Sunday, January 13, 2019

Ta là ai?

Trần Quốc Việt (Danlambao) - Con người có nhà, con thú có hang. Nhà có thể là biệt thự hay túp lều. Nhưng nhà không thể nào chỉ là tấm giấy để ta nằm co ro ngủ qua đêm. Nhưng so ra người nguyên thủy còn sướng hơn ta rất nhiều. Họ ngủ trong hang gần đống lửa lớn, bên cạnh những người khác, và không phải lo dầm mưa hay dầm sương. Con thú cũng sướng hơn ta nhiều. Nó còn có nơi tránh mưa gió và khí lạnh khi đêm xuống.

Còn ta chỉ có nhúm lửa nhỏ nhoi bên cạnh. Chỉ con người mới biết dùng lửa. Ta có lửa mà không có nhà hay thậm chí có hang, vậy thì ta là ai? Là thú hay là người? Hay ta là giống phi nhân phi thú.

Ta là kết tinh sau cùng của tội ác mà được thai nghén từ trong những căn phòng có máy lạnh, trên những chiếc ghế bành êm ái, và được truyền đi qua những chiếc điện thoại đắt tiền, được vạch ra trên bản đồ dưới những bàn tay trắng mập, được chúc mừng qua những ly rượu ngoại, được thầm thì bên tai những người đẹp trên giường, được quy ra bao vàng và kim cương và đô la.

Ngày ta chào đời ta nằm bên mẹ giữa chăn gối ấm cúng. Lúc ấy ai cũng biết ta là người. Bây giờ tội ác ấy tước đi ở ta quyền là con người nhưng cũng không cho ta quyền là con thú. Vậy thì ta là ai?

Thôi thì bắt đầu ngày mai ta sẽ tập đi bằng bốn chân để may ra ta đủ tiêu chuẩn để cho họ-những kẻ trong phòng máy lạnh đã và đang can thiệp vào cuộc tiến hóa hàng triệu năm của con người- may ra xét và cấp cho ta một cái hang để ta bò vào mỗi đêm.


Triển vọng nhân quyền Việt Nam trong năm 2019?

Ls Nguyễn Văn Thân (Danlambao) - Tình trạng nhân quyền tại Việt Nam trở nên tồi tệ hơn trong năm 2018. Theo bà Elaine Pearson Giám đốc Human Rights Watch Australia, có 28 nhà hoạt động bị bắt chỉ trong 8 tháng đầu của 2018. Tức là cao hơn con số 24 trong nguyên năm 2017. Trong tháng 4, một số tòa án nhân dân do Đảng CSVN kiểm soát ban hành nhiều bản án từ 7 đến 15 tù giam đối với các thành viên của Hội Anh Em Dân chủ gồm có Ls Nguyễn Văn Đài, Mục sư Nguyễn Trung Tôn, Nhà báo Trương Minh ức, Ls Nguyễn Bắc Truyển, Lê Thu Hà, Phạm Văn Trội, Nguyễn Văn Túc và Trần Thị Xuân.

Trong tháng 7 và tháng 8, nhà cầm quyền cũng tuyên án 16 năm tù cho Nhà hoạt động tôn giáo Đinh Diệm và 20 năm tù với Nhà hoạt động môi trường Lê Đình Lượng. Tới tháng 10 thì có 5 nhà vận động dân chủ bị tuyên phạt từ 1 đến 15 năm tù giam. Bản án nặng nhất 15 năm tù giành cho Lưu Văn Vịnh bị chế độ cáo buộc là “thường xuyên vào các trang mạng xã hội đọc các thông tin tiêu cực, sau đó kết nối với các thành phần chống đối chính trị, nhận định phiến diện cho rằng chế độ chính trị hiện nay đã lỗi thời nên sẽ bị đào thải.”

Để đối phó với những lời phê bình, chỉ trích từ cộng đồng quốc tế, chế độ đã trả tự do và trục xuất Ls Nguyễn Văn Đài cùng cộng sự và Lê Thu Hà sang Đức vào tháng 6 và gần đây hơn là Mẹ Nấm sang Mỹ trong tháng 10. Một phần là để giảm áp lực quốc tế. Mặt khác là chuẩn bị cho tiến trình hội nhập sau khi CPTPP có hiệu lực và thúc đẩy suôn sẻ việc phê chuẩn Hiệp Định Thương Mại Tự Do Việt Nam châu Âu (EVFTA).

CPTPP sẽ chính thức bắt đầu và có hiệu lực từ ngày 30/12/2018 sau khi được Quốc Hội Úc thông qua vào ngày 31/10/2018. Úc là quốc gia thành viên thứ sáu phê chuẩn sau Mexico, Nhật, Singapore, Tân Tây Lan và Canada. Sau khi Tổng Thống Trump quyết định rút Mỹ ra khỏi TPP, Hiệp định này chết đi rồi sống lại khi 11 nước còn lại ký kết Hiệp định với cái tên mới là CPTPP vào ngày 8/3/2018 tại Chile. Toàn bộ 600 điều khoản trong 30 chương được giữ lại trừ 22 điều khoản liên quan tới sở hữu trí tuệ, doanh nghiệp nhà nước, mua sắm chính phủ do Mỹ đòi hỏi bị tạm thời đình chỉ chờ ngày Mỹ quay trở lại. Quy định phê chuẩn ghi nhận là CPTPP sẽ bắt đấu có hiệu lực trong 60 ngày sau khi 6/11 thành viên phê chuẩn.

Đúng ra, CPTPP đã được ký kết trong Hội nghị APEC tại Đà Nẵng vào tháng 11 năm 2017. Nhưng giờ chót Canada đổi ý. Theo lời của Jason Clair, Bộ Trương Giao thương đối lập của Úc, lý do là vì Việt Nam muốn thương lương lại các điều khoản liên quan tới quyền lao động. Sau đó, các nhà đàm pháp tương nhượng và cho Việt Nam từ 3 tới 5 năm để thực thi các điều khoản liên quan tới quyền Lao động trong chương 19. Trong ngày ký CPTPP, Bộ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh đã trao đổi văn thư với Steve Ciobo Bộ Trưởng Giao Thương, Du lịch và Đầu tư của Úc cũng như các bộ trưởng đồng cấp khác xác nhận điều kiện cho Việt Nam thời gian thực thi quyền lao động trong 5 năm. Trong thời gian này, Việt Nam phải tiến hành thực thi nhưng Úc và các đối tác cam kết là sẽ không áp dụng các biện pháp trừng phạt.

Vào ngày 17/10, Ủy ban châu Âu cũng đã thông qua việc đệ trình Hiệp định Thương mại Tự do với Việt Nam (EVFTA) và Hiệp định Bảo hộ đầu tư cho Hội đồng châu Âu ký kết. Sau đó, EVFTA sẽ đi qua thủ tục phê chuẩn bởi Quốc hội liên Âu bao gồm dân biểu và nghị sĩ của 28 quốc gia thành viên. Hiện nay, Việt Nam đang cố gắng thúc đẩy hoàn tất việc phê chuẩn trong đầu năm 2019 trước khi Quốc Hội châu Âu giải tán và bầu lại trong tháng 5 năm 2019. Sau khi phê chuẩn và có hiệu lực, EVFTA sẽ xóa bỏ 99% thuế quan cùng hàng loạt rào cản phi thuế quan khác. EVFTA cũng bảo đảm giao thương và đầu tư đi đôi với phát triển bền vững và đặt ra tiêu chuẩn cao về quyền lao động, bảo vệ môi trường và quyền lợi của người tiêu thụ.

Theo Daniela Sicurelli (The EU as a promoter of Human Rights in Bilateral Trade Agreements: the case of the negotiations with Vietnam 2015) thì từ năm 2000, chiến lược của Liên Âu là kèm theo các đểu khoản nhân quyền trong các Hiệp định Thương mại Tự do song phương. Hiệp ước Lisbon có hiệu lực vào năm 2009 yêu cầu Liên Âu đặt vấn đề nhân quyền trong giao thương. Chiến lược khung về Dân chủ và Nhân quyền (Strategic Framework on Human Rights and Democracy) chính thức được áp dụng từ ngày 25/6/2012 nhấn mạnh mục tiêu thúc đẩy nhân quyền trong mọi lãnh vực ngoại giao của Liên Âu.

Đàm phán EVFTA bắt đầu vào ngày 26/6/2012, tức chỉ một ngày sau khi Chiến lược khung về Dân chủ và Nhân quyền bắt đầu áp dụng. Nhiều tổ chức xã hội dân sự lần lượt nêu quan ngại với các vị dân biểu châu Âu về tình trạng xâm phạm nhân quyền tại Việt Nam đặc biệt là quyền tự do ngôn luận và quyền lao động căn bản chẳng hạn như quyền tự do lập hội hoặc công đoàn. Liên Âu có vị thế để thúc đẩy quyền con người tại Việt Nam. Trước hết, Liên Âu là đối tác đầu tiên yêu cầu gắn kết quyền con người và quyền lao động quốc tế trong tiến trình đàm phán hiệp định thương mại song phương. Quan trọng hơn là Liên Âu có thể dựa vào sức mạnh thương lượng tập thể đại diện cho 28 quốc gia thành viên với hơn 700 triệu dân và có tổng GDP gần 19,000 tỷ Mỹ kim xấp xỉ tương đương với Mỹ. Kinh tế Việt Nam lệ thuộc khá nhiều vào châu Âu là thị trường xuất cảng thứ nhì chỉ sau Trung Quốc.

Tuy vậy, Liên Âu lại theo đuổi một chính sách không rõ ràng về vấn đề nhân quyền đối với Việt Nam. Ví dụ như Liên Âu đòi hỏi điều khoản đình chỉ hiệp định trong trường hợp xâm phạm nhân quyền nhưng không nói rõ là quyền hạn và trách nhiệm giao thương cũng sẽ bị đình chỉ. Thứ hai, EU kêu gọi đối tác thực thi các Công ước Lao động quốc tế (ILO) nhưng chỉ khi nào các tiêu chuẩn quốc tế phù hợp với hoàn cảnh nội địa. Thứ ba, trong chương phát triển bền vững của EVFTA có đề cập tới quyền lao động nhưng không nhấn mạnh về quyền con người liên quan tới lãnh vực lao động ví dụ như quyền tự do lập hội hoặc tự do hội họp.

Nguyên nhân chính là vì trách nhiệm đàm phán thương mại thuộc về Ủy hội châu Âu (European Commission). Trong khi đó, các vấn đề nhân quyền thì thuộc lãnh vực của Cơ quan Đối ngoại Châu Âu (European External Service Action Services). Cánh tay phải không biết cánh tay trái làm gì. Doanh nghiệp và các nhóm lợi ích vận động và có nhiều ảnh hưởng đối với Ủy hội là cơ chế đàm phán trực tiếp với Việt Nam. Trong khi đó, các tổ chức nhân quyền và xã hội dân sự phải đi qua Cơ quan đối ngoại và nêu ra quan ngại sau khi các điều khoản đã được thương thảo. 

Nhưng nổ lực vận động của các tổ chức và nhà hoạt động nhân quyền không phải là không có hiệu quả. Vào ngày 17/9/2018, 32 Dân biếu Quốc hội Châu Âu đã ký tên chung một lá thư gửi đến bà Cecilia Malmstrom Cao Ủy Giao Thương ghi rõ là nếu tình trạng nhân quyền Việt Nam không được cải thiện thì EVFTA khó có cơ hội được Quốc hội Châu Âu phê chuẩn. Bức thư nhấn mạnh là Việt Nam nên thực thi một số việc cụ thể gồm có hủy bỏ các điều luật hình sự mơ hồ ví dụ như “gây chia rẽ giữa các tầng lớn nhân dân, phá hoại chính sách đoàn lết quốc tế, phát tán thông tin có nội dung phỉ báng chính quyền nhân dân, hoặc lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước...”.

Thứ hai, Việt Nam cần phải trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm gồm có Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Thị Nga, Hoàng Đức Bình và các thành viên của Hội Anh Em Dân chủ như Trương Minh Đức, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Bắc Truyển... Thứ ba là sửa đổi Luật Tín ngưỡng và Luật an ninh mạng cho phù hợp với luật quốc tế nhân quyền mà Việt Nam cam kết khi tham gia Công Ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị. Thứ tư là phê chuẩn Công ước 87, 98 và 105 của Tổ chức Lao động Quốc tế liên quan tới tự do thành lập nghiệp đoàn, quyền thương lượng tập thể và xóa bỏ lạo động cưỡng bức. Phần lớn nội dung của lá thư ngỏ này đã được Quốc hội Châu Âu xác nhận qua Nghị quyết 2018/2925 vào ngày 15/11/2018.

Trong một cuộc phỏng vấn vào ngày 23/3/2018, ông Chang-Hee Lee Giám đốc ILO Việt Nam cho biết là các hiệp định thương mại tự do gồm có CPTPP đòi hỏi các nước tham gia phải thực thi 8 công ước căn bản của Tổ chức Lao động quốc tế ILO gồm có tự do liên kết thành lập nghiệp đoàn và công nhận quyền thương lượng tập thể (Công ước 87 và 980), loại bỏ tất cả mọi hình thức lao động cưỡng bức (Công ước 29 và 105), xóa bỏ lao động trẻ em (Công ước và 182) và xóa bỏ phân biệt đối xử trong việc làm và nghề nghiệp (Công ước 100 và 101). Tuy nhiên cho đến bây giời, Việt Nam vẫn chưa phê chuẩn 3 công ước căn bản là Công ước 87, 98 và 105 liên quan đến tự do thành lập nghiệp đoàn, thương lượng tập thể và xóa bỏ lạo động cưỡng bức.

Ông Lee cho biết Chương 19 của CPTPP về Lao động dựa trên tuyên bố năm 1998 của ILO. Từ năm 1990 thì tại Việt Nam đã có hơn 6,000 cuộc đình công mà tất cả đều là tự phát không do công đoàn nhà nước khởi xướng. Đây là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy công nhân không được công đoàn nhà nước quan tâm tới quyền lợi của họ. Tại Việt Nam lại có trường hợp nghịch lý và không thể chấp nhân được ở mọi nơi khác trên thế giới là lãnh đạo công đoàn cũng là quản lý cấp cao của doanh nghiệp. Có nghĩa là vừa đá bóng vừa thổi còi. Theo Nhà báo Phạm Chí Dũng, tổ chức công đoàn nhà nước được các công ty trả 2% quỹ lương. Có nghĩa là công đoàn lãnh lương như công nhân. Do đó, không có gì đáng ngạc nhiên là công đoàn nhà nước không có động lực tranh đấu bảo vệ quyền lợi cho người lao động.

Ông Lee cũng đề nghị là Việt Nam nên xem đây là một cơ hội để hiện đại hóa luật lao động nhằm bảo vệ cho quyền lợi của chính công nhân và công dân của mình. Chẳng những thế, cải cách luật lao động cũng như hệ thống luật pháp nói chung là một điều kiện tiên quyến nếu Việt Nam muốn bước lên con tàu cách mạng công nghiệp 4.0 dựa trên nền tảng tăng trưởng năng suất và chia sẻ lợi ích kinh tế một cách công bằng giữa người lao động và giới chủ nhân.

Theo Trần Văn Hưng (Trường Đại Học Tài chính – Marketing), hầu hết công nhân Việt Nam trong các khu vực công nghiệp có trình độ học vấn thấp, chỉ tốt nghiệp tới lớp 9. Đa số không có đủ kiến thức đúng đắn về luật lao động nên dễ bị bóc lột, chèn ép. Vì vậy, họ cũng có khuynh hướng phản đối bằng cách biểu tình tự phát dẫn đến nguy cơ là không những không đòi hỏi được quyền lợi chính đáng cho mình mà còn phải bồi thường thiệt hại cho chủ nhân. Ông Hưng cũng cho biết là nhà nước cần thức hiện một số giải pháp gồm có hoàn thiện khuôn khổ pháp lý để bảo đảm những quyền lao động căn bản theo tuyên bố ILO bao gồm xây dựng cơ chế trung gian, hòa giải, trọng tài và xét xử các vụ tranh chấp lao động. Thứ hai, hoàn thiện khuôn phổ pháp lý về việc thành lập công đoàn có tư cách pháp nhân có thể đại diện cho công nhân thương lượng tập thể với chủ nhân. Thứ ba là cung cấp thông tin rộng rãi đến quần chúng về luật lao động gồm có luật và tiêu chuẩn lao động quốc tế ILO. 

Vào ngày 2/11, ông Nguyễn Phú Trọng, Tân Chủ tịch kiêm Tổng Bí thư Đảng CSVN trình bày nghị trình Quốc Hội khóa 6 và yêu cầu Quốc Hội sớm thông qua CPTPP. Trong cùng ngày, bà Trương Thị Mai Trưởng ban Dân vận Trung ương phát biểu rằng khi Việt Nam tham gia hiệp định CPTPP thì "phải chấp nhận không còn duy nhất một tổ chức công đoàn. Người lao động tham gia công đoàn hay tổ chức ngoài công đoàn đều được hưởng quyền bình đẳng như nhau". Phó thủ tướng, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cũng cho biết, trong quá trình đàm phán tham gia hiệp định CPTPP, điều kiện cho phép công đoàn độc lập đã được Bộ Chính Trị thông qua nhưng việc liên kết giữa các công đoàn thì sẽ có “quy định về việc đăng ký thành lập và phải đáp ứng các tiêu chí”. Vào ngày 12/11/2018, Việt Nam trở thành quốc gia thứ 7 phê chuẩn CPTPP với 100% đại biểu Quốc hội hiện diện biểu quyết thông qua. GDP ước lượng sẽ tăng thêm 1.3% sau khi CPTPP chính thức có hiệu lực tại Việt Nam vào ngày 14/1/2019.

Trước diễn tiến mới này, có người kỳ vọng là xã hội dân sự sẽ sớm ra đời và “một tiến trình dân chủ đã hình thành ở Việt Nam”. Họ lập luận rằng tự do thành lập nghiệp đoàn sẽ tất yếu dẫn đến quyền tự do lập hội và hội họp cũng như các quyền con người căn bản khác. Người khác thì không lạc quan như vậy vì họ cho rằng người dân đã bị Đảng lừa gạt quá nhiều và không loại bỏ tình huống là nhà nước sẽ cho thành lập công đoàn độc lập “cuội” để qua mắt cả thế giới. Đại biểu Bùi Văn Cường Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cho biết là sẽ có ít nhất 3 dạng công đoàn độc lập có thể hình thành. Thứ nhất là tổ chức do chính công nhân tự nguyện thành lập và điều này thì không có gì. Thứ hai là do chủ nhân dựng ra để thao túng và chi phối. Thứ bà và nguy hiểm nhất là các ‘’phần tử phản động núp bóng’’ để thực hiện ý đồ chính trị.

Thật ra, con đường xã hội dân sự và dân chủ hóa tại Việt Nam vẫn còn rất dài. Đa số các đối tác CPTPP như Úc, Canada và Tân Tây Lan đã có một hệ thống và cơ chế pháp lý tương đối hoàn thiện về luật lao động và ILO. Việt Nam bây giờ mới đi học và có tới 5 năm để trả bài. Vào ngày 9/11/2018. Bộ Lao động – Thương binh và xã hội và Tổ chức Lao động quốc tế ILO tổ chức lễ ký kết và ra mắt dự án ‘’Thúc đẩy xây dựng khung khổ quan hệ lao động mới bảo đảm tôn trọng tuyên bố ILO’’. Dự án này trị giá 4.3 triệu và do Bộ Lao động Mỹ và Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi Nhật cùng tài trợ dưới hình thức viện trợ không hoàn lại. Có nghĩa là thế giới tự do sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam hội nhập vào cộng đồng quốc tế văn minh và phồn thịnh để cải thiện đời sống của người lao động, công nhân và công dân Việt Nam. Vấn đề là Đảng CSVN có vượt qua được bản chất gian trá để thật sự thực thi cam kết lao động dưới Chương 19 của CPTPP hay không?

Người Việt hải ngoại có thể làm được gì? Thứ nhất là vận động với chính quyền sở tại là thành viên đối tác của CPTPP như Úc, Tân Tây Lan, Canada đặt áp lực và giám sát chặt chẽ tiến trình thực thi của Việt Nam chẳng hạn như yêu cầu Bộ Ngoại Giao cung cấp báo cáo thường niên về diễn tiến thực thi cũng như những trường hợp vi phạm quyền lao động dưới Chương 19.

Thứ hai là kết nối và vận động với Tổng Liên đoàn Lao động Quốc gia ví dự như tổ chức ACTU tại Úc để thực thi báo cáo các trường hợp vi phạm của Việt Nam hầu bảo đảm cạnh tranh công bằng và công nhân Úc không bị thiệt thòi. ACTU cũng có thể giúp huấn luyện đoàn viên cung cấp kiến thức và kỹ năng thành lập và điều hành công đoàn một cách hiệu quả.

Thứ ba là yểm trợ các dự án hoặc công tác thành lập công đoàn độc lập trong nước. Trong thời gian qua, một vài nhà hoạt động lao động nhắm tới bảo vệ quyền lợi công nhân như Đỗ Thị Minh Hạnh, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đã phải trả một cái giá rất đắt. Hầu hết họ đều trải qua các bản án tù khắc nghiệt. Nhưng sự hy sinh của họ đã đóng góp một phần đáng kể trong công cuộc đấu tranh cho giai cấp công nhân tại Việt Nam.

Dĩ nhiên quyền lao động chỉ là một khía cạnh của quyền con người. So với quyền tự do ngôn luận và tự do tôn giáo thì quyền lao động gắn liền với đời sống hàng ngày của người dân nên có nhiều hy vọng là chính những người lao động sẽ tranh đấu hết mình cho quyền lợi thiết thực của họ. Trong hoàn cảnh hiện nay, cán cân vẫn nghiêng về giai cấp thống trị qua cơ quan ngoại vi của Đảng CSVN là Tổng Liên đoàn Lao động VN. Cần phải có một thời gian để nghiệp đoàn tư nhân có thể hình thành và phát triển cạnh tranh với công đoàn quốc doanh. 

Có điều đáng lưu ý là khi người Việt hải ngoại tại Canada, Úc và Tân Tây Lan góp phần tranh đấu cho quyền lao động tại Việt Nam thì họ cũng đang đấu tranh bảo vệ quyền lợi của chính mình vì nếu Việt Nam không thực thi tiêu chuẩn lao động ILO thì sẽ tạo ra tình trạng cạnh tranh không công bằng có thể gây thiệt hại kinh tế và dẫn đến nạn thất nghiệp. Do đó, ý nghĩa của việc làm này không chỉ là để biểu lộ tinh thần nước giúp đỡ đồng bào trong nước mà còn bày tỏ thái độ trách nhiệm đối với đời sống kinh tế của chính bản thân và gia đình của người Việt tại hải ngoại. 



Thursday, January 10, 2019

Nỗi đau trên hoang tàn!


Hình: Facebook Cha Paul Loc
Nguyên Thạch (Danlambao) - Tôi thấu hiểu được vùng trời sụp đổ đó của anh Tú Chị Nghiên. Hôm nay, nơi dung thân của cháu bé cùng anh chị đã thở thành đống gạch tàn hoang, đảng đã làm cho nó nát tan muôn mảnh như phá nát bao tâm hồn của lớp dân oan thành vỡ vụn muôn mảnh để tưởng rằng với sự đổ nát như vậy thì dân oan sẽ không còn có thể nào vươn lên. Nhưng ĐCSVN đã lầm mà sẽ có một ngày đảng sẽ kinh ngạc là ý chí của Việt tộc không bao giờ bị dập tắt cho dù bọn bất nhân có tàn ác đến mức độ nào.

*

Nhìn clip video ngắn vừa mới đăng trên Dân Làm Báo về "Nỗi đau của gia đình TNLT - dân oan vườn rau Huỳnh Anh Tú" và Phạm Thanh Nghiên, lòng tôi chùn lại với bao cảm giác ngậm ngùi trong cảnh hoang tàn đổ nát.

Thương cho anh Tú, chị Nghiên, thương cho cháu nhỏ, thương cho bao mảnh đời lương thiện phải chật vật với bao mồ hôi, nước mắt mới dựng nên được một mái ấm để che thân, mái ấm rất khiêm nhường đó nếu so với nhà lầu, biệt phủ lộng lẫy của đám quan chức tham ô thì chẳng đáng để làm một xó bếp, thế mà lũ hung tàn bạo ngược cũng không tha, chúng mất nhân tính đến thế là cùng!.
Blogger Phạm Thanh Nghiên. Ảnh: Nguyễn Tín

Trong clip, anh Tú xúc động đến nghẹn ngào. Tôi hiểu được cảm giác thế nào là sụp đổ nơi anh. Ngày xưa, lâu lắm rồi, khi còn nghèo, tôi đã lênh đênh nơi biển cả để mưu cầu sinh nhai, một thân cô độc trên một chiếc tàu nhỏ bằng gỗ với chiếc hải bàn cùng vài dụng cụ đi biển thô sơ và nhất là không biết nghe dự báo thời tiết nên chẳng biết sợ là gì, vì điếc thì đâu có sợ súng. Lúc ấy tôi nghèo lắm, thậm chí cái lò sưởi bằng dầu bị nứt hở khe, nhìn vào thấy được lửa mà cũng không có tiền để thay cái lành. Mỗi đêm tôi thường treo bao tay nhựa ở phí trên cùng bao áo quần ẩm ướt chung quanh để độ nóng của lò hong cho khô. 

Một đêm bão bùng, trong hồ, tàu lắc mạnh, bao tay nhựa khô và nhẹ đi nên rớt ngay trên lò sưởi, nhựa chảy vào khe nứt và lửa bốc lớn, lửa cháy vả đống quần áo máng bên cạnh và khiến tàu cháy đỏ rực. Tiếng kính vỡ đổ và tiếng lửa reo cộng thêm sức nóng, tôi choàng tỉnh giấc và vượt xuyên đám lửa đó. Thoát ra được ngoài sân sau khi tóc, râu và lông mi, lông mày cháy hơn một nửa, tôi loay hoay mãi mới tìm ra được cái xô để múc nước biển tạt xối xả vào đám cháy. Cuối cùng rồi ngọn lửa cũng được dập tắt. Lúc ấy nhiệt độ bên ngoài là -8độ C, quần áo tôi đang mặc bị thấm ướt và không bao lâu đã đông thành lớp đá. Tôi chui ngược vào trong tàu để tìm hơi ấm, dù rằng trước mặt tôi là một màu đen đầy khói. Tôi quị xuống trong trạng thái sợ hãi và kiệt lực nhưng tôi vẫn cảm nhận được mọi thứ là: Cả một vùng trời sụp đổ.


Tôi thấu hiểu được vùng trời sụp đổ đó của anh Tú Chị Nghiên. Hôm nay, nơi dung thân của cháu bé cùng anh chị đã thở thành đống gạch tàn hoang, đảng đã làm cho nó nát tan muôn mảnh như phá nát bao tâm hồn của lớp dân oan thành vỡ vụn muôn mảnh để tưởng rằng với sự đổ nát như vậy thì dân oan sẽ không còn có thể nào vươn lên. Nhưng ĐCSVN đã lầm mà sẽ có một ngày đảng sẽ kinh ngạc là ý chí của Việt tộc không bao giờ bị dập tắt cho dù bọn bất nhân có tàn ác đến mức độ nào.

Hỡi những khối người bất luận là hải ngoại hay quốc nội còn đang may mắn, còn chăn ấm nệm êm, thực phẩm thừa mứa...có thể nào chia sẻ cùng những mảnh đời bất hạnh? Dưới một cơ chế tàn bạo của lũ mang dáng người nhưng lòng thú, lớp dân oan như gia đình anh Tú, họ đã chịu quá nhiều đau khổ.


Vườn rau Lộc Hưng trong hành lang Quốc hội

Trần Thị Hải Ý (Danlambao) - “Đã đành là ở ta chỉ có một con đường, lại một chiều. Dzậy mà hổm rồi lão Niểng lại nhơn nhơn trước toàn thế giới rằng: Việt Nam là một nước dân chủ và chúng tôi lên án chế độ độc tài! Hiến pháp Việt Nam bảo vệ nhân quyền, quyền con người hết sức sâu sắc trên tất cả mọi lãnh vực.” 

*

Đối thoại trong hành lang Quốc hội giữa 2 Đại biểu nhân dân, trong giờ giải lao:

Đại biểu 1, có bằng T$ luật: Nè đồng chí. Đại án Thủ Thiêm chưa yên, nay lại ngang xương ủi nát gần 200 căn nhà của dân hầu cưỡng cướp nguyên khu đất Vườn Rau Lộc Hưng ở Tân Bình là trái luật, là sai; vụ việc lại cận kề Tết Nguyên đán 2019 là thất nhân tâm…

Đại biểu 2, kiêm bí thư thành ủy thành Hồ (nói giọng Bắc cụ nhưng gốc Nam kỳ): Đồng chí là gì?

Đại biểu 1: Tui là Đại biểu Quốc hội, đại diện cho nhân dân quận Tân Bình nơi có Vườn rau Lộc Hưng…

Đại biểu 2: Chỉ có vậy thôi sao?

Đại biểu 1: Ừa ừa…

Đại biểu 2: Đồng chí động não thêm tí đi…

Đại biểu 1: Ừa ha, tui còn là đảng viên.

Đại biểu 2: À, có thế chứ. Đồng chí đừng quên, đêm Giao thừa năm mươi năm trước, ta còn “dũng cảm” pháo kích vào bàn thờ gia tiên trên khắp nửa nước chữ S này đấy nhé! Vậy rút lại: là đảng viên, đồng chí làm theo lòng dân hay theo ý đảng?

Đại biểu 1: Nhưng…

Đại biểu 2: Đè mịt đồng chí. Đến Hiến pháp còn phải cúc cung rúm ró ĐỨNG SAU cương lĩnh đảng thì tội chó gì đồng chí ê a nhưng nhị nữa, giời ạ!

Đại biểu 1: Đạ mú đồng chí. Đơn giản dzậy mà tui nghĩ hổng ra! Nhưng…

Đại biểu 2: Lại nhưng nhị gì nữa? 

Đại biểu 1: Nhưng còn vụ bọn tinh tinh quý tộc xây trái phép cả đống biệt phủ trong vùng đất rừng phòng hộ ở Sóc Sơn thì…

Đại biểu 2: …thì đừng dại nhắc tới! “Tất cả các loài vật đều bình đẳng, nhưng một số con vật được bình đẳng hơn những con khác” (1), trong đó có đồng chí mày, đồng chí tao đây. Và đó chính là đặc tính ưu việt của nền công lý xhcn!

Đại biểu 1: Ừa. “Tất nhiên, chỉ có súc vật mới có thể quay lưng lại nỗi đau khổ của con người, và chăm lo riêng cho bộ da của mình!” (2). 

Đại biểu 2: Mác có quyền nói câu đó, vì là Mác. Chú mày và tao thì nhất định không. Làm chính trị thì phải có chữ Nhẫn và chữ Tâm. Ai cũng biết nguyên lý abc này. Tuy nhiên, đã quyết mưu cầu tiến thân lên cao trong nền chuyên chính tư bản đỏ như ở ta thì phải là đảng viên ngu trung – dẫu có cả đống bằng T$, và Nhẫn tâm là một phẩm chất vì đảng – chỉ vì đảng, không có không được! Còn muốn làm người tử tế, toàn tâm toàn trí vì dân thì hãy từ nhiệm, bỏ đảng, đứng ra làm phản động bởi tụi cư dân mạng quan niệm: Phản động là yêu nước! 

Đại biểu 1: Hai chữ Phản động, tụi nó ngụ ý “chống lại băng đảng cộng sản Việt Nam Hèn với giặc, Ác với dân là yêu nước!”. 

Đại biểu 2: Nhưng ta buộc phải chọn: Yêu nước HAY yêu đảng? Trong chế độ ta, không thể có con đường thứ hai.

Đại biểu 1: Đã đành là ở ta chỉ có một con đường, lại một chiều. Đạ mú, dzậy mà hổm rồi lão Niểng lại nhơn nhơn trước toàn thế giới rằng “Việt Nam là một nước dân chủ và chúng tôi lên án chế độ độc tài! Hiến pháp Việt Nam bảo vệ nhân quyền, quyền con người hết sức sâu sắc trên tất cả mọi lãnh vực.” (3).

Đại biểu 2: Phát biểu này, không những lão Niểng được phép nói mà đồng chí tao và đồng chí mày cũng toàn quyền nói, cần-nên-phải nói, nói nhiều, nói ở bất cứ nơi nào, không sợ vi phạm Luật An ninh mạng. 

Đại biểu 1: Thì Tổng chủ đã khẳng định hôm 31/12/2018 rồi, rằng “Luật an minh mạng là dùng để bảo vệ đảng!” mà; cho nên đến tận hôm nay, hơn 800 tờ báo của đảng ta đều im re, chẳng có lấy một chữ về vụ phá nhà, cướp đất ở Vườn rau Lộc Hưng!

Đại biểu 2: Chẳng bù phản động chúng nó từng giây, từng phút ùn ùn đưa tin đưa ảnh vụ này lên mạng xã hội, hoa cả mắt... Nhưng sorry. Hết giờ giải lao. Ta trở vào gật tiếp!

(Bruxelles, 09/01/2018)


_________________________________

Chú thích:

(1) Georges Orwell: All animals are equal but some animals are more equal than others. (Animal farm / Trại súc vật).

(2) Karl Marx: “Only animals turn away from human suffering and busy themselves looking after after their own skins” (theo phim Chuyện Tử Tế của đạo diễn Trần Văn Thủy).

(3) Thủ Niểng họp báo tại thủ đô Vienna (Áo), 15/10/2018.


Đưa bác Hồ vào nhà thờ?

Cu Tèo (Danlambao) - Sau khi “sáng kiến thiên tài” làm hang đá mừng ngày đẻ bác Hồ bị Cái Hĩm oánh giá là thiên tai (*), Cu Tèo, tuy tâm phục khẩu phục cái Hĩm, nhưng cứ ấm ức trong lòng, vẫn muốn làm một cái gì đó cho ông bác, để đáp lại công ơn yêu nhi đồng “đố ai bằng bác Hồ Chí Minh” của cha già DT. Cu ta bèn phọt ra sáng kiến đưa bác Hồ vào nhà thờ.

“Đưa bác Hồ vào nhà thờ”, nói là “sáng kiến” thì cũng không ổn, vì đây chỉ là bắt chước y chang việc đảng ta đã đưa “bác” vào chùa từ hàng thập niên qua. Đó mới là sáng kiến đầy tính cách mạng, một cuộc cách mạng long trời lở đất, Phật cũng phải lắc đầu.

Tại sao việc đưa cha già DT vào chùa là một cuộc cách mạng của long trời lở đất, và khiến Phật “hiền như Bụt” cũng phải lắc đầu?

Cũng dễ hiểu thôi! Trước hết, nôm na cách mạng là thay cái cũ lạc hậu bằng cái mới văn minh hiện đại. Ngày trước bác Hồ đã tầm sư học được đạo Mác, rằng thì là ”Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”, mà thuốc phiện là thứ độc được ai vô phúc hít phải chỉ có nước, không chết mà trở thành thân tàn ma dại mới khốn. Ấy vậy mà chính các cháu ngoan của bác, chứ không phải bọn phản động đã bắt bác vào chùa hít bá thở. Còn Phật phải lắc đầu là vì của chúng sinh cúng cho Phật độc quyền mấy ngàn năm qua nay bị “bác” nhảy vào ngồi ăn chặn mất trước con mắt.

“Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”; tôn giáo có nhiều “loại” khác nhau nên do đó thuốc phiện của nhân dân cũng có nhiều mùi vị dị biệt, mỗi thứ một vẻ. Thế thì tại sao đảng ta đã cho bác hít thuốc phiện nhà chùa lại không thể cho bác đổi mới tư duy, à quên, đổi “gu”, hít loại nhà thờ?

Nghĩ đến đó, Cu Tèo lại hồ hởi phấn khởi hí ha hí hửng đem khoe sáng kiến mới đưa cha già DT vào nhà thờ khoe bạn gái . 

Nghe xong, Cái Hĩm mắng như tè vào mặt Cu ta: 

Hết đưa vào nhà chùa, nay lại đòi đưa cha già DT vào nhà thờ. Cu mày nối giáo cho giặc đến thế là cùng!


Dư âm về lá thư xin lỗi của ông bộ trưởng Trần Tuấn Anh

Ngàn Hương (Danlanbao) - Chiều ngày 04/1/2019, sau khi Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh cho xe công vụ biển số xanh 80B5645 vào tận chân cầu thang máy bay để đón vợ là bà Thủy Hương trong chuyến bay VN262 tại sân bay Nội Bài, và có sự dẹp đường của lực lượng an ninh Cảng vụ Hàng không Nội Bài, bắt tất cả mọi hành khách trên máy bay, trong đó có một số vị là Đại biểu Quốc hội, phải dừng lại và đứng sang hai bên cho phu nhân bộ trưởng ung dung xuống trước, mà theo quy định thì đó là sự lạm dụng quyền lực và coi thường kỷ cương phép nước của Bộ trưởng Trần Tuấn Anh, làm cho dư luận mấy ngày qua sôi sùng sục, coi đây là hành động đáng lên án, là hành động kênh kiệu lố bịch, và ông Trần Tuấn Anh nên từ chức v.v...

Thì vào ngày 8/1/2019, ông Trần Tuấn Anh đã có thư xin lỗi gửi báo chí để phân trần về việc này. Theo đó, ông Tuấn Anh nói rằng, vào chiều ngày 4/1/2019, ông ấy "đang phải nằm điều trị tích cực tại Khoa Tim mạch bệnh viện Bạch Mai theo yêu cầu của Ban Bảo vệ Sức khỏe Trung ương"(1).

Điều đáng nói là trong lá thư nói trên, ông Tuấn Anh đổ lỗi cho việc điều xe của Bộ Công thương đi đón vợ là do Văn phòng Bộ Công thương tự ý làm?

Đành rằng Văn phòng Bộ Công thương có văn bản số 07/VP-LT gửi Cảng vụ hàng không miền Bắc và các đơn vị liên quan về việc đón Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh và đoàn công tác của Bộ Công thương sẽ đi công tác tại TP.HCM từ ngày 3 đến 4-1-2019.

Nhưng Báo Tuổi Trẻ số ra ngày 8/1/2019 cho biết: "Theo Cổng thông tin Bộ Công thương đăng tải thông tin, ngày 4-1 ông Trần Tuấn Anh có hai lịch làm việc là tiếp Bộ trưởng Bộ Năng lượng và mỏ Lào Khammany Inthirath và trao quyết định bổ nhiệm Cục trưởng Cục Phòng vệ thương mại cho ông Lê Triệu Dũng".

Vậy có phải vào chiều ngày 4/1/2019, một lúc ông Tuấn Anh phải làm bốn việc: vừa phải vào TP.HCM để dự họp, vừa "nằm điều trị tích cực" tại bệnh viện Bạch Mai, vừa làm việc với ông Bộ trưởng Năng lượng và Mỏ nước CHDCND Lào Khammany Inthirath, và trao Quyết định bổ nhiệm cho ông Lê triệu Dũng?

Cũng theo báo Tuổi Trẻ thì "bệnh viện Bạch Mai không hề có khoa, phòng nào là Khoa Tim mạch"?(2).

Câu hỏi đặt ra là tại sao ngày 04/1/2019, ông Tuấn Anh còn ở Hà Nội làm việc theo lịch trình nói trên, mà Văn phòng Bộ Công thương dám làm công văn nói dối việc đưa xe công vụ vào sân bay để đón bộ trưởng?

Dư luận cho rằng, nếu không có ý kiến chỉ đạo của ông Tuấn Anh thì Văn phòng Bộ Công thương có rỗi hơi và dám tự ý làm việc ấy không? Hoặc là Văn phòng Bộ Công thương đã chẳng coi ông Tuấn Anh là cái đinh gì, nên đã qua mặt dễ dàng? Hay vì là vì bà Thủy Hương là phu nhân bộ trưởng, nên hễ khi nào bà phu nhân có nhu cầu gì thì Văn phòng Bộ Công thương phải chạy theo đáp ứng?

Vậy phải chăng văn bản số 07/VP-LT của Văn phòng Bộ Công thương gửi Cảng vụ hàng không miền Bắc và các đơn vị liên quan, là "văn bản ba xạo"? Và Văn phòng Bộ Công thương đã có bao nhiêu "công văn ba xạo" như thế này trong những năm qua?

Chưa nói đến việc ông Tuấn Anh nói đi bệnh viện là "theo yêu cầu của Ban Bảo vệ Sức khỏe Trung ương". Vậy nếu Ban Bảo vệ SKTƯ không có ý kiến thì ông nằm nhà chờ chết à? Ông Tuấn Anh đem Ban Bảo vệ SKTƯ ra để hù ai?

Theo Facebook Lưu Trọng Văn, bà Thủy Hương, vợ ông Tuấn Anh có gọi điện cho nhà báo Lưu Trọng Văn và nói: "Chuyện này em sai. Lỗi của em. Em ra Hà Nội để ký đồng ý cho anh Tuấn Anh được mổ, dù bất cứ lý do nào em lên xe công vụ là sai. Trước khi anh Tuấn Anh vào phòng mổ, em bảo em sẽ xin lỗi việc này, anh Tuấn Anh bảo, để anh mổ xong chính anh sẽ xin lỗi. Lỗi chính là do anh"(3).

Vậy thì ông Tuấn Anh mổ cái gì trong chiều ngày 4/1/2019?

Ở đây bà Thủy Hương nói xạo hay nhà báo Lưu Trong Văn nói sai?

Tôi tin nhà báo Lưu Trọng Văn nói đúng sự thật, vì ông ấy là nhà báo có uy tín, được rất nhiều người mến mộ, và ông ấy được lợi lộc gì từ việc nói dối này?

Dư luận cho rằng, đây chỉ là việc xin lỗi cho qua quýt để đối phó dư luận, không chân thành. Vì với hành động này nó vượt quá sự chấp nhận của kỷ cương phép nước. Một lá thư xin lỗi tung ra với những lời lẽ qua quýt không biết được bao nhiêu phần trăm chân thành trong đó. Ngay trong lời nói và việc làm cũng ẩn chứa rất nhiều mâu thuẫn.

Dư luận nói gì về việc này?

LS Trần Đình Thu cho rằng: "Nó tạo nên một tiền lệ vô cùng nguy hiểm. Ở các nước, một VIP lạm dụng quyền lực cỡ đó nhất định sẽ bị điều tra và khó mà giữ lại được chức vụ, và nhân dân sẽ xuống đường nếu anh ta không bị xử lý gì hết. Nhưng ở Việt Nam chỉ cần một lá thư xin lỗi qua quýt vài dòng là xong hết"(4).

Nhà báo Hoàng Hải Vân trên trang cá nhân của mình nhận xét:

“Trong cái thư xin lỗi này, Bộ trưởng mới chỉ “làm sạch” cá nhân mình chứ chưa “làm sạch” được Bộ.

Thứ nhất, làm Bộ trưởng là đảm nhiệm một trọng trách của quốc gia. Chức vụ đó trong nhiệm kỳ 5 năm là liên tục, các công chức và người dân không cần biết Bộ trưởng có đau ốm hay không, vì nếu ốm thì lập tức phải có Thứ trưởng được ủy quyền thay thế. Bởi vậy, không bao giờ có chuyện một Bộ mà chậm trễ bất cứ việc gì, từ nhỏ tới lớn, với lý do là Bộ trưởng ốm.

Thứ hai, văn bản lừa dối cơ quan an ninh để đưa xe công vụ vào cầu thang máy bay nói là để đón Bộ trưởng nhưng lại đón người nhà Bộ trưởng là văn bản của cơ quan Bộ, chứ không phải là cái giấy của cá nhân Bộ trưởng. Việc xử lý vấn đề trước hết là xử lý cái văn bản lừa dối đó. Bộ trưởng ốm nằm bệnh viện thì phải có người khác xử lý, đâu thể đợi Bộ trưởng khỏi ốm mới “rà soát kiểm tra lại toàn bộ vụ việc để bảo đảm không xảy ra sự việc tương tự trong tương lai”. Sự lừa dối của một cơ quan nhà nước cấp bộ là chuyện to đùng thuộc kỷ luật công vụ, thâm chí là trách nhiệm hình sự, sao Bộ trưởng lại nói nhẹ hều như vậy? Một sự lừa dối bị phát hiện mà không coi là nghiêm trọng thì ai có thể tin các báo cáo của Bộ lên Chính phủ, các chính sách và các dự luật mà Bộ đề xuất, những giải pháp mà Bộ đưa ra trong quản lý điều hành doanh nghiệp và chi phối đời sống của người dân không có sự lừa dối ?

Và nhà báo Hoàng Hải Vân đề nghị: BỘ TRƯỞNG TRẦN TUẤN ANH NẾU CAO TAY THÌ NÊN LÀM ĐƠN XIN TỪ CHỨC!

“Nếu như có chuyện xe công ra thẳng cầu thang máy bay rước phu nhân Bộ trưởng Trần Tuấn Anh như báo chí nói, và nếu có cái công văn của Bộ Công thương đề nghị cho Bộ này được đưa xe ra thẳng chân cầu thang máy bay rước Bộ trưởng như báo chí nêu nhưng thay vì rước Bộ trưởng lại rước vợ Bộ trưởng, thì Bộ trưởng Trần Tuấn Anh nên làm đơn xin từ chức.

Có thể Bộ trưởng không yêu cầu cơ quan ông làm việc này, nhưng chí ít là ông cũng có lỗi khi để chuyện nịnh bợ mình diễn ra trắng trợn ngay sau khi Thủ tướng phê duyệt một đề án trong đó có việc “cấm nịnh bợ” trong cơ quan nhà nước. Mà chuyện nịnh bợ nói trên ở Bộ Công thương không phải là “ton hót” khơi khơi mà là sự lừa dối cơ quan an ninh để sử dụng phương tiện công phục vụ cho công cuộc nịnh bợ, tức là nịnh bợ bất chấp pháp luật. Dù cái lỗi này của Bộ trưởng không đến mức phải xin từ chức, nhưng nếu Bộ trưởng không xin từ chức thì vết nhơ kia vô cùng khó rửa (5).

Đại biểu Quốc hội Lưu Bình Nhưỡng nhận xét: Xin lỗi đã muộn.

“Sự việc diễn ra ngày 4-1, đến ngày 8-1 bộ trưởng Bộ Công thương mới có văn bản xin lỗi công khai là hơi chậm, thậm chí quá chậm, đáng nhẽ với tinh thần cầu thị thì phải xin lỗi ngay. Dư luận rất bức xúc mấy ngày qua, nhưng đến giờ bộ trưởng mới xin lỗi thì dư luận đã trôi đi rất xa rồi.

Có thể nói sau một hồi chống chế không được mới xin lỗi vì lúc đầu nói là đón con, sau đó lại đưa ra văn bản với lý do khác, câu chuyện đã có sự thay đổi với nhiều thái cực khác nhau. Việc xin lỗi vì vậy đã muộn.

Tôi có trao đổi với một số ủy viên trung ương kiêm ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội, các đồng chí đó cho biết bản thân họ nhiều khi không sử dụng cả cửa VIP A, chả bao giờ yêu cầu đưa đón tại chân cầu thang máy bay”(6).

Nhà hoạt động xã hội Lã Việt Dũng nghi ngờ sự thành tâm trong lá thư xin lỗi của ông Tuấn Anh. Trả lời đài RFA, ông Lã Việt Dũng nói:

“Mình nghĩ xin lỗi trong việc này là không đủ. Xin lỗi theo dạng văn bản, thì nó không thành thật. Làm đúng cách, trong một xã hội văn minh thì ông ấy phải tổ chức một cuộc họp báo, cho người dân được phản hồi, được hỏi, chứ không phải một bức thư là xong.”(7).

Nói thêm về ông Trần Tuấn Anh:

Năm 2018, ông Trần Tuấn Anh bị tố “suy đồi đạo đức”. Theo đó, một lá đơn tố cáo Bộ Trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh và ông Trần Hữu Linh, Chánh Văn phòng của bộ này, có “hành vi đồi bại, suy thoái đạo đức” bất ngờ rò rỉ.

Lá đơn của những người tự nhận là “cán bộ công tác lâu năm trong ngành công thương, đề ngày 29 Tháng Giêng, 2018, được ghi là gửi đến Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng và một số giới chức khác của đảng CSVN.

Lá đơn viết: “Với mong muốn được theo hầu cận Bộ Trưởng Tuấn Anh, Trần Hữu Linh đã tìm mọi thủ đoạn dẫn dắt những cô em chân dài cho bộ trưởng và có mối liên hệ mật thiết với ‘người đẹp Thủy Hương’ (vợ ông Tuấn Anh). Sau khi ông Tuấn Anh kết hôn với bà Hương, ông Linh trở thành kẻ hầu cận chăn dắt gái cho bộ trưởng tiếp khách.”

“Trần Hữu Linh khá gần gũi nên biết Bộ Trưởng Tuấn Anh phong lưu đa tình nên dẫn dắt chân dài liên tục ra mắt ông. Đến thời điểm này, ông Linh vẫn hàng ngày đi theo Bộ Trưởng Tuấn Anh, cung cấp tiền, gái cùng những bữa tiệc xa hoa, buổi đánh bạc hàng trăm ngàn đô la để lấy lòng bộ trưởng… Việc ông Linh hủ hóa, quan hệ bất chính lại được Ban Cán Sự Đảng Bộ Công Thương lờ đi hoặc ‘mũ ni che tai’ trước dư luận ồn ào thì quả thật cái quy trình của bộ thật sự có vấn đề, không khác gì thời kỳ của người tiền nhiệm – ông Vũ Huy Hoàng.”(8).

Cũng trong năm 2018, người con gái đời vợ trước của ông Trần Tuấn Anh là Trần Thị Tâm, sinh năm 1996, suýt chết vì sốc ma túy trong Lễ hội âm nhạc hồ Tây, và Phó Chủ tịch Hà Nội Ngô Văn Quý và lãnh đạo Sở Y tế Hà Nội thân chinh thăm bệnh nhân và tặng phong bì. Nhạc hội được tổ chức ở Công viên Nước Hồ Tây có tới 7 người chết vì sốc ma tuý khiến nhiều người bàng hoàng. Trần Thị Tâm là 1 trong 5 người may mắn sống sót.

Xin nhấn mạnh, đây không phải là những bệnh nhân nghiện ma túy tham gia những chương trình điều trị tự nguyện mà là những tay chơi bị sốc ma túy may mắn giữ được tính mạng sau một đêm nhạc kinh hoàng.

Cũng ngay trong những bệnh viện ấy, vào thời điểm ấy, còn nhiều trường hợp khác xứng đáng hơn thế cần được thăm nom nhưng lâu nay vẫn phải trông chờ vào lòng hảo tâm, tinh thần thiện nguyện của cộng đồng để vượt qua khó khăn, bệnh tật. Điều này có lẽ vị Phó Chủ tịch thành phố và lãnh đạo Sở Y tế Hà Nội không thể không biết.

Hình ảnh của Phó Chủ tịch thành phố Hà Nội Ngô Văn Quý và lãnh đạo Sở Y tế Hà Nội đứng khép nép trao phong bì và còn khoanh tay lễ phép nghiêng mình cung kính khi đưa phong bì cho Trần Thị Tâm đã làm cho dư luận dậy sóng(9).

Trong một xã hội tởm lợm và thối nát tại Việt Nam hiện nay, ngoài việc tổ chức cướp đất công khai trắng trợn và trái pháp luật, gây bao nỗi kinh hoàng cho người dân, đẩy biết bao gia đình tan nát, rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, không cửa không nhà, như vụ Thủ Thiêm năm xưa, và vụ vườn rau Lộc Hưng tại Phường 6 quận Tân Bình hiện nay, thì việc một ông bộ trưởng lạm quyền, cho xe công vụ ra tận chân cầu thang máy bay đón vợ, và làm công văn lừa dối cơ quan chức năng, chỉ là việc “nhỏ như con thỏ”.

Xem ra ý kiến của nhà báo Hoàng Hải Vân nêu lên rằng, nếu ông Trần Tuấn Anh cao tay và biết liêm sỉ thì hãy viết đơn từ chức như ở các nước văn minh, thì chỉ là chuyện…trong mơ.

Chẳng những ông Trần Tuấn Anh sẽ không bao giờ dám vì danh dự và liêm sỉ mà từ chức, vì các quan chức nhà nước CSVN hiện nay còn có ai biết sĩ diện và liêm sỉ đâu. Mà rất có thể tại Đại hội ĐCSVN nhiệm kỳ XIII, ông ấy còn nghiễm nhiêm ngồi vào ghế Bộ Chính trị nữa, vì ông ấy là “Hạt Giống Đỏ”, là con của cựu Chủ tịch nước Trần Đức Lương.



_____________________________________

Chú thích:

Powered By Blogger