Sunday, August 2, 2015

Sản phẩm từ VN bị cấm nhập vào Đức


Thưa quí bạn, dưới đây là tin tức về việc nước Đức cấm bán (trả về?) các loại bột làm bánh nhập cảng từ Việt Nam
Các bạn ở các quốc gia khác cũng nên quan tâm. Những loại bột làm bánh pha chế sẳn thường nhập cảnh từ Việt Nam. Các restaurant bán bánh xèo, bánh bột lọc, bánh khọt, bánh bao, bánh bông lan, bánh bò.... không ai chịu khó pha chế tại chỗ đâu. Họ mua bột pha sẳn về để làm bánh cho nhanh.
Theo tin từ Đức thì một trong những tai hại của bột gói pha sẳn nầy là chứa qua nhiều kim loại nhôm (inon muối nhôm ==>tôi đoán là do pha phèn chua vào như là một phụ gia để bột được ngon hơn, hay sao đó). Ngoài kim loại nhôm ra, chắc chắn có nhiều chất khác được pha vào như làm cho trắng, như giữ cho khỏi mốc meo khi bày bán hàng năm....chắc là thực khách ăn vào sẽ được mau gặp ông bà ông vãi.
Một thứ nữa bán theo bánh theo chè, đó là nước cốt dừa. Các bạn mua ly chè có hơn một đô, người ta cho các bạn thêm một ly nước cốt dừa (tùy loại chè) to đùng đặc sẹt béo ngậy. Nhìn qua biết ngay nếu quả là nước cốt dừa thật thì giá tiền đã ngang với ly chè rồi. Dừa khô ở ngoại quốc mắc lắm. Rồi sao, thưa hiện Trung Cộng và Việt Nam đã dùng chất "dỏm" làm giả nước cốt dừa. Các bạn ăn nhiều vào thụt lưởi là cái chắc.
Dưới đây là tấm ảnh chánh thức tôi "lấy từ bên Đức"

Fertigmehlmischungen der Marke Vinh Thuan:
1) Bot Banh Bao Dumpling Flour
2) Bot Banh Khot Flour for the small pancake
3) Bot Banh Bong Lan Hap Steamed cake flour
4) Bot Banh Bong Lan Nuong Baked Cake flour
Stark überhöhte Aluminiumgehalte in Fertigmehlmischungen aus Vietnam Details
1) MHD 12.06.2015 und MHD 30.12.2015
2) MHD 30.12.2014
3) MHD 30.09.2015
4) MHD 30.09.2015

Asia Lac Thien, 04357 Leipzig
Tinh Son Handel GmbH, 04129 Leipzig

Nguồn tin từ webpage nầy click => http://www.lanuv.nrw.de/verbraucher/warnungen/warnungen.htm
Bản nầy do ai đó dịch ra, tôi không biết tiếng Đức.



Không biết báo chí ở VN có đưa tin này hay ko, nhưng báo chí ở Đức đã đăng rồi,, và các chị em người việt ở Đức bắt đầu từ giả bột Vĩnh Thuận rồi đây các thân hữu ạ. Tôi copy nguyên bài  của 1 bạn ở bên Đức đây nha, các thân hữu internet vào đọc và tìm hiểu nha
Chỉ 4 loại này là dính chấu thôi ( Bột Bánh Bao , Bột Bánh Khọt , Bột Bánh Bông Lan Hấp , Bột Bánh Bông Lan Nướng ), các loại còn lại chưa thấy đăng , nhưng mà từ bấy lâu nay mình đặt trọn niềm tin vào nó, còn bây giờ từ tôi xin giã từ "Made in VN".

BÁO CHÍ ĐỨC ĐƯA TIN: Những gói bột trộn sẵn của hãng Vĩnh Thuận chứa qúa nhiều chất nhôm (1670mg/Kg trong khi mức định cho phép cao nhất cho phép mỗi người có thể sử dụng 1 tuần là 1mg/kg nặng cơ thể ) Hãy phổ biến rộng rãi đễ tránh nguy hại đến sức khoẻ của bạn, gia đình và bạn bè.
Nhôm rất có hại cho cho cơ thể , đặc biệt với các đường thần kinh. Khi tiếp nhận quá nhiều chất nhôm. Việc đưa nồng độ đáng kể so với một thời gian dài có thể dẫn đến ảnh hưởng sức khỏe nghiêm trọng, chẳng hạn như :
- Chết tế bào não.
- Thiệt hại đối với hệ thống thần kinh trung ương.
- Chứng mất trí.
- Mất trí nhớ.
- bơ phờ.
- Chấn động bạo lực
.

Hải sản khô ruồi không dám đậu

Qua số điện thoại đường dây nóng của Báo Bình Thuận, nhiều bạn đọc phản ánh “chuyện lạ” nhiều cửa hàng bán các loại cá khô, mực khô… nhưng không có một con ruồi nào đậu vào.
Đây là loại sản phẩm vốn dĩ thu hút khá nhiều ruồi, kiến nhưng không biết bằng cách nào các cửa hàng này đã “trị tận gốc” tình trạng này. Từ thông tin bạn đọc cung cấp, chúng tôi đã lần theo dấu vết và phát hiện sự thật kinh hoàng phía sau những con cá khô vàng óng...
Ruồi “chạy xa”

Trong vai một người cần tìm mối hàng cung cấp cá khô, mực khô với số lượng lớn để đưa đi nơi khác tiêu thụ, chúng tôi đã đến nhiều chợ, khu vực chuyên phơi hải sản khô trên địa bàn TP Phan Thiết để tìm hiểu. Điều dễ nhận ra ở những nơi này không có bóng dáng một con ruồi, dù môi trường xung quanh rất ẩm thấp, có nhiều vũng nước đọng.

Trước đây, ở một tiệm bán cá khô, mực khô thường để một cây quạt nan, túi bóng đựng nước để đuổi ruồi. Nhưng hiện nay hầu như không còn cửa hàng nào làm việc này và cũng không có bóng dáng một con ruồi. Chọn một sạp bán hải sản khô thuộc dạng lớn nhất ở khu vực chợ tạm Phan Thiết để hỏi mua cá khô, chúng tôi được bà chủ cửa hàng chào đón nhiệt tình. Bà chủ cho biết đây là cá khô mới làm, được mua từ các ngư dân tự phơi ở phường Đức Long, TP. Phan Thiết.


“Hàng mới về, chú cứ lấy về bán, hàng ở đây thì yên tâm không bao giờ thối, mốc meo đâu, có gì cứ đem đến đây đổi lại”, bà chủ khẳng định. Khi chúng tôi hỏi nếu vận chuyển ra Bắc, thời tiết khác ở trong Nam, khô cá để lâu có bị hư không. Ngay lập tức, bà chủ bảo đảm sẽ “bao sử dụng 1 năm”. Khi chúng tôi thắc mắc tại sao khô để 1 năm không hư, có bí quyết gì không thì bà chủ sạp chỉ nói là “bí quyết” nghề nghiệp, rồi lãng sang chuyện khác.


Rời chợ tạm Phan Thiết, chúng tôi đến khu chuyên phơi hải sản không tên ở khu phố 5, phường Đức Long, TP. Phan Thiết. Khác hẳn với thái độ cáu gắt của bà chủ đồ khô trước đó, chủ vựa cá khô không biển hiệu này khá vui vẻ.

Chúng tôi ngỏ ý muốn mua khô cá các loại với số lượng lớn để đem về bán lẻ. Nhưng thấy chúng tôi lo lắng chuyện bán hàng chậm, khô sẽ bị hư, lỗ là cái chắc thì bà chủ trấn an bằng cách chỉ dẫn cách bảo quản khô để bán được lâu hơn, cũng như cách “tút” lại hàng cũ sao cho giống y như hàng mới. Theo đó, muốn giữ hàng được lâu, không bị ruồi bu, kiến đục thì phải sử dụng chất diệt ruồi, kiến…


Muốn để lâu, phải dùng hóa chất


Bà chủ vựa cá khô này nói, cá khô hay mực khô là loại thực phẩm rất dễ bị kiến đục, muốn để lâu hay đem đi xa phải tẩm ướp rất kỹ. Nếu không chỉ vài ngày là hỏng, không bán được. Do cá khô rất dễ bị kiến đục nên phải xịt thuốc chống kiến. Sau 3 ngày, thuốc bay hơi hết nên khi đưa hàng ra chợ, người ta vẫn phải tiếp tục xịt thuốc diệt kiến (theo tìm hiểu của chúng tôi, chất diệt ruồi, kiến hiện nay thường được người phơi cá khô sử dụng là trichlorfon).

Hàng càng để lâu càng phải xịt nhiều thuốc. Tỉ lệ pha là khoảng 3 muỗng cà phê hóa chất với 10 lít nước và ngâm tất cả khô vừa mua vào khoảng 20 phút, sau đó vớt ra rồi đem phơi nắng. Để cá khô khoảng 3 ngày cho bay hết mùi là mang ra bán ngoài chợ được. Với việc sử dụng chất này cá khô sẽ bảo quản được hơn 1 năm mà không sợ hư.

Nhìn khô tràn lan nhưng tuyệt nhiên không có bất cứ con ruồi nào bâu, chúng tôi thắc mắc thì chị chủ chỉ trả lời ngắn gọn “chất đó ruồi nó kỵ lắm”. Hiện nay, khô cá được bày bán tràn lan trên thị trường từ chợ đến siêu thị. Tuy nhiên, việc phân biệt khô cá có sử dụng chất bảo quản trichlorfon hay không là điều khó nhận biết đối với người tiêu dùng.

Hùng, người từng nhiều năm làm công cho các vựa cá khô lớn trên địa bàn TP. Phan Thiết cho biết, không riêng cá khô mà cả tôm khô cũng thường được tẩm ướp hóa chất khá nhiều. Tôm nguyên liệu mua về được phân loại. Loại ngon chế biến riêng, phơi ở những nơi có nền xi măng và có người coi ngó cẩn thận. Còn tôm loại thường hoặc “có vấn đề” được luộc sơ, lột vỏ, tẩm ướp gia vị, hóa chất, trong đó không thể thiếu phẩm màu để tôm săn cứng và màu sắc bắt mắt.

Một kỹ sư chuyên ngành chế biến hải sản cho biết: Để khử trùng, tẩy trắng, người ta thường sử dụng clorin, chất này nếu sử dụng nhiều sẽ để lại mùi hôi khó chịu. Đối với những cơ sở chế biến thủy sản công nghiệp, liều lượng sử dụng được kiểm soát rất chặt chẽ nên sản phẩm bảo đảm an toàn. Nhưng ở những cơ sở nhỏ, chế biến thủ công thì việc sử dụng hóa chất rất tùy tiện, không theo đúng quy định. Nếu sử dụng quá liều sẽ gây ngộ độc thực phẩm, nguy hiểm hơn là gây bệnh ung thư.

Trong quá trình tìm hiểu về sản phẩm cá khô “ruồi không dám đậu”, chúng tôi còn chứng kiến cách sơ chế cá sẽ mang bệnh cho người tiêu dùng.

Mai Vân
 

Hãy tẫy chay Việtnam XHCN !!

 Việtnam bây chừ đâu còn quốc thễ nữa ...mà NHỤC !!

"Nhục quốc thể"


NHƯ THẾ NÀO LÀ NHỤC QUỐC THỂ?
HÃY TẨY CHAY hãng xe NAM PHƯƠNG 269 PHẠM NGŨ LÃO

..sửa lại:

Hãy tẫy chay Vietnam ..

Marta (35 tuổi)David (39 tuổi), Lucia (5 tuổi) và Max (2 tuổi) là một gia đình Tây Ban Nha du lịch vòng quanh thế giới sau nhiều năm tích cóp. Họ tới Việt Nam đầu tháng 7 và đã có những trải nghiệm tuyệt vời về con người, phong cảnh cũng như lòng hiếu khách của cộng đồng couchsurfing Việt Nam.

Tối ngày 21/7, họ đón xe đêm từ Nha Trang về TP.HCM, ở lại TP.HCM ngày cuối cùng trước khi đón máy bay đi tiếp sang Singapore. Và ở đây họ bắt đầu một hành trình bi hài kịch về cái gọi là “lòng hiếu khách” của một bộ phận người Việt.

Trên chuyến xe giường nằm 21/7 từ Nha Trang về Tp.HCM, David đặt ipad iphone trên người trong khi ngủ. Tỉnh dậy lúc 3h sáng, David phát hiện ra 2 món này biến mất. Sau khi check kĩ chỗ nằm và các vị trí chung quanh, David biết chắc mình đã bị mất cắp. Dưới áp lực của vợ chồng anh, tài xế xe yêu cầu mọi người cho kiểm tra hành lý để tìm nhưng không thấy.

Sáng ngày 22/7David quyết định đi báo cảnh sát để có xác nhận mất cắp để khai báo bảo hiểm. Sau khi bị hướng dẫn vòng vòng qua 3 trạm công an, họ được hướng dẫn đến số 66 Bùi Viện. Ở đây công an không chịu xác nhận với lý do họ bị mất cắp trên đường, không phải ở TP.HCM, đồng thời yêu cầu phải có người địa phương thông dịch mới đồng ý xác nhận, mặc dù:

- Họ mất cắp trên đường đi, không thể dừng xe ngay đêm khuya để đi tìm công an
- Công an nói tiếng Anh cực kì lưu loát nhưng vẫn nằng nặc đòi tất cả người báo cáo mất cắp phải có người địa phương đến phiên dịch thì may ra họ mới giải quyết.
Tôi là người địa phương duy nhất ở TP.HCM mà họ biết. Vì thấy nhục, tôi đã bỏ việc 3 tiếng đồng hồ để la lối, làm dữ, giằng co với công an và giúp được David có được tờ giấy xác nhận quý giá kia..

Nhưng chuyện không dừng lại ở đó.
Khi còn lang thang ở khu vực Bùi Viện, họ phát hiện ra ipad bị mất cắp đã được kích hoạt ở vị trí gần đó. Lần theo map, họ lên lại ngay chính chiếc xe (xe đò giường nằm) đã chở họ tới TP.HCM. Lúc đó tài xế đang ở trên xe và không thừa nhận trên xe có ipad. Tín hiệu kích hoạt ipad cũng tắt đi khi họ vừa tới.
Trước đó, tài xế xe này được tôi và David mời đi sang đồn công an để xác nhận có xảy ra mất cắp và anh ta đã nhờ tôi hỏi ID icloud của chiếc ipad với lý do “Bạn anh có thể lần ra ipad nếu có ID icloud. Sau khi tìm ra sẽ trả cho bạn anh 1 triệu đồng”. Marta đã không đồng ý.
Khi vào được chiếc xe, họ được vào lục soát chỗ ngồi lần nữa, nhưng vẫn ko thấy ipad. Họ quay lại văn phòng nhờ nhân viên hãng xe can thiệp. Nhưng không ai có động thái nào gây áp lực với tài xế và tất cả đều trả lời “không có”.
Đến khi tôi đến và yêu cầu được gặp người quản lý hãng xe, anh ta thấy người địa pharyngé đến mới chịu gặp, nghe câu chuyện từ đầu và nói rằng “tín hiệu map từ ipad là ko thể sai”,nhưng “không thể gây áp lực với tài xế ngay bây giờ”. Tôi đành thuyết phục David cho họ 2 ngày để làm việc và liên lạc lại.
Không làm gì được, Marta đã bật khóc ngay trước cửa hãng xe. Lucia (5 tuổi) và Max (2 tuổi) đã trải qua 1 ngày cuối cùng ở Việt Nam lang thang ngoài nắng từ sáng đến 8:00 tối,đói meo và rã rời sau 1 đêm không ngủ và 1 ngày gặp hết chuyện trời ơi này sang chuyện trời ơi khác.
4 ngày trôi qua không có ai liên lạc...
Hôm qua, tôi mất kiên nhẫn gọi lại và yêu cầu gặp quản lý. Lần đầu nhân viên tổng đài né tránh, nói em là nhân viên mới, em không biết, chị rất phiền. Lần thứ hai tôi gọi thì một nhân viên khác lớn tiếng nói không đồng ý cho gặp, và dập máy vô cùng thô lỗ. Dù tôi biết chắc đó chính là 2 nhân viên trực điện thoại đã chứng kiến cuộc nói chuyện của tôi, gia đìnhDavid và người quản lý của họ từ đầu đến cuối.
Dù tôi đã gây áp lực, gọi điện thoại quấy rối như một du khách nước ngoài bị giựt camera ngay góc Diamond Plaza. Cả một đoàn người và xe đứng chờ đèn đỏ mà không ai lao xe ra để cản tên ăn cướp, cũng không ai đuổi theo và phụ truy hô. Mất là mất. Ngu thì ráng chịu.
Tôi còn nhớ cảm giác người Pháp nói rằng “khi mày sang Pháp, mày bị chặt chém, ai cũng sẽ bảo vệ mày. Còn khi tụi tao sang VN, tao bị chặt chém thì mọi người nghĩ đó là chuyện đương nhiên”


Tôi không phụ bắt được tên ăn cướp trên góc đường Diamond, cũng không thể thay đổi tư duy về cách bán hàng cho Tây của cả một thế hệ người Việt. Nhưng việc sau đây thì tôi nhất định phải làm:

- Tôi kêu gọi mọi người share thông tin và tẩy chay hãng xe Nam Phương vì dịch vụ và thái độ vô cảm của họ đối với hành khách. Dù không quá lạc quan, nhưng tôi hi vọng động thái này có thể ảnh hướng ít nhiều đến kết quả kinh doanh của họ, đánh động để thay đổi tư duy và thái độ của họ.

- Tôi mong mỏi những anh chị phóng viên nào nhận được thông tin này có thể tìm hiểu sự việc sâu hơn. Không có hành khách nào muốn bị lấy cắp đồ bởi chính nhân viên trên chiếc xe cao cấp giường nằm ngay trong kì du lịch.

Thông tin về hãng xe:

Xe du lịch Nam Phương.
Văn phòng ở Tp.HCM: 269 Phạm Ngũ Lão, quận 1, TP.HCM. Số điện thoại: Tel: 08. 39209868 - 39209879
Văn phòng Nha Trang (Khánh Hòa): 01 Nguyễn Thiện Thuật, Tel: 058. 3527588 - 3527589,

Facebook của Marta Marta Vizcaíno
(ảnh là gia đình của David, Marta, Lucia và Max khi du lịch ở VN)

Tran Ly Na's photo.
 

Gái Việt đi làm cô dâu bên Tàu có nguy cơ bị đưa và lò mổ để hái nội tạng!


Thời gian gần đây, Việt Nam dấy lên những đồn đoán cho rằng, hơn 100 cô dâu Việt cùng với một phụ nữ Việt Nam làm môi giới trung gian tại tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc có thể đã bị đưa vào các lò mổ nội tạng tại nước này.

Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Cô dâu Việt Nam. (Ảnh AFP)
Cảnh sát Trung Quốc đang truy tìm hơn 100 cô dâu Việt Nam biến mất không để lại dấu vết cùng với một người môi giới từ hồi Tháng 11 ở tỉnh Hà Bắc. Một quan chức địa phương được báo chí trích lời nhận định, một đường dây buôn người có tổ chức có thể đứng sau vụ mất tích hàng loạt trên.
Giám đốc Trung tâm Bảo trợ Xã hội tỉnh Lào Cai cho biết, các vụ buôn người từ Việt Nam sang Hoa Lục vẫn tăng đều thời gian qua. Nạn nhân phần lớn là người thất nghiệp, muốn kiếm việc làm để mưu sinh. Ông Vinh cho biết, các tổ chức buôn người đã lợi dụng tâm lý này để lừa rất nhiều phụ nữ Việt Nam đưa sang Hoa Lục, và một nửa trong số này bị bán làm vợ.
Thông tin hiện chưa được xác thực, tuy nhiên hoạt động mổ cắp nội tạng phi pháp tại Trung Quốc không phải là việc quá xa lạ.
Vào năm 2012, cảnh sát Trung Quốc đã triệt phá đường dây quy mô lớn chuyên buôn lậu nội tạng người, bắt 137 nghi phạm và giải cứu 127 nạn nhân bị lừa bán nội tạng.
Vào tháng 8/2014, lần đầu tiên báo chí Trung Quốc tiết lộ chi tiết về đường dây buôn thận người gồm 12 thành viên mà cầm đầu là chủ tịch hội đồng quản trị một công ty dược. Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Sự việc khiến dư luận Trung Quốc phẫn nộ sau khi được phơi bày trên báo Tân Kinh số ra ngày 10/8. Băng nhóm này đã bị Tòa án nhân dân quận Thanh Sơn Hồ ở Giang Tây tuyên án từ 2 – 9,5 năm tù giam sau hơn một năm bị bắt giữ. Nhóm đã kiếm hơn 1,5 triệu nhân dân tệ (243.600 USD) từ hoạt động mua bán thận trong hai năm 2011 và 2012.
Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Một băng nhóm, gồm cả bác sĩ, y tá, trong vụ dụ dỗ một thiếu niên 17 tuổi bán thận mua iPhone bị ra tòa tại Trung Quốc. (Ảnh chụp lại từ màn hình)
Trung Quốc, thiên đường của ngành du lịch ghép tạng
Thống kê của Bộ Y tế nước này cho thấy, tại Trung Quốc hàng năm có 1,5 triệu bệnh nhân cần được ghép tạng, song chỉ có 10.000 ca ghép được thực hiện vì thiếu người tình nguyện hiến tặng. Chính sự chêch lệnh lớn giữa “cung” và “cầu” đã khiến thị trường” chợ đen” về buôn bán nội tạng bất hợp pháp phát triển.
Tuy nhiên, hoạt động nội tạng chợ đen của các đường dây buôn người chỉ là một phần rất nhỏ trong thị trường nội tạng sầm uất tại Trung Quốc, khi nước này được xem là điểm đến lý tưởng của người có nhu cầu ghép tạng trên toàn thế giới. Điều đáng nói ở đây, cơ quan nhà nước lại chính là tổ chức đứng sau hoạt động phi nhân tính này, cụ thể đó là các bệnh viện quân đội.
Trong đường dây buôn bán tạng được phát giác năm 2012, Nhật báo Pháp Luật, một tờ báo của nhà nước Trung Quốc cho hay, Phó Giám đốc Khoa Cấy ghép thận của Bệnh viện Đa khoa Quảng Châu, ông Chu Vân Tùng (Zhu Yunsong), đóng vai trò quan trọng trong mạng lưới buôn lậu nội tạng bất hợp pháp này.
Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Bác sĩ quân đội là Chu Vân Tùng, người đóng vai trò quan trọng trong mạng lưới buôn lậu nội tạng bất hợp pháp, và cũng là cái tên nằm trong cuốn sách điều tra về hoạt động mổ cắp nội tạng học viên Pháp Luân Công bất hợp pháp tại Trung Quốc, cuốn sách mang tên “Thu hoạch đẫm máu”.
Để đáp ứng nhu cầu ghép tạng không chỉ trong nước mà còn cho cả du khách nước ngoài, Bộ trưởng Bộ Y tế Trung Quốc là Hoàng Khiết Phu từng thừa nhận, nội tạng cấy ghép được lấy từ tử tù.
Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Hình ảnh minh họa, vạch trần tội ác mổ cắp nội tạng của chính quyền Trung Quốc.
Tuy nhiên, theo thống kê, từ năm 1994 đến 1999, tại Trung Quốc có khoảng 18.500 ca ghép tạng, nhưng sau năm này đến tính đến năm 2005, số ca ghép tạng tăng vọt lên con số60.000. Trong khi đó, số lượng tử tù hàng năm ở Trung Quốc chỉ vào khoảng trên dưới 2.000 người. Không những thế, thời gian chờ ghép tạng tại Trung Quốc lại ngắn ngủi đến bất ngờ, thời gian dài nhất là hai tháng, ngắn nhất thậm chí chỉ 2 ngày. Trong khi đó, tại các nước khác trên thế giới, thời gian chờ đợi nội tạng thích hợp có thể lên đến hàng năm trời. Vậy nguồn cung khổng lồ nào đáp ứng được hoạt động cấy ghép nội tạng chuyên nghiệp và quy mô lớn đến thế?
Theo báo Đại Kỷ Nguyên, thời gian này tương ứng với khoảng thời gian ông Giang Trạch Dân cho triển khai chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công. Năm 1999, học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc lên đến 100 triệu người. Như vậy, trong chiến dịch đàn áp này, chỉ cần bắt giữ một lượng nhỏ học viên Pháp Luân Công, tiến hành giam giữ họ tại những nơi bí mật, thì không lo sợ việc thiếu nguồn tạng.
Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Học viên Pháp Luân Công trước năm 1999 lên đến 100 triệu người, như vậy trong chiến dịch đàn áp này, ĐCSTQ không phải lo việc thiếu nguồn cung cho hoạt động thu hoạch tạng để cấy ghép kiếm lợi nhuận.
Cho đến nay, đã có hơn 10 người, là các bác sĩ cấy ghép tạng, phóng viên, cán bộ quân y và cảnh sát giám sát cấy ghép, đã đứng ra làm chứng phơi bày sự thật mổ cướp nội tạng mà người đứng sau là Đảng cộng sản Trung Quốc. Thậm chí Bạc Hy Lai trong điện thoại đã thừa nhận mệnh lệnh mổ cướp nội tạng của các học viên Pháp Luân Công là từ Giang Trạch Dân và Chu Vĩnh Khang. Hiện hai trong 3 nhân vật này đã phải rơi vào vòng lao lý do cáo buộc tham nhũng và các tội danh khác.
Trung Quốc, mo cap noi tang, 100 cô dâu Việt,
Bạc Hy Lai, Chu Vĩnh Khang, Giang Trạch Dân được cho là 3 thành viên chủ chốt đứng sau hoạt động thu hoạch nội tạng quy mô và có hệ thống, nhưng phi nhân tính tại Trung Quốc. Hiện 2 trong số 3 người đang phải chịu vòng lao lý.
Được chính quyền hậu thuẫn, một tội các phi nhân tính như thế vẫn ngang nhiên tồn tại và hàng năm thu về cho nhà nước hàng trăm triệu USD, thì việc 100 cô dâu người Việt mất tích và rơi vào hang ổ buôn người cấy ghép tạng tại Trung Quốc là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Đạo đức, lương tri của người dân Trung Quốc cùng bộ máy lãnh đạo đang xuống cấp trầm trọng, và tác hại của sự tệ hại này lên cuộc sống người dân khắp thế giới, trong đó có Việt Nam, ngày càng trở nên rõ ràng hơn.
Xem thêm:
Tổng hợp từ Zing News, Đại Kỷ Nguyên

CỘNG SẢN LÀ XẢO TRÁ ÁC ĐỘC ĐỂ: CƯỚP CHÍNH QUYỀN, TRỊ DÂN VÀ LỪA QUỐC TẾ


NGUYỄN PHÚC LIÊN
Geneva, 01.08.2015



Viết về vụ tráo trở đổi người Phùng Quang Thanh hôm nay, không phải là tôi quan tâm đến cái chết hay việc biến mất của hắn, nhưng tôi quan tâm đến việc xảo trá ác độc của cả đảng CSVN đang diễn ra, nhất là lúc này chúng đang giết nhau để dành quyền hành. Đã nhiều lần tôi viết và nói ở các Diễn Đàn Paltalk rằng tôi không mất giờ đọc những tin của Truyền Thông CSVN khi nói Phùng Quang Thanh sống, đã chữa khỏi ung thư phổi và về nước. Tôi chỉ đợi khi CSVN buộc lòng phải tuyên bố làm quốc táng cho một hèn tướng, thì tôi sẽ tặng những vần thơ của một Thương Binh VNCH để làm điếu văn :


GỬI SÚNG CHO TAO

Tao cụt một chân một tay,
Nhưng còn một tay
Viết thư giùm cho thằng mù hai mắt
………………………….
Có điều tao không thể hiểu
Bao nhiêu năm qua
Chúng mày cứ mãi dặn dò
Thế giới văn minh, đừng làm gì bạo động
Liệu chúng mày có thể hoà hợp được không
Với lũ kên kên hổ báo?
Những con thú cực kỳ giầu có
Mang " thẻ đỏ , tim đen "
Nợ Nga, sợ Tầu, lạy Mỹ
………………………………….
Chúng tao lết lê trên thành phố Cáo Hồ
Nên biết rõ từng tên đại ác
Trên bàn tiệc máu xương dân tộc
Nhà hàng nào chúng cũng ăn nhậu
Bé gái nào cũng bị chúng mua trinh!
Chúng ta sẽ tỉa từng thằng
Đất nước cần nhiều "quốc táng"
Bớt được mạng thằng Cộng Sản nào
Thì địa ngục xã hội chủ nghĩa này
Còn có chút sáng láng hơn

…………………………..

Nguyễn Cung Thương, Sàigòn, VN


Định đợi khi nào Bộ Chính Trị CSVN xạo không nổi nữa, phải tuyên bố làm quốc táng cho Phùng Quang Thanh, thì tôi tặng bài điếu văn trên đây bằng những Thơ viết từ Thành phố Sài Gòn.
Khi quan tâm đến Phùng Quang Thanh, nhưng mở Facebook (Phuc Lien Nguyen) của tôi ra, lại thấy nhan nhản hình của Phùng Quang Thanh đủ loại trước đây và hiện nay. Vô tình nhìn nụ cười trên các hình ấy, tôi thấy sự khác biệt của hai hàm răng của cùng một người. Tôi lưu ý đến sự khác biệt căn bản này chứng tỏ việc gian xảo và bịp bợm của đảng CSVN : không những lừa đảo Dân mà còn muốn bịp Quốc tế nữa. Tôi xin trình bầy hai điểm :
=> Bản chất của Cộng sản là lừa bịp để giết người và biển thủ tài sản
=> Chứng cớ hiển nhiên của lừa bịp khám phá từ răng của Phùng Quang Thanh
Bản chất của Cộng sản là lừa bịp
để giết người và biển thủ tài sản
Không ai không nhớ lời tóm tắt của Cố TT.NGUYỄN VĂN THIỆU về bản chất của Cộng sản : « Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm ! », nghĩa là chúng nói một đàng, làm một nẻo. Người dân Miền Nam đã từng gặp những xảo trá giết người như vụ Mậu Thân tại Huế, như việc nuốt trửng Hiệp Định Paris năm 1975… Người dân Miền Bắc đói khổ đã từng nghe chính Hồ Chí Minh nói rằng dân Miền Nam bị bóc lột đến chết đói nên Miền Bắc phải nhịn ăn góp gạo cho Cộng sản để cứu chết đói Miền Nam ! Xạo ác độc hết chỗ nói của ngay chính tên tổ Hồ Chí Minh của CSVN. Xỉ vả như vậy mà cả đảng CSVN không biết nhục hay sao !
Không phải chỉ Cố TT.NGUYỄN VĂN THIỆU và Dân VN kinh nghiệm về sự xảo trá của CSVN, mà chính những nhân vật đã từng sống và lãnh đạo Cộng sản đã phải thú nhận về sự gian xảo của Cộng sản quốc tế.
Cựu Tổng thống đảng Cộng sản Nga sô, Ông Mikhail GORBACHEV đã tuyên bố : «Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng CS. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng : Đảng CS chỉ biết TUYÊN TRUYỀN và DỐI TRÁ ! »
Nữ Thủ tướng Đức, Bà Angela MERKEL, đã sinh ra và sống ở Đông Đức, tuyên bố chắc nịch : "Cộng sản đã làm cho người dân trở thanh GIAN DỐI"
Cố Tổng Thống Nga, Ông Boris YELTSIN, vì vậy, đã quyết định dứt khoát chứ không như TT.Hoa kỳ Barack OBAMA ngày nay con non nớt hy vọng dùng Nhân quyền để cải hóa CSVN. TT.Boris YELTSIN quyết định dứt khoát như sau : « CS không thể nào sửa chữa, mà cần phải ĐÀO THẢI NÓ« , nghĩa là phải CHÔN VÙI HẲN nó như Dân Tộc VN khẳng định và hành động theo ý chí sắt đá !
Chứng cớ hiển nhiên của lừa bịp khám phá từ răng của Phùng Quang Thanh
Như ở đầu bài chúng đã nói, tôi không thèm để ý đến việc Phùng Quang Thanh sống chết thế nào. Nhưng khi quan sát hai hàm răng, tôi thấy đây là CHỨNG CỚ HIỂN NHIÊN, VẬT LÝ VÀ KHÁCH QUAN VỀ SỰ DỐI TRÁ (Preuve évidente, physique et objective du mensonge/ Evident, physical and objective Proof of lying).
Đây mới là điều quan trọng để chúng tôi phải viết. Thực vậy :
& Tình hình Việt Nam đang ở thời kỳ chuyển biến quan trọng, CSVN đã lừa dối bưng bít tin tức để tính toán thủ lợi cho mình. Đây là khía cạnh bịp bợm Dân.
& CSVN nịnh Tầu và đã bán đất biển cho Tầu và ngày nay đang muốn đu đưa với Mỹ. CSVN đang tính toán lừa đảo TT.Barack OBAMA về Nhân Quyền và về việc cố thủ giữ lại đảng Cộng sản lâu dài thêm nữa.
Chính vì vậy chúng tôi thấy cần phải nói lên Chứng cớ hiển nhiên của việc DỐI TRÁ về Phùng Quang Thanh như một tỉ dụ điển hình về bản chất gian xảo của Cộng sản. Chúng tôi xin trình bầy sự gian xảo về Phùng Quang Thanh như dưới đây.
Người ta có thể kiếm ra người giống như Phùng Quang Thanh. Người ta cũng có thể dùng chất dẻo để làm những bộ mặt giả rất tinh tế từng nếp nhăn, vết thẹo. Nếu chỉ dựa vào diện mạo bề ngoài do chất dẻo (silicon) nặn uốn tinh tế, thì chúng ta có thể nghĩ hai người là một.
Đễ kiểm soát giả thiệt, người ta thường quan sát vành TAI vì vành Tai ít thay đổi.
Nhưng một điểm rất đặc biệt nữa là quan sát hàm răng vì HÀM RĂNG và NHỮNG CÁI RĂNG là cá biệt cho mỗi người.
Rất may, tôi nhận được hai nụ cười của Phùng Quang Thanh thiệt và Phùng Quang Thanh giả để lộ HAI HÀM RĂNG để tôi có thể quan sát sự khác biệt.
Xin quý độc giả xem hình đính kèm và chính quý vị chứng nhận bằng mắt của mình cái CHỨNG CỚ HIỂN NHIÊN, VẬT LÝ VÀ KHÁCH QUAN VỀ SỰ DỐI TRÁ (Preuve évidente, physique et objective du mensonge/ Evident, physical and objective Proof of lying).

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 01.08.2015

Công an bắt cóc người nhà dân oan Nguyễn Trung Can

Trước khi xảy ra vụ cưỡng chế, gia đình ông Nguyễn Trung Can và bà Mai Thị Kim Hương tuyên bố sẽ liều chết giữ đất.


Phong trào liên đới Dân oan tranh đấu khẩn báo công luận

Về việc côn an Long An vừa bắt giữ bà Nguyễn Thị Liên là chị gái Dân oan Nguyễn Trung Can khi bà Liên vừa ra khỏi Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn

Kính thưa Đồng Bào và các Thân Hữu 

Phong Trào Dân Oan chúng tôi xin khẩn báo quý vị chuyện đang xảy ra.

Bà Nguyễn Thị Liên là chị của Dân oan Nguyễn Trung Can vừa ghé thăm Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Khi ra khỏi cổng nhà dòng chừng trăm thước thì côn an Long An xông ra bắt giữ rồi chở đi bặt tăm. Bà Liên chỉ kịp bấm điện thoại cấp báo thân nhân là bà đang bị một nhóm côn an Long An mà bà biết mặt bắt đi.

Hiện giờ bà Liên đang bị côn an Long An đưa đi đâu và giam giữ ở đâu thì gia đình cũng như Phong Trào chúng tôi hoàn toàn không được biết.

Bà Liên không dính dáng gì tới vụ tà quyền ác đảng thị trấn Thạnh Hóa tỉnh Long An đem hàng trăm tay sai các loại tới cướp chiếm nhà ở của gia đình Dân oan Mai Thị Kim Hương - Nguyễn Trung Can vào ngày 14-4-2015 vừa qua.

Chúng tôi khẩn báo tin này và xin công luận trong ngoài nước nhanh chóng ra tay hành động để tà quyền ác đảng CSVN phải dừng tay tội ác, chấm dứt hành động ngang ngược tác yêu tác quái trên sự sống của người dân Việt Nam, nhất là của những Dân Oan khốn khổ chúng tôi.

Phong Trào Liên Đới Dân Oan Tranh Đấu khẩn báo.

Việt Nam 14 giờ ngày 1 tháng 8 năm 2015

Trần Ngọc Anh

Phép lập hội hay Quyền lập hội???

Ngày 09-06-2015, trên thuvienphapluat, người ta thấy xuất hiện Dự thảo (không đề số thứ tự) mang tên Luật về Hội do Quốc hội Việt cộng đưa ra. Được biên soạn nhằm thay thế “Sắc lệnh số 102/SL/L004 ngày 20-05-1957 của Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ban hành Luật quy định quyền lập hội” (lời văn dự thảo) cũng như nhằm nâng cấp “Nghị định số 45/2010/NĐ-CP của Chính phủ: Quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội” do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký ngày 21-04-2010, Luật về Hội dự tính hoàn tất và ban hành vào năm 2016 để sẽ có hiệu lực đầu năm 2017. Dự thảo hiện có 8 chương và 37 điều.

Y như Dự thảo Luật Tín ngưỡng Tôn giáo đưa ra lấy ý kiến các tín đồ ngày 10-04-2015 và đề án trưng cầu dân ý để sửa đổi Bộ luật Hình sự được Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố hôm 14-7-2015, có thể cho rằng Dự thảo Luật về Hội này phát xuất từ sự đòi hỏi của nhân dân và sự áp lực của quốc tế về tính dân chủ, minh bạch và công bằng của nền luật pháp tại Việt Nam, vốn là cả một rừng luật nhưng mang bản chất luật rừng. Nó cũng phát xuất từ sự lo ngại của đảng và nhà cầm quyền Việt cộng trước việc ngày càng xuất hiện các tổ chức xã hội dân sự độc lập mà mục tiêu trước mắt là quyết liệt đấu tranh cho các nhân quyền cơ bản.

Với não trạng độc đoán và mục tiêu độc quyền thường lệ, nhà cầm quyền đưa ra văn bản luật mới này không ngoài mục đích kiểm soát chặt chẽ các hoạt động của nhân dân hơn nữa. Điều này thấy rõ trước hết nơi tên gọi: “Luật về Hội” (đang khi Sắc lệnh năm 1957 của Chủ tịch nước từng viết “Luật quy định quyền lập hội”), và ngay nơi điều đầu tiên: “Luật này quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý nhà nước về hội”. Tiếp đến, dọc dài 37 điều, các bẫy pháp lý từng bước giăng ra và các nút dây càng lúc càng siết chặt, để cuối cùng biến mọi tự do liên quan tới quyền lập hội thành những tội phạm hình sự (y như trong Dự thảo Luật tín ngưỡng tôn giáo).

Chính vì thế mà hôm nay, 01-08-2015, 22 tổ chức xã hội dân sự độc lập đang bị nhà cầm quyền mưu tính xóa sổ đã cùng nhau ra Tuyên bố chung đối với Dự thảo Luật về Hội đó. Sau khi khẳng định rằng sự minh bạch, toàn diện, hoàn chỉnh và công bằng của luật pháp là cần thiết đối với sự bảo đảm và phát huy các quyền tự do dân sự, đối với sự phát triển toàn diện của quốc gia, rằng điều 4 Hiến pháp là nguyên nhân quan trọng cho tình trạng thiếu vắng một nền pháp trị thực sự ở Việt Nam, rằng sự can thiệp tuỳ tiện của Nhà nước bằng luật pháp vào đời sống dân sự sẽ ngăn chặn sự đóng góp hữu hiệu của công dân trong việc hình thành các quốc sách tốt đẹp, Tuyên bố chung vạch ra 8 khuyết điểm, hay nói thẳng là 8 sai lầm hoặc mưu mẹo của Việt cộng.

Đó là (1) Phân biệt đối xử giữa một số hội (tổ chức) do nhà nước lập như công cụ của đảng vốn sẽ được tiếp tục duy trì ưu thế với các tổ chức độc lập của công dân vốn sẽ bị Luật về hội chi phối cách khắc nghiệt;

(2) Dựng lên rào cản đối với các hội bằng “giấy phép”, nghĩa là luật trao cho chính phủ quyền ban hành các quy định dưới luật nhằm tước bỏ hoặc hạn chế các quyền của công dân, nhằm loại trừ những tổ chức bị “đặt thành vấn đề”, đang khi quyền lập hội và nhập hội là quyền hiến định, bất cứ người dân nào cũng có, chỉ cần ghi danh và công bố, chẳng cần xin phép và đợi sự cho phép luôn đầy thâm ý của nhà cầm quyền;

(3) Cấm đoán các hội đoàn độc lập, các hội đoàn của những người đối lập, các hội đoàn bảo vệ nhân quyền… dựa vào cái cớ hết sức mơ hồ (thấy trong nhiều bản văn luật): “Xâm phạm quyền và lợi ích hợp pháp của Nhà nước, cộng đồng, tổ chức, cá nhân; gây phương hại đến lợi ích, chủ quyền, an ninh quốc gia, an toàn xã hội, khối đại đoàn kết dân tộc” (Điều 8, khoản 2);

(4) Vi phạm nguyên tắc tự nguyện và tự quản của hội: Quy định về thẩm quyền của Bộ trưởng Nội vụ và Chủ tịch Ủy ban Nhân dân các cấp trong việc công nhận điều lệ hội và chức danh người đứng đầu hội tại Điều 14 và Điều 31 hoàn toàn mâu thuẫn và vi phạm nguyên tắc tự nguyện và tự quản của hội như đã được công nhận và quy định tại Điều 2 và Điều 6;

(5) Hạn chế vô lý quyền gia nhập hội (mà Điều 3 đã công nhận và quy định) đối với “các công dân bị tòa án tuyên cấm tham gia hoạt động về hội hoặc hành nghề thuộc lĩnh vực hoạt động chính của hội” (Điều 15, khoản 2, điểm a). Đây tương tự trường hợp án quản chế của nhiều tù nhân lương tâm mãn tù.

(6) “Nhà nước hóa” hội đoàn bằng Điều 25 khoản 2: “Hội hoạt động thuộc lĩnh vực nào phải chịu sự quản lý nhà nước của cơ quan quản lý nhà nước về ngành, lĩnh vực đó”, đang khi hội là một tổ chức xã hội, chứ không phải là cơ quan thuộc bộ máy nhà nước. Tất cả chỉ vì óc toàn trị!

(7) Cản trở các hội đoàn độc lập ra đời. Điều 9 khoản 6 quy định một trong những điều kiện thành lập hội là "phải có đủ số người đăng kí tham gia hội tối thiểu theo quy định của Chính phủ". Đây là sự xâm phạm nghiêm trọng quyền Tự do lập hội, vì nếu nhà nước quy định con số tối thiểu này quá lớn sẽ ngăn cản việc thành lập các nhóm hội nhỏ ngay từ ban đầu. Thực chất, chỉ cần hai người là có thể lập thành một hội. Điều 9 khoản 3 quy định các hội đoàn ra đời sau thì lĩnh vực hoạt động chính không được trùng lắp với lĩnh vực hoạt động chính của hội đã được thành lập "hợp pháp" trước đó. Điều này một lần nữa tạo ưu thế tồn tại độc tôn của các hội đoàn nằm dưới ô dù của Nhà nước và ngăn cản sự thành lập của các hội đoàn độc lập, không đăng ký hoạt động trong cùng một phạm vi hoạt động. Chẳng hạn Văn đoàn Độc lập không có thể tồn tại bên Hội Nhà văn và Hội Nhà báo Độc lập không có thể tồn tại bên Hội Nhà báo!?! Điều 10 khoản 1 đề cập đến việc Ban vận động thành lập hội phải được cơ quan Nhà nước có thẩm quyền công nhận. Đây là chuyện vô lý và độc đoán. Ban này có ý nghĩa quyết định đến việc thành lập hội, nên nếu không được công nhận thì hội sẽ chẳng bao giờ hình thành. Đây là mánh lới để Việt cộng loại bỏ ngay từ đầu quyền tự do lập hội của người bất đồng chính kiến hoặc giới hoạt động nhân quyền;

(8) Đặt tên của Luật theo kiểu toàn trị. Đúng ra phải lấy tên là “Luật về Quyền lập hội” thay vì "Luật về Hội" để phù hợp với tinh thần của điều 22 trong "Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị" là công nhận và bảo vệ Quyền tự do lập hội của người dân. Một dự luật về hội đoàn mà không tuân thủ các nguyên tắc quốc tế về Quyền tự do lập hội sẽ là một bước lùi nghiêm trọng trong nỗ lực xây dựng nền pháp trị.

Thực ra thì trong Dự thảo, ở Điều 5 (Áp dụng pháp luật về hội) khoản 2 có viết: “Trường hợp điều ước quốc tế mà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là thành viên có quy định khác với quy định của Luật này thì áp dụng theo quy định của điều ước quốc tế đó”. Cũng gặp trong nhiều văn bản luật khác, câu này chỉ là một lối nói vuốt đuôi, nhằm lừa gạt quốc tế và ru ngủ quốc dân. Bởi lẽ trước hết những kẻ biên soạn luật này đều hiểu rõ tinh thần của Tuyên ngôn lẫn các Công ước Quốc tế Nhân quyền, đều biết tại các quốc gia dân chủ văn minh chẳng hề có những luật áp bức và quái đản như thế, dầu vậy họ vẫn biên soạn nó như một công cụ cần thiết và hợp pháp cho đảng. Thứ đến, khi gặp trường hợp người dân trưng dẫn công pháp quốc tế để biện minh và bênh vực cho các quyền chính đáng của mình, người của nhà nước sẽ lý luận theo kiểu ba trợn: “Việt Nam không phải là Úc là Mỹ! Hoàn cảnh và văn hóa nước ta nó khác!”

Thành ra tưởng cũng nên trưng ra ở đây vài điểm trong Cẩm nang để thực hiện tốt Quyền Tự do Lập hội từ văn phòng của Báo Cáo viên Đặc biệt LHQ về tự do tụ tập ôn hoà và lập hội (bản dịch của cô Huỳnh Thục Vy): “1/ Hội của tôi có cần phải đăng ký hay không? Không! Quyền Tự do Lập hội bảo vệ tất cả các hội đoàn một cách ngang nhau dù có đăng ký hay không. Các cá nhân tham gia các hội đoàn không đăng ký nên được tự do thực hiện bất cứ hành động hợp pháp nào, bao gồm quyền tổ chức và tham gia các cuộc tụ tập ôn hòa, và không nên chịu các biện pháp trừng phạt hình sự (A/HRC/20/27, trang 14, đoạn 56).2/ Quyền Tự do Lập hội có áp dụng cho tôi không? Có! Bất luận bạn là ai. Điều 22 của Công ước quốc tế về các quyền Dân sự và Chính trị công nhận rằng quyền Tự do Lập hội nên được hưởng bởi tất cả mọi người như đã được quy định bởi Công ước này (xem khoản 2 về sự bất phân biệt đối xử) và các Nghị quyết 15/21, 21/16 và 24/5 của Hội đồng Nhân quyền. Trong nghị quyết 24/5, Hội đồng NQ nhắc nhở các Nhà nước thành viên về nghĩa vụ tôn trọng và bảo vệ các quyền tụ tập ôn hòa và và lập hội tự do của các cá nhân, dù ở trên mạng hay ngoài đời, bao gồm trong bối cảnh các cuộc bầu cử, và bao gồm những người thuộc phe thiểu số hoặc có quan điểm hoặc niềm tin đối lập đang tìm cách thực hiện hay thăng tiến các quyền này (A/HRC/26/29, trang 9, đoạn 22). Luật pháp không nên thiết lập bất cứ những hạn chế cụ thể nào lên các cá nhân, bao gồm trẻ em, người nước ngoài, các cộng đồng ngôn ngữ và sắc tộc thiểu số, các cá nhân đồng tính và phụ nữ, như là một ít trường hợp điển hình (A/HRC/20/27, trang 14, đoạn 54; A/HRC/26/29, trang 6-7, đoạn 18). Quyền tự do lập hội cũng mở rộng đến những thực thể pháp lý (vd: 2 hội đoàn quyết định sáp nhập thành một tổ chức). 3/ Nhà nước có nghĩa vụ thăng tiến quyền tự do lập hội không? Có! Các nhà nước có nghĩa vụ thực hiện những biện pháp tích cực để thiết lập và duy trì một môi trường tạo điều kiện cho hoạt động của các hội đoàn. Các thành viên của các hội phải được tự do thực hiện quyền lập hội của họ mà không sợ bị răn đe, hăm dọa hoặc bạo lực bao gồm: sách nhiễu, xử tử tức khắc hoặc tùy tiện, bắt giữ hoặc giam cầm tùy tiện, tra tấn, bôi nhọ bằng các chiến dịch truyền thông hoặc cấm đi lại (A/HRC/20/27, trang 15-16, đoạn 63). Các nhà nước cũng có nghĩa vụ không ngăn cản quá đáng việc thực hiện quyền tự do lập hội. Các thành viên của các hội nên được tự do quyết định các điều lệ, cơ cấu tổ chức và sinh hoạt, và làm quyết định mà không cósự can thiệp của nhà nước. Các hội nên được hưởng, trong số những quyền khác, các quyền bày tỏ ý kiến, phổ biến thông tin, sinh hoạt với công chúng và vận động các chính phủ và các định chế nhận quyền quốc tế (A/HRC/20/27, trang 16, đoạn 64)”…..

Đối chiếu văn bản của quốc tế trên đây với văn bản của quốc hội, ta thấy Việt cộng vẫn nhất quyết tiếp tục coi việc lập hội là phép của nhà nước chứ không phải là quyền của công dân. Đó chỉ vì mù quáng bám víu quyền lực, một sự mù quáng mà sớm hay muộn Việt cộng cũng phải trả giá đắt đỏ!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 224 (01-08-2015)

Ban biên tập

Cái đêm hôm ấy và ngày hôm nay

Dân đói kêu trời vang ổ nhạn 
Quân gian dậy đất tựa đàn ong 

Tôi có chút giao tình với anh Trần Ngọc Thành nên mỗi khi gặp gỡ chúng tôi đều tìm một cái quán (thật) vắng để ngồi tâm sự vụn, và uống với nhau vài chục ly rượu nhạt. Phải là một nơi “thật” vắng vì sau khi cạn mấy chai đầy (dù là rượu nhạt) thế nào ông đại diện Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do cũng chợt nhớ đến giọng ca... thiên phú của mình:

Tui sẽ hát bài “Đi Đâu Cũng Nhớ Về Hà Tĩnh” để riêng tặng ... Tiến nha!

Thoạt đầu, tôi rẫy nẩy:

Như rứa tội chết anh Thành à. Em nỏ biết Hà Tĩnh ở nơi mô đâu nà?

Can chi chuyện đó, trước sau gì rồi cũng sẽ biết thôi mà. Quê hương là của chung mọi người chớ nào có phải của riêng ai đâu...

Tôi sinh ra ở Sài Gòn, lớn lên ở Đà Lạt, và sống (sắp) tàn đời ở California. Cả ba vùng đất này đều là nơi tập trung của dân tứ xứ nên không thể coi là bản quán của bất cứ ai. Nhận (đại) nơi chôn nhau cắt rốn của anh em bạn bè làm quê (mình) luôn cũng... khoẻ, nhất là khi bằng hữu đã mở rộng lòng.

Với tâm cảm này, và sau khi nghe anh Trần Ngọc Thành hát (cỡ) trăm lần thì Hà Tĩnh “thấm” vô hồn tôi (rồi biến luôn thành “quê mình”) hồi nào không biết. Chỉ biết, từ đó, tôi... đi mô cũng nhớ về Hà Tĩnh. Thị xã này – qua ảnh – trông cứ y như một thành phố xinh xắn ở trời Âu. Ngó an bình, và phú túc thấy rõ.
Hà Tĩnh nhìn từ khách sạn BMC Plaza. Ảnh: panoramio

Nhưng ngó vậy, chớ không phải vậy đâu. Phần lớn những tin tức về Hà Tĩnh đều mang lại cho người đọc cái cảm giác (rất) bất an. Coi:


Quan chức ở tỉnh mô cũng rứa thôi, chuyện ni không có chi quan trọng nhưng loạt bài về chuyện lạm thu (thuế má) ở Hà Tĩnh trong tháng 7 vừa qua – trên báo Nông Nghiệp Việt Nam – mới thực sự khiến cho thiên hạ phải bàng hoàng và sửng sốt:


Sau đây là vài đoạn ngắn, trích từ Báo Nông Nghiệp Việt Nam (số ra ngày 6 tháng 7 năm 2015) về cách thu thuế, và sự cùng quẫn của một gia đình nông dân, ở Hà Tĩnh:

Giữa mùa hạ ở Thường Nga, một xã nghèo miền thượng Can Lộc, trời xanh ngằn ngặt, nắng như thiêu như đốt. Nắng chết cỏ chết cây, đất đai, ruộng đồng đanh lại, cảm giác như bị cả một lò lửa khổng lồ nung đốt.

Vạn vật cỏ cây, con người im lìm chịu trận. Duy chỉ có tiếng loa truyền thanh từ trụ sở UBND xã vẫn cứ đều đặn hoạt động hết công suất. Giọng cán bộ truyền thanh giục giã, vang vọng, đanh thép len lỏi khắp trong làng, ngoài xóm, ra đến tận ngoài đồng vẫn còn nghe rõ: UBND xã yêu cầu nhân dân hoàn thành nghĩa vụ đóng nộp trong ba ngày chiến dịch... 

Hạn chỉ trong vòng 3 ngày nhân dân phải đóng nộp đầy đủ, nhà nào thiếu, dù chỉ một cân thôi cũng phải chịu nộp phạt thêm 5%. Thực hiện chiến dịch thu nộp, mỗi hộ dân Thường Nga phải gánh hai phần đóng góp. Phần thu của xóm và phần thu của xã. Ở xóm bao gồm các khoản thu nội đồng, thu bê tông, thu hội quán.

Phần thu tại xã gồm: Thu quỹ giao thông thủy lợi phục vụ sản xuất, thu thầu hợp đồng, thu phí vườn đồi, phí kinh doanh chưa đến mức thu thuế tháng, thu HTX môi trường, quỹ khuyến học, hai loại quỹ, quỹ đền ơn đáp nghĩa, quỹ QPAN, phạt quân sự, kế hoạch hóa, thuế đất phi nông nghiệp… 

Gia đình ông Ngụ bà Hương có 8 sào ruộng, 6 nhân khẩu. Để có đủ cái ăn, mỗi vụ, ngoài phần ruộng được chia ông bà còn phải đấu thêm 3 sào của những gia đình chán ruộng. Quần quật đến nỗi, mùa gặt, nửa đêm bà Hương phải đeo ắc quy gắn bóng đèn để ra đồng. Vậy mà thóc lúa cũng không đủ chi phí đầu tư và nộp sản. 

Bà Lê Thị Hương. Ảnh: báo Nông Nghiệp Việt Nam

Suốt cuộc trò chuyện, bà Hương liên tục khóc. Nhất là khi chúng tôi nhìn vào phương án thu của gia đình họ. Phần thu của xóm hết 558 nghìn đồng, phần thu của xã hết 928 nghìn đồng. Chưa phải thuộc diện nhiều so với các hộ khác, nhưng để có tiền đóng nộp họ phải bán hết những hạt thóc cuối cùng. 

Trong nhà bà Hương hiện còn 5 tạ thóc. Ngoài hai tạ trừ ăn, ba tạ bán không đủ tiền trả nợ. Tiền lồng, tiền tuốt nợ từ vụ trước, gặt về, chủ nợ lăm le đến đòi mấy lần rồi nhưng lần nào bà cũng khóc xin khất để “ưu tiên” nộp sản cho xã trước “không người ta réo tên trên loa, người ta phạt 5%, người ta cắt giao dịch giấy tờ, quá tội”. 

Hai tạ thóc “qui hoạch” cất ăn xem chừng cũng phải bán luôn vì nợ đòi gắt quá. Tiếng là 6 khẩu, nhưng hầu như chỉ có ông bà lao động. 4 đứa con, ngoại trừ đứa con gái thứ đã lấy chồng vào Quảng Bình, ba đứa còn lại không tật này cũng bệnh khác. Người con gái đầu tên Phan Thị Thích (35 tuổi), tính ẩm ương, mỗi lần lên cơn đều vác gậy rượt bà Hương đánh. Bệnh tình ngày một nặng nhưng không có tiền chữa trị. Thằng con út, hết đau gan lại gặp tai nạn giao thông, của nả trong nhà vốn không mấy thứ có giá trị lần lượt phải đem bán hết. Bây giờ nó bỏ nhà đi biệt xứ, không rõ ở đâu. Căn nhà trống tơ hơ, gần như không còn lấy một thứ gì khả dĩ bán thêm được nữa. 

Tiếng loa và “giọng cán bộ truyền thanh giục giã, vang vọng, đanh thép len lỏi khắp trong làng, ngoài xóm” ở Hà Tĩnh – trưa hôm nay – khiến tôi nhớ đến bài ký sự (“Cái Đêm Hôm Ấy Đêm Gì”) của Phùng Gia Lộc, viết về cảnh thu thuế nơi một vùng quê (thuộc tỉnh Thanh Hoá) vào năm 1987:

Bỗng tiếng kẻng gõ giục giã liên hồi. Kẻng khắp xã: từ đội 1 đến đội 15, như một sự bùng nổ dây chuyền. Tiếng loa phóng thanh mở hết cỡ đọc bản tin, kế hoạch huy động lương thực của tỉnh và chỉ thị của tỉnh ủy về công tác lương thực. 

Hoàng Văn Nhân, đội trưởng đội 12, đọc trên loa danh sách những nhà thiếu thóc chưa giao nộp cho hợp tác xã. Đèn đóm soi rừng rực ở các ngã đường. Chó sủa ơi là chó sủa. Cũng cái loa phóng thanh ấy, có tiếng ông chủ tịch xã gọi cán bộ về đội 12 hội ý. Ông trưởng công an xã Nguyễn Đình Định gào rát cổ trên loa, giọng giật giội gọi lực lượng dân quân, công an tăng cường về chi viện cho đội 12, tạo đà cho đội hoàn thành chỉ tiêu huy động. 

Tôi rùng mình nghĩ đội tôi là đội trọng điểm, nên cán bộ xã, hợp tác xã, vón cục cả về đây. Họ sẽ gõ cho ra chục tấn thóc còn tồn sổ. 

Gần một giờ sáng, công an, dân quân đã ập đến các nhà nợ thóc. Tiếng chó sủa vang, tiếng lợn kêu èng ẹch như bị chọc tiết ở các nhà gần quanh, làm thằng Út Văn khóc thét lên, ôm riết lấy mẹ. Thằng Thức cũng im thin thít, nằm co trong lòng tôi không dám cựa. 

Bên nhà ông Ái, láng giềng cách vườn nhà tôi một hàng rào, công an và dân quân đang lùng sục. Tiếng ông bà Ái kêu xin và tiếng quát lác, tôi nghe rõ mồn một. - Cứ bắt lấy cái xe đạp! Phích, xô, bắt ráo!

Ở cổng nhà tôi đã có bước chân rình rịch, con chó mực đang có chửa bị quất, kêu ử ử. Cạch cạch cạch. Chị cò Lộc, mở cửa ra! Tiếng thằng bé trong buồng khóc thét. Thằng Thức đang ôm tôi, nghe em khóc cũng òa khóc toáng lên. Thằng Học mười hai tuổi đã học lớp tám rồi, mà cũng níu lưng tôi run bắn. 

Nghe tiếng quát lần thứ hai, từ nhà bếp, tôi chạy lên. Một luồng đèn pin soi giữa mặt làm tôi lóa mắt, phải lấy tay che. - Có chuyện gì đấy, các bạn trẻ ơi? - Thu thóc, thu thóc chứ còn gì, ông đừng hỏi vờ. 

Vợ tôi đã mở toang cửa, tay ôm thằng bé ngất lịm...


Nhà văn Phùng Quang Lộc đã qua đời từ lâu nhưng cảnh tượng hãi hùng của “cái đêm hôm ấy” thì vẫn còn ám ảnh những người dân quê Việt Nam – ở khắp mọi nơi – cho mãi đến bây giờ, dù gần 30 năm đã qua rồi.

Giữa khoảng thời gian này còn có một biến động lớn mà muốn quên cũng khó: Cuộc Nổi Dậy Của Nông Dân Thái Bình,” vào năm 1997. Khi viết về tình trạng “lạm phát đầy tớ” ở “một xã rất nghèo, nơi có 2.000 hộ, với gần 1 vạn dân mà có tới… 500 cán bộ” – thi sĩ Bùi Hoàng Tám đã nhắc đến lời cảnh báo (từ lâu) của nhà báo Hữu Thọ: “Nếu như sau Cái đêm hôm ấy... chúng ta biết lắng nghe, biết tôn trọng nguyện vọng của người dân thì chắc chắn sau này, đã không để xảy ra hiện tượng như ở Thái Bình.”

Tiện miệng, tôi xin được nói thêm: “Nếu như sau vụ nổi dậy ở Thái Bình, chúng ta biết lắng nghe, biết tôn trọng nguyện vọng của người dân thì chắc chắn sau này, đã không để xảy ra hiện tượng như tiếng súng hoa cải của anh em Đoàn Văn Vươn như ở Hải Phòng.”

Điều phiền là “chúng ta” không bao giờ “biết lắng nghe,” và cũng chả bao giờ “biết tôn trọng nguyện vọng của người dân” cả nên – tất nhiên – sẽ còn nhiều “Đoàn Văn Vươn” cũng như nhiều “Thái Bình” (khác nữa) sẽ tới và sắp tới!

1/8/2015

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến
Powered By Blogger