Saturday, December 20, 2014

Dân Sài Gòn lo lắng vì nghi mua phải “tôm khô nhựa”


Trong sinh hoạt ăn uống hàng ngày, người dân phải tiêu thụ nhiều thứ thực phẩm được bán ngoài chợ nhưng nguồn gốc và phẩm chất rất bất thường. Thỉnh thoảng lại rộ lên những tin đồn về một loại thực phẩm giả được mô tả giống chất nhựa hay như cao su…của Trung Cộng.
Vào sáng ngày 15/12 vừa qua, hàng chục người dân sống tại hẻm 345, đường Phan Văn Trị, phường 11, quận Gò Vấp, TP Sài Gòn đã tụ tập, bàn tán xôn xao về một loại tôm khô mà họ mua phải từ một xe bán dạo.
Theo mô tả của chị Nguyễn Thị Chi cư ngụ tại đây cho biết, loại tôm khô này nhìn rất hấp dẫn, lớn con. Một phụ nữ đẩy xe bán dạo tôm khô này trong hẽm, giá 35.000 đồng/100 gram, chỉ bằng nửa giá thị trường nên đã có nhiều người mua. Tôm được bỏ trong những bao nylon không có nhãn hiệu ghi ngày tháng và nơi xuất xứ. Chỉ độ nửa giờ người này đã bán được hơn 5 kg do giá rất rẻ và có vẻ ngon.
Tuy nhiên khi một số gia đình dùng tôm khô này ngâm nước để nấu canh thì thấy con tôm vẫn còn cứng sau khi ngâm. Mọi người ngâm thử thêm cả tiếng đồng hồ nữa rồi đưa vào cối giã. Nhưng lúc này con tôm vẫn còn nguyên, thậm chí còn nẩy lên như một cục nhựa! Để kiểm tra thêm, tôm được mang đốt trên lửa lại có mùi khét bốc lên.
Nghi ngờ mua lầm tôm giả, những người hàng xóm tìm hiểu lẫn nhau thì thấy ai cũng bị giống tình trạng như vậy. Mọi người đã cùng nhau thu lại số tôm khô mà họ đã mua trước đó để gửi đến cơ quan trách nhiệm địa phương, nhằm làm rõ nguồn gốc của loại thực phẩm đầy nghi vấn này.
Theo quan sát của phóng viên, những con tôm khô mà người dân mua của người phụ nữ bán dạo có màu bạc, cứng và dùng tay cạy bẻ khó hơn so với tôm khô bình thường. Điều đáng nói là khi đốt lên có mùi khét, khi ngâm vào nước sôi thì tôm rã dần ra nhưng nếu ngâm bằng nước thường thì tôm vẫn cứng như cao su.
Chuyện gạo giả, trứng gà trứng vịt giả, khô mực giả có xuất xứ hầu hết từ Trung Cộng nhiều năm qua đã làm dư luận xôn xao và vô cùng phẫn nộ. Nhất là khi người dân hàng ngày vì túi tiền eo hẹp nên phải chọn những hàng hóa rẻ tiền của Tàu tràn lan khắp nước.
Điển hình vào ngày 14 tháng 8 năm nay,  Ðội chống hàng giả của công an Hà Nội cho hay, đã tịch thu ít nhất 1.7 tấn khô mực giả xé nhỏ đựng trong 38 bao tải, tại một kho hàng nằm trong ga đường sắt Giáp Bát, quân Hoàng Mai, Hà Nội. Theo ông Kiều Hữu Việt, đội phó Ðội chống hàng giả của Hà Nội, nếu nhìn bằng mắt thường thì khó phân biệt được đâu là khô mực giả và đâu là thật.
Theo kết quả giám định của Viện Khoa Học Hình Sự thuộc Bộ công an Việt Nam, trong khô mực nghi giả nói trên có chứa 30.6% protein, và gần 70% còn lại chưa thể xác định được chất liệu. Tuy nhiên, cuộc kiểm nghiệm trong thực tế cho thấy, người ta có thể kéo giãn cọng khô mực nghi giả, như kéo dây thun. Các cọng khô mực này cũng có mùi khét lẹt khi được đốt lên.
Đã có khô mực giả, nay lại có tôm khô giả, người lao động nghèo ở Việt Nam vẫn cứ tiếp tục tiêu thụ biết bao thứ giả khác. Nhưng chưa ai nghe nói khi nào những người có trách nhiêm mới ngăn chận được tình trạng này.
Tú Thanh / SBTN

Tin tặc, vũ khí mới của Bình Nhưỡng

mediaBình Nhưỡng hiện có gần 3.000 chuyên viên trong đội quân tin học – DR - Thanh Phương
Vụ tin tặc tấn công hãng Sony Pictures có thể chỉ là một cuộc ”thao dượt” đối với đội quân chuyên gia tin học mà Bắc Triều Tiên đang có trong tay, một đội quân mà mục tiêu hoạt động là làm tê liệt toàn bộ hệ thống viễn thông của các đối phương.
Hãng tin Reuters trích dẫn những người Bắc Triều Tiên đào thoát ra nước ngoài cho biết là bên cạnh công nghệ hạt nhân, chính quyền Bình Nhưỡng từ nhiều năm qua đã đầu tư rất nhiều vào công nghệ tin học, để bù đắp cho sự thua kém của quốc gia này về mặt vũ khí quy ước.
Theo lời ông Kim Heung-kwan, một giáo sư đã đào thoát khỏi Bắc Triều Tiên, mục tiêu tối hậu của Bình Nhưỡng trong chiến lược phát triển tin học là tấn công vào các cơ sở hạ tầng của Hoa Kỳ và Hàn Quốc, hai nước bị xem là luôn có âm mưu đánh chiếm Bắc Triều Tiên.
Vị giáo sư này khẳng định cuộc tấn công tin học vào Sony Pictures rất giống với các cuộc tấn công trước đây được cho là do Bắc Triều Tiên thực hiện. Đó chỉ là những cuộc thao dượt với mục đích phá hủy các cơ sở hạ tầng.
Về phần ông Jang Se-yul, từng theo học môn khoa học tin học tại trường đại học quân sự ở Bắc Triều Tiên trước khi chạy sang Hàn Quốc tỵ nạn cách đây 6 năm, cho biết là các tin tặc Bắc Triều Tiên vẫn tập tấn công vào các hệ thống điện lực.
Cục 121, do cơ quan tình báo Bắc Triều Tiên quản lý, là một bộ phận quy tụ các chuyên gia tin học giỏi nhất nước này, với nhiệm vụ chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh tin học.
Trong bảng « thành tích » của đội quân tin tặc Bắc Triều Tiên có thể kể đến các vụ tấn công tin học vào tháng 03/2013 khiến hệ thống ngân hàng và truyền hình ở Hàn Quốc bị tê liệt suốt nhiều ngày.
Theo lời một quan chức bộ Quốc phòng Hàn Quốc, khả năng của Bình Nhưỡng gây rối loạn hoạt động của các cơ sở hạ tầng là một mối đe dọa ngày càng lớn. Các cơ quan tình báo Hàn Quốc thẩm định đội quân tin học của Bắc Triều Tiên hiện có khoảng ít nhất 3.000 người.
Măc dù vẫn dành một phần lớn ngân sách hàng năm cho quốc phòng, nhưng dĩ nhiên là Bắc Triều Tiên còn thua kém Hàn Quốc rất nhiều về mặt vũ khí quy ước. Vì đang gặp nhiều khó khăn về kinh tế, Bình Nhưỡng cũng không thể tiếp tục phát triển các vũ khí hạt nhân. Như vậy, chỉ có phát triển vũ khí tin học là nằm trong tầm tay của Bắc Triều Tiên, vì chỉ cần đào tạo những chuyên gia thật giỏi, chứ không cần đầu tư nhiều tài chính.
Trước một đội quân tin tặc như vậy, Hoa Kỳ có thể đối phó như thế nào ? Theo các chuyên gia, khả năng đáp trả của Washington rất hạn chế. Lý do thứ nhất là vì nền kinh tế của Bắc Triều Tiên nay đã kiệt quệ rồi, có ra thêm các biện pháp trừng phạt nền kinh tế này cũng chẳng ăn thua gì.
Thứ hai là hệ thống Internet của Bắc Triều Tiên còn rất sơ khai, có dùng tin tặc tấn công cũng vô ích. Tóm lại, Bắc Triều tấn công tin học các nước khác thì dễ, nhưng các nước khác phản công lại thì khó.

Biếm họa Babui - Lại tuồng thư ngỏ của loài nhuyễn thể

 

Mâu thuẫn giữa Bản kết luận điều tra và Bản kết luận giám định pháp y Vụ Án Tử Hình Nguyễn Văn Chưởng

Theo bản kết luận điều tra hung khí mà Nguyễn Văn Chưởng, Trung và Hoàng dùng để giết Thiếu tá công an Nguyễn Văn Sinh là 2 con dao và một thanh đoản kiếm. Kết luận giám định pháp y ghi "Tổn thương bầm tụ máu vùng thắt lưng hai bên do vật Tày gây nên". Vậy ai là người dùng vật Tày để gây thương tích cho ông Sinh, và vật Tày kia là vật gì? Tại sao cơ quan điều tra không làm rõ việc này?

Bản kết luận điều tra ghi "Chưởng phát hiện thấy anh Nguyễn Văn Sinh là thiếu tá công an phường Đông Hải 2- Hải An - TP Hải Phòng, đang trên đường đi làm nhiệm vụ bằng xe mô tô mặc áo mưa chùm kín đầu". Nhưng Bản kết luận giám định pháp y không hề nói đến vật chứng chùm kín đầu của ông Sinh là vật gì? và không hề có kết luận nào của vết rách vật chùm đầu đó. Tại sao cả bản Kết luận điều tra và bản kết luận giám định pháp y đều bỏ qua vật chứng "Chùm kín đầu của ông Sinh" trong khi các vết thương dẫn đến cái chết của ông Sinh chủ yếu là ở trên đầu? 

Với 2 điều mâu thuẫn quan trọng trên Yêu Cầu Điều Tra Xét Xử Lại Vụ Án Tử Hình Nguyễn Văn Chưởng tránh để xảy ra vụ án tử hình oan sai.




Hình ảnh của nạn nhân
Trần Thị Nga

Trăm năm trồng người

Ngày xưa, nước Tàu chưa thống nhất, gồm nhiều nước nhỏ: Châu, Hàn, Lỗ, Tần, Tống, Tề, Triệu, Tùy... Trong số các nước nhỏ nầy, có một chính khách lỗi lạc là Quản Trọng, tên là Quản Di Ngô, năm sinh không rõ, mất năm 645, nghĩa là sống vào thế kỷ thứ 7 trước Công nguyên, làm tể tướng nước Tề, đã nói một câu để đời: "Nhất niên chi kế tại ư thụ cốc; thập niên chi kế tại ư thụ mộc; bách niên chi kế tại ư thụ nhân." (Kế một năm trồng lúa, kế mười năm trồng cây, kế trăm năm trồng người.) 

Câu nầy vốn đã bất hủ, lại càng bất hủ thêm, vì sau Quản Trọng hơn hai ngàn năm, có viên chủ tịch nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là Hồ Chí Minh chôm lại. Chủ tịch mà cũng chôm, nên cán bộ chôm chôm (chôm nhiều lần gọi là chôm chôm) tham nhũng là phải. Viên chủ tịch chơi trội hơn, dự tính chôm câu nầy làm tài sản văn hóa riêng của chủ tịch.

Trong bài nói chuyện tại lớp học tập chính trị khoảng hơn 3,000 giáo viên cấp 2 và cấp 3 miền Bắc, tổ chức tại Hà Nội ngày 13-9-1958, chủ tịch cà lăm lại rằng: "Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người. " (Báo Nhân Dân ngày 14-9-1958). Câu khẩu hiệu nầy được treo ở tất cả các trường đại học và trung tiểu học dưới chế độ cộng sản. Câu khẩu hiệu nầy được sách vở Cộng Sản xem là tư tưởng vĩ đại của chủ tịch chôm chỉa về kế hoạch đào tạo nhân tài cho đất nước xã hội chủ nghĩa, mặc dầu mái trường xã hội chủ nghĩa chỉ trồng toàn cây lá đỏ mà thôi.

Trong khi đó, sau Quản Trọng vài trăm năm, có một người ứng dụng câu nói của Quản Trọng vào công việc bi-dzi-nét. Đó là Lã Bất Vi. Ông nhà buôn nầy rất giàu có, ở đất Dương Địch, nay là Vũ Châu thuộc tỉnh Hà Nam, nước Tàu. Trong nghề lái buôn, Lã Bất Vi cho rằng buôn vua là mau giàu nhất. Nghĩa là ông có sáng kiến đặc biệt trồng người làm vua kiếm lời. Thực là thiên nan vạn nan, mà ông lại quyết làm cho được.

Lúc đó, tại kinh đô Hàm Dương nước Triệu, công tử nước Tần là Dị Nhân bị vua Triệu giữ làm con tin. Công tử Dị Nhân là con trai thứ của An Quốc Quân tên là Trụ, tự là Tử Hề, là thái tử của vua Chiêu Tương Vương nước Tần. Mẹ Dị Nhân là Hạ Cơ chết sớm. An Quốc Quân có hơn 20 người con trai, trong đó có Dị Nhân, nhưng đều là con của nàng hầu, nên ông chưa chọn ai làm thái tử. An Quốc Quân sủng ái nhất bà phi tên là Hoa Dương phu nhân. Bà nầy lại không có con.

Biết được bí mật nầy, Lã Bất Vi mở dịch vụ buôn vua, bắt đầu bằng cách làm quen và giúp đỡ Dị Nhân. Lã Bất Vi có người vợ hầu tên là Triệu Cơ đã có mang với ông ta. Lã Bất Vi liền gả Triệu Cơ cho Dị Nhân. Sau đó Lã Bất Vi khuyên Dị Nhân xin làm con nuôi Hoa Dương phu nhân để về sau kế vị An Quốc Quân. Cuối cùng, Lã Bất Vi bày mưu đưa Dị Nhân về nước Tần, lên làm thái tử của An Quốc Công. Quả thật, về sau, theo đúng kế hoạch của Lã Bất Vi, Dị Nhân lên ngôi vua nước Tần, tức Trang Tương Vương.

Trang Tương Vương cử Lã Bất Vi làm thừa tướng, phong tước Văn Tín Hầu và dĩ nhiên Lã bất Vi âm thầm tiếp tục cuộc tình với nàng Triêu Cơ. Ngôi thừa tướng là bậc nhất thiên hạ, chỉ dưới vua, nhưng chưa xong. Trang Tương Vương từ trần. Con của Trang Tương Vương là Tần Vương Chính, mới sáu tuổi lên thay. Tần Vương Chính là con của Lã Bất Vi với nàng hầu Triệu Cơ, nay là mẹ vua và là người tình của Lã Bất Vi. Lã Bất Vi bây giờ là cha vua. Nhất thiên hạ.

Lã Bất Vi tiếp tục làm thừa tướng. Khi lớn lên, Tần Vương Chính thống nhất Trung Hoa, lên ngôi hoàng đế, tức Tần Thủy Hoàng (làm vua 221-210 trước Công nguyên). Dù kết cuộc không tốt đẹp, nhưng Lã Bất Vi là người nổi tiếng trong lịch sử Trung Hoa về nghề buôn người làm vua, hay nghề trồng vua, giàu có hơn nghề trồng cỏ hiện nay ở Bắc Mỹ. (Cỏ gì thì độc giả dư biết.)

Ở Việt Nam cũng có một chuyện trồng người, nhưng ly kỳ hơn vì việc trồng người không phải chỉ xảy ra một lần trong một đời người, mà liên tiếp hai lần trong hai đời kế nhau của một gia đình. Người Việt mình hay gọi đó là cái số. Mấy ông thầy tử vi gọi là trùng tinh.

Số là ở Nghệ An, có một gia đình khá giả rước thầy về dạy học. Ông thầy nầy là một người hào hoa, nổi tiếng học giỏi nhất vùng. Ông chẳng những hào hào mà ông còn phong nhĩ (phong là gió, nhĩ là tai). Nhờ phong nhĩ nên ông vừa có tài dạy chữ thánh hiền, mà còn vừa có tài trồng người rất thành công. 

Vì vậy, cô con gái của gia chủ không chồng mà chửa mới ngoan. Gia chủ phải tìm cách chữa cháy, tổ chức chiêu rể cho con. Người ăn ốc, kẻ hốt vỏ. Cũng may, cháu bé tuy ra đời trong hoàn cảnh éo le, đã cố gắng vươn lên, đậu tới phó tiến sĩ, làm cho gia đình hiển hách.

Ngang đây, mới chỉ là tập một của câu chuyện trồng người, trồng phó tiến sĩ. Đến đời ông phó tiến sĩ, ông có người con trai út, học hành chẳng ra gì, chữ Nho không đỗ đạt, chữ Tây mới ri-me tức tiểu học. Với trình độ học lực không ra cái thống chế gì trong thời đại khoa bảng, anh nầy chẳng làm được việc gì ra trò, mà lại ham làm quan.

Anh ta liền đổi tên là Ba, xuống tàu Tây, làm nghề phụ bếp, thổi lò, xúc than, phiêu bạt giang hồ khắp nơi. Qua tới đất Ba Lê hoa lệ, anh Ba phụ bếp nạp đơn xin vào học trường Thuộc Địa Tây để về làm quan ta, nhưng tụi Tây thực dân tinh ma quá, biết anh nầy chẳng học hành gì, gạt bỏ, không cho anh Ba học làm quan bởi vì làm quan mà vô học thì chẳng giống ai. Thật là quá bậy. Lúc đó giá mà Tây thực dân chịu nhận cho anh Ba phụ bếp vào học làm quan, thì làm gì có chuyện ra đi tìm đường cứu nước. Mà toàn chuyện làm bếp ăn nhậu phải khỏe re không hà?

Không được vào học trường làm quan, anh Ba phụ bếp tức quá, tiếp tục cuộc phiêu lưu, nhưng từ đây anh Ba để bụng “thù tây”, mà chữ Tàu gọi là “ố Pháp”. Tìm kiếm công danh trong xã hội trọng chữ nghĩa không phải là chuyện dễ ở cái xứ Phú Lang Sa. 

Vì vậy anh Ba rất mừng khi được một tên Tây đỏ chọn qua Liên Xô, học cái thứ chủ nghĩa tố cha, mắng mẹ, phản thầy, phỉnh bạn, đem về áp dụng ở Việt Nam. Y ta còn tổ chức một đảng chuyên cộng chứ không bao giờ trừ cho ai tý gì, tức là cướp thì được chứ nhất định không nhả ra, vừa bóc vừa lột rất tinh vi. Tinh vi đến độ người bị bóc bị lột chỉ còn một cái quần xà-lỏn, thì mới tỉnh giấc mơ hoa, nhưng ô hô, đã quá trễ rồi.

Nhờ thời thế, anh Ba chớp được quyền lực, danh trấn giang hồ, tiếng tăm nổi như cồn, lừng lẫy đến nỗi khi anh Ba chẳng may hui nhị tỳ, thì xác anh Ba được đám đệ tử ướp mắm ướp muối và lộng kiến đặt ngay ở giữa thủ đô, để hù dọa bà con cô bác. Con bò mà lười cày bừa, dọa đến tên anh Ba là nó tức khắc đứng lên xung phong lao động xã hội chủ nghĩa, vì nó rất sợ anh Ba gởi đi học tập cải tạo.

Chuyện đời ngang đây cũng chưa hấp dẫn. Hấp dẫn ở chỗ vài chục niên sau khi anh Ba đang nằm trong lồng kiến, có lẽ nằm hoài một chỗ quá ể mình, nên trời xui đất khiến, có một ông giáo ở tận bên xứ Tàu, viết sách nói rằng anh Ba lộng kiến không phải là anh Ba liệng cống, cũng không phải là anh Ba phụ bếp thuở xưa, mà kẻ nằm chềnh ềnh đó là một anh Ba Tàu, giả làm anh Ba phụ bếp. 

Theo ông giáo Tàu, anh Ba phụ bếp bị đứt gánh nửa chừng xuân. Mới hơn bốn chục cái xuân xanh, anh Ba phụ bếp vì thổi lò nhiều quá, bị nám phổi, về chầu Diêm vương khi còn ở khách sạn không sao của người Anh ở Hướng Kỏn. Bọn cướp quốc tế tiếc công đã xây dựng một tay tình báo có hạng, nên chơi trò trồng người, cho một anh Ba Tàu thế vào. Số phận éo le đã diễn ra hai lần trồng người trong gia đình anh Ba. Lần trước là trồng cha. Lần nầy là trồng con.

Từ đó, ngôi sao anh Ba, nay có tên mới là Ba Tàu hay Ba Giả Cầy lên vùn vụt, không khác gì khi Dị Nhân gặp Lã Bất Vi. Nhờ vậy anh Ba Giả Cầy chớp được quyền lực, sống đời đế vương. Cái trò trồng người của tụi Tàu cộng bắt đầu ép-phê. Anh Ba Gỉ Cầy, vì gốc Tàu nên ra lệnh cho Phạm thừa tướng ký giấy nhượng đảo cho Tàu cộng. Còn anh Ba Giả Cầy thì phây phây hưởng thụ, sát phạt tùy thích, hưởng cho phỉ chí đời con cầy lên giả làm người. Cho đến khi chết, anh Ba Giả Cây còn được lộng kiến. 

Chuyện anh Ba thật, anh Ba giả hay anh Ba Giả Cầy, thật là khó biết đâu mà mò. Mấy ông nhà báo khắp thế giới kháo với nhau rằng đám đệ tử anh Ba ở thôn Ba Đình chắc chắn sẽ trả lời chuyện nầy, sẽ phản pháo ông giáo Tàu. Tuy nhiên, thực tế còn khuya đám để tử của anh Ba mới trả lời trả vốn, vì một lẽ đơn giản là từ lâu chúng ngậm miệng ăn tiền. Ai than, ai thở, ai quở, ai nguyền rủa, ai xỉ vả gì thì chúng cứ ngậm miệng ăn tiền là thượng sách, khỏe re như bò kéo xe. Dại gì mà phải thanh minh thanh nga cho lòi thêm cái đuôi cáo. Cứ bình chân như vại, câm miệng như hến là xong ngay. Người (dân Việt) la mặc người, đàn chó (cộng) cứ chạy.

Nghĩ cho cùng, có tranh luận cãi vả cũng chẳng đi đến đâu. Chắc chắn ông giáo Tàu bảo rằng ông ta nói đúng, vì ông ta có giấy tờ khai tử của anh Ba đầy đủ. Chắc chắn đám đệ tử của anh Ba ở Ba Đình cũng bảo anh Ba nằm trong đó đúng là anh Ba thật. Bởi vì nếu anh Ba đó mà là giả, thì không lẽ chế độ của chúng là đồ giả sao? đồ hàng mả hay sao? Giá nào chúng cũng phải bảo vệ cái ghế của chúng. Ai dại gì mà thưa ông tôi ở bụi nầy? Vì vậy, sư nói sư phải, vãi nói vãi hay. Hai bên cãi nhau tới khuya cũng sẽ bất phân thắng bại. 

Trong khi đó, bàn dân thiên hạ có dịp lời ra tiếng vào, vui như ngày Tết. Lời bàn Mao Tôn Cương cho dzui cửa dzui nhà. Trước hết, phe họ hàng đệ tử của anh Ba sẽ cho rằng anh Ba nầy là anh Ba thật vì vào năm 1945, khi ráng sức hùng hồn đọc bản tuyên ngôn do cái anh trùm tình báo cao bồi Mẽo soạn, anh Ba đọc đúng giọng Nghệ của ông thầy giáo hào hoa phong nhĩ là cụ tổ thiệt của nhà anh. 

Chứng cớ của các ông về phe với thầy giáo Tàu thì nhiều lắm. Người ta nói rằng anh Ba Giả Cầy nầy quê cha đất tổ ở bên Tàu nên chẳng thèm về Nghệ An thăm bà con. Sau khi thâu tóm được Bắc bộ phủ, anh Ba Giả Cầy trong mười mấy năm ngự trị ngoài Bắc chỉ áo gấm về làng có một lần. Ai cũng ưa áo gấm về làng, thăm ngôi nhà xưa, lũy tre cũ, dòng sông kỷ niệm..., nhưng anh Ba Giả Cầy thì chẳng thích về Nghệ An tý nào, vì anh Ba Giả Cầy đâu có xuất thân từ xứ Nghệ mà thích. Y xuất thân từ bên Tàu cơ mà. 

Chẳng những không thích về Nghệ An, mà anh Ba Già Cầy cũng không thích gặp những người ở Nghệ An như ông Cả Khơm và bà Bạch Liên. Năm 1946, sau 30 năm xa cách, anh Cả Khơm ra Hà Nội thăm em, nhưng anh Ba Giả Cầy gởi anh Cả ở nhà một người khác, rồi tối đến gặp nhau một chút, và ai đi đường nấy, bái bai cho đến chết cũng không gặp lại nhau. Chỉ có thứ giả cầy mới không có tình bà con mà thôi. Còn bà chị Bạch Liên thì nhất định không cho gặp. 

Dại gì gặp, vì gặp mặt ông bà nầy, rủi ông bà hỏi chuyện xưa, tích cũ, kỷ niệm trong gia đình, mà ú ớ không biết đường trả lời, thì lòi đuôi cáo ra ngay. Tránh voi chả xấu mặt nào, thôi đường ai nầy đi.

Có hai câu chuyện thú vị khác về anh Ba Giả Cầy. Vì là người Tàu phù, nên anh Ba Giả Cầy thích lấy vợ Tàu, nhưng ông tể tướng Tàu Chu Ân Lai và chàng bí thư chứ không bí mưu mẹo là Lê Duẩn đều không chịu. Các tên nầy sợ bể mánh chăng? Sau đó, khi gần chết, anh Ba Giả Cầy yêu cầu mời một người Tàu hát bài ca Tàu cho anh Ba nghe. Nghe xong rồi đả quá, anh Ba mới phê và nhắm mắt được. Cóc chết ba năm quay đầu về đất tổ, huống gì là người. Anh Ba Tàu nghe nhạc Tàu là đúng quá.

Hà hà! Ai nói cũng có lý cả. Biết tin ai bây giờ? Có một điều chắc chắn là anh Ba chết đi đã mấy chục niên rồi, mà cái chế độ trong nước thật gian ác, không chịu chôn cất tử tế cúng kiếng đầy đủ, cho anh Ba về với cát bụi theo nghi thức cổ truyền Việt Nam. Chúng cứ hành hạ xác anh Ba ở giữa chợ đông, để ông đi qua chửi một tiếng, bà đi lại rủa một câu. Làm sao siêu thoát nổi trời ơi! 

Rồi người ta đem ba đời dòng họ nhà anh Ba ra ngâm cứu hoài. Khi ngâm cứu, người trước kẻ sau, đá lên đá xuống bầm dập nhiều lần như cái anh chàng Tần Cối thuở xa xưa. Nghĩ cho cùng, cuộc đời anh Ba thật hoặc anh Ba giả đã lưu manh gian ác rồi, mà cái đám lâu la hạ bộ của anh Ba ở thôn Ba Đình càng lưu manh gian ác gấp trăm lần, hành hạ và bóc lột chủ của chúng đến tận xương tủy cho đến khi chết mà vẫn chưa tha mạng. Thôi xin các ngài tha cho anh Ba nhờ tý, dẹp quách cái xác thối đó đi, vừa làm phúc cho anh Ba phụ bếp, vừa khỏi ô nhiễm môi trường, vừa đỡ tốn tiền đóng thuế xương máu của nhân dân để nuôi báo cô cái xác đó. 

Nói gì thì nói, cái kế trăm năm trồng người của Quản Trọng được con cháu ông ta áp dụng một cách tài tình. Chẳng những chúng trồng thường dân, mà trồng cả chủ tịch nước. Hay thật. Không khéo rồi đây, sau khi chứng minh rằng đường xe lửa Tàu đến đâu, đất Tàu cộng đến đó, thì chúng sẽ lý luận rằng anh Ba là người Tàu, thì chỗ anh Ba nằm cũng là đất Tàu luôn, nghĩa là Hà Nội sẽ trở thành Đông quan như dưới thời Minh thuộc. Dám lắm bà con ơi!

Mà nếu câu chuyện trồng người của ông giáo Tàu không đúng sự thật, thì việc ông giáo Tàu dựng ra câu chuyện anh Ba Giả Cầy, thì cũng vui, cũng tạo thêm cơ hội để bàn dân thiên hạ xào xáo, nguyền rủa anh Ba đang nằm trong thâm cung Ba Đình, và nguyền rủa luôn đám đệ tử bất lương của anh Ba, đang cúc cung phục vụ cho những tên Tàu Cộng ăn cướp ở Bắc Kinh. Thâm ơi thật là thâm! Đàng nào cũng thâm. Thâm như chuyện Tào Tháo với Khổng Minh thời Tam Quốc.

(Toronto, Canada)


Một chế độ 'tự sướng' của bè lũ thủ dâm chính trị

Đã bao nhiêu năm, từ cái ngày bè lũ cướp, hiếp, giết tràn vào miền Nam Việt Nam, cũng từng đó ngày tháng người dân miền Nam chúng tôi đã phải sống trong cuộc đời không nhìn thấy tương lai trước mặt hoặc phải đánh đổi tất cả để “bị sống”. Đúng là như thế, từ một đất nước nhỏ bé, xinh đẹp và giàu nhân bản, trong phút chốc trở thành miếng mồi ngon cho bầy thú dữ xâu xé, nuốt chửng. Ngỡ chừng sau chiến tranh, mọi thứ sẽ dần thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp nên ai nấy lòng dặn lòng “Thôi thì ráng sống cho qua con truông này, tới đâu thì tới, biết đâu từ từ sẽ dễ thở hơn!” Và rồi già, trẻ, lớn, bé nai lưng ra làm như trâu ngựa để được lãnh bobo, khoai sắn về ăn “độn” và cứ thế "cắn răng mà chịu”. Hic! Có điều, cắn từ lúc còn răng cho tới lúc rụng hết răng rồi vẫn không thấy “dễ thở” hơn mà thấm thoát đã 40 năm...

Không biết bao mùa trăng, bao nhiêu cái Tết, cả tỉ “con truông” qua mà con người không còn được là người mà là những con lừa, những con chuột bạch, những kẻ liệt kháng, tâm thần phân liệt, thiểu năng toàn bộ như những kẻ “đui, mù, câm, điếc” trong một chế độ mà mới sáng chưa thức đã nghe ra ra những lời tuyên truyền, láo lếu trên các loa mở hết công suất đến nhức cả đầu, đinh cả óc. Tuyên truyền. Cộng Sản rất giỏi tuyên truyền, chúng nói to, nói nhỏ, nói những lời nghe rất hay, rất nhân bản, nhưng ai nấy cũng đều té ngửa, té nghiêng khi biết ra sự thật đó chỉ là những lời nói láo và thật “tâm phục, khẩu phục” cho cái bọn mà như tác giả Đặng Chí Hùng đã từng có bài viết Nói láo không biết ngượng mồmnày. Chúng “tự sướng” vì đã đánh thắng Mỹ, đuổi sạch Pháp và truyền cái “tự sướng” đó vào trường học là ta đây rất anh hùng, bách chiến bách thắng. Chúng nhồi vào đầu học sinh những lịch sử dối trá, khoe khoang, tô hồng những thứ không có thật. Thế mà người dân vẫn nghe, vẫn tin và vẫn... hy vọng như “Bài ca hy vọng” ngày nào vang trên các đài phát thanh ông ổng điếc cả tai với âm hưởng một giọng ca miền Bắc đặc sệt, và mới đây lại có chương trình “tự sướng” cũng lại với Bài ca hy vọng này nữa. Nghe mà ngán tới óc không. Hic!

Sau khi tuyên truyền cho người dân “ngất ngư con tàu đi”, chúng hí hửng rủ nhau “tự sướng” bằng cách bán non sông, Tổ quốc để làm giàu, mặc cho dân tình thống khổ; điêu linh. Lên truyền thông, chúng thi nhau “thủ dâm chính trị”... hô hào bảo vệ chủ quyền, lãnh thổ bằng... nước bọt mặc cho người dân trong nước và Quốc tế nhìn chúng như lũ bại não, đười ươi nói tiếng người.

Ngày xưa còn đi học, tôi luôn thích câu nói của Thầy: “Khi ta ngồi trên thuyền bơi ngược dòng nước, nếu ta không chèo thì không phải ta đang đứng yên ở vị trí cũ mà ta đã bị thụt lùi cho nên chúng ta phải luôn chèo thì mới mong tới được nơi ta mong muốn”. Thế mà gần một thế kỷ nay, chúng ta bám vào những mảnh ván mục để được tồn tại và bọn ngồi trên thuyền kia chúng đâu màng nước xuôi hay ngược(?!). Chúng chỉ biết ăn chơi rồi phá. Chúng không thấy nhục mà cũng không quan tâm việc ai đó xem chúng là những tên hề rẻ tiền đang lãnh đạo, cầm nắm vận mệnh của một quốc gia đẹp vào hàng nhất, nhì Đông Nam Á từ 3/4 thế kỷ trước. Và vì chúng cứ mãi lo “tự sướng” cho nên chúng cứ nghĩ: “Đối với cái bọn dân ngu, cu đen này thì 40 năm trước hay 40 năm sau gì thì cùng rứa. Cứ tuyên truyền mạnh vào, cứ lấy tiền thuế của chúng làm phim lịch sử trăm tỉ, nghìn tỉ gì cũng được rồi nhét vào đầu chúng, bắt chúng xem, bảo chúng tin, khiến chúng nể phục... còn bằng như ngược lại thì chúng cũng nằm im an phận chờ chết chứ có dám ho hen, hó hé gì(?!)"

NHƯNG....

Ở đời luôn có chữ “nhưng”, chữ NHƯNG tuyệt vời cho cái thời kỳ Anh Tẹt Nách xuất hiện, và như Bat Man hay Spider Man luôn xuất hiện đúng lúc để “diệt gian trừ bạo” và rõ ràng bọn chúng đã lầm(!) Mải lo “thủ dâm chính trị” và “tự sướng" với những khối tài sản kếch xù không phải lao động cực nhọc mà có, chúng quên đi một điểm cực kỳ quan trọng là KHÔNG CÒN AI TIN CHÚNG NỮA. Trước đây, chúng biến người dân thành những người máy vô cảm với chế độ ngu dân, côn đồ trị thì ngày nay “gậy ông đập lưng ông”. Qua bao năm bị lừa đảo liên tục, người dân đã “sáng mắt sáng lòng” mà nhổ toẹt vào cái dòng lịch sử nặng mùi tử khí của CCRĐ, Nhân văn giai phẩm, các tội ác trời không dung, đất chẳng tha cho đến giới trẻ ngày nay cùng “ói lên, ói xuống" mà tránh xa môn thi lịch sử trong học đường (1).

Thế giới tiến hóa không ngừng, vũ trụ xoay chuyển với bao điều mới lạ, văn minh... thế mà dân tôi ngày nay vẫn i tờ ngụp lặn trong tối tăm, nghèo đói, lạc hậu, cùng đinh... dù họ biết rằng thế giới ngoài kia có nhiều, rất nhiều điều để khám phá, vươn tới... Một triệu Mỹ kim cho bộ phim “Sống cùng lịch sử” chết tiệt làm ra cho những xác chết biết đi xem hả đảng? Dân tộc VN giờ có khác gì những thây ma vô cảm chỉ biết sống vật vờ cho qua ngày, đoạn tháng dưới cái chế độ khốn nạn, phi nhân tính này? Miệng thì hô hào “tiết kiệm” mà tay thì hốt vàng, ngoại tệ gửi ra nước ngoài cho con cái tẩu tán. Ôi, tiền thuế của dân đảng hốt để xây mà xây cầu thì cầu sập, làm đường thì đường lún... Trên thế giới, tàu không gian đã đưa người du lịch lên cung trăng và sao Hỏa thưởng ngoạn rồi mà giờ này dân tôi vẫn xắn quần tới háng mà lội nước đi làm, chui bao nilon để vượt thác tới trường... Thật là đau xót!

Thôi thì, trăm lạy đảng, ngàn lạy đảng... xin đảng đừng “tự sướng” bằng tiền mồ hôi nước mắt của dân lành nữa. Dân tôi sợ chết nên không dám đứng lên vặn họng đảng chứ thật ra họ đã chết từ lâu rồi mà họ chưa biết đó thôi. Thôi thì, đảng cứ để cho họ sống trong ảo tưởng đó đi và đừng tuyên truyền láo lếu nữa. Họ đã lăn ra đường để xin được buôn bán kiếm miếng cơm hàng ngày mà đảng vẫn không cho, họ đã gào khóc đến lạc giọng chỉ vì một vài mớ rau bầy bán bên vệ đường, một cái xe kem hay một thùng giải khát dưới trưa hè nắng cháy da cháy thịt. Họ uất ức đến nỗi tự tử cùng con và đổ xăng đốt chúng để không là gánh nặng cho ai cả. Họ treo cổ, uống thuốc trừ sâu bỏ lại vợ dại con thơ vì quá tuyệt vọng trong mưu sinh... Còn gì nữa đâu đảng ơi! đảng ăn hại, đái nát trên quê hương này; đảng đào mồ cuốc mả, đảo lộn luân thường đạo lý trong xã hội này, đảng nuôi lũ cướp ngày, cướp đêm để làm giàu và bảo vệ cho đảng. Dân căm phẫn lột trần, cởi truồng phản đối cướp đất, cướp chén cơm trên tay đảng cũng mặc kệ cho lính lôi đi như một con vật hoang dã ở thế kỷ 21 này, miễn là có đất cho đảng bán làm dự án (2) Con cháu đảng nắm tay nhau lấy chồng Mỹ ngụy rần rần không ai dám ho một tiếng. Các “cậu ấm, cô chiêu” của đảng thì ăn chơi nghiện ngập, đua xe cán chết người vô tội cũng chẳng sao, học ngu như bò cũng đậu cử nhân, thạc sĩ chẳng cần thi cử... Giờ thì dân không ngu để bị đảng lừa nữa nhưng ngày nào đó dân điên lên, không còn sợ đảng nữa thì lúc đó cả nước sẽ ngập trong biển lửa; những còn chuột cống trong bộ sậu “thủ dâm chính trị” của đảng chắc chẳng còn mạng để xin tha đâu. Chỉ là chuyện sớm muộn thôi, thưa đảng!

Lời cuối, với chủ đề “ tự sướng” này, xin được thưa riêng cùng bác Lú: “Bài này tiện nhân viết đã lâu nhưng chưa kịp gởi, nhân tiện hôm nay thấy bác đăng đàn TỰ SƯỚNG cái dzụ giàn khoan mình hay ta gì đó “đã thắng lợi hoàn toàn"(3) (???) nên tiện nhân thành thật khuyên bác tuổi đã già yếu, sâm nhung bổ thận hoàn dù có là thần dược đi nữa nhưng bác cứ “thủ dâm” kiểu này hoài coi chừng đứt bóng đó bác ơi, thà lên thì lên luôn, xuống thì xuống hẳn chứ cứ giống như đi coi mấy cái sexy show bên Thái Lan thấy mấy em chuyển giới “cởi” rồi ngồi đó cứ “lên rồi xuống, xuống rồi lên” liên tục là chết chắc nha bác(!) rồi sẵn với cái họ Đổ tên Thừa mấy bác lại bảo với dân là "trên bảo dưới hổng nghe" thì càng tội nghiệp cho dân đi khiếu kiện nữa. Với lại, mới đây bác qua xứ Hàn “tung chưởng trở mặt” xong giờ mà tụi nó chơi thâm gởi qua vài thùng sâm cho bác cứ “thủ” rồi “sướng” quá đi luôn thì tội cho... sân khấu hài kịch nhà sản thiếu CON SÂU LÚ cũng buồn. Vậy nha bác. Chào bác!

Tái bút: Nếu tiện nhân nhớ không lầm thì mấy tháng trước, lúc cái dzụ giàn khoan này ì xèo ngoài biển Đông thì nghe đồn có cuốn vở (tập) ở gần(cận) cái chum (bình) tự nhiên biết nói, nó la lên mỗi ngày vầy nè: "Lú ơi, mày trốn đâu mất tiêu rồi Lú? Bớ ba hồn bảy vía mày về đây Lú ơ. i. i..i…ơi..i..i. Lú…à..à…à..” Hú hồn!!!

09/10/2014




_______________________________________

Chú thích:

(1) laodong.com.vn/giao-duc/thi-tot-nghiep-thpt-vi-sao-hoc-sinh-quay-lung-voi-mon-su-183554.bld

TBT Nguyễn Phú Trọng ngồi lên đầu Chủ tịch nước Trương Tấn Sang!?

Khi Nguyễn Phú Trọng tuyên bố: "Chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức duy nhất lãnh đạo Quân đội nhân dân Việt Nam. Sự lãnh đạo quân đội không thể phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào, một lực lượng chính trị nào khác..." ông ta đã leo lên đầu Trương Tấn Sang ngồi.


Chương V Điều 88, mục 5 quy định:

Chủ tịch nước:

Thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân, giữ chức Chủ tịch Hội đồng quốc phòng và an ninh; quyết định phong, thăng, giáng, tước quân hàm cấp tướng, chuẩn đô đốc, phó đô đốc, đô đốc hải quân; bổ nhiệm, miễn nhiệm, cách chức Tổng tham mưu trưởng, Chủ nhiệm Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam; căn cứ vào nghị quyết của Quốc hội hoặc của Ủy ban thường vụ Quốc hội, công bố, bãi bỏ quyết định tuyên bố tình trạng chiến tranh; căn cứ vào nghị quyết của Ủy ban thường vụ Quốc hội, ra lệnh tổng động viên hoặc động viên cục bộ, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp; trong trường hợp Ủy ban thường vụ Quốc hội không thể họp được, công bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương;  

Nếu theo ông Trọng "chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức duy nhất lãnh đạo Quân đội nhân dân Việt Nam" thì ai sẽ đại diện cho đảng trong vai trò "lãnh đạo" QĐND - nếu không là Tổng bí thư - người đứng đầu đảng là gì!. Như vậy chẳng khác gì Nguyễn Phú Trọng đang muốn chiếm luôn vai trò Thống lĩnh lực lượng vũ trang nhân dân của chủ tịch nước Trương Tấn Sang và không muốn phân chia cho bất kỳ một cá nhân nào (Sang), một lực lượng chính trị nào khác (nhà nước).

Nếu chủ tịch nước Nguyễn Tấn Sang phong, thăng, giáng, tước... mà "lãnh đạo" Nguyễn Phú Trọng không chịu thì sao? Chẳng lẽ điều 88 HP đảng viết ra để... chơi và ông chủ tịch nước ngồi làm thống lĩnh bù nhìn với tổng bí thư của đảng... tọa  trên đầu?

Vai trò của Nhà nước mà Trương Tấn Sang là người đứng đầu cũng được Hiến pháp quy định:

Điều 64  
... Nhà nước củng cố và tăng cường nền quốc phòng toàn dân và an ninh nhân dân mà nòng cốt là lực lượng vũ trang nhân dân; phát huy sức mạnh tổng hợp của đất nước để bảo vệ vững chắc Tổ quốc, góp phần bảo vệ hòa bình ở khu vực và trên thế giới.

Điều 66  
Nhà nước xây dựng Quân đội nhân dân cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại, có lực lượng thường trực hợp lý, lực lượng dự bị động viên hùng hậu, lực lượng dân quân tự vệ vững mạnh và rộng khắp, làm nòng cốt trong thực hiện nhiệm vụ quốc phòng. 

Bên cạnh nhà nước là sự dự phần của Quốc Hội:

Điều 70  
Quốc hội có những nhiệm vụ và quyền hạn sau đây:

7. Phê chuẩn danh sách thành viên Hội đồng quốc phòng và an ninh...

12. Quy định hàm, cấp trong lực lượng vũ trang nhân dân, hàm, cấp ngoại giao và những hàm, cấp nhà nước khác; quy định huân chương, huy chương và danh hiệu vinh dự nhà nước;

13. Quyết định vấn đề chiến tranh và hòa bình; quy định về tình trạng khẩn cấp, các biện pháp đặc biệt khác bảo đảm quốc phòng và an ninh quốc gia; 

9. Quyết định việc tuyên bố tình trạng chiến tranh trong trường hợp Quốc hội không thể họp được và báo cáo Quốc hội quyết định tại kỳ họp gần nhất;

10. Quyết định tổng động viên hoặc động viên cục bộ; ban bố, bãi bỏ tình trạng khẩn cấp trong cả nước hoặc ở từng địa phương;

Tất cả điều trên đều vô nghĩa và không có giá trị dưới mắt nhìn của ông Tổng bí thư mang biệt hiệu "Lú". Cho nên mới nói rằng nước CHXHCN VN bị nắm đầu bởi một lão lú với một bản hiếP pháp muốn hiếp kiểu nào thì hiếp bởi điều 4 phản động.


Tư duy và hành động của những kẻ nắm quyền dưới chế độ độc đảng toàn trị

Từ nhà công thành nhà ông, đến công an bắt ngang ngược công dân: Phản ảnh trung thực tư duy và hành động của những người nắm quyền lực dưới chế độ độc đảng toàn trị! 
Thái độ và hành động của những quan tham chiếm nhà công, chiếm đất công cũng giống hệt như thái độ và hành động của những người cầm đầu bất tài vô đức nhưng vẫn tham ghế, ngồi lì để tham nhũng. 

Công an biến thành côn đồ hành hạ nhân dân, đàn áp những người dân chủ, vì những người lãnh đạo họ là những tên đồ tể, không chỉ tàn sát dân lành mà còn dùng mọi thủ đoạn đê hèn ám hại lẫn nhau.

Cha nào con nấy. Cán bộ chỉ là phiên bản của lãnh đạo, rập khuôn theo cách suy nghĩ và hành động của lãnh đạo họ. Vì thế lạm quyền, tham nhũng, bất công và tàn ác đã kết thành hệ thống chân rết từ những quan ngồi trong Bộ chính trị tới các chi bộ đảng trong phường-xã. Nguy hiểm nữa là hai phe Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn dũng đang phá nhau rất tàn bạo trước Hội nghị Trung ương 10 và Đại hội 12 để giữ ghế, giành phần!

Chính chế độ độc đảng toàn trị là thủ phạm đã kéo dài trên 60 năm. Phải chấm dứt sớm chế độ bất nhân này để xây dựng một VN mới dân chủ, công bằng, hạnh phúc, văn minh và độc lập!

Tài sản công và nhân dân là hai nguồn lực vật chất và tinh thần căn bản và quan trọng nhất của một nước. Tài sản công được hiểu ở đây là đất đai, nhà cửa, tiền thuế, tài nguyên thiên nhiên. Nhân dân bao gồm mọi thành phần sinh sống trên đất nước: nông dân, công nhân, chuyên viên, trí thức... Không cần nghe những lời hứa hẹn hay những tuyên bố hùng hồn của các người cầm đầu nhà cầm quyền, nhưng chỉ cần quan sát cách quản lí, chi thu các loại tài sản công và cách cư xử, giáo dục và đào tạo đối với nhân dân của họ, người ta có thể đo được rất chính xác về năng lực, ý thức trách nhiệm và tinh thần đạo đức của nhà cầm quyền một nước. Từ đó biết rõ tương lai của chế độ này sẽ vươn lên hay tan rã.

Trong lịch sử VN đã từng có những thời kỳ rất hưng thịnh so với tiến trình văn minh của khu vực và thế giới của giai đoạn đó. Nhân dân được ấm no và được tôn trọng thì đất nước có ổn định. Lịch sử VN và thế giới đã chứng minh rằng, nơi nào người dân bị đối xử tàn bạo, tài sản công bị tiêu sài hoang phí và bất công, tham nhũng thì chế độ đó không thể tồn tại lâu, dù có công an mật vụ dầy đặc, quân đội vũ khí đầy mình. Chế độ Quốc xã của Hitler hay các chế độ CS ở cựu Liên xô và các nước Đông Âu đã minh chứng qui luật này. Ngược lại, nơi đâu các tài sản công được chi tiêu hợp lý, kiểm soát chặt chẽ và người dân được tôn trọng, thanh thiếu niên được giáo dục và đào tạo đàng hoàng và chuyên viên trí thức được trân trọng thì chính nơi ấy có đời sống cao, hạnh phúc, văn minh và ổn định chính trị thực sự. Đó là Hoa Kỳ, Gia Nã Đại, nhiều nước trong Liên minh Âu châu, châu Úc. Trong các thập kỷ gần đây nhiều nước Á châu và Nam Mỹ cũng đã ý thức nên đã dứt khoát từ bỏ độc tài và kiên trì thực hiện chế độ dân chủ nên đang tiến tới hưng thịnh, hạnh phúc, văn minh và ổn định!

Trong khuôn khổ giới hạn, bài này chỉ bàn tới một số vấn đề rất nóng bỏng không chỉ trong các giới chuyên viên, trí thức, thanh niên, phụ nữ mà cả trong nội bộ đảng cầm quyền ở VN, nhất là đối với các đảng viên còn biết quý tự trọng. Một số vấn đề cực kỳ nóng bỏng và gây bất bình trong nhân dân là việc sử dụng và quản lý nhà công, đất công rất phí phạm và vô trách nhiệm; cũng như chủ trương và hành động ngược đãi qua cách đối xử thô bạo và rất phản văn minh của những người cầm đầu chế độ toàn trị ở VN đối với các công dân, nhất là với chuyên viên, trí thức và những người cầm bút. 

*

Trong các xã hội dân chủ thực sự, khi đảm nhận các chức vụ công từ tổng thống, thủ tướng tới các bộ trưởng... chỉ được nhận tiền lương theo quy định của luật pháp, kể cả những tài trợ về công vụ như nhà ở... Khi chấm dứt nhiệm vụ thì họ hưởng lương hưu trí nhưng phải trả nhà công vụ ngay. 

Nhưng trong chế độ dân chủ XHCN ở VN thì lại có hiện tượng rất phổ thông và đặc biệt: Tuy luật pháp cũng quy định là, cán bộ các cấp sau khi nghỉ việc phải trả lại ngay nhà công, nhưng rất nhiều cán bộ cao cấp đã chẳng đếm xỉa gì tới luật pháp, cứ chiếm nhà công hết năm này đến năm khác, thậm chí như cựu Ủy viên Trung ương đảng Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền thời Nguyễn Tấn Dũng sau ba năm mới trả lại nhà công, cùng lúc ông mua nhiều nhà, tậu nhiều đất xây biệt thự nguy nga hàng chục tỉ đồng (1). Còn Hoàng Văn Nghiên, nguyên Ủy viên Trung ương đảng và Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Hà Nội thời Nguyễn Phú Trọng, tuy đã về hưu hơn chục năm nay nhưng vẫn chiếm biệt thự công và còn để con trai ở với giá thuê hàng tháng chỉ bằng 10 tô phở hay trên 20 Mĩ kim(2)! Nhiều đảng viên còn biết tự trọng cho biết, đây chỉ mà bề nổi của tảng băng!(3)

Tại sao có hiện tượng tước đoạt trắng trợn tài sản công như vậy? Các quan đỏ tham nhũng đã biện hộ như thế nào? Các người đương chức có trách nhiệm bảo vệ tài sản công từ Tổng bí thư, Chủ tịch nước tới Thủ tướng... giải thích ra làm sao về trách nhiệm của họ trong việc quản trị tài sản công?

*

Trong các xã hội Dân chủ Đa nguyên các quyền tự do căn bản của công dân, trong đó có quyền an ninh về thân thể, tự do tư tưởng và tự do ngôn luận... được ghi rõ trong hiến pháp, luật pháp, các cơ quan tư pháp và cảnh sát phải triệt để tôn trọng. Nhưng tại sao dưới chế độ dân chủ XHCN, tuy Hiến pháp cũng nhìn nhận các quyền của công dân, song trong thực tế nhận chỉ thị của thượng cấp nên công an vẫn ngang ngược bắt giam bất cứ ai khi thấy nguy hại cho uy tín và địa vị của họ. Như mới đây những người cầm đầu chế độ đã để công an bắt GS Hồng Lê Thọ và nhà văn Nguyễn Quang Lập, các Blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Thị Minh Thúy... hay xử tù bà Bùi Thị Minh Hằng và một số người khác; mặc dầu đứng về phương diện nhân quyền họ chẳng có tội gì, trong các xã hội Dân chủ Đa nguyên thì họ là những gương sáng (4)! Chẳng những bắt người trái phép, những người cầm đầu chế độ độc đảng toàn trị còn rất ngang ngược trục xuất công dân trái phép ra nước ngoài, như gần đây bắt Blogger Điếu Cày, Nguyễn Văn Hải và TS Luật Cù Huy Hà Vũ phải rời khỏi VN! Tại sao họ lại có những hành động ngang ngược chà đạp nhân quyền, phản dân chủ như vậy? Mặc dầu họ vẫn vỗ ngực, chế độ độc đảng toàn trị dân chủ gấp cả ngàn lần Dân chủ Đa nguyên!

Tại sao nhà công trở thành nhà ông, đất công trở thành đất ông rất dễ dàng dưới chế độ toàn trị?: Tư duy và hành động của lãnh đạo đối với tài sản công

Mới đây tờ Cộng sản điện tử đã đưa ra các con số nhà công trên toàn quốc hiện đang do các cơ quan ở trung ương và địa phương quản lí là 61.249 căn với khoảng 1.603.489m². Trong đó có 81 biệt thự, 5.202 căn hộ chung cư và 55.966 nhà liền kề. Riêng quân đội và công an chiếm số lượng cao nhất đặt dưới quyền quản lý của Bộ Quốc phòng (2.956 căn tương ứng với 187.822 m2) và Bộ Công an (1.791 căn tương ứng với 90.904 m2) (5). Mặc dù các con số đưa ra có lẽ mới chỉ là một phần - như số biệt thự không phải chỉ có 81 mà là cả ngàn. Tuy nhiên các con số trên cũng đã cho thấy, số nhà công vụ đặt dưới sự quản trị của các cơ quan là rất lớn. Đây là một phần tài sản công rất quan trọng giành cho các viên chức và gia đình vì công vụ phải thay đổi nhiệm sở có nơi tạm trú.

Mặc dù đã cầm quyền từ trên 60 năm, nghĩa là có thừa thời gian để quy định và tổ chức một xã hội lành mạnh, công bằng và văn minh trên các lãnh vực, nếu những người cầm đầu chế độ độc đảng toàn trị qua các thế hệ thực tình có ý muốn thực hiện. Nhưng gần đây một số cán bộ cấp trung đã về hưu cho biết, họ không nhận được chỉ thị hay quyết định bắt họ phải trả lại nhà công. Trong khi ấy những người cầm đầu thì lại lúng túng đổ lỗi cho nhau. Khi các vụ nhà công thành nhà ông, đất công thành đất ông của các quan lớn tham lam như Trần Văn Truyền và Hoàng Văn Nghiên thì báo chí lề đảng mới nhập cuộc. Nhưng nhiều tờ nhảy vào không làm nhiệm vụ thông tin, lại chỉ đứng sau ông lớn này đánh phá ông lớn kia.

*

Trần Văn Truyền từng là Ủy viên Trung ương đảng hai khóa 9 và 10. Trong thời gian đó ông đã giữ các chức vụ Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre, Phó Trưởng ban kiểm tra Trung ương và từ 2006, khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ tướng, trở thành Tổng Thanh tra Chính phủ ngang chức bộ trưởng (2006-2011), phụ trách lãnh vực chống tham nhũng do Nguyễn Tấn Dũng làm Trưởng ban khi ấy. Sau khi ông Truyền về hưu đã có nhiều tin và hình ảnh về căn biệt thự rất nguy nga ở Bến Tre. Một số đại biểu Quốc hội đã yêu cầu điều tra, nhưng Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Văn Nên và người kế nhiệm ông Truyền trong chức Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Thanh - cả hai đều dưới quyền trực tiếp của Nguyễn Tấn Dũng - đã tìm cách bào chữa cho Trần Văn Truyền. Nhưng sự việc sau đó lại rơi vào im lặng. 

Mãi tới khi gần Đại hội 12 thì Ủy ban Kiếm tra trung ương mới điều tra vụ ông Truyền và cuối tháng 11 mới công bố kết quả điều tra. Nghĩa là chỉ ít tuần trước Hội nghị Trung ương 10 họp chuẩn bị đề án nhân sự ở cấp cao nhất cho Đại hội 12 sẽ diễn ra đầu 2016. Ủy ban Kiểm tra trung ương đã liệt kê ít nhất 6 trường hợp Trần Văn Truyền đã mua đất xây nhà hoặc sử dụng nhà công vụ trái phép ở Bến tre, Sài gòn và Hà nội. Có những căn nhà thửa đất ông Truyền đứng xin cho ông nhưng sau đó lại để cho con cái hay vợ quản trị hoặc cho thuê. Riêng ngôi biệt thự nguy nga trên thửa đất rộng hơn 16.000 m² ở Bến tre phí tổn xây dựng lên cả chục tỉ đồng. Làm sao ông Truyền có nhiều tiền như thế?(6) Không những thế chỉ vài tháng trước khi về hưu ông Truyền đã vội vã bổ nhiệm ít nhất 60 cán bộ cấp vụ. Động cơ nào và ai cho phép? (7)

Điều nổi bật nhất ở đây là, trong thời gian nắm các chức vụ quan trọng ở Bến Tre và trung ương các yêu cầu của ông Truyền về nhà đất đã được các cơ quan nhà nước chấp nhận rất dễ ràng. Nghĩa là đối với các quan lớn, người có quyền lực dù ở cấp địa phương hay trung ương đã tự ý đạp lên luật pháp, sẵn sàng làm theo yêu cầu của cấp trên, dù biết rằng các yêu cầu này trái phép. Việc này cho thấy, từ chủ trương coi đất đai là tài sản công dưới chế độ độc đảng đã mau chóng trở thành tài sản của đảng, rồi trở thành tài sản riêng của các quan đỏ có máu mặt ở trung ương và địa phương chỉ là một cái nháy mắt khi họ nắm quyền lực. 

Việc này chứng minh, trong chế độ độc đảng toàn trị người nắm quyền lực có tư duy như thế nào thì dẫn tới hành động theo logic ấy (8)! Khi lên làm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã dùng quyền lực đòi cho bằng được phải ghi tiếp tục vào Cương lĩnh chính trị 2011 và Hiến pháp 2013 là 'đất đai là sở hữu công', tức là của đảng cầm quyền, mà thực tế là tài sản riêng của các quan đỏ ngồi cao ở trung ương và địa phương. Thói tham nhũng trắng trợn của Trần Văn Truyền chỉ là trường hợp điển hình, như bề nổi của một tảng băng, nhân dân và đảng viên đều biết. Nhưng đầu tháng 12 Nguyễn Phú Trọng - kiêm Trưởng ban Chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng - đã tìm cách bào chữa "không thể từ một vụ ông Truyền mà suy ra 'đảng hỏng hết, vứt đi hết'" (9). Khi mới lên làm Tổng bí thư ông Trọng hùng hổ đòi cách chức hết bọn quan tham nhũng kể cả 'Đồng chí X', tức ông Thủ, trở xuống. Nhưng càng về sau này ông càng thối lui thụt lùi, không còn dám ra tay, sợ bọn tham quan 'gây thù gây oán', hay 'đánh chuột đừng để vỡ bình' như lời ông thổ lộ gần đây! (10) Đó chính là lời thú nhận sự bất lực của người cầm đầu chế độ độc đảng toàn trị trước bọn tham quan, vì thế nên ông Trọng vừa mới rầm rộ phát động phong trào chỉnh đảng đã phải vội đóng lại ngay, vì bọn tham quan quá mạnh, đánh phá nhau thì sợ mất đảng, ngay cả cái ghế của Nguyễn Phú Trọng cũng không vững!

*

Nạn tham nhũng của bọn tham quan đã được Chủ tịch nước Trương Tấn Sang ví như bầy sâu! Trong dịp tham nhũng nhà công đất công của Trần Văn Truyền và Hoàng Văn Nghiên một số cán bộ trung cấp về hưu đã giãi bày, vì sao họ không trả lại nhà công phản ảnh rất đúng với tâm tư và hành động trên. 

Tờ Tuổi trẻ đã phỏng vấn một số cán bộ trung cấp về nhà công họ đang thuê nhà công vụ ở khu Hoàng Cầu, ngõ 61 Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, Hà Nội đang do bộ Xây dựng quản lý. Trong đó có 80 căn hộ thì 59 căn đã bị sử dụng sai mục đích.

Cựu Thứ trưởng Tài nguyên Môi trường Nguyễn Văn Đức cho tờ Tuổi trẻ biết ngày 30.11.14:

'Khi còn công tác thì quyết định phân nhà cho tôi ở không ghi thời hạn. Về ở căn nhà đó tôi cũng đã xin phép sửa sang, cải tạo lại. Bây giờ tôi vẫn có nhu cầu ở đó, nhưng sau khi nghỉ tôi sống chủ yếu trong TP.HCM, mỗi tháng ra Hà Nội 1-2 lần, còn nhà đó thì người em tôi ở và làm việc là chính… Tôi khẳng định đến giờ này chưa thấy cơ quan nào đưa cho tôi quyết định thu hồi lại nhà, cũng chưa có ai ở cơ quan nhà nước lên tiếng đòi nhà, và nhiều nhà công vụ cũng không ai đòi, vậy thì nói không trả nhà công vụ thì đâu hẳn đã đúng.' (11)

Nguyên thứ trưởng Bộ Y tế Trần Chí Liêm (căn 405 khu Hoàng Cầu), tuy đã nghỉ từ 2011 cũng cho biết 'Hiện nay nhà công vụ ở Hoàng Cầu con tôi đang ở.'(12)

Cựu thứ trưởng Bộ Giáo dục Đào tạo Đặng Huỳnh Mai (căn 608 khu Hoàng Cầu): 'Gọi là cấp nhà công vụ cho lãnh đạo cấp thứ trưởng trở lên, nhưng thật ra đó chỉ là cấp nhà để được... thuê. Khi tôi còn làm thứ trưởng, tiền thuê nhà do Bộ GD-ĐT chi trả. Còn từ thời điểm tôi nhận quyết định nghỉ hưu (tháng 10-2007 - PV) thì tiền thuê nhà là do tôi tự bỏ tiền túi ra. Hiện gia đình con trai tôi đang ở căn hộ đó'. (13)

Ngay cả đương kim Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Tô Quang Thu (khu Hoàng Cầu) cũng cho biết, căn hộ 50m² do của nhà nước giao cho, nay ông để cho gia đình con gái ông ở.(14)
Những lời khai trên phản ảnh chung tình trạng sử dụng và quản lý nhà đất công, cho thấy hai điều: 1. Các căn hộ công dành cho các viên chức, mặc dầu họ đã nghỉ từ lâu nhưng các con cái của họ vẫn đang ở. Nghĩa là nhà công đã biến thành nhà riêng của các ông. 2. Cơ quan quản trị nhà công vụ từ trung ương tới địa phương đã không ý thức trách nhiệm của mình là đòi lại các nhà công vụ! Trong khi đó những người cầm đầu chế độ vẫn nhắm mắt bỏ qua! Chính tình trạng này cũng vừa được Trương Tấn Sang nhìn nhận khi tiếp xúc với cử tri ở Sài Gòn. (15)

Những lời khai trên đây của họ phản ảnh rất trung thực tục ngữ cha nào con nấy! Khi lãnh đạo chế độ toàn trị đòi ghi tiếp tục trong Cương lĩnh Chính trị và Hiến pháp 'đất đai là sở hữu công', coi tài sản công là tài sản riêng của đảng, thì các cơ quan cầm quyền của đảng này sẽ coi các tài sản này như tiền chùa, tự do phân phát cho đàn em, vây cánh!

Ông Tổng và ông Thủ đang ra tay đánh phá nhau trước Đại hội 12

Đối với các nhà công vụ bề thế hơn giành cho các cấp Ủy viên Trung ương đảng trở lên thái độ vô trách nhiệm của các cơ quan lại càng tồi tệ hơn. Điển hình như căn biệt thự số 12 Nguyễn Chế Nghĩa ở ngay trung tâm Hà Nội (nhà có diện tích 185,6 m2 trên thửa đất 410,9m2) được thành phố giao cho ông Hoàng Văn Nghiên, nguyên Ủy viên Trung ương đảng và cựu Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội giai đoạn 1994-2004. Nhưng cho tới đầu tháng 12.14 ông không trả lại biệt thự và hiện đang để con trai của ông ở với giá thuê nhà hàng tháng khoảng 500.000 đồng, chỉ bằng giá 10 tô phở!
'Như vậy tổng số tiền ông Nghiên phải trả để thuê biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa chỉ có 459.688 đồng/tháng. Con số này chỉ bằng khoảng ¼ số tiền công nhân hoặc người nhập cư chi trả hàng tháng để có chỗ ở trong phòng trọ rộng chừng 12m2.

'Không bức xúc sao được khi phần đông người Hà Nội chen chúc trong những căn nhà hộp diêm với chi phí đắt đỏ thì gia đình ông Nghiên sử dụng biệt thự hoành tráng mà chỉ cần bỏ ra không đến... 10 tô phở!...'(16)

Việc chỉ phải trả tiền thuê nhà hàng tháng rẻ như bèo, nên ông Nghiên vẫn không trả lại biệt thự công và còn để cho con trai ở, dư luận rộ lên từ vài năm trước nhưng rồi lại im lặng. Vì cựu Chủ tịch Ủy ban Nhân dân 'có công lớn' với Thủ đô. Cho nên tháng 10 vừa qua, ông Hoàng Văn Nghiên còn được trao Huân chương Độc lập hạng Nhì. (17)

Nhưng vì sao vài tuần qua vụ Hoàng Văn Nghiên được hâm nóng lại? Sau vụ nhà cửa và đất đai của cựu Ủy viên Trung ương đảng và Tổng Thanh Tra Chính phủ Trần Văn Truyền bị bung ra, nhiều báo chí tường thuật, nhiều nguyên lãnh đạo cao cấp từ Lê Khả Phiêu, Phạm Thế Duyệt, Tướng Nguyễn Quốc Thước, cựu Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Vũ Quốc Hùng tới cựu Phó trưởng ban Tổ chức Nguyễn Đình Hương... nhập cuộc lên tiếng chỉ trích làm cho Nguyễn Tấn Dũng nóng rát mặt, vì ông Truyền từng nhiều năm dưới quyền trực tiếp của ông Thủ (18). Có lẽ vì thế GS Dương Trung Quốc, đại biểu Quốc hội và là người ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng (19), đã vội vàng ra tay cứu chúa và tố Hoàng Văn Nghiên, người dưới quyền của Nguyễn Phú Trọng từng làm Bí thư thành ủy Hà Nội đầu thập niên 2000. Chỉ một ngày trước khi Hội đồng Nhân dân thành phố họp ông Quốc đã khai hỏa tố ngược lại “Thành phố Hà Nội đã nói là sẽ xử lý, nhưng rồi lại để đấy. Sao lại không đi đến cùng được?” (20). Phe ông Thủ đã quyết để vụ Hoàng Văn Nghiên hâm nóng trở lại đúng vào dịp trước Hội nghị Trung ương 10 bàn về đề án nhân sự ở cấp cao nhất để trả đũa việc ông Tổng tung vụ Trần Văn Truyền. Làm như thế Nguyễn Tấn Dũng không chỉ đánh Nguyễn Phú Trọng mà còn phá - hay ít nhất đặt điều kiện - cả ý định của cánh bảo thủ đang tính đưa Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị làm người kế nghiệp Nguyễn Phú Trọng.

Trong cuộc tranh cãi với một số đại biểu Hội đồng thành phố, Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Vũ Hồng Khanh đã để lộ ra cách quán lý vô trách nhiệm, đổ lỗi lẫn cho nhau giữa những cơ quan và giữa những cán bộ quản lý nhà công vụ, đặc biệt những biệt thự dành cho các quan lớn. Đáng chú ý nữa là trong dịp này tờ Công an Nhân dân, được coi là theo cánh của Nguyễn Tấn Dũng, đã tường thuật tỉ mỉ.

Khi trả lời tại sao Ủy ban Nhân dân thành phố Hà Nội đã tự ý rút 312 biệt thự (nhà công) ra khỏi danh mục đã được Hội đồng Nhân dân thành phố phê duyệt, Vũ Hồng Khanh cho biết, "thẩm quyền để ra quyết định liên quan đến các biệt thự trên,Ủy ban Nhân dân TP đã giao Sở Tư pháp, Sở rà soát và báo cáo Ủy ban Nhân dân TP nên việc ra văn bản của Ủy ban Nhân dân TP hợp thẩm quyền.Ủy ban Nhân dân TP yêu cầu Sở Tư pháp báo cáo Bộ Tư pháp. Bộ Tư pháp nghiên cứu kỹ văn bản của Hội đồng nhân dân, vì vậy mới có văn bản trả lời của Ủy ban Nhân dân TP" Nghĩa là Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố đổ tội cho sở Tư pháp và bộ Tư pháp. Sau cùng Vũ Hồng Khanh còn đổ là vì “Khối lượng công việc lớn, khó khăn phức tạp".(21)

Vụ Hoàng Văn Nghiên giữ biệt thự công làm của riêng cho mình và con trai kéo dài 8 năm, nhưng cuối cùng Phó chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố vẫn không nhận trách nhiệm và đổ cho các cơ quan khác, hoặc không có thì giờ, thậm chí còn đổ thừa là "quản lý hồ sơ có sai sót do lịch sử để lại"! (22) Điều này phản ảnh tư duy của lãnh đạo coi tài sản công là của đảng, nên bọn quan dưới coi nó như của chùa, tự do chia chác, không thấy có trách nhiệm phải kiểm soát. Vì thế mới có tình trạng nhà công thành nhà ông và đất công thành đất ông!

*

Trong khi cơ quan và cán bộ có trách nhiệm tìm mọi cách trốn trách nhiệm, còn cựu Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố Hoàng Văn Nghiên, người 8 năm chiếm biệt thự công, có thái độ như thế nào? Trong cuộc phỏng vấn của tờ Tiền phong ông Nghiên đã nói rất tỉnh bơ, coi việc sống trong biệt thự công là rất tự nhiên: 

Tôi chả có việc gì để nói chuyện cả. Tôi có làm gì đâu mà chuyện với trò. Nguyện vọng của tôi, tôi đã nói với chính quyền từ 10 năm nay rồi, còn bây giờ chả có gì để nói cả. Sống đàng hoàng thì chả phải nói gì với ai.”(23)

Cuối cùng ông bảo, muốn biết vì sao thì hãy hỏi chính Ủy ban Nhân dân thành phố: “Anh đến Sở Xây dựng hoặc lên Ủy ban Nhân dân TP mà hỏi, họ sẽ trả lời. Có ai nói gì với tôi đâu. Cơ quan người ta không nói gì với tôi, tôi không nói gì với cơ quan thì việc gì phải nói nhỉ?. Tôi không bận tâm gì mà người ngoài đi nói thì lạ quá”. (24)

Nhưng chỉ vài ngày sau Bí thư Thành ủy Phạm Quang Nghị đã cho biết, ngày 6.12 Hoàng Văn Nghiên đã làm đơn chính thức trả lại nhà và thành phố đã chấp thuận. Ai đã ép ông Nghiên phải trả nhà vào dịp này và vì sao? Ở đây cần phải rõ nội tình cung đình của chế độ toàn trị đằng sau của quyết định mới của ông Nghiên. Bị hạ uy tín mạnh trong vụ Trần Văn Truyền nên phe Nguyễn Tấn Dũng phản công. Chỉ riêng Dương Trung Quốc chưa đủ sức mạnh, nên đã cử Nguyễn Thị Kim Ngân, Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư trung ương và Phó chủ tịch Quốc hội - vừa dẫn đầu nhận được số phiếu 'tín nhiệm cao' trong kỳ họp Quốc hội vừa qua - ra đứng mũi chịu sào. Sau khi về quê nhà Bến tre dàn xếp để Trần Văn Truyền công khai nhìn nhận các việc làm sai trái trong việc nhà đất, bà Ngân thừa thắng tới thẳng 'sào huyệt' đối phương. Trong buổi khai mạc cuộc họp của Hội đồng Nhân dân thành phố Hà nội sáng 2.12 Nguyễn Thị Kim Ngân đã đòi:

'HĐND Thành phố Hà Nội cần tập trung giám sát những vấn đề quan trọng, vấn đề nhân dân đang bức xúc, chủ động phối hợp với Mặt trận Tổ quốc, các đoàn thể, cơ quan thông tin báo chí, cùng nhân dân trong việc xem xét, giải quyết dứt điểm các kiến nghị chính đáng của cử tri và các kết luận sau giám sát; Tiếp tục làm tốt công tác tiếp xúc với cử tri để nắm bắt kịp thời tâm tư, ý nguyện của nhân dân, đồng thời, quan tâm đôn đốc giải quyết và trả lời kiến nghị của cử tri.' (26)

Những đòi hỏi của bà Ngân được tờ Đại đoàn kết ghi lại toàn bộ. Tờ này dưới quyền của Ủy viên Bộ chính trị kiêm Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Nguyễn Thiện Nhân, người cùng dịp với bà Ngân được cánh Nguyễn Tấn Dũng cất nhắc vào Bộ Chính trị phá tan ý đồ của Nguyễn Phú Trọng (27). Sau đó Hoàng Văn Nghiên đã trở thành đối tượng chính trên báo chí lề đảng trong nhiều ngày để phe Nguyễn Tấn Dũng tấn công hạ uy tín Nguyễn Phú Trọng và Phạm Quang Nghị trong kì họp Hội đồng Nhân dân thành phố Hà nội. Nhiều tờ báo lề Nguyễn Tấn Dũng, nhất là tờ Công an Nhân dân, đã khai thác vụ Hoàng Văn Nghiên. 

Chính vì vậy phe Nguyễn Phú Trọng đã ép Hoàng Văn Nghiên phải làm đơn trả biệt thự công để nó không còn trở thành đề tài nhạo báng trong Hội nghị Trung ương 10 sắp tới. Chỉ hai ngày ông Nghiên trả lại biệt thự thì Nguyễn Phú Trọng và Đinh Thế Huynh, Ủy viên Bộ chính trị kiêm Trưởng ban Tuyên giáo trung ương, vội vàng thân hành họp với Thường vụ Thành ủy Hà nội ngày 8.12, bề ngoài là để thảo luận về dự thảo Văn kiện Đại hội 12 (trong các tuần qua thường chỉ để Đinh Thế Huynh, Phó Trưởng ban Văn kiện, chỉ đạo các cuộc họp liên hệ ở các tỉnh và thành phố). Ngồi cạnh Phạm Quang Nghị ông Trọng đã hồ hởi nói 'Đảng bộ HN phải là đảng bộ mẫu mực, gương mẫu cho cả nước' (28) Việc làm này không chỉ đánh bóng bộ mặt cho mình mà còn cho cả Ủy viên Bộ chính trị, Bí thư Thành ủy Hà nội Phạm Quang Nghị, người được dư luận đồn đãi là được phe Nguyễn Phú Trọng cử ra tranh chức Tổng bí thư trong Đại hội 12 sắp tới. Vì thế ngay hôm sau ông Nghị đã hớn hở gặp cử tri Hà nội và loan báo chính thức việc ông Nghiên trả lại nhà!

Ngay ngày hôm sau Bí thư Thành ủy Hà nội còn để cho Ban Tuyên giáo Thành ủy mở cuộc họp báo giải thích về việc ông Nghiên trả lại biệt thự công. Trong đó bào chữa việc đã để Hoàng Văn Nghiên tiếp tục giữ biệt thự nhiều năm vì ông là 'nguyên lãnh đạo Thành phố, có nhiều công lao' (29). Tại cuộc họp báo Phó ban Tuyên giáo Thành ủy Hà nội Phan Đăng Long còn tỏ ra bực bội việc nhiều báo lề Nguyễn Tấn Dũng tấn công vụ chiếm nhà công của Hoàng Văn Nghiên: "Chúng ta cũng thế thôi. Nhà đã có, của con cái hay của chính bản thân, nhưng nằm trong tiêu chuẩn, chính sách rõ ràng thì ông Hoàng Văn Nghiên đương nhiên được hưởng. Không nên đặt vấn đề tại sao". Cuối cùng Phan Đăng Long còn nói như ra lệnh cho báo chí là 'không nên kéo dài việc này trên báo chí' nữa.(30)

Ai theo dõi nội tình các phe trong Trung ương đảng đều thấy, càng gần tới Đại hội 12 cán cân lực lượng giữa phe ông Tổng và ông Thủ đang ở tình trạng bên nửa cân bên chín lạng, tình thế rất căng thẳng, thua-thắng chưa ngã ngũ. Cho nên mỗi bên phải tranh giành nhau từng bước một, trước hết mỗi bên đều phải tìm cách xóa những điểm nóng gây bất lợi cho phe mình, như Nguyễn Tấn Dũng đã để Trần Văn Truyền nhận tội và vài ngày sau Nguyễn Phú Trọng bắt Hoàng Văn Nghiên trả lại biệt thự. 

Mặt khác các phe còn đang ráo riết đẩy mạnh cuộc tranh giành ảnh hưởng ở Trung ương đảng trong các lãnh vực khác. Sáng 13.12 cũng Nguyễn Thị Kim Ngân với y phục lộng lẫy cùng Nguyễn Văn Bình, Thống độc Ngân hàng Nhà nước và cánh tay mặt của Nguyễn Tấn Dũng, đã tổ chức long trọng 'Lễ tuyên dương' trao huy chương xuất sắc cho 244 chi bộ tiêu biểu của Đảng bộ Khối Doanh nghiệp trung ương (31). Phe Nguyễn Phú Trọng quyết không chịu thua, ngay chiều cùng ngày tại Trụ sở Trung ương đảng Nguyễn Phú Trọng đã gặp riêng 60 Bí thư Chi bộ xuất sắc cũng của Đảng bộ khối Doanh nghiệp Trung ương (32). Ai cũng biết, các Doanh nghiệp Nhà nước đang thu vén phần lớn ngân sách và tài sản nhà nước, nhưng đại đa số lại làm ăn rất thua lỗ và từ lâu trở thành hang ổ của bọn quan tham nhũng, nhất là các cán bộ trung và cao cấp. Bộ phận này từng là sân sau của Nguyễn Tấn Dũng, nhưng nay phe Nguyễn Phú Trọng cũng đang tìm cách giành giật lại ảnh hưởng trước Đại hội 12. Chính vì vậy nên phe ông Tổng và phe ông Thủ quyết tổ chức riêng rẽ hai buổi lễ tuyên dương bọn tham quan trong các Doanh nghiệp nhà nước vừa tổn phí ngân sách lẫn thời gian! Chắc chắn cuộc tranh giành ghế và quyền lực giữa các phe sẽ còn tiếp diễn ác liệt và đầy thủ đoạn từ nay cho tới Đại hội 12.

Tại sao coi sinh mạng của nhân dân như cỏ rác? Từ tư duy tới hành động của những người có quyền lực

Từ cuối tháng 11 chỉ nội trong một tuần GS Hồng Lê Thọ và nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt. Mặc dù ông Thọ từng ủng hộ Hà nội khi còn là sinh viên du học ở Nhật và sau 1975 nhiều năm làm cho chế độ. Trong những năm gần đây Blog 'Người lót gạch' của ông là một trong những Blogger tố cáo chính sách xâm lấn của Bắc kinh và thái độ nhu nhược của nhóm cầm đầu Hà Nội. Nhà văn Nguyễn Quang Lập sinh ra và trưởng thành trong chế độ, tác giả nhiều tiểu thuyết và kịch được nhiều người hâm mộ. Trong vài năm gần đây ông đã ra Blog 'Quê Choa' thu thập và phổ biến các bài chống bọn tham quan, chống công an tàn bạo đối với nông dân, thanh niên, phụ nữ và trí thức; chống sự hèn yếu của những người cầm đầu trước sự xâm lấn biển đảo... của Bắc kinh. Cả hai ông đều bị công an bắt và kết tội rất tùy tiện là vi phạm Điều 258 của Bộ luật Hình sự 'lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí… xâm phạm lợi ích của Nhà nước...' Trước đó Blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thúy và nhiều người dân chủ khác cũng bị bắt khép vào tội tương tự.

Họ cũng như nhiều người Dân chủ khác chỉ làm nhiệm vụ công dân và thực hiện lòng yêu nước rất thành thực không có một tham vọng hay ý đồ gì xấu. Tại sao những công dân tử tế như thế trong xã hội Dân chủ Đa nguyên thì được tôn vinh, còn trong xã hội XHCN lại trở thành cái gai của nhóm cầm đầu? Tại sao những người cầm đầu chế độ toàn trị đã biến công an thành những người đàn áp khủng bố dân lành, thay vì đúng ra phải bảo vệ quyền lợi nhân dân? Nhiều phụ nữ, thanh niên đã bị đánh đập, đối xử thô bạo đến chết trong các đồn công an. Nhiều cuộc biểu tình của dân oan đòi lại ruộng đất, hay của các tín đồ các tôn giáo đòi tự do tín ngưỡng và của thanh niên trí thức chống Bắc kinh xâm lấn đã bị công an đội lốt côn đồ phá rối, ngăn cản. Thậm chí còn tàn nhẫn vô lương tâm đến độ để mật vụ giật các vòng hoa phúng điếu đám táng của LS Trần Lâm mới đây, hay của cố Trung tướng Trần Độ trước đây!

Tại sao những người cầm đầu chế độ toàn trị lại sợ chuyên viên, trí thức và văn nghệ sĩ, mặc dầu họ vẫn thường mơn trớn 'nhân tài là nguyên khí quốc gia!'?

Tuy bề ngoài thì hô hoán như thế, nhưng thực tình thì họ lại theo đuổi tâm địa rất thâm độc. Họ không tin và rất sợ các chuyên viên và trí thức. Suốt từ khi ĐCSVN nắm độc quyền ở miền Bắc giữa thập niên 50 và toàn VN từ giữa thập niên 70 của thế kỷ trước, những người cầm đầu chế độ toàn trị qua các thế hệ đã có cách hành xử chung rất giống nhau: Nuôi dưỡng và dậy bảo các nhà khoa bảng để chỉ biết tô nhồng lãnh đạo, các người cầm bút biết bẻ cong ngòi bút theo lệnh của các cai văn nghệ. Nhưng họ lại rất tàn bạo với các chuyên viên, trí thức và những người cầm bút biết quí tự trọng, biết tôn trọng các giá trị của khoa học và khẳng khái nói lên sự thực.

Trong giai đoạn kháng Pháp những người cầm đầu chế độ toàn trị từng vinh danh nhiều trí thức và văn nghệ sĩ tên tuổi, nhưng khi họ nắm độc quyền nhiều người đòi tự do tư tưởng và tự do ngôn luận thì liền bị kết tội chống đảng, gián điệp rồi bị bỏ tù hay bị cô lập. Như 'Phong trào Trăm hoa đua nở' và 'Nhân văn Giai phẩm' ở miền Bắc cuối thập niên 50. Đầu thập niên 60 khi phe Lê Duẩn-Lê Đức Thọ quyết phát động chiến tranh ở miền Nam, nên họ dựng lên vụ án 'Xét lại chống đảng' để bắt giam, cô lập nhiều cán bộ và sĩ quan cao cấp, trong đó có nhiều trí thức và chuyên viên từng đóng góp công rất lớn xây dựng chế độ. Cả Hồ Chí Minh đến Võ Nguyên Giáp khi ấy cũng bị Lê Duẩn-Lê Đức Thọ cô lập. (33)

Sau khi thống trị miền Nam những người cầm đầu toàn trị đã giải tán ngay Mặt trận Giải phóng, gạt nhiều sinh viên và trí thức từng ủng hộ họ nhưng nay đã cảnh tỉnh, chỉ để lại một vài người ngoan ngoãn làm cây cảnh. Cuối thập niên 80 khi Liên xô đang suy tàn, để cứu chế độ toàn trị họ hô hoán 'đổi mới' và tuyên bố 'cởi trói' cho văn nghệ sĩ và trí thức. Nhưng chỉ vài năm sau lại vội vàng khép lại như ngựa quen đường cũ, tiếp tục bẻ cong ngòi bút và bịt miệng giới cầm bút. Hàng loạt trí thức, chuyên viên tên tuổi bị bắt, bị cô lập. Cả Tướng Trần Độ, nguyên Ủy viên Trung ương đảng và Trưởng ban Văn hóa văn nghệ trung ương cũng bị khai trừ.

Cách cư xử cao ngạo và ngược đãi đối với trí thức và văn nghệ sĩ dưới thời Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng cũng không khác trước. Vừa lên làm Thủ tướng không lâu Nguyễn Tấn Dũng vội vàng giải tán Ban Cố vấn, ra quyết định cấm trí thức và chuyên viên phản biện công khai. Cả Nguyễn Phú Trọng lẫn Nguyễn Tấn Dũng không thèm đếm xỉa tới những lời cảnh báo không để Bắc Kinh khai thác Bauxite ở Tây nguyên của cố Đại tướng Võ Nguyên Giáp và nhiều chuyên viên. Cả hai ông Trọng và Dũng phớt lờ nhiều kiến nghị và tuyên bố phản đối việc giả vờ sửa đổi Hiến pháp, hoặc đòi phải đưa việc tranh chấp biển Đông với Bắc Kinh ra Tòa án Quốc tế của nhiều trí thức, chuyên viên, trong đó có cả nhiều đảng viên tên tuổi. Cùng với các việc làm này là từng thời kì hàng loạt trí thức và chuyên viên bị theo dõi và giam giữ! (34)

***

Nguyễn Tấn Dũng đã cầm đầu chính phủ trên 8 năm và Nguyễn Phú Trọng đã cầm đầu đảng gần 4 năm. Nhưng cả hai người từ gần 20 năm đều nằm trong Bộ chính trị, cơ quan quyền lực cao nhất. Trong thời gian này các tệ trạng nhà công thành nhà ông, đất công thành đất ông càng lộng hành. Các tổ chức quốc tế đều xác nhận nạn tham nhũng ở VN càng trở nên bất trị. Cũng trong thời gian này các biện pháp đàn áp trí thức, chuyên viên, thanh niên, coi dân như cỏ rác vẫn tiến hành ráo riết, chứng tỏ nhân quyền vẫn bị chà đạp tàn nhẫn và có hệ thống!

Nhưng đây chỉ là hiện tượng, là cái QUẢ. Vậy cái NHÂN nằm ở đâu?

Quyền và tiền có sức hấp dẫn thu hút rất mạnh, như nam châm rất khó nhả ra. Nếu có những điều kiện thuận tiện thì lòng tham quyền và tham tiền sẽ bộc phát rất mạnh, sinh sôi nẩy nở như bệnh ung thư. Hai người nắm quyền lực lớn nhất hiện nay trong Bộ chính trị là Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng, họ giống nhau trên một số mặt, nhưng lại khác nhau trên nhiều mặt khác. Cả hai người rất tham quyền, coi quyền hành là lí tưởng sống, trong nhiều năm họ dùng nhiều thủ đoạn để hạ nhau.

Nguyễn Tấn Dũng không chỉ tham quyền mà còn rất ham tiền, không chỉ cho bản thân mà còn vơ vét cho cả gia đình. Trong khi Nguyễn Phú Trọng bị bệnh không tưởng, mộng du thì Nguyễn Tấn Dũng là một quán quân dối trá, mị dân, sẵn sàng chụp thời cơ để hứa hẹn hay đưa ra những tuyên bố rất nổ để lừa dụ nhân dân và cả đảng viên, miễn là được ngồi tiếp tục ở đỉnh cao quyền lực để vơ vét thêm. Chẳng thế khi mới nhận chức Thủ tướng ông Dũng đã từng thề non hẹn biển là, nếu không chống được nạn tham nhũng thì sẽ từ chức Thủ tướng; khi xẩy ra vụ Tập đoàn Vinashin dưới quyền của mình gây thiệt hại trên 86.000 tỉ đồng (4,5 tỉ USD) thì Nguyễn Tấn Dũng đứng trước Quốc hội long trọng xin nhận trách nhiệm, nhưng chỉ ít lâu sau lại tìm cách phủi sạch đổ cho đó là lãnh đạo tập thể. (35) Nguyễn Tấn Dũng từng tuyên bố nhiều lần muốn lắng nghe các tiếng nói phản biện của chuyên viên và trí thức, nhưng suốt hơn tám năm làm Thủ tướng cũng chính là thời gian không chỉ bạc đãi mà còn đàn áp thô bạo chuyên viên và trí thức. Nhưng khi nhân dân bất mãn tới cao độ vì sửa đổi Hiến pháp bịp bợm thì Nguyễn Tấn Dũng không ngại tuyên bố “Dân chủ và Nhà nước pháp quyền là cặp “song sinh” trong một thể chế chính trị hiện đại.” Nhưng liền đó lại bắt phải đi kèm: “Hiến pháp sửa đổi năm 2013 vừa được Quốc hội thông qua đã mở ra không gian Hiến định mới để chúng ta thực hiện tư tưởng lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh”!!! (36) Đến khi Bắc kinh cho giàn khoan HD 981 cắm ngay trên lãnh hải của VN khiến nhân dân cực kỳ bất bình thì Nguyễn Tấn Dũng vội hô to quyết bảo vệ chủ quyền, độc lập và không nghe "hữu nghị viển vông" của Bắc Kinh (37). Nhưng khi thanh niên và trí thức biểu tình chống xâm lấn thì ông Dũng cho công an mật vụ phá biểu tình, cô lập các người yêu nước.

Nguyễn Phú Trọng tuy không bị mang tiếng tham nhũng, nhưng vì rất ham quyền nên sẵn sàng thỏa hiệp với quan tham nhũng để giữ quyền. Không những thế Nguyễn Phú Trọng lại mang bệnh không tưởng, mộng du rất nặng, không phân biệt được thực và giả, lấy mộng làm thực nên không thấy được những khả năng rất giới hạn của mình. Người ta có thể thấy rất rõ các mặt yếu này của Nguyễn Phú Trọng: Mặc dù thế giới CS đã tan rã từ mấy chục năm qua, nhưng ông vẫn tụng kinh Marx-Lenin và coi CNXH như thiên đàng, nhắm mắt đi tiếp, nhưng chính ông cũng nói, chẳng biết bao giờ thì tới được! Mặc dù Bắc Kinh đã nhiều lần xâm lấn ngang ngược biển đảo, tài nguyên của VN và giết hại ngư dân VN, nhưng ông vẫn coi Bắc Kinh là 'BẠN' vàng (38). Mặc dầu ông Trọng từng là cánh tay mặt của Lê Khả Phiêu trong phong trào chỉnh đảng và chống tham nhũng rất rầm rộ suốt hai năm 1999-2001 nhưng cuối cùng hoàn toàn thất bại. Nhưng khi làm Tổng bí thư ông vẫn dùng mô hình độc đảng mở phong trào chính đảng và chống tham nhũng còn rầm rộ hơn, thậm chí tưởng mình có thể làm hay hơn nên đòi giành cả chức Trưởng ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng. Nhưng nay chính ông cũng phải than không dám đánh bọn chuột cống tham nhũng vì sợ vỡ bình chế độ độc đảng, sợ gây thù gây oán, sợ chúng đập cả ông! Mặc dầu khi phụ trách công tác Tư tưởng và Khoa giáo Trung ương, tại Hội nghị các nhà văn trẻ vào cuối tháng 8. 1998 Nguyễn Phú Trọng đã từng nói: “Thời đại đang đặt lên vai thế hệ trẻ trọng trách phải sáng tạo ra những tác phẩm xứng đáng với tầm vóc của dân tộc và đất nước” (39). Nhưng hơn 15 năm sau, ngày 21.9.2013, trong tư cách Tổng bí thư ông Trọng đã nhai lại hầu như nguyên văn như trên tại cuộc họp 'Đảng đoàn Liên hiệp các hội văn học, nghệ thuật Việt Nam' (40). Nghĩa là trong nhiều năm, hết cầm đầu văn hóa-khoa giáo tới cầm đầu đảng, ông không làm văn học VN đi lên, không có một tác phẩm nào rạng danh cho dân tộc. Nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn mù tịt không biết hay không dám nói, nguyên nhân nào đã dẫn tới làm cho văn hóa nghèo nàn và giáo dục xuống cấp suốt trên 60 năm dưới chế độ toàn trị!

Những sự kiện này chứng tỏ rõ ràng, Nguyễn Phú Trọng là người của quá khứ, từ tư duy tới hành động chỉ rập theo khuôn sáo của đầu Thế kỉ 20, cũng chính vì thế ông không thể thấy những sai lầm và hoàn toàn không ý thức được trách nhiệm những việc mình làm! 

Xét cho cùng, không phải mới gần 20 năm từ khi Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng nằm trong BCT, mà đã trên 60 năm chế độ độc đảng toàn trị đã phá hoại văn học, văn hóa, giáo dục, đạo đức VN; trên 60 năm chế độ độc đảng toàn trị đã đẩy kinh tế VN tụt hậu, đã có những quyết định cực kỳ sai lầm trong chính trị và ngoại giao.

Nhưng tại sao những người như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng lại có thế leo cao, ngồi lâu nắm quyền lực như vậy được? Câu trả lời chính xác nhất là do chế độ độc đảng. Lịch sử thế giới cận đại từ Đông sang Tây đã chứng minh việc này. Chế độ Đức quốc xã của Hitler, Stalin ở Liên xô cũ và Mao Trạch Đông ở Trung cộng. Các nhà khoa học xã hội đã khám phá ra, chính các chế độ độc đảng là những mảnh đất tốt cho những người độc tài dụng võ. Vì ở đó họ không phải đối đầu với các lực lượng đối lập có đủ tầm vóc, không có báo chí và các tổ chức dân sự độc lập..., nên những phần tử độc tài tự do tung hoành. Trong các chế độ độc đảng, những người cầm đầu dùng quyền lực, tiền bạc và công an mật vụ làm sức mạnh để mua chuộc bọn tay chân, để đàn áp những ai chống lại.

Chính chế độ độc đảng và theo chủ nghĩa Marx-Lenin là cái NHÂN đã tạo các điều kiện thuận lợi nhất để những người cầm đầu mặc dầu thiếu năng lực và thất đức vẫn chỗm chệ đứng đầu thiên hạ. Chính nhờ độc quyền nên những người có quyền lực biến các tài sản công thành của riêng đảng, đã để cho đảng viên tự tiêu sài, dẫn tới tham nhũng, hoang phí, bất công. Chính nhờ độc quyền nên họ đã coi sinh mạng dân như cỏ rác, để cho công an mật vụ hành hạ, đày ải nhân dân. Chính nhờ độc quyền họ mới có thể coi trí thức như nô lệ, bắt ngậm miệng, bẻ cong ngòi bút, tô hồng. Nhân tài, nguyên khí quốc gia, đã và đang bị đảng độc tài đốt cháy suốt trên 60 năm. Vì thế họ cao ngạo thực hiện tiêu chuẩn theo thứ tự “Hậu duệ, quan hệ, tiền tệ, trí tuệ” trong việc chọn người! Tiêu chí cao nhất của các thủ lãnh độc tài là: Có quyền là có tất cả, tự cho phép làm mọi việc, miễn là phải giữ độc quyền. Chả thế mới đây khi nói về quan hệ với Bắc kinh, Nguyễn Phú Trọng vẫn rất cao ngạo tuyên bố:

'Ta giữ được độc lập chủ quyền, nhưng cũng phải giữ cho được chế độ, bảo đảm cho được Đảng lãnh đạo, môi trường hòa bình ổn định để xây dựng, phát triển đất nước, giữ cho được quan hệ hòa hiếu với các nước, trong đó có Trung quốc' (41).

Chỉ trong một câu ngắn nhưng ông Trọng đã lập đi lập lại đến hai lầnphải giữ được chế độvà phải bảo đảm cho được Đảng lãnh đạo, coi như là điều kiện tiên quyết để gìn giữ độc lập chủ quyền. Như thế Nguyễn Phú Trọng đã ngỏ cho thấy, sự tồn tại tiếp tục của chế độ toàn trị dưới sự độc quyền của ĐCS mới là ưu tiên hàng đầu trong chính sách bang giao với Bắc Kinh!

Trên 60 năm dưới chế độ độc đảng toàn trị cũng là một trong những giai đoạn đen tối nhất của lịch sử dân tộc. Mấy triệu người đã bị hi sinh trong các cuộc chiến tranh, mấy triệu người bị trở thành thuyền nhân, hàng triệu người trong các trại cải tạo, nhà tù; cuối cùng đất nước càng độc tài, tụt hậu, tham nhũng như rươi và đang bị phương Bắc xâm lấn... Nhưng những người cầm đầu chế độ độc đảng toàn trị hết thế hệ này sang thế hệ khác vẫn tự vỗ ngực là thiên tài, đỉnh cao của trí tuệ!

Nguy hiểm nữa là hiện nay vì lòng tham quyền tiền quá độ, nên cả Nguyễn Phú Trọng lẫn Nguyễn Tấn Dũng đang sử dụng bộ máy độc tài, lạm dùng quyền lực và tiền bạc của nhân dân để lập phe nhóm đánh phá lẫn nhau nhằm chiếm thượng phong trong Đại hội 12 sắp tới, bất kể tới những thiệt hại cho nhân dân và nguy hiểm từ những đe dọa của phương Bắc!

Như vậy đã rất rõ ràng. Chế độ độc đảng toàn trị hiện nay không phải là 'chính quyền' mà là 'tà quyền'. Đã là tà quyền thì không còn lí do tồn tại! Không thể ngủ mơ ngồi chờ sung rụng, cũng không thể nuôi ảo tưởng là những tên đồ tể sẽ tỉnh ngộ!

Tất cả phải ngồi lại với nhau, đoàn kết lại, đứng lên đấu tranh với mục tiêu khẩn thiết nhất là, chấm dứt chế độ độc đảng toàn trị, thiết lập chế độ dân chủ đa nguyên, xây dựng một nước VN mới với dân giầu, nước mạnh, dân chủ, văn minh… 

Bước vào năm 2015 nông dân, công nhân, đồng bào các tôn giáo hãy siết chặt tay nhau. Thanh niên, chuyên viên, trí thức và văn nghệ sĩ phải đi tiên phong. Các đảng viên CS tiến bộ và còn biết tự trọng hãy dứt khoát đứng vào hàng ngũ nhân dân, cùng với những người dân chủ đấu tranh chấm dứt chế độ độc đảng toàn trị. Những ai khôn ngoan thức tỉnh thì phải biết, TRUNG VỚI DÂN, VỚI NƯỚC; không thể khờ khạo, cuồng tín trung với bọn quan độc tài tham nhũng, phá nước, hại dân nhưng lại cúi đầu hèn hạ trước Bắc kinh xâm lấn!

20.12.2014

Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ & Phát triển điện tử: 
Email: dcvapt@gmail.com
Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam

Âu Dương Thệ

_______________________________________

Ghi chú:

1. Thông báo của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Cộng sản điện tử (CS) 21.11
2. Kiến Giang, Đằng sau việc ông Nghiên thuê biệt thự hoàng tráng với giá..10 tô phở“,Một thế giới 4.12
3. Phỏng vấn Trung tướng Nguyễn Quốc Thước, Pháp luật VN 22.11.; Phỏng vấn Trần Quốc Thuận, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội, BBC 23.11; Phỏng vấn Vũ Quốc Hùng – nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Đời sống&Pháp luật 22.11; Phỏng vấn cựu Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, Lao động 29.11

4. Blog Nguyễn Tấn dũng 29.11; VN Thời báo 30.11; Hà Sĩ Phu,Bắt quả tang một kẻ muốn làm Người chân chính, Dân quyền 9.12; RFI và BBC 6.12; Thư Yêu cầu trả tự do cho nhà văn Nguyễn Quang Lập tức Blogger Quê Choa gởi Chủ tịch nước, Thủ tướng và bộ trưởng Công an ngày 10.12.14

5. CS 2.12.14. 

6. Người Cao tuổi 21.2.

7. Tuổi trẻ ( TT) 4.3.14; BBC 29.11; Phỏng vấn cựu Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, Lao động 29.11

8. Cùng tác giả, Đặt lại những vấn đề căn bản của quyền lực ở VN hiện nay:Quyền lực phát ra từ nòng súng! http://www.dcvapt.net/

9. Vietnam Net (VNN) 6.12;CS 6.12

11. TT 30.11

12. Như trên (nt)

13. nt

14. nt

15. Công an Nhân dân (CAND) 3.12.14.; GS Nguyễn Minh Thuyết, phỏng vấn của BBC 16.12

16. Kiến Giang, Đằng sau việc ông Nghiên thuê biệt thự hoàng tráng với giá ...10 tô phở“,Một thế giới 4.12

17. BBC 2.12.

18. Xem 3

20. Tiền phong (TP) 1.12; BBC 2.12

21. CAND 4.12

22. nt

23. TP phỏng vấn Hoàng Văn Nghiên 4.12

24. nt

25. TP, 9.12

26. Đại đoàn kết 3.12

27. Nguyễn Thị Kim Ngân và Nguyễn Thiện Nhân được bầu bổ túc vào BCT tại Hội nghị Trung ương 7,5.13. Trong khi đó các ứng viên do Nguyễn Phú Trọng đề cử bị thất cử

29. VNN 9.12

30. nt

33. Cùng tác giả, Die Vietnampolitik der USA- von der Johnson- zur Nixon-Kissinger Doktrin. Oder: die Neuorientierung der amerikanischen Außenpolitik, Luận án Tiến sĩ, Peter Lang, Frankfurt 1979, tr.62-94; Trần Đĩnh, Đèn Cù, 2014

34. Sách phân tích việc „đổi mới“ từ 1986 của cùng tác giả sẽ được phát hành

35. Như 19; VNN 8.12.11. Xem thêm các bài phân tích của cùng tác giả về việc Nguyễn Tấn Dũng hai lần xin lỗi và nhận trách nhiệm về vụ Vinashin như thế nào: 


36. Nguyễn Tấn Dũng, Thông điệp đầu năm 1.1.14

37. TT 23.5

38. Cùng tác giả, Hai năm làm Tổng bí thư (1.2011 – 1.2013):Nguyễn Phú Trọng đang đưa chế độ và đất nước đi về đâu? www.DCPT.org

39. Sau Hội nghị Trung ương 5 (7.98) về Văn hóa, Nhân dân 28.8.98

40. CS 21.9.13

41. .Nguyễn Phú Trọng nói với cử tri Hà nội, VNN 6.12
Powered By Blogger