Saturday, September 24, 2016

Tổ chức khủng bố Việt Tân sẽ biến mất và đối diện với nhà tù của Mỹ?

Việt Tân Ma của băng đảng hoàng cơ định phải nghiêm chỉnh chấp hành theo luật định của Hoa kỳ khi sử dụng 2 chữ "Việt Tân"

Ma Dzê in Việt Nam

Đảng ta đứng nhất hoàn cầu
Thằng tư bản Mỹ cũng đâu bằng mình!
Thằng Nhật tuy có văn minh
Nhưng so sánh với Ba Đình vẫn... thua !
Thằng Tây thì quá quê mùa
Hai mươi năm nữa với chưa tới mình!
Coi nè, đảng mới phát minh
Máy đi vớt rác, hiển linh, máy thần!
Và coi..."đầy tớ" nhân dân
Thử xem cái máy tối tân cỡ nào
Máy thần vừa thả xuống ao
Máy nghiêng, đày tớ lộn nhào, ướt mem!

"Chủ" nghe đày tớ lèm bèm
Lại thằng phản động đê hèn đấy thôi!
Phen này nó ... thắng đảng rồi
Nếu không có nó, nhất ngôi đảng nhà ...
Ma dzê in Việt Nam mà !
Giỏi hơn chỉ có bác Nga, anh Tàu!
Ngoài ra tất cả hoàn cầu
Không ai được đứng trên đầu đảng ta !!!
Ma dzê in Việt Nam mà !

Tha Hương 

BÌNH LUẬN CỦA CỘNG SẢN VỀ VIỆT TÂN


AuthorBằng Phong Đặng văn ÂuPosted on: 2016-09-24
Thưa quý anh chị,
Việt Cộng là vua tung hỏa mù để chẳng ai biết được âm mưu của chúng. Bằng chứng là trong Đại Hội Đảng XII vừa qua, chúng ta không cách gì đoán đúng sự diễn biến của chúng.
Năm 2011, tôi về Nghệ An để dự buổi chôn cất tro cốt của anh tôi mất ở Pháp và được con của ông anh tôi mang về VN. Tôi bị giữ lại ở phi trường Nội Bài và phải "làm việc" với hai anh Công An Văn Hóa trong 90 phút. Họ in tất cả những bài viết của tôi đăng trên mạng và đặt trên bàn trước mặt tôi. Họ nói: "Vì tôi ở nước ngoài nên không rõ tình hình thực sự về Đất Nước, khiến tôi có những luận điệu tiêu cực. Nếu tôi là người trong nước thì họ đã bỏ tù tôi từ lâu rồi. Ba ngày sau vẫn hai anh Công An Văn Hóa đó đến tại Hotel tôi ở và tiếp tục "làm việc" với tôi suốt 4 giờ liền. Họ đặt cho tôi nhiều câu hỏi và tôi cũng đặt ngược lại nhiều câu hỏi.
Có một câu hỏi liên quan đến cái Video Clip (mà tôi kèm theo dưới bài để quý vị xem cho biết) là:
- "Xin bác cho chúng tôi biết hoạt động của Việt Tân ở Mỹ".
Không một giây suy nghĩ, tôi đáp ngay:
- "Việt Tân là của các anh thì các anh biết rành hơn tôi; chứ sao các anh lại hỏi tôi?".
Anh Công An lớn tuổi quát:
- "Bác nói bậy! Việt Tân là một tổ chức phản động, tại sao bác nói Việt Tân là của chúng tôi?".
Không một chút nao núng vì tiếng quát của anh Cộng An, tôi giải thích:
- "Tại vì mỗi khi có người trong nước đứng lên đòi tự do, đòi nhân quyền thì các anh đều vu cho người đó là Việt Tân. Theo tôi, viêc làm đó của các anh là nhằm mục đích tạo thành tích cho Việt Tân để biến Việt Tân thực sự Chống Cộng. Do kinh nghiệm Miền Nam bị thua các anh, là vì các anh có nhiều thủ đoạn khiến cho tôi tin rằng chắc chắn các anh đã "nắm đầu" được Việt Tân, vì các anh nắm được con bài tẩy về những việc làm mờ ám, khuất tất của họ".
Hai anh Công An Văn Hóa nghe tôi giải thích như thế thì không cãi cọ gì với tôi nữa.
Trong cái Video Clip mà tôi kèm theo đây thì VC trong nước lên án Việt Tân là tổ chức khủng bố, theo tôi, là họ làm bộ họ chống Việt Tân mà thôi. Đó là cách họ chuẩn bị để tạo dáng cho Việt Tân mai kia có thể ngồi vào bàn Hội Nghị với họ. Vì vậy, tôi kính mong quý anh chị hãy thận trọng để đừng rơi vào cái bẫy của bọn ma đầu cộng sản.
Trong cái Video Clip dưới đây, VC đề cập đến bài viết của tôi đả kích Mặt Trận/ Việt Tân giống như thể họ đồng tình với tôi; nhưng kỳ thực đấy chỉ là mưu mẹo của loài quỷ đấy! Chúng chẳng tốt lành gì với ai đâu! Mời quý anh chị xem cho biết.
Thân kính,

Bằng Phong Đặng văn Âu


Nạn nhân thảm họa môi trường đệ đơn yêu cầu chi trả tiền bồi thường


SourceViệt nam Thời BáoPosted on: 2016-09-24
(VNTB) Người dân xã Kỳ Lợi, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tỉnh - nạn nhân của thảm họa môi trường do Formosa gây ra đã đệ đơn lên Quốc Hội nước CHXHCN Việt Nam, Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam yêu cầu chi trả tiền bồi thường.
Trong đơn đề cập lại việc tập đoàn Formosa gây ra thảm họa từ tháng 4/2016 và cam kết của công ty này trong giải quyết và bồi thường cho người dân hậu thảm họa. Đơn cũng trích dẫn cam kết của Chính phủ Việt Nam, "liên quan đến vấn đề bồi thường hỗ trợ cho người dân".
Về tổn hại do thảm họa, người dân xã Kỳ Lợi cho biết, đó là thiệt hại vì mất thu nhập trung bình trên thực tế trong 6 tháng qua (từ đầu tháng 4 đến hết tháng 9 năm 2016);  thiệt hại kinh tế khác; thiệt hại tương lai; và thiệt hại tinh thần. Theo đó, với lá đơn này, "những người dân cùng ký tên dưới đây - kính đề nghị Quốc hội và Chính phủ trích từ số tiền 11.500 tỉ đồng mà Công ty Formosa đã thanh toán toàn bộ, để bồi thường cho tất cả những hộ gia đình được liệt kê trong danh sách."


VNTB - Nạn nhân thảm họa môi trường đệ đơn yêu cầu chi trả tiền bồi thường
CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
______________________
ĐƠN YÊU CẦU CHI TRẢ TIỀN BỒI THƯỜNG
Kính gửi:         QUỐC HỘI NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
CHÍNH PHỦ NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
Kính thưa Quốc hội và Chính phủ,
Chúng tôi, cùng ký tên dưới đây, là những nạn nhân cư trú tại Xã Kỳ Lợi, Huyện Kỳ Anh, Tỉnh Hà Tĩnh, bằng đơn này đề đạt nguyện vọng sau đây của chúng tôi với hy vọng được Quốc hội và Chính phủ xem xét giải quyết nhanh chóng.
I. SỰ VIỆC CÔNG TY FORMOSA GÂY NÊN THẢM HỌA MÔI TRƯỜNG
Vào tháng 04/2016, báo chí và dư luận phát hiện Công Ty Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh (sau đây gọi là “Công ty Formosa”) đã xả nước thải chứa độc tố phenol và xyanua ra biển, làm cá chết hàng loạt, bắt đầu từ Khu Kinh Tế Vũng Áng, Thị Xã Kỳ Anh, Tỉnh Hà Tĩnh, sau đó lan rộng và gây thiệt hại lớn về môi trường, đời sống nhân dân, hoạt động kinh doanh của các doanh nghiệp và an ninh trật tự tại bốn tỉnh miền Trung, bao gồm: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên-Huế.
Vào ngày 18/06/2016, người đại diện theo pháp luật của Công ty Formosa là ông Chủ tịch Hội đồng quản trị Trần Nguyên Thành đã công bố Văn bản số 1606101/CV-FHS về “sự cố môi trường tại các tỉnh miền Trung Việt Nam”, trong đó thừa nhận và xác nhận cụ thể như sau (trích đoạn):
Về phía chúng tôi, chúng tôi cũng đã có nhiều chuyên gia và nhà khoa học quốc tế cùng nghiên cứu và đánh giá sự việc và có kết luận cụ thể như sau:
1) Sự việc này là một sự cố ngoài ý muốn, nguyên nhân chính của sự cố trong hệ thống xử lý môi trường của chúng tôi là do có một số ngày bị mất điện trong thời gian đầu tháng 4 năm 2016, trong thời gian đó hệ thống quản lý của chúng tôi không kiểm soát được chất lượng nước thải, điều này đã làm ảnh hưởng tới môi trường nước biển miền Trung và là nguyên nhân sinh ra cá chết.
2) […]
3) Formosa sẽ giải quyết đền bù các thiệt hại đã xảy ra đối với người dân đã bị ảnh hưởng bởi sự cố nêu trên và sẽ giúp người dân nâng cao năng lực tìm kiếm việc làm phù hợp.
Sự việc này đã được đại diện Chính phủ Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam là ông Bộ trưởng Mai Tiến Dũng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, thông báo và xác nhận trong buổi họp báo công khai và chính thức với báo giới vào chiều ngày 30/06/2016.  Cũng tại buổi họp báo đó, cơ quan chức năng đã phát băng ghi hình lãnh đạo của Công ty Formosa công khai và chính thức nhận trách nhiệm đối với sự cố hủy hoại môi trường nêu trên. (Nguồn: http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160630/hop-bao-cong-bo-nguyen-nhan-ca-chet-o-mien-trung/1127815.html)
II. HẬU QUẢ DO CÔNG TY FORMOSA GÂY RA
Dưới đây là tổng kết sơ bộ của Chính phủ về hậu quả từ hành động xả nước thải chứa độc tố ra biển của Công ty Formosa, trong báo cáo tình hình gửi đến các vịĐại biểu Quốc hội tại kỳ họp Quốc hội tháng 7/2016 vừa qua:
1) Trên 100 tấn hải sản tự nhiên (chủ yếu là hải sản sống ở tầng đáy) bị chết trôi dạt vào bờ, hải sản bị chết chìm xuống đáy biển còn khá lớn;
2) 17.682 tàu thuyền khai thác hải sản với 40.966 người trực tiếp, 176.285 người phụ thuộc bị ảnh hưởng do sự cố môi trường gây ra; sản lượng hải sản khai thác ven bờ và vùng lộng bị thiệt hại ước tính khoảng 1.600 tấn/tháng;
3) Do không thể đánh bắt trong phạm vi từ bờ đến 20 hải lý, có tới 90% tàu lắp máy công suất thấp và gần 4.000 tàu không lắp máy đã phải nằm bờ;
4) Diện tích nuôi tôm bị chết hoàn toàn là 5,7 ha tương đương 9 triệu tôm giống và khoảng 7 tấn tôm thương phẩm sắp đến kỳ thu hoạch; có 1.613 lồng nuôi cá bị chết (khoảng 30.000 m3), tương đương 140 tấn cá; có 6,7 ha diện tích nuôi ngao bị chết, tương đương 67 tấn; có trên 10 ha nuôi cua bị chết;
5) Tại bốn tỉnh bị ảnh hưởng do sự cố, tỷ lệ khách huỷ tour khoảng 50%, công suất sử dụng phòng giảm từ 40 đến 50% só với cùng kỳ năm 2015; đặc biệt tại Hà Tĩnh, công suất sử dụng phòng sau thời điểm sự cố xảy ra chỉ từ 10 đến 20%;
6) Về môi trường, sơ bộ, diện tích các rạn san hô bị tác động trực tiếp khoảng 450 ha, tại một số điểm khảo sát ban đầu đã được ghi nhận trung bình 40% đến 60% rạn san hô bị phá huỷ;
7) Về xã hội, lòng tin của các tầng lớp nhân dân giảm; người dân nghi vấn về quá trình thẩm định, phê duyệt đầu tư; giảm cả lòng tin về khả năng của các cơ quan chức năng trong ứng phó các tình huống khẩn cấp về môi trường;
8) Nhiều người dân không còn tin vào sự an toàn của cá biển và các sản phẩm liên quan như nước mắm, rong tảo, v.v…; và
9) Sự việc còn tiềm ẩn nguy cơ an ninh khi nhân dân lo lắng về sinh kế, thất nghiệp, thậm chí nợ nần, phá sản do không tiêu thụ được hải sản.
III. CAM KẾT CỦA CÔNG TY FORMOSA
Tại cuộc họp báo vào chiều ngày 30/06/2016, ông Bộ trưởng Mai Tiến Dũng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ, cũng cho biết Công ty Formosa đã cam kết năm (5) điểm sau đây:
1) Công khai xin lỗi Chính phủ và nhân dân Việt Nam vì đã để xảy ra ô nhiễm môi trường nghiêm trọng;
2) Bồi thường thiệt hại cho dân và hỗ trợ chuyển đổi nghề nghiệp, bồi thường phục hồi môi trường biển với tổng số tiền là 11.500 tỉ đồng, tương đương 500 triệu Đô La Mỹ;
3) Cam kết hoàn thiện công nghệ sản xuất để xử lý triệt để chất thải trước khi thải ra môi trường, không để tái diễn sự cố môi trường như vừa qua;
4) Phối hợp bộ ngành Việt Nam và các tỉnh miền Trung xây dựng giải pháp đồng bộ để phòng chống ô nhiễm, không xảy ra sự cố môi trường để tạo niềm tin với người dân VN và bạn bè quốc tế; và
5) Thực hiện đúng cam kết nêu trên, không tái diễn vi phạm, nếu vi phạm sẽ chịu chế tài theo quy định pháp luật VN.
Là những người trực tiếp gánh chịu thiệt hại tại địa phương, chúng tôi rất quan tâm đến hành động bồi thường thiệt hại của Công ty Formosa với tổng số tiền là 500 triệu Đô La Mỹ, tương đương 11.500 tỉ đồng.
IV. CAM ĐOAN VÀ CAM KẾT CỦA CHÍNH PHỦ
Trong tuyên bố của Chính phủ được ghi nhận tại cuộc họp báo vào chiều ngày 30/06/2016, Thủ tướng cam đoan rằng với nhận thức sâu sắc sự cố môi trường ảnh hưởng sâu sắc tới người dân, Thủ tướng đã yêu cầu các cơ quan thực hiện ngay bồi thường, hỗ trợ chuyển nghề cho dân theo đúng quy định, tinh thần là bảo đảm công khai, minh bạch, sát thực tế, có giám sát của dân, mặt trận tổ quốc và cơ quan báo chí.
Tại phiên họp của Quốc hội vào chiều ngày 29/07/2016, ông Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà đã trả lời chất vấn của các Đại biểu Quốc hội và cam kết trước Quốc hội, nguyên văn như sau (trích đoạn):
Liên quan đến Formosa, đến thời điểm này, Bộ Tài nguyên và Môi trường đã thu được kết quả bước đầu. Cảm ơn các Đại biểu Quốc hội và nhân dân trong cả nước đã dành ý  kiến ủng hộ cho việc tìm nguyên nhân sự cố của Formosa. Sự chia sẻ này giúp chúng tôi làm tốt những công việc ban đầu.
Đến ngày 28-7 thì phía Formosa đã chuyển cho chúng ta số tiền bồi thường ban đầu là 250 triệu USD. Đến nay, các công việc liên quan đến vấn đề bồi thường hỗ trợ cho người dân đã được Chính phủ chỉ đạo rất quyết liệt và Bộ Tài nguyên và Môi trường sẽ có báo cáo trước Quốc hội.
(Nguồn: http://plo.vn/thoi-su/chinh-tri/bo-truong-tran-hong-ha-formosa-da-chuyen-250-trieu-usd-643718.html)
Cuối tháng 8/2016, ông Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Trần Hồng Hà tuyên bố rằng đến ngày 30/8/2016 Công ty Formosa đã chuyển đủ cho Chính phủ Việt Nam số tiền bồi thường 500 triệu Đô La Mỹ (nguồn:http://vtv.vn/trong-nuoc/formosa-da-chuyen-du-500-trieu-usd-boi-thuong-2016083100102232.html).  Đây là toàn bộ số tiền cam kết bồi thường của Công ty Formosa cho những nạn nhân chịu thiệt hại từ thảm họa môi trường do doanh nghiệp này gây ra.
Nhận thức sâu sắc rằng sự cố môi trường ảnh hưởng nghiêm trọng đến người dân, Thủ tướng cam đoan đã yêu cầu các cơ quan hữu quan thực hiện ngay việc bồi thường cho dân và cam kết rằng việc bồi thường sẽ theo tinh thần bảo đảm công khai, minh bạch, sát thực tế, có giám sát của dân, mặt trận tổ quốc và cơ quan báo chí.
Gần đây, Phó Thủ tướng Thường trực Chính phủ Trương Hòa Bình đã chủ trì cuộc họp với các bộ, ngành và bốn tỉnh miền Trung về tiến độ triển khai công tác xác định, bồi thường, hỗ trợ thiệt hại cho người dân bị thiệt hại do sự cố môi trường. Phó Thủ tướng cũng giao Bộ Kế hoạch và Đầu tư chỉ đạo Tổng cục Thống kê hướng dẫn Cục Thống kê phối hợp với các đơn vị chức năng của các tỉnh xây dựng định mức thiệt hại, thống kê, cung cấp các số liệu liên quan theo đúng chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ.
Bộ Tài chính được Chính phủ phân công chủ trì, phối hợp với Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn và các Bộ, ngành có liên quan tổ chức tổng hợp, thẩm tra, trình Thủ tướng Chính phủ phương án phân bổ kinh phí bồi thường, hỗ trợ trong tuần cuối tháng 9/2016.
V. THIỆT HẠI CỦA CHÚNG TÔI
Là những người dân sinh sống và mưu sinh tại vùng bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi sự cố hủy hoại môi trường nêu trên, từ nhiều tháng nay tất cả chúng tôi đã trực tiếp chịu nhiều thiệt hại về phương diện vật chất lẫn tinh thần.
Dưới đây là cách tính thiệt hại và giá trị thiệt hại của từng hộ gia đình nạn nhân từ hành động xả nước thải chứa độc tố ra biển của Công ty Formosa:
A. Cách tính thiệt hại
Thiệt hại của từng hộ gia đình nạn nhân bao gồm các khoản thiệt hại sau đây mà pháp luật hiện hành cho phép xác định để làm cơ sở yêu cầu thủ phạm gây nên thiệt hại phải bồi thường đầy đủ:
(i) Thiệt hại vì mất thu nhập trung bình trên thực tế trong 6 tháng qua (từ đầu tháng 4 đến hết tháng 9 năm 2016);
(ii) Thiệt hại kinh tế khác;
(iii) Thiệt hại tương lai; và
(iv) Thiệt hại tinh thần.
1) Thiệt hại vì mất thu nhập trung bình trên thực tế trong 6 tháng qua (từ đầu tháng 4 đến hết tháng 9 năm 2016)
Để tính mức thiệt hại vì mất thu nhập trung bình, chúng tôi ước tính mức thu nhập trung bình hàng tháng trước khi xảy ra sự cố môi trường (trước đầu tháng 4/2016) trừ đi mức thu nhập trung bình hàng tháng sau khi xảy ra sự cố môi trường, sau đó nhân với 6 tháng vừa qua, cụ thể như sau:
Thiệt hại = (Mức thu nhập hàng tháng trước khi xảy ra sự cố môi trường – Mức thu nhập hàng tháng sau khi xảy ra sự cố môi trường) x 6 tháng (a)
2) Thiệt hại kinh tế khác
Thiệt hại kinh tế khác là tổng chi phí vốn đầu tư và mua sắm các phương tiện sản xuất, kinh doanh mà từng hộ gia đình nạn nhân đã bỏ ra để mưu sinh, nhưng hiện nay và trong tương lai không thể sử dụng được do ảnh hưởng nghiêm trọng bởi sự cố môi trường.
Thiệt hại kinh tế khác cũng là các chi phí điều trị bệnh, bao gồm khám chữa bệnh và mua thuốc điều trị, do bị nhiễm độc gây ra bởi độc tố thải ra trên biển từ sự cố môi trường.
Thiệt hại = Chi phí đầu tư/mua sắm + Chi phí điều trị bệnh (b)
3) Thiệt hại tương lai
Sự cố môi trường này theo đánh giá của các nhà khoa học sẽ mất 50 năm mới có thể khắc phục toàn bộ hậu quả.  Xét trên khía cạnh kinh tế, chắc chắn trong vòng 5 năm (60 tháng) tới chúng tôi không thể trở về ngư trường của mình để tiếp tục công việc mưu sinh và tìm kiếm thu nhập tốt như trong quá khứ.  Đây là thiệt hại tương lai to lớn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống gia đình cũng như sự phát triển bình thường của con cái chúng tôi.  Vì vậy, chúng tôi yêu cầu Công ty Formosa phải bồi thường thiệt hại trong thời gian 5 năm (60 tháng) sắp tới như sau:
Thiệt hại = Thiệt hại vì mất thu nhập hàng tháng nêu tại Mục 1 x 60 tháng (c)
4) Thiệt hại tinh thần
Không chỉ có các thiệt hại vật chất trong thực tế và trong tương lai, chúng tôi còn chịu thiệt hại nghiêm trọng về tinh thần, vì phải sống trong tình trạng bất an, lo âu và buồn bã suốt nhiều tháng qua bởi hậu quả do Công ty Formosa gây ra, mà chúng tôi đã đề cập ở trên.  Trong khi đó, tương lai của gia đình và con cái chúng tôi thì hoàn toàn mờ mịt.  Vì vậy, chúng tôi yêu cầu Công ty Formosa phải bồi thường thiệt hại tinh thần như sau:
Khoản 2, Điều 609 của Bộ luật dân sự 2005 quy định: “Người xâm phạm sức khoẻ của người khác phải bồi thường thiệt hại theo quy định tại khoản 1 Điều này và một khoản tiền khác để bù đắp tổn thất về tinh thần mà người đó gánh chịu. Mức bồi thường bù đắp tổn thất về tinh thần do các bên thoả thuận; nếu không thoả thuận được thì mức tối đa không quá ba mươi tháng lương tối thiểu do Nhà nước quy định.
Tháng lương tối thiểu hay còn gọi là mức lương cơ sở được quy định theo Khoản 1, Điều 3 Nghị định 47/2016/NĐ-CP ngày 26/05/2016 là 1.210.000 đồng/tháng.
Như vậy, thiệt hại về tinh thần tính theo mức tối đa mà luật pháp quy định sẽ là: 36.300.000 đồng (d)
5) Tổng thiệt hại yêu cầu bồi thường
Tổng thiệt hại mà từng hộ gia đình chúng tôi gánh chịu bao gồm giá trị thiệt hại thu nhập trung bình trên thực tế, thiệt hại kinh tế khác, thiệt hại tương lai và thiệt hại tinh thần, mà chúng tôi yêu cầu Công ty Formosa phải bồi thường như sau:
Tổng thiệt hại  =  (a) + (b) + (c) + (d)
B. Giá trị thiệt hại cụ thể
Giá trị thiệt hại cụ thể của từng hộ gia đình nạn nhân và của toàn xã được liệt kê trong danh sách được đính kèm theo Đơn yêu cầu chi trả tiền bồi thường này tại Phụ lục 1.
VI. YÊU CẦU CỦA CHÚNG TÔI
Bằng Đơn này, chúng tôi - những người dân cùng ký tên dưới đây - kính đề nghị Quốc hội và Chính phủ trích từ số tiền 11.500 tỉ đồng mà Công ty Formosa đã thanh toán toàn bộ, để bồi thường cho tất cả những hộ gia đình được liệt kê trong danh sách tại Phụ lục 1 đính kèm theo đây, với mức thiệt hại cụ thể của mỗi hộ được ghi tương ứng bên cạnh, trong vòng mười lăm (15) ngày kể từ ngày Đơn này được lập và ký tên như nêu dưới đây.
Mọi vấn đề liên quan đến yêu cầu chi trả tiền bồi thường theo Đơn này, xin vui lòng liên lạc với những người nêu tên dưới đây:
1) Người đại diện của chúng tôi
Tên: Trần Đình Lai
Linh mục Quản xứ Giáo xứ Đông Yên
CMND: số      183701917   ,   cấp vào ngày : 5/4/2016 ,       nơi cấp:           CA Hà Tĩnh
Địa chỉ liên lạc: Giáo xứ Đông Yên, xã Kỳ Lợi, Huyện Kỳ Anh, Tĩnh Hà Tĩnh
Điện thoại: 0967477432
2) Luật sư của chúng tôi
Tên: Trần Vũ Hải
Thẻ căn cước: số 001062005342 cấp vào ngày 01/10/2015
Thẻ luật sư: số 1639 cấp vào ngày 01/08/2010
Địa chỉ liên lạc: 28 phố Nam Đồng, phường Nam Đồng, quận Đống Đa, TP Hà Nội
Điện thoại: 0903412526
Sau thời hạn mười lăm (15) ngày nêu trên mà không nhận được tiền bồi thường, chúng tôi sẽ bảo lưu và dành quyền khởi kiện theo luật định, đồng thời chuẩn bị ngay thủ tục khởi kiện trước tòa án có thẩm quyền để yêu cầu Công ty Formosa bồi thường đầy đủ.
Rất mong Quốc hội và Chính phủ đáp ứng nguyện vọng chính đáng này của các nạn nhân chúng tôi và quyết định lựa chọn đứng bên cạnh toàn thể nhân dân Việt Nam.  Chân thành cám ơn sự quan tâm của Quốc hội và Chính phủ.
Trân trọng kính chào.
ĐƠN YÊU CẦU CHI TRẢ TIỀN BỒI THƯỜNG NÀY được lập vào ngày 19 tháng 9 năm 2016 và được người đại diện các hộ gia đình nạn nhân cùng ký tên tham gia.
(Chữ ký của đại diện từng hộ gia đình nạn nhân được ghi nhận trong danh sách đính kèm tại Phụ lục 1)
Toàn bộ đơn thư liên quan có thể xem trực tuyến tại đây: https://drive.google.com/open?id=0B8gX2ZNFNrXnTmhOZzFTLVlNNkU

Ted Cruz hứa bỏ phiếu cho Donald Trump


Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz của tiểu bang Texas. (Hình: AP/Evan Vucci, File)
.
WASHINGTON, DC (AP) – Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz (Cộng Hòa-Texas), cựu ứng cử viên tổng thống Cộng Hòa, hôm Thứ Sáu loan báo “sẽ bỏ phiếu cho ông Donald Trump” với lý do đơn giản là giữ lời đã hứa trước đây với đảng sẽ ủng hộ ứng cử viên chính thức của đảng Cộng Hòa.
Ðây là sự kiện bất ngờ nhưng không có gì đáng ngạc nhiên. Trước hết, ông Cruz sẽ cần được đảng ủng hộ cho kỳ tái tranh cử Thượng Viện năm 2018. Ngược lại, đảng Cộng Hòa muốn tỏ ra có sự đoàn kết trong cuộc tranh cử tổng thống đang đến giai đoạn quyết định. Ông Cruz và giới Cộng Hòa bảo thủ vẫn coi ông Trump chỉ là người cơ hội, không phải người trung kiên của đảng.
Cách giải quyết của ông Cruz được xem là một lối thỏa hiệp, khi ông chỉ nói rằng sẽ bỏ phiếu cho ông Trump chứ không xác định là ủng hộ. Cử tri bình thường có thể không thấy sự khác biệt gì giữa hai điều ấy, nhưng thật ra đó là hoàn cảnh khó khăn thường gặp mà một chính trị gia phải khôn khéo ứng xử.
Chắc chắn ông Trump không phải là không hiểu thái độ này, nhưng ngay sau đó, dùng thủ đoạn lấp liếm, đưa ra lời tuyên bố: “Tôi rất vinh dự được sự ủng hộ của Thượng Nghị Sĩ Ted Cruz.”
Người ta nhớ rằng, hai người này từng đối đầu với nhau bằng những lời lẽ rất tàn tệ trong thời gian bầu cử sơ bộ. Ông Trump luôn luôn bực tức đặt cho ông Cruz hỗn danh là “dối trá,” (lyin’ Ted) và ông Cruz gọi ông Trump là “liên tục ve vãn gái,” “hoàn toàn vô luân lý.”
Có lần, ông Trump tweet ra, đe dọa là: “Nếu ông đưa ra tấm hình Melania chụp cho một quảng cáo trên tờ QG, thì tôi sẽ tiết lộ hết những chuyện bí mật về bà vợ Heidi của ông.” Lần khác, ông Trump tố cáo cha của ông Cruz có dính dáng vào vụ ám sát Tổng Thống John Kennedy.
Tại Ðại Hội Cộng Hòa ở Cleveland, ông Cruz khẳng định là “sẽ không bao giờ ủng hộ con người đã tấn công vợ và cha.” Trong bài diễn văn chính thức đọc trước đại hội, khác với tất cả mọi diễn giả khác, ông Cruz không khi nào có lời ca ngợi và tuyên bố ủng hộ ông Trump.
Sau đại hội, ông Trump cũng xác định là sẽ không nhận sự ủng hộ của ông Cruz nếu vị thượng nghị sĩ đề nghị.
Mặc dầu phía Cộng Hòa muốn dùng sự kiện này làm hòa gượng gạo giữa hai người để quảng cáo trước ngày có cuộc tranh luận Clinton-Trump, nhưng ban tranh cử Dân Chủ cũng lợi dụng khai thác ngay bằng cách phát lại những lời lẽ tố cáo và mạt sát lẫn nhau của ông Cruz và ông Trump.
Ông Steve Deace, điều hợp viên hội luận một đài phát thanh ở Texas, nhận xét rằng hành động này của phía Cộng Hòa là một sai lầm chính trị tệ hại và cử tri ủng hộ ông Cruz sẽ chẳng theo ông mà bầu cho ông Trump. (HC)

Câu chuyện cậu bé đi tìm mẹ khiến cả nước Đức cảm động


SourceTinh Hoa netPosted on: 2016-09-24
Bé trai Derby hơn 9 tuổi là một cậu bé bị bỏ rơi và lớn lên ở cô nhi viện. Cậu bé mong muốn được tìm thấy mẹ. Tình yêu của Derby đối với người mẹ trong mơ của mình và con đường tìm mẹ đặc biệt của em đã làm cảm động người dân nước Đức.


“Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”. (Ảnh: Internet)
Con đường tìm mẹ đặc biệt của Derby
Tháng 2/1994, ở phía Bắc nước Đức tuyết trắng phủ dầy đặc, trại trẻ mồ côi Yite Luo nằm bên ven sông Rhine, tĩnh lặng trong gió tuyết. Sáng sớm hôm ấy, nữ tu sĩ Terri, 50 tuổi ra ngoài làm việc. Lúc vừa ra đến cổng, bà láng máng nghe thấy có tiếng trẻ con khóc. Bà liền tìm theo tiếng khóc thì phát hiện một bé trai tóc vàng được đặt trong một bụi cây ở cạnh cổng trại. Nữ tu sĩ này đã đưa cậu bé về trại trẻ nuôi dưỡng và đặt tên cho cậu là Derby.
Bảy năm ở cô nhi viện, cậu bé Derby lớn lên khỏe mạnh và ngoan ngoãn. Cậu bé có tấm lòng lương thiện, nhưng tính cách lại có chút u buồn. Một ngày thời tiết nắng ráo, các nữ tu sĩ đã dẫn bọn trẻ đi qua một rừng cây để đến một đồng cỏ xanh ở ven bờ sông dạo chơi. Những người ở trong thị trấn gần rừng cây đều chỉ vào những đứa trẻ này và nói: “Những đứa trẻ này đều là bị cha mẹ bỏ rơi, nếu con mà không nghe lời, mẹ cũng sẽ đem bỏ con vào cô nhi viện đấy!”
Nghe thấy những lời nói này, Derby cảm thấy vô cùng đau lòng. Cậu bé không nhịn được liền hỏi nữ tu sĩ:“Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ con lại không cần con? Có phải là họ ghét con không?” Giọng nói của cậu bé tràn đầy bi thương không hề giống với lời nói của những đứa trẻ khác cùng độ tuổi.
Nữ tu sĩ nghe xong giật mình hỏi Derby: “Tại sao con lại nghĩ như vậy?”
Derby trả lời: “Tại vì con nghe thấy mọi người đều nói như vậy, chúng con đều là những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi!”
Nữ tu sĩ an ủi cậu bé: “Mặc dù mẹ chưa từng gặp mặt mẹ của con, nhưng mẹ tin rằng nhất định mẹ của con rất yêu thương con. Trên đời này không có người mẹ nào là không yêu thương con của mình cả. Năm đó mẹ của con để con lại, chắc chắn là vì một lý do bất đắc dĩ nào đó thôi”.
Derby nghe xong lặng im không nói lời nào, nhưng từ đó trở đi cậu bé thay đổi rất nhiều. Cậu thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Cậu hy vọng những dòng nước đang chảy trên sông Rhine có thể đem tình cảm của cậu đến với mẹ.


Derby thường xuyên đứng bên cửa sổ của cô nhi viện nhìn ra dòng sông Rhine. Ánh mắt của em không khỏi mong mỏi, khát khao tìm thấy mẹ. (Ảnh: Internet)
Vào “ngày của mẹ” năm 2003, không khí ấm áp của ngày lễ lại một lần nữa dấy lên khát vọng mãnh liệt được gặp mẹ của Derby. Ngày hôm đó, các kênh truyền hình đều đưa tin về các hoạt động ăn mừng, đăng tải những hình ảnh về tình mẹ con. Có một cậu bé 6 tuổi, mồ hôi chảy đầm đìa trên người đang giúp mẹ cắt cỏ. Mẹ của cậu bé nhìn cậu bé mà cảm động rơi nước mắt. Derby khi xem tới hình ảnh này đã nói với nữ tu sĩ: “Con cũng muốn được làm việc giúp mẹ! Mẹ ơi! Mẹ có biết cha mẹ của con đang ở đâu không ạ?”
Nữ tu sĩ trầm tư, không nói được lời nào, bởi vì suốt mấy năm qua bà không hề nhận được tin tức gì của cha mẹ cậu bé cả. Đột nhiên, Derby chạy ra ngoài đường, cậu cứ chạy, trên đường có rất nhiều người mẹ nhưng lại không có ai là mẹ của cậu bé cả. Derby đau khổ và gào khóc.
Mấy tháng sau, khi Derby được 9 tuổi, cậu bé rời khỏi cô nhi viện để đến học tập ở một ngôi trường gần đó. Một lần lên lớp, thầy giáo kể cho học sinh nghe một câu chuyện: “Thời xưa, có một vị hoàng đế rất yêu thích chơi cờ vây, vì vậy ông liền quyết định ban thưởng cho người phát minh ra trò chơi này. Kết quả, người phát minh này lại mong muốn ban thưởng cho anh ta mấy hạt gạo. Tại ô thứ nhất trên bàn cờ đặt một hạt gạo, ô thứ hai đặt hai hạt gạo, tại ô thứ 3 số hạt gạo gấp lên 4 lần…Theo đó suy ra, đến khi bỏ đầy bàn cờ thì số hạt gạo đã là 18 triệu tỷ hạt”.
Cậu chuyện này làm cho hai con mắt của Derby lập tức sáng lên. Cậu nghĩ nếu như cậu giúp một người, sau đó yêu cầu người đó giúp 10 người khác…Với cách này, Derby hy vọng một ngày nào đó biết đâu người được yêu cầu trợ giúp lại là mẹ cậu. Ý nghĩ này đã khiến Derby vui mừng khôn tả. Từ đó về sau, mỗi lần cậu làm một việc tốt giúp một người nào đó, lúc người đó cảm ơn cậu, cậu đều nói:“Xin cô (chú…) hãy giúp đỡ 10 người khác ạ! Đó là cách cảm ơn lớn nhất đối với cháu!”. Những người này sau khi nghe xong, đều vô cùng cảm kích trước tấm lòng lương thiện của cậu bé. Tất cả họ đều thực hiện lời hứa của mình, mỗi khi họ giúp ai đó họ lại đề nghị người kia giúp đỡ 10 người khác. Cứ như vậy, toàn bộ người dân ở thành phố đó đều âm thầm thực hiện lời hứa của mình.
Sức mạnh của “10 việc tốt”
Derby không thể ngờ mình lại có thể giúp đỡ ông Rick, một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức.
Rick là một người dẫn chương trình nổi tiếng của Đức. Mặc dù ông đã 50 tuổi nhưng với ngôn ngữ hài hước hóm hỉnh của mình, ông vẫn thu hút sự yêu mến của khán giả. Các chương trình của ông gần như đều vạch trần hết những bí mật của những người nổi tiếng. Tuy nhiên, có lẽ là do áp lực từ hãng truyền hình và sự cạnh tranh trong công việc, hơn nữa phải chứng kiến quá nhiều mảng tối của xã hội nên vào năm 2003, ông mắc bệnh trầm cảm và không thể tiếp tục được công việc.
Tháng 10/2003, ông đã xin đài truyền hình cho ông được nghỉ dưỡng một năm. Ông hy vọng trong thời gian nghỉ ngơi, ông có thể thả lỏng để sức khỏe được tốt hơn lên. Một thời gian ngắn sau, ông Rick đã tới thành phố mà Derby đang sinh sống để tham quan. Ông đã bị vẻ đẹp của dòng sông Rhine thu hút. Một lần khi trời chạng vạng tối, đang đi trên bờ sông dạo chơi thì bệnh tim của ông đột nhiên tái phát. Ông chưa kịp lấy thuốc từ trong túi ra uống thì đã ngã ngất xỉu trên mặt đất. Cậu bé Derby lúc ấy đang câu cá trên bờ sông phát hiện ra ông bị ngất xỉu nên đã gọi điện cho xe bệnh viện đến đưa ông đi cấp cứu.
Nhờ được cấp cứu kịp thời, ông Rick đã qua khỏi, ông nắm lấy đôi tay của Derby và nói: “Cháu bé, ông phải làm sao để cảm ơn cháu đây? Nếu như cháu cần tiền, ông có thể cho cháu rất nhiều tiền!”.
Derby nghe xong liền lắc đầu nói: “Nếu như ông có thể giúp đỡ 10 người khác khi họ cần sự giúp đỡ, như vậy chính là ông đã cảm ơn cháu rồi ạ!”.
Ông Rick cảm thấy khó hiểu liền hỏi cậu bé: “Cháu cái gì cũng đều không cần sao?”. Derby cười và lắc đầu.
Ông Rick liền bị cậu bé kỳ lạ này thu hút. Ông đã để lại cách liên lạc cho Derby và đưa cậu bé trở về trường. Trước khi ông Rick rời đi, Derby lại dặn dò ông một lần nữa: “Cháu xin ông nhất định hãy làm đủ “10 việc tốt” ạ!” Ông Rick nhìn qua đôi mắt đang rực sáng của cậu bé, trong lòng ông cảm thấy ấm áp thế là ông nghiêm túc gật đầu.
Từ đó về sau, ông Rick cảm thấy sống vui vẻ hơn và chăm chú giúp đỡ 10 người khác. Mỗi lần giúp đỡ được một người, trong lòng ông lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Nhất là những lúc họ nói lời “cảm ơn” với ông, ông cảm thấy bản thân mình có giá trị hơn rất nhiều.
Chưa đến nửa kỳ nghỉ phép, ông Rick đã trở lại đài truyền hình làm việc. Khi ông quay lại làm việc, tất cả mọi người đều ngạc nhiên vì sự thay đổi chóng mặt của ông. Ông trở nên vui tươi, lạc quan và hòa đồng với mọi người hơn.
Ngày 01/12/2003, ông Rick lần đầu tiên lên sóng truyền hình sau kỳ nghỉ dài. Tại đây ông đã nói với khán giả: “Trước đây, tôi đã nói rất nhiều những câu chuyện của người khác, hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của chính mình”. Ông xúc động kể về sức mạnh của “10 việc tốt” trong vòng một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, ông nói:“Có lẽ, không ai tin đây là chuyện thật, nhưng chuyện này đã tiếp thêm rất nhiều động lực sống cho tôi. Xin các bạn cũng hãy giúp đỡ 10 người khác khi họ cần giúp, tôi tin rằng bạn cũng sẽ cảm nhận được loại cảm giác kỳ diệu này!”
Thông qua truyền hình, chương trình của ông Rick được phát sóng trên khắp nước Đức. Mọi người đều rất xúc động về câu chuyện này. Đã có rất nhiều người gọi điện cho ông Rick nói rằng họ sẵn lòng làm “10 việc tốt” này. Thậm chí còn rất nhiều khán giả yêu cầu được nghe Derby nói chuyện trên truyền hình bởi vì họ muốn gặp cậu bé lương thiện này.
Tháng 1/2004, Derby đã đến đài truyền hình chia sẻ về câu chuyện của mình. Tại hiện trường, có người đã hỏi cậu: “Tại sao cậu lại có suy nghĩ như vậy?”. Derby cảm thấy do dự, cậu cắn môi đứng lặng một lúc, rồi mới cất tiếng kể rõ chuyện đời mình. Rất nhiều người đã vô cùng xúc động và bật khóc trước tình yêu vô bờ bến của cậu bé dành cho mẹ mình.
Ông Rick đã ôm chặt lấy thân thể gầy yếu của Derby và nói: “Mẹ của cháu nhất định yêu cháu vô cùng, cháu nhất định sẽ tìm được mẹ!”
Tình yêu của hàng ngàn người mẹ
Sau sự tình ấy, toàn bộ người dân biết chuyện này đã đề ra chiến dịch “10 việc tốt”. Trước đây, mọi người đều lạnh lùng thì giờ đây lại đối xử với nhau rất có tình. Mọi người đều mong rằng người mà mình đang giúp chính là mẹ của cậu bé Derby kia.
Derby đã trở nên rất nổi tiếng và đài truyền hình cũng giúp cậu tìm mẹ, nhưng mẹ của Derby mãi vẫn không thấy xuất hiện…
Tháng 2/2004, một sự việc bất hạnh và đau lòng đã xảy ra với Derby. Nơi Derby sinh sống là một khu phố nghèo. Sau khi Derby nổi tiếng, các tay xã hội đen nghĩ rằng cậu bé có nhiều tiền. Đêm ngày 16/02/2004, trên đường trở về trường học, Derby đã bị một nhóm lưu manh vây quanh, nhưng bọn họ không tìm thấy tiền trên người cậu bé, nên đã đâm trọng thương cậu bé.
Cậu bé Derby bị đâm thủng bụng và gan, cậu nằm trên vũng máu mãi đến hai tiếng đồng hồ sau mới được cảnh sát tuần tra phát hiện. Họ đưa cậu bé vào bệnh viện cấp cứu. Tại bệnh viện, trong lúc hôn mê, Derby một mực gọi “Mẹ! Mẹ! Mẹ!…” mãi không thôi.
Đài truyền hình tiếp sóng trực tiếp tình trạng của Derby. Tất cả mọi người đều cầu nguyện cho cậu. Mấy chục sinh viên đến quảng trường Alexanderplatz, nắm tay nhau thành một vòng tròn và kêu gọi: “Mẹ! Mẹ!…” Những tiếng gọi này làm cảm động những người qua đường, họ liền gia nhập vào nhóm đứng xếp thành hình trái tim. Số người tham gia càng lúc càng đông lên, trái tim cũng càng lúc càng lớn hơn.
Điều cảm động hơn nữa là có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến đài truyền hình xin được giả làm mẹ của Derby. Cô Rita, một giáo sư tại trường đại học Munich đã khóc nức nở và nói: “Derby là một đứa trẻ tốt như vậy, được giả làm mẹ của cậu bé, tôi cảm thấy vô cùng tự hào”. Một phụ nữ khác 35 tuổi gọi điện đến nói:“Tôi từ nhỏ đã không có mẹ. Tôi cũng vô cùng khát khao được gặp mẹ. Tôi có thể hiểu được tâm tình của Derby”.
Có hàng trăm người mẹ đã gọi điện đến để xin được làm mẹ của Derby, nhưng mẹ của Derby thì chỉ có một. Cho nên, đài truyền hình đã thảo luận và chọn cô Judy làm mẹ của Derby. Bởi vì cô ấy sống cùng thành phố với cậu bé, hơn nữa giọng nói của cô ấy cũng giống với giọng của cậu bé, như vậy sẽ càng có cảm giác thân thiết hơn.
Sáng sớm ngày 17/02/2004, sau một thời gian dài bị hôn mê, cậu bé Derby đã mở mắt. Cô Judy đã ôm một bó hoa loa kèn đẹp xuất hiện ở đầu giường của Derby. Cô nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Derby và nói: “Con trai Derby yêu quý! Mẹ chính là mẹ của con đây!”. Derby dường như nhìn thấy ánh mặt trời, đôi mắt cậu đột nhiên sáng rực lên, cậu đã rất ngạc nhiên và hỏi:“Mẹ thực sự là mẹ của con sao?”. Cô Judy dùng hết sức ngậm lấy nước mắt và gật gật đầu. Tất cả mọi người có mặt ở đây cũng mỉm cười nhìn Derby và gật đầu. Hai dòng nước mắt nóng chảy ra từ đôi mắt của Derby: “Mẹ ơi, con đã tìm mẹ từ rất lâu lắm rồi! Con xin mẹ đừng bỏ con nữa, được không mẹ?”
Cô Judy gật đầu và nghẹn ngào nói: “Con trai yêu quý của mẹ, con hãy yên tâm đi, mẹ sẽ không bao giờ rời xa con nữa…!”. Trên khuôn mặt tái nhợt của Derby nở một nụ cười. Cậu còn muốn nói nhiều hơn nữa nhưng đã không còn sức lực nữa rồi…
Đây là ngày cuối cùng của Derby ở trên cõi đời này, cậu bé luôn nắm thật chặt bàn tay của mẹ mà không buông ra, cậu cũng không muốn nhắm mắt lại vì muốn được nhìn thấy mẹ nhiều hơn… Tất cả mọi người đều òa khóc, cảm thấy như trái tim mình đang vỡ tan ra.
Hai giờ sáng ngày 18/02/2004, Derby đã nhắm mắt lại, vĩnh viên rời xa thế gian nhưng đôi bàn tay của cậu bé vẫn còn nắm chặt bàn tay của mẹ.

Theo Daikynguyenvn / NTDTV

Có cần hoảng hốt khi Nguyễn Phú Trọng nắm quyền CA?

Bùi Quang Vơm (Danlambao) - Sáng 21-9, Hà Nội công bố Quyết định của Bộ Chính trị Khóa XII về việc chỉ định Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020.

Tại buổi lễ, Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính đã công bố Quyết định của Bộ Chính trị về việc chỉ định Đảng ủy Công an Trung ương nhiệm kỳ 2015-2020, gồm 16 người; Ban thường vụ Đảng ủy gồm 7 người, trong đó có 3 Lãnh đạo Đảng, Nhà nước là: Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Nhiều người hoảng hốt. Ông Trọng đương kiêm bí thư Quân uỷ trung ương, bây giờ nhảy vào thường vụ đảng uỷ bộ Công an. Có phải sắp đại loạn đến nơi không?

Bình tĩnh một chút sẽ thấy đây là phản ứng trực tiếp đối phó chuyện chạy trốn của Trịnh Xuân Thanh.

Việc khẳng định chính quyền đảng trị phi dân chủ, không còn là chuyện phải tranh luận, nhưng chỉ vì không thể chấp nhận chế độ mà lẫn lộn khái niệm đạo đức, đến mức bênh vực kẻ cắp, thì sẽ không còn công lý nữa.

Nếu tôi gọi Trịnh Xuân Thanh là một tên ăn cắp, sẽ có ai phản đối?

Tất nhiên, hắn không ăn cắp của đảng, đảng không có gì để hắn ăn cắp. Hắn ăn cắp của dân. Trong con số 3.300 tỷ đồng thất thóat thua lỗ, có một phần vào túi hắn. Đó là mồ hôi, nước mắt, thậm chí là xương máu cuả 3 triệu người dân lương thiện làm ra trong một năm.

Hắn có thể bây giờ chống lại đảng của hắn, nhưng hắn chống ai, thì hắn vẫn là thằng ăn cắp. Hắn ăn cắp của dân, thì dù hắn có trốn thoát vòng tay của tổ chức đảng của hắn, hắn không và sẽ không bao giờ chạy thóat khỏi lưới trời.

Hắn lách được kẽ hở của đảng luật, một thứ pháp luật vận hành bằng chỉ thị của lãnh đạo đảng, vọt được sang Đức hay đâu đó, bên ngoài Việt Nam. Nhưng khốn nạn cho hắn, ngoài Việt Nam, thì luật đảng không còn giá trị. Hắn sẽ không có lối thoát nữa. Sớm hay muộn thì hắn cũng bị bắt.

Hắn đang cố tình lập lờ đánh lận, bịt mắt thiên hạ bằng hoả mù chống đảng, để lách luật chính trị. Hắn trở thành một thằng ăn cắp có hạng là nhờ đảng của hắn. Hắn lên lon, lên chức là nhờ hắn biết đường tận tụy với đảng. Hắn có cơ hội để ăn cắp của dân, vì nhờ có đảng, hắn có địa vị, có quyền lực, và bởi vì đảng cuả hắn trao vào tay hắn một khối tài sản khổng lồ nhưng không có chủ nhân, gọi là tài sản quốc dân, tài sản thuộc sở hữu nhà nước. Nếu hắn không ăn cắp thì mới là một thằng ngu. Có cái chỗ nào có tài sản thuộc sỡ hữu nhà nước mà không có bọn ăn cắp có thẻ đảng. Vấn đề không phải là bắt thằng ăn cắp, mà việc cần trước hết là không để có cái gì vô chủ trước mặt bọn sẵn sằng ăn cắp ấy.

Nhưng của ăn cắp dù có nhiều cũng không thể vô hạn, và không thể đủ để chia khắp. Và nguyên nhân chính hắn bị đảng của hắn truy lùng bắt bớ, chính là trong đảng của hắn, hắn chỉ cung phụng được có một phần. Những kẻ đang tổ chức truy lùng hắn là những kẻ nằm ngoài số đó.

Bây giờ trốn được ra nước ngoài, hắn đang tìm cách tạo dựng cho hắn một hồ sơ chính trị. Hắn chống đảng của hắn vì hắn yêu nước, vì hắn không chịu được chế độ độc tài đảng trị. Hắn không chịu được hành vi đè lên luật pháp của chính ngài tổng bí thư đảng. Hắn không là thằng ăn cắp tiền của, hắn chống đảng vì một cuộc đấu tranh vì một nền dân chủ thật sự cho tổ quốc yêu dấu của hắn. Hắn phải được xem là nạn nhân chính trị. Bên cạnh cái biệt thự giá 5 triệu Euro, hắn sẽ còn được hưởng trợ cấp tị nạn. Hắn sẽ xin được quy chế đoàn tụ gia đình để đưa nốt những người còn lại. Hắn sẽ trở thành một lãnh tụ phong trào dân chủ cho Việt Nam.

Ông Trọng, trước hết không nằm trong nhóm những kẻ có phần ăn chia cái thất thoát 3.300 tỷ đồng đó. Có thể thấy, những kẻ xúm quanh ông Trọng hiện là những người này. Ông Đinh Thế Huynh, thợ cạo giấy, chuyên nghề lý luận, ông Tô Lâm, nguyên thứ trưởng Công An phụ trách An ninh đối ngọai, Trần Quốc Vượng, nguyên viện trưởng Kiểm sát tối cao, Trương Hoà Bình, Chánh án Toà án tối cao, Ngô Xuân Lịch, tướng mà làm bí thư...toàn những nhân vật chức vụ rất cao, nhưng không có phần chia trên chiếc bánh ăn cắp, mà chỉ tử tế thì có chút ít quà cáp.

Không nói tới chuyện khác, chỉ riêng cái bánh 3.300 tỷ này, lần theo con đường nào cũng dẫn tới chỗ Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng. Ông Thăng là cấp trên trực tiếp của Trịnh Xuân Thanh và Vũ Đức Thuận, hai tên nhúng bùn trực tiếp, với chuyên môn nguyên là một kế toán trưởng, chưa biết chừng chính Đinh La Thăng mới là kẻ chủ mưu ăn cắp. Chính vì vậy mà xong chuyện, Trịnh Xuân Thanh lẩn như trạch, lánh thật xa, lặn thật sâu.

Nhưng ông Thăng sơ hở ở chỗ ông Thuận, tác giả Kami nói, ông Thuận này là tay hòm chìa khoá của ông Thăng, nghĩa là không được phép xa ông Thăng nưả bước. Chạy lòng vòng, nhưng khi ông Thăng được ông Dũng giao chức bộ trưởng giao thông, thì Vũ Đức Thuận về làm chánh văn phòng Bộ. Đầu tháng ba, ông Thăng vào làm bí thư Sài Gòn, thì lập tức Vũ Đức Thuận bỏ mặc Văn phòng bộ, lang thang vào Sài gòn chờ cho đến khi ông Thăng thu xếp khả dĩ yên vị, mới bổ nhiệm ông này thành phó chánh văn phòng đảng uỷ. Việc thu xếp này kéo hơi dài, thể hiện ông Thăng không hề làm chủ địa bàn và bộc lộ hoàn toàn bộ mặt thật của Đinh La Thăng.

Có thể dễ dàng đoán nhận ra, Đinh La Thăng là giải pháp thoả thuận giữa Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, trả giá cho việc chấp nhận rút lui của ông Dũng trước đại hội XII.

Sài Gòn là khát vọng nung nấu của Nguyễn Tấn Dũng, vưà để trả hận Lê Thanh Hải, vừa nắm nguồn tấc đất tấc vàng, trong đó có kể đến con vịt đẻ trứng vàng trong tay Lê Thanh Hải là tập đoàn gốc Hoa Vạn Thịnh Phát. Ông Thăng làm ầm ĩ báo chí, trảm tướng, chỉ là để ra oai, phát tín hiệu dụ hàng đối với Vạn Thịnh Phát. Sự kiện khu ngã tư Nguyễn Huệ vào tay Vạn Thịnh Phát vưà rồi báo hiệu kết thúc cuộc mặc cả, và Vạn Thịnh Phát đã đầu quân cho ông Dũng và Thăng.

Nhưng việc khởi phát tiếng súng tấn công này cùng một lúc với việc ban hành ban hành văn bản số 13-TB/TW Thông báo Kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên có thể là một sai lầm nữa của ông Trọng. Ông không thể cùng lúc cán đáng cả ông Dũng lẫn ông Quang. Đây có thể là sự nôn nóng quá sức của ông Đinh Thế Huynh, vì có thể thời hạn giữa nhiệm kỳ đã đến quá gần. Buộc phải vừa bắn vưà dọn ngai.

Nhưng nếu vì bị ép qúa, ông Quang sẽ lại quay lại với ông Dũng. Nếu phải đánh trận như vậy, ông Trọng và ông Huynh tất thất bại, chế độ sẽ sụp đổ. Ông Dũng chỉ có tiền và đội ngũ những tên ăn cắp sẽ không làm chủ được tình hình. Quân đội sẽ lợi dụng khoảng trống, và một chế độ quân phiệt do Tập đoàn 319 tài trợ sẽ được thiết lập. Cha con Phùng Quang Thanh có thể quay trở lại.

Nếu lực lượng quần chúng chưa sẵn sàng, khung kết cấu nền dân chủ chưa có, thì Việt Nam buộc phải đi qua một thời kỳ quân phiệt, tương tự như những gì từng xảy ra tại Mianmar, lịch sử Việt nam sẽ lại phải dừng lại ít nhất hai mươi năm nữa.

Nghiêm trọng, nhưng dư luận mải miết săn tìm Trịnh Xuân Thanh. Cái tội này có phần do Gió gây ra. Gió là chuyển động không khí từ chỗ áp suất khí quyển cao sang chỗ có áp suất thấp. Mà áp suất khí quyển thì giống như hiệu ứng cánh bướm, nói rằng, một con bướm vỗ cánh tại Bắc Kinh có thể gây ra bão ở New York. Nhưng khi Trịnh Xuân Thanh bị bắt, mà chắc chắn bị bắt, thì Gió có thể cũng tắt.

24.09.2016

Powered By Blogger