Monday, March 30, 2015

Thực chất các phi vụ “mại dzô!” trọn lô tài sản quốc gia của 3X-BR

Các vở chào mời “mại dzô!” tài sản quốc gia ầm ĩ của 3X, Bình Ruồi, La to…

   Gần đây rộ lên việc thủ tướng 3X, thống đốc Bình Ruồi và bộ trưởng GTVT La to cùng đồng thanh phối hợp nhau hò hét “Mái nước Việt đây! Mái nước đây! Mại dzô, mại dzô!” khắp nơi với mọi khách nước ngoài (chắc cả trong kỳ họp IPU 132 của Hùng hói nữa) với nguyện vọng thiết tha của CP CSVN muốn bán cấp tập và trọn gói các tài sản lớn của quốc gia đang nằm trong tay chúng là các sân bay, cảng biển, đường cao tốc, ngân hàng, doanh nghiệp lớn...

Điều đó nói lên một sự thật rõ ràng hiển nhiên rằng Chính phủ VN đang thiếu quá nhiều tiền trong năm tài khóa 2015 này và sắp tới 2016 – dự kiến sẽ bị thâm hụt mỗi năm trên 500 ngàn tỷ vnđ (có nguồn nói là trên 800 ngàn tỷ vnđ) – và cách “tốt” nhất vì dễ nhất của CSVN là đem bán các tài sản lớn, lãnh thổ của quốc gia để bù vào – là bán nước! 

Trong danh sách mời chào bán nước đó, chúng ta thấy mọi thứ: các sân bay từ Nội Bài, Long Thành, đến Phú Quốc, Vân Đồn… các cảng biển lớn nhất như Hải Phòng, Cái Lân, Sài Gòn…, các đường cao tốc mới nhất lớn nhất, và các ngân hàng thương mại có vốn nhà nước là chính (và bán các phần vốn đó)…

Nhưng tôi còn thấy lạ một điều khác: Các nhà đầu tư nước ngoài lớn và có tiềm lực, kinh nghiệm đều rất hăm hở quan tâm đeo bám lời “mại dzô!” của CSVN để rồi lặng lẽ rút lui trước sự “đáng tiếc đứt ruột” của chính phủ 3X, nên 3X-BR “đành phải mời” các nhà đầu tư trong nước “có lòng, có sức” thay thế - “VN may quá, có cứu nhân độ thế!” 

Chuyện gì đang thực sự xảy ra đằng sau cách chào bán nước điên cuồng cấp tập – chỉ bán trọn lô các tài sản lớn – của các diễn viên CSVN đại bịp 3X-BR-LT… trên? Đó là câu hỏi lớn mà tôi muốn cùng các bạn mổ xẻ vở đại kịch mới của CSVN ở đây, để tự trả lời…

Xét một vài ví dụ cụ thể

Để nhìn ra bản chất vấn đề chúng ta cần xem xét kỹ một vài trường hợp “mua bán cấp tập và trọn lô” cụ thể của thầy trò băng đảng 3X-BR-La “to” hay 3X-BR-La “nhỏ” khác… đang diễn ra trên khắp đất nước VN hôm nay.

Ví dụ 1: “Mại dzô!” Sân bay Quốc tế Vân Đồn

Tôi chọn phi vụ này của băng đảng 3X-BR-LT để xem xét kỹ sau khi thấy hai sự kiện lạ. Đó là sự rút lui khỏi dự án sau nhiều năm theo đuổi từ đầu và đã được chủ đầu tư là tỉnh Quảng Ninh chọn là đối tác chính cho dự án SBQTVĐ, của Liên danh KJP gồm hai tập đoàn uy tín và danh giá là Korean Aviation Corporation (KAC) – Tổng công ty Hàng không Quốc gia (Nam) Triều tiên và Tập đoàn Kỹ thuật và Xây dựng Posco E&C, cùng Cty TNHH Joinus; Và đó là sự xuất hiện thay thế KJP bất ngờ vào phút chỏt của tập đoàn Sun Group.

Sun Group – “Tập đoàn Mặt trời” này là ai mà xuất hiện như “con Trời” vậy? Bỏ công tìm hiểu, điều tra sâu hơn về Sun Group, chúng ta sẽ biết họ xuất thân từ nhóm maphia Việt ở Liên xô cũ về nước, như rất nhiều các tập đoàn đại gia tư nhân mới nổi ở VN hiện nay, như Vingroup (Vincom Group) của Phạm Nhật Vượng – “tỷ phú số 1” cảu VN hiện nay vậy. Việc Sun Group đăng ký là tập đoàn từ India hay đâu đó như British Virgin Islands chả hạn chỉ là để lừa bịp và trốn thuế thôi… Chúng đều là sân sau của các băng đảng ăn cướp của CSVN cả…

Câu hỏi thứ hai là: Sun Group có tiền không mà mua dự án lớn vậy (Sân bay Vân Đồn 7500 tỷ), và để làm gì - để bán cho ai? Xin thưa, chúng “tay không bắt giặc”. Tức là chúng không tiềm lực, nhưng đằng sau chúng có một vài ngân hàng TM nào đó, và các ngân hàng này đều phải có sự hỗ trợ của Bình Ruồi từ NHNN để có tiền (dân Việt) đi mua nước Việt! Chúng chỉ cần thế chấp các tài sản “đang có” (cũng đã và đang được thế chấp nhiều nơi) là sẽ được NHNN xác nhận chúng “vay” đủ tiền mua mọi thứ. Đó gọi là qui trình “tay không bắt giặc” của bè lũ CSVN đang điên cuồng cướp phá nước Việt của dân Việt hiện nay, mà “con Trời” – Tập đoàn Một Trời chỉ là một trong hàng trăm lũ như thế, và hàng ngàn lũ “doanh nhân tay không bắt giặc” nhỏ hơn…

Bằng cách đó, Sun Group đã mua trọn Khu du lịch Bà Nà ở Đà Nẵng (mà theo tôi là độc đáo và đẹp bậc nhất VN), rồi cấm cửa dân vào đó, và nhiều phi vụ khác.

Câu hỏi thứ ba: Làm sao chúng làm được vậy? – Làm sao Sun Group có thể thay thể dễ dàng Liên danh KJP và hớt tay trên kết quả làm việc 3-4 năm ròng rã của các tập đoàn đó? Là vì chúng có sự hỗ trợ trực tiếp của 3X thông qua các bộ GTVT, bộ KHĐT hay bộ Tài chính, Bộ TNMT nữa (vẫn của 3X, tất nhiên)… Đổi lại, 3X và BR, Ola to… mới chính là chủ đích thực của Bà Nà, Vân Đồn “mua được”…

Trong vụ Sân bay Vân Đồn, đến phút chót Bộ GTVT của La to mới có công văn tuyên bố sân bay Vân Đồn không được Chính phủ 3X qui hoạch là sân bay quốc tế, mà chỉ là sân bay nội địa có thể đón nhận (nếu được phép) các chuyên bay quốc tế mà thôi! Lại một kiểu lừa bịp chơi chữ thô thiển của cộng sản. Trước đó thì họ tuyên bố Vân Đồn sẽ là sân bay Quốc tế cấp 4E hoành tráng để mời gọi các nhà dầu tư! Thế là họ đã lừa vào rồi đá văng ra các nhà đầu tư nghiêm túc nhất từ Hàn Quốc… Trên thế giới người ta chưa có khái niệm lừa bịp cấp chính phủ, quốc gia như thế, nên không có chế tài – luật quốc tế cho việc này! Tôi đã đau lòng chứng kiến nhiều tập đoàn quốc tế uy tín vào VN để rồi bị đá văng ra như thế - sau khi đã mất nhiều năm và nhiều tiền (hàng chục triệu đôla) khai mở thị trường Việt…, chỉ để đổi lại một câu ghi nhớ đời đời: Đừng bao giờ tin CSVN!

Trở lại Vân Đồn:… Rồi Chính phủ 3X giới thiệu cho Quảng Ninh “Tập đoàn Mặt trời” rực rỡ thay vào… (không cần biết Mặt trời này mọc lên ở đâu, có dây buộc cắm ở chỗ nào…?

Câu hỏi thứ tư: Vậy thực chất thì ai sẽ đầu tư vào sân bay Vân Đồn? Xin thưa, Chính phủ 3X sẽ tự in tiền ra cho Sun Group vay (tức là tiền rút túi dân), nhưng không đủ 7500 tỷ đâu, chắc chỉ 1-2,000 tỷ để chia nhau tạm thôi (chứ làm thật thì lỗ như Bauxite!). Nhưng Sun Group phải nộp lại cho BR và 3X phần lớn cổ phần – thế thôi, rồi để đợi lúc nào “êm êm” thì chúng “mái đây!” sân bay Vân Đồn cho Tàu khựa đang sẵn tiền và nhòm ngó từ lâu (lúc đó 3X lại cho Vân Đồn vào “qui hoạch” sân bay quốc tế, bằng một tờ A4 thôi mà!). Người Việt rất mau quên, chỉ 1 năm là quên ngay Vân Đồn với Mặt trời con…, và hân hoan đón công nhân Tàu vào chiếm cứ toàn bộ Vình Bắc Bộ (như tôi đã phân tích trong bài “Đại loạn, ba đại án sân bay…” cũng trên DLB gần đây…

Ví dụ 2: ‘Mái đây! Mại dzô!” Cảng Hải Phòng “của” Vinalines

Cảng Hải Phòng là gì? Chúng ta biết Vinalines thì đang chết chìm từ lâu, nhưng Cảng Hải Phòng là cảng lớn nhất miền Bắc suốt chiều dài lịch sử hàng trăm năm nay do người Pháp xây dựng nên từ năm 1874, năm 1939 cảng HP vận chuyển một phần tư lượng hàng hóa của toàn Đông Dương và là cảng số 1 trên miền Bắc cho đến nay. Nay cảng Hải Phòng với hệ thống trên 12 cụm cảng lớn (Cảng Vật Cách , cảng Hoàng Diệu/Sáu Kho – trên 16,3 ha, cảng Chùa Vẽ - trên 17 ha, cảng Đình Vũ – trên 7 ha, cảng Sông cấm trên 5ha, cảng Diêm điền trên 10 ha, cảng Thủy sản- trên 3 ha, cảng Đoạn Xá – 6ha, Tân Cảng HP, cảng Hải An, cảng Lạch Tray…), đang rất ăn nên làm ra từ sau khi cổ phần hóa. 

Điều vô phúc là Hề thống Cảng Hải phòng lại là công ty con của Tập đoàn Vinalines của tử tù Dương Chí Dũng sau khi VinaMarine (Cục Hàng hải VN) bị Vinalines nuốt chửng khi 3X và La to bổ nhiệm tử tù (sau này) Dương Chí Dũng là Cục trưởng. Để cứu “đệ sắp tử” và Vinalines đã chìm thì 3X và La to đang rao bán những thứ gì bán được – có người mua, không thể bán nợ của Vinalines được (việc 3X và BR, LT cũng đã thử lứa các nhà đầu tư quốc tế rồi –qua việc cháo bán nợ của VAMC, nhưng không thành), nên Cảng Hài phòng – trái tim và niềm tự hào của thành phố Cảng trên trăm năm nay – đang bị 3X-BR-LT rao bán: “Mái đây! Mái đây! Mại dzô!”. Như vậy là quít làm cam chịu, nhưng quít hay cam cũng đều trong túi 3X-BR-LT hay CSVN cả mà… Cảng lớn nhất nước như Hải Phòng, Sài Gòn mà 3X và La to còn dám bán thì hệ thống đèn biển quốc gia chúng sẽ đem tặng khuyến mãi cho nước ngoài mất thôi…!

Câu hỏi thứ hai là: Tại sao không bán cho nhà đầu tư SGRE từ Oman 30% cổ phần như 3X đã hứa, đã mời người ta vào mua và như Luật cho phép, rồi bán tiếp 50-60%? Tại vì Cảng HP đã được cố tình định giá khi CPH quá thấp, chỉ 3,270 tỷ vnđ, bằng khoàng 15%-20% giá trị thực của nó là khoảng trên 15,000 tỷ. (Chỉ riêng diện tích và vị trí trung tâm Thành phố Cảng của cảng Hoàng Diệu/Sáu Kho với trên 16,3 ha nếu bán giá thị trường khoảng 2 lượng vàng/m2 thì cũng đã đáng giá trên 12 tấn vàng hay trên 473 triệu đôla hay trên 10,000 tỷ vnđ rồi:

163,000 m2 x 2 lượng x 37,5 gr.vàng/lượng = 12,225,000 grams = 12,225 tấn vàng.

Và: 12,225,000 gr : 31,125 gr/ounce x 1200 USD/ounce = 471,325,000 USD 

Hay: 431,325,000 USD x 21,500 vnđ/USD = 10,130 tỷ vnđ;

Đó là chưa tính giá trị đất “mặt tiền sông” của 11 cụm kho cảng khác của Cảng Hải phòng với tổng diện tích hàng trăm ha khác nữa! Thế mà chúng đã định giá để “cổ phần hóa” Cảng HP và nay là để bán đi cả 12 cụm cảng Hải phòng với giá… 3,270 tỷ vnđ!

Thế cho nên chúng không hề muốn bán Cảng Hải Phòng, mà 3X-BR-LT chỉ muốn ôm luôn cho mình thôi. Giá trị cụm cảng HP hiện nay chắc chắn là trên 20,000 tỷ vnđ, đang được ‘mại dzô!” với giá 3,270 tỷ vnđ!

Nếu bán sân bay Vân Đồn chỉ là bán cái bánh vẽ (vì chỉ Tàu khựa có mưu đồ đen tối khác – cướp nước Việt - mới mua), thì bán Cảng Hải Phòng là chúng bán cái bánh thật mà trong đó chúng đã mất bao công giấu những viên ngọc quí để chia nhau. Nay phải “cứu” Vinalines thì 3X-BR-LT nhân cơ hội này bán cái bánh vàng Cảng Hải Phòng (đang giả là bánh cám) đi để chia nhau – thật là một công đôi việc. Và nhà đầu tư từ Oman là tập đoàn SGRE tất nhiên cắn câu, rất muốn mua trọn gói cả cảng HP. Nhưng họ đâu biết họ chỉ được 3X-BR-LT cho vào để diễn vai hề phụ mà thôi. Vai chính họ đã dành cho nhân vật maphia số 1 từ Nga về là chính Vingroup và Phạm Nhật Vượng kia. Và Vingroup/PNV sẽ được mua trên 80% trong số 95% cổ phần cảng HP mà Vinalines đang có của dân…

Còn nhà đầu tư từ Oman sẽ không mua được cổ phần nào của Cảng HP dù luật Đầu tư VN cho phép họ được mua đến 30%, bởi vì 3X và La to là những kẻ “yêu nước”, họ không muốn chia lẻ cổ phần cảng HP ra mà chỉ muốn “bán trọn gói cả lô” cho nhà đầu tư trong nước (lại càng yêu nước hơn), vì “trọn gói sẽ hấp dẫn nhà đầu tư lớn” (Phạm Nhật Vượng) – vì như thế chúng mới cướp trọn Cảng hai Phòng – trái tim và nồi cơm của hàng triệu con người đất Cảng hàng trăm năm nay cho riêng bè lũ chúng!

Câu hỏi tiếp theo là: Vậy chỉ cần 3X, La to và PNV/Vingroup thôi là đủ, cần gì có BR ở đây? Xin thưa, Phạm Nhật Vượng cũng là kẻ chuyên 'tay không bắt giắc' như Sun Group thôi. PNV sẽ phải vay thêm từ BR, ví dụ 3,000 tỷ - và thế chấp cổ phần những thư PNV đang “sở hữu” để trở thành cổ đông lớn nhất hay tuyệt đối của Cảng HP trị giá trên 20,000 tỷ. Thực chất thì BR qua ngân hàng mà BR chỉ đinh cho PNV vay, sẽ đứng ra sở hữu một phần không nhỏ cổ phần cảng HP, cho cả 3X và bè lũ nữa…

Ví dụ 3: Mái đây! Mại dzô! Mại dzô trọn gói Biển Đông!

3X và CSVN có các chiêu tổng biểu diễn đại lừa dân ngu bằng số tiền lớn là là các gói giải quyết nợ xấu 30,000 tỷ vnđ, hỗ trợ BĐS 30,000 tỷ vnđ và đóng tàu cá cho ngư dân bám biển cũng 30,000 vnđ… (sao CSVN không chọn con số 39,600 là “ba vạn-chín nghìn-sáu trăm…” của các bà đầu chợ khi xắn quần tốc váy ngày xưa nhỉ?! – Các bà đó làm thế khi muốn nói đến con số ma, con số ảo, con số bịp bợm… thôi?)

Sau 3 năm gói BĐS và gói “nợ xấu” giải ngân được khoảng 5%- vậy thì đâu có tính cách giải cứu (khẩn cấp) gì nữa nhỉ? Và sau 1 năm gói “đóng tàu cá” giải ngân được… 1 chiếu tàu cá 11,5 tỷ… là 0,3 phần nghìn thôi. Với tốc độ này thì cần 3 ngàn năm (3,000 năm!) 3X và BR (và lần này nhân vật thứ ba là bộ trưởng Nông nghiệp “Vô đức lụn” hay Cao Đức Phát - ĐL?) mới xài hết “gói hỗ trợ ngư dân đóng tàu cá vỏ sắt đánh bắt xa bờ” đó! 

Chuyện gì đang xẩy ra ở đây? Xin thưa, vì nhân vật thứ tư của đội ngũ ăn cướp tiền dân (đang trong túi 3X-BR) chưa được chọn lựa – các doanh nghiệp đóng tàu kiểu “tay không bắt giặc” và các nạn nhân là ngư dân chưa được xuất hiện. Lý do? Do 3X-BR-ĐL ăn phần trăm từ gốc cao quá (trên 25%, từ trước khi xuất tiền ra) và bọn “doanh nghiệp đóng tàu tay không bắt giặc” của 3X-BR-ĐL lại đội thêm giá lên cao như quan thầy nữa (thêm trên 25% nữa), nên đến ngư dân giá con tàu sắt đánh cá thô sơ 800cv đội lên gấp đôi thành 10-12 tỷ vnđ/chiếc thay vì chừng 5-7 tỷ vnđ thôi. Trong con số 11,5 tỷ (chiếc tàu đầu tiên duy nhất đã đóng) thì ngư dân phải có vốn đối ứng 1,5 tỷ (15% khoản vay) và “được vay” 10 tỷ lãi suất ưu đãi 4% -6% năm (cao hơn lãi suất 3X và BR có thể vay quốc tế có bảo đảm là 2%, gọi là LIBOR+2), và ngư dân phải thế chấp con tàu đó vào NH của BR để bảo đảm khoản vay 10 tỷ đó nữa, trả dần trong 15 năm… 

Có nghĩa là, sau khi được 3X-BR-ĐL “ưu đãi” cho vay vốn và đóng tàu (dổm) cho, ngư dân phải trả nợ hàng năm trên 500 triệu vnđ liền lãi và 500 triệu tiền gốc giảm dần, và vay tiếp tiền khai thác vận hành con tàu để ra biển đánh cá nữa (tiền thuê ngư dân khác “đi bạn”, tiền xăng dầu và ngư cụ… hàng năm trên 1 tỷ vnđ) nữa, thì ngư dân phải kiếm ra trung bình trên 3 tỷ vnđ/năm - và đó chắc chắn là điều không tưởng, tương đương với sản lượng 200-300 tấn cá/năm/tàu (sản lượng này có thể may mắn đạt được bởi rất ít ngư dân rất giỏi và may mắn, với số lần cũng rất ít trong đời họ…). Thế cho nên trong hàng vạn, hàng triệu ngư dân Việt hôm nay, mới chỉ có một (01) người dám vay tiền của 3X-BR để đóng tàu cá đánh bắt xa bờ, mà thôi…

Câu hỏi ở đây là, 3X-BR-Đức lụn được gì từ “tốc độ giải ngân dự kiến trong ba ngàn năm” đó? Là sẽ được 3T (3 Tàu) khen và sẽ tưởng thưởng vì chúng đã (cùng với tướng Thanh “mặt heo”) đã bán biển Đông, bán ngư trường Việt khống cho Tàu trong… 3 ngàn năm tới! Cái được cho 3X là chức TBT, cho BR là chức thủ tướng, và cao đức lùn có thể là phó TTg… sau đại họa 12?

Câu hỏi thứ hai ở đây là, yếu tố nước ngoài “diễn phụ” và “bị đá ra” ở đây là gì? Đó là, nếu VN cho phép mua tàu cá cũ (từ Nhật chẳng hạn) thì trong vòng vài tháng sẽ có ngay vài ngàn tàu cá vỏ sắt khoảng 1000cv tuy là second-hand nhưng còn tốt hơn tàu cá mới do doanh nghiệp “tay không bắt giặc” của 3X-BR đóng cho ngư dân nhiều, với giá khoảng 50% giá đóng mới… như thế thì ngư dân được lợi, VN sẽ có ngư dân cùng hải quân bám biển, nhưng bọn 3 Tàu thì sợ lắm! Và cái gọi là “gói 30,000 tỷ vnđ đóng tàu cá xa bờ cho ngư dân” sẽ phá sản bịp bợm ngay vì lòi đuôi… 3X-BR không có tiền, chỉ vẽ ra thôi! 3X đã “đuổi các diễn viên phụ ra” trong vụ này bằng qui định cấm nhập tàu cá second-hand – điều theo tôi trong trường hợp này cần ứng biến hơn. Tàu mới để bảo vệ môi trường biển ư, nếu môi trường, ngư đó lại đem dâng trọn cho Tàu và ngư dân Việt sẽ thành “ngưu dân” – trâu bò đi cày thuê hay bắt cá thuê hết cả?!

Từ góc độ tài chính, 30,000 tỷ vnđ là gần 1,5 tỷ đôla chứ bộ, gấp đôi số tiền 750 triệu đô mà 3X đã phải đi vay bên Mỹ cho Bình Sếu Vinashin vay rồi cùng làm chìm cả nước năm rồi chớ bộ, 3X-BR làm gì có?! Nay vì chiến dịch giải cứu Chí Dũng-Vinalines từ nhà giam tử tù ra… mà còn phải bán gấp cảng Hp với giá có 3,000 tỷ vnđ… thì phải biết 3X-BR-LT đang thiếu tiền thế nào. Nên 30,000 tỷ “đóng tàu cá” tương tự với gói BĐS và “nợ xấu”, của 3X và BR cũng đều là bánh vẽ - không tiền, và 3X-BR-LT hay ĐL đều những kẻ “tay không bắt giặc” như Sun Group hay Vingroup… cả thôi…, nên lộ trình giải ngân các loại “gói” đó tất nhiên phải là… “trăm năm nữa không biết có xong không?” như Lú đã thú nhận!

Tôi thấy việc CSVN/3X đang chỉ đạo cho PetroVietnam hợp tác “cùng khai thác chung” Biển Đông với Tàu cộng cũng là một dạng bán tài sản, lãnh thổ quốc gia như thế. Chúng sẽ đuổi hết các tập đoàn dầu khi quốc tế đi, chỉ để Tàu cộng và Việt cộng cùng… múa nước (bán nước và cướp nước) trên Biển Đông. Tôi sẽ xem xét kỹ và khi có đủ bằng chứng sẽ xin chia sẻ cùng dân Việt đau thương… xem chúng ta chịu để yên đến bao giờ?

Qui trình ăn cướp thông qua việc bán cả lô tài sản quốc gia của 3X-BR-LT-$$

Như vậy, chúng ta thấy tam giác CP-NH-DN (Chính phủ 3X, Ngân hàng BR và Doanh nghiệp Vingroup) “tay không bắt trọn” Cảng HP vào túi riêng, còn tiền cho Vinalines, sẽ vẫn do BR in ra sẽ gây lạm phát - tức cướp giá trị từ những bữa ăn hàng ngày của dân nghèo, rồi vẫn bắt dân nghèo trả hết (vì sau này BR chắc chắn sẽ tìm cách xóa nợ cho Vingroup/PNV thôi – nếu không PNV sẽ chia ra rằng 3X-BR-LT mới là chủ mới của Cảng HP hay nhiều tài sản quốc gia khác...).

Hãy thử tổng kết thành “qui trình” các bước ăn cướp tài sản quốc gia của 3X-BR-LT thông qua các cái gọi là bán các dự án, doanh nghiệp, công trình quốc gia để có tiền 'cứu quốc gia' mà chính chúng đã và đang phá nát, ngày càng nhanh hơn, nhiều hơn, cấp tập và lộ liễu hơn, trâng tráo hơn…

Đầu tiên là chúng phải xác định con mồi: cảng, sân bay, đường cao tốc… mà chúng muốn bán; Nói chúng là những thứ gì “ngon nhất” - ăn ngay như cảng HP hay được giá bán buôn cho Tàu như sân bay Vân Đồn, sân bay Phú Quốc… 

Tiếp sau là chúng hình thành đội ngũ ăn cướp, gồm 4 thành phần: Chính phủ- Ngân hàng NN – Bộ chủ quản và Doanh nghiệp tư nhân sân sau. Hai thành phần trước thường không đổi, thành phần thứ ba – bộ chủ quản ít thay đổi, chủ yếu là Đinh la To hay cao Đức lụn, thành phần doanh nghiệp maphia thực ra phải được chọn kỹ nhất. Yêu cẩu là phải rất tham và không biết sợ hay có thể làm mọi thứ vì tiền - đó chính là đặc điểm nổi trội của các mapha trong nước từ Nga sô cũ về như Vingroup hay Sun group… Nghề của chúng là “tay không bắt giặc”… Và cái bọn “tay không bắt giạc” này lúc đầu phải được giấu kín…

Bước thứ ba là “mại dzô!”, bắt đầu từ 3X trên phạm vi quốc tế, rồi đến BR và các bộ trưởng như LT, ở cấp quốc gia, rồi mới đến những kẻ “cắn câu” để chúng chọn các diên viên phụ bất đắc dĩ như KJP, Oman…

Bước thứ tư là lừa bịp các diễn viên phụ như KJP hay Oman để họ “cày nát dự án ra”, tức là họ sẽ làm hết mọi việc cần thiết về chuyên môn kỹ thuật và kinh tế (việc mà bọn “tay không bắt giặc” từ 3X đến các bộ trưởng, địa phương, doanh nghiệp… đều không biết gì mà làm cả).

Bao giờ công việc của các diễn viên phụ đã xong thì 3X và LT hay bộ chủ quản nào đó sẽ “đau lòng thương tiếc” đá họ ra “vì luật không cho phép” (Oman) hay “qui hoạch chưa có” (KJP…) hay v.v.… một cách vô cùng “sáng tạo cộng sản”! Và lúc này các diễn viên chính “tay không bắt giặc” mới xuất hiện như những vị cứu tinh của 3X-BR-LT! Đây là bước năm, rồi chúng tạm hạ màn đầu.

Màn tiếp sẽ diễn ra trong bí mật và trong… quên lãng của dân (vài tháng, năm sau thôi), sao cho toàn bộ tài sản quốc gia tan biến hay vào gọn tay những kẻ “tay không bắt giặc” và bè lũ 3X-BR-LT…

Nỗi đau đã thấu ba thế hệ…

Điều đáng buồn vô cùng với tôi là, tôi biết, có hàng ngàn, hàng vạn “doanh nhân” đang xếp hàng và thèm thuồng được tham các gia đội ngũ ăn cướp đó của 3X-BR-LT để cướp phá chính đất nước mình. Nếu chúng ta, dân ta không sớm lên tiếng và cùng hành động để ngăn chặn thì tôi lo chúng sẽ bán vèo cả đất nước này theo cách đó, như chúng vội vã đốn cây xanh ở HN, để lại một đất nước tan hoang đã bán hết cho chính chúng nó – bè lũ tư bản đỏ đó và cho tư bản nước ngoài, và để lại những đống nợ trăm năm không trả hết cho các thế hệ Việt mai sau…

Hàng ngày thắp nhang trước di ảnh ông cha mình tôi nhận ra trong ánh mắt họ có nỗi buồn, nỗi đau mất nước giống như tôi cảm nhận hôm nay. Tôi tin mọi người Việt còn có lòng với nước mình đều cảm thấy thế. Và tôi nguyện thề với cha ông sẽ không truyền nỗi đau này cho thế hệ sau – cho các con các cháu mình nữa…

Thế hệ Việt tương lai phải được tự do, phải được hạnh phúc, phải được làm Người – phải thoát khỏi cộng sản VN…


Đà Nẵng: Những biến cố lịch sử

(Trình bày tại San Jose ngày 29-3-2015)

Địa danh Đà Nẵng 

Địa danh Đà Nẵng gốc từ tiếng Chiêm (Chàm, Chăm), có thể có trước khi người Việt đến Đà Nẵng. Năm 1306, vua Chiêm Thành là Chế Mân tặng vua Đại Việt hai châu Ô và Ri (hay Lý) trong phần sính lễ đám cưới với công chúa Huyền Trân. Hai châu nầy ngày nay tương đương với vùng đất từ Quảng Trị vào đến quận Điện Bàn, trong đó có Đà Nẵng.

Trong sách Ô châu cận lục, Dương Văn An viết năm 1555 rằng tại Đà Nẵng, có đền thờ Nguyễn Phục, một công thần bị chết oan khi vua Lê Thánh Tông nam chinh đánh Chiêm Thành năm 1471. (Dương Văn An, Ô Châu cận lục, Bùi Lương dịch, Sài Gòn: Nxb. Văn Hóa Á Châu, 1961, tr. 73.) Đà Nẵng có đền thờ Nguyễn Phục năm 1471 thì địa danh Đà Nẵng phải có trước đó. 

Trong tiếng Chiêm, có ba chữ liên hệ đến địa danh Đà Nẵng. Đó là đarăk (bờ biển, bãi biển), đanăk (sông lớn), đanăng (bến sông, bến tàu). (Nguyễn Hy Vọng, Từ điển ngồn gốc tiếng Việt, California: Nxb. Đất Việt, 2014, tr. 362.) 

Đà Nẵng, chiến công đầu tiên 

Đà Nẵng đi vào lịch sử lần đầu tiên trong trận chống đánh liên quân Pháp – Tây Ban Nha tấn công Đà Nẵng đầu tiên ngày 1-9-1858 do phó đô đốc Rigault de Genouilly chỉ huy. “Tai nghe súng nổ cái đùng,/ Tàu Tây đã lại Vũng Thùng anh ơi.”(ca dao) Quân Pháp chiếm các đồn ven biển, nhưng bị quân Việt do Nguyễn Tri Phương chỉ huy, chận đứng. Genouilly để lại lực lượng giữ các đồn đã chiếm ở Đà Nẵng, rồi kéo quân vào đánh Gia Định. (Vũng Thùng là Đà Nẵng.)

Tuy chiếm được thành Gia Định, nhưng Genouilly lại phải trở ra Đà Nẵng vì quân Pháp ở Đà Nẵng bị quân Việt uy hiếp và đẩy lui. Ngày 7 và 8-5-1859, Genouilly tấn công lần nữa nhưng Đà Nẵng vẫn đứng vững. Lúc đó, Genouilly bị bệnh phải về Pháp, phó để đốc Joseph Page lên thay từ 1-11-1859. 

Ngày 18-11-1859, Page tấn công đồn Chơn Sảng, phía nam chân đèo Hải Vân. Tuy Pháp chiếm được Chơn Sảng, nhưng một trung tá Pháp bị tử thương, và quân Pháp bị chận đường ra Huế. Sau trận nầy, Page được lệnh rút hết quân Pháp vào Sài Gòn. Về phía Việt Nam, dầu bị thiệt hại khá nặng, Đà Nẵng vẫn đứng vững, chận đứng được đợt tấn công đầu tiên của quân Pháp. 

Đà Nẵng, nhiều lần đổi chủ

* Pháp bảo hộ Việt Nam năm 1884. Bốn năm sau, Pháp áp lực vua Đồng Khánh ký sắc dụ ngày 26 tháng 8 năm mậu tý (1-10-1888), nhượng ba thành phố Hà Nội, Hải Phòng và Đà Nẵng cho Pháp làm nhượng địa. Pháp trực tiếp cai trị Đà Nẵng theo luật lệ Pháp. Khi mới đến nước ta, các giáo sĩ Âu Châu gọi Đà Nẵng là Touron, Turon, Touraon. Từ nay người Pháp gọi Đà Nẵng là Tourane.

* Năm 1945, Nhật đảo chánh Pháp. Vua Bảo Đại tuyên bố độc lập ngày 11-3. Đà Nẵng trở về với chính quyền Việt và vị thị trưởng đầu tiên được chính phủ Trần Trọng Kim bổ nhiệm là Nguyễn Khoa Phong. 

* Cũng trong năm 1945, Việt Minh cộng sản cướp chính quyền, vua Bảo Đại thoái vị. Việt Minh đổi Đà Nẵng thành Thành phố Thái Phiên. Tuy nhiên văn hóa Việt Nam không có thói quen dùng tên danh nhân đặt tên thành phố, nên dân chúng vẫn dùng tên Đà Nẵng.

* Tháng 11-1946, Pháp đổ bộ vào Đà Nẵng, rồi từ đó mở đường ra Huế. Đà Nẵng trở lại chế độ do Pháp trực trị cho đến năm 1949. 

* Quốc trưởng Bảo Đại thành lập chính thể Quốc Gia Việt Nam sau hiệp định Élysée ngày 8-3-1949. Đà Nẵng do chính quyền Việt Nam điều khiển. Sau hiệp định Genève ngày 20-7-1954, Đà Nẵng nằm dưới vĩ tuyến 17, vẫn thuộc về chính thể Quốc Gia Việt Nam. Đà Nẵng không thay đổi, ngoại trừ dân số Đà Nẵng tăng vọt bất thường sau năm 1954 vì đồng bào di cư từ Bắc vào Nam, đến lập cư tại Đà Nẵng. 

Quân Mỹ vào Đà Nẵng

Từ năm 1954, Hoa Kỳ viện trợ và gởi chuyên viên đến giúp QGVN rồi VNCH, nhưng không gởi lực lượng chiến đấu trên bộ. Ngày 2-8-1964 xảy ra biến cố Vịnh Bắc Việt: khu trục hạm Maddox (Hoa Kỳ) tuần thám bờ biển BVN, trong hải phận quốc tế, đến phía đông bắc đảo Hòn Mê (Thanh Hóa), thì bị ba ngư lôi đĩnh BVN tấn công. Không quân Hoa Kỳ liền trả đũa, oanh tạc sâu vào lãnh thổ BVN. Ngày 7-8-1964, quốc hội Hoa Kỳ thông qua “Nghị quyết vịnh Bắc Việt”, giao cho tổng thống Hoa Kỳ dùng tất cả các biện pháp cần thiết để đánh trả, nghĩa là cho phép ông có thể đưa quân sang Việt Nam chiến đấu.

Do hoạt động của Không quân Hoa Kỳ càng ngày càng gia tăng, phi trường Đà Nẵng được dùng làm nơi xuất phát các phi cơ bay đi oanh tạc Bắc Việt Nam (BVN). Theo lệnh của chính phủ Hoa Kỳ, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam là Maxwell Taylor vận động với thủ tướng Phan Huy Quát và hai bên Việt Mỹ thỏa thuận miệng để cho Hoa Kỳ đưa hai tiểu đoàn Thủy quân Lục chiến (TQLC) Mỹ đến Đà Nẵng. 

Ngày 8-3-1965, tiểu đoàn 9 TQLC Mỹ đổ bộ đầu tiên vào bãi biển Nam Ô, phía tây Đà Nẵng. Từ đó quân số Hoa Kỳ tại Việt Nam càng ngày càng gia tăng. Cũng từ đó xã hội Việt Nam thay đổi lớn lao vì sự hiện diện của quân đội Mỹ.

Đà Nẵng, những cuộc biểu tình 

Tại Đà Nẵng, trong cuộc biểu tình ngày 25-8-1964 chống Hiến Chương Vũng Tàu của trung tướng Nguyễn Khánh, xảy ra xô xát giữa đoàn biểu tình gồm hàng ngàn Phật tử một bên, với tự vệ làng Thanh Bồ một bên. Làng Thanh Bồ gồm đa số tín đồ Ky Tô giáo di cư, gần bờ biển Thanh Bình. Kết quả làm 11 người chết, 42 người bị thương. (Chính Đạo, Tôn giáo và chính trị: Phật giáo 1963-1967, Houston: Nxb. Văn Hóa, 1997, tr. 119.)

Một cuộc biểu tình sôi động khác tại Đà Nẵng kéo dài nhiều ngày khi trung tướng Nguyễn Chánh Thi, tư lệnh Quân đoàn I và Vùng I chiến thuật bị Hội đồng Quân lực cất chức ngày 11-3-1966. Hôm sau, 12-3, cuộc biểu tình bộc phát tại Đà Nẵng, rồi lan ra Huế ngày 13-3. Lúc đó, thị trưởng Đà Nẵng (bác sĩ Nguyễn Văn Mẫn) và tư lệnh Đặc khu Quảng Đà (đại tá Đàm Quang Yêu) tuyên bố ly khai với chính phủ trung ương, làm cho tình hình thêm rối loạn. 

Thủ tướng Nguyễn Cao Kỳ gởi ra Đà Nẵng 3 tiểu đoàn TQLC do đại tá Nguyễn Thành Yên chỉ huy, 1 tiểu đoàn Nhảy Dù và 1 biệt đoàn Cảnh sát Dã chiến. (Biệt đoàn CSDC khoảng 1,000 người.) Quân chính phủ bị lực lượng ly khai chận ở phi trường. Lực lượng ly khai gồm tiểu đoàn 11 Biệt Động Quân, 1 trung đoàn của Sư đoàn 1 và 1 trung đoàn của Sư đoàn 2. Khu trục cơ của chính phủ xuất hiện trên không phận Đà Nẵng, đe dọa quân ly khai, thì tướng Lewis Walt, tư lệnh TQLC Hoa Kỳ tại Vùng I phản đối. (Nguồn tin từ cựu đại tá Trần Minh Công.)

Sau những cuộc thương thuyết tại Sài Gòn, cũng như tại Đà Nẵng, phía quân ly khai rút lui, thì ngày 15-5-1966, quân chính phủ chiếm Bộ tư lệnh Quân đoàn I. Khi lực lượng Nhảy dù, TQLC và CSDC xuất hiện ở Đà Nẵng, lực lượng ly khai yếu thế dần. Ngày 23-5-1966, nhóm ly khai tại chùa Tỉnh hội Phật giáo Đà Nẵng (trên đường Ông Ích Khiêm) hạ khí giới. Thị trưởng Mẫn bị bắt. Đại tá Yêu cũng bị bắt ngày 25-5-1966. Đà Nẵng trở lại ổn định dần dần. Sau khi một số tướng lãnh thay đổi nhau, thiếu tướng Hoàng Xuân Lãm, tư lệnh Sư đoàn II BB, lên nhận chức tư lệnh QĐ I ngày 31-5-1966.

Đà Nẵng trong tết Mậu Thân

Tối giao thừa giữa hai năm Đinh Mùi và Mậu Thân, tức tối 29 rạng 30-1-1968, quân cộng sản (CS) pháo kích vào phi trường Non Nước và phi trường Đà Nẵng. Sau 3 giờ sáng mồng 1 Tết (30-1-1968), CS đột nhập bộ Tư lệnh QĐI ở Đà Nẵng (gần phi trường). Các đợt tấn công nầy bị đẩy lui tức khắc. Quân CS còn tìm cách tấn công bộ chỉ huy Đặc khu Quảng Đà ở góc hai đường Độc Lập và Thống Nhất. Cộng sản cũng không thành công. Cộng sản còn sách động dân chúng tập họp trước chùa Tỉnh hội Phật giáo Đà Nẵng trên đường Ông Ích Khiêm, liền bị giải tán ngay. 

Tuy ít bị thiệt hại, nhưng Đà Nẵng vẫn bị xáo trộn vì đồng bào từ Quảng Trị, Huế và Tam Kỳ, Hội An đến tỵ nạn đông đảo. Sau khi CS bị đẩy lui, có nhiều đồng bào muốn ở lại Đà Nẵng sinh sống. Vì vậy sau cuộc tấn công Mậu Thân của CS, dân số Đà Nẵng tăng vọt vì chiến tranh.

Trong cuộc chiến “Mùa hè đỏ lửa” năm 1972, Đà Nẵng không bị tấn công. Chỉ có đồng bào các tỉnh lân cận chạy đến tỵ nạn. 

Đà Nẵng và trận Hoàng Sa (19-1-1974) 

Trận Hoàng Sa diễn ra ngày 19-1-1974. Ở đây chỉ xin nhắc lại rằng khi tình hình Hoàng Sa căng thẳng, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu có mặt ở Đà Nẵng. Tư lệnh Vùng I Duyên hải (V1DH), phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại trực tiếp trình bày tình hình với tổng thống Thiệu tại Bộ tư lệnh V1DH ở Sơn Chà ngày 17-1-1974. Tổng thống Thiệu liền viết tay tại chỗ chỉ thị cách đối phó cho tư lệnh V1DH. Trận đánh không thành công, nhưng Hải quân VNCH đã ghi lại một trang sử chống ngoại xâm anh dũng vẻ vang.

Nhân đây, cũng xin thêm một tài liệu về Hoàng Sa: Năm 1949, Trung Cộng (TC) chiếm lục địa Trung Hoa. Trung Hoa Quốc Dân Đảng (THQDĐ) di tản qua Đài Loan. Sau đó, TC đánh đảo Hải Nam. Quân THQDĐ ở Hải Nam chạy xuống đảo Bạch Long Vỹ, gần Hải Phòng. Lúc đó, Bạch Long Vỹ thuộc QGVN. Sau hiệp định Genève (20-7-1954}, Bạch Long Vỹ ở phía bắc vĩ tuyến 17, thuộc CSVN. Năm 1955, TC lấy cớ dẹp quân THQDĐ, tấn công Bạch Long Vỹ. Cuộc thương thuyết giữa BVN và TC đi đến thỏa thuận rằng TC giao Bạch Long Vỹ cho BVN năm 1957, và ngược lại BVN giao Hoàng Sa cho TC.(1) Bạch Long Vỹ là hòn đảo Việt Nam. Thế mà CSVN không đủ sức bảo vệ để TC cướp giựt, rồi phải trao đổi bằng một đảo khác. Sau đó, Phạm Văn Đồng ký công hàm ngày 14-9-1958 chính thức công khai xác nhận lại việc giao Hoàng Sa và Trường Sa cho TC. Từ đó, TC dần dần thôn tính Hoàng Sa và Trường Sa. Gần đây nhất, ngoại trưởng TC Vương Nghị tuyên bố trong cuộc họp báo ở Bắc Kinh ngày 8-3-2015 rằng TC xây thêm đảo ở Trường Sa không xâm phạm lãnh thổ của nước khác mà chỉ “xây dựng trong chính sân nhà của mình”. Cả thế giới phản đối, trừ CSVN. Bộ Ngoại giao CSVN còn hủy bỏ cuộc họp báo thường kỳ sau đó vì sợ bị chất vấn.

Đà Nẵng ngày 29-3-1975 

Sau hiệp định Paris (27-1-1973), trong khi Hoa Kỳ rút quân, cắt giảm viện trợ cho NVN, thì Liên Xô tăng viện trợ gấp 4 lần cho BVN. Quân CS mở nhiều cuộc tấn công mạnh mẽ, chiếm Phước Long (thuộc Quân khu III) vào đầu tháng 1-1975, rồi đánh Ban Mê Thuột, Pleiku tháng 3-1975 (thuộc Quân khu II). Quân đoàn II VNCH rút lui thất bại. 

Tại Quân khu I, ngày 23-3-1975, CS pháo kích vào Huế. Dân chúng hoang mang, kiếm cách di tản. Tối 25-3, trung tướng Ngô Quang Trưởng ra lệnh cho SĐ I BB, các lữ đoàn TQLC và các đơn vị chung quanh Huế rút về Đà Nẵng. Ngày hôm sau (26-3), CS làm chủ Huế. Đường bộ từ Huế vào Đà Nẵng bị cắt đứt.

Quân đội VNCH và dân chúng di tản từ Huế vào Đà Nẵng bằng đường biển. Cộng sản pháo kích các địa điểm tập trung quân, các cửa biển, nhất là Cửa Thuận (Huế) và cửa Tư Hiền (Cầu Hai). Hỗn loạn xảy ra. Cuộc triệt thoái chỉ đem về Đà Nẵng được 1/3 tổng số quân. 

Tại phía nam QK I, CS chiếm hai quận Tiên Phước và Hậu Đức tỉnh Quảng Tín cùng một lần vào ngày 10-3-1975. Trung tướng Trưởng ra lệnh di tản các quận Sơn Trà và Trà Bồng, cũng như các tiền đồn ở xa Quảng Ngãi. Ngày 24-3-1975, CS chiếm Tam Kỳ. Hôm sau (25-5), trước áp lực của CS, tướng Trưởng ra lệnh SĐ 2 BB và tiểu khu Quảng Ngãi di tản ra Cù lao Ré (đảo Lý Sơn) ngoài Biển Đông. Từ Chu Lai, ngày 25-4, các đơn vị VNCH cũng được di tản và khoảng 7,000 binh sĩ về tới Đà Nẵng.

Ngày 27-3, các đơn vị quân đội VNCH ở bắc và nam QK I hầu như tập trung hết về Đà Nẵng. Chiều 28-3, tiểu khu Quảng Nam ở Hội An, gần Đà Nẵng thất thủ. Tối hôm đó (28-3), trung tướng Trưởng liên lạc với tổng thống Thiệu và được lệnh di tản. Sau cuộc điện đàm, trung tướng Trưởng liền ra lệnh triệt thoái khỏi Đà Nẵng. 

Tối 28-3-1975, chuẩn tướng Nguyễn Văn Điềm, tư lệnh SĐ 1 BB bị tử nạn máy bay. Sáng 29-3-1975, từ căn cứ Non Nước, trung tướng Trưởng lên được chiến hạm HQ 402, rồi chuyển qua HQ 404 để xuôi nam. Ngoài trung tướng Trưởng, các tướng lãnh cuối cùng rời Đà Nẵng sáng 29-3 là thiếu tướng Bùi Thế Lân, tư lệnh SĐTQLC, phó đề đốc Hồ Văn Kỳ Thoại, tư lệnh Hải quân V1DH, chuẩn tướng Nguyễn Đức Khánh, tư lệnh Sư đoàn I Không quân, thiếu tướng Nguyễn Duy Hinh, tư lệnh SĐ 3 BB. 

Trong lúc đó, ngày 27-3, nhiều cánh quân CS bao vây Đà Nẵng, các chiến xa CS xuất hiện. Ngày 28-3, CS siết chặt vòng vây, pháo kích vào phi trường, bộ Tư lệnh SĐ 3 (ở Hòa Khánh, Quảng Nam, gần Đà Nẵng), hải cảng Tiên Sa (tức Sơn Trà), bộ Tư lệnh TQLC ở Non Nước, bộ Tư lệnh V1DH. Quân CS tràn vào thành phố Đà Nẵng sáng 29-3-1975. Quân khu I lọt vào tay CS. 

Đà Nẵng sau 30-4-1975 

Sau ngày 30-4-1975, CSVN sáp nhập Đà Nẵng và Quảng Nam thành tỉnh QN-ĐN. Đà Nẵng trở thành tỉnh lỵ của tỉnh nầy. Cũng như trên toàn quốc, CS bắt sĩ quan, công chức cao cấp đi tù cải tạo dài hạn không tuyên án, thi hành chính sách kinh tế chỉ huy, đổi tiền, ngăn sông cấm chợ, đánh tư sản, cướp các cơ sở kinh tế tư nhân bằng kế hoạch công tư hợp doanh, xua đuổi dân chúng đi kinh tế mới để cướp nhà…

Từ 1-1-1997, CSVN tách riêng Đà Nẵng và đặt trực thuộc trung ương. Vào đầu những năm 2000, Đà Nẵng phát triển mạnh mẻ. Đặc biệt hai viên tổng bí thư đảng CS kiêm chủ tịch nước TC là Giang Trạch Dân (ngày 28-2-2002) và Hồ Cẩm Đào (ngày 15-11-2006) đều đến thăm Đà Nẵng. Từ đó, hai câu hỏi cần được đặt ra: TC mưu tính gì đàng sau hai cuộc viếng thăm bất thường nầy? Phải chăng hai cuộc viếng thăm nầy liên hệ đến việc nhà nước trung ương CSVN hậu thuẫn cho sự phát triển Đà Nẵng? Nếu trung ương CSVN không đồng ý, thì chắc chắn Đà Nẵng không được phép phát triển.

Kết luận 

Sơ lược những sự kiện trên đây cho thấy Đà Nẵng giữ một vị trí chiến lược quan trọng tại miền Trung nói riêng và trên toàn quốc nói chung. Chẳng những Pháp, mà cả đến Tàu cũng dòm ngó Đà Nẵng.

Khi đất nước bị chia hai năm 1954, Đà Nẵng là tiền đồn canh chừng và ngăn chận CS Bắc Việt Nam. Năm 1968, CS chiếm Huế. Đà Nẵng đứng vững và tiếp ứng giải cứu Huế. Năm 1972, CS chiếm Quảng Trị, đe dọa Huế, Đà Nẵng trở thành hậu phương cho quân đội VNCH tiến ra đẩy lui quân CS. Năm 1975, khi Đà Nẵng bị lọt vào tay CS thì các tỉnh miềm Trung không còn đứng vững.

Tuy giới lãnh đạo VNCH chúng ta phải chịu trách nhiệm về sự thất bại, nhưng số phận đất nước chúng ta đã bị các cường quốc chi phối theo đường lối chính trị giai đoạn của họ trong chiến tranh lạnh toàn cầu. Tệ hại nhất là CSVN cam tâm làm tay sai cho ngoại bang, chỉ vì tham vọng độc tài toàn trị, nên mới gây ra chiến tranh trong 30 năm dài. Ngày nay CSVN còn âm mưu bán nước cho TC để duy trì địa vị.

Kể từ ngày 29-3-1975, những người có điều kiện và phương tiện rời Đà Nẵng, thoát khỏi chế độ CS. Người Đà Nẵng nói riêng và người Việt Nam nói chung, dầu đi ra nước ngoài, vẫn luôn luôn mang theo trái tim Việt Nam và quyết tâm tiếp tục tranh đấu nhằm quang phục quê hương. Lần nầy, không còn súng đạn, không còn cách nào khác hơn, thì người Việt chúng ta tranh đấu bằng chính trị bất bạo động.

Cuộc tranh đấu bất bạo động bảo vệ dân quyền và nhân quyền do Phan Châu Trinh khởi xướng từ đầu thế kỷ 20, nay ứng dụng trở lại trong trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, không phải là không có kết quả. Có hai sự kiện chúng ta cần chú ý về kết quả tranh đấu bất bạo động:

Thứ nhứt, một trong những tác nhân mạnh mẽ khiến chính phủ Hoa Kỳ thay đổi chính sách, rút quân khỏi Việt Nam là phong trào phản chiến bất bạo động và truyền thông Hoa Kỳ. Quân đội Hoa Kỳ không thất bại trên chiến trường, nhưng đã thua từ trên đất Mỹ.

Thứ hai, xin mọi người thử nhớ lại xem. Khi ra đi năm 1975, mấy ai nghĩ rằng dưới chế độ CS độc tài sắt máu, Việt Nam lại thay đổi như ngày nay? Sự thay đổi nầy không phải tự nhiên mà có. Nếu người Việt hải ngoại không bám sát tình hình Việt Nam, nếu người Việt hải ngoại không vận động liên tục khắp năm châu, đánh động dư luận thế giới, áp lực về mọi mặt (chính trị, kinh tế, viện trợ…) và yểm trợ anh chị em trong nước đòi hỏi dân chủ, thì CSVN vốn bảo thủ, ngoan cố, tham quyền cố vị, đời nào CSVN chịu mở cửa dần dần từ năm 1985? 

Ngày nay, nếu chúng ta tận dụng sức mạnh của các phương tiện truyền thông tân tiến, kiên nhẫn vận động bất bạo động, như Phan Châu Trinh trước đây, đòi hỏi dân quyền, nhân quyền, vận động dân khí tức tinh thần dân chúng, ủng hộ các phong trào dân chủ quốc nội, vạch trần tội phản quốc của CSVN, chắc chắn sẽ đưa đến những thay đổi mới hoặc nhân dân Việt Nam trong nước sẽ vùng lên giải thể chế độ CS. 

Trong khi đó, ở trong nước, càng ngày CSVN càng phơi bày bản chất gian manh, tham nhũng, bán nước nên dân chúng không còn sợ hãi như trước đây. Dân khí tức tinh thần dân chúng đang trổi dậy, nhất là với sự hỗ trợ của người Việt hải ngoại và dư luận thế giới. Những vụ dân oan khiếu kiện, những bloggers đòi hỏi dân chủ, những cuộc biểu tình chống TC, tuy hiện nay chỉ là những đóm lửa nhỏ đơn lẻ, nhưng sẽ đến lúc có thể làm bùng lên thành cuộc cách mạng dân chủ, nếu tâm lý quần chúng được chuẩn bị đầy đủ hơn và sẵn sàng cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi. 

Xin mọi người, hãy ủng hộ cả tinh thần lẫn vật chất những cuộc tranh đấu bất bạo động hiện nay ở trong nước để giải thể chế độ CS, thoát khỏi cảnh lệ thuộc TC. Cuộc vận động chính trị bất bạo động là một tiến trình lâu dài. Xin hãy kiên nhẫn liên tục vận động, vì lịch sử cho thấy rằng chính nghĩa dân tộc, tự do, dân chủ chắc chắn sẽ tất thắng.

(San Jose, 29-3-2015)



______________________________________

(1) M. Taylor Fravel, Strong Borders, Secure Nation: Cooperation and Conflict in China’s Territorial Disputes, Princeton NJ: Princeton University Press, 2008, tt. 62, 268-269; và Clarence J. Bouchat [trung tá Không quân Hoa Kỳ], The Paracel Islands and U.S. Interests and Approaches in the South China Sea, US Army War College: SSI Strategic Studies Institute, 2014, tt. 33-34.

Hà Nội: Một sinh viên Luật bị CA bắt cóc mất tích

Anh Trần Quang Trung từng bị CA sách nhiễu và đuổi ra khỏi chỗ ở. 
Anh Trần Quang Trung, một sinh viên đại học Luật đã bị CA kéo đến phòng trọ bắt cóc mất tích vào tối ngày 28/3/2015, đúng vào đêm trước ngày diễn ra cuộc tuần hành chống kế hoạch chặt hạ cây xanh tại Hà Nội.

Trong suốt 2 ngày qua, mọi thông tin liên lạc đối với sinh viên 24 tuổi này hoàn toàn bị cắt đứt. Có tin nói rằng, anh Trung hiện đã bị CA Nam Định áp giải về địa phương, nhưng hiện không rõ bị giam giữ ở đâu.

Trước đó, vào trưa ngày 28/3, Trần Quang Trung đã loan báo trên facebook cá nhân tên Lý Quang Sơn thông tin khẩn cấp về việc anh này bị nhiều côn an lạ mặt theo dõi, bao vây trước phòng trọ tại địa chỉ số 12 ngõ Văn Minh, khu tập thể nhà hát chèo Hà Nội, đường Hồ Tùng Mậu, Từ Liêm, Hà Nội.   

Đến khoảng 20 giờ tối cùng ngày, ít nhất 30 viên CA sắc phục lẫn thường phục đã ập vào phòng trọng bắt anh Trần Quang Trung đưa đi đâu không rõ.

Được biết, Trần Quang Trung là một thanh niên trẻ tham gia tích cực trong các hoạt động từ thiện và ủng hộ dân chủ, nhân quyền tại Hà Nội.

Thông tin về vụ bắt giữ tuỳ tiện đối với sinh viên 24 tuổi sẽ tiếp tục được cập nhật trên Danlambao.

Chị Trần Thị Nga bị bắt cóc, CSVN gia tăng khủng bố tại hội nghị IPU 132

Một viên an ninh cộng sản mặc thường phục bám theo chị Trần Thị Nga trên xe bus từ Hà Nam đến Hà Nội.
CSVN tiếp tục gia tăng các vụ đàn áp, bắt cóc đối với những người hoạt động nhân quyền giữa lúc Hà Nội diễn ra Đại hội đồng Liên minh nghị viện thế giới lần thứ 132 (IPU-132). 

Lúc 09:30 sáng nay, 30/3/2015, chị Trần Thị Nga cùng con nhỏ đã bị CA cộng sản bắt cóc tại bến xe Giáp Bát, Hà Nội. Theo facebook Thao Teresa, 3 mẹ con chị Nga bị an ninh CS bắt lên 1 chiếc xe 16 chỗ đưa đi mất tích, nhiều khả năng bị áp giải về trụ sở CA Phủ Lý, tỉnh Hà Nam.

Trưa cùng ngày, an ninh cửa khẩu sân bay Nội Bài tiếp tục bắt giữ tuỳ tiện đối với bà Nguyễn Thị Nga và anh Ngô Duy Quyền sau chuyến đi Châu Âu để nhận giải thưởng của Hội nhà văn Na Uy trao tặng cho nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa.
Có tin nói rằng, nhiều dân oan khi đang chuẩn bị biểu tình trước trụ sở quốc hội CSVN cũng đã bị CA bắt lên xe bus đưa đi đâu không rõ.  

Trước đó, anh Trần Quang Trung cũng bị ít nhất 30 CA ập vào nhà bắt cóc vào đêm 28/3/2015 tại Hà Nội. Cho đến thời điểm này, người sinh viên 24 tuổi này hiện vẫn hoàn toàn mất tích, không ai liên lạc được. 

Chị Trần Thị Nga trước khi bị CA bắt cóc

Còn tại Nha Trang, 2 blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) và Võ Trường Thiện bị bắt giam tuỳ tiện suốt gần 10 tiếng đồng hồ khi chuẩn bị đáp chuyến bay ra Hà Nội theo lời mời của các dân biểu Đức. 

Các vụ bắt cóc diễn ra giữ lúc lực lượng côn an CSVN được lệnh thắt chặt an ninh tối đa trong lúc diễn ra hội nghị IPU lần thứ 132 tại Hà Nội. 

Trước ngày diễn ra hội nghị, bộ CA cũng đã thực hiện cuộc diễu hành với nhiều loại xe thiết giáp đặc chủng để hù doạ người dân. Đồng thời, nhiều tuyến đường chính tại Hà Nội cũng bị cấm lưu thông trong lúc diễn ra các phiên họp. 

Để che đậy bộ mặt vi phạm nhân quyền trước quốc tế, lực lượng CA cũng đã được huy động bao vây, đóng chốt trước nhà riêng của nhiều người hoạt động đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam. 

Một lần nữa, chế độ CSVN tiếp tục lộ rõ bộ mặt hèn với giặc, ác với dân bằng những thủ đoạn đàn áp tinh vi và lừa gạt quốc tế một cách trơ trẽn. 

Saturday, March 28, 2015

Điểm mặt hàng loạt biệt thự, của gia đình Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình tại Hà Nội


Chưa tính những bất động sản hàng trăm ha đất chiếm được của dân nghèo tại quê nhà Quảng Ngãi, chỉ tính những bất động sản tại nội thành Hà Nội, gia đình ông Viện trưởng Viện KSND Tối cao, Thành viên  Ban Chỉ đạo TW về phòng chống tham nhũng Nguyễn Hòa Bình đang sở hữu sơ sơ tới 8 căn nhà mặt tiền, biệt thự và căn hộ cao cấp, cụ thể như sau:

1- Căn nhà mặt tiền 3 tầng tại đường Giải Phóng

Căn nhà mặt tiền 3 tầng lầu tại số 1307 đường Giải Phóng, P. Hoàng Liệt, Q. Hoàng Mai, Hà Nội là nơi ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình và gia đình đăng ký hộ khẩu thường trú. Năm 2007, sau khi được phong hàm Thiếu tướng, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Phó Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát Điều tra, Bộ Công an, ông đã xây dựng trái phép căn nhà 3 tầng tại địa chỉ trên. Theo chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty TNHH MTV Tư vấn & Thẩm định giá Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) trị giá22,5 tỷ đồng.
Bìa sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005
Sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005
Sổ đỏ số AD 585275 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2005
Bìa sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007
Sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007
Sổ đỏ số AI 341714 của UBND Q. Hoàng Mai cấp cho ông Nguyễn Hòa Bình năm 2007
Trích chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) có giá 22,5 tỷ đồng
Trích chứng thư thẩm định giá số 13.05.1743/CT ngày 24/5/2014 của Công ty Sao Mộc, mảnh đất này (không tính giá trị căn nhà vì xây dựng trái phép) có giá 22,5 tỷ đồng
2- Căn biệt thự Vinhomes Riverside BL09-02

Ngày 7/5/2013, theo bản hợp đồng số BL09-02/VV/HĐMBBT, ông Nguyễn Hòa Bình và bà Phùng Nhật Hà đã mua căn biệt thự số BL09-02, đường Bằng Lăng 9 trên nền đất rộng 524,30m2 tại khu Vinhomes Riverside với giá 21,8 tỷ đồng, sau đó chi thêm hàng chục tỷ đồng vào việc tôn tạo, sửa chữa và chuyển về cư ngụ tại đây.
Căn biệt thự thô khi ông Nguyễn Hòa Bình mua vào thời điểm tháng 5/2013 với giá 21,8 tỷ đồng
Bản thiết kế 3D của căn biệt thự nguy nga tráng lệ so với những căn nhà xiêu vẹo của người dân nghèo Quảng Ngãi
Một góc sân vườn chẳng khác gì thiên đường mà nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được của người dân xứ Quảng
Mặt tiền căn biệt thự bề thế sau khi hoàn chỉnh thêm hàng chục tỷ đồng
Là nơi nghỉ ngơi của những mối quan hệ của bà Phùng Nhật Hà mỗi dịp cuối tuần
Bà Phùng Nhật Hà và một góc sân vườn của căn biệt thự
Nữ đại gia Minh Kỳ, một trong những nữ tướng đô la của bà Phùng Nhật Hà trong lần viếng thăm căn biệt thự
Cơ man là đồ cổ, tranh cổ quý hiếm chất đống trong (một góc) căn biệt thự, bà Phùng Nhật Hà đã từng thách đố khách dự tiệc về tổng giá trị của các món đồ cổ này, nhưng không ai trả lời được, cuối cùng được bà Hà bật mí lên tới hàng trăm tỷ đồng, “bạn bè thân thiết” được phen tái xanh mặt mũi
Tiền lương công chức của Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình có lẽ chỉ đủ trang trải chi phí phát sinh hàng tháng cho căn biệt thự?
3- Căn biệt thự Vinhomes Riverside AD01-58

Cùng ngày ký hợp đồng căn biệt thự BL09-02 nêu trên, ông Nguyễn Hòa Bình cũng đầu tư cho cậu quý tử Nguyễn Việt Anh (sinh ngày 27/9/1990) căn biệt thự số AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trên nền đất rộng 305,89 m2 với giá 13 tỷ đồng theo bản hợp đồng số AD01-58/VV/HĐMBBT ký ngày 7/5/2013. Căn biệt thự này cũng tốn thêm hàng chục tỷ đồng nữa của ông Nguyễn Hòa Bình cho chi phí sửa chữa, hoàn thiện và trang trí nội thất.
Căn biệt thự AD01-58 tại đường Hoa Anh Đào 1 trị giá phần thô đã là 13 tỷ đồng của cậu quý tử sinh năm 1990 Nguyễn Việt Anh
Cậu quý tử Nguyễn Việt Anh cùng bạn gái tại căn biệt thự riêng vào dịp tết 2014
4- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HP08-33
Căn biệt thự tại số HP08-33, đường Hoa Phượng 8 cũng nằm trong khu Vinhomes Riverside thuộc sở hữu của Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy vừa được mua vào ngày 19/11/2014 trên nền đất rộng 430m2 với giá 18,9 tỷ đồng, hiện đang trong giai đoạn thiết kế.
Hiện căn biệt thự thứ 4 trị giá phần thô 18,9 tỷ đồng của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh đang trong giai đoạn hoàn chỉnh thiết kế
5- Căn biệt thự Vinhomes Riverside HS06-29

Cũng “có hiếu” không khác gì Vũ Chí Hùng, con rể Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, tháng 12/2014 vừa qua, Nguyễn Tuấn Anh đã “trả ơn” kèm “bịt miệng” gia đình bên vợ vì đã đứng tên giúp hàng loạt doanh nghiệp ma bằng căn biệt thự số HS06-29 trên lô đất rộng 266 m2 tọa lạc tại đường Hoa Sữa 6, khu Vinhomes Riverside với giá 19,9 tỷ đồng, hiện Nguyễn Tuấn Anh cũng đổ thêm kinh phí 1,6 tỷ đồng nữa để đẩy mạnh giai đoạn hoàn thiện. Vợ chồng họa sỹ Hoàng Đăng Định và Nguyễn Thị Hằng đang chuẩn bị rời khu Láng Thượng để về hưởng thụ cuộc sống gần nhà sui gia Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình.
Bản thiết kế phòng ngủ căn biệt thự số HS06-29 trị giá 19,9 tỷ đồng do Nguyễn Tuấn Anh trả ơn cho gia đình nhạc phụ - họa sỹ Hoàng Đăng Định
Bản thiết kế phòng khách căn biệt thự số HS06-29 trị giá 19,9 tỷ đồng do Nguyễn Tuấn Anh trả ơn cho gia đình nhạc phụ - họa sỹ Hoàng Đăng Định
6- Căn E-01, Dự án khu nhà ở thấp tầng số 15, Ngõ 91, Nguyễn Chí Thanh, Đống Đa, Hà Nội

Căn nhà số E-01 thuộc Dự án Khu nhà ở thấp tầng số 15 ngõ 91 Phố Nguyễn Chí Thanh, Quận Đống Đa, Hà Nội do công ty CP Đầu tư & Xây dựng Phú Điền là chủ đầu tư được con dâu ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình là Hoàng Minh Thủy đứng tên mua ngày 4/11/2013. Diện tích đất94,88 m2, tổng diện tích sàn 428,9m2 với giá 10,8 tỷ đồng.
Trích hợp đồng Hoàng Minh Thủy đứng tên mua căn E-01 với giá 10,8 tỷ đồng (trang 2)
Trích hợp đồng Hoàng Minh Thủy đứng tên mua căn E-01 với giá 10,8 tỷ đồng (trang 5)
Hiện căn nhà trên được Công ty thiết kế MoreHome (19 Nguyễn Phong Sắc kéo dài, Cầu Giấy, Hà Nội) thiết kế lại nội thất.
Bản thiết kế phòng khách căn nhà E-01 trị giá 10,8 tỷ đồng của Hoàng Minh Thủy
Thiết kế phòng ăn căn nhà E-01 trị giá 10,8 tỷ đồng của Hoàng Minh Thủy
7- Căn hộ 1411 Vincom Centre Hà Nội

Căn hộ số 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre (114 Mai Hắc Đế, Hà Nội) được Nguyễn Tuấn Anh mua vào ngày 17/5/2009 với giá 6,7 tỷ đồng. Hiện căn hộ đang được vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh cho nước ngoài thuê với giá 52 triệu/tháng.
Trích sổ đỏ căn hộ 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh
Trích sổ đỏ căn hộ 1411 tại khu căn hộ cao cấp Vincom Centre của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh
8- Căn hộ C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco

Vẫn chưa hết, vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh và Hoàng Minh Thủy còn sở hữu căn hộ cao cấp sốC(25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco, Trung Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội có diện tích sàn 143,84 m2.
Trích sổ đỏ căn hộ cao cấp C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh
Trích sổ đỏ căn hộ cao cấp C (25.3), tầng 25, Tòa nhà CT1-Vimeco của vợ chồng Nguyễn Tuấn Anh
Như vậy, thống kê cho thấy tài sản của gia đình ông Nguyễn Hòa Bình, Viện trưởng VKSND Tối cao cũng là khủng khiếp, không thua kém mấy so với gia đình Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Trong bài trước chúng tôi đã chỉ mặt thủ đoạn của hai cha con ông Nguyễn Hòa Bình nhằm chiếm đoạt đất và nhà của bà con nghèo Quảng Ngãi để làm 2 dự án lên đến gần một ngàn năm trăm tỷ đồng (1.500.000.000.000 VNĐ). Lòng tham của ông Nguyễn Hòa Bình cũng như ông Nguyễn Xuân Phúc là vô hạn, cơ man nào là đất đai như thế nhưng vẫn bằng mọi thủ đoạn gian trá để vơ vét cho mình hàng loạt biệt thự và căn hộ cao cấp như độc giả vừa thấy. Chỉ mới cộng sơ giá trị các biệt thự và căn hộ cao cấp tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ đồng, chưa tính tại Đà Nẵng và TP.HCM, chưa tính bao nhiêu là đồ cổ, kim cương và đô la giấu trong nhà, chưa tính những cổ phiếu tại các Ngân hàng và các Tập đoàn, chưa tính những khu đất vàng tại Hà Nội nấp dưới danh nghĩa các doanh nghiệp của con trai Nguyễn Tuấn Anh...
Cả gia đình ông Nguyễn Hòa Bình đều là Đảng viên, công chức nhà nước, con thì đứa vừa ra trường, đứa còn đang đi học nhưng sơ sơ về tài sản tính theo bất động sản tại nội thành Hà Nội đã lên đến hàng trăm tỷ như thế, độc giả có thể suy xét tay và cả người của Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình xem đã nhúng chàm hay chưa? Chúng tôi sẽ tiếp tục làm rõ trong các phóng sự tới, mong độc giả đón chờ.
Nguồn: Thanh tra Nhân dân
Powered By Blogger