Monday, February 27, 2017

Người Việt, người Tàu và con Ếch

Người Việt, người Tàu và con Ếch
AuthorLes BCTPosted on: 2017-02-25
ACE, ếch NVHN đang bị ếch VC tràn đầy Little Sai Gòn, San Jose.., vưà qua mấy chị luật sư naò đó họp baó noí là có 12,000 dân Việt nhập cư lậu ? toàn giọng 2 nút, mà caí băng nhóm Trịnh Hội, Nguyễn Xuân Nam đang kêu goị mở vòng tay... thì ra êćh truyền thông Mỹ giấy cũng đang chín từ từ, ta về ta tắm ao ta, kêu goị quay đầu về nuí tà-lơn.
.
Chuyện con Ếch bị luộc  rất thâm thuý. Nhưng cũng lạ một điều. Con người luộc Ếch là sự thường. Đàng này Ếch luộc Ếch thật là hi hửu.

Theo như bài viết nầy, thì con Ếch VC đang bị Tàu Công luộc chín từ từ.
Trường hợp 2 là con Ếch NVHN đang bị con Ếch VC luộc  cũng đang chín từ từ .
...Chiến thuật «luộc ếch» thâm độc hơn nhiều : lập công ty Trung Hoa khai thác các tài nguyên thiên nhiên, di dân , lấy vợ, đẻ con, xây chùa chiền theo kiểu Tầu, viết chữ Tầu trên các mặt tiền và trong các chỗ thờ phương, các bảng hiệu, lập các làng Tầu trên đất Việt…v.v. Ngày một, ngày hai, người Việt sẽ thấy người Tầu, văn hóa Tầu, cách sống Tầu, quá thân thuộc với mình. Khi ấy, thì Việt Nam có thành một ngôi sao trên lá cờ Tầu, cũng chẳng có gì quan trọng.

MƯA DẦM THẤM ĐẤT.
Năm 1996, Daniel Quinn viết cuốn sách có tên là Truyện của B (The Story of B) nói về lịch sử nhân loại trong đó ông dành riêng một chương để viết về con ếch, với những dòng như sau: Nếu ta bỏ một con ếch vào một nồi nước sôi, thì con ếch sẽ dẫy dụa và nhẩy ngay ra khỏi nồi nước. Nhưng nếu ta bỏ ếch vào nồi nước lạnh, để ếch nằm trong đó, rồi từ từ nâng nhiệt độ lên, thì ếch ngồi trong đó thoải mái cho đến khi bị luộc chín lúc nào không biết.
Olivier Clerc năm 2005 cũng viết một bài ngắn có tên hơi dài là «Con ếch không biết mình đang bị luộc….và những bài học khác ở đời», được Michel Debaig và Luis Maria Huette phổ biến dưới tiêu đề Sự Nghịch Lý của con ếch.
Sau này, để cảnh tỉnh nhân loại trước nguy cơ trái đất đang bị hâm nóng từ từ, cựu phó TT HK là ông Algore có thực hiện một cuốn phim gọi là Sự Thực Mất Lòng cũng khai thác đề tài này.
.
Câu chuyện bắt nguồn từ một tài liệu xuất hiện năm 1897 ghi lại một cuộc thí nghiệm tại Institut John-Hopkins năm 1982 : Một con ếch bị bỏ trong một nồi nước lạnh, sau đó người ta nâng nhiệt độ lên một cách rất chậm, chỉ 0,002 độ C mỗi giây. Sau 2 giờ 30 phút, con ếch bị luộc chín mà không nhúc nhích gì.
Câu chuyện lý thú nói trên khiến người ta liên tưởng đến hoàn cảnh nước Việt Nam ta, với tà quyền CS trong nước, và khối người Việt Hải Ngoại.
.
Vào đầu thập niên 1980, những người Việt định cư tại nước ngoài căm thù CS đến thâm gan, tím cật. Ai nói đến CS, là người ta chống đối mãnh liệt. Rồi ngày tháng qua đi, CS thì vẫn thi hành một chính sách độc tài, độc đảng như cũ, vẫn hà hiếp, bóc lột người trong nước như xưa, nhưng người tỵ nạn thì không phải tiếp xúc trực tiếp với những cán bộ ác ôn hàng ngày. Mối hận thù cũng không thể quên, nhưng cường độ một ngày một giảm đi. Hơn nữa, sau một thời gian dài cần cù làm ăn, người tỵ nạn đã có của ăn, của để, họ nghĩ đến việc trở về cố hương, để trước là thăm nơi quê cha đất tổ, nhưng cũng có phần để lên mặt với đời.
Rồi Ông Nguyễn Cao Kỳ, Rồi ông Phạm Duy, rồi các ca sỹ nổi tiếng như Khánh Ly, Lệ Thu, Elvis Phương, gia đình Tuấn Ngọc, Khánh Hà..v..v.., ngày nào lếch thếch nơi Mã Lai. Hồng Kông, hay Thái Lan, Nam Dương, trong các trại tỵ nạn, nay áo quần diêm dúa, môi son đỏ choét, về lại cố hương, để có được «hạnh phúc hát trước đồng bào», làm như lòng yêu nước của họ to hơn số đô la chứa trong các phong bì mà họ nhận được sau những buổi trình diễn cuối đời.
Ngày nào, khi Đàm Vĩnh Hưng qua hát, người ta bảo nhau đi phản đối, tay cầm cờ vàng, miệng hô đả đảo. Ngày nay, Nguyễn Thanh Sơn, người quan trọng gấp mấy lần Đàm Vĩnh Hưng, đi Mỹ, đi Canada, chẳng ai thèm đặt vấn đề, lại còn bắt tay, phỏng vấn xỳ xèo.Việc này, thực đâu có gì lạ, mà phải la làng. Chỉ là một trong muôn ngàn thí dụ của «boiling frog syndrome».
Trung Hoa là một nước láng giềng của Việt Nam. Anh chàng láng giềng này lúc nào cũng muốn nuốt chửng Việt Nam. Để thực hiện mưu đồ này, họ dùng 2 chiến thuật:
.
Chiến thuật «tầm ăn dâu», từng bước, từng bước lấy của VN những tấc đất, những vùng biển, như Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, đất đai vùng biên giới, việc này gây ra sự chống đối mãnh liệt, nhưng ít quan trọng hơn so với chiến thuật thứ hai.
Chiến thuật «luộc ếch» thâm độc hơn nhiều : lập công ty Trung Hoa khai thác các tài nguyên thiên nhiên, di dân , lấy vợ, đẻ con, xây chùa chiền theo kiểu Tầu, viết chữ Tầu trên các mặt tiền và trong các chỗ thờ phương, các bảng hiệu, lập các làng Tầu trên đất Việt…v.v. Ngày một, ngày hai, người Việt sẽ thấy người Tầu, văn hóa Tầu, cách sống Tầu, quá thân thuộc với mình. Khi ấy, thì Việt Nam có thành một ngôi sao trên lá cờ Tầu, cũng chẳng có gì quan trọng.
Nghĩ đi, nghĩ lại, người Việt, và các con ếch, trong và ngòai nước, có gì khác nhau đâu??

Mỹ – Trung – Hàn liên thủ, chính quyền Kim Jong-un giãy chết

Mỹ – Trung – Hàn liên thủ, chính quyền Kim Jong-un giãy chết
AuthorTạ Thiên KỳSourceTinh HoaPosted on: 2017-02-26
Truyền thông Hàn Quốc vào ngày 14/2 đã dẫn nguồn tin cấp chính phủ về việc anh trai của Kim Jong-un là Kim Jong-nam bị hai nữ sát thủ dùng “kim độc” sát hại. Đằng sau sự kiện này là “tử kiếp” mà lãnh đạo Triều Tiên sắp phải đối mặt.


Triều Tiên đã tiến hành lần thứ 6 thử nghiệm vũ khí hạt nhân dưới mặt đất và chuẩn bị phóng tên lửa xuyên lục địa. Bộ Quốc phòng Mỹ cho biết, sự phát triển về kỹ thuật vũ khí hạt nhân của Triều Tiên tạo nên sự uy hiếp nghiêm trọng đến sự an toàn của Mỹ, và nước Mỹ bày tỏ sự cảnh giác đối với vấn đề này. (Ảnh: Daily Express)
Kim Jong-nam, năm nay 46 tuổi, là con trai trưởng của Kim Jong il, từng nhận được nhiều kỳ vọng trở thành người kế thừa quyền lực. Tuy nhiên từ khi Kim Jong-un lên nắm quyền, ông đã sống lưu vong ở nước ngoài.
Các thông tin và phân tích trong bài trước cho thấy vụ việc Kim Jong-nam bị ám sát có nghĩa là chính quyền Kim Jong-un đã vượt qua làn ranh đỏ mà liên minh Tập – Hồ của ĐCSTQ vạch ra, theo đó nhận thức chung trong nội bộ ĐCSTQ đã bị phá bỏ, điều phản ánh ra chính là thay đổi đột biến của màn cân não Tập – Giang trong nội bộ ĐCSTQ và cục diện chính trị Triều Tiên.
Bên cạnh đó, chuyển biến từ chính quyền của ông Trump cũng cho thấy dấu hiệu mới về những đột biến trên chính trường Triều Tiên.
Tín hiệu Mỹ – Hàn cùng với Tập Cận Bình giải quyết chính quyền Kim Jong-un càng ngày càng mạnh mẽ
Kim Jong-nam bị ám sát, vừa đúng lúc ngày trước, Trung- Mỹ hướng đến mối quan hệ mẫn cảm khác thường, cùng với thời điểm 2 phe Giang – Tập đấu đá gia tăng cao độ trước sau năm mới.
Trước 1 ngày Kim Jong-nam bị ám sát, khi lãnh đạo cấp cao Mỹ và Nhật gặp gỡ tại Florida; và ngày 12/2, từ Tây Bắc Bộ, gần Kusong, bắc Pyongan, Triều Tiên đã phóng đến biển Nhật Bản 1 quả “tên lửa Pukguksong-2″, một loại tên lửa đạn đạo có khả năng mang đầu đạn hạt nhân. Ngày 13/2, Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc đã tổ chức một hội nghị khẩn cấp, nhất trí thông qua việc cảnh cáo Triều Tiên có thể đối mặt với bản tuyên bố truyền thông về việc áp dụng “biện pháp trừng phạt mạnh mẽ tiếp theo” nhằm vào chính quyền Bình Nhưỡng.
Viện tình báo Hàn Quốc phân tích rằng, Triều Tiên đã tiến hành lần thứ 6 thử nghiệm vũ khí hạt nhân dưới mặt đất và chuẩn bị phóng tên lửa xuyên lục địa. Bộ Quốc phòng Mỹ cho biết, sự phát triển về kỹ thuật vũ khí hạt nhân của Triều Tiên tạo nên sự uy hiếp nghiêm trọng đến sự an toàn của Mỹ, và nước Mỹ bày tỏ sự cảnh giác đối với vấn đề này.
Ngày 13/2, Tổng thống Donald Trump phát biểu trước hội ký giả, bày tỏ nhận định rằng, Triều Tiên là một vấn đề lớn, Mỹ sẽ dùng thái độ “vô cùng cứng rắn” để đáp trả.
Ông Trump nói: “Rất rõ ràng, Triều Tiên là một vấn đề lớn, chúng ta sẽ có biện pháp vô cùng cứng rắn đối với họ (Triều Tiên)”.
Trước đây vào ngày 8/2, Tổng thống Mỹ đã gửi công hàm trao đổi với Tập Cận Bình. Ngày 9/2, ông Trump lại cùng Tập Cận Bình điện đàm trực tiếp, theo đó khẳng định ông chấp thuận chính sách “Một Trung Quốc” của ông Tập.
Nhà Trắng cho biết cuộc điện đàm giữa ông Trump và Tập Cận Bình kéo dài rất lâu và “hết sức thẳng thắn thành khẩn”, theo đó ông Trump dưới yêu cầu của Tập đã đồng ý thừa nhận chính sách “Một Trung Quốc”.
Theo truyền thông Đại lục, hai bên đã đồng ý duy trì mối quan hệ mật thiết, kịp thời trao đổi ý kiến, gia tăng hợp tác giao lưu trên các lĩnh vực, cũng mong chờ đến “sớm ngày gặp gỡ”.
Vấn đề bán đảo Triều Tiên là đề tài thảo luận chính trong mối ngoại giao Mỹ – Châu Á Thái Bình Dương, cũng là một trong những vấn đề then chốt trong mối quan hệ Mỹ – Trung. Việc ông Trump và ông Tập mật thiết với nhau, tỏ thái độ tăng cường hợp tác giao lưu trên các lĩnh vực cho thấy hai người rất có thể hướng đến được một thỏa thuận nhất định về vấn đề Triều Tiền và chính quyền Kim Jong-un.
Ông Trump trước và sau khi nhậm chức đã thề sẽ có lập trường cứng rắn hơn đối với Triều Tiên. Ông chỉ trích ĐCSTQ trong vấn đề Triều Tiên đã không thể hiện trọn vẹn và “không có tác dụng tích cực”, đồng thời biểu thị rằng sẽ tạo áp lực lên ĐCSTQ, khiến cho họ phải gia tăng ảnh hưởng.
Đầu tháng 1/2017, tờ Daily Star của Anh đưa tin, Kim Jong-un là kẻ thù đau đầu nhất của Hàn Quốc, và nước này sẽ dùng đội quân cảm tử lập kế hoạch diệt trừ bạo chúa, kẻ có thể điều khiển đầu đạn hạt nhân này vào trước hoặc cuối năm 2017.
Người đưa tin cao cấp Hàn Quốc tiết lộ, Mỹ đang ủng hộ chiến lược “trảm” chính phủ Triều Tiên. Theo Hàn Quốc, trong kế hoạch trước mắt, quân đặc nhiệm Mỹ sẽ trở thành một bộ phận người lãnh đạo trong bộ chỉ huy cuộc vận động phản đối Kim Jong-un.
Ngay hôm 15/1, Giáo sư Trương Liễn Khôi, tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế trường đảng Trung ương ĐCSTQ tại Hội quan sát học giả Tân Xuân, mạng Dunjiao đã phát ngôn, năm nay bán đảo Triều Tiên rất có khả năng xảy ra chuyện. Bởi sau khi ông Trump nhậm chức, có thể khẳng định là ông sẽ vứt bỏ chiến lược nhẫn nại 8 năm được thực thi vào thời Obama. Mỹ sẽ yêu cầu Triều Tiên kiểm tra toàn diện, không được nghịch chuyển việc trừ bỏ vũ khí hạt nhân.
Trương Liễn Khôi cho rằng, có thể suy xét thấy, rất có thể nửa đầu năm nay, Mỹ sẽ đàm phám với chính phủ Triều Tiên; và nếu đàm phán bất thành thì rất có thể vào nửa cuối năm nay hoặc nửa đầu năm sau, Mỹ sẽ có động thủ với Triều Tiên. Bước tiếp theo của ông Trump là nếu thật sự phải ra tay thì đối với Bắc Kinh mà nói sẽ là một khảo nghiệm cực lớn.
Trương Liễn Khôi từ năm 1989 đã bắt đầu đảm nhiệm chức giáo sư tại trường đảng trung ương, là một chuyên gia về Triều Tiên; ông được xem là một trong những người thuộc phái cứng rắn muốn tăng cường chế tài đối với Triều Tiên. Đáng chú ý là, Tập Cận Bình trong lúc đảm nhiệm chức Phó Chủ tịch nước kiêm hiệu trưởng trường đảng trung ương, thì thuộc cấp cũ ở trường đảng những năm gần đây liên tiếp thay cho ông Tập lên tiếng; nhiều người được trọng dụng.
Tập Cận Bình lên nắm chính quyền gần 5 năm đến nay, áp dụng chính sách đối xử với Triều Tiên không giống với thời của phe Giang Trạch Dân và ĐCSTQ trước đây, ông bắt đầu giữ một khoảng cách đối với Triều Tiên, cho đến nay vẫn không gặp mặt Kim Jong -un.
Ngày 6/1/2016, Triều Tiên công bố thành công trong việc tiến hành thử nghiệm lần đầu bom Hy-dro; ngày 7/2, Bắc Triều Tiên phóng tên lửa tầm xa; khiến xã hội quốc tế kịch liệt lên án, chính quyền đương thời của Tập Cận Bình cũng kịch liệt phản hồi việc thử nghiệm của Triều Tiên. Ngày 9/2, Diêm Học Thông, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quan hệ Quốc tế Đương đại Đại học Thanh Hoa cho hay, chính quyền của ông Tập đã không coi Triều Tiên là đồng minh.
Sau đó, nhằm vào vấn đề hạt nhân của Triều Tiên, chính quyền Tập và Mỹ, Hàn đã triển khai cùng nhau hợp tác, áp dụng chế tài đối với Triều Tiên.
Những biểu hiện kể trên cho thấy, Trung, Mỹ, Hàn, 3 bên trong 3 năm qua đã liên thủ xử lý chính quyền Kim Jong-un, cục diện chính trị Triều Tiên đại biến sắp tới, Kim Jong-un sẽ gặp phải nguy cơ sinh tử.
Vào thời khắc mẫn cảm Triều Tiên phóng tên lửa đạn đạo thì Kim Jong-nam, người có nhiều khả năng thay Kim Jong-un tiếp quản chính quyền Triều Tiên, bị ám sát.
Điều này rõ ràng ẩn hiện sự phản công giãy chết của Kim Jong-un.
Trong lúc tập đoàn Giang Trạch Dân gặp phải tai họa ngập đầu, Triều Tiên một lần nữa lại phóng tên lửa đạn đạo
Đáng chú ý chính là, đầu năm 2016, chính quyền Kim Jong-un tiến hành thử nghiệm vũ khí hạt nhân; đầu năm 2017, Kim Jong-un phóng tên lửa đạn đạo, Kim Jong-nam bị ám sát; động thái của chính quyền Kim Jong-un đều đúng dịp sau năm mới, trước giờ khai mạc lưỡng hội của ĐCSTQ, trong lúc chính quyền đương thời Trung Quốc với hai phe Tập – Giang đang đấu trí cao độ.
Đầu năm 2016, Tập Cận Bình lần đầu để ngôn luận “Thái tử đảng” được công khai, lấy “đả hổ” mục tiêu nhắm trực tiếp đến Giang Trạch Dân. Năm 2017, trước sau năm mới Trung Quốc, ĐCSTQ họp mặt chúc Tết, thường ủy thuộc phe cánh Giang và Tập phân liệt, quyết đấu công khai. Sau đó, phe Tập dẫn phát bất ngờ làm bùng nổ kì án Tiêu Kiến Hoa, đả kích mục tiêu hướng đến gia tộc cấp cao phe Giang Trạch Dân, Tăng Khánh Hồng, Giả Khánh Lâm, Lưu Vân Sơn, Trương Đức Giang, Lý Lam Thanh…
Trong lúc tập đoàn Giang Trạch Dân đang gặp phải tai họa ngập đầu, chính quyền Kim Jong-un lại lần nữa phóng tên lửa đạn đạo, tuyên bố rằng về cơ bản đã hoàn thành việc phát triển vũ khí hạt nhân.
Với tư cách là đồng minh về hệ ý thức với ĐCSTQ, chính quyền Kim Jong-un mang vũ khí hạt nhân đe dọa; theo đó thể chế 2 nhân tố ĐCSTQ sẽ buộc chặt chính quyền đương cục Tập Cận Bình. Song song đó, việc ám sát Kim Jong-nam cho thấy tập đoàn Giang Trạch Dân đã điều khiển chính quyền Kim Jong-un đột phá làn ranh đỏ, thỏa thuận bên trong ĐCSTQ đã bị đánh vỡ, trở thành một dấu hiệu cho sự sụp đổ cục diện chính trị Tập – Giang.
Cuộc đấu Giang – Tập đã đến điểm then chốt. Trước đại hội 19, tập đoàn Giang Trạch Dân vốn đã thiếu quá nhiều nợ máu ắt chỉ có thể được ăn cả ngã về không, không từ thủ đoạn nào để phản công ở bước đường cùng, mưu đồ nhằm trì hoãn vận mệnh bị thanh toán. Đối mặt với sự phản công giãy giụa của phe Giang, trong nước phe Tập đã lường trước đẩy nhanh việc tẩy trừ đánh trả phe Giang.
Ngoài nước, chính quyền Tập cùng với Mỹ, Hàn, Nhật liên thủ tăng cường chế tài đối với Triều Tiên. Những hành động điên cuồng của Kim Jong Un rất có thể làm tăng nhanh hành động trảm thủ của Mỹ – Hàn đối với Triều Tiên; mà những hành động điên cuồng của những nhân vật hậu trường, Giang Trạch Dân và Tăng Khánh Hồng… cũng sẽ gia tăng tiến độ đến đích của việc bị thanh toán triệt để.
Tác giả: Tạ Thiên Kỳ
Theo Epochtimes.com

CẢM ƠN NGƯỜI GIỮ LỬA


CẢM ƠN NGƯỜI GIỮ LỬA
Tác giảNgô Minh HằngNgày đăng: 2017-02-26
(Bài thơ này là lời biết ơn, xin gởi đến những NGƯỜI GIỮ LỬA. Người Giữ Lửa đây là cá nhân hay đoàn thể, yêu VN thực sự trong cộng đồng Việt Nam Tị Nạn Cộng Sản trên toàn thế giới. Ở trong nước, NGƯỜI GIỮ LỬA đã tiếp tay giúp đỡ dân oan, làm rạng ngời chính nghĩa Quốc Gia và nêu cao tình dân tộc.Ở hải ngoại, Người Giữ Lửa đã dấn thân, kiên trì đấu tranh chống đảng cộng sản độc tài ở mọi nơi, đã tố giác và đập tan mọi âm mưu tuyên truyền quỷ quyệt và thâm độc của nghị quyết 36 tung ra mọi chốn, khiến kẻ thù thất bại và khiếp sợ. Trong bao năm qua, NGƯỜI GIỮ LỬA đã trung thành bảo vệ và giương cao lá cờ Vàng nhân bản, nhất là, trong giai đọan vàng thau, rối ren hiện tại. )

Trong tình thế rối ren và sôi động
Đảng thực thi nghị quyết cản đường ta
Để mê hoặc kẻ chìm trong ảo mộng
Đảng nhử miếng mồi ngôi vị, đô la
*
Đảng có quyền hành, nhà tù, roi điện
Đảng có công an, súng đạn, xe tăng
Vốn chẳng có tim, đảng không chính thiện
Nhưng có tiền đô,... trăm tỉ, ... ai bằng ....
*
Và đảng có một đảng quyền tàn bạo
Thèm thịt người như hổ, báo, kên kên
Đảng lừa mị, đảng gian hùng, trở tráo
Đảng tung đô mua những kẻ say tiền
*
Thế là có những cờ thay, gió đổi
Những âm mưu qủy quyệt ở tim người
Và lắm kẻ không ngại ngần phản bội
Phản bội quê hương chính nghĩa, giống nòi
*
Họ trà trộn vào cộng đồng tị nạn
Vào truyền thông để đánh phá, tuyên truyền
Làm cô bác có nhiệt tình, ngao ngán
Làm tuổi trẻ ngờ hùng sử tổ tiên !!
*
Họ phản bội bằng trăm mưu ngàn kế
Cốt nối dài tay cho đảng gian hùng
Nào Duyên Dáng,Tiếng Cười, nào văn nghệ
Nào ca sĩ Hồ mắt nỏ, môi cung ....
*
Họ phản bội không cần che mặt nữa
Đón quốc thù, hoa rượu, tiệc liên hoan
Viết báo bất lương, bôi đen chính sử
Che tội dâng Tàu Bản Giốc, Nam Quan ...
*
Họ phản bội không xót thương nòi giống
Như đảng cướp nhà, oan khổ trăm dân
Như bịt miệng người giữa tòa lồng lộng
Như đảng nhốt tù bách hại người dân ...
*
Đảng, tham ác với hành vi tàn bạo
Và ý đồ rải độc rất vô lương
Bị dân Việt khắp năm châu tố cáo
Và biểu tình, đốt lửa sưởi quê hương ...
*
Một ngọn lửa rồi trăm ngàn ngọn lửa
Lửa công tâm chính nghĩa lửa ngoan cường
Lửa sẽ đốt tiêu tan loài bạo chúa
Lửa dựng hòa bình, nhân bản, yêu thương
*
Nếu không có Lửa Vàng, trung nghĩa ấy
Thì hôm nay cờ đỏ khắp nơi rồi !
Trước lửa bỏng, đảng kinh hoàng, run rẩy
Luồn cửa sau như quỉ sợ mặt trời !!!
*
Xin trân trọng cảm ơn NGƯỜI GIỮ LỬA
Ngọn lửa công minh, dũng cảm, quật cường
Mấy chục năm dài, dấn thân từng bữa
Nào quản bão bùng mưa nắng tuyết sương
*
Đường còn dài, đấu tranh còn gian khó
Đồng bào ơi, xin tiếp lửa thêm nào !
Ngọn lửa ấy, Việt Nam mình mới có
Do bốn ngàn năm xương trắng, máu đào ...
*
Do bốn ngàn năm diệt thù, dựng nước
Xin cảm ơn người giữ lửa bấy nay ....

Ngô Minh Hằng 


TQ 'chiếm' Biển Đông, TT Trump đổ lỗi cho ông Obama?

TQ 'chiếm' Biển Đông, TT Trump đổ lỗi cho ông Obama?
SourceVOAPosted on: 2017-02-27


Tổng thống Mỹ Donald Trump và người tiền nhiệm Barack Obama.
Tổng thống Mỹ Donald Trump cho rằng việc Trung Quốc xây “khu phức hợp quân sự” ở Biển Đông “xảy ra dưới chính quyền của ông Obama”, và “đáng lẽ không được cho phép làm vậy”.
Trong cuộc phỏng vấn độc quyền với hãng tin Reuters hôm 24/2, khi được hỏi về các hoạt động quân sự của Trung Quốc ở Biển Đông, “ông chủ” Nhà Trắng nói: “Tôi biết chính xác chuyện đang xảy ra giữa Trung Quốc và Bắc Hàn và mọi nước khác. Nhưng tôi không thích nói chuyện chiến lược quân sự trên báo chí… Tôi không thích”.
“Điều này không xảy ra dưới thời kỳ nắm quyền của Trump mà dưới thời của ông Obama. Nhiều chuyện xảy ra mà đáng lẽ không được cho phép. Một trong số đó là việc xây dựng một khu phức hợp quân sự cực lớn, cực lớn ở giữa Biển Đông”, ông Trump nói tiếp.
Đương kim Tổng thống Hoa Kỳ nói thêm: “Và cũng đừng quên là tôi mới nắm quyền được bốn tuần. Đây là điều đã xảy ra và được bắt đầu ba năm trước và ta có vị thế đàm phán tốt hơn ba năm trước. Tôi không vui vì chuyện đó”.
Đây không phải là lần đầu tiên ông Trump chỉ trích Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông. Trên trang Twitter chính thức với gần 17 triệu người theo dõi, ông viết hồi cuối năm ngoái: “Trung Quốc có hỏi chúng ta việc họ phá giá đồng nội tệ (khiến các công ty của Mỹ khó cạnh tranh), đánh thuế nặng các sản phẩm của chúng ta vào nước họ (Mỹ không đánh thuế họ) hay xây dựng một tổ hợp quân sự đồ sộ ở giữa Biển Đông? Tôi không nghĩ vậy”.
Đoạn tweet mà truyền thông quốc tế cho là “thách thức Trung Quốc” của ông Trump đã được hàng chục nghìn người “thích” và “chia sẻ”.


Tổng thống Donald Trump và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình có cuộc điện đàm đầu tiên trong tháng này.
"Khó đoán định"
Trong khi đó, người được ông Trump chọn làm ngoại trưởng Mỹ, ông Rex Tillerson cũng từng nói cứng rắn về hành động của Bắc Kinh trên vùng biển tranh chấp với nhiều nước, trong đó có Việt Nam.
Trong cuộc điều trần chuẩn thuận vào chức Ngoại trưởng Mỹ cuối năm ngoái, ông Tillerson từng tuyên bố phải chặn Trung Quốc “tiếp cận các đảo nhân tạo” mà Trung Quốc xây dựng ở Biển Đông.
Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh hôm 17/2 gặp ông Tillerson, trong cuộc tiếp xúc được coi là cấp cao nhất đầu tiên giữa phía Hà Nội và chính quyền của Tổng thống Donald Trump bên lề Hội nghị Bộ trưởng Ngoại giao Nhóm các nền kinh tế phát triển và mới nổi hàng đầu thế giới (G20) diễn ra ở thành phố Bonn của Đức. Tuy nhiên, chưa rõ hai bên có bàn tới vấn đề Biển Đông hay không.


Ông Phạm Bình Minh (đứng thứ ba hàng hai, từ trái sang) chụp ảnh chung với người đồng nhiệm nhiều nước như Trung Quốc và Mỹ ở Bonn, Đức, hôm 16/2.
Trong một bài phân tích đăng hôm 26/2 có tựa đề, “Lo ngại sự khó đoán định của ông Trump, Trung Quốc củng cố khả năng hải quân”, hãng tin Reuters viết rằng “giờ với việc Tổng thống Donald Trump cam kết việc cấp tập sản xuất tàu thuyền và gây lo ngại cho Bắc Kinh với cách tiếp cận khó đoán định về các vấn đề nóng như Đài Loan và Biển Đông cũng như Biển Hoa Đông, Trung Quốc đang đẩy mạnh rút ngắn khoảng cách với hải quân Mỹ”.
Mới đây, một hàng không mẫu hạm cùng đội tàu chiến của hải quân Mỹ đã trở lại bắt đầu tuần tra ở Biển Đông giữa bối cảnh có nhiều lo ngại rằng vùng biển tranh chấp này sẽ trở thành một điểm nóng dưới thời kỳ nắm quyền của Tổng thống Donald Trump.
Hải quân Mỹ nói rằng lực lượng của Mỹ, gồm hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson, bắt đầu các hoạt động thường lệ ở Biển Đông hôm 18/2. Đây là lần đầu tiên Hoa Kỳ thực hiện các cuộc tuần tra tự do hàng hải ở vùng biển tranh chấp này kể từ khi Trump lên nắm quyền hồi cuối tháng Một.

----------

ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ

ĐỪNG YÊU NGƯỜI LÀM THƠ
AuthorNguyễn thị Thanh DươngSourceViệt Nam Thư QuánPosted on: 2017-02-27
Đợi cho Quang ra khỏi nhà là mẹ tôi nói ngay: - Anh Quang này trông đứng đắn đàng hoàng đấy, vậy con liệu mà bảo nó tính đến chuyện hỏi cưới đi. Tôi đáp với lòng hãnh diện: - Sớm muộn gì anh ấy cũng phải lên tiếng thôi, con việc gì phải bảo người ta cho nó mất giá trị ! - Mẹ thấy mấy đám trước cũng tử tế như thế này, cứ kéo dài hò hẹn, tìm hiểu mãi rồi ai cũng rút lui, chẳng hiểu họ chê con vì điểm gì? nên lần này con phải chủ động giục cưới cho chắc ăn, kẻo lại thêm một mối tình lỡ. - Mẹ yên tâm, đây sẽ là mối tình cuối cùng của đời con. Mẹ tôi cũng không quá lo xa đâu, có nhiều mối tình đến với tôi, nồng nàn tha thiết bao nhiêu nhưng vẫn không đi đến kết quả tốt đẹp. Mẹ tôi bảo tại tôi lãng mạn quá, trái tim dễ rung động quá, nên yêu nhiều mà chẳng được bao nhiêu, yêu chưa đúng người.
Tôi đã biết yêu từ năm 12 tuổi, hồi đó ở Việt Nam vẫn còn là tuổi của ngây thơ khờ dại. Tôi rất thích ăn mì của cái tiệm ở đầu đường nhà tôi do một người Hoa làm chủ, đứng nấu mì là một anh ba Tàu trẻ, thường thì mẹ dẫn tôi đi hay có khi tôi thèm thì xin tiền mẹ chạy đến tiệm ăn một mình. Dù đi với mẹ hay không, tôi đều thích đứng cạnh xe mì để nhìn ngắm anh Tàu trổ tài nấu mì, anh để một vắt mì vào thùng nước sôi và nhanh chóng vớt lên bằng một cái vợt lưới, bàn tay anh thao tác nhuần nhuyễn, hất tung vắt mì lên vài lần cho ráo nước và sau cùng hất vào tô, bao giờ cũng chính xác, không rớt ra ngoài. Xong anh bày lên những miếng thịt heo nạc thái mỏng còn viền màu đỏ vì đã được ướp xá xíu, một thìa tóp mỡ thái hột lựu, và một thìa củ cải mặn cũng thái hột lựu, rồi mới đến những cọng hẹ cắt khúc ngắn. Anh mở nắp vung thùng nước lèo, cả một mùi thơm bát ngát theo hơi khói bay ra, thuở đó trong mắt tôi thùng nước lèo to, sâu thẳm ấy là một công trình vĩ đại và kỳ bí như trò ảo thuật, vì chẳng biết anh Tàu nấu bằng xương thịt gì, bí quyết gì mà nước lèo thơm ngon thế ? Có bao giờ tôi ăn tô mì mà chẳng húp hết nước sạch sẽ đâu! Khi thì anh Tàu bê tô mì ra bàn cho tôi, khi anh bận thì tôi tự làm lấy vui vẻ. Tôi thích ăn mì và yêu cả anh Tàu nấu mì, không biết vì anh trẻ đẹp trai vui tính hay vì anh là người đã nấu cho tôi những tô mì ngon ? Tôi đến tiệm mì thường xuyên đến nỗi anh Tàu nhớ mặt tôi, có lần anh vừa vung vẩy biểu diễn hất vắt mì vào tô vừa cười cười với tôi : “ Hày, con nhỏ này là khách quen của bổn tiệm mà, để tao cho mày thêm vài miếng thịt”. Hôm ấy tôi ăn tô mì đặc biệt nhiều thịt, vừa sung sướng vì anh nhớ đến tôi, vừa buồn buồn vì anh gọi tôi bằng “mày” và xưng “tao”. Anh Tàu chẳng biết rằng con bé ranh này đang yêu anh, hôm nào không có tiền ăn mì, đi học về qua tiệm tôi đi chậm lại một chút để nhìn thấy anh rồi mới chịu đi nhanh về nhà, tương tư anh nên tôi đã nói với mẹ: “Lớn lên con sẽ lấy anh Tàu bán mì“. Mối tình đơn phương đầu đời có liên quan đến vấn đề ăn uống ấy chỉ tồn tại được một hai năm, không phải vì có vài lần tôi thấy vợ anh đứng nấu mì thay cho anh, là một chị mập ú, luôn luôn mặc áo sát nách để hở hai cánh tay béo mỡ, vừa nấu mì vừa xổ một tràng tiếng Tàu với hai đứa con nhỏ đang luẩn quẩn bên cạnh, mà vì càng lớn tôi càng có nhiều sở thích khác ngoài ăn mì. Tôi thích đọc sách báo, thơ truyện, tôi biết tưởng tượng đến một người yêu thanh tao gấp mấy chục lần anh Tàu của tôi thuở tôi 12 tuổi.
Năm tôi học lớp 11, đã có vài bài thơ đăng báo nên cả lớp “nể mặt” và đồng loạt bầu tôi làm Trưởng ban báo chí của lớp, sau khi tôi đi họp để bầu Trưởng ban báo chí của toàn trường, tôi phải đứng trước lớp báo cáo lại kết quả buổi họp đó. Tôi đâu có tài ăn nói trước đám đông, trong khi bao nhiêu con mắt đang đổ dồn vào tôi, làm tôi bối rối thì ít mà thằng lớp trưởng đứng bên cạnh làm tôi bối rối thì nhiều, vì tôi yêu và nể nó, tính tình nó hiền lành, ăn nói lưu loát và có tài lãnh đạo. Tôi lí nhí kể lại buổi họp cho thằng lớp trưởng, khi một người ngồi dưới hỏi chị trưởng ban báo chí lớp ơi ! đã bầu xong trưởng ban báo chí toàn trường chưa? Thì thằng trưởng lớp dõng dạc trả lời giùm tôi “Chị cho biết là chưa có bầu”. Cả lớp cười ồ lên còn tôi thì đỏ mặt. Lớp trưởng vội vàng sửa lại, nói đầy đủ hơn: “Chị cho biết là chưa có… bầu trưởng ban báo chí toàn trường”. Tình yêu là một trò chơi quanh quẩn, trong khi tôi yêu thầm thằng lớp trưởng, nó chẳng thèm để ý đến tôi, (bụt nhà không thiêng?) thì một thằng bên lớp 12 lại trồng cây si tôi mê mệt, luôn luôn tôi thấy có cặp mắt nào đó đang nhìn mình, những lúc tôi đang ăn chè đá đậu hay chấm mút trái cóc chua ngọt với muối ớt trước cổng trường đều bị nó bám sát không rời, làm tôi phải nhịn thèm các món đó luôn vì mắc cở, cho đến cuối năm đó nó rời khỏi trường tôi mới được tự do ăn uống trở lại. Lá thư tỏ tình nó gởi tôi do một đứa bạn cùng lớp đưa lại chẳng bao giờ tôi trả lời vì tôi không yêu nó. Sau 1975 nó đi vượt biên với vợ con và mất tích ngoài biển khơi. Tôi nghĩ đời tôi có hai cái may, nếu mối tình với anh ba Tàu mà thành sự thật thì bây giờ tôi đã là chị ba Tàu, chắc cũng mặc áo sát nách đứng nấu mì thay cho chồng và quát tháo lũ con om sòm bằng tiếng Tàu rồi ! hoặc nếu tôi lấy anh chàng lớp 12 si tình kia thì giờ này tôi cũng mất tiêu trên biển với nó rồi !
Cho đến năm tôi 20 tuổi, trước khi đi định cư ở Mỹ thì trong tâm hồn tôi đã có một đống những người tình lý tưởng lấy ra từ trong tiểu thuyết và phim ảnh, Rhett Butler của “Gone With The Wind”, Zhivago của “Dr. Zhivago”, hay ông linh mục Ralph của “The Thorn Birds” hay “chú” Sách tử tế và bao dung yêu vợ trong “Tình nghĩa vợ chồng” của Leon Tolstoi do Bảo Sơn dịch v.v… Tôi từng bị tiếng sét ái tình với người trong phim truyện, thì với người đời bằng xương bằng thịt là lẽ đương nhiên, nhưng dù sét đánh dữ dội thế nào tôi cũng không bao giờ chết, yêu nhanh và quên cũng nhanh. Mẹ tôi bảo tính tôi lãng mạn, mê làm thơ, mê đọc thơ nhiều quá rồi nó vận vào người, toàn là những mộng mơ ảo tưởng ! Đã hơn 30 tuổi rồi mà vẫn chưa “tỉnh” người ra để kiếm một tấm chồng, để sinh con đẻ cái như người ta. Tôi chống chế, thời buổi này người ta lập gia đình trễ sau khi đã có công danh sự nghiệp. Mẹ tôi lẩm bẩm, nhưng con không bận học hành, không làm ăn buôn bán, chỉ đi làm hãng xưởng thì sự nghiệp gì mà chờ đợi cho nó già cả người hở con?
Ba mươi mấy tuổi ! chưa già, nhưng cũng không còn trẻ ! Tôi không “nhìn lên trời” để tìm Rhett Butler hay Dr. Zhivago nữa, mà đã hạ tiêu chuẩn, tìm nhũng người thường xung quanh tôi, lần này tôi sẽ không để mất Quang vì tôi yêu anh và anh cũng yêu tôi như thế.
Đã mấy tuần trôi qua, chẳng hiểu sao Quang không liên lạc với tôi, cell phone và e-mail đều im lặng. Lạ quá ! những tín hiệu tôi gởi đi nhưng anh vẫn không hồi đáp. Một người bạn thân của tôi báo cho tôi một tin không thể tin nổi là Quang đang quen với một người con gái khác, tôi cười khỉnh vào mặt bạn tôi rằng, đó là tin đồn thất thiệt, mày phải nhớ là Quang yêu tao như thế nào! chiều chuộng từng sở thích của tao như thế nào ! và nhất là Quang yêu thơ của tao nũa ! Anh tìm đâu ra một người yêu vừa lãng mạn vừa biết làm thơ ? người nào mà lấy tao thì cuộc đời sẽ đẹp như thơ.
Tôi bỗng nhận được lá thư của Quang gởi từ bưu điện. Chẳng hiểu sao E-mail tiện lợi, anh không dùng, hay anh muốn cứu giúp ngành bưu điện đang ế ẩm, để các mailman có việc làm ?
Thái độ im lặng thật lâu đã lạ, cách liên lạc của anh càng lạ hơn làm tôi hồi hộp khi bóc thư ra, nhưng tôi vẫn tin rằng đó là một lá thư dài tràn đầy lời thương nhớ và tới tấp xin lỗi em yêu ! Tôi trải tờ thư phẳng phiu ra và khoan khoái đọc:
Thương gởi em ! (biết ngay mà, tôi nghĩ )
Suốt mấy tuần qua, anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi viết lá thư này. Anh phải viết bằng thư tay để em đọc xong và suy ngẫm, chứ gởi qua e-mail coi chừng em delete mất !
Em ơi, chúng mình đã yêu nhau hơn một năm trời, đã bao lần hò hẹn, gặp gỡ tìm hiểu nhau, đủ để đi đến một quyết định… (đọc đến đây tôi nhắm mắt lại, thở phào một cái sung sướng trước khi đọc tiếp lời cầu hôn năn nỉ của anh ta)…
Anh nhận thấy một điều rất rõ ràng là : Anh không thể lấy em ! Có nghĩa là chúng mình sẽ chia tay từ đây ! Vì em lãng mạn quá, em như sống ở trên mây, anh đã cố gắng chiều chuộng em, nhưng thà chiều chuộng một đứa trẻ, khi nó lớn lên một chút là thôi, còn chiều chuộng những đứa làm thơ như em thì phải cả đời.
Em đâu có biết, anh đã mệt mỏi căng thẳng biết bao để chiều lòng em ! Nừa đêm anh đang ngủ ngon để mai đi làm sớm thì em gọi cell phone đánh thức anh dậy để… khoe một câu thơ vừa hiện ra trong đầu, em đọc cho anh nghe, anh mắt nhắm mắt mở chỉ thèm ngủ chứ đâu có thèm nghe thơ, dù hay cỡ nào cũng không thành vấn đề đối với anh trong lúc này. Vậy mà anh phải khen hay, nhưng em không tin, còn bắt anh phân tích hay ở chỗ nào? Anh đành làm nhà phê bình văn học thơ em cho tới sáng, cho tới giờ đi làm. Anh không lạng quạng lái xe đụng người ta trên highway đầy nghẹt xe là may phước cho nhà anh rồi.
Những lúc hai đứa mình đi chơi, anh đang lái xe đến một địa điểm nào đó đã định trước, thì em chỉ huy anh phải quẹo hết con đường này đến con đường khác, mặc dù em không biết nó về nơi đâu ! Nhưng đó là những con đường có hàng cây đẹp làm em mơ mộng, nổi máu muốn làm thơ.
Cái hôm mình đi ăn đám cưới một người bạn, em còn nhớ không? Chỉ vì anh đi theo những con đường thơ mộng đó theo bất chợt cảm hứng của em, mà đến trễ 3 tiếng đồng hồ, vượt hẳn kỷ lục đi trễ của người Việt Nam mình khá xa !
Yêu em nên anh ráng hy sinh, nhưng chuyện chiều chuộng em cuối cùng vừa rồi thì anh chịu hết nổi, và em có còn nhớ không? Đó là một buổi chiều Chủ Nhật, ngày vui của Weekend đã tàn, ai cũng cần nghỉ ngơi để thứ Hai đi làm, trời lại đang gió mưa, thật ấm cúng khi được ngồi ở nhà ăn bữa cơm chiều, hay xem tivi, đọc báo… thì em phone cho anh, đến gặp em gấp. Anh vội vàng thay đồ đến nhà em, tưởng em đang gặp chuyện gì khó khăn, cần có anh giúp một tay. Thì ra em rủ anh đi dạo phố chiều mưa với em cho …. vui, cho romantic. Em ơi, lúc đó mẹ anh mà bị bệnh, kêu anh ra chợ mua cho bà hộp thuốc, chưa chắc gì anh muốn đi, nhưng vì yêu em, thấy em phấn khởi , thích thú quá, anh đành chiều. Trời mưa rả rích, gió lạnh từng cơn, trên con đường lá rụng ướt đẫm nước mưa, anh cầm dù che cho em là chính, còn anh hứng toàn bộ cơn mưa, ngày xưa còn bé, anh khoái tắm mưa, còn hôm đó anh tắm mưa bất đắc dĩ, mưa ướt anh từ đầu đến chân, người anh run lên vì lạnh, nhưng anh không dám kêu ca, để tôn trọng tâm hồn thi sĩ của em, để cho em hoàn tất được ý thơ cho bài “Hai đứa đi trong chiều mưa gió”.
Khi bài thơ ấy được đăng báo, may ra có một vài người cảm động vì thơ em, nhưng anh phải đánh đổi với cái giá rất đắt, suýt nữa bằng cả một sinh mạng ! Anh về nhà, tối hôm đó bị cảm lạnh, lên cơn sốt cao hừng hực, mẹ anh biết chuyện vừa xót xa thương con vừa tức giận, mắng anh là thằng ngu ! Nó đã dở hơi mà mày cũng dở hơi theo nó đi trong mưa như thế à ? Tao nói cho mày biết nhé, dù con dở hơi ấy có giàu, có đẹp đến đâu cũng không bao giờ tao muốn nó về làm dâu nhà này (Anh xin thề đây là nguyên văn lời của mẹ anh, chứ anh không nỡ gọi em là “con dở hơi”, cho dù anh thấy điều ấy cũng… không sai).
Hôm sau anh phải nghỉ làm, đi Bác sĩ và nằm nhà suốt tuần.
Em, một người làm thơ, có tâm hồn nhạy cảm vô song, một chút nắng đổi màu, một cơn gió xao xác chuyển mùa, hoa lá kia đang nở hay héo tàn… em biết ngay, em sản suất ra thơ ngay. Nhưng anh nằm ốm bệnh lu bù ở nhà thì em không biết, em chẳng đoán ra, chỉ gởi những lời nhắn khơi khơi trên e-mail hay cell phone là “Gọi lại cho em gấp ! Đến nhà em gấp !”
Em không hề thắc mắc là vì sao anh vắng mặt, vì sao anh im lặng, mà chỉ ra lệnh cho anh đến với em.
Sau trận ốm suýt chết oan đó, đọc thấy lời nhắn của em, anh sợ quá, sợ em lại rủ anh đi trong một cơn mưa gió cho một bài thơ khác sắp hiện ra trong đầu em, hay bắt anh chở đi lòng vòng khắp các nẻo phố phường có hàng cây lá đẹp, đến chóng cả mặt, và tốn cả xăng, thời buổi kinh tế khó khăn, giá dầu thô lên 82 đồng một thùng, em biết chưa ?
Nhờ trận ốm đó, anh đã tìm ra một chân lý là “Đừng yêu người làm thơ”, những đứa làm thơ như em, chỉ làm thiệt hại đến người khác, chỉ nương tựa vào người khác. Anh đến nhà em, lần nào cũng thấy mẹ em đang nấu cơm, chưa bao giờ anh thấy em đứng trong bếp, dù chỉ để cắt một cọng hành ! Anh dám chắc là trong đời em chưa bao giờ biết luộc rau muống, chứ đừng nói tới các món cầu kỳ khác ! Thế mà đã mấy lần em mời anh đến nhà ăn cơm chiều, em tự hào khoe, mẹ em kho cá, mẹ em nướng thịt ngon lắm, hay bất cứ món gì khác, mẹ em đều nấu ngon hết.
Em ơi, nếu anh lấy em, ai sẽ nấu cơm cho anh ăn? Nên anh đã tưởng tượng ra thảm cảnh tương lai, anh sẽ phải làm bếp và nếu có con anh sẽ kiêm luôn phần trông con, giặt giũ, quét dọn nhà cửa, để cho em rảnh tay làm thơ. Vì thế, anh quyết định chia tay em để quen với người khác, một con người thực tế 100 % , không biết làm thơ gì cả ! Chẳng sao, anh mở báo, mở net ra, có cả đống nhà thơ cho anh đọc, cần gì phải cưới một nhà thơ về để phải chiều nó cho mệt cuộc đời? Còn người vợ thực tế của anh sẽ biết đi chợ, sẽ biết lo cho anh miếng ăn, giấc ngủ.
Anh may mắn thoát khỏi tay em, nhưng anh chưa yên tâm đâu, sau này anh sẽ để di chúc truyền đời cho các con, các cháu anh để cho chúng biết mà tránh xa “Đừng yêu người làm thơ”.
Hôn em lần cuối.
Tái bút : Dù sao anh cũng luôn cầu mong em sớm kiếm được một người khác để thay anh dìu em đi trong mưa cho những bài thơ sắp tới của em. (anh tin rằng cuộc đời này lúc nào cũng có sẵn những thằng ngu như anh).
Đọc xong lá thư tôi vừa tức vừa đau khổ, yêu tôi được lãng mạn thế, anh không happy thì thôi, mà còn kết tội tôi và chấm dứt mối tình đang tha thiết. Tôi vùi đầu trong chăn, trong gối, để mặc cho nước mắt tuôn rơi và cõi lòng tan nát.
Nhưng tôi chợt vùng dậy, chạy ra lấy giấy bút ghi vội một đề tài, một câu thơ vừa xuất hiện trong đầu, vì trong đau khổ hồn thơ bỗng lai láng, nên dù buồn đứt ruột vẫn có xen lẫn một chút vui thú vì câu thơ vừa ý. Nay mai tôi sẽ có bài thơ đăng báo là “Hai đứa chia tay trong chiều mưa gió” Và nếu đúng như lời Quang đã nói trong thư, tôi lại chờ đợi một anh chàng ngu ngơ, lù khù nào đó sẽ đi vào đời tôi, để tha hồ mộng mơ tiếp, và hi vọng lần này sẽ… kiếm được một tấm chồng đồng điệu, biết yêu người làm thơ.
Nguyễn thị Thanh Dương

---------

Quảng Bình: Kinh hoàng clip cả vùng biển bị biến thành màu đỏ


Bạn đọc Danlambao - Hôm 26/2/2017, trên facebook xuất hiện một đoạn clip do ngư dân ghi lại cho thấy những hình ảnh đáng sợ khi cả một vùng biển ngoài khơi bất ngờ bị chuyển sang màu đỏ như máu.

Khu vực xảy ra cảnh tượng trên là tại vùng biển Quảng Bình, cách cửa biển Sông Gianh khoảng 24 hải lý.

Theo quan sát từ video, mặt biển bị bao phủ bởi những váng nước màu đỏ có kích thước rộng lớn và không tan trong nước biển. 

Hiện tượng tương tự cũng đã xuất hiện tại nhiều nơi trên vùng biển các tỉnh miền Trung,  nhưng cho đến nay các cơ quan chức năng vẫn chưa đưa ra được bất cứ câu trả lời thuyết phục nào. Mọi nghi ngờ tiếp tục đổ dồn vào việc xả thải của Formosa.
Bạn đọc Danlambao

Vấn đề hòa hợp hòa giải và công cuộc bảo vệ cờ vàng

Phạm Khắc Trung (Danlambao) - Làm sao chúng ta có thể hòa hợp với bọn bán nước buôn dân cho được? Vua Lê Thánh Tôn đã chỉ dụ rằng: “Nếu dám đem một thước một tấc của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di”! Mỵ Nương chỉ là nạn nhân của cuộc tình giả trá, kết cuộc cũng không khỏi bay đầu dưới làn kiếm của vua cha! Càng ngày mọi người đều thấy rõ nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng: Khởi từ công hàm bán nước do Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ấn ký ngày 14-09-1958 gửi Thủ Tướng Chu Ân Lai với nội dung “Chính phủ nước VNDCCH ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ nước CHND Trung Hoa quyết định về hải phận Trung Quốc (bao gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa)", đến Hội Nghị nhục nhã ở Thành Đô 1990: CSVN cúi lạy xin làm tay sai cho Tàu khựa, mở đầu cho thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 5.

Trong pho kiếm hiệp "Tiếu ngạo giang hồ", Kim Dung nêu lên một xã hội điên cuồng trong ảo tưởng quyền lực. Võ lâm phân chia thành hai bờ đối cực: Một bên là Minh giáo, biểu tượng cho chế độ độc tài chuyên chế, đại biểu cho ý thức hệ “duy địa” (duy vật).

Một bên là Ngũ nhạc kiếm phái (gồm Tung Sơn, Hoa Sơn, Hằng Sơn, Thái Sơn, Hành Sơn), Thiếu Lâm, Võ Đương, Thanh Thành và những phái nhỏ khác như Côn Lôn, Không Động…, là hình tượng cho những đảng phái chính trị và tôn giáo của xã hội đa đảng, đại biểu cho ý thức hệ “duy thiên” (duy tâm).

Cả hai phe đều muốn tiêu diệt nhau mà giành lấy độc quyền trong sự thống nhất võ lâm, đưa đến những trường máu tanh giết chóc không nguôi…

Thế gian điêu linh trong cơn mưa giết chóc, thanh trừng…

Lòng người ngao ngán trong cơn lốc khủng bố, ám hại…

Đâu là cái lẽ công chính của đạo lý và lẽ thích nghi của sự lý? 

"Tiếu ngạo giang hồ" là tên khúc cầm tiêu hợp tấu, do Lưu Chính Phong, cao thủ phái Hành Sơn trong Ngũ nhạc kiếm phái, cùng Khúc Dương Trưởng Lão của Ma giáo hợp soạn.

“Thiên Nhạc Ký trong bộ Lễ Ký viết: “Nhạc giả âm chi sở do sinh giã: Nhạc do âm mà sinh ra”. Âm khởi phát do tự lòng người, lòng người cảm ngoại vật mà động, cho nên mới hình ra ở cái thanh. Những thanh tương ứng với nhau rồi biến ra thành phương, tức là thành cung bậc trong đục cao thấp, gọi là âm. Âm chia ra làm năm bậc là: cung, thương, giốc, chủy, vũ (năm âm này theo luật Hoàng Cung gọi là năm chính thanh và hai biến thanh là biến cung và biến chủy, có khi gọi là thanh văn và thanh vũ, gồm tất cả là bẩy thanh, nhưng khi nói âm nhạc thì thường chỉ năm âm chính chứ không nói bẩy thanh). Đem các âm so vào những nhạc khí để đánh ra tiếng; những tiếng: kim thạch ti trúc; những đồ múa: can (khiên), thích (búa), vũ (lông chim sả), mao (lông đuôi bò); và những thi phú ca vịnh, gồm tất cả gọi là nhạc. Cái tác dụng của nhạc cốt hòa thanh âm cho tao nhã, để di dưỡng tính tình, cho nên Khổng Tử nói: “Trí nhạc dĩ trị tâm, trắc dị trực từ lượng chi tâm du du nhiên sinh hỹ: Xét cho cùng các lẽ về nhạc để trị lòng người, thì cái lòng giản dị, chính trực, từ ái, thành tín, tự nhiên phơi phới mà sinh ra” (Lễ Ký: Tế Nghĩa, XXIV)” (Nho Giáo, Trần Trọng Kim, trang 156-158).

Như thế, Kim Dung muốn nêu lên một ước vọng thầm kín, muốn thấy được một sự “thoát xác” của phe hiếu chiến thích xâm lược, để đem lại “diễn tiến hòa bình” cho nhân loại, nghĩa là ông muốn thấy sự bừng tỉnh của lễ nhạc, sự thức tỉnh của đạo nhân. 

Đọc đến đây, xin ai đó chớ vội mừng thầm, đừng lẫn lộn với những cụm từ "Hòa hợp hòa giải" đã bị Việt cộng cùng đám Việt gian lợi dụng và gây nhiều tranh chấp. Hãy nhìn vào cung cách nhà cầm quyền CSVN đối xử với dân oan, người bất đồng chính kiến, những nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và môi trường trong nước ra sao sẽ rõ! 

Làm sao chúng ta có thể hòa hợp với bọn bán nước buôn dân cho được? Vua Lê Thánh Tôn đã chỉ dụ rằng: “Nếu dám đem một thước một tấc của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di”! Mỵ Nương chỉ là nạn nhân của cuộc tình giả trá, kết cuộc cũng không khỏi bay đầu dưới làn kiếm của vua cha!

Càng ngày mọi người đều thấy rõ nguy cơ mất nước về tay Trung Cộng: Khởi từ công hàm bán nước do Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ấn ký ngày 14-09-1958 gửi Thủ Tướng Chu Ân Lai với nội dung “Chính phủ nước VNDCCH ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của chính phủ nước CHND Trung Hoa quyết định về hải phận Trung Quốc (bao gồm các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa)", đến Hội Nghị nhục nhã ở Thành Đô 1990: CSVN cúi lạy xin làm tay sai cho Tàu khựa, mở đầu cho thời kỳ Bắc thuộc lần thứ 5.

Từ đấy đến nay, bao thảm cảnh dở khóc dở cười xảy ra không ngớt: Một bloger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải bị bắt vì tội trốn thuế, một Phạm Thanh Nghiên bị tù vì tội tọa kháng trước nhà, cùng rất nhiều người khác bị kết án nặng nề như LS Lê Chí Quang, blogger Tạ Phong Tần, nhạc sĩ Việt Khang, Bùi Thị Minh Hằng v.v…, cũng chỉ vì dám hiên ngang lên tiếng phản đối Trung Cộng chiếm đóng 2 đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam ta. 

Rồi những cuộc biểu tình được gọi là tự phát để phản đối Trung cộng lấn áp Việt Nam ngoài Biển Đông cũng bị đàn áp hết sức dã man: Nào là người biểu tình yêu nước bị bốn công an khiêng như khiêng heo cho một sĩ quan công an khác liên tiếp đạp lên mặt, nào là công an đánh đập rồi lùa bắt người biểu tình yêu nước lên xe buýt chở nhốt vào trại phục hồi nhân phẩm Lộc Hà… Thử hỏi, có một đất nước nào mà nhà cầm quyền lại bắt bớ, đàn áp người dân của mình biểu tình vì lòng yêu nước như đảng và nhà nước CSVN?! 

Ngày 16 tháng 05 năm 2013, Tòa án tỉnh Long An kết án hai sinh viên yêu nước Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên với hai bản án hết sức nặng nề về tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN”, trong đó có hành vi dùng máu pha loãng với nước rồi viết vào một mảnh vải “có nội dung không hay về Trung Quốc”. Thế nào là nội dung không hay về Trung Quốc? Chỉ vì câu viết "có nội dung không hay về Trung Quốc" mà tòa án tuyên xử Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN" chăng? Hóa ra cái nhà nước CHXHCNVN là tổ chức tôi đòi cho Trung cộng ư? Sao không đổi khẩu hiệu "Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội" thành "Yêu nước là yêu Tàu khựa" luôn cho gọn?

Nhà văn Dương Thu Hương, người đảng viên có mặt trong đội quân "tiến về Sài Gòn giải phóng thành đô” ngày 30/04/75, đã bừng tỉnh cơn mơ kêu gọi: “Quân đội nhân dân hãy đứng lên để cùng toàn dân chém chết “14 con đĩ Mỵ Châu Việt cộng” đang nằm dạng háng chờ “bọn Trọng Thủy Tàu cộng” đến để dâng nỏ thần và đất nước VN!” 

Thật ra thì phải đợi đến ba năm sau khi Nhậm Ngã Hành chết rồi thì khúc "Tiếu ngạo giang hồ" mới được Nhậm Doanh Doanh cùng Lệnh Hồ Xung hợp tấu. 

Tổng Thống Nga, Boris Yeltsin đã quả quyết: “Cộng sản không thể nào sửa chữa mà cần phải đào thải nó”. Điều đó có nghĩa là tiến trình hòa giải hòa hợp khả thi, hợp lý và được chấp nhận bởi đại khối dân tộc, chỉ có thể thực hiện được sau khi đảng cộng sản Việt Nam cáo chung. Lúc đó, cũng giống như Liên Bang Nga hậu cộng sản, họ đã bỏ cờ đảng và lấy lại Quốc kỳ thời Nga Hoàng làm biểu tượng cho quốc gia. Việt Nam ta hậu cộng sản cũng vậy, phải bỏ cờ đảng và thay thế bằng lá cờ dân tộc là Đại Nam Quốc kỳ từ thời Vua Thành Thái là việc hết sức khả thi.

Nhìn lá cờ vàng ngạo nghễ tung bay trên bầu trời các nước Tự Do khắp thế giới, nay đã len lỏi góp mặt trong hàng ngũ sinh viên yêu nước Sài Gòn, Hà Nội..., nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, kẻ chiến thắng hụt hơi (lẫn dở hơi), thấu hiểu hơn ai hết, cái tiềm lực của chính nghĩa quốc gia vẫn vững bền, và khả năng khôi phục là điều tất yếu, nên bọn chúng mới hoảng sợ mà tung ra nghị quyết 36, mong triệt hạ lá cờ vàng bằng mọi thủ đoạn. Đó là bối cảnh của công cuộc Bảo Vệ Cờ Vàng giữa người Việt Quốc Gia khắp thế giới, với tập đoàn CSVN và bè lũ tay sai Việt gian trở cờ được công bố chính thức là 80.000 tuyên truyền viên mạng, được chính quyền CSVN huấn luyện và trả lương để làm việc theo đơn đặt hàng.

Thử liên tưởng đến bối cảnh của Hồi 219, mang tên "Lệnh Hồ Xung từ biệt người yêu" trong truyện "Tiếu ngạo giang hồ". Hồi 219 bắt đầu bằng cái chiến thắng không đối thủ trên ngọn núi Hoa Sơn, khiến Nhậm Ngã Hành giận uất người vì công cuộc bố trí nhân lực để diệu võ dương oai tốn kém không biết bao nhiêu tâm sức của lão đã trôi theo mây khói, khi đối thủ của lão đã tự tận diệt lẫn nhau (trích):

"Hướng Vấn Thiên cùng bọn trưởng lão ngơ ngác nhìn nhau. Ai cũng ra chiều cụt hứng. 

Chuyến này Triêu Dương thần giáo cử bọn nhân mã đến núi Hoa Sơn họ đã bố trí cực kỳ chu đáo. 

Chẳng những họ điều động hết những tay cao thủ bản giáo mà còn mời anh hùng hào kiệt ở khắp các bang, các trại, các động, các đảo cùng đến phó hội. 

Mục đích của họ đi chuyến này là để thu phục Ngũ nhạc kiếm phái. Nếu Ngũ nhạc kiếm phái không chịu hàng phục thì Triêu Dương thần giáo quy tụ họ vào một chỗ để tàn sát. Như vậy oai danh Nhậm Ngã Hành và Triêu Dương thần giáo từ nay sẽ chấn động khắp thiên hạ. Cả hai phái lớn là Thiếu Lâm và Võ Đương cũng không dám kháng cự nữa. 

Cái mộng muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ trông vào cuộc oanh liệt trên ngọn Triêu Dương để làm khởi điểm. 

Không ngờ lúc đến nơi thì Tả Lãnh Thiền, Nhạc Bất Quần, Mạc Đại tiên sinh và mấy nhân vật tiền bối nổi danh phái Thái Sơn đều bị chết hết. Cả bọn đệ tử hậu bối bổn phái cũng chỉ còn lại một số rất ít. 

Thế là bao nhiêu công trình bày đặt kế hoạch cùng tập dượt để ra mắt biến thành vô dụng. Trách nào lão chẳng buồn thiu". (ngưng trích)

Và bối cảnh cuộc đấu tranh bắt đầu kể từ sau lúc Lệnh Hồ Xung quyết liệt từ chối gia nhập Triêu Dương Thần Giáo, đành hy sinh tình yêu để cùng giáo chúng Hằng Sơn chiến đấu mà chu toàn danh dự và trách nhiệm của mình (trích): 

"Lệnh Hồ Xung chờ cho tiếng cười dừng lại rồi dõng dạc nói: 

− Vãn bối được giáo chủ có thịnh tình kêu gia nhập quý giáo và truyền cho ngôi cao chức trọng nhưng vãn bối là người không biết tuân giữ mực thước. Nếu vãn bối gia nhập quý giáo thì nhất định sẽ làm hư việc lớn của giáo chủ. Vãn bối đã nghĩ kỹ rồi, mong rằng giáo chủ thu hồi đề nghị đó. 

Nhậm Ngã Hành trong lòng tức giận vô cùng, lão cất giọng lạnh như băng hỏi lại: 

− Công tử nói vậy là nhất quyết không gia nhập Thần giáo ư? 

Lệnh Hồ Xung đáp: 

− Đúng thế! 

Chàng đáp hai tiếng như đanh đóng cột tuyệt không ngần ngại chi hết. 

Quần hào nghe chàng nói vậy không khỏi thất sắc. 

Nhậm Ngã Hành lại nói: 

− Trong mình công tử chứa nhiều luồng chân khí dị chủng và hiện nay đã phát tác. Từ đây mỗi lần phát bệnh là một lần trầm trọng hơn. Cách phá giải chứng này khắp thiên hạ chỉ có một mình bản tòa biết mà thôi. 

Lệnh Hồ Xung đáp: 

− Ngày trước ở Cô Sơn mai trang thành Hàng Châu, giáo chủ đã nói tới vụ này. Vừa rồi vãn bối lại được nếm mùi những luồng chân khí dị chủng phát tác thì quả nhiên thấy khổ sở vô cùng tưởng chết đi còn hơn. Nhưng bậc đại trượng phu đã chen chân vào chốn giang hồ thì chuyện sinh tử, vui buồn cũng chẳng để tâm đến làm chi. 

Nhậm Ngã Hành hắng dặng một tiếng rồi nói: 

− Công tử vẫn giở giọng quật cường, cứng cỏi. Bữa nay phái Hằng Sơn của công tử là ở trong tay bản tòa. Bản tòa không để cho họ sống sót một người xuống núi là việc dễ như trở bàn tay. 

Lệnh Hồ Xung nói: 

− Đệ tử phái Hằng Sơn tuy đều là hạng nữ lưu nhưng không biết sợ hãi. Giáo chủ muốn giết thì giết! Bọn vãn bối chỉ biết liều chết để chu toàn là yên chuyện. 

Nghi Thanh vẫy tay một cái, quần đệ tử phái Hằng Sơn đều đến đứng sau lưng Lệnh Hồ Xung. 

Nghi Thanh lại lớn tiếng tuyên bố: 

− Toàn thể chúng ta chỉ biết theo mệnh lệnh của chưởng môn, dù chết cũng không sợ.

Quần đệ tử đồng thanh hô theo: 

− Chết cũng không sợ. 

Trịnh Ngạc nói: 

− Anh hùng hảo hán trên chốn giang hồ đều biết đến phái Hằng Sơn ta bữa nay thà chết chứ không chịu nhục, hết sức chiến đấu để tiếng thơm cho đời sau. 

Nhậm Ngã Hành tức giận đến cùng cực lại ngửa mặt lên trời cười rộ nói: 

− Bữa nay bản tòa giết các người tất mang tiếng là ngấm ngầm bố trí mai phục để ám toán. Lệnh Hồ Xung! Ngươi dẫn bọn đệ tử của ngươi về núi Hằng Sơn. Trong vòng một tháng bản tòa sẽ thân hành lên núi Kiến Tĩnh. Khi ấy mà trên núi Hằng Sơn còn sống sót một con gà hay một con chó thi Nhậm mỗ này không đáng kể nữa. 

Giáo chúng Triêu Dương thần giáo lại reo ầm ĩ: 

− Thánh giáo chủ muôn năm trường trị, nhất thống giang hồ! Phen này lên núi Hằng Sơn giết sạch sành sanh, gà chó cũng không bỏ sót". (ngưng trích)

Trong thực tế, "khi đồng minh tháo chạy", Dương Văn Minh hành xử y hệt Lao Đức Nặc, nghĩa là lễ mễ dâng miền Nam cho Việt cộng làm quà, hầu mong đổi lấy một chức Trưởng Lão nào đấy. Nhưng Nhậm Ngã Hành đã chẳng đoái hoài, còn sai bắt nhốt Lao Đức Nặc vào hậu động để xử trị sau.

Hơn nữa, Việt cộng đã không có cái hùng tâm và dũng khí của Nhậm Ngã Hành, nên thay vì thả giáo chúng Hằng Sơn về núi Kiến Tĩnh và hẹn một tháng sau sẽ đến tiêu diệt không bỏ sót một con chó một con gà, thì Việt cộng lại thẳng tay trả thù miền Nam một cách man rợ bằng hàng loạt các chiến dịch như: cải tạo quân nhân cán chính miền Nam, đổi tiền để cướp đoạt tài sản, cải tạo công thương nghiệp, lùa dân thành thị đi kinh tế mới để chiếm nhà, đánh tư sản..., đã khiến cho "cái cột đèn đi được cũng bỏ đi"...

Những người may mắn đến được bến bờ Tự Do dưới nhiều hình thức, hoặc là “người di tản buồn”, hoặc “thuyền nhân”, hoặc theo diện HO hay đoàn tụ gia đình…, nói chung cũng vì không thể sống chung với loài cộng phỉ. Khi vội vã ra đi, họ chỉ đem theo được cái di sản văn hóa dân tộc héo mòn, cùng với hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ của Tổ Quốc trong tim. Không ai ra đi mà không nguyện với lòng, rằng cố gắng giữ gìn để mong ngày phục hoạt, bởi hơn ai hết, họ ý thức được rằng, mất đất còn tậu lại được, chứ mất cái giá trị tinh thần là văn hóa dân tộc và cái hồn thiêng Tổ Quốc rồi là kể như tiêu! Bởi vậy mà trong những năm đầu nơi hải ngoại, không ai nêu vấn đề treo hay không treo cờ vàng trong những ngày hội hè, sinh hoạt, vì cờ vàng là lòng tự hào dân tộc, là niềm tin vững chắc vào tương lai, là biểu tượng của Tự Do − Dân Chủ, là giá trị thiêng liêng mà người Việt tỵ nạn cộng sản đã liều thân đánh đổi. 

Nhưng rồi Nghị Quyết 36 xuất hiện làm xáo trộn cuộc sống của người Việt hải ngoại: Bàn tay dơ bẩn của Việt gian cộng sản đã vươn dài ra khỏi nước, cố triệt hạ nốt phần văn hóa dân tộc còn rơi rớt bên ngoài, trong âm mưu triệt hạ cờ vàng, mong biến chúng ta thành "những kẻ vô tổ quốc, sống thất tha thất thểu như những bóng ma chập chờn, để chỉ còn trơ lại cái xác không hồn, với những đoàn lũ trơ trọi từ trong tâm trí, sống bơ vơ như những con thú lạc bầy, để rồi sẽ chết dần chết mòn mà tuyệt chủng, bởi đã bị tước đoạt mất những giá trị dân tộc, những cái làm nên sinh thú cho cuộc sống đáng sống của con người", trong mục tiêu bán rẻ dân tộc cho Tàu, để từng bước Hán hóa nốt mảnh đất cuối cùng của Việt tộc!!!

Tổng Bí Thư đảng cộng sản Liên Xô, ông Mikhail Gorbachev, nói: "Tôi đã bỏ nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền dối trá". Thủ đoạn tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản Việt Nam rất tinh vi, nhưng ngày nay nhờ sự bành trướng của hệ thống Internet toàn cầu, nguồn thông tin được kiểm chứng một cách chính xác và nhanh chóng, nên chúng không còn cơ hội dối trá được như xưa. Cái “ngọn cờ Độc Lập Dân Tộc từng khởi nghiệp cho đảng” lộ nguyên hình là chiêu bài mị dân của bè lũ bán nước "hèn với giặc ác với dân", nên quay lại trói chân tay đảng, khiến đội ngũ tuyên truyền mà đảng vẫn tự hào trở nên vụng dại, thể hiện qua: (1) Thái độ hận thù: hung hăng, thách đố, gây hấn, tấn công... (2) Ngôn từ bạo lực: hỗn hào, khinh miệt, khiếm nhã... (3) Hành vi bất lương: điêu ngoa, bới móc đời tư, bôi nhọ cá nhân... (4) Lý luận ấu trĩ, mù quáng... (5) Thủ đoạn hèn hạ: Đánh rồi chạy (Hit-and-run tactics); hăm dọa, chụp mũ đối tượng; lén lút ném đá dấu tay, thay đổi nick name như vị "cha già" của chúng...

Ông Vladimir Putin, Tổng Thống Nga tuyên bố: "Kẻ nào tin những gì cộng sản nói, là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời cộng sản nói, là không có trái tim". CSVN biết mình không có chính nghĩa nên ra sức xuyên tạc lịch sử, nhưng rồi niềm tin của những đảng viên trung thực cũng xẹp dúm như trái bóng xì hơi, điển hình như lời nhận tội của ông Nguyễn Hộ: "Phải thú nhận rằng, chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Đó là điều sỉ nhục”. Bởi vậy mà những tên trí thức chàng hảng vẫn còn cái đầu nên đâu có tin những gì cộng sản nói, có điều họ mất con tim nên mới thậm thụt làm tay sai cho cộng sản vì quyền lợi cá nhân, nhưng đâu dám công khai ra mặt, chỉ lấm lét lén lút trở cờ, và khi người Quốc Gia lên tiếng, tức khắc họ im tiếng, âm thầm lủi vào bóng đêm, trả lại chỗ đứng vinh quang cho lá cờ vàng.

Người Việt Quốc Gia hải ngoại, giống như những ni cô và tục gia đệ tử của phái Hằng Sơn hiền lành chân thật, không dám sát phạt nhưng biết quên mình, biết ghi khắc ơn sâu và với lòng can đảm tột cùng, họ sẵn sàng đón nhận cái chết một cách thản nhiên. Hằng Sơn là phái duy nhất trong Ngũ nhạc kiếm phái còn tồn tại, tuy võ công không cao nhưng họ biểu dương được tư tưởng đoàn kết nội bộ thật sự, trong bất cứ hành động nào, họ không có chút hiềm nghi chia rẽ, bằng thế kiếm liên hoàn, họ luôn luôn kềm chế được những đối thủ mạnh hơn, họ không thua bao giờ, chỉ trừ ra khi phải mắc lừa những mưu mẹo hiểm độc của kẻ khác.

27/12/2016

Powered By Blogger