Saturday, May 23, 2015

Iraq kêu gọi quân tình nguyện chống IS


VOA - 20 tháng 5 2015



Chia sẻ Ramadi đã rơi vào tay Nhà nước Hồi giáo
Chính quyền Iraq đã kêu gọi quân tình nguyện chiến đấu chống lại Nhà nước Hồi giáo và giúp giành lại thành phố Ramadi.
Một thông cáo của chính phủ cho biết việc kêu gọi quân tình nguyện là cần thiết để bù đắp vào những binh đoàn thiếu hụt ở phía tây tỉnh Anbar.
Hàng ngàn người đã bỏ chạy khỏi Ramadi kể từ khi nơi này rơi vào tay IS hôm Chủ nhật ngày 17/5.
‘Sẽ truy tố binh lính bỏ chạy’
Trong khi đó, Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ cho biết họ đang xem xét ‘cách tốt nhất để hỗ trợ cho lực lượng tại chỗ’.
Phát ngôn nhân của hội đồng, ông Alistair Baskey, nói với AFP rằng các biện pháp có thể bao gồm ‘đẩy nhanh việc huấn luyện và trang bị cho các bộ tộc địa phương’ và hỗ trợ cho một chiến dịch do Iraq dẫn đầu để chiếm lại Ramadi.
Thông báo chi tiết hơn sẽ được đưa ra trong những ngày tới.
Tổng thống Mỹ Barack Obama đã được các cố vấn thông báo và ‘tái xác nhận sự ủng hộ mạnh mẽ’ của Mỹ dành cho Thủ tướng Iraq Haider al-Abadi.
Các chiến binh IS đã thiết lập các vị trí phòng ngự ở Ramadi, các nhân chứng cho biết.
Sau một cuộc họp của Hội đồng Bộ trưởng hôm 19/5, Thủ tướng Iraq đã thề sẽ truy tố những binh sỹ bỏ chạy khỏi Ramadi vào lúc IS tấn công.



Người dân đã tháo chạy khỏi Ramadi do tình hình chiến sự
Ông Abadi nói người dân Iraq cần ‘đoàn kết’ và kêu gọi tình nguyện viên gia nhập quân đội. Ông cũng cam kết sẽ tuyển và vũ trang cho các chiến binh các bộ tộc.
Iraq cũng ra lời kêu gọi cộng đồng quốc tế giúp họ trong ‘cuộc chiến chống khủng bố’.
‘Thách thức lớn’
Ramadi thất thủ là một cú sốc đối với chính phủ Iraq và chiến lược của Mỹ ở khu vực, phóng viên BBC ở Beirut Jim Muir cho biết.
Chiếm lại thành phố này là một thách thức lớn đối với chính phủ Iraq, vốn đã phải kêu gọi sự giúp đỡ của lực lượng dân quân Shia bất chấp nguy cơ về xung đột giáo phái khi đưa lực lượng này vào nơi được xem là trái tim của người Sunni, phóng viên Jim Muir nói thêm.
Khoảng 3.000 dân quân Shia được cho là ‘đã sẵn sàng’ ở trại quân sự Habbaniyah nằm cách Ramadi 20km về phía đông để chuẩn bị chiếm lại nơi này.
Liên Hiệp Quốc cho biết khoảng 25.000 người đã tháo chạy khỏi Ramadi trong những ngày qua và nhiều người đã phải qua đêm ngoài trời.
Đường phố trong thành phố hoang vắng nhưng một số cửa hàng bị quân IS buộc phải mở cửa.
Phiến quân cũng đi lùng sục người ủng hộ chính phủ ở từng nhà và ném các thi thể xuống sông Euphrates, các cư dân ở đây cho biết.

10/04/2015 Lao Động Việt vô Tòa Đại Sứ Mỹ ở Hà Nội trao thư về TPP


(LĐV) 10/04/2015 – Trong dịp IPU, một số nhà tranh đấu bị công an ngăn chặn nhưng một số người đã lọt được vô khuôn viên Đại Sứ Quán Mỹ, trong đó có cô Đỗ Thị Minh Hạnh. Được Bộ Ngoại Giao Mỹ mời, cô Minh Hạnh đã trao thư của LĐV đến vài Dân Biểu Mỹ, trong đó có DB Sandy Levin và bà Nancy Pelosi (lãnh đạo Đảng Dân Chủ). Lá thư đòi hỏi TPP có thủ tục trừng phạt nếu nhà nước VN ký xong rồi tiếp tục đàn áp quyền công đoàn.
illus - BanTinLDV 20150404 LDV vo Toa Dai Su My noi ve TPP 20150409
Nếu đàm xong rồi đánh thì rút quyền lợi mậu dịch
Trong thư, Lao Động Việt yêu cầu Quốc Hội Mỹ hãy đợi đến khi nào Việt Nam đã có luật về công đoàn độc lập, và đã có cơ quan thực thi quyền công đoàn, mới thông qua TPP. Nếu nhà nước VN đàm xong rồi đánh thì các biện pháp rút quyền lợi mậu dịch phải được dùng thay vì chỉ phạt tiền.
LĐV cũng yêu cầu Better Work VN và các chương trình viện trợ đòi các công ty tham gia phải có công đoàn độc lập. Và, nếu sau khi có TPP mà nhà nước VN vẫn tài trợ cho các công đoàn do họ làm chủ, thì LĐV kêu gọi cộng đồng thế giới giúp đỡ để phong trào công đoàn độc lập không bị đè bẹp .
Nội dung lá thư
Lao Động Việt muốn các thỏa ước mậu dịch, như TPP, bảo đảm và pháthuy quyền lao động. Chi tiết hơn, thì chúng tôi đề nghị rằng:
  1. Khoan ký thỏa ước mậu dịch đến khi Việt Nam đã sửa luật để hợp pháp hóa các công đoàn ngoài quyền điều khiển của nhà nước
  2. Khoan bắt đầu thực hiện thỏa ước mậu dịch đến khi Việt Nam đã thành lập ra cơ quan có ngân quỹ và nhân sự để nhận đơn khiếu nại cũng như trừng phạt những ai ngăn cản người lao động hành xử quyền công đoàn
  3. Nếu nhà nước Việt Nam hay các công đoàn họ điều khiển vi phạm quyền công đoàn thì thủ tục khiếu kiện trong thỏa ước phải được quyền cứu xét và giải quyết. Riêng về việc chỉ trừng phạt bằng tiền phạt, thì chúng tôi nghĩ là không đủ
  4. Các nhóm lao động được phép thâu thập và được nộp bằng chứng về vi phạm quyền công đoàn, không phải chỉ trong VN mà còn đếncác quốc gia thành viên của thỏa ước
Ngay cả sau khi cho phép các công đoàn độc lập được thành lập, nếu các thỏa ước mậu dịch không cấm thì nhà nước Việt Nam vẫn sẽ duy trì hệ thống công đoàn do họ hỗ trợ. Do đó
  1. Chúng tôi kêu gọi thế giới hỗ trợ để phong trào công đoàn độc lập không bị đè bẹp bởi các công đoàn do nhà nước hỗ trợ dùng tài nguyên rất lớn của họ và bởi nhà nước dùng luật và các phương tiện khác
  2. Các thỏa ước mậu dịch nên có điều khoản để ngăn ngừa việc các công đoàn do nhà nước hỗ trợ đè bẹp phong trào công đoàn độc lập
Ngoài ra, thế giới cũng viện trợ cho Việt Nam bằng nhiều cách. Lao Động Việt đề nghị tái xét và điều chỉnh để bảo vệ quyền lao động. Cụ thể thì:
  1. Better Work Vietnam đổi mục đích lại để phát huy quyền công đoàn một cách rõ ràng và mạnh mẽ, kể cả đòi hỏi các công ty tham gia BWVN phải cho phép, phát huy, và bảo vệ các công đoàn độc lập tại công ty
  2. Các đề án viện trợ đòi hỏi mọi công ty thầu phải cho phép, phát huy, và bảo vệ các công đoàn độc lập tại công ty
ENGLISH:
Despite difficulties with the police, some advocates were able to enter the US Embassy in Hanoi during the time of the IPU event. Here, invited by the Embassy, Viet Labor’s Do Thi Minh Hanh handed VL’s letter about TPP to several Cognressmen.
In brief, Viet Labor asks that TPP not be signed or ratified until Vietnam has legalised independent unions and created a oversight mechanism. If, after signing, Vietnam reneges and oppresses unions, then TPP dispute mechanisms be applied rather than fines. VL also asks that Better Work Vietnam and aid donors require participating companies to allow their workers to have their own unions.
And, if after TPP the Vietnamese authorities continue to fund their own unions, then Viet Labor asks the world to help lest the state and its unions use their money and power to crush independent unions:
Viet Labor wants trade agreements, such as TPP, to guarantee and promote workers’ rights. In particular, we suggest that:
  1. Trade agreements not be signed until Vietnam has amended its laws to legalise unions independent from state control
  2. Trade agreements not to start until Vietnam has created an inspectorate and staffed it to receive complaints and punish those who stop workers exercising union rights
  3. Any union-rights violations by the Vietnamese authorities or by unions it controls should be subject to the trade agreement’s dispute resolutions, and be subject to the withdrawal of trading benefits. In particular, we think that monetary fines are not enough to punish violations
  4. Labor rights groups be allowed to document violations of union and labor rights and submit evidence not just in Vietnam but to all trade agreement signatory nations
Even after independent unions are allowed to form, unless trade agreements forbid it, the Vietnamese authorities may still maintain a network of state-supported unions. Therefore:
  1. We seek help from the world to prevent the independent union movement from being crushed by state-supported unions using their overwhelming resources and the state using its laws and other means
  2. Trade agreements should limit the ability of state-supported unions to crush the independent union movement
Furthermore, the world provides assistance to Vietnam in various ways. Viet Labor ask that these be reviewed with the view of protecting workers’ rights. In particular,
  1. The Better Work Vietnam’s aim should be amended to explicitly and strongly promote union rights, including for participating employers to allow, promote, and protect company-level independent unions
  2. Projects resulting from aid should require contractors to allow, promote, and protect company-level independent unions
GHI CHÚ (*):Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do (gọi tắt: Lao Động Việt,FACEBOOK.com/laodongViet, WWW.laodongViet.org, EMAIL chao@laodongViet.org) là liên minh của một số tổ chức lao động trong và ngoài nước gồm: Phong Trào Lao Động Việt (PT), Công Đoàn Độc Lập (CĐĐL), và Ủy Ban Bảo Vệ Người Lao Động Việt Nam (UBBV).
– Hết-

Buổi lễ Vinh danh Cờ Vàng VNCH tại Tiểu Bang Arizona


Nhà nước khủng bố !

Mời xem các hình ảnh dưới đây để biết căm hờn

Nhà nước khủng bố !

Vậy mà có những kẻ muốn hoà hợp, hoà giải với đám VC mọi rợ này ! Dân ta hãy biến oan ức, căm thù thành hành động.Không hi sinh, không thể thành công.Sinh đẻ phải đau đớn.Cứu nước phải đổ máu, Một người hi sinh ngàn người xông lên.Quân đội là tiền phong, Công an phải tháp tùng.


image
Ở Việt Nam, từ mấy năm nay, dư luận thường xôn xao trước hiện tượng công an bắt người trái phép, mang vào đồn và đánh đập đến chết. Thi thể được mang vào bệnh viện xét nghiệm, người ta thấy người thì giập phổi, người thì toàn bộ nội tạng đều bị nát nhừ. Có trường hợp công an thừa nhận dùng nhục hình để tra tấn; có trường hợp chúng chối phăng, cho là nạn nhân hoặc tự tử hoặc bị bệnh từ trước hoặc lén lút dùng ma tuý quá liều.

Tổ chức Human Rights Watch ghi nhận được 31 trường hợp bị đánh chết trong các trại tạm giam của công an trong bốn năm (2011-2014). Con số này chắc chắn không đầy đủ. Theo một báo cáo của Bộ Công an mới đây, trong khoảng bốn năm, từ ngày 1/10/2011 đến 30/9/2014, tổng cộng có 226 người bị chết trong các nhà tạm giam vì nhiều lý do khác nhau, trong đó, có lý do là nhục hình. Điều cần lưu ý là công an chỉ thừa nhận việc dùng nhục hình khi không thể chối cãi được nữa nên những lý do vớ vẩn họ đưa ra như tự tử hay bị bệnh đều có thể không đúng sự thật.

image
Tuy nhiên, điều đáng chú ý không phải chỉ việc công an tra tấn nhiều người đến chết mà còn một khía cạnh khác không kém quan trọng: khi việc tra tấn bị phanh phui, không thể giấu nhẹm được nữa, phải mang ra toà xét xử, các bản án dành cho công an phạm tội tra tấn dẫn đến cái chết của những người dân vô tội đều rất nhẹ, người thì được tha bổng, người thì bị tù treo, chỉ hoạ hoằn mới có một số công an bị tù giam, nhưng ngay trong trường hợp ấy, án tù cũng chỉ vài ba năm, nói theo luật sư Võ An Đôn, hoàn toàn không có tác dụng răn đe để công an đừng tái phạm.

image
5 nguyên sĩ quan công an bị xét xử vì dùng nhục hình làm nghi phạm thiệt mạng.
Chúng ta có thể đặt câu hỏi: Tại sao công an lại càng ngày lại càng tra tấn người dân một cách dã man như vậy? và tại sao các bản án dành cho các công an tra tấn dân chúng đến chết lại nhẹ nhàng đến như vậy? Trả lời câu hỏi trên, chúng ta tiếp cận một sự thật: chính phủ không hề đưa ra chủ trương và hình thức kỷ luật nào để hạn chế các hành động tra tấn đến chết. Trả lời câu hỏi dưới, chúng ta tiếp cận một sự thật: chính phủ cũng không hề muốn trừng phạt những công an phạm tội dùng nhục hình để bức cung. Hai câu trả lời ấy lại dẫn đến một sự thật khác: Chính phủ muốn dùng sự khủng bố để đe doạ mọi người.

Khủng bố là hành vi bạo động nhằm gây hoang mang, lo lắng và sợ hãi trong dân chúng. Về phạm vi, có hai hình thức khủng bố chính: Khủng bố thuộc tổ chức (organization terrorism) và khủng bố thuộc nhà nước (state terrorism).

image
Tiêu biểu nhất cho loại khủng bố thuộc tổ chức gần đây là sự khủng bố của các nhóm Hồi giáo cực đoan: Họ sống rải rác trên nhiều quốc gia khác nhau nhưng có chung một nỗi hận thù đối với văn hoá và văn minh Tây phương, chung một tham vọng muốn phát triển nhà nước Hồi giáo khắp nơi trên thế giới và chung một biện pháp: sử dụng bạo lực để giết càng nhiều người càng tốt, gây tiếng vang càng lớn càng tốt và càng làm cho càng nhiều người khiếp hãi càng tốt.

Khủng bố thuộc nhà nước thì có hai mức độ: Một, ủng hộ và tài trợ cho các tổ chức khủng bố để chúng gieo rắc tội ác ở những nơi khác và hai, bản thân nhà nước đóng vai trò khủng bố đối với dân chúng trong chính nước của họ. Thuộc loại trên, Tổng thống Mỹ George W. Bush, vào năm 2002, cho có ba quốc gia chính được gọi là “trục ma quỷ” (Axis of evil), bao gồm Iraq, Iran và Bắc Triều Tiên.

Thuộc loại dưới, tất cả các quốc gia độc tài, với những mức độ khác nhau, đều là những nhà nước khủng bố: Họ sử dụng bạo lực để làm dân chúng sợ hãi, từ đó, triệt tiêu mọi ý định phản kháng, hoặc thậm chí, phản biện.

image
Trong ý nghĩa đó, không còn hoài nghi gì nữa, nhà nước Việt Nam hiện nay là một nhà nước khủng bố.

Thật ra, tính chất khủng bố ấy đã xuất hiện ngay từ khi nhà nước Việt Nam (cộng sản) vừa mới ra đời. Ngay sau Cách mạng tháng Tám, họ đã có chính sách tiêu diệt những người đối lập và đối kháng, qua đó, gây khiếp hãi trong quần chúng để không ai dám chống lại họ nữa. Chính sách này càng trở thành phổ biến trong cuộc chiến tranh giữa hai miền Nam và Bắc Việt Nam trong giai đoạn 1954-75. Chính sách gọi là “trừ gian diệt bạo” thực chất là một sự khủng bố. Theo Anthony James Joes, trong cuốn “The War for South Vietnam 1954-75” (New York: Fraeger, 1989, tr. 46), trong cuộc chiến tranh Nam Bắc, Việt Cộng đã giết khoảng 20% các cán bộ làng xã ở miền Nam. Chỉ trong năm 1960, họ giết khoảng 1.400 công chức và thường dân; năm 1965, con số bị họ giết lên đến 25.000 người. Theo Walter Laqueur, trong cuốn “Guerrilla, a Historical and Critical Study” (London: Weidenfeld and Nicolson, 1977, tr, 262-271), những sự khủng bố của chính quyền miền Bắc có quy mô và mức độ tàn độc hơn cả Trung cộng trong cuộc chiến chống lại Tưởng Giới Thạch trong thập niên 1940.
Đó là thời chiến tranh. Tại sao bây giờ, thời bình, chính quyền lại tiếp tục sử dụng các biện pháp khủng bố như vậy đối với dân chúng?

Câu trả lời, theo tôi, là vì họ sợ.

image
Chính quyền Việt Nam hiện nay thừa biết dân chúng không còn tin họ, không còn phục họ, và sẵn sàng đứng dậy chống lại họ khi quyền lợi của người dân bị xâm phạm. Bởi vậy, chính quyền quay mặt làm ngơ, nếu không muốn nói là âm thầm khuyến khích, việc công an dùng nhục hình đối với dân chúng. Chính quyền không hề có ý định răn đe công an. Chính quyền chỉ muốn răn đe dân chúng: Chống lại chính quyền thì chỉ có chết!

image

Bất cứ chế độc tài nào cũng xây dựng quyền lực trên hai nền tảng: tuyên truyền và khủng bố. Công việc tuyên truyền của chính quyền Việt Nam gần đây rõ ràng là đã thất bại: Họ không còn thuyết phục được dân chúng về tính chính nghĩa của họ, đặc biệt trước hai vấn nạn: dân chủ và chủ quyền (đặc biệt ở Biển Đông). Thất bại về tuyên truyền, họ chỉ còn cách duy nhất là gia tăng mức độ khủng bố.

Mục tiêu của khủng bố là làm cho dân chúng sợ. Nhưng động cơ thực sự của sự khủng bố là sợ dân chúng nổi dậy chống lại chính quyền.

Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc

Khi Loài Kên Kên Nhảy Hoà Bình



Tôn Nữ Hoàng Hoa
Đáng lẽ ra hôm nay tôi phải post lên diễn đàn bài Thất Vọng Hay Ngậm Ngùi phần 2. Nhưng vì sự tung hứng quá xa về cái nghị quyết S219 "Hành Trình Tìm Tự Do" của TNS Canada Ngô Thanh Hải.
Bài này chỉ nhằm bổ túc thêm ý kiến vì sao người dân phản đối ông Ngô Thanh Hải sáng tác cái sản phẫm "hành Trình Tìm Tự Do" Nghị Quyết S-219.
Chắc chắn chúng ta những người dân VNCH không ai lại không nhớ đến hàng triệu triệu chuyện thảm thương bi thống của người Việt Nam (VN) trong ngày Quốc Hận 30/4/1975.
Sông núi VN đã ngậm ngùi cho dòng tộc Việt qua cái mốc ngày 30 tháng tư năm 1975 và người dân của Nam VN cho đó là Ngày Quốc hận qua dữ liệu đau thương của một chính quyền vừa sụp đổ kéo theo hon 300,000 gia đình Quân Dân Cán Chính VNCH đi vào con đường tan nát, mất mác, chết chóc, đau thương đọan, lía, chia cắt .
Năm tháng của 40 năm chưa đủ dài của một kiếp người mà cũng không ngắn cho 1 Ngày lịch sử .
Ngày lịch sử đó chính là ngày 30/4/75 khi cs Bắc Việt xâm lăng Nam Việt Nam và đó chính là thời điễm mà con dân VNCH đã tìm đường trốn thoát hiễm họa CS .
Họ đếch có biết tự do hay không tự do. Họ chỉ có một lo sợ duy nhất là VC vào thì chúng sẽ giết họ . Vì vậy họ mới bỏ chạy và những hình ảnh trong cuốn phim Last day of Vietnam đã chứng minh hùng hồn cái cảnh ngừơi dân Nam VN chạy trốn VC.
Còn sau ngày 30/4 ngừơi dân VN chưa biết CS và họ đã nếm mùi bạo tàn độc đoán của VC họ mới tìm đường vượt biển. Từ sau ngày đó quí vị lấy ngày nào mà March For freedom VN hay Hành Trình Tìm Tự Do thì không ai phản đối cả. Nhưng vì mục tiêu của quí vị phải biến ngày 30/4/75 thành một ngày khác đó đã chứng minh quí vị đang cùng nhảy múa Hòa Bình với VC.
Trong những con người như ông Ngô Thanh Hải và nhóm Liên Minh dân Chủ cùng Đảng Việt Tân và ông Nguyễn Ngọc Bích đang dùng chữ nghĩa của những "đầu óc to lớn" nhảy múa trên sự đau khổ của ngừơi dân VN bằng một Nghị Quyết này hay một nghị quyết khác để xóa bỏ Ngày Quốc Hận với mục đích gì?
Một khi lấy ngày 30 tháng tư làm ngày hành trình cho tư do. Tức nhiên khi đoạn đường cuối của cuộc hành trình ấy là hệ quả thành công tốt đẹp của tập thể người Việt đi tìm tự do, như vậy đó là một tin mừng là tin vui. (??)
Nhưng tại sao phải lấy ngày tang tóc của dân tộc VN làm ngày vui, ngày thành quả. Có phải trên mục tiêu chính trị quí vị muốn xóa bỏ ngày đau thương uất hận ấy để cùng hoà chung sự hân hoan vui mừng chiến thắng của VC trong ngày 30 thàng tư năm 1975 ??
Công việc của quí vị đang làm chẳng khác chi khi người ta đang cử hành tang lễ cho người chết thì quí vị vác guitar điện cùng trống và saxo tơi ca múa nhảy disco và ca khúc Ly Rượu Mừng . Neu thật sự xảy ra ngoài đời như vậy quí vị sẽ bị tang quyến bụp cho phù mõ . Khi bị bụp cho phù mỏ không ai tội nghiệp cho quí vị cả, mà sẽ mỉa mai cái hành động đó là của những tên ngốc không điên thì cũng tàng tàng . Họ sẽ khuyên nhủ quí vị mời thầy địa về VN hay Kampuchia xem thử mồ mã bị động chỗ nào.
Với Nghị Quyết S219 hiện nay của TNS Ngô Thanh Hải và nhóm Liên Minh Dân Chủ đã tiếp nối sự thất bại của Đảng Việt Tân trong March For Freedom 30/4 /2005 và sau do ông Nguyễn Ngọc Bích với Nghị Quyết SJR 455 đã thất bai vi tất cả những chữ và nghĩa đó đều mang chung một điệu là muốn xóa bỏ tên Ngày Quốc Hận.
Câu hỏi được đặt ra về một số khuôn mặt đã công khai làm tay sai tuyên truyền cho VC trên tiến trình Hòa Hợp Hòa Giải và tai sao lại phải đồng điệu thay đổi tên của ngày 30/4/75 Ngày Quốc Hận? Tại sao không là một ngày khác mà phải là ngày 30/4 ???
Như vậy quí vị đã ý thức được KHI HỎI tức là đã TRẢ LỜI nhưng những mánh lới tráo trở giảo hoạt đó vẫn lập đi lập lại và vẫn có người tin.
Theo một vài tin tức cho biết , ông Nguyễn Quốc Khải một chuyên gia kinh tế của Ngân Hàng Thế Giới (World Bank), giảng viên Đại Học John Hopkins, một cư dân vùng thủ đô đã tiết lộ vào năm 2007 việc ông Nguyễn Ngọc Bích gặp gỡ Phó Thủ Tướng kiêm Ngoại Trưởng CSVN Phạm Gia Khiêm do văn phòng của TNS Jim Webb dàn xếp.
Năm năm sau Nghị Quyết SJR455 ra đời mà thực chất SJR 455 South Vietnamese Recognition Day này chỉ là một văn bản công nhận một “dân tộc thiểu số mới ở Virginia có tên là South Vietnamese” và nghị viện Virginia đồng ý cho “cộng đồng thiểu số” này một ngày 30 - 4 để “celebrate” hàng năm kể từ năm 2013 trở đi.. ( Cũng cần nên hiểu chữ Celebrate là chữ của vui mừng thắng lợi) Nguyễn Ngọc Bích đã thất bại trong việc này.
Thua keo này bày keo khác . Năm 2012 Ngô Thanh Hải , Nguyễn tấn Trí và Lê Phát Minh đã thập thò ở của văn phòng thị trưởng của bà Annise Parker ở Houston xin gặp VC Nguyễn Thanh Sơn và đã bị Đức Đầu Bạc phỏng tay trên.
Sau đó 2014 Ngô Thanh Hải đã tiếp đón Nguyễn Thanh Sơn tại Canada và trang mạng www.danluan.org/tin-tuc/20140407 đã bình luận như sau : Ngày 12 tháng 3 vừa qua. Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn và đại sứ Việt Nam tại Canada có cuộc gặp gỡ riêng với Thượng Nghị sĩ Canada gốc Việt Ngô Thanh Hải. Sau đó, trong một cuộc trả lời phỏng vấn với đài Phố Bolsa TV, Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đã tiết lộ về nội dung cuộc gặp gỡ này, trong đó có những chi tiết đã làm một số người Việt trong cộng đồng hải ngoại bất mãn và nghi ngờ về quan điểm của Thượng Nghị sĩ Ngô Thanh Hải –
và Nghị Quyết S219 ra đời.
Chuyện thay đổi này không phải tự nhiên một sớm, một chiều mà chuyện thay đổi Ngày Quốc Hận 30/4 bằng một cái tên khác đã được cấu thành qua một quá trình từ năm 2005 khi đảng Việt Tân lấy ngày Quốc Hận 30/4 làm Ngày Diễn Hành Tự Do qua tiêu đề VIETNAM FREEDOM MARCH (Remembering the past, Shaping the future).
Những yếu tô để kết hợp trong ngày 30/4/2005 trở thành ngày Vietnam Freedom March đã bị Ngừơi Việt tỵ nạn cs tại hải ngoại phản đối rầm rộ và đồng loạt trong tháng 4/2005.
Rồi đến ông Nguyễn Ngọc Bích qua Nghị Quyết SJR455 và nay là Nghị Quyết S219 của TNS Canada Ngô Thanh Hải và Liên Minh Dân Chủ của nhóm Lê Phát Minh , Nguyễn Quốc Nam và Nguyễn tấn Trí .
Cũng cần nhắc lại lời tuyên bố của ông Lê Phát Minh nhóm của ông Ngô Thanh Hải trong cuộc hội thảo với đề tài: HIỂM HỌA BẮC PHƯƠNG do Liên Khu Hội Âu Châu LIÊN MINH DÂN CHỦ VIỆT NAM (LMDCVN) tổ chức tại Paris, Pháp Quốc, ngày 7.4.2012, về việc hoà hợp hoà giải vớ VC như sau (trích): ".... Về Chính Trị, chúng ta không không thể nào Hòa Hợp, Hòa Giải với CSVN, nhưng Về phương diện bảo vệ tổ quốc chúng ta phải đứng cùng CSVN." (Hết trích).
Xem như vậy quí vị đã rõ việc thay đổi ngày Quốc Hận 30/4/ là một kế hoạch của VC theo một chiến thuật do các tay sai cò mồi VC tung hứng tại hải ngoại để giữ vững chiến lược Cộng Sản tại VN. Do đó nếu thua keo này thì VC và tay sai sẽ bày keo khác qua những hành Trình Cho Việt Nam hay là Ngày của VNCH như là một thuật ngữ.
Những mánh lới lưu manh đó vẫn lập đi , lập lại và vẫn có người tin theo . Ai phản đối là sẽ bị ném bùn, chơi đòn bẩn rồi họ kẽ tung, người hứng qua những tên Ma dưới danh nghĩa người chống Cộng làm cho mọi người hoang mang, lúng túng.
Tập thể Ngừơi Việt Quốc Gia tại Hải ngoại qua vô vàn dữ kiện phải đương đầu với hai chiều hướng ỦNG và KHÔNG ỦNG qua ảo thuật ngôn ngữ của những chữ hành trình tự do dân chủ nàỵ
Chính sự ủng và không ủng này đã tạo cho môi trường sinh hoạt chính trị của chúng ta vô cùng bất ổn và phức tạp.
Để chận đứng tầm ảnh hưởng này chúng ta cần phải có những tiếng nói bình tĩnh trong sáng hơn. Những tiếng nói trong sáng này phải được kết hợp để hình thành một thế bám vào các môi trường, vào các điạ bàn hoạt động để từ đó có một tiếng nói vững mạnh trên ca’c diễn đàn.
Như vậy những mũi nhọn, những đòn bẩn của bọn cò mồi CS, những bọn CS nằm vùng đội lốt người QG hay bọn tay sai VC sẽ bị đánh bật ra khỏi vị trí của chúng, chúng sẽ mất phương hướng thì khó có thể tung hoành mà tạo nên hỏa mù được.
Những sự kiện trên đã cho thấy một thực tế điễn hình cho những kẽ rắp tâm XÓA BỎ NGÀY QUỐC HẬN 30/4 chỉ là những kẽ bá đạo, những kẽ xú danh đang làm dơ bẩn dòng lịch sử Việt Nam .
Nhất là chúng đang muốn cùng loai kên kên VC nhảy múa hoà bình và tiếp tục chúi đầu xuống rúc rỉa những xác chết đau thương rửa mục của dân tộc VN trên ngày Quốc Hận Lưu Vong 30/4 này.
Cá nhân tôi không tin vào chuyện cha làm cs thì con cũng cs nhưng nghe đâu con của "nhà Cách mạng" Lê Phát Minh trong năm tới sẽ ra ứng cử chức Nghị Viên District 7 tại Houston, Texas . Quí vị nhớ theo dõi thử xem cha làm thầy con có đốt sách hay không hay lại là một cảnh Cha Nào, Con nấy (?)
Tôn Nữ Hoàng Hoa
22/5/2015

---------

Nếu không có sự nhiệm mầu, hãy coi như chúng ta mất nước!

Nguyên Thạch (Danlambao) - Có một điều mà người Việt Nam trong đó gồm công nông dân, trí thức, sinh viên học sinh và kể cả cán bộ công nhân viên thuộc guồng máy cầm quyền, ai cũng hiểu rõ như ban ngày là người Tàu đã từng thôn tính nước ta qua hơn ngàn năm đô hộ, đang lấn chiếm biển đảo, đất liền dọc theo 6 tỉnh biên giới và sẽ thôn tính toàn bộ Việt Nam.

Những dã tâm đó đã được phơi bày như một sự thật hiển nhiên qua các hành động mà họ đã và đang tiếp diễn một cách lộ liễu trắng trợn. Một ngàn năm nô lệ, là sự thật. Cuộc hải chiến Hoàng Sa vào tháng Giêng năm 1974 với sự chiến đấu can cường của Hải quân VNCH là sự thật. Trung Cộng dạy cho Việt Cộng bài học 1979 là sự thật. Dưới lệnh của Lê Đức Anh, năm 1988, 64 chiến sĩ QĐND ở Gạc Ma tay không, không được bắn trả và bị tàn sát là sự thật. Trong suốt từ 1979 đến 1990 Tàu Cộng tấn công và chiếm giữ các cao điểm của VN là sự thật. Trên là những vụ việc đã xảy ra và có tài liệu, hình ảnh minh chứng.

Những gì còn lại như "Mật Nghị Thành Đô 1990", Bô-Xít Tây Nguyên, các căn cứ quân sự trá hình Vũng Áng, Bình Dương, Tân Rai... cùng những đội quân gián điệp đã thâm nhập vào guồng máy đảng và nhà nước từ Bộ chính trị, Trung ương đảng, cá cơ quan từ cấp bộ cho đến tỉnh huyện. Từ Tổng bí thơ cho đến Phó thủ tướng, thứ bộ trưởng, tướng tá... nhiều nhân vật đã có những biểu hiện lộ rõ chân tướng cùng những thâm ý cụ thể nhưng người ta đã cố phớt lờ vì nhiều lý do như hèn nhát, sợ hãi, ngại bị thủ tiêu, sợ bi đụng chạm đến quyền lợi riêng tư... nên mọi mưu đồ vẫn tiếp diễn một cách thuận lợi mà không hề bị bất cứ một lực cản nào.

Bên cạnh sự cúi mặt, sợ hãi và những thái độ vuốt đuôi từ phía đảng và nhà cầm quyền, đây là những điều kiện vô cùng thuận lợi và cũng được xem là thời kỳ vàng son mà Trung Cộng sẽ tiến hành để sớm đạt được những gì họ muốn từ Việt Nam.

Tập đoàn bán nước ở Thành Đô
Trong tình thế hiện nay, với thái độ cực kỳ nhu nhược mang ẩn ý qui hàng vô điều kiện của đảng và nhà nước Việt Nam, bên cạnh đó chúng ta chúng ta còn cảm nhận được sự thơ ơ vô cảm của số đông quần chúng, nhất là người dân miền Bắc trong sự ám ảnh khủng khiếp qua cuộc đấu tố Cải Cách Ruộng đất 1953- 1956 đã bám đuổi theo họ một cách kinh hoàng. Kèm theo nữa là sự cai trị bằng bạo lực của chuyên chính vô sản khiến người dân cả nước phải sống trong hồi hộp, sợ hãi, lo âu... và đã mất đi rất nhiều đức tính yêu quê hương, tự hào dân tộc luôn vùng lên tranh đấu cho nền độc lập của Tổ Quốc và sự vẹn toàn lãnh thổ mỗi khi có giặc ngoại bang xâm lấn. Dựa theo những dữ kiện trên, một cách khách quan, với tham vọng ngàn đời của Hán tộc, Trung Cộng không lấn chiếm và thôn tính Việt Nam, điều này được coi là một thái độ hiếm có.

Tuy nhiên, với đầy đủ điều kiện thuận lợi từ phía Việt Nam sẵn sàng nối giáo, có nghĩa là việc Trung Cộng muốn chiếm lấy Việt Nam thì sẽ dễ như chuyện gắp mồi bỏ miệng. Nhưng may thay, thời đại hôm nay, cộng đồng nhân loại đã không còn cho phép chế độ thực dân như ở những thế kỷ trước nữa. Cho nên mặc dù đảng và nhà nước có tạo điều kiện như thế nào, có thái độ nguyện làm chư hầu như thế nào đi nữa thì chuyện Trung Cộng muốn thôn tính VN nam không phải là một chuyện dễ. Thế giới sẽ có nhiều phản ứng mạnh và sẽ có nhiều hành động cụ thể để ngăn chặn ý đồ xấu xa, đi ngược lại với trào lưu văn minh của nhân loại hôm nay.

Với chiều dài hơn 4.000 năm đấu tranh của lịch sử dân tộc, đảng CSVN là một đảng phái chính trị cực đoan nhất, nhu nhược và hèn hạ nhất, phản bội lại tiền đồ của tổ tông và dân tộc một cách rõ nét nhất. Với chủ thuyết hoang tưởng, với tham vọng của Hồ Chí Minh cùng những chiến thuật gián điệp của Tàu Cộng để thực hiện chiến lược bá chủ toàn cầu, họ đã sử dụng VN cho trận tuyến ý thức hệ nhằm nhuộm đỏ toàn cầu mà VN và Bắc Hàn là những con chốt phải bị hy sinh ở Á châu. Cuộc chiến ở VN là một cuộc chiến huynh đệ tương tàn để phục vụ cho mục đích thâu tóm VN của Tàu cộng.

Những sai lầm của thời kỳ chiến tranh, những tưởng cộng sản Bắc Việt đã khám phá ra những bài học. Nhưng không, họ không khám phá được gì. 40 năm với hiện thực xã hội cùng vô vàn những tiêu cực, sai lầm triền miên mà hệ quả là sự tan vỡ toàn diện về mọi mặt nhưng đến giờ này người cộng sản cũng không học hỏi được điều gì!.

 

Trung cộng tự vẽ "Đường lưỡi bò - Khúc 9 đoạn", VN vẫn không phản kháng, Trung cộng chiếm Biển Đông rồi tuyên bố vùng nhận diện của riêng họ, VN vẫn im lặng, Trung cộng xây các căn cứ quân sự kiên cố ở Gạc Ma, VN vẫn làm ngơ, Trung cộng tiếp tục những sân bay không chìm khác với đường băng dài gần 3 kilô mét như ở đảo Phú Lâm, Quang Hòa, Duy Mộng, Huy Gơ, VN vẫn không có động thái nào đáng kể.

Nhà nước và đảng CSVN chẳng những không dám phản kháng, mà họ còn cử những nhân vật chóp bu, gởi nhiều phái đoàn cao cấp liên tục sang mẫu quốc chầu triều. Với những chuỗi lấn chiếm lãnh hải thuộc chủ quyền không chối cãi của VN như vậy mà ngày 17-5-2015 Phùng Quang Thanh Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã bắt tay siết chặt Đoàn đại biểu Quân sự Cấp cao Quân Giải nhân dân Trung Quốc do Thượng tướng Thường Vạn Toàn, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Trung Cộng cầm đầu dưới cái gọi là "Giao lưu Hữu nghị Quốc phòng".


Giờ đây, trước việc bày binh bố trận như Thiên la Địa võng từ phía Trung Cộng, Việt Nam được xem như hoàn toàn bị tê liệt, trừ phi một sự nhiệm mầu nào đó khiến toàn thể dân tộc Việt Nam cùng nhau vùng dậy cùng sự hỗ trợ của thế giới tự do và văn minh, của lực lượng phản tỉnh từ Quân đội thì mới có thể cứu vãn được tình hình vốn dĩ cực kỳ nguy ngập này.

Trước vô số những chứng cứ rành rành mà Trung Cộng đã chủ động gây sự đánh chiếm, lấn áp cùng nhiều thái độ của kẻ cả, Việt Nam đã không thể hiện bất cứ biểu hiện tự trọng tối thiểu nào của những người đại diện cho đất nước mà ngược lại còn có hành xử nịnh bợ chui lòn cũng như khiếp nhược. Do thái độ này, VN đã hoang phí, bỏ lỡ một số cơ hội thoát Trung hầu có được nền độc lập, sự phát triển và hưng thịnh cho Quê Hương và Dân Tộc Việt Nam. Tiếc thay.

23/05/2015

 

______________________________________

Ghi chú:


Nhà nước công an trị đang khủng bố người dân


Youtube PV linh mục Phan Văn Lợi
Trong thời gian gần đây, dư luận trong và ngoài nước rất quan ngại về tính mạng của người dân ở Việt Nam đang bị đe dọa rất nghiêm trọng, đặc biệt một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng đó lại do giới bạo quyền cộng sản dùng lực lượng công an gia tăng các hoạt động khủng bố dân thường dưới nhiều hình thức tàn bạo và thâm độc.

Từ thành phố Huế, linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi đã lên tiếng tố cáo những tội ác của lực lượng công an chỉ biết còn Đảng, còn mình qua cuộc phỏng vấn do nhà báo Trần Quang Thành thực hiện.

23/05/2015


Thế này 'nà' thế nào?!

Vào ngày 24 tháng Tư năm nay, tức là trước sáu ngày Hà Nội long trọng tổ chức ăn mừng 40 năm chiến thắng 30 tháng Tư sau khi xé bỏ cam kết hòa bình trong Hiệp Định Paris 1973, tấn công bức tử Việt Nam Cộng Hòa bằng vũ lực, thì tại thành phố Bandung, Indonexia, có tổ chức Hội Nghị Á Phi với sự tham dự hơn một trăm nguyên thủ của các quốc gia, có cả Chủ Tịch Trương Tấn Sang của Cộng Sản Hà Nội tham dự. Tại Hội Nghị này, ban Tổ Chức lại treo LÁ CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ của chính thể Việt Nam Cộng Hòa ngay hàng thẳng lối cùng các lá cờ của các quốc gia khác.

Ban Tổ Chức Hội Nghị mần ăn cái kiểu gì mà "lọa" thế?! Tại sao lại đi treo cờ của một chính thể, một quốc gia được coi là không tồn tại 40 năm một cách công khai trong Hội Nghị như thế nhể?

Điều đáng nói là Bộ Ngoại Giao của Cộng Sản Hà Nội lại không lên tiếng phản đối về việc treo cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa như thế. Chỉ có điều, hình chụp báo chí trong nước bị cắt đi.


Ông Hà Như Ngọc, Thứ Trưởng Ngoại Giao của Cộng Sản Hà Nội được phỏng vấn đăng trên "Quân Đôi Nhân Dân Online" tuyên bố như sau: "Với việc thông qua 10 nguyên tắc Băng-đung, hội nghị đã có đóng góp to lớn vào việc xây dựng những quy tắc ứng xử chung trong quan hệ giữa các quốc gia, trong đó có những nguyên tắc rất quan trọng như tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ, không xâm lược hoặc đe dọa xâm lược hoặc sử dụng vũ lực, giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình phù hợp với Hiến chương Liên hợp quốc."

Hà Thứ Trưởng phát biểu như thế thì chẳng lẽ nào lại đi chê bai hành động dùng vũ lực của Cộng Sản Hà Nội, xé bỏ mọi cam kết hòa bình tại Paris năm 1973, tấn công có cả xe tăng T54 do Liên Xô viện trợ ồ ạt vào miền Nam Việt Nam, bức tử Việt Nam Cộng Hòa đã thực thi đúng mọi cam kết của Hiệp Định? 

Riêng trong bài phát biểu của chủ tịch Sang tại Hội Nghị, ông cũng nhấn mạnh sự phản đối sử dụng vũ lực, trích nguyên văn như sau: "Việt Nam cho rằng hai châu lục chúng ta cần tăng cường hợp tác để tạo dựng và bảo đảm môi trường hòa bình, an ninh-điều kiện tiên quyết cho sự phát triển bền vững. Do đó, chúng ta cần tuyệt đối tuân thủ 10 nguyên tắc Bandung mà đến nay vẫn còn nguyên giá trị, đặc biệt là “tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ”, “không xâm lược, đe dọa xâm lược và sử dụng vũ lực”, “giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình phù hợp với Hiến chương Liên Hợp Quốc”, thúc đẩy các lợi ích chung..."

Như vậy, dựa trên phát biểu của chủ tịch Sang, vì Việt Nam Cộng Hòa là một chính thể chính trị có giá trị PHÁP LÝ trước quốc tế, tới nay VẪN CÒN ĐƯỢC TREO CỜ TẠI HỘI NGHỊ thì chủ tịch Sang giải thích thế nào trước hội nghị về sự sử dụng vũ lực thôn tính Việt Nam Cộng Hòa của Cộng Sản Hà Nội, vào ngày 30 tháng Tư?

Sau đây là mười điểm tuyên bố của Hội Nghị Bandung tổ chức lần đầu vào 24 tháng Tư 1955:

1. Tôn trọng các quyền cơ bản của con người theo các nguyên tắc của Hiến chương (nhân quyền) của Liên Hợp Quốc

2. Tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của tất cả các quốc gia.

3. Công nhận sự bình đẳng của tất cả các chủng tộc và sự bình đẳng giữa các nước lớn và nhỏ

4. Không được có những can thiệp hoặc can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác.

5. Tôn trọng quyền của mỗi quốc gia để bảo vệ chính mình, đơn lẻ hoặc tập thể, phù hợp với các điều lệ của Liên Hiệp Quốc.

6. 
(A) Bỏ phiếu chống cho việc sử dụng các thỏa thuận quốc phòng tập thể để phục vụ bất cứ lợi ích cụ thể của các cường quốc lớn.

(B) Bỏ phiếu chống cho bất kỳ quốc gia nào cố tình gây những áp lực lên các nước khác .

7. Không được đe dọa xâm lược hoặc sử dụng vũ lực chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ và độc lập chính trị của bất kỳ quốc gia.

8. Giải quyết tất cả các tranh chấp quốc tế bằng biện pháp hòa bình, chẳng hạn như thương lượng, hòa giải, trọng tài hoặc giải quyết tư pháp cũng như các biện pháp hòa bình khác mà các bên liên quan điều đồng thuận, phù hợp với các điều lệ của Liên Hiệp Quốc.

9. Xúc tiến các lợi ích và hợp tác lẫn nhau.

10. Tôn trọng các nghĩa vụ quốc tế và công lý.

Chế độ Cộng Sản Hà Nội mà Chủ Tịch Sang đại diện có bao giờ thực hiện mười điểm cam kết của Hội nghị Bandung chưa mà đọc diễn văn suông sẽ xôm tụ lừa phỉnh trơn tru thể!

Hãy lấy hai điểm đầu tiên từ mười điểm nêu trên làm "thí điểm" để xem xét Cộng Sản Hà Nội thực thi mười điểm ra sao:

Điểm 1. Tôn trọng các quyền cơ bản của con người theo các nguyên tắc của Hiến chương (Nhân quyền) của Liên Hợp Quốc: 


Thành tích tôn trọng nhân quyền của Cộng Sản Việt Nam sáng chói làm năm châu phải rùng mình

Điểm 2. Tôn trọng chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của tất cả các quốc gia.


Xâm lược Việt Nam Cộng Hòa bằng vũ lực là thành tích rất là sáng chói của sự cam kết tôn trong chủ quyền của Cộng Sản Hà Nội theo điểm 2 tại Hội Nghị Bandung tháng Tư 1955

Giá trị về CHỮ TÍN trong lời nói của chính phủ trên trường ngoại giao vô cùng quan trọng. Nếu không có giá trị này, thì bài phát biểu của chủ tịch Sang chỉ cố tình làm mất thời giờ của các nguyên thủ trong Hội Nghị. Nói mà chẳng ai tin thì nói làm gì! Chân lý đơn giản xưa nay vẫn thế !

Chủ Tịch Sang còn phát biểu tiếp tại Hội Nghị như sau: "Chúng tôi kiên trì chủ trương giải quyết hòa bình các tranh chấp trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982, thực hiện nghiêm túc và đầy đủ tuyên bố về ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) và thúc đẩy sớm đạt được “bộ quy tắc ứng xử ở biển Đông (COC).””

Các quốc gia trong Hội Nghị chắc sẽ trố mắt nhìn Chủ Tịch Sang, đại diện cho một chính thể chính trị chuyên môn xé bỏ cam kết, lừa đảo mà nay tuyên bố... cam kết tuân thủ các nguyên tắc công ước quốc tế thì quốc nhà nào trong nghị sẽ tin đây? 

Và đương nhiên, Việt Nam sẽ lấy tư cách gì mà trách cứ Trung Quốc khi Trung Quốc vi phạm luật biển vì Trung Quốc sẽ nhắc lại chuyện năm xưa, Cộng Sản Hà Nội vi phạm hiệp định Paris 1973, giấy trắng mực đem hẳn hòi? Mình vi phạm bất tín khi cam kết thì bây giờ ai tặng chữ tín cam kết lại cho mình? 

Điều quan trọng hơn hết, tại sao Chủ Tịch Sang lại không dám phản đối mạnh mẽ Ban Tổ Chức Hội Nghị khi thấy cờ Vàng của Việt Nam Cộng Hòa treo công khai, bỏ đi ra ngoài Hội Nghị. Tại sao mà ông vẩn muối mặt ngồi lì, phát biểu ba lăng nhăng thế!

Hay là, cờ Vàng của chính thể Việt Nam Cộng Hòa được treo lên như thế, tuy vẫn tồn tại về mặt PHÁP LÝ trước quốc tế nhưng không có người đại diện... nên Chủ Tịch Sang ta chơi..."sang" …nàm nuôn.... đại diện cho Việt Nam Cộng Hòa?

24/05/2015


VKSTC: Sửa án oan sai bằng một án oan sai khác

Vụ án oan sai liên quan đến 7 thanh niên vô tội ở Sóc Trăng đã được hoàn tất cáo trạng và chuyển sang tòa án chuẩn bị xét xử. Lần này Viện kiểm sát tối cao (VKSTC) vào cuộc truy tố 2 công an và một kiểm sát viên liên quan đến dùng nhục hình bức cung gây hậu quả nghiêm trọng. Thế nhưng 1 công an viên là Triệu Tuấn Hưng lại kêu oan từ trong tù và gia đình của anh ta là một gia đình cán bộ trung cấp cũng kêu gào khắp nơi. Sự thật nào đằng sau các lời kêu oan?

Quả thật thì khi công an đi kêu oan thì ít có ai đồng cảm mà còn cho là đáng kiếp. Xét cho cùng anh ta cũng là một con người. Nghề công an cũng là cái job của anh ta. Gia đình 4 bên (nội ngoại bên anh ta và bên vợ) lao vào kêu oan thì là chuyện đáng cho các phóng viên tại Việt Nam quan tâm. Khi bản tin này đang viết thì trên mạng lan truyền nhanh clip công an Gia Lai tấn công người tại một đám cưới rất dã man. Các công an tấn công người gần đây cần xem xét chuyện này như là bài học cho hành động tấn công người cách man rợ.

Cần cái nhìn tổng quát về việc kêu oan của công an Triệu Tuấn Hưng tại Sóc Trăng:

Sau khi phát hiện oan sai thì có 24 người bị kỷ luật bao gồm công an và Viện kiểm sát. Chú ý là Triệu Tuần Hưng không nằm trong 24 người bị kỷ luật làm sai vụ án.

Những nhân vật lãnh đạo của công an Sóc Trăng thì chỉ bị kỷ luật cảnh cáo nhưng không bị khởi tố dù họ là người quyết định then chốt của việc oan sai.

Trước khi bị khởi tố thì VKSTC đã bắn tin cho Triệu Tuấn Hưng là chạy chung cho họ 350 triệu VND thì sẽ không khởi tố. Xét thấy chẳng liên quan gì nên Hưng im ru dù số tiền đó chẳng là gì so với gia thế bên anh và bên vợ của anh. Rất bất ngờ VKSTC khởi tố và bắt giam Hưng khiến gia đình ngỡ ngàng.

Cha của Hưng là ông Triệu Tuấn Cường, một cán bộ về hưu đang có căn biệt thư trong khu 586 cao cấp tại thành phố Sóc Trăng thật ngỡ ngàng khi hay tin con trai duy nhất bị khởi tố. Hơn ai hết ông biết rằng trong chế độ này cứ vuốt theo thì con của ông sẽ nhận mức án nhẹ nhàng nhưng ông chấp nhận con ông bị trả thù ở mức án cao để đòi công lý cho con trai của ông. Hay tin con trai của ông tuyệt thực phản kháng vụ chụp mũ ông rất đau lòng và chạy đôn chạy đáo. Hiện tại thì có tin ông Cường đã tìm được luật sư cho con trai của mình. Thực tế thì ai cũng ngại bào chữa cho 1 công an. Nhất là có liên quan đến công an dùng nhục hình ép cung, bức cung thì dư luận càng căm phẫn.

Trước đây, trong một vụ án điểm tại Sóc Trăng là vụ án tham nhũng tại Sở công thương Sóc Trăng đã xảy ra việc chạy án có liên quan đến Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải. Giám đốc công an tỉnh này cũng đã yêu cầu người nhà của các nhân viên chung số tiền 500 triệu VND để không khởi tố vụ án tham nhũng tại Sở công thương. Nhưng khi các nhân viên ở Sở công thương Sóc Trăng chung đủ 500 triệu đồng và 4 chai rượu ngoại cao cấp thì phía VKS tỉnh khởi tố vụ án. Vụ án liên quan đến người nhà của 1 cựu bí thư tỉnh cũng chưa xét xử đến đâu vì liên quan đến nhiều yếu tố các nhóm quyền lợi ở địa phương và trung ương. Vụ án điểm này có khả năng chìm xuồng.

Trong vụ án thất thoát hơn 1600 tỷ VND khác thì chính công an Sóc Trăng đã dùng xe của công an tỉnh đưa người nhà của một đại gia thủy sản tẩu thoát khỏi Việt Nam. 

Một nguồn tin từ văn phòng tỉnh ủy Sóc Trăng cho chúng tôi hay là vụ án dùng nhục hình ép cung tại công an Sóc Trăng thì ít nhất có 42 cán bộ phải chịu trách nhiệm. Nhưng 3 người bị khởi tố là biện pháp cuối cùng nhằm xoa dịu dư luận. Hiện chỉ có gia đình công an Triệu Tuần Hưng kêu oan khắp nơi.

Một nhà báo chuyên viết mảng tin nội chính khu vực đồng bằng sông Cửu Long thì khẳng định: VKSTC sửa án oan bằng một vụ án oan khác. 


Powered By Blogger