chung là suy tàn về mọi mặt. Một dân tộc khốn cùng, trước nguy cơ trở thành nô lệ?

Thì như vậy: sáng suốt, tài tình hay lầm lạc, ngu si? Khi một đảng trên bước đường bán nước cầu vinh?

Ngoan cố?

TBT Nguyễn phú Trọng – nay thêm chủ tịch nước – đã một lần ông nói: “Không biết đến hết thế kỷ này (thế kỷ 21) chủ nghĩa xã hội có được hoàn thiện ở đất nước ta chưa?" Một sự hoài nghi hụt hẫng? Nhìn thấy bước đường tiến lên XHCN là tối tăm, mờ mịt - chỉ có đưa dân vào khốn khổ bần cùng? Vậy mà dốc tâm hô hào cả nước cùng tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc theo con đường XHCN – Có điên không? Có lú không? - Con đường mà “không chắc” là có được thành công, thành tựu hay không? Một khi thấy ra sai lầm - lạc đường, lạc lối?

Thất sự thì lầm lạc đã có từ lâu! Từ ngày mà HCM - một tên, cho tới sau này, được rõ là một tên ngoại chủng (không phải giồng giống VN) đem chủ thuyết ngoại lai (chủ thuyết Mác-Lê) vào VN và hô hào kêu gọi cả dân tộc đi theo, để từng bước mang lại những điêu linh và lầm than dân tộc. Và bây giờ, một tên lãnh tụ đầu đàn, đã thấy, đã biết, đã rõ là: Mục đích không thể nào thành tựu mà vẫn cố hô hào cho toàn thể đi theo? Để đến mất nước và làm nô lệ? Để rước ngoại bang vào thế chổ thay ngôi. Phải chăng là mục đích? Mục đích của một đảng làm tay sai, thừa hành và thực thi theo kế hoạch (mà ngày nay được gọi) … Thiên triều?

Lịch sử lầm lạc?

CSVN luôn tuyên truyền là: nhờ có đảng lãnh đạo toàn dân đánh đuổi xâm lược, giành chiến thắng - chiến thắng vẻ vang - và làm nên lịch sử oai hùng? (Qua suốt thời cận đại, từ khi có đảng CSVN khai sinh). Có đúng vậy không? Cho đến bây giờ, đang được trả lời: một sự xảo ngôn ngụy biện, một sự lừa gạt tàn nhẫn, bất nhân, và vô sỉ?

Nói rằng giành độc lập, có tự do, và toàn dân ấm no hạnh phúc là tráo trở gian manh. Lịch sử do một đảng tạo dựng bằng nỗi nhục: nhục nhã, nhốt nhơ, giả trá lọc lừa?

Ngày hôm nay, qua 43 năm nắm trọc quyền cai trị đất nước: Có tự do, độc lập, và người dân hạnh phúc ấm no không? Khi mà đã mất chủ quyền, “đảng ta” không ngừng qui phục giặc Tàu và dâng nạp non sông? Lịch sử dân tộc đã phải trả giá bằng dối gian, và lừa mị - một giai đoạn lịch sử lạc lầm? Thế hệ HCM?

Lời kết:

Đất nước Việt Nam, qua dòng lịch sử trên 4.000 năm: có lúc thịnh, có lúc suy. Có lúc đã phải mất vào tay giặc, và người dân bị thống trị, bị đô hộ (thời kỳ Bắc thuộc cả ngàn năm). Cũng chỉ vì lúc yếu thế, phải cam đành? Nhưng chưa bao giờ lãnh đạo cầm quyền tự nguyện, cam tâm đưa đất nước dân tộc hiến dâng cho giặc – vì lợi quyền, vinh sang, sống còn, tồn tại – như CSVN hôm nay. Tội bán nước, tội phản dân tộc, phản bội giống nòi - tội to lớn tày đình, cần xét xử?

Truyền thống quật khởi, dân tộc Việt Nam ta đã bao lần vùng lên “Phạt Bắc” giành lại chủ quyền, giữ vững giang sơn…

Thì hôm nay, trước nguy vong, trước cảnh mất còn của đất nước, dân tộc. Dân tộc này, chả lẽ lại cam tâm? Hồn thiêng sông núi tự bao đời. Máu xương bao ngàn năm đã đổ. Bao triệu triệu sinh linh hy sinh oan khuất, dật dờ… có lẽ, có thể đang đợi, đang chờ… chờ đòi “món nợ non sông”?

18/11/2018

Monday, November 19, 2018

Về danh xưng "Cựu Tù Nhân Lương Tâm"

Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Một bạn đã ra tù từ lâu và NNG trò chuyện với nhau về danh xưng "Tù Nhân Lương Tâm" và chữ "cựu".

Bạn tù: Tại sao NNG không dùng chữ "TNLT" như nhiều người đang dùng và được quốc tế công nhận phổ quát nhất hiện nay?

NNG: Chữ "TNLT" có khoảng 60 năm về trước, trong bối cảnh xã hội lúc bấy giờ ở phương Tây. Chữ "TNLT" gần như đồng nghĩa với giới viết lách (kể cả viết văn, soạn nhạc, viết báo, luật sư v.v...) và các tôn giáo là chủ yếu. Nó hoàn toàn khác xa với bối cảnh VN, đặc biệt trong những năm sau này.

Khái niệm "TNLT" không sai nhưng không còn phù hợp với VN và những nước theo chế độ CS như: Trung Quốc, Cuba, Bắc Hàn hiện nay.

Không nói đâu xa, những người dân mất đất cũng bị quy cho "tội" 88, 258. Những người dân này chỉ đòi lại quyền sở hữu đất đai mà cha ông họ để lại, chứ không có ý định "chống nhà nước" hay "lợi dụng tự do dân chủ" gì cả. Vì vậy, nên gọi họ là ""Tù Nhân Nhân Quyền" vì quyền sở hữu đất cũng là một trong các "Quyền Con Người".

NNG đã trả lời RFA rằng: NNG không "chống NN CHXHCNVN" gì cả. NNG chỉ thực hiện Quyền Con Người của mình và bị bắt vì lý do đó. Nên NNG tự nhận mình là "TNNQ".

Ngay cả những người đấu tranh cho nhân quyền - tự do - dân chủ, có lúc bị quy tội "trốn thuế", hoặc vu cho "chống người thi hành công vụ", "gây rối trật tự công cộng" v.v... Đó là những cách áp đặt tội danh rất quái lạ, vốn chỉ có ở những xứ sở độc đảng toàn trị như VN.

Mặt khác, hiện nay các ông (bà) CS đang bị kỷ luật, đi tù, đấu đá lẫn nhau v.v... và cả những cái chết không rõ ràng làm dân chúng vui mừng, thậm chí rất hả dạ. NNG cũng vậy. Cho nên, nếu xét theo ngữ nghĩa của chữ "lương tâm", thú thật, NNG thấy mình thật "vô lương tâm" (!).

Thêm nữa, chữ "lương tâm" mang chiều hướng "lãng mạn" và "sang trọng" so với thực tế VN hiện nay. NNG nói thật, thấy mình không xứng với nó.

Theo quan điểm của NNG, không phải ai đi tù vì "tội 88" hay "79", "258" cũng xứng với danh xưng "TNLT".

Bạn tù: Vậy còn chữ "cựu"? Sao NNG đã ra tù mà không nhận mình là "cựu TNNQ"?

NNG: Có lẽ nhiều người cho rằng "cựu" là những cái gì đã trải qua, đã xong xuôi nên họ dùng chữ "cựu".

Riêng quan điểm của NNG, vì mình vẫn còn "án quản chế" 3 năm (tức đến 27/12/2020) nên sao gọi là "cựu" được! Ngoài ra, những bạn tù dù hết "án quản chế" (ví dụ LS Lê Công Định) vẫn bị theo dõi, cản trở đi lại vô cớ thì sao có thể gọi LS Định là "cựu TNLT" hay "cựu TNNQ" được?

Mặc khác, rất nhiều người hiện nay dù chưa bao giờ "ở tù chính thức" (như nhà báo Pham Doan Trang) nhưng những gì họ đang chịu đựng, nó kinh khủng không kém những người ở tù, vậy có nên gọi họ là "TNNQ" không?

Bạn tù: Vậy NNG lý giải như thế nào về chữ "cựu tù chính trị" mà người CS hay dùng?

NNG: Họ gọi nhau là "tù chính trị" và "cựu tù chính trị" là rất chính xác.

Thứ nhất, họ là những người đứng trong tổ chức (nghĩa là ĐCSVN) với mưu cầu chính trị rất rõ ràng là "giành và giữ quyền lực". Họ đi tù vì mục tiêu đó. Tất nhiên, NNG không bàn tới việc phân chia "địa vị & danh lợi" sau khi họ "chiến thắng" (!).

Thứ nhì, sau khi ra tù (nghĩa là trước 1975), họ không hề bị cản trở đi lại, hành hung, sách nhiễu v.v... mà chính cha của NNG là bằng chứng rõ ràng, không thể chối cãi. Vì vậy người CSVN gọi nhau là "cựu tù chính trị" hoàn toàn thích hợp.

Do đó, cách thống kê số lượng "TNLT" mà LS Nguyễn Văn Đài cho rằng khoảng 300 người sẽ cho thấy "đó là số ít", nhưng nếu thống kê "TNNQ" theo khái niệm của NNG, nhất định con số sẽ là trên chục ngàn. Ý nghĩa là chỗ đó, chứ không chỉ là "cái danh xưng"


Một trật tự mới về kinh tế và địa chính trị cho Châu Á Thái Bình Dương

Thành Đỗ (Danlambao) - Một chuyến tầu sắp chuyển bánh khởi hành, mang theo một trật tự mới về kinh tế và địa chính trị thế giới cho thế kỷ. Xin đừng tiếp tục khờ khạo để bị tách rời và bị bỏ lại tại nhà ga vắng Marx Lenin khi không còn ai tại đó. 

Vì sự cần thiết phải có một trật tự toàn cầu mới cho 50 năm sắp đến nên sự sắp xếp, chuẩn bị và đặc biệt là xóa bỏ toàn bộ hậu quả các ý thức hệ lỗi thời từ thế kỷ trước còn sót lại trên một vài nước. Chúng ta đang chứng kiến sự hình thành một cục diện mới mà tôi mạn phép gọi “một trật tự mới” mà qua hiệp ước thương mại xuyên Thái Bình Dương TPP chúng ta nhận diện được sự hình thành của nó.

Cục diện thế giới sẽ thay đổi từng ngày và đặc biệt tại Châu Á Thái Bình Dương, nơi mà con đường huyết mạch vận chuyển kinh tế thế giới của hơn 4 tỷ người, 5000 tỷ US$, từ bờ tây của châu Mỹ gồm Chili, Peru, Mexico và Canada hay bờ đông của Châu Á gồm: Brunei, Singapore, Malayia, Nhật bản, Việt Nam và 2 đảo quốc Thái Bình Dương mạnh về kinh tế là New Zealand và Australia. 

Ngoài ra, còn có một số quốc gia khác cũng đã ngỏ ý muốn tham gia trong tương lai gần gồm: Colombia, Philippine, Thailand, Indonesia, Đài Loan và Hàn Quốc Trường hợp của nước Mỹ hơi đặc biệt, Mỹ rồi cũng sẽ gia nhập TPP sau khi nhiệm kỳ của Trump sẽ kết thúc vào ngày 20 tháng 1 năm 2021, tuy nhiên nếu ông có đủ điều kiện để ra ứng cử nhiệm kỳ thứ hai thì sẽ kéo dài đến 20 tháng 1 năm 2025. 

Người Mỹ, tuy đã tạm thời quyết định rời xa TPP dưới triều đại của ông Trump nhưng Mỹ sẽ không thể làm ngơ vì về lâu dài sẽ ảnh hưởng đến sức mạnh về kinh tế và quân sự của Mỹ. 

Tuy thường xuyên đem các quyết sách của ông Obama ra diễu cợt nhưng ông Trump chưa hé môi một lời nào về cuộc diện xoay trục về Châu Á Thái Bình Dương của ông B.Obama, bởi lẽ vì đó là một quyết sách lâu dài để đưa các nước đi theo quỹ đạo của chủ nghĩa tự do mậu dịch do Mỹ đứng đầu; khôi phục vị thế, vai trò siêu cường duy nhất của Mỹ. 

Mọi chuyển động và thay đổi trên toàn cầu từ xưa đến nay đều có nguồn gốc từ kinh tế. Định luật này sẽ không bao giờ thay đổi.

I. Quan hệ Mỹ – Trung xấu dần đi 

Từ đầu năm 2018, cục diện tại Châu Á Thái Bình Dương nóng dần lên bởi các quyết sách không nhân nhượng đến từ nhà trắng Gần đây thôi, ngày 30 tháng 10, vị tư lệnh hải quân Mỹ tại Thái Bình Dương, ông John Richardson, đã phát biểu trong một chuyến viếng thăm Jakarta, Indonésia: “Mỹ và Tàu cộng sẽ còn “gặp nhau” nhiều trên các biển lớn và Tàu cộng không thể ngăn cản tự do hàng hải của Mỹ trên bất cứ nơi nào trên thế giới” . Qua câu nói trên, vị tư lệnh hải quân Mỹ đã gởi đi một thông điệp là nước Mỹ đã sẵn sàng và sẽ xử dụng sức mạnh để đối đầu với sự hung hăng của Trung cộng trên biển đông và biển Hoa Đông, cũng như tại eo biển Đài Loan mà qua đó, bà Thái Anh Văn dưới sự chống lưng của Mỹ, đã nhiều lần hăm dọa sẽ trả đũa khốc liệt nếu Tàu cộng tiến hành cuộc xâm lăng Và cũng gần đây thôi, vài ngày trước đó, ngày 25 tháng 9, trước hội đồng Liên Hiệp Quốc, Tổng thống Mỹ D.Trump cũng đã lên tiếng kêu gọi các quốc gia hãy liên kết với Mỹ để chống lại xã hội chủ nghĩa mà ông đánh giá đó là một bi kịch của nhân loại và ông cũng đã cho rằng việc “thử nghiệm” CNXH đã “tạo ra qúa nhiều đau khổ, tham nhũng và phân rã”, đồng thời kêu gọi “tất cả các quốc gia trên thế giới nên chống lại chủ nghĩa xã hội và đau khổ mà nó gây ra cho mọi người”. 

Chủ nghĩa bi kịch của nhân loại hiện thời chỉ còn lại trên một vài đất nước Tàu cộng, Venuzuala, Việt Nam và Triều Tiên (đang thay đổi dần) Cuba (đã tuyên bố từ bỏ) và Lào, cũng như một vài đất nước nhỏ bé nghèo đói tại Phi châu và tất cả đang tìm cách tạo một thế đứng và tính chính danh khi bị cả thế giới xem là một chính thể bạo tàn, độc tài, toàn trị và dã man đối với các quyền tự do cơ bản nhất của loài người Ai ai cũng nhận thấy, Ông Trump đã thực hiện những bước tiến mới để đưa các “bi kịch của nhân loại” vào tầm nhắm như: - Cuộc chiến thương mại đã nổ ra từ đầu năm 2018 và đã gây khá nhiều tổn thất, làm suy yếu kinh tế và thị trường chứng khoán Tàu, cũng như khóa chặc sự phát triển rầm rộ của chiến lược một vành đai một con đường của Tập Cận Bình - Mỹ lên án và khóa chặc cửa cho các kế hoạch của Tàu cộng như sinh viên gián điệp, doanh nhân đầu tư xâm nhập các sản phẩm trí tuệ nhắm đến các công ty phương tây trên toàn thế giới - Mỹ rút ra khỏi hiệp ước INF 1987 về hỏa tiển hạt nhân tầm trung với Nga vì Nga thi thường xuyên vi phạm hiệp ước và Tàu cộng thì đứng ngoài hiệp ước - Cùng phương tây, Nhật, Úc và Ấn Độ, triển khai càng lúc càng nhiều các chuyến hải hành xuyên qua biển đông và trong vòng 12 hải lý các đảo bồi đắp trái phép để phá vỡ mưu đồ xâm chiếm 90% lãnh hải ở biển đông của Trung cộng - Kêu gọi sự thoái vốn và rút về Mỹ các công ty đã đầu tư lâu năm tại Trung cộng - Thường xuyên ghi nhận và công bố các vi phạm về công ước quốc tế về biển - Chính quyền Trump cũng đã công bố gần đây rằng họ sẽ rút khỏi công ước bưu chính quốc tế đã tồn tại 144 năm tuổi, hiệp ước bưu chính quốc tế cho phép các nước như Trung cộng vận chuyển các gói hàng đến Mỹ với mức giá thấp nhất Quá nhiều và càng lúc càng có những quyết sách của chính quyền Trump nhằm đảo ngược vòng quay kinh tế và tạo lại một thế trận mới, một trật tự mới, cho kinh tế thế giới và một bình đẳng mới cho địa chính trị theo các tiêu chuẩn của phương tây, thể theo công ước quốc tế về luật biển, nơi mà Trung cộng liên tục chà đạp từ hơn 20 năm nay khi bồi đắp các căn cứ và mang ra đó các thiết bị quân sự quan trọng để đe dọa các nước láng giềng về đe dọa tự do hàng hải. 

Xin nói thêm là cục diện thế giới cũng đang dần thay đổi tại Trung đông, chúng ta đã thấy ngày 26 October, thủ tướng Israel, ông Benjamin Natanyahu đã viếng thăm các nước Á rập trong vùng, đây là cuộc viếng thăm duy nhất của Israel đến các nước Arập trong vùng từ 1996, một chuyến viếng thăm đánh dấu sự thành công của chính quyền Trump, nơi mà nhiều đời Tổng thống Mỹ đã thất bại. Sự thành công còn có mang một ý nghĩa lớn là chính Israel sẽ thay Mỹ tại Trung Đông để khóa chặt các bước tiến của Nga và Iran tại Syria để người Mỹ rảnh tay mà lo cho cuộc chiến đa chiều và khó khăn trên biển đông và Thái Bình Dương: Chiến tranh thương mại, môi trường, chiến tranh mạng, và chiến tranh không gian và rất có thể cuối cùng phải có một chiến tranh quy ước để tạo ra một trật tự mới cho kinh tế và địa chính trị tại vùng này Trong trật tự mới này, hoặc là Tàu cộng sẽ phải chấp nhận luật chơi mới, chấp nhận mất biển đông, cũng như chấp nhận Đài Loan độc lập để đổi lấy một chỗ đứng tiếp tục trong WTO hoặc sẽ bị tách rời WTO để chỉ còn buôn bán được với các nước nhỏ tại châu phi, Nga và Iran. Trong cả hai trường hợp trên, chiến lược “một vành đai, một con đường” xem như chấm dứt. Bao nhiêu đầu tư cho chiến lược này từ hơn 10 năm qua của Trung cộng sẽ là một mất mát cực lớn cho chiếc ngai vàng Tập Cận Bình Khi chưa đủ mạnh thì không nên khoe cơ bắp với một anh Mỹ như Donald Trump.

II. Thế đứng của đảng CSVN trong trật tự mới 

Trong khuôn khổ bài viết này, tôi xin hướng tầm nhìn đến thế đứng của đảng ­CSVN trong thế giới ngày mai, khi mà sự chọn lựa ngả theo Tàu cộng ngày càng rõ rệt để chống lại liên minh “Kim Cương” Mỹ, Úc, Nhật và Ấn Độ. Ngày 15/11/2018 vừa qua, VN đã tái khẳng định việc ngã theo tàu cộng qua tiếng nói của đại sứ Việt Nam tại Ấn, ông Phạm sinh Châu: Chúng tôi không muốn thấy bất cứ liên minh quân sự nào tại biển đông bởi vì chúng tôi tin nó không có lợi cho an ninh khu vực. 

Rõ ràng và ngây thơ đến khờ khạo việc đảng CSVN đang cố ra sức để bảo vệ bạn vàng trước sức ép của phương tây về tự do hàng hải và an toàn biển đông tuy đã mất gần như toàn bộ biển đảo Hoàng Sa và phần lớn tại Trường sa vào tay thằng anh tham lam phương bắc. Tại sao họ làm như vậy? 

Ai ai cũng thấy là trước các dã tâm xâm phạm nghiêm trọng vào vùng trời và biển từ nhiều năm qua, chiến lược duy nhất của đảng CSVN mà ta có thể tóm gọn trong hai câu mà họ thường xuyên xử dụng gây cơn bảo dư luận: Quan Ngại và Quan ngại sâu sắc. 

Giới quan sát thế giới thì lại cho rằng qua lời tuyên bố của ông đại sứ Phạm sinh Châu, đảng CSVN, bất chấp bị dân chửi là hèn nhục, mục đích mong đợi là tiếp tục được tàu cộng hà hơi về kinh tế trong lúc quá khó khăn túng quẩn vì nợ công và nợ đáo hạn, người dân thì mất niềm tin vào bộ máy đảng nên chính sách huy động 500 tấn vàng trong dân thất bại thê thảm và họ bị bắt buộc phải nhắm mắt về việc mất đảo, mất biển, ngư dân bị bắn giết hằng ngày trên biển đông do yếu tố Trung cộng mà nhắm đến mục đích chính là cứu đảng, cứu ngai vàng của triều đại Nguyễn Phú Trọng ngay cả phải hy sinh chủ quyền quốc gia về lâu dài. 

Sự phản ứng của đảng CSVN sau làn sóng phản đối Dự luật Đặc khu trong thời gian qua đang được dư luận theo sát qua các bản án khá dã man dành cho người đi biểu tình đã thể hiện quyết tâm của đảng là sẽ bằng mọi giá, quốc hội phải thông qua luật về 3 đặc khu Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc trong năm 2019 theo các yêu sách của Tàu bởi quốc hội Việt Nam chỉ là cánh tay nối dài của đảng và đảng đang đút đầu vào chiếc vòng kim cô Trung cộng. Sự lệ thuộc về kinh tế sẽ đưa đến lệ thuộc về chính trị và toàn vẹn lãnh thổ cho dù đó là một gia đình hay một quốc gia.

III. Kết luận 

Cả thế giới đều biết và biết rõ, không ai còn ngạc nhiên về chuyện đảng CSVN, từ ngày thành lập đến nay, họ xử dụng ngoại giao “đu dây” như quốc sách, bất chấp thể diện quốc gia, nuốt lời và gian xảo, họ lừa lọc để đạt đến mục tiêu, họ còn có lúc tự xem đó là “đỉnh cao trí tuệ” nhưng dưới con mắt của thế giới không cộng sản thì đó chỉ là trò lật lọng và lường gạt rẻ tiền ngu ngốc. Ngày nay, quốc sách đu dây này sẽ không còn lường gạt được ai nữa Việt Nam tham gia vào TPP nhưng sau lưng sẽ do bàn tay lông lá của Tàu cộng giật dây và điều khiển, một cửa ngõ để Tàu cộng tham gia gián tiếp vào TPP và chiêu bài này sẽ không lường gạt được ai, sẽ bị lật tẩy một ngày gần thôi. Trong cuộc chiến tranh thương mại Trung – Mỹ đang vào giai đoạn kết, không thể tránh khỏi một kết quả khá thê thảm cho khối cộng sản giả hiệu còn sót lại, Tàu cộng sẽ phải quy phục vô điều kiện cái gọi là “Một trật tự mới” thì chỗ đứng nào dành cho một Việt Nam lật lừa gian xảo ngoài việc bị sát nhập vào Tàu như một tỉnh lẻ phương nam dù muốn hay không. Thế giới sẽ làm ngơ và đứng nhìn anh em nó giết nhau. 

Một sự chọn lựa khôn ngoan hơn, dứt khoát hơn, trong lúc này sẽ tránh cho dân tộc khỏi họa diệt vong mà viễn ảnh hình như không còn xa nữa.

Dự thảo hiến pháp mới của Cuba đã tuyên bố xa rời ý thức hệ cộng sản. Ông Homero Acosta, quốc hội Cuba cho hay bản Hiến pháp mới này bao gồm công nhận sở hữu tư nhân - điều vốn bị Đảng Cộng sản kỳ thị suốt một thời gian dài, coi như một tàn tích của chủ nghĩa tư bản. Chuyến tầu về một trật tự mới sắp sửa chuyển bánh, ai ơi, xin đừng tiếp tục khờ khạo để bị tách rời và bị bỏ lại tại nhà ga vắng Marx Lenin khi không còn ai. 

Cuba đã tỉnh ngủ trong khi Việt Nam thì vẫn còn tự bịt mắt chạy theo anh Tập, bất chấp sự tồn vong của dân tộc.


Thành Đỗ Cựu kỹ sư công nghệ quốc phòng Pháp

Nhà báo Đỗ Cao Cường không thể là Ngựa Hoang cô độc!

 


Nguyễn Ngọc Già (Danlambao) - Tôi chỉ biết nhà báo Đỗ Cao Cường qua một lần cùng tham gia hội luận do Đài RFA tổ chức cách đây không lâu.

Nhà báo trẻ này từng làm việc tại báo Pháp Luật.

Sau những phóng sự về nạn ô nhiễm môi trường kéo dài từ Bắc chí Nam gây thảm cảnh cho dân lành khắp chốn; Sau những số tiền lớn gợi ý mua chuộc cùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ bất thành, nhà báo Đỗ Cao Cường không chỉ bị mất việc mà bản thân anh cùng gia đình mình luôn bị đe dọa.

Anh đã nhiều lần vượt thoát bởi sự truy đuổi của những "kẻ lạ mặt" như trong những bộ phim "xã hội đen".

Hiện nay, anh gần như trở thành một người sống theo kiểu "rày đây mai đó" để bảm đảo an toàn bản thân và tránh liên lụy gia đình.

Tôi không có gì để khích lệ và chia sẻ cùng nhà báo trẻ Đỗ Cao Cường - một nhà báo có tâm với nghề, có lòng với dân ngoài nhạc phẩm "Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang".

Xin mọi người cùng lên tiếng cho anh - một chú Ngựa Hoang cô độc với lối "phi nước đại" dữ dội để bảo vệ người dân trên toàn cõi Việt Nam.

Dưới đây là cảm tác của thi sĩ Hoàng Nhất Phương dành tặng nhà báo Đỗ Cao Cường, khi nghe nhạc phẩm "Vết Thù Trên Lưng Ngựa Hoang"

*

Khúc Độc Hành

Vết thù nào héo tuổi xuân
Tương lai huyết lệ mộ phần riêng ai
Sầu cao heo hút đêm dài 
Nghiêng vai một gánh bi hài sa cơ

Gió bay ngọn cỏ vật vờ
Quá giang nắng bạc ầu ơ đoạn trường
Vết thù nào đau thấu xương
Giác quan vụt cháy sáu đường lục căn

Xác hồn nhẫn nhục cỗi cằn
Ngựa hoang nấc nghẹn đỏ vằn mắt cay
Là ta nhược mộng lưu đày
Hay quê hương tán tận nay điêu tàn

Trông xa bãi thẳm non ngàn
Lòng ta khúc độc hành vang giữa trời
Thuyền từ bến khổ ra khơi
Tâm như liễu ngộ chiều rơi ơi chiều

Hoàng Nhất Phương


Lá cờ xui xẻo


Add caption
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao) - Nhưng phải nói lá cờ máu này xui thấy mẹ. Mang đi ủng hộ đội tuyển bóng đá, màu cờ đỏ ngập tràn sân vận động thì ta thua liểng xiểng. Vác cờ đỏ sao vàng đi biểu tình thì CA cứ thấy thằng mang cờ đỏ sao vàng là xông vào đánh tơi bời. - Mai Tú Ân

Chị Phương Anh (nhà xuất bản Quê Mẹ) và chị Trương Anh Thụy (nxb Cành Nam) cùng vài ông anh khác – Võ Thắng Tiết, Uyên Thao, Trần Phong Vũ, Huy Phương – đều đã có lúc khuyến khích tôi “ra” một cuốn sách, cho nó... giống với mọi người. Tôi lắc đầu quầy quậy trước sự ân cần và tử tế của qúi anh/qúi chị vì sợ lỡ có tác phẩm, rồi bị trao giải Nobel (về văn học) là hư bột/hư đường ráo trọi.

Lập thân tối hạ thị văn chương! Tôi tin rằng mình có thừa khả năng để có thể “lập thân” trong rất nhiều lãnh vực khác, ngon lành và bảnh bao hơn nhiều! Ngoài việc tìm hiểu (để giải trí) Vũ Trụ Học và Thiên Văn Học, tôi dành hết đời mình để cặm cụi nghiên cứu về nguyên nhân nghèo đói của những nước ở Đông Nam Á. Tài liệu, nay, đã chất thành từng núi. Chỉ cần sắp xếp, ghi chép lại, rồi cho trình làng xong là tôi tin (chắc) rằng mình sẽ ẵm cái giải Nobel về kinh tế. 

Niềm tin này – tiếc thay – vừa hơi bị lung lay, sau khi tôi (tình cờ) đọc được một cái stt trên FB của bạn Tư Sài Gòn:

“Trong một thời gian dài mình quan sát, mình thấy cứ nhà nào treo ảnh ông Hồ là nghèo mạt, mình cứ suy nghĩ hoài, ko hiểu sao lại như vậy, hay tại ổng ám quẻ ko thể làm ăn được(?!) Như VN mình cũng vậy, nghèo có số má trên thế giới, hay tại để cái lăng giữa thủ đô nó ám ?!”

Ah, đù! Thiệt là hậu sinh khả úy. Hoá ra cái “công trình nghiên cứu trọn đời” của tôi còn thiếu hẳn một cái “mảng” quan trọng là ... khoa phong thủy. Ai mà dè VN nhất định không chịu, hay không thể, phát triển chỉ vì bị “cái lăng giữa thủ đô nó ám” như thế – hả Trời. Vậy mà suốt mấy chục năm ròng, tôi cứ cố đi tìm “nguyên nhân” ở mãi tận đâu đâu.

Về mặt này, mặt feng shui, tôi nhận là mình có khiếm khuyết nhưng về nhận xét khác của Tư Sài Gòn (“cứ nhà nào treo ảnh ông Hồ là nghèo mạt”) thì tôi hoàn toàn không đồng ý. Giữa năm 2016, báo chí quốc doanh đều đồng loạt loan tin:“Chủ tịch nước Trần Đại Quang tặng ảnh Bác Hồ kính yêu cho các các thiếu nhi... Các em là đại diện trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt, khó khăn, trẻ em ở vùng sâu, vùng xa, vùng dân tộc thiểu số, vùng biên giới hải đảo và đạt thành tích cao trong học tập cũng như các lĩnh vực năng khiếu như âm nhạc, mỹ thuật…”

Cuối năm nay, vào ngày 5 tháng 11, trang mạng của Bộ Thông Tin & Truyền Thông lại hớn hở cho hay là một cậu học sinh nghèo vừa được Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước vinh danh và tặng ảnh Bác Hồ.” Thấy chưa? Rõ ràng: không phải “cứ nhà nào treo ảnh ông Hồ là nghèo mạt” mà vì “nhà nghèo mạt” nên mới hay có tấm ảnh (thổ tả) này thôi. 

Thời Đại Thông Tin giúp nhiều người dân Việt biết được rằng (té ra) Chủ Tịch Hồ Chí Minh và tác giả Trần Dân Tiên là một. Từ đó, Bác mỗi lúc một thêm xuống (giá) nên không còn “trụ” được ở Thủ Đô hay ở thành phố – như xưa – nữa. Bỏ thì thương, vương thì tội, Nhà Nước bèn đem hình ảnh của Người làm quà tặng cho trẻ em và người già ở vùng xa (vùng sâu, vùng dân tộc thiểu số, vùng biên giới hải đảo) nơi mà ít ai có được cơ hội nhìn thấy cái phóng ảnh lá đơn xin vào học Trường Thuộc Địa của chàng trai Nguyễn Tất Thành.

Bác xuống thê thảm, đã đành; điều khó đành lòng hơn là ngay cả đến lá cờ đỏ mà chính tay Người mang về từ Phúc Kiến và ký sắc lệnh (vào ngày 5 tháng 9 năm 1945) để hoá nó thành quốc kỳ – rồi – cũng bị dè bỉu, chê bai hay chế riễu từ trong ra ngoài.

Ngày 16 tháng 12 năm 2016, người dân An Giang lớn tiếng phản đối việc CA tự tiện treo cờ đỏ trước nhà của họ rồi thản nhiên dùng dao cắt đứt dây cờ. Cùng vào thời điểm này, hội đồng thành phố Westminster và San Jose – hai địa phương có đông đảo người Việt ngụ cư trên đất Mỹ – đều đồng thuận (với tỉ số tuyệt đối) thông qua lệnh cấm treo lá cờ đỏ sao vàng của Cộng Sản Việt Nam, vì “lá cờ này trong quá khứ và đến nay vẫn tiếp tục là biểu tượng cho một nền độc tài chuyên chế.”

Nhà báo Mai Tú Ân nhận xét là “lá cờ máu này xui thấy mẹ. Mang đi ủng hộ đội tuyển bóng đá, màu cờ đỏ ngập tràn sân vận động thì ta thua liểng xiểng. Vác cờ đỏ sao vàng đi biểu tình thì CA cứ thấy thằng mang cờ đỏ sao vàng là xông vào đánh tơi bời.”

Mà phải công nhận là lá cờ này xui thiệt, và xui lắm. Nó khiến cho VN chuyên “cầm cờ đỏ” trong mọi lãnh vực. Theo World's Worthless Fiat Currency List, xứ sở này là một trong mười quốc gia có đồng tiền trị giá thấp nhất thế giới. Còn theoGood Country Index (Chỉ Số Tử Tế Quốc Gia) năm 2017 thì VN bị xếp thứ 124 trên tổng số 125 quốc gia được điều tra! Chỉ số này dựa trên khoảng 35 bộ dữ liệu, trong 7 lĩnh vực: khoa học công nghệ, văn hóa, hòa bình và an ninh thế giới, trật tự thế giới, bảo vệ môi trường hành tinh, sự phồn vinh và bình đẳng của thế giới, y tế sức khỏe.

Ngược lại, theo NOW (Campaign For The Release of Prisoners of Conscience in Vietnam) Việt Nam là nước đứng thứ hai trong khu vực Đông Nam Á về số lượng người hoạt động bị giam cầm, chỉ sau Myanmar. Xứ sở này hiện đang giam giữ ít nhất 246 tù nhân lương tâm trong tù hoặc trong điều kiện tương tự, tăng hơn 80 người so với con số 165 vào tháng 11 năm 2017... Trong chín tháng đầu năm 2018, Việt Nam đã bắt giữ 24 người hoạt động nhân quyền, và kết án 33 người hoạt động với tổng cộng mức án 225.5 năm tù và 56 năm quản chế.


Nạn nhân sắp tới có thể sẽ là bà Huỳnh Thục Vy, điều phối viên của Hội Phụ Nữ Nhân Quyền Việt Nam. Theo bản Kết luận điều tra số 46, ngày 16-10-2018 của công an thị xã Buôn Hồ – tỉnh Đắc Lắc – người phụ nữ bất đồng chính kiến này bị khép tội “xúc phạm quốc kỳ” tại Điều 276 (BLHS năm 1999) với hình phạt “phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.”

Theo tôi khung hình phạt này hơi bị nhẹ. Án tù nên tăng lên đến 30 năm để ai cũng ý thức được rằng lá cờ đỏ sao vàng của ĐCSVN xui thiệt, và xui lắm, mọi người không nên đụng chạm hay dây dưa với nó làm gì. Bẩn tay!


Powered By Blogger