Thursday, October 30, 2014

HongKong: Đêm qua 100 Ngàn Người Xuống Đường

 
Từ sáng đến đêm 28/10/2014 hơn 100.000 người dân đã xuống đường ủng hộ, kỷ niệm 31
ngày đêm CÁCH MẠNG DÙ VÀ PHONG TRÀO CHIẾM TRUNG TÂM.

Hongkong đêm qua tổ chức kỷ niệm tròn một tháng diễn ra biểu tình. Các biểu tình viên cùng
nhau đồng loạt bật ô lên che trong vòng 87 giây tượng trưng cho 87 quả hơi cay mà cảnh sát
đã ném vào họ.


Hình ảnh được cập nhật từ trang FB Anh Chí và Nam Hồ:


blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
 

DIỄN TỪ LS LÊ TRỌNG QUÁT, KHỐI TINH THẦN NGÔ ĐÌNH DIỆM GỬI CHÍNH QUYỀN MỸ


(Mời đọc bản dịch tiếng Anh của cô Nguyễn Thị Thu Hồng em gái cố HY Nguyễn Văn Thuận)

Kính thưa Vị Đại Diện Thống Đốc Tiểu bang Massachussetts,
Kính thưa quý Vị Bộ Trưởng,
Kính thưa Ngài Thị Trưởng Thành Phố Boston,
Kính thưa quý Bà, quý Ông,

Thật là một cơ hội quí báu cho chúng tôi được vinh dự đón tiếp quý Vị trong hội trường này, đặc biệt trong chiều hôm nay, 26 tháng 10, một ngày đầy ý nghĩa đối với chúng tôi, nhân dân Miền Nam Việt Nam bước vào một kỷ nguyên mới với thể chế Cộng Hòa, cách đây 48 năm, đánh dấu một khúc quanh quan trọng trong lịch sử Việt Nam.
Chúng tôi không thể quên ơn của quý quốc đã tận tình giúp đỡ chúng tôi từ hai năm trước đấy, khi hiệp định Genève ngày 20 tháng 7, 1954 vừa phân đôi đất nước chúng tôi. Vời sự giúp đỡ quí báu của quí quốc cùng sự lãnh đạo sáng suốt và can đảm của lãnh tụ Ngô  Đình Diệm, Miền Nam Việt Nam đã không sụp đổ như thế giới đã tiên đoán mà còn vươn lên, trở thành một quốc gia ổn định, đầy khí thế tiến bộ, một nước cộng hòa tự do, dân chủ khả kính ở Đông Nam Á Châu. Cùng lúc ấy, Miền Bắc Việt Nam, dưới danh hiệu lường bịp Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, càng ngày càng lún sâu trong một chế độ độc tài, đảng trị, khắc nghiệt và tàn bạo, trở thành một nhà tù rộng lớn, một goulag của thời đại Staline, ẩn mình sau bức màn sắt.
Sự tương phản nổi bật giữa hai Miền Nam, Bắc – trên thực tế được xem là hai quốc gia – đã nói lên sự thành công vượt bực của Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam, kết tinh của một sự lãnh đạo quốc gia tài ba và một viện trợ hữu hiệu của đồng minh Hoa Kỳ.
Và trong tinh thần phấn khởi ấy, Tổng Thống Eisenhower đã mời Tổng Thống Ngô Đình Diệm chính thức viếng thăm nước ông và dành cho vị lãnh tụ VNCH một nghi lễ tiếp đón đặc biệt một thượng khách quốc gia. Dân chúng thủ đô đã có dịp hoan hô Tổng Thống Diệm và lưỡng viện Quốc Hội Hoa Kỳ đã nhiệt liệt tán thành diễn từ của ông ngày 9 tháng 5, 1957 mà tôi xin trích ra đây vài đoạn ngắn nói lên lòng tri ân sâu xa của nhân dân Miền Nam VN và của Tổng Thống Diệm đối với nhân dân và chính phủ Hoa Kỳ đồng thời trình bày những nét lớn của các mục tiêu quốc gia, các chính sách và chương trình hoạt động của chính phủ VNCH trong bối cảnh toàn cầu và đặc biệt của Á Châu và vùng Đông –Nam –Á trong đó vị trí địa lý-chính trị của Việt Nam và Miền Nam VN cùng hoàn cảnh lúc bấy giờ đặt ra những thách thức lớn lao cho chính quyền non trẻ của VNCH. Tôi xin trích:

“ Thưa Quý Vị Đại Biểu Quốc Hội Hiệp Chủng Quốc Hoa K \……………………………………………………………………………………………………………
Việt Nam Cộng Hòa, nền cộng hòa trẻ nhất ở châu Á, chẳng bao lâu nữa sẽ tròn hai tuổi. Nền Cộng Hòa của chúng tôi sinh ra từ vô vàn đau khổ.. Nền Cộng Hòa ấy đang can đảm đương đầu với cuộc cạnh tranh kinh tế với những người cộng sản, cho dù hoàn cảnh khó khăn và nghiêm trọng, mỗi ngày càng trở nên phức tạp hơn.
…………………………………………………………………………………………………………………..
Trong hoàn cảnh căng thẳng quốc tế và áp lực cộng sản ở Đông Nam Á ngày càng gia tăng, tôi không thể nào lập lại bao nhiêu lần cho đủ lòng biết ơn sâu sắc của nhân dân Việt Nam trước sự giúp đỡ của Hoa Kỳ và nhân dân Việt Nam ý thức rất cao về tầm quan trọng, ý nghĩa sâu sắc và số lượng của sự giúp đỡ này.
Quả thực, chưa bao giờ trong lịch sử, những cuộc xung đột phát sinh giữa các
dân tộc lại quan hệ cấp bách như thế đến nền văn minh như những cuộc xung đột ngày nay.Chính qua những đóng góp kịp thời và đầy đủ cho sự tái thiết cuộc sống kinh tế và kỹ thuật của chúng tôi - nhờ  đấy mà mức sống cao hơn- thế giới tự do, dưới sự lãnh đạo của Hoa Kỳ, đang khẳng định sự thành công của hệ thống hợp tác quốc tế mới. Hành động này đã góp phần bảo vệ Đông Nam Á và ngăn cản những nguyên liệu trong vùng không rơi vào tay Cộng sản
………………………………………………………………………………………………………………………
Chính trong niềm xác tín này và chính trong sự ghi nhớ sâu sắc và không bao giờ phai nhạt trong lòng về việc nhân dân và chính phủ Hoa Kỳ đã theo dõi những nỗ lực của chúng tôi với tất cả sự thấu hiểu và cảm thông chí tình, tôi xin kết thúc, và lần nữa tôi cảm ơn Ngài Chủ Tịch, Chủ Tịch Viện Dân Biểu và quý Vị  Đại Biểu Quốc Hội về vinh dự đã dành ccho tôi và cảm ơn quý Vị đã ân cần lắng nghe. “
Tôi xin hết trích và tưởng như còn nghe văng vẳng những lời chân tình tha thiết và đầy dũng cảm của người lãnh tụ VNCH muốn cùng quí cường quốc đảm nhận sứ mạng ngăn chận làn sóng đỏ đang tràn như thác lũ xuống miền Đông Nam Á Châu. Tổ chức Liên Phòng Đông Nam Á ( South East Asia Treaty Organization ) được thành lập tháng 9, 1954 như một liên minh quân sự để bảo vệ vùng chiến lược này và VNCH bởi vị trí của mình, đương nhiên là căn cứ tiền phương với con sông Bến Hải ở vĩ tuyến 17 mà bên kia bờ, phía Bắc là Cộng sản Bắc Việt, dưới danh hiệu VN Dân Chủ Cộng Hòa, tên lính tiền phongcủa cộng sản quốc tế, đang hồi hung hản, quyết thừa thắng xông lên.
Trong lúc ấy, Quốc gia Việt Nam, Việt Nam Cộng Hòa, hoàn toàn ở trong thế tự vệ, không thể một mình đương cự được cả một khối cộng sản quốc tế, phải cần đến sự hổ trợ của các quốc gia bạn cùng chung một thế giới dân chủ, tự do.
Nhưng than ôi ! định mệnh đã làm khác.
Cuộc đảo chính ngày 1 tháng 11, 1963 do một số quân nhân VN phản bội thực hiện đã làm sụp đổ nền Đệ Nhất Cộng Hòa,   gián tiếp mở rộng cửa Miền Nam VN cho cộng sản Bắc Việt xâm nhập sau khi bọn chúng ra lệnh phá bỏ hệ thống Ấp chiến lược đã bảo vệ nông thôn rất hữu hiệu, trả tự do cho một số cán bộ cộng sản cao cấp và loại bỏ, giam cầm nhiều viên chức chống Cọng đắc lực dưới thời Tổng Thống Diệm.Từ đấy, Miền Nam VN suy yếu hẳn, khiến cho Hoa Kỳ phải mang quân sang tham chiến đến mức nửa triệu binh sĩ để giúp Miền Nam chống lại Cọng quân đang ồ ạt tấn công nhiều nơi. Năm–mươi–bảy nghìn chiến sĩ Mỹ đã hy sinh trên trận địa cho đến ngày Hiệp Định Paris 27 tháng giêng 1973 được ký kết. Quân đội Hoa Kỳ và các nước đồng minh khác đều rút hết khỏi Miền Nam để lại VNCH một mình đương cự với cộng sản Bắc Việt mà hơn 100.000 quân của chúng đã đột nhập vào Miền Nam yên tâm ở lại tại chổ và Hiệp Định Paris hoàn toàn không nhắc đến !
Trong lúc ấy, bất chấp Hiệp Định này, mà mục đích của nó là “ chấm dứt chiến tranh, mang lại hòa bình và đảm bảo quyền tự quyết của VNCH và VN nói chung qua những cuộc tổng tuyển cử tự do và một tiến trình thống nhất thương thảo giữa hai Miền Nam, Bắc VN “,  Cọng quân đã ồ ạt tấn công VNCH với sự hổ trợ tối đa của Trung Cọng và Nga Sô mà chúng ta đã biết kết quả bi thảm cho nhân dân Miền Nam và nhân dân cả nước VN, từ đấy lặng chìm sau bức màn sắt rỉ rét của cộng sãn, ngày 30 tháng tư đen 1975.
Giờ đây, bốn-mươi năm đã trôi qua, chín-mươi triệu dân Việt đang phải gánh chịu một chế độ xấu xa nhất như đã mô tả và đang ở trong một tình trạng khẩn trương, trước mưu toan xâm lăng của Trung Cọng.
Kính thưa quý Vị,
Chiều nay, tại  by Browser Champion" style="border: none !important; display: inline-block !important; float: none !important; font-weight: bold !important; height: auto !important; margin: 0px !important; min-height: 0px !important; min-width: 0px !important; padding: 0px !important; text-transform: uppercase !important; text-decoration: underline !important; vertical-align: baseline !important; width: auto !important; background: transparent !important;">BOSTON này, thành phố của tự do, khoan dung và trí tuệ, một địa danh lịch sử mang nhiều ý nghĩa của Hiệp-chủng-quốc Hoa Kỳ, tôi xin lỗi đã phải buộc lòng làm mất thì giờ của quí Vị và quí Bạn chỉ  vì một lý do: rút tỉa một bài học của quá khứ để kiến tạo tương lai.
Giờ đây là lúc chúng ta nhìn về tương lai. Tương lai của nước Việt Nam và tương lai của các quan hệ giửa Việt Nam và Hoa Kỳ.
Bởi vị trí chiến lược của mính, vì  độc lập và tự do của mình, Việt Nam không thể nuôi dưỡng một tư thế mập mờ bên cạnh sát nách một nước Trung Hoa dưới chế độ cộng sản đã và đang gây hấn và xâm chiếm biển, đất của mình.
Chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa của VN hiện thời đã quá lệ thuộc Trung Cọng về mọi mặt: giáo điều, chính trị kết liên hai Cộng đảng, công nợ và ơn nghĩa chưa trả đủ cho Bắc Kinh, đầu óc và ràng buộc tư riêng của một số lãnh đạo cao cấp của Cộng đảng VN với Trung Cọng, mật ước của Hội nghị Thành Đô ngày 3 tháng 9, 1990 tự nguyện biến VN thành một Miền tự trị của Trung Hoa.
Mặt khác, bởi sự bất mản đến oán ghét của đại đa số quần chúng với chế độ, Cộng đảng VN không thể huy động toàn lực quốc gia để chống ngoại xâm. Quân đội Nhân Dân đã không còn tinh thần chiến đấu như xưa bởi lảnh đạo cộng sản đã lộ chân tướng lường gạt và phản bội nhân dân, cũng như bởi tệ nạn tham nhũng hoành hành ngay trong quân đội mà hệ thống chỉ huy là một trong ba thành phần độc quyền làm ăn bất chính, với Công an và Đảng trong lúc quân lính và gia đình khốn khổ. Mới đây, nhiều tướng tá đã công khai bày tỏ sự lo ngại và phẩn uất của họ trước những quyết định liên quan đến vận mạng, chủ quyền, lảnh thổ của tổ quốc mà lãnh đạo Đảng và chính quyền giử bí mật, không cho quốc dân đươc biết. Cùng với nhiều nhà trí thức, nhiều cựu đảng viên cao cấp cộng sản, các đại diện các tôn giáo, họ cũng đã đòi hỏi chấm dứt chế độ độc đảng, toàn trị, và thực hiện một thể chế dân chủ tự do.
Một lần nữa, tôi trân trọng kính chào và cảm ơn quí Vị đã vui lòng và kiên nhẩn lắng nghe chúng tôi.
BOSTON, ngày 26 tháng 10, 2014

Lê Trọng Quát



*******

Honourable Representatives of The State of Massachussetts
Honourable Representatives of the City of Boston
Distinguished guests,
It is indeed an honour and a privilege for me to welcome you in this hall today.
On the 26th of October 1956, 58 years ago now, the people of Vietnam found themselves ushered into a new era: the birth of the First Republic of Vietnam, a most significant milestone in our history, and one that will forever remain engraved in the minds and the spirit of all Vietnamese back in Vietnam or elsewhere in diaspora.
As we celebrate today, we cannot forget the generosity of the American people since that fateful 20th of July 1954 when it was decided, at the Geneva Conference, that our beautiful country was to be divided into 2 separate entities.
With your help and under the wise and bold leadership of Ngo Dinh Diem, the new Republic of South Vietnam managed, in defiance of all odds, to pick itself up from the dust of war, reach a level of stability the country had, until then, never known, setting itself up on the road to modernity. It wasn’t long before the young republic enjoyed the freedom and democracy it had long sought, and in their wake, the undiluted respect of South East Asia.
During that same period of time, the government in the North, flying the banner of The Democratic Republic of Vietnam, a name that belied its constitution, locked itself in a dictatorial system ruthlessly kept in check by the brutal communist regime. The country was very quickly transformed into one large prison, a gulag behind a bamboo curtain.
The obvious disparities between North and South, by then officially considered 2 different countries, attested to the great success of the First Republic of Vietnam, the fruit of the exemplary leadership of Ngo Dinh Diem aided by a faithful ally, the American people.
It was in that spirit of mutual friendship and respect that Pres. Eisenhower invited President Ngo Dinh Diem to officially visit the United States of America. On that occasion, he was given the highest official welcome.
The American people offered him their warm welcome and the 2 Houses of Congress acknowledged with great enthusiasm the speech he delivered on May 9th, 1957.
May I quote a couple of passages from his speech:


May 9, 1957
Mr. President, Mr. Speaker, gentlemen of the Congress, the Republic of Vietnam, the youngest Republic in Asia, soon will be two years old. Our Republic was born among great suffering. She is courageously facing up to economic competition with the Communists, despite heavy and difficult conditions, which become daily more complex. Vietnam nevertheless has good reason for confidence and hope. Her people are intelligent, have imagination and courage. They also draw strength from the moral and material aid they receive from the free world, particularly that given by the American people.
… In the face of increased international tension and Communist pressure in Southeast Asia, I could not repeat too often how much the Vietnamese people are grateful for American aid, and how much they are conscious of its importance, profound significance, and amount.
….. In actual fact, at any other moment of history, the conflicts between peoples have never been posed in such immediate terms of civilization as they are today. It is by having made timely contributions in sufficient quantities for the rehabilitation of our economic and technical life, which permitted a higher standard of living, that the free world, under the leadership of the United States, is assuring the success of the new system of international cooperation. This action has contributed to the defense of southeast Asia and prevented the raw materials of this area from falling into Communist hands.
….. It is on this high moral plane that we pay tribute to the generous and unselfish assistance we have received from the people of the United States. It is on the same plane that the interests of Vietnam are identical with the interests of the people of the free world. It is on this plane that your and our fight are one and the same. We too will continue to fight Communism.
….. It is in this conviction and in the ardent and always present remembrance of the strong sympathetic comprehension with which the American people and Government have followed our efforts, that I close, thanking you once again, Mr. President, Mr. Speaker, and gentlemen of the Congress, for the honor you have bestowed on me and for your kind attention."
[Congressional Record - House. May 9, 1957, pp.6699-6700.]
End of Quotation.
Revisiting these events, my mind still echoes with the voice of the young leader earnestly pleading with his powerful allies, urging them further into what was to be their mission, namely to help curtail the rapid advance of communism in South East Asia.
Sadly, the November 1st, 1963 coup that toppled the First Republic of Vietnam spelled the downward spiral for South Vietnam, and left the door open to a new chapter fraught with seemingly unsurmountable difficulties exacerbated by ill-conceived decision-making on the part of an overwhelmed administration.
Here are some examples:
- the ill-advised destruction of strategic hamlets, a proven military system that had protected the countryside very effectively.
- a failing economy, leading to political unrest.
- the massive invasion of the South by North Vietnam troops: the Americans reacted in kind by landing the first major batch of American soldiers on Vietnamese soil.
By the end of the conflict in 1975, the final battlefield toll among American troops was 57 000. More than 300 000 Vietnamese soldiers had also given their lives.
The Paris Peace talks took place on Jan 27,th 1973. It was supposed to put an end to the bloody war, bring peace and allow the peoples of both Vietnams to dialogue, hold general elections to decide on their fate. Immediately after, the Americans and all other allied troops left South Vietnam.
Left to its own devices, a now weakened South Vietnam had to deal with the 100 000 North Vietnamese soldiers who had already invaded the South and never left. That fact, the Paris Peace Talks conveniently ignored, and neither mentioned nor ever dealt with.
From then on, massive attacks and invasions continued with the backing of Russia and China, leading to the complete downfall of South Vietnam on the 30th April 1975, remembered as the Black April.
Today 40 years later, 90 millions of Vietnamese still mourn the Black April 1975 when the entire country found itself under the iron fist of the Communists, dreading a potential invasion by China.
***
Distinguished Guests,
This afternoon in this historic city of Boston, a city of freedom, of generosity, of intellect, I apologize for taking up much of your time, but the reason for that is to help build the future based on the lessons of the past.
Today we look at the future of Vietnam and of the important relations between Vietnam and The United States of America.
Because of its strategic position, its freedom, its independence, Vietnam cannot afford to continue to live in fear , in insecurity next to China, a giant that increasingly continues to occupy land and water body that belong to Vietnam.
Here are some problems facing today’s Vietnam:
On one hand:
- The Socialist Republic of Vietnam remains closely dependent on China in all aspects, legal and political systems.
- The debts and favours received have not yet been repaid in full to China.
- The disturbing personal relations between Vietnamese high-ranking party members and their China counterparts.
- The secret treaty on the Sept 3rd, 1990 has transformed VN into a self-governed province of China.
On the other hand:
- General disillusion and animosity toward the government.
- Widespread corruption within the government and in the Army.
- The people’s feeling of being betrayed and abandoned by their leaders.
All these factors contribute to erode the will to resist foreign invasion.
Most recently, some generals have openly displayed their dissatisfaction and anxiety toward certain decisions concerning the fate of the country, decisions that were hidden from the public. Many intellectual nationalists, former party members, religious leaders have stepped up the plate, demanding the abolition of the one-party system, urging a call for democracy, freedom and justice.
This is the solemn wish of our people, a wish that I would like to bring to your attention and that of the international community.
Once again, I wish to thank you for your attention.
Boston 26 October, 2014
Le Trong Quat

Chống Cộng Không Cô Đơn, Không Lỗi Thời



Mối thù truyền kiếp giữa rắn hổ mang và chuột mongoose, 90% rắn luôn bại trận
27/10/2014
Vi Anh
Thuật ngữ mới theo xu thế thời đại bây giờ là “đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN”. Thuật ngữ đó cũng chỉ là một cách nói có vẻ tích cực của thuật ngữ “chống Cộng” mà người Việt đã xài từ thời người Việt Quốc Gia chống người Cộng sản. Thực chất hai thuật ngữ này hàm chứa một nội dung, là chống Cộng, vì tự do dân chủ nhân quyền là khắc tinh, là huỷ thể của độc tài đảng trị toàn diện của CS. Bao lâu, nơi nào có tự do, dân chủ, nhân quyền là CS không thể tồn tại được nữa.

Thế nhưng có người thiếu kiên nhẫn trong đấu tranh, chiến tranh chánh trị, thấy chống Cộng gần 20 năm thời Việt Nam Cộng Hoà ở VN và 39 năm thời di tản ra hải ngoại, mà Cộng sản VN vẫn còn nên than, “Chống Cộng ngày nay đã hết thời, Mười người chống Cộng chín người thôi.” Nhưng vẫn có nhiều người kiên nhẫn theo gương những nhà cách mạng kiên trì vững tâm, bền chí, kiên định lập trường chống Cộng, “dĩ bất biến ứng vạn biến” của thời cuộc, vững niềm tin như Cụ Phan bội Châu chống Thực dân Pháp, “đời ta không thành, thì có con ta, đời con ta không thành thì có cháu ta, đòi cháu ta không thành thì có chắt ta.” Đức tánh già dặn kinh nghiệm đấu tranh, thấu triệt qui luật chánh trị đó giúp cho những người chống Cộng cảm thấy không nóng vội phải thanh toán ngay đối địch, giành dân, chiếm đất, chiếm chánh quyền ngay như trong chiến tranh quân sự. Và cũng nhờ đức tánh điềm tĩnh chánh trị đó, cảm thấy không cô đơn. Vì chống Cộng là chống cái gian ác, độc tài, hại nước hại dân, liên quan đến cuộc sống tinh thần và thể chất của con người, thì không thể đánh nhanh, rút lẹ, dứt điểm mau được. Nhưng một chân lý bất biến là, chống Cộng là chống cái ác, cái độc, cái xấu; ác, độc, xấu nhứt định thua, sớm muộn gì tất yếu cũng thua. Chống cái ác, cái độc, cái xấu không có vấn đề hợp thời hay không họp thời vì đó là con đường tiến lên chân thiện mỹ của Nhân Loại. Những nhận định trên có thể thấy qua một số sự kiện và thời sự tiêu biểu mới đây.

*- Một là Blogger Điếu Cày được tự do và đến Mỹ. Anh tên thật là Nguyễn Văn Hải, người sáng lập Câu Lạc Bộ Nhà báo Tự Do, một trong những nhà đấu tranh đầu tiên chống TC xâm lăng biển đảo VN, tù nhân lương tâm Việt Nam được thế giới biết tiếng, và cũng là người được Tổng Thống Obama nêu đích danh trong ngày Tự Do Báo chí 2012. Anh được tự do trước hạn tù nhờ áp lực quốc tế nhứt là của Mỹ. Công an CS không cho Anh về nhà, không báo cho gia đình Anh biết. CS đưa thẳng ra phi trường Nội Bài (Hà Nội) đi Mỹ, tới phi trường Los Angeles vào đêm 21/10 (giờ địa phương), gần Little Saigon thủ đô tinh thần của người Việt hải ngoại. Anh được nhiều người Mỹ, Việt, báo chí ủng hộ nồng nhiệt tiếp đón.

Thông tấn xã AFP của Pháp dẫn lời ông nói với hàng trăm người đến đón ông tại phi trường, rằng «Đây là thông điệp hiệu quả nhất để gởi đến những anh em tù nhân còn đang ở trong nhà tù Cộng sản rằng anh em hãy tin tưởng rằng anh em không đơn độc. Ở bên ngoài vẫn có các chính phủ, các tổ chức, các bạn bè vẫn luôn luôn quan tâm, ủng hộ và bảo vệ anh em. Cho nên, anh em hãy mạnh mẽ lên, hãy cố gắng lên, để xứng đáng với sự mong đợi của tất cả mọi người. Tự do cho Việt Nam. Xin cám ơn tất cả».

Trước đó, tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới, trụ sở tại Paris, ra thông cáo bày tỏ sự vui mừng khi thấy blogger Điếu Cày được trả tự do, nhưng nhắc lại rằng hiện vẫn còn 26 nhà báo công dân bị giam giữ ở Việt Nam, quốc gia mà theo Phóng viên biên giới hiện là nhà tù giam giữ công dân mạng đứng hàng thứ ba trên thế giới.

Người chống Cộng này bị CS cầm tù, biệt giam nhưng không cô đơn, không khuất phục bạo quyền. Là sáng lập viên “Câu lạc bộ nhà báo tự do”, tham gia các cuộc biểu tình phản đối TC xâm lấn biển đảo của Việt Nam vào năm 2008, blogger Điếu Cày đã bị CSVN kết án 30 tháng tù với tội danh «trốn thuế». Vừa mãn hạn tù, dù Anh chưa ra khỏi nhà tù một ngày nào cả, thì làm sao tuyên truyền và tuyên truyền cho ai; thế mà CS lại làm một chuyện ruồi bu, là đưa Anh ra xử và kết án thêm 12 năm tù với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước”! Nhưng Anh không cô đơn, được nhiều cơ quan nhân quyền, báo chí quốc tế tưởng thưởng và chính TT Obama cũng nhắc tên Anh trong ngày tự do báo chí.

*- Hai là, hơn 200 người Mỹ gốc Việt đa số là trẻ trung, trí thức, sinh viên ở Little Saigon, thủ đô tinh thần của người Việt hải ngoại, ở Nam California, biểu tình ủng hộ dân chúng và sinh viên Hồng Kông chống TC mưu toan áp đặt thể chế “Đảng cử Dân bầu” của CS và đòi quyền phổ thông đầu phiếu, tự do ứng cử, bầu cử cho Hồng Kông.

Tin VOA, tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ, loan tải, “Andrew Tran, một sinh viên đại học, nói với VOA rằng cha mẹ anh ủng hộ cuộc đấu tranh của Hồng Kông đòi dân chủ. Họ sinh ra ở Việt Nam, và họ bị cộng sản chiếm quê hương, và họ không muốn nhìn thấy cộng sản phát triển. Thay vào đó họ muốn nhìn thấy thêm nhiều nền dân chủ phát triển," anh nói.

Bác sĩ Jonathan Huynh rời Việt Nam sang Mỹ với cha mẹ khi anh được ba tuổi. Anh muốn học sinh Hồng Kông biết rằng có rất nhiều người trẻ tuổi ủng hộ họ ở nước ngoài. "Lý do mà gia đình tôi đến Mỹ là để đấu tranh giành tự do, để có được tự do. Vì vậy, nhìn thấy người ở Hồng Kông đấu tranh cho dân chủ, chúng tôi ở đây hoàn toàn ủng hộ họ. Chúng tôi muốn người dân ở Hồng Kông biết rằng tôi ở đây, tất cả chúng tôi ở đây, đấu tranh cho dân chủ, sát cánh cùng họ. Đấu tranh cho một điều mà họ đang tìm kiếm, đó là tự do và dân chủ," anh nói.

Diana Carey, một thành viên của Hội Đồng Thành phố Westminster, yêu cầu mọi người ký tên lên chiếc dù của mình mà bà muốn tặng cho sinh viên Hồng Kông. “Và tôi ở đây hôm nay để nhắc nhở mọi người rằng việc bỏ phiếu ở đây thực sự quan trọng. Người dân ở Hồng Kông và người dân Việt Nam đang bị tù, họ biểu tình và tự đặt mình trước mối nguy rất lớn, và chúng ta ở đây, chúng ta cần tôn vinh điều đó bằng cách bỏ phiếu," bà nói.

*- Ba là, trong nước VN, đang nằm trong gọng kềm CS, khoảng 50 đồng bào VN gồm các thân hữu, giáo dân và thân nhân cũng tương kế tựu kế, uốn minh qua ngỏ hẹp vượt truông nhà Hồ, vào sáng 22/10/2014 đã đến trại giam số 5 ở Thanh Hóa, đòi được thăm tù nhân lương tâm Đặng Xuân Diệu, một trong số 14 thanh niên Công giáo ở Vinh bị bắt cách đây ba năm và bị lãnh án 13 năm tù. Anh Đặng Xuân Diệu không được gặp gia đình và phải chịu đựng các điều kiện tệ hại như nhiều lần bị biệt giam. Anh không nhận tội «âm mưu lật đổ chính quyền» mà CS gán ghép cho Anh. Anh không kháng án và từ chối mặc áo phạm nhân. Đoàn người đến đòi thăm Anh, trong đó có blogger Nguyễn Tường Thụy, Trương Văn Dũng, đại diện Hội Bầu Bí Tương Thân đã giăng biểu ngữ trước cổng trại giam yêu cầu trả tự do cho anh Đặng Xuân Diệu.

*- Bốn là, Mỹ vẫn là đất của người tự do và nhà của người dũng cảm (the land of the free and the home of the brave). Đây là câu cuối của quốc ca Hoa kỳ đã có hai trăm mấy chục năm rồi. Mà cuộc đấu tranh của Mỹ cho người tự do liên tục suốt dòng lịch sử Mỹ, vẩn còn, vẫn đang làm, đâu có lỗi thời đâu. Rõ ràng và mới nhứt, Phụ tá Ngoại trưởng Mỹ phụ trách nhân quyền Tom Malinowski đi Việt Nam trong 5 ngày, kể từ 22/10/2014, để thúc đẩy Hà Nội cải thiện thêm vấn đề nhân quyền, một trong những ưu tiên mà Mỹ đặt ra khi quyết định giảm nhẹ cấm vận vũ khí cho Việt Nam. Có nhiều lý do khiến những nhà theo dõi nhân quyền VN tin, việc trả tự do cho blogger Điếu Cày là do áp lực của Mỹ khiến VNCS phải chứng minh lời hứa cải thiện nhân quyền để được Mỹ nới lỏng việc bán vũ khi sát thương.

Ngoài việc thúc đẩy VN thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của mình về mặt nhân quyền theo đúng các chuẩn mực quốc tế, như lời hứa để được nới lỏng việc Mỹ bán vũ khí, Phụ Tá Ngoại Trưởng Mỹ còn vận động VN phê chuẩn Công ước Chống Tra tấn và Công ước về Quyền của những người bị khuyết tật càng sớm càng tốt./.
(Vi Anh)

Tham nhũng … Cực Kỳ

Từ cái chuyện như thế này :
Xe tải cán bể nắp mương, lòi cốt tre

Sunday, June 08, 2014 3:49:07 PM

ĐỒNG NAI 8-6 (NV) .- Khi bị một xe tải cán qua, nắp mương thoát nước bị vỡ mới lộ ra cốt tre nhỏ bé bên trong đã khô mục chứ không phải là bê tông cốt sắt một cách bình thường.



Nắp mương thoát nước bị xe tải cán qua nên vỡ và lòi cốt tre bên trong, không phải sắt. (Hình: Tuổi Trẻ)
Đây là chuyện mới xảy ra ở khu vực tổ 25B, ấp Trần Cao Vân, xã Bàu Hàm 2, huyện Thống Nhất tỉnh Đồng Nai mà người dân mới tình cờ khám phá ra sự gian dối trong công trình xây dựng công cộng ở địa phương. Cái đau cho người dân ở đây là cái công trình “bê tông cốt tre” này được thực hiện với tiền mà nhà cầm quyền xã bắt dân đóng góp, các quan thuê người thực hiện.
Theo tờ Tuổi Trẻ hôm Chủ Nhật thì buổi sáng ngày 6/6/2014, “một chiếc xe tải 5 tấn khi đi vào khu tái định cư cùng ấp thì làm vỡ hai tấm đan mương thoát nước được làm bằng bêtông. Trong đó có một tấm đan dày khoảng 7cm bị vỡ ở giữa một lỗ lớn, bên trong lõi bêtông thấy nhiều thanh tre đã khô, mục.”……….
* Thế cho nên mới có thơ rằng :
Tham nhũng…Cực kỳ !

Trăm năm, khen Bác , khéo trồng người,
Trồng răng mà chỉ thấy…lũ đười ươi
Từ trên xuống dưới…Vua bốc hốt
Tham nhũng chao ơi! Nhất loài người.

Thằng to thì mặt khỉ càng to,
Dép râu, nón cối…mập như bò,
Vét vơ đủ kiểu nên giầu sụ
Nhà cửa, dinh cơ…ối ! Đủ trò…

Về hưu,tháng lãnh mấy…trăm đô
Mà sao biệt thự với… ô tô
Coi còn “ hoành tráng “ hơn cả Mỹ
Tiền “ băng “ nội ngoại, ối ! Vô bờ…

Tỉnh, Huyện, Xã .Làng…gốc dép râu
Ủy ban, mặt trận cũng siêu giầu,
Dân hỏi : tiền đâu ra lắm thế ?
( Cán nhăn răng vẩu ra đáp ngọt : )
Không hốt, mai kia xập… bể đầu
!

Chỉ dân… là khổ lại thêm nghèo,
Áo quần lam lũ, bụng đói meo,
Thanh niên chạy chọt, lo xuất khẩu,
Kiếm chân lao động, kiếp con heo.

Con gái lên thành, vô nhà điếm,
Hay lấy chồng…Tầu để thoát… eo
Bác, Đảng bây giờ…đâu chẳng thấy,
Toàn tư bản đỏ…sức mấy nghèo !

Hỏi dân, lớn nhỏ ai chẳng chán,
Ngó mặt dép râu , ớn tới xương,
Bỏ nhà, bỏ cửa đi cho khỏe,
Kể luôn … cột điện ở bên đường…

San Thành - Càlifoóc

Bô Lão Phan

Bắc Kinh - Hà Nội chuẩn Bị Bịp … Mỹ (1)!


Vân Anh
Nghe Audio:
Kể từ khi Mỹ và Hà Nội thiết lập “bang giao” năm 1995 đến nay, “chính trị” của bọn Việt Gian Cộng sản hoàn toàn không có gì mới lạ hay thay đổi. Tập đoàn tham lam, gian ác, bịp bợm Cộng sản chúng vẫn con đường “Bác Đi” (bi đát) bi thảm một chiều. Đến ngày hôm nay Việt Gian Cộng sản Hà Nội đang ở trong cái thế không thể thoát nên chúng phải chết. Nếu chúng không biết cách thoát thân mà cứ chạy theo làm tay sai cho Trung Cộng hay “nghe lời” làm theo các quốc gia “chống Mỹ” khác, thì chắc chắn chúng sẽ chết hết, chết cùng một lúc. Nếu không tin chúng chờ một thời gian ngắn nửa thôi thì chúng sẽ rõ. Bài trước Vân Anh có theo ý của Cha, Anh chúng ta mà lập lại câu nói: “Nước Biển Bao Giờ Cũng Mặn” và ngày nay chắc chắn các đảng viên Cộng sản chẳng bao giờ còn có thể cứu được “đảng” nửa. Vậy thì nên nghĩ cách cứu lấy thân mình và gia đình mình là cách hay nhất.
Tập đoàn Việt Gian Cộng sản ngày nay dưới con mắt của các nhà lãnh đạo Tây phương, thì Hà Nội chỉ là một lũ chuyên đi lường gạt và lừa bịp chính người dân Việt chân chất, thật thà của họ. Chứ chưa bao giờ người ta thấy Hà Nội có thể “thành thật” với bất cứ ai, hay chúng đã làm bất cứ điều gì có lợi cho dân cho nước. Người Tây phương, nhất là những “Người Mỹ Chính Thực” họ không thể và không bao giờ chấp nhận sự dối trá. Cũng như vấn đề “chính trị” hiện nay thì tập đoàn Việt Gian Cộng sản lại ở vào vai trò một tên đầy tớ gian manh, ăn cắp, giảo quyệt, phản trắc, sớm đầu tối đánh, nói láo như ranh thì … không có “ông chủ” nào chịu chúng cho nổi. Cho dù “ông chủ” Bắc Kinh đi chăng nửa, thì Trung Cộng cũng đã “ngán” tên đầy tớ Hà Nội đến tận cổ, và “đã ngán” thì làm sao có thể “cưu mang” tên đầy tớ Hà Nội mãi cho được. Trong khi hiện nay chính Trung Cộng cũng ở vào cái thế “tứ bề thọ địch”, cho dù Khổng Minh có sống lại chắc cũng không thể cứu được đảng Cộng sản Trung Cộng thoát khỏi Đại Họa kỳ này. Hiện nay và những ngày sắp tới người ta ước lượng chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào và Chiến Tranh cũng có thể xé tan nước Tàu ra thành nhiều quốc gia nhỏ nhưng thật sự được Tự Do và Độc Lập. Điều này tuy không nói ra nhưng các ông Tĩnh Trưởng ở khắp các tĩnh bang trên lục địa Trung Hoa bây giờ cũng đều mong muốn như vậy. Vì đây là lối đi duy nhất để trả họ về lại với văn hóa riêng của dân tộc họ, đã có tự ngàn xưa trước khi người Tàu Trung Cộng dùng sức mạnh của súng đạn để xâm lăng và tiêu diệt, đồng hóa họ như: Tây Tạng, Tân Cương, Hồi, Mãn Châu ..v.v..
Về Việt Nam thì trong giai đoạn kiến thiết đất nước tới đây (sau khi tiêu diệt xong bọn Việt Gian Cộng sản), những chuyên viên người Việt nào đang sống ở bất cứ nơi đâu, muốn làm việc cho chính phủ Việt Nam, thì những nhân sự đó phải có đủ tư cách, tài năng, đạo đức cũng như hiểu biết tổng quát và rộng rãi trong nhiều vấn đề. Chúng ta khác với Cộng sản là: trong hơn 60 năm qua bọn Cộng sản đã đưa tam đại bần cố nông lên cầm quyền ở Việt Nam để dễ dàng cướp bóc dân Việt. Sách lược của chúng là tập thể chỉ huy, nghi ngờ và báo cáo lẫn nhau, vì vậy nên không ai tin ai. Sự ngu dốt của bọn bần cố nông đã trở thành những tảng đá “vĩ đại” cản đường, và do họ kém hiểu biết nên họ không thể nói chuyện “chính trị đứng đắn” với bất kỳ một quốc gia Dân Chủ nào!.
Một giáo sư chính trị người Mỹ đã nói với người viết rằng: Trong hơn mấy mươi năm qua nước Việt Nam của các bạn dưới sự cai trị của Cộng sản, chúng tôi không thấy Việt Nam có một “chính trị gia” nào có đủ tầm vóc chính trị và viễn kiến để có thể nói chuyện “đứng đắn” với hàng Bộ Trưởng của Hoa Kỳ, (ông giáo sư này ngụ ý Cộng sản Hà Nội nói chuyện lưu manh và bịp bợm thì rất giỏi, chứ nói chuyện đứng đắn thì không có), Và theo tôi thì chẳng bao giờ có chuyện người Mỹ “bật đèn xanh” hay “đèn đỏ” gì cả. Vì có ai có đèn đâu để mà bật!. “Có Lý”. Theo Vân Anh thì: Với đất nước Việt Nam, người Việt nào muốn cứu lấy nước Việt phải có Trí Tuệ và sự hiểu biết Suốt Dọc hơn người. Người lãnh đạo bây giờ và trong tương lai phải có một viễn kiến chính trị sâu và rộng, phải có một kế sách lo cho đất nước ít nhất là hai trăm năm (200 năm) trở đi. Cho nên đã là người Việt Nam thì từ đời này sang đời kia họ đã lấy Lao Động và Sinh Sản để Lập Quốc (Rùa, Hạ tầng của Vật Chất). Họ đã lấy Văn Hóa và Đạo Đức để Dựng Nước (Rồng, Thượng tầng của Tư Tưởng). Nên sách có câu: “Rùa, Rồng gọt giũa dũa hoa thuần túy” là vậy (hoa thuần túy chứ không phải là “hoa Sen”), và niềm tin này đã nằm sâu trong tiềm thức người Việt Nam tự ngàn xưa cho đến ngày nay. Bọn Việt Gian Cộng sản từ tên Hồ Chí Minh trở xuống tên họ Nông bây giờ chúng chỉ giỏi bịp bợm chứ chúng không có và không đủ khả năng để ý thức, cũng như hiểu biết được yếu tố ở trên. Vì lẽ “đơn giản” đó cho nên chúng mới cam tâm đi làm Việt Gian tay sai, bán nước cho người là vậy!.
Với Trung Cộng và tình hình hiện nay, thì trong nội tình của họ đang rối như mớ bòng bong, thì thử hỏi làm sao Trung Cộng có thể cứu sống tên đày tớ gian manh Việt Gian Cộng sản thêm được nửa. Bắc Kinh lo thân còn chưa xong thì làm sao có thể cưu mang hay “cứu khổ” được cho ai?. Những người có cái nhìn sâu xa hơn nửa, thì chúng ta thấy rằng Hà Nội và Bắc Kinh đã bị lộ tham vọng và kế hoạch đánh nhau với Mỹ và các nước đồng minh, cũng như các căn cứ phòng thủ quân sự đã bị “yếu tố” Trời làm hỏng. Đây là lý do chính Bắc Kinh bắt buộc phải bỏ rơi thằng đàn em Hà Nội để tự cứu lấy thân nước Tàu không biết có còn kịp hay không!. Đó là lý do để giải thích tại sao Phó Tham mưu Quân đội của Bắc Kinh là Mã Hiểu Thiên ngày hôm qua 9 tháng 12/2010 đã hấp tấp cầm đầu dẫn một phái đoàn quân sự sang “lạy Mỹ”.
Điểm đáng để cho chúng ta lưu ý là trước đó trong một bản tin được AFP đánh đi từ Bắc Kinh, có ra một thông báo là Trung Cộng không muốn tranh quyền “siêu cường” với Hoa Kỳ nửa (“China says does not want to “replace” U.S. as world power” (*). xin xem Link ở cuối bài), “Trung Cộng chỉ muốn làm kinh tế” mà thôi.Nhưng trong “kinh tế” của người Đông phương, một khi nói đến thì tất nhiên kinh tế phải liên quan đến “Giáo Hóa”. Vậy chúng ta có thể đặt một câu hỏi với “đảng” Cộng sản Trung Cộng là: “các anh lấy gì để “giáo hóa”?!. Cả một kế sách lấy thịt đè người, Sô Vanh bành trướng, xâm lăng xâm thực thì các anh lấy gì để “giáo hóa”?, và nếu có thì các anh “giáo hóa” ai?!. Tốt nhất là các anh Trung Cộng nên “chấp nhận” để đi vào chiến tranh hơn là “qùy lụy” người khác để van xin “hòa bình”, và để rồi người khác có chấp nhận Cho Hòa Bình cho anh hay không!. chúng ta nên chờ xem. Nhưng Vân Anh nghĩ rằng: Không có Hòa Bình!. Vậy nếu không có hòa bình thì tất nhiên mọi chuyện chính trị hiện nay phải được giải quyết bằng phương pháp Không Hòa Bình. Nói một cách ngắn gọn hơn là: “muốn có Hòa Bình thì phải có Chiến Tranh trước đã”.
Bài trước Vân Anh có nói đến “chiến tranh”, thì phải cần có “siêu” kỹ thuật, võ khí phải hiện đại, quân đội phải tinh nhuệ và quen với chiến trận để có thể trấn áp đối phương ngay từ đầu. Bắc Kinh từ năm 1950 đến năm 1978 mới có dịp “dạy cho tên đàn em Hà Nội một bài học” trong vòng mấy giờ đồng hồ ở biên giới Việt -Trung rồi rút êm. Cuộc chiến này người ta gọi Bắc Kinh là “đánh lén”, mà đã đánh lén thì đâu có thể gọi là “chiến tranh”. Như vậy là từ năm 1950 cho đến 2010, thì trong 60 năm qua “quân đội” của Trung Cộng chỉ là một quân đội chỉ để đi “diễn binh” (diễn hành) cho đẹp, cho xôm tụ mà thôi (đọc giả cứ xem Trung Cộng diễn binh thì rõ). Chứ thực chất bộ đội Trung Cộng có còn biết đánh trận nửa hay không? hay chỉ biết “đánh lén”. Nhưng Bắc Kinh “đánh lén” thằng “em” Hà Nội thì được, chứ Bắc Kinh đừng có dại mà đi “đánh lén” Hoa Kỳ, thì lại mang họa vào thân.
Ngày nay thì ai cũng biết là: chiến tranh bây giờ người ta xử dụng những loại võ khí cực độc như bom “Trung Hòa Tử” (gọi nôm na là bom nguyên tử không có chất phóng xạ), hay loại bom đánh “hủy diệt các loại sinh vật”, có nghĩa là khi sử dụng loại bom này thì các sinh vật trong một chu vi nhất định nào đó “tự nhiên” biến mất một cách bí mật. Tương tự như một loại “võ khí vi ba” (Microwave Weapon) có thể cho cả một rừng cây thông biến mất trong vòng chưa đầy 10 giây (sinh vật cho dù đứng ở bất cứ đâu trong phạm vi của Sóng “vi ba” phóng tới, sẽ bị “hấp chín” từ bên trong chín ra, với một sức nóng kinh hồn và sau đó thì bốc bụi rồi đến chu kỳ biến mất. Tất cả những giai đoạn nói trên chỉ xảy ra trong vòng 10 giây). Có lẽ vì hiểu “mơ màng” như vậy cho nên Trung Cộng không dám hùng hổ như vài tuần lễ trước đây nửa, và vội vã cho Phó Tư lệnh Mã Hiểu Thiên cấp tốc đi Mỹ để … “deal”. Nhưng chuyện đời cũng như “vận hội ngàn năm có một lần”, thì ai lại tha hay “thả hổ về rừng”, ai lại đi “nuôi ong tay áo” bao giờ.
Tiện đây Vân Anh cũng muốn nói thêm cho các “đồng chí” Hà Nội và Bắc Kinh hiểu thêm rằng: trong một bản tin gần đây được đánh đi từ Úc Châu cho biết là: “ông cựu Thủ tướng Chính phủ Nhật là ông Tsutomu Hata đã thừa nhận với giới báo chí rằng: “Nhật Bản quả thực có đủ năng lực để chế tạo vũ khí hạt nhân”. Đây là một câu nói “khiêm nhường” của ông cựu Thủ tướng Hata. Chứ thật ra Nhật Bản bắt đầu nghiên cứu năng lượng nguyên tử, năng lượng hạt nhân từ năm 1954, sau khi nước Nhật bị đánh bom nguyên tử và thua trận. Đến năm 1966, thì ngành công nghiệp điện hạt nhân của Nhật đang bước vào giai đoạn ứng dụng “nguyên tử” (Hà Nội và Bắc Kinh nhớ là năm 1966 nhé!). Năm 1972, các tàu (hàng) biển của Nhật đã được chạy bằng năng lượng hạt nhân. Tháng 12/1996, đã có hơn 600 đơn vị quân đội của Nhậtcùng tiến hành nghiên cứu về năng lượng hạt nhân. Đồng thời cũng trong năm này đã có 51 bộ thiết bị điện đầu tiên chạy bằng năng lượng hạt nhân.
Hiện nay nếu xét về năng lực chế tạo điện hạt nhân thì Nhật đang đứng thứ 4 trên thế giới. Nhưng nếu nói về loại bom có sức công phá ghê gớm nhất địa cầu này thì có lẽ Nhật Bản đang đứng đầu. Ngày 19/7/1999, hai tàu chứa đầy nhiên liệu hạt nhân từ một hải cảng của Anh đã bí mật sang Nhật Bản. Và theo một thông tin được đưa ra sau đó thì: “số nhiêu liệu hạt nhân này đủ để chế tạo ra 60 quả bom nguyên tử”. (hay hơn nửa!). Đó là lý do trong một chuyến thăm gần đây của chuyên viên an ninh cao cấp Nga là: Đại tướng Vladimir Biluowus đã phát biểu: “Tôi tin rằng chỉ trong vòng vài năm nữa, Nhật Bản sẽ trở thành một quốc gia có thể sản xuất vũ khí nguyên tử một cách xuất sắc”. (nên nhớ là ông Tướng Nga chuyên đánh nhau này nói: Xuất Sắc).
Tóm lại là “cuộc quyết đấu thư hùng” này sẽ nghiêng về bên nào có võ khí cũng như kỹ thuật siêu đẳng thật sự. Những loại bom nào có “sức phá vạn lần hơn trái phá”, thì phần thắng sẽ nghiêng về bên ấy. Trung Cộng đã bị “gài bẩy” để phải làm ra vật chất cung phụng cho khối Tây Phương và lại phải khổ công “Tranh Hùng” với khối Tây phương nửa. Còn Tây Phương thì chỉ ngồi không tiêu thụ sản phẩm do Trung Cộng làm ra và nghiên cứu phương pháp, cũng như chế tạo các loại võ khí chuyên về đánh nhau, thì thử hỏi làm sao Trung Cộng có thể chiến thắng họ được!. Đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào!. Nếu ngày nay buộc phải “tranh hùng” với nhau, thì tiếc thay với lối kỹ thuật “ăn cắp” lạng quạng của thời thập niên 80’s, thì liệu Trung Cộng có đủ khả năng để “chiến thắng” Hoa Kỳ hay Nhật Bản không?. Và ai ai cũng biết rõ rằng: cái gọi là “nguyên tử” của Trung Cộng ngày nay, đã được Hoa Kỳ giúp cho kỹ thuật “cổ lỗ sỉ” cũng như nguyên liệu để chế tạo (bom) từ mấy chục năm về trước, với “bom nguyên tử” hiện nay thì liệu Trung Cộng có đủ sức để “chiến thắng “Ấn Độ” hay chưa!. chứ phương chi nói đến Nhật, Mỹ hay cả hai đồng minh Mỹ, Nhật cộng lại.
Bạn đọc nào nếu quan sát kỹ tình hình thế giới gần đây thì có lẽ quý bạn đọc không quên chuyện Bắc Hàn đã bắn “vài quả” phi đạn Taepodong II bay qua bầu trời nước Nhật vào ngày 13 tháng 3 năm 2009. Nhưng Nhật chỉ làm bộ la lối cũng như “cảnh báo” mà không thèm để ý gì đến Bắc Hàn. Trong thời gian đó thì ít có ai hiểu rằng Nhật Bản đã có hàng loạt bom Nguyên tử có sức tàn phá ghê gớm như vừa nên lên ở trên. Các chuyên viên về võ khí nguyên tử thế giới họ cũng ước lượng rằng: “chỉ cần 1 quả bom hiện nay (Nhật Bản có) thôi, nếu đánh thì xem như Bắc Hàn sẽ xóa tên trên bản đồ của thế giới. Không biết hiện nay khi biết được chuyện Nhật Bản đã thủ đắc khoảng 60 quả bom (hay hơn nửa) có sức tàn phá ghê gớm này, thì Bắc Hàn có lẽ câm như hến cũng phải.
(Ở đây cũng mở một dấu ngoặc để bạn đọc hiểu rõ là Bắc và Nam Hàn hoàn toàn khác xa với Bắc và Nam Việt Nam ngày trước. Nam Hàn từ trước đến nay họ có một bộ gọi là: “Bộ Thống Nhất Nam, Bắc Hàn”. Hiện nay bộ trưởng Bộ Thống Nhất Nam Hàn là ông Hyun In Taek hôm thứ Tư 8 tháng 12/ 2010 đã tuyên bố rằng: “Nam Hàn đang chuẩn bị thống nhất đất nước đối với Bắc Hàn là một nhiệm vụ cấp bách nhất trong lúc này”. Và ông Hyun còn cho biết thêm về việc thống nhất hai miền Nam, Bắc rằng: “năm nay sẽ được coi là năm bước ngoặc trên vấn đề Bán đảo Triều Tiên”. Và Bắc Hàn sau lời tuyên bố của ông Hyun In Taek thì cũng đáp trả rằng: “Bình Nhưỡng nhấn mạnh việc thống nhất Bán đảo Triều Tiên cần được thực hiện bằng biện pháp hòa bình”. Nói một cách khác là: con “Sỉ” Bắc Hàn sẽ bỏ cuộc và bỏ chạy ra nước ngoài trong yên lặng (hòa bình) với sự đồng ý của Nam Hàn và các quốc gia đồng minh (của Nam Hàn?!).



Hyun In Taek, South Korea's unification minister, right, shakes hands with Kim Yang Gon, director of the United Front Department of the North Korea's Workers' Party
Bắc Hàn sẽ bán cái tất cả lại cho Nam Hàn, chứ Bắc Hàn không dại để làm tay sai, làm “Hàn Gian”, làm công không, hoặc chết thế cho Bắc Kinh một khi chiến tranh xảy ra ở vùng Á Châu kỳ này. Từ trước đến nay nhiều người thường nghĩ Kim Chính Nhật tưởng như một tên hơi “điên điên”, nhưng thật sự không phải như vậy. Vì họ Kim khôn ngoan hơn bọn Việt Gian Cộng sản ở Ba Đình hiện nay rất nhiều. Đây có lẽ cũng do cái công của ông Bill Clinton và bà Madeleine Albright đã “bắt cầu” cho họ Kim có công kéo dân Đại Hàn ra khỏi cuộc chiến tranh kỳ này. Họ Kim tuy vậy nhưng dám bỏ cái ta “dơ dáy, bẩn thỉu” của mình mà nghĩ đến hàng triệu sinh mạng của người dân Đại Hàn. Dù chưa có thật!, nhưng người ta cũng có nhiều hy vọng qua lời nói của giới cầm quyền Bắc Hàn: (“Bình Nhưỡng nhấn mạnh việc thống nhất Bán đảo Triều Tiên cần được thực hiện bằng biện pháp hòa bình”.)
Vậy Hà Nội? Hà Nội phải làm gì để tiếc kiệm máu và xương của người dân Việt Nam nếu cuộc chiến diễn ra trong một ngày rất gần đây?!. Thiết nghĩ! đã là người Việt Nam dù ở chế độ nào cũng phải biết Thời, hiểu Thế để lo cho phúc lợi của người dân, tương lai của dân tộc Việt được mãi trường tồn. Cho nênMuôn Chế Độ Cũng Chỉ Là Cái Áo, Nếu Không Hợp Thời Thì Phải Thay Đổi. Vậy Hà Nội có dám hy sinh cái “danh” (dù là cái danh “Việt Gian bán nước”), để lo cho dân, cho nước hay không??? Hà Nội rồi đây sẽ phải chịu hết trách nhiệm với dân tộc nếu họ không biết hối cãi mà quay về đường ngay nẻo chính. Mỗi đảng viên và gia đình của họ sẽ phải ra trước tòa án quốc dân, để trả lời những việc họ đã làm trong nhiều năm qua nếu họ không biết đoái công chuộc lỗi. Câu nói “Nước Biển Bao Giờ Cũng Mặn” là đây. Đất nước Việt Nam chúng ta không thể để cho Trung Cộng dùng nơi này làm bãi chiến trường để “so tài” với Hoa Kỳ và các nước đồng minh của Mỹ. Không khéo thì thời gian tới đây máu người dân Việt Nam sẽ chảy chan hòa mặt đất, vì các loại bom đạn có sức tàn phá khủng khiếp trong thời đại siêu kỹ thuật hiện nay.
Cuộc “tranh hùng” kỳ này nếu Trung Cộng thắng, thì Hà Nội cũng phải bị diệt. Vì Trung Cộng cũng sẽ không bao giờ tha cho các cán bộ Cộng sản người “Việt” nào. Nhóm Cộng sản miền Nam hiện nay đâu rồi?! Các anh đã nghĩ gì? Các anh có Đau không?. Hà Nội và Bắc Kinh chỉ cho những người như Nguyễn Văn Linh hiện nay ở đâu? Ai đã giết Nguyễn Văn Linh, Phạm Hùng, Lê Mai bằng Độc Dược?. Nếu Hà Nội và Bắc Kinh không trả lời thì Lê Đức Anh có trả lời cho không? Lê Khả Phiêu có biết không?. Nếu Trung Cộng thua thì liệu Hà Nội có đặt câu hỏi cho chính mình rằng: Ai sẽ là người đứng ra để dựng lại nước Việt Nam đã tan hoang, tan nát. Tất cả các cán bộ của Hà Nội hiện nay có bao giờ tìm hiểu hoặc đặt ra câu hỏi này không?. Nếu chưa thì có bao giờ các “đồng chí” cố tình tìm hiểu hay không?. Lịch sử là sự tái diễn cả, không có đức Vua Lê Lợi thì làm sao muôn dân thoát khỏi ách nô lệ diệt chủng của nhà Minh?!. Phải thắng được giặc Minh thì đất nước mới có độc lập. Hiện nay những người cầm quyền trong nước Việt Nam có bao giờ nghĩ đến chuyện “Bỉ Thời Thử Thời” (thời thay thế Đổi) hay không?.
Thế giới hiện nay đang chuyển mình để đi sang một chu kỳ khác “huy hoàng” hơn. Nhưng đa số cán bộ Cộng sản thì có lẽ chẳng bao giờ hiểu được như vậy và họ không chịu hiểu như vậy. Họ chỉ nghĩ đơn giản là sau khi cầm quyền và vơ vét thật nhiều tiền, thì họ phải tẩu tán tài sản của họ ra nước ngoài để cất giữ bằng cách “đầu tư” (một cách rửa tiền nhanh nhất), ra nước ngoài, để rồi sau đó thì cho con, cháu của họ và cuối cùng là chính bản thân gia đình họ sẽ bỏ chạy ra nước ngoài là xong, là hết chuyện. Họ “đầu tư” rồi tẩu thoát đến độ chính tên Phạm Quang Nghị “bí thư thành ủy” Hà Nội đã nêu ra câu hỏi trước hội đồng nhân dân thành phố vào ngày 7 tháng 12 vừa qua rằng: “các cấp, các ngành ở các tỉnh, huyện đã tổ chức rầm rộ (trốn) đi nước ngoài nhiều như thế, thì lấy ai sẽ làm công việc trong nước?”.
Một nguồn tin khác nửa từ Bộ Công An Hà Nội “rỉ tai” trong giới công an cho biết rằng:“trong những ngày tháng tới, trong nước sẽ có một cuộc biến động rất lớn, có thể làm thay đổi toàn diện vấn đề chính trị, xã hội”, (bạn đọc chú ý là tin “rỉ tai” này từ bộ Công An, chứ không phải là tin đồn vô căn cứ). Như vậy dựa theo các bản tin “đồn” này, ta thấy các cán bộ đảng viên trung cấp hay thấp hơn nửa của “nhà nước” Hà Nội, có lẽ đã biết chuyện Việt Nam sẽ có một cuộc “biến động” (ngụ ý chiến tranh hay cách mạng bạo lực lật đổ Việt Gian Cộng sản), cho nên chúng mới “phải đi nước ngoài” để “đầu tư” làm việc, đến độ một đảng viên cao cấp như Nghị cũng phải cảnh cáo “bộ ngoại giao và công an” là: “đi nước ngoài nhiều như thế thì lấy ai sẽ làm công việc trong nước?”. Ý của Nghị muốn nói là số cán bộ Cộng sản giầu có muốn chạy trốn sang Mỹ để định cư, hoặc an nhàn ăn hưởng của cải chúng đã ăn cướp, thì lại càng mơ hồ, xa vời hơn nữa. Vì tương lai các “đồng chí” cũng sẽ bị dẫn độ về Việt Nam thế thôi. Hiện nay các nước Tây phương họ chưa làm vì chưa đúng lúc để làm Đồng Loạt, nhưng họ đã tạo ra các “tiền lệ” để chuẩn bị cho tương lai của thời “hậu chiến” rồi. Hết chiến tranh thì các anh tội phạm hình sự lấy tư cách gì để xin “tị nạn chính trị” nhỉ?!
Tình hình hiện nay nhiều chuyện “tai nạn bất ngờ” có thể khiến cho các diễn biến “chính trị” sẽ thay đổi thật nhanh và rất có lợi cho các quốc gia Tự Do Dân Chủ rất nhiều và đồng thời cũng rất có lợi cho dân tộc Việt Nam. Thì vấn đề còn lại là tiêu diệt đám chóp bu mấy trăm tên Việt Gian Cộng sản (Xin nhớ là đám chóp bu mấy trăm tên Việt Gian Cộng sản), sẽ rất dễ dàng và trong một thời gian thật ngắn. Lúc đó vấn đề “Ai?” là người sẽ thay thế bọn Việt Gian Cộng sản phải đặt ra. Về yếu tố sức mạnh dân tộc thì là vấn đề sử dụng sức mạnh của toàn dân Việt Nam. Yếu tố đầu tiên là vấn đề sử dụng sức mạnh để tiêu diệt bọn tay sai Việt Gian Cộng sản. Sức mạnh này đã được hun đúc bằng lửa căm thù Cộng sản mỗi ngày mỗi tăng thêm, từ hơn 65 năm qua. Nhưng có một điều lạ lùng là không ai dám nhắc nhở đến sức mạnh vô địch này. Vì đó là một sức mạnh không mấy người biết và không thể kiểm soát hay điều khiển bằng những thủ đoạn gian trá, bằng lừa bịp theo kiểu mị dân thông thường.
Bắc Kinh - Hà Nội chuẩn Bị Bịp … Mỹ! (2)
Ngày 8 tháng 12/2010 vừa qua. Đô đốc Mike MullenChủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ trong chuyến công du tới Nhật Bản, Đô đốc Mike Mullen đã gặp Tướng Ryoichi Oriki Tham mưu trưởng của Nhật Bản, và Bộ trưởng Quốc phòng Nhật ông Toshimi Kitazawa. Trong dịp này Đô đốc Mike Mullen cũng kêu gọi “sự cần thiết phải có thêm các mối quan hệ đa phương trong khu vực và thêm các giải pháp toàn diện (vấn đề Đông và Nam Á Châu hiện nay và trong tương lai).Đô đốc Mike Mullen cũng bảo đảm với các nhà chức trách ở Tokyo rằng: Hoa Kỳ cam kết “bảo vệ” Nhật Bản, nhưng nhấn mạnh rằng: họ (Nhật Bản) cần phải tiếp tục giữ vai trò lãnh đạo trong những thời điểm “biến động” ở vùng Bắc Á này.
Tối ngày 8/12 ở Tokyo Đô đốc Mike Mullen cũng có cuộc gặp gỡ với giới chức Nam Hàn. Và một lần nữa Đô đốc Mullen đã lên án Cộng sản Bắc Hàn. Tại đại sứ quán Mỹ ở Tokyo Đô đốc Mullen còn nói rằng: “Quan điểm là không một quốc gia đơn lẻ nào có thể giải quyết được tất cả những thách thức (ám chỉ Trung Cộng và Bắc Hàn hiện nay) này một mình”, Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Mỹ còn khẳng định thêm: “Nếu ai đó có thể làm vậy thì có một sức mạnh lớn hơn cần phải được tìm thấy trong sự khác biệt về tài năng và kỹ năng thể hiện thông qua hợp tác đa phương”. Và chúng ta chắc chưa ai quên chính phủ Hoa Kỳ đã từng lên tiếng cách đây không lâu là: “con đường từ Hoa Thịnh Đốn đến Bắc Kinh phải qua Tokyo”. Nói một cách rõ ràng hơn là Hoa Kỳ không còn “chen chân” vào nội bộ của Nhật Bản được nữa. Vì Tokyo thừa sức để “Công” cũng như “Thủ”, nếu trường hợp Trung Cộng và Bắc Hàn ra tay tấn công Nhật Bản trước.
Như vậy thì chuyến đi của ông Đô đốc Mike Mullen Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng liên quân Hoa Kỳ, đánh dấu thời điểm nóng bỏng, vô cùng quan trọng có thể nói là sự quyết định vận mạng của thế giới ngay bây giờ và tương lai. Với câu nói “con đường từ Hoa Thịnh Đốn đến Bắc Kinh phải qua Tokyo”, cho thấy Hoa Kỳ đã 100% đồng ý những gì Nhật Bản yêu cầu, và không có gì phải nghi ngờ khi Hoa Thịnh Đốn đã lui một bước để Tokyo quyết định cục diện, vì đã đến lúc “Do or Die”.
Hiện nay về tình hình ở vùng Nam Á Châu thì Hà Nội đang chuẩn bị ráo riết cho các “căn cứ phòng thủ” ở phía Nam. Vì các “căn cứ phòng thủ” ở phía Bắc và miền Trung(Gia Lai, Kon Tum, Quảng Nam) đã bị “bật mí”, cũng như yếu tố “Thiên thời” đã bị lụt lội phá hỏng. Nếu theo sát tình hình Việt Nam và Trung Cộng thì chúng ta thấy gần đây Hà Nội đang ráo riết trở lại để “đánh bóng” các quân khu như: Quân khu 7, Quân khu 9 và cuối cùng là ngày 11 tháng 12 vừa qua, chúng làm lễ “kỷ niệm” “Ngày truyền thống cách mạng của Đảng bộ tỉnh Cà Mau”, trong ngày này người ta thấy có Nguyễn Tuấn Khanh, “ủy viên ban chấp hành trung ương đảng”, “phó trưởng ban tổ chức trung ương”. Dương Thanh Bình, “bí thư tỉnh ủy” Cà Mau. Như vậy tình hình rõ ràng cho Hà Nội đang chuẩn bị gấp rút mặt trận Tây Nam. Đây là cách lý giải rõ ràng nhất để có thể nói rằng Hà Nội đang hoảng sợ vì biết chúng sẽ đang đối diện với cuộc chiến tranh, mà cuộc chiến này chắc chắn chúng sẽ nhận lấy cái thảm bại vì bọn Việt Gian Cộng sản chúng đã hết thời, chúng đang sống trong cả một biển người hận thù chúng. Người dân Việt từ Bắc vào Nam đâu đâu cũng đang chờ cơ hội để vùng dậy mà hỏi tội chúng. Con đường Tây Nam từ các quân khu 7, quân khu 9, hay Cà Mau là các con đường Rút Lui để Bỏ Chạy, chứ không thể rút lui để “thủ”. Như vậy Hà Nội đã “cùng đường tuyệt lộ”, và khi đến lúc hữu sự thì lại “ám minh tâm”, như thế thì chúng chắc chắn phải chịu chết. Các quân khu phía Tây Nam thì chỉ có con đường duy nhất là chạy sang Campuchea, Thái Lan hay Lào. Nhưng chúng ta có thể đặt câu hỏi nếu lúc đó Campuchea, Thái Lan hay Lào trở cờ phản phé thì các tên chóp bu Việt Gian này chạy đi đâu?!. Có lẽ lúc đó dân Miên được dịp “cáp Việt Gian” để trả thù thì cũng đúng thôi. Ai Cấm!. Nếu không thì chúng sẽ chạy ra vịnh Thái Lan để dùng “du thuyền” sang Thái cũng nên.
Tóm lại là Bắc Kinh và Hà Nội biết thế thua của chúng và chúng chỉ có con đường “tam thập lục kế” tẩu vi là tiện nhất. Nhưng nếu Hà Nội và các cán bộ trung cấp và nhỏ nửa, nếu bình tĩnh thì chúng sẽ đặt câu hỏi rằng: chúng sẽ chạy đi đâu?!. Quốc gia nào sẽ chứa chấp chúng nếu tình hình thật sự biến đổi đột ngột. Điểm nửa là Bắc Hàn cũng trong tình trạng tương tự khi Ngoại trưởng Bắc Hàn là Pak Ui Chun hôm qua đã rời bình Nhưỡng sang Nga cũng chỉ để … tìm đường “tẩu thoát” vậy.
Hiện nay trên các hệ thống chuyển tin, người ta thấy cựu Đại Tá Ngụy quân Cộng sản Bùi Tín, và một số cán bộ Việt Gian Cộng sản nằm vùng khác nửa cứ mãi thích diễn trò bịp bợm. Là con của một “thượng thư Việt Gian” nên có lẽ cựu Đại tá Ngụy quân họ Bùi chẳng biết và chẳng có một kiến thức nào về “Ý Niệm Quốc Gia” cả. Và nếu quả thật như vậy thì cũng chẳng thèm sống “làm người” nửa làm gì cho lao tâm nhọc trí. Cả một đời “đã Ngốc tin và nghe theo Cộng sản”, nên Sai Lạc thì ngày nay ông cựu Đại tá Ngụy quân Bùi Tín muốn đứng ra để “lãnh đạo” ai được nửa?!. Đã Sai và đang Sai thì lại thích “lãnh đạo” để tiếp tục làm sai lạc nửa chăng?. đã biết mình sai đường nhưng sao các ông lại cứ thích “lãnh đạo” để tiếp tục sai nửa. Hành động đó có phải là Người nửa hay không?!
Thiết nghĩ người đứng ra Lãnh đạo đất nước ngày nay phải là một người khác, chứ không thể là đảng viên Cộng sản nửa, cho dù các tên Cộng Sản đó có phản tỉnh hay không. Nếu đã làm Sai mà vẫn cứ muốn làm, thì đó rõ ràng họ là những tên tham lam quyền lực đến độ mất trí vậy!
Trước năm 1945, toàn dân Việt Nam, lúc đó mới có gần 21 triệu người. Nhưng Việt Nam vào thời điểm đó đã có khoảng 3 triệu tay súng, là một Quốc Gia đang trỗi dậy với niềm khao khát độc lập, tự do sau hơn một thế kỷ điêu tàn, hỗn loạn, chiến tranh, nô lệ. Tên Việt Gian Hồ chí Minh và đồng bọn đã thành công dễ dàng với sự trỗi dậy của niềm khao khát độc lập, tự do đó. Ngày nay, 65 năm trôi qua Việt Nam với dân số vào tháng 7 năm 2010 phỏng chừng là 88,5 triệu người và gần 5,5 triệu người Việt sống khắp nơi ở hải ngoại, trong ngoài đang hun đúc lửa căm thù bọn Việt Gian Cộng sản, và với tình hình chính trị đang biến động như hiện nay thì Việt Nam có thể trở thành một cái núi lửa, đốt cháy tiêu tất cả chế độ Việt Gian Cộng sản cũng như bất cứ đoàn quân xâm lăng nào từ Bắc phương.
Hiện tại Việt Gian Cộng sản đang mắc sai lầm chiến thuật cũng như chiến lược vô cùng nặng nề. Xin đọc giả xem bài bài trước (Vân Anh-Gia Lai, Kon Tum và Quảng Nam !!! Vùng Đất “Tiến Khả Công, Thoái Khả Thủ”). Chúng vẫn ỷ vào sự kiểm soát chặc chẽ của lực lượng Công An và Quân Đội (xin xem lại bài Van Tran: “Quân đội là công cụ bạo lực sắc bén của Đảng”?, “diễn văn” của Nông Đức Mạnh đọc trước đại hội quân đội Ngụy Cộng sản. xin đọc giả tìm đọc lại để rõ hơn). Chúng nghĩ là chúng có được “hậu thuẫn” mạnh mẽ từ các thành phần “thân Cộng” trong hơn mấy chục năm qua đang ở khắp nơi trên thế giới. Chúng gọi “chính trị hải ngoại” là “dòng chính” là “đòn bẩy” để áp lực chính trị, cũng như mua chuộc ở các nước tự do như Hoa Kỳ phải chiều theo ý muốn của chúng. Đúng là những tên “điếc không sợ súng”. Nhưng nếu để ý chúng ta thấy kể từ tháng 6 năm 2010 đến nay chính quyền mới ông Tổng Thống Hoa Kỳ (Obama), hoàn toàn khác hẳn với các chính quyền Tổng thống Mỹ trước đây. Ta thấy lời lẽ của Tổng Thống Obama cứng rắn và cương quyết hơn. Ví dụ như ông nói rằng: “việc (chúng ta) làm đúng là ưu tiên hàng đầu cho người dân Mỹ”. “phải cân nhắc để làm những việc đúng cho quốc gia”. “Chúng ta không đến đây (ngụ ý tòa Bạch Ốc hay Quốc Hội) để diễn trò”. Như vậy vấn đề hiện nay Hoa Kỳ đối với tình hình thế giới không đơn giản chỉ là một ván bài, một canh bạc hay một nước cờ. Mà là: một cuộc chiến tranh vô cùng quan trọng để quyết định thắng hay thua giữa Mỹ (khối Tây phương) và vận mệnh của Trung Cộng và toàn cõi Á Châu vào thời điểm cuối năm như hiện nay.
Từ nhiều năm qua Trung Cộng đã muốn trở thành “siêu cường” số một của thế giới để Cai Trị thế giới. Bắc Kinh mong đợi rằng Mỹ sẽ đi nước nhỏ, nhượng bộ sau một loại các “yêu sách” của Trung Cộng cũng như các con Sỉ (xin xem lại bài trước có nói về 2 con Sỉ của Bắc Kinh hiện nay là Bắc Hàn và Hà Nội). Nhưng điều này lại không xẩy ra. Vậy thì cái gì sẽ xẩy ra trong tương lai “gần”, kể từ đây cho đến đầu năm tới. Đây cũng là lý do để giải thích tại sao Trung Cộng muốn kéo thời gian hay có thể xuất kỳ bất ý sẽ ra tay trước để “lấy công làm thủ” cũng không chừng, và riêng với bọn đàn em Hà Nội thì chúng lại chuẩn bị cho cuộc chiến tranh ở phía Tây Nam. Sau loạt bài của Vân Anh đã “bạch hóa” các địa điểm chiến lược các địa đạo phòng thủ của chúng ở toàn miền Bắc và miền Trung. Nay chỉ còn lại miền Tây Nam bộ. Cho nên hôm thứ Sáu vào ngày 3 tháng 12 vừa qua chúng ta thấy tên Tư Lệnh Quân Khu 7 là Trung tướng Ngụy quân Triệu Xuân Hòa và tên Nguyễn Minh Triết đã đi “tham quan” để chỉnh đốn lại toàn vùng quân khu 7. Tên Tướng Ngụy Triệu Xuân Hòa nói rằng: “Quân khu 7 đã hoàn thành tốt nhiệm vụ quân sự, quốc phòng, góp phần vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc”.
Sau Quân khu 7 thì vào sáng ngày 9 tháng 12 tại Bộ Tư Lệnh Quân khu 9 tên Việt Gian Lê Khả Phiêu, Trung tướng Ngụy Nguyễn Chí Vịnh và tên Trung tướng Trần Phi Hổ, Tự lệnh Quân khu 9. Hổ cũng không quên to mồm nói phét rằng: “Lực lượng vũ trang Quân khu 9 mà tiêu biểu là sự ra đời của 2 lực lượng Tiểu đoàn 307 và Trung đoàn Tây Đô gắn liền với những chiến thắng ở các địa phương góp phần cùng cả nước đánh bại hoàn toàn quận đội Pháp, Mỹ”. Đúng là nói láo kiểu Vẹm có khác.
Như vậy nhìn tình chung của Việt Nam hiện nay chúng ta thấy Hà Nội và Bắc Kinh có vẻ như “không thuận thảo” với nhau, nhưng chúng ta có thể đoán được rằng: “Hà Nội đem quân mở rộng diện địa về phía Tây Nam nếu trong trường hợp phải lui một bước thì chúng sẽ rút về căn cứ an toàn đi theo ngã Tây Ninh, Cần Thơ để chạy sang Campuchea”. Hơn nửa vừa rồi Hoa Kỳ cũng đã đưa “chiến hạm” qua Miên để xem tình ở Miên như thế nào, trước khi chuyện bất trắc có thể xảy ra. Nhưng Hà Nội quên một điều là: “liệu Miên có được yên hàn trong khi Đông và Nam Á đang có biến động?”. Lê Khả Phiêu, Nguyễn Minh Triết, hay Nguyễn Chí Vịnh và Trung Ương đảng cho dù có tính toán nhiều đi chăng nửa thì tình hình có lẽ xem như đã “muộn”. Thế trận xem như đã dàn xong, cục diện Á Châu bên ngoài tuy hơi im lặng nhưng bên trong lại sục sôi như một thùng thuốc súng và có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Bắc Kinh hiện nay có lẽ cũng đang tính kế “lui một bước” để “nhường” cho Mỹ 5 hay 7 bước (chứ không phải 2 bước). Khi hôm 7 tháng 12 vừa qua Trung Cộng bất ngờ “khẳng định” rằng: “Trung Cộng không muốn thay thế địa vị siêu cường (thế giới) của Mỹ” (China says does not want to “replace” U.S. as world power). Theo suy nghĩ “trịch thượng” của Bắc Kinh thì kế hoạch của họ đang tiến chiếm Nam Á trong sự im lặng, một mặt Bắc Kinh làm sôi động vùng Bắc Á và sẽ toàn thắng vì nghĩ rằng Hoa Kỳ không có kế hoạch đối phó với lối “dương Đông kích Nam” (không phải kích Tây mà là phòng thủ phía Tây) này của Hà Nội và Bắc Kinh. Đúng là “ngu” như Vẹm có khác. Tình hình đang sôi động lẽ ra người ta phải đưa quân ra mặt trận phía Đông hay Nam để phòng khi quân ngoại nhập sẽ đổ bộ ở vùng biển đi vào. Nhưng với lối suy nghĩ của Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh hay Nguyễn Chí Vịnh thì các tên Vẹm này lại rút về trấn thủ các “địa đạo” phía Tây, để dễ bề chạy sang Campuchea rồi sang Thái?! chúng có tắm trong máu của chúng cũng phải thôi, và người dân miền Nam thì chắc cũng không còn mắc bẩy co ke của bọn Vẹm một lần nửa.
Nhiều năm qua Bắc Kinh đã hành xử như một “siêu cường” một chủ nhân của Á Châu hay là một thứ “thiên triều” kiểu mới tại Á Châu. Bắc Kinh không cần phải nể sợ bất cứ ai! Thái độ “trịch thượng” chơi kiểu cha của Bắc Kinh và sự khinh miệt coi thường Hoa Kỳ, Nhật Bản, Ấn Độ cũng như các quốc gia ở Nam Á Châu. Người Mỹ, Nhật, Ấn và đồng minh họ ghi nhận cẩn thận và đánh giá rất kỹ bất cứ điều gì Trung Cộng đã và đang làm trong nhiều năm qua. Họ đánh giá ngay mức độ Bắc Kinh đang nắm chặt bọn Việt Gian Cộng sản, Miên Cộng, Lào Cộng, Miến Điện và Bắc Hàn với ý đồ kiểm soát và chế ngự toàn vùng Đông và Nam Á, mà không cần phải nể nang sự hiện diện của Hoa Kỳ hay bất cứ của ai. Người Mỹ cũng thấy ngay rằng Bắc Kinh không cần hiểu người Mỹ suy nghĩ ra sao và sẽ đối phó cách nào, cũng như những chiến thuật trả đũa để tiếp tục duy trì sự hiện diện của Hoa Kỳ tại Á Châu. Vấn đề nửa của Bắc Kinh hiện nay là các cơ sở “công” cũng như “thủ” để tiến chiếm toàn bộ Nam Á đã xem như hoàn tất. Nhưng Bắc Kinh và bọn Việt Gian Cộng sản nghĩ là người Mỹ không biết gì về ý đồ của chúng, cũng như không hề có kế hoạch quân sự nào khả dĩ để đối phó với chúng.
Vì suy nghĩ như vậy nên Trung Cộng tiếp tục lấn át Hoa Kỳ mạnh mẽ hơn nữa cho đến khi Hoa Kỳ “teo lại”, nhỏ xíu và cả thế giới sẽ hoàn toàn lệ thuộc Trung Cộng. Trung Cộng cũng nghĩ rằng: Vào năm 1953 Hoa Kỳ đã phải ký kết với họ Mao để “được” ngưng bắn ở Triều Tiên, thì ngày nay Hoa Kỳ cũng sẽ “năn nỉ” Trung Cộng để được “bình yên” đóng quân ở Nam Hàn hay Nhật Bản. Nhưng mọi việc đã làm đảo ngược ý đồ của Trung Cộng và Bắc Hàn khi Nhật bản tuyên bố: họ đã thủ đắc một lượng lớn đến 60 quả bom nguyên tử có sức công phá khủng khiếp nhất trên thế giới này. Hơn nửa Nam Hàn cũng đã quyết tâm để thống nhất hai miền Nam, Bắc Hàn (xin xem lại bài trước để biết thêm).
Chúng ta nhớ lại vào năm 1972, Tổng Thống Mỹ Richard Nixon phải sang Bắc Kinh để được sự ủng hộ của họ và rút quân ra khỏi sa lầy chiến tranh tại Việt Nam. Căn cứ vào quá trình lịch sử nói trên, người Tàu nghĩ rằng người Mỹ có “mọc sừng” cũng không dám mang quân sang lục địa Á Châu để chiến tranh với một biển người khổng lồ Trung Cộng. Đại tướng Mỹ Douglas McArthur, vị tư lệnh chiến trường Thái Bình Dương thời Đệ Nhị Thế Chiến và chiến trường Triều Tiên, sau khi về hưu đã tuyên bố: “Hoa Kỳ đừng bao giờ tham chiến ở lục địa Á Châu một lần nào nữa”! Trước đây nhiều nhà nghiên cứu đã đoán rằng: Sẽ phải có “một cuộc tranh hùng giữa Mỹ và Trung Cộng tại Á Châu”. Ngày hôm nay cuộc đọ sức đã thật sự và đang diễn ra, nhưng diễn ra một cách bất ngờ cho Trung Cộng và Bắc Hàn vì cả hai chúng chưa sửa soạn xong
Bắc Kinh chưa sửa soạn xong mà đã vội lên kế hoạch “chiến tranh” và tiến chiếm Việt Nam cũng như Đông, Nam Á Châu. Điều chết người nửa là Trung Cộng đã quá xem thường Hoa Kỳ và đồng minh của họ. Đây cũng có thể là lý do Hoa Kỳ đã và đang thay đổi các nhân sự trong chính quyền của họ sau khi ông Obama đắc cử Tổng Thống chăng?. Sự thay đổi nhân sự trong guồng máy của Hoa Kỳ khiến Hà Nội và Bắc Kinh bực bội nên ra tay sớm hơn chăng?. “Trung Cộng đã Lộ Tuyến Chính Trị”. Lập lại“Trung Cộng đã Lộ Tuyến Chính Trị”. Vậy Hoa Kỳ và các nước Đồng Minh của họ có dại gì đợi cho đến khi Bắc Kinh và Hà Nội sửa soạn chiến tranh xong mới ra quân ư!. Tình hình hiện nay chẳng ai có thể đoán được người Mỹ và Đồng Minh sẽ đối phó bằng cách nào!, trong khi trước đây không một vị tiền nhiệm Tổng Thống Mỹ (trước ông Tổng thống B. Obama) nào dám ra lệnh gửi quân sang Á Châu chiến đấu chống Trung Cộng!. Các nhà nghiên cứu hiện nay còn phải tính đến kế hoạch, chiến thuật, chiến lược nào làm sụp đổ Trung Cộng nhanh nhất, gọn nhất và chia cắt Trung Hoa ra làm nhiều mảnh, để trả các dân tộc bị trị đang sống chung quanh (và bên trong) nước Tàu, trở về với văn hóa của họ đã có từ lâu đời. Ai có thể ước lượng Hoa Kỳ sẽ làm gì, về mặt nào và trong bao lâu?
Hơn nửa không ai hiểu rằng: tại sao có sự căng thẳng giữa Mỹ và Trung Cộng lại làm cho bọn Việt Gian Cộng sản hoảng hồn. Hà Nội hiểu rằng Bắc Kinh nếu cứ “làm eo” thì còn khuya Hà Nội mới được Bắc Kinh cho phép “rửa tiền” sang Mỹ và Tây phương, cũng như “moi” đô la của Mỹ đem về dâng cho Bắc Kinh. Nhưng quan trọng hơn hết là Bắc Kinh đã cấm chỉ không cho bất cứ tên Việt Gian Cộng Sản nào “xuất ngoại” đi Mỹ hay làm ăn với Mỹ nửa. Nếu có rửa tiền và chuyển ngân được nửa, thì chúng ta phải hiểu rằng chuyện đó (Hà Nội rửa tiền hay chuyển ngân) cũng đã nằm trong kế sách tính trước của Trung Cộng. Ở đây chúng ta chưa đặt ra yếu tố bất ngờ như: “người Mỹ có thể ngưng tất cả mọi “bang giao” với Hà Nội bất cứ lúc nào, nếu Hoa kỳ trở mặt. Thì mọi “cuốc” rửa tiền, chuyển tiền, chuyển ngân làm ăn trong bao nhiêu năm, qua các kế hoạch sẽ bể vụn và các tên đã có tài sản hàng trăm triệu đô la đang sống nhỡn nhơ ở Mỹ sẽ phải ra hầu tòa, hoặc chúng sẽ bị ở tù cho đến chết vì tội lường gạt, biển thủ và trốn thuế. Những tên còn có mộng muốn trốn sang sống ở Hoa Kỳ sẽ vĩnh viễn là một giấc mơ, một ảo tưởng cho đến khi chế độ bọn Việt Gian Cộng tan tành sụp đổ. Hiện tại trong nước cũng như các tên nằm vùng ở hải ngoại cũng như các tên Việt gian Cộng sản bán nước cho Tàu là lạc quan nhất, vì chúng nghĩ rằng Trung Cộng sẽ vĩnh viễn nên còn có thể cưu mang chúng bây giờ và sau này!. Đúng là Ảo Tưởng kiểu Vẹm có khác!.
Vì cái ảo tưởng này mà gần đây chúng mới giở ra đủ trò lục sở ba que khác của chúng là: tung tin đồn nhảm, nào là tên cựu tướng họ Trần này chống đảng, tên “tiến sĩ” họ Nguyễn kia phản đảng, tên cán bộ cao cấp họ Bùi bị khai trừ ra khỏi đảng, tên “văn sĩ” Vẹm kia “phản kháng, phản đảng”. Rồi nào là Trung ương Đảng sẽ yêu cầu cán bộ đủ tuổi 70 thì không được ra ứng cử nữa trong các kỳ đại hội. Nào là nội bộ đảng chia rẽ (thân Mỹ, thân Tàu) khiến không thể quyết định ngày họp Đại hội ..v.v.. Tiếc thay các trò bịp trên đây của tập đoàn Việt Gian Cộng sản là những trò Bịp hoàn toàn ngu xuẩn. Việt Gian Cộng sản chúng nói “phe thân Mỹ” chúng ngụ ý cho người Mỹ hy vọng rằng: các tên tay sai Việt Gian làm bù nhìn cho Trung Cộng sẽ … xuống và như vậy thì“phe thân Mỹ” sẽ lên. Vậy Hoa Kỳ nên cho tiến tới “bắt tay” với Việt Gian Cộng sản Hà Nội và “giúp đỡ” cho bọn này để bọn này (phe thân Mỹ) sẽ giúp Mỹ chống Tàu xâm lăng Đông Nam Á và Á Châu!. Chỉ riêng điểm này thôi thì chúng ta thấy bọn Vẹm Việt Gian Hà Nội chúng hoàn toàn không hiểu gì về sự suy nghĩ của người Mỹ cả. Xin nói rõ cho các “đồng chí” Vẹm ở Hà Nội là: Với người Mỹ thì thằng Việt Gian Cộng sản nào thì cũng giống thằng Việt Gian Cộng sản nào. Chúng cùng ngu dốt, lưu manh, đểu cáng, bịp bợm, xảo trá, lường gạt giống như nhau! Tên Nông Đức Mạnh ngu dốt thì tên Nguyễn Minh Triết cũng ngu dốt và tên Nguyễn Tấn Dũng lại càng ngu dốt hơn. Khi chúng đã bị Bắc Kinh nắm gáy xích cổ vào chân giường, thì thằng Việt Gian Cộng Sản nào cũng phải làm bù nhìn và vâng lệnh của Bắc Kinh!. chứ chẳng có thằng Vẹm Việt Gian Cộng sản nào dám giở trò chống Tàu cả. Người Mỹ họ biết như vậy và họ cũng nói như vậy.
Hà Nội thì chúng không biết như vậy cho nên chúng chuyên đi xài tin Vịt, tin Phịa hay tin Bịp để làm cò mồi tiêu diệt những thành phần Cộng sản nào phản Tàu theo Nga hay phản Nga theo Tàu. Cho nên gần đây chúng ta thấy bọn Vẹm Việt Gian tay sai cho Tàu ra tay trừ khử những thành phần chúng cho là bất mãn kinh niên. Đây cũng là cơ hội cho bọn Việt Gian Vẹm ra tay tiêu diệt những thành phần không thuộc phe cánh của chúng, và cuối cùng thì hiện nay trong nước cũng chỉ còn lại một bọn chuyên làm tay sai Việt Gian bán nước cho Trung Cộng mà thôi. Bất cứ những đảng viên nào“được tiếng chống Tàu” là phải bị tiêu diệt ngay. Và hình như ngay cả các đảng viên kỳ cựu thuộc cánh miền Nam như Nguyễn Văn Linh cũng bị thanh toán cho bằng sạch (xin độc giả tìm xem lại bài trước)
Nhân đây Vân Anh cũng muốn “nhắc nhỡ” cho các tên Vẹm Việt Gian Cộng sản đang nằm vùng tại hải ngoại hay những tên đóng đóng vai phản tĩnh biết rằng: Mỗi khi các “đồng chí” loan tin trên các báo chí là “nội bộ đảng Cộng sản chia rẽ” hay lủng củng, tranh quyền đòi loại bỏ tên Cộng sản cao cấp này, đòi khai trừ và bỏ tù tên trung ương đảng (Vẹm) kia, các “đồng chí” đã sơ xuất quên rằng: “Những bí mật của nội bộ đảng Cộng sản, người ngoài không bao giờ biết!”. Vậy thì các “đồng chí” cho thông tin và đăng báo, mà lại không đăng báo trong nước, mà các “đồng chí” chỉ cho đăng trên báo hải ngoại. Cũng như các vụ “tranh đấu, phản tĩnh” đang xảy ra, nhưng đã bị nhiều người lật mặt nạ và cuối cùng thì chẳng có ai rảnh rỗi để mà tin hay đọc những tin Vịt, tin Phịa và tin Bịp và các “đồng chí” muốn làm “trò hề chính trị!” và cái “trò hề chính trị” này người ta gọi là: “Trò Hề Chống Đảng Để Cứu Đảng”.
Tóm lại là bọn Vẹm Việt Gian Cộng sản hiện nay chẳng có phe nào cả và chúng chẳng có bao giờ chống nhau cả. Chúng chỉ có một phe là Phe Việt Gian Cộng sản đang làm tay sai bán nước Việt Nam cho Tàu Trung Cộng và chúng đã thật sự bán nước Việt vào ngày 1 tháng 10 năm 2010 (xin đọc giả tìm xem lại bài cũ của Vân Anh được đăng tải cách nay không lâu) vừa qua. Tin “truyền miệng” cho biết rằng: “Bắc Kinh hiện nay đã ra lệnh là phải tiêu diệt bất cứ tên Việt Gian nào nào manh nha trốn đi Mỹ và chuyển tiền sang Mỹ, cho vợ con sang Mỹ trước, rồi các tên này sẽ tìm cách trốn sang Mỹ sau. Đám “Tư Bản Đỏ” này có quá nhiều tiền, chúng chẳng dại gì ở lại chịu chết, nên chúng cố chuyển tiền và chạy trốn sang Mỹ.
Nhưng tính là một chuyện. Mang được tiền vào Mỹ an toàn lại là chuyện khác. Rồi đến bản thân có vào được Mỹ sinh sống hay không lại là chuyện khác nữa và vợ con đang ở Mỹ có xài được tiền do mình tham nhũng, tham lam được hay không thì đây mới là điều đáng ... cho chúng ta nói đến!. Từ năm 1995 cho đến nay, nhiều người Việt “tị nạn” Cộng sản cũng đã phát tài vì mang tiền mặt sang Mỹ dùm cho cán bộ Vẹm Việt Gian để hưởng hoa hồng, hoặc bằng cách chuyển tiền qua diện mua tiệm “làm Nail” (móng tay) ở Mỹ. Một số các văn phòng chuyển tiền của người Việt “tị nạn” Cộng sản đã trở thành những nơi rửa tiền và “cất hộ” tiền cho bọn “Vẹm Tư Bản Đỏ”. Và dĩ nhiên những món tiền khổng lồ này đã bị thất tán, xé lẻ khi qua nhiều tay, nhiều giai đoạn. Trong khi đó thì chính chủ nhân của những số tiền khổng lồ này còn bị kẹt ở Việt Nam và không thể sang Mỹ. Như vậy chúng ta thấy đồng tiền tham lam, tham nhũng, ăn cắp, ăn cướp, chiếm đoạt của người dân Việt Nam thì sẽ khó mà bảo toàn hay hưởng thụ.Đôla (dollar) là đơn vị tiền của Hoa Kỳ do chính phủ Mỹ phát hành, thì ngày nay đô la phải trả về cho Mỹ! “Của thiên trả cho địa”. Điều này cũng đúng thôi, các “đồng chí Vẹm Việt Gian Cộng sản” cũng chẳng cần thắc mắc.
Vân Anh

Powered By Blogger