Saturday, October 25, 2014

Giới lập pháp Mỹ yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận võ khí cho VN

Giới lập pháp Mỹ yêu cầu

rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ cấm vận

võ khí cho VN

Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio
Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio

Một nhóm Thượng nghị sĩ Mỹ vừa gửi thư cho Tổng thống Barack Obama yêu cầu rút hoặc hoãn việc dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam vì thành tích nhân quyền tồi tệ của Hà Nội.
Thư đề ngày 23/10 của 4 Thượng nghị sĩ Cộng hòa Marco Rubio, John Cornyn, John Boozman, và David Vitter khẩn thiết kêu gọi chính quyền của ông Obama cân nhắc và bảo đảm rằng việc Mỹ nới lỏng một phần lệnh cấm vận phải gắn liền với các tiến bộ cụ thể về nhân quyền và cải tổ chính trị ở Việt Nam.
Tác giả kiến nghị thư nói họ ủng hộ Hoa Kỳ giúp các đối tác và đồng minh giải quyết những lo ngại về các tuyên bố chủ quyền lấn lướt của Trung Quốc ở vùng biển Châu Á-Thái Bình Dương nhưng sự hợp tác an ninh với một nước có thành tích nhân quyền tệ hại dai dẳng như Việt Nam nên được căn cứ vào những tiến bộ trong việc tôn trọng các quyền tự do căn bản của công dân.
Thượng nghị sĩ John CornynThượng nghị sĩ John Cornyn
Các nhà lập pháp trong Thượng viện Mỹ nhấn mạnh dù Việt Nam có biểu hiện một ít cải thiện trong vài lĩnh vực giới hạn kể từ khi Quốc hội Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ mậu dịch với Hà Nội năm 2006, nhưng chưa thực hiện lời hứa lúc đó rằng quan hệ kinh tế mở rộng hơn sẽ dẫn tới cởi mở chính trị hơn tại Việt Nam.
Những người đồng ký tên trong thư nhắc nhớ rằng quốc gia độc tài-độc đảng Việt Nam hạn chế nghiêm ngặt các quyền tự do lập hội, tự do quan điểm, tự do báo chí, và tự do Internet giữa lúc nạn tra tấn bạo hành của lực lượng công quyền ngày càng đáng báo động.
Thư nói trong khi Mỹ nỗ lực cải thiện quan hệ với Hà Nội từ năm 2011-2013, số người bị bắt giam vì các hoạt động ôn hòa tại Việt Nam lại càng cao, số tù nhân không ngừng gia tăng, và số lượng được thả không theo kịp số mới bị bắt.
Thư nêu rõ đa số các vụ phóng thích tù nhân lương tâm trong năm nay đều được thực hiện dựa trên điều kiện thỏa thuận với Mỹ và hầu như tất cả những người được thả đều trong tình trạng sức khỏe suy kém giữa lúc hơn 150 người khác bị phạt tù vì hành xử quyền tự do ngôn luận trong những năm gần đây vẫn còn bị giam cầm, kể cả trường hợp của luật sư nhân quyền nổi tiếng Lê Quốc Quân, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, linh mục Nguyễn Văn Lý, và blogger Tạ Phong Tần.
Với những lý do và dẫn chứng cụ thể trình bày trong thư, 4 Thượng nghị sĩ Cộng hòa ký đơn kêu gọi Tổng thống Mỹ coi lại hoặc trì hoãn việc chuyển giao bất kỳ dịch vụ và thiết bị an ninh nào cho Việt Nam cho tới khi nào Hà Nội cải thiện đáng kể các chính sách vi phạm nhân quyền.
Thư được gửi đi giữa lúc Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách Dân chủ Nhân quyền Lao động TOM Malinowski và Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Michael Froman đang thăm và làm việc tại Việt Nam trước chuyến công du dự kiến của Bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel tới Hà Nội vào tháng sau.
Một trong những nhà hoạt động hàng đầu thúc đẩy nhân quyền Việt Nam tại hải ngoại nhận định văn thư này có tác dụng quan trọng giữa bối cảnh Việt-Mỹ đang tìm cách thắt chặt quan hệ thương mại-quân sự, đặc biệt là tăng cường hợp tác trong lĩnh vực quốc phòng trước sự giương oai diễu võ của Trung Quốc ở Biển Đông.
Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, phát ngôn nhân của Liên Minh Cho Một Việt Nam Tự Do Và Dân Chủ gần đây đã mở ra nhiều cuộc vận động lớn về nhân quyền Việt Nam nhắm vào chính giới Hoa Kỳ, nói với VOA Việt ngữ:
“Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ sắp đi Việt Nam. Thư này sẽ yểm trợ cho tiếng nói của ông để nối kết vấn đề quốc phòng và vấn đề nhân quyền, cho Việt Nam thấy cần phải nhượng bộ về nhân quyền khi muốn mở rộng quan hệ với Mỹ về mọi mặt. Đây là lúc rất quan trọng để đưa ra thông điệp vừa rồi từ 4 Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ. Thể thức ở Thượng viện cho phép dù chỉ 1 Thượng nghị sĩ thôi cũng có thể cản chặn đựơc những đạo luật. Cho nên, hành pháp Hoa Kỳ luôn rất quan tâm đến tiếng nói của các Thượng nghị sĩ, dù chỉ một người.”
Thư của 4 Thượng nghị sĩ gửi Tổng thống Obama nói nỗ lực giúp Việt Nam cải thiện khả năng quốc phòng hàng hải sẽ bền vững nếu kèm theo chứng tỏ tôn trọng nhân quyền từ phía Hà Nội, mà thể hiện cụ thể nhất là phóng thích vô điều kiện tất cả tù nhân lương tâm, hủy bỏ các điều luật hình sự hóa những tiếng nói bất đồng chính kiến ôn hòa, và trả lại tài sản tước đoạt của các giáo hội và cộng đồng tôn giáo.
Nếu đảng Cộng Hòa chiếm được đa số ở Thượng Viện sau cuộc bầu cử ngày 4/11, Thượng nghị sĩ Rubio ký tên trong thư có thể trở thành Chủ Tịch Tiểu Ban Á Châu-Thái Bình Dương của Thượng Viện Hoa Kỳ.
Trong 3 người ký tên còn lại, Thượng nghị sĩ Cornyn là tác giả Dự Luật Chế Tài Những người Vi Phạm Nhân Quyền ở Việt Nam và Thượng nghị sĩ Boozman là người đưa Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam vào Thượng Viện đầu năm nay.
Cùng ngày 23/10, 8 dân biểu ở Hạ viện đã gửi thư cho Đại diện Thương mại Mỹ Michael Froman, thúc giục áp lực Việt Nam thể hiện tiến bộ cụ thể về nhân quyền trước khi có thể gia nhập Hiệp định Tự do Thương mại Xuyên Thái Bình Dương TPP.
Hai bên Việt-Mỹ mong muốn có thể đúc kết thỏa thuận TPP trước cuối năm nay, nhưng nhà hoạt động Nguyễn Đình Thắng cho rằng có rất ít hy vọng đạt được điều đó. Và thời gian kéo dài cuộc thương thảo, vẫn theo lời ông, là cơ hội giúp thúc đẩy mạnh mẽ hơn nữa nhân quyền cho Việt Nam.
Hà Nội một mực khẳng định luôn tôn trọng và thăng tiến các quyền căn bản của công dân

Tôi lạy mấy ông

Tôi lạy mấy ông



toi lay 1
“Xây dựng CNXH còn lâu dài lắm. Đến hết thế kỷ nầy không biết đã có CNXH hoàn thiện ở VN hay chưa.? T.B.T Nguyễn Phú Trọng
Ngày 6 tháng 10 năm 2014, báo Tuổi Trẻ đi tin:
Ông Phạm Hồng Thái (50 tuổi, trú thôn Tân Phong, xã Quế Lộc, huyện Nông Sơn, Quảng Nam) uống thuốc diệt cỏ tự tử vì bị nghi oan  lấy trộm 9,2 triệu đồng của người cùng xóm.
Trong bức thư viết trên giấy học trò gửi công an huyện Nông Sơn, ông Thái viết: “Tôi mong mấy ông điều tra lại cho kỹ giùm tôi, tôi bị oan, tôi chỉ biết lấy cái chết làm trong sạch mà thôi. Khi mấy ông nhận lá đơn này là tôi đã đi rồi.”
Còn thư gửi người bị mất tiền, ông Thái viết: “Tao chết rồi không phải vì tao lấy tiền của mi đâu. Tao buồn là bạn bè mấy chục năm tan như mây khói. Mấy ổng đánh tao quá, tao phải nhận bừa.”
Toi lay 2
Nguồn ảnh: phunuonline
Công an Việt Nam dùng nhục hình bức cung hay đánh chết dân là chuyện thường ngày ngôn ngữ khoan hoà của nạn nhân (qua cả hai bức thư tuyệt mạng) khiến tôi cứ băn khoăn mãi:
“Tôi mong mấy ông điều tra lại cho kỹ giùm tôi, tôi bị oan, tôi chỉ biết lấy cái chết làm trong sạch mà thôi. Khi mấy ông nhận lá đơn này là tôi đã đi rồi” và “Tao chết rồi không phải vì tao lấy tiền của mi đâu. Tao buồn là bạn bè mấy chục năm tan như mây khói. Mấy ổng đánh tao quá, tao phải nhận bừa.”
Đây không phải là lần đầu tiên công luận biết địa danh Nông Sơn.  Trước đây, huyện lỵ này cũng đã đượcvnexpress nhắc đến với một mẩu tin (“Ông Lái 82 Tuổi Hầu Toà”) buồn khác:
Hôm nay, TAND tỉnh Quảng Nam mở phiên xét xử Võ Nghĩnh – bị cáo cao tuổi nhất trong lịch sử tố tụng Quảng Nam – về hành vi làm lật đò, gây ra cái chết của 18 học sinh ở bến Nông SơnCùng đứng trước vành móng ngựa với ông Nghĩnh là người em trai Võ Quang Trang (76 tuổi) – chủ sở hữu con đò...
VKS tỉnh Quảng Nam truy tố bị cáo Nghĩnh – Trang về tội vi phạm các quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường thủy và giao cho người không đủ điều kiện điều khiển các phương tiện giao thông đường thủy.
Riêng Việt Báo còn có một phóng sự khá dài, và rất xúc động của phóng viên Trung Việt về cuộc sống một phụ nữ ở (xã Quế Minh) huyện Nông Sơn. Xin trích dẫn vài đoạn ngắn:
Tôi trở lại thăm xã được báo chí phong cho danh hiệu “nghèo nhất nước” sau chuyến thăm của Tổng Bí thư Đỗ Mười vào năm 1994. Hơn một thập niên đã trôi qua, cái xã ấy vẫn không khác nhiều so với lần tôi đến thăm trước đây.
Tôi ngồi chờ chị Võ Thị Quyến, nhân vật nổi tiếng xuất hiện trên các báo thập niên gần cuối năm 90 thế kỷ trước vì … nghèo nhất xã ! Hồi đó nhà chị là mấy tấm tranh, tệ hơn cái chòi canh rẫy, dựng trên vài ba cái cọc. ..
Chị Quyến có ba sào ruộng, làm không đủ ăn. Ngoài việc làm ruộng chị chằm (khâu) nón. Mỗi ngày chị chằm được một cái nón bán được 1.900 đồng, trừ 500 đồng mua lá, 300 đồng mua tre, 300 đồng mua cước, mỗi ngày chị kiếm được khoảng 800 đồng.
Con  gái lớn học đến lớp 3 thì nghỉ. Thằng nhỏ học lớp 1, đứng trước nguy cơ phải nghỉ học vì không đủ tiền nộp học phí 16.000 đồng tổng giá trị của 20 ngày làm nón không chi tiêu nhịn ăn uống. …
Chị Quyến đã về. Nón lá, áo quần te tua, ốm đen đúa. Chị đi chăn bò trên rẫy. Con bò xã  giao mới được 2 tháng,  chị được nuôi trong 3 năm, nếu đẻ bò con thì giao con cho xã, chị được bò mẹ. “Có khá hơn lần đó không? “Khá, nhưng… cũng rứa”.
Con gái lớn đã đi lấy chồng. Thằng con trai học đến lớp 7, không đủ tiền nộp học, đã nghỉ, năm nay nó 17 tuổi rồi nhưng cũng chỉ một nghề là… chăn bò. Còn chị, vẫn “tha thiết yêu nghề” làm nón. “Không có nón, lấy chi ăn em”.
Món tiền từ nón, qua ngần ấy năm, đã nhích lên chút đỉnh. Không ngủ trưa, thức khuya, một ngày chị làm được 2 chiếc. Trừ tiền cước, lá, kim chỉ, tre hết 3.000 đồng, chị lãi được 5.000, đủ mua mắm, rau, ngày nào đi chăn bò cực quá, về phải ngủ, hôm đó coi như treo niêu.
“Có ngày nào đem về được 20.000 đồng chưa?”. “Làm chi có em”. Chị cố nở nụ cười thật tươi, nhưng hình như tôi nghe thấy trong tiếng cười ấy là nỗi khắc khổ đến nhói lòng.
Ngoài những chuyện “khắc khổ” và “nhói lòng” này, Nông Sơn còn được thiên hạ nhắc đến vì nhiều vụ lùm xùm khác:
Tôi không rành địa lý và phong thủy nên không thể lý gỉải tại sao dân Nông Sơn làm ăn không khá, và địa phương này lại mang nhiều tai tiếng dữ vậy. Google thử một phát thì mới biết ra đây là một huyện lỵ thuộc loại tân kỳ, có “cổng thông tin điện tử” đàng hoàng với đầy đủ hình ảnh của cả Ban Lãnh Đạo:
toi lay 3Họ đều là đảng viên ráo trọi. Thì toàn “mấy ông” không chớ ai. Và điểm chung của tất cả “mấy ổng” (từ trên xuống dưới) là sự lạc quan vô tận, bất kể tình trạng người dân sống lầm than và khốn khổ ra sao.
Khi còn tại chức, ông Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết tuyên bố: “Ngày nay, chúng ta ngẩng cao đầu, sánh vai cùng cường quốc…”
Người kế vị, đương kim chủ tịch nước Trương Tấn Sang (vào ngày 19 tháng 8 vừa qua) cũng phát biểu gần tương tự:
“Những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của gần 30 năm đổi mới mà nhân dân ta đạt được khiến chúng ta hãnh diện và tự hào, bạn bè quốc tế ngưỡng mộ.”
Người dân ở Nông Sơn như chị Võ Thị Quyến, ông Phạm Hồng Thái, Võ Nghĩnh, Võ Quang Trung … – có lẽ – đều không biết được rằng đất nước quê hương của mình đang “sánh vai cùng cường quốc” và được “bạn bè quốc tế ngưỡng mộ” quá trời, quá đất. Họ chắc cũng không nghe được lời hứa hẹn (cách đây chưa lâu) của một nhân vật lãnh đạo cao cấp khác – ông Nguyễn Sinh Hùng: “Năm 2015 sẽ có một Vinashin mới.”
Trong khi chờ đợi “cái mới” này thì nhà báo Ngô Nhân Dụng lại vừa khám phá ra một  “cái chưa cũ” lắm:
“Hết cái lỗ hổng Vinashin lại đến cái lỗ ALC II! (Ban kiểm toán công ty ALC cuối tháng 10, 2010 cho biết, năm 2009 ALC II lỗ tới 3,004 tỷ đồng bạc Việt Nam (gấp 8.5 lần vốn điều lệ chỉ có 350 tỷ). Công ty ALC II làm thất thoát số tiền của Nhà nước tới 4,617 tỷ đồng. Trong số các món nợ có đến 60% là nợ xấu, tức là người vay không trả được đúng hạn! Trong ba tháng cuối năm 2009, ALC II thiếu 1,763 tỷ đồng không có tiền để trả ai hết; và đến cuối năm 2010 đã thất thoát 4,000 tỷ.)”
Tuy nhiên, theo Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình : “Nợ xấu ngân hàng không đáng ngại.”
Ảnh: facebook.com/VTV.vn
Ảnh: facebook.com/VTV.vn
Câu nói hơi khó hiểu (thượng dẫn) được lý giải dễ dàng và gọn gàng bởi một giới chức “dân cử” (Phó Giáo Sư, Tiến Sĩ Luật) Chủ Nhiệm Ủy Ban Pháp luật QH –  Phan Trung Lý: “Tôi thấy ở Hàn Quốc người ta coi nợ xấu là của toàn xã hội, nên kêu gọi người dân đóng góp tiền, vàng để giải quyết nợ xấu.”
Miệng người sang, có gang có thép. Phen này đám dân đen Việt Nam không đóng, ngó bộ, không xong. Câu hỏi đặt ra là đóng bao nhiêu, và đóng làm răng đây hè?
Theo báo Đất Việt :“Đến 9h30 sáng 1/10/2014, nợ công Việt Nam tăng ở mức 84,32 tỷ USD, mỗi người dân Việt Nam đang phải gánh 930,43 USD nợ công.” Với lợi tức chằm nón là ¼ U.S.D (25 xu) mỗi ngày, nếu bắt đầu nhịn ăn nhịn mặc kể từ hôm nay, chị Võ Thị Quyến sẽ hoàn tất nghĩa vụ đóng góp để thanh toán nợ xấu của toàn xã hội vào năm 2025 – nếu vẫn có thể sống sót đến thời điểm đó.
Lý thuyết mà nói là như vậy nhưng thực tế thì thời gian hoàn tất nghĩa vụ nợ công của chị Võ Thị Quyến rất có thể được rút ngắn hơn nhiều, theo như đánh giá và chỉ đạo (“quyết liệt”) của ông Thủ Tướng – trongphiên họp thường kỳ vào tháng 9 năm 2014 vừa qua, về việc tái cấu trúc nền kinh tế, với nhiều … khâuđột phá:
“Phát biểu khai mạc tại phiên họp, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đánh giá tình hình kinh tế – xã hội từ đầu năm tới nay tiếp tục chuyển biến tích cực; đà tăng trưởng rõ nét và đồng đều hơn; các chỉ tiêu kế hoạch đều đạt kết quả tích cực, theo đó, trong 15 chỉ tiêu được Quốc hội giao có 13 chỉ tiêu có khả năng đạt và vượt, 1 chỉ tiêu xấp xỉ đạt là chỉ tiêu giải quyết việc làm cho 1,6 triệu lao động và 1 chỉ tiêu chưa đạt là tỷ lệ lao động qua đào tạo, ước đạt 49% trong khi kế hoạch là 51%.
Trên tinh thần phấn đấu đạt kết quả cao nhất các mục tiêu, chỉ tiêu đề ra, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề nghị các thành viên Chính phủ tập trung thảo luận, đề xuất các giải pháp, biện pháp cụ thể để tháo gỡ khó khăn, thúc đẩy sản xuất, kinh doanh, thúc đẩy tăng trưởng trên tất cả các lĩnh vực. Thủ tướng cũng yêu cầu Chính phủ tiếp tục phân tích và làm rõ nguyên nhân tất cả những hạn chế, yếu kém, cản trở, chậm trễ để có các biện pháp khắc phục, xử lý.”
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng đề nghị Chính phủ tập trung thảo luận, phân tích và đưa ra các giải pháp, biện pháp cụ thể, quyết liệt để tiếp tục cải thiện hơn nữa môi trường đầu tư, kinh doanh; nâng cao năng suất lao động; tái cơ cấu nền kinh tế và triển khai 3 khâu đột phá chiến lược.”
Tới đây thì tôi xin được qùi lậy mấy ông thôi. Chớ biết nói năng làm răng nữa bây chừ?
© Tưởng Năng Tiến
Powered By Blogger