Friday, August 26, 2016

Lời trần tình của Bộ trưởng Trần Hồng Hà: Thủ tướng bờ-lay nô bíu-ti!

Em, Trần Hồng Hà, kể từ ngày chui vào động để đi-theo-đảng em trở nên Trần Hồng Hào. Mượn phong thái ma dzê in của Thủ tướng em xin phép được phọt mu sa một câu có nghĩa rằng: Thủ tướng chơi đếch đẹp!

Để đâm thẳng vào vấn đề trước khi giải trình cùng Thủ tướng về sự cố Thủ tướngbờ-lay nô bíu-ti, em xin theo truyền thống của đảng ta - đẻ trước chơi sau - đi vào câu kết ngay: tụi em đứng trên đầu trên cổ nhân dân để lừa đảo, còn Thủ tướng thì ngồi chồm hổm, thăm lăng bác ngay trên đầu tụi em để mà mị dân.

Xin Thủ tướng làm ơn kéo cái đầu thẳng lại để nghe em trình bày cho rõ:

Hôm sáng 24 tháng 8, khi Thủ tướng nhảy bàn độc, ngồi chủ trì hội nghị trực tuyến toàn quốc về công tác môi trường, Thủ tướng đã phóng uế lên đầu em và toàn thể đàn em dưới trướng của Thủ tướng rằng: "Vụ Formosa là một điển hình cho thấy nhiều cán bộ quản lý môi trường vô trách nhiệm…"

Thủ tướng xả một đống thải anh về phân bắc phân xanh đầy đồng như vậy thật là bạc bẽo, đi xong đếch chùi! Xin báo cáo lại với đồng chí Thủ tướng chỉ huy:

1. Từ thuở ban đầu lưu luyến ấy, khi vừa nghe tin cá giãy đành đạch khắp 4 tỉnh miền Trung, đồng chí Tổng bí thư đã thân chinh đến tận Phọt Mu Sa, sánh vai lưu luyến với các đồng chí xả thải và thể hiện tinh thần trách nhiệm vô cùng xâu-sắc với chuyện cá chết làm ảnh hưởng đến công cuộc đảng cử đảng bầu của đảng ta.

2. Sau khi chụp vài bô lưu luyến với các đồng chí Phọt, Tổng bí thư đã ra lệnh toàn đảng phải xem vấn đề biển số xanh của Trịnh Xuân Thanh là vấn đề cấp bách, truy cùng đuổi tận cha con Vũ Huy Hoàng, Vũ Quang Hải là những việc cần làm ngay. Chúng em đã thể hiện tinh thần trách nghiệm cao độ trong việc tuân thủ mệnh lệnh của đồng chí TBT: Cá chết không bằng Thanh, Hoàng, Hải chết. 

3. Tuy nhiên, trước phản ứng và âm mưu cá cần nước sạch - Nước cần minh bạchcủa bè lũ nhân dân phản động, Thủ tướng đã ra lệnh cho thuộc cấp chúng em bằng mọi cách, mọi giá, mọi thủ đoạn, mọi chiêu trò phải trấn an dư luận. Thế là:

a. Em, bộ trưởng, tuân theo chỉ thị của Thủ tướng, ra lệnh cho đồng chí thứ trưởng Võ Tuấn Nhân họp báo 6 phút xong rồi dọt ngay vào ngày 27/4 để thông báo nguyên nhân cá tôm đang sống chuyển sang từ trần. Nguyên văn như sau: 

- Thứ nhất do tác động của các độc tố hóa học thải ra từ hoạt động của con người trên đất liền và trên biển.

- Thứ hai, là do hiện tượng dị thường tự nhiên kết hợp với tác động của con người tạo nên hiện tượng tảo nở hoa của nước mà trên thế giới gọi là thủy triều đỏ.

Đồng chí thứ trưởng Võ Nhân Tuấn đã hoàn thành trách nhiệm được đồng chí Tổng bí thư, Thủ tướng giao phó và em chỉ thị trực tiếp một cách tốt đẹp.

b. Để nhân dân phải tin vào lời giải thích đúng quy đầu của Thủ tướng, sát sao với quy trình của Bộ TN&MT như tin bác Hồ kính yêu của chúng ta suốt đời trinh trắng để làm cha nhân dân, Thủ tướng đã ra lệnh cho chúng em phải "hy sinh vì đại nghĩa", mà tụi phản động nó vu là "hy sinh vì đại bịp"; Đó là: phải cho nhân dân thấy cá chết, biển dơ vì tảo nở hoa, thuỷ triều đỏ là cá ăn thoải mái, biển tắm vô tư. 

Thế là tụi em bên Bộ Tài-Môi phải phối hợp với Bộ Ngoại giao-đất-và-biển điện ngay cho các đồng chí Trung Quốc đang xây đảo nhân tạo ở Phú Lâm chuyển ngay hải sản về để tụi em hợp đồng tác chiến với Bộ Bốn-tê dàn cảnh đóng phim ăn ít nhậu nhiều. Những đồng chí hoàn thành trách nhiệm mà thủ tưởng giao phó toàn là những bộ trưởng, thứ trưởng, cán bộ dưới quyền của Thủ tướng cả:

- Bộ trưởng Bộ 4T Trương Minh Tuấn hoàn thành công tác ăn cá một cách xuất sắc tại Đồng Hới ngày 30/4.

- Giám đốc Sở 4T Đà Nẵng là Nguyễn Điểu, Giám đốc Trung tâm kỹ thuật môi trường là Nguyễn Văn Anh, Phó giám đốc Trung tâm Kỹ thuật môi trường là Nguyễn Trần Quân, Chi cục phó bảo vệ môi trường là Phạm Thanh Phúc đã dứt điểm chiến dịch cá-vô-tư-ăn biển-thoải-mái-tắm với tinh thần trách nhiệm cao độ tại Đà Nẵng vào ngày 30/4.

- Để nhấn cho nó sâu thông điệp ăn cá xong không dật dờ, đầu không bị niễng, không bị "tau có chi mô" như đồng chí Nguyễn Bá Thanh..., đồng chí Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cũng đã tuân lệnh Thủ tướng, kéo đám tuỳ tùng trai nhiều gái ít về Hà Tĩnh diễn màn ăn hải sản vào ngày 1 tháng 5.

Thưa đồng chí, tất cả thuộc cấp của đồng chí đã thể hiện tinh thần hy sinh cao độ để làm tròn trách nhiệm mà đồng chí giao phó. Đã cẩn thận chọn lựa vùng biển tắm và chỉ tắm một lần, tắm nhanh, tắm lẹ, tắm khẩn cấp, chỉ kịp để chụp hình; nguồn hải sản cũng được chọn lựa kỹ lưỡng để đảm bảo các đồng chí sống lâu, sống mạnh cho sự nghiệp vì ghế quên dân, vì thân quên nước của đảng ta.

Tuy nhiên, trước sức ép của dư luận phản động trong và ngoài nước, sau khi nhỏ to với các đồng chí lãnh đạo Phọt mu sa, sau khi đã hoàn thuế cho bạn ta 16.090 tỷ đồng, chúng ta đã tranh đấu - theo lời Thủ tướng "có bài bản, khoa học, đảm bảo chứng lý" - còn cực kỳ gian khổ hơn cả thời kỳ chống Mỹ cho Trung Quốc cho Liên Sô, để bạn ta đồng ý quay phim cúi đầu nhận lỗi với 53 vi phạm và bồi thường 11.500 tỷ đồng. Để hoàn thành trách nhiệm mà Thủ tướng giao phó, em đã trải qua "84 ngày căng thẳng và nặng trĩu", em đã theo lệnh của Thủ tướng đứng ra "nhận trách nhiệm ngay khi thị sát tình trạng cá chết hàng loạt tại Hà Tĩnh, nhưng đó sẽ là nhận trách nhiệm suông nếu không xác định được thủ phạm". 

Sau khi xác nhận được thủ phạm thì cũng chính Thủ tướng đã ra lệnh để yên cho các đồng chí Phọt tiếp tục Thải, không truy xét, Bộ trưởng - Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ của Thủ tướng là đồng chí Mai Tiến Dũng cũng theo lệnh của Thủ tướng để tuyên bố "đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại" - nhất là chạy lại với 500 triệu đô. Tụi phản động nó phát hiện bạn ta tiếp tục Phọt mu vào cống, chôn Sa vào hầm thì Thủ tướng chỉ muốn Bộ của em, theo kỹ năng tuyệt vời của đồng chí Bộ trưởng Đinh La Thăng, gửi người đến bốc vài cục thải ngửi ngửi để chụp hình rồi thôi.

Thủ tướng tưởng bở rằng với 500 triệu đô la bồi thường, nhân dân sẽ câm miệng lãnh tiền, nào ngờ chúng lại hô hoán Phọt Mô Sa nhận lỗi, đảng ta nhận tiền, nhân dân ta nhận thảm hoạ và tiếp tục biểu tình, viết báo xuyên tạc chính sách của đảng ta. Vì thế Thủ tướng lại ra lệnh cho các bộ ban ngành tổ chức họp báo. Lần này phải dứt khoát chấm dứt và cho chìm xuồng mấy con cá chết. 

Theo lệnh của Thủ tướng, tuân thủ tinh thần dưới sự lãnh đạo tài tình của đảng - thứ gì cũng có - em đã tuyên bố "Người dân Miền trung sẽ có cả thép, cả cá và cả một môi trường biển sạch, đẹp, an toàn."

Cũng theo yêu cầu của Thủ tướng, theo truyền thống cá chết là tại thiên tai, phục hồi là bởi thiên tài đảng ta, em đã mặt dày mày dạn mà tuyên bố rằng “Đến thời điểm này, với những phân tích khoa học, chính xác và khách quan, chúng ta có thể khẳng định môi trường tự nhiên, biển miền Trung hoàn toàn có thể tự làm sạch, tự đào thải những chất ô nhiễm này.”

Bộ Chính trị đã quyết, Tổng bí thư đã phê, Thủ tướng đã chuẩn, em đã tiếp thu, từ trên xuống dưới đảng ta đã nhất trí đồng ý giao toàn bộ công tác phục hồi, phó thác trách nhiệm cho biển, cớ sao bây giờ Thủ tướng lại mắng chúng em là vô trách nhiệm. Còn có trách nhiệm gì nữa đâu để mà vô với ra!?

Và một lần nữa, để chứng minh cá nó tự khử độc, biển nó tự phục hồi, Thủ tướng lại ra lệnh cho thuộc hạ đội mưa tắm biển và ăn hải sản ma dzê in Phú Lâm, Gạc Ma. Thế là sau buổi họp báo 22/8, em và đồng chí Võ Tuấn Nhân lại phải khoe hàng bụng-vú phì nhiêu, xuống bãi đóng phim chụp hình, sản xuất ngay một bãi hoành tráng, trên cả tuyệt vời để hoàn thành trách nhiệm mà Thủ tướng giao phó.

Thưa đồng chí Thủ tướng... 

Thủ tướng chơi bảnh, kéo cả đoàn xe đại náo phố cổ Hội An rồi đổ thừa cho đàn em vi phạm luật. Thủ tướng mị dân bằng cách ra lệnh tụi em cả bầy thi đua lừa đảo. Nhưng tụi em chỉ đứng trên đầu dân mà lừa đảo chúng nó. Còn Thủ tướng lừa đảo dân bằng cách đứng trên đầu tụi em và chửi đám đàn em lừa đảo là vô trách nhiệm.

Thiệt là play no beauty Thủ tướng ơi!!!

Thủ tướng mà tiếp tục chơi đếch đẹp kiểu này thì có ngày sẽ có một hung thủ thứ 4 đoành cho thủ tướng một phát từ sau gáy và sau đó tuyên giáo đảng ta sẽ đưa tin rằng: Cắn rứt lương tâm vì không làm tròn trách nhiệm giải quyết thảm hoạ môi trường, đồng chí Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tự sát. Theo tuyệt mệnh thư để lại, đồng chí Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu được thuỷ táng ngay, thả xác ra biển để lênh đênh cùng cá chết.

26.08.2016

Quần chúng phẫn nộ: Hồi chuông báo tử đảng CSVN phản quốc!

“Indignez-vous!” (Hãy phẫn nộ): Đây là tựa đề quyển sách mỏng của Stéphane Hessel, một cụ già 93 tuổi, hô hào mọi người hãy biết “phẫn nộ”, hãy đứng dậy chống lại tất cả những bất công, những thói lộng hành của giới thống trị, tài chánh hay chính trị đang đè nặng lên đầu mỗi người chúng ta.

“Phẫn nộ” theo Hessel là điều kiện tối cần để con người còn là con người, để xã hội khỏi phá sản. Ông đả kích thói an phận thủ thường, thụ động mà hãy đứng dậy cầm lấy vận mệnh mình trong tay! Người ta áp bức, bóc lột anh bởi vì anh chấp nhận. Khả năng phẫn nộ là điều kiện tối cần để anh trở thành hay tiếp tục là người có nhân phẩm và quốc gia của anh không trở thành một quốc gia chết. Phải chăng cường độ phẫn nộ của dân tộc VN chúng ta chưa đủ mạnh để xoay chuyển thời cuộc như những biến chuyển lớn ở Trung Đông hay ở Bắc Phi?

Hessel không phải là triết gia, không phải là nhà văn, tác phẩm “Indignez - vous!”cũng không phải là một tác phẩm lớn, một cuốn sách rất khô khan của một cụ già gần 100 tuổi hô hào quần chúng phẫn nộ, hô hào thanh niên đừng thụ động như những ông cụ non. Nhưng, tác phẩm này của Hessel bán chạy như tôm tươi vì nó đáp ứng một nhu cầu của quần chúng vốn bị áp bức bởi giai cấp thống trị, đó là“nhu cầu phẫn nộ”!

Sau khi cuốn “Indignez-vous!” trở thành một hiện tượng xã hội, có người trách tác giả chỉ biết xúi thiên hạ nổi giận mà không có đề nghị gì cụ thể. Ông Hessel viết một cuốn sách mỏng khác là “Engagez - vous” (Hãy tham gia hành động), trong đó ông đề nghị tranh đấu đòi thành lập “Tổ chức Thế giới về môi sinh” và một “Chính phủ Toàn cầu” (government mondial). Một mơ ước hão huyền (utopie)? Theo Hessel, tất cả những thay đổi lớn trong lịch sử đều là những ước mơ hão huyền khi bắt đầu. Cuốn thứ ba. “Le Chemin De L’espérence” (Con đường của hy vọng), viết chung với nhà xã hội học hàng đầu của Pháp Edgar Morin để vạch ra con đường hy vọng để đi đến một tương lai tốt đẹp hơn.

Hessel nối tiếp truyền thống của các nhà trí thức Zola, Camus. Emile Zola viết: “il faut vivre indigné” (Phải sống phẫn nộ). Từ Zola, trí thức đích thực là trí thức tham dự sinh hoạt xã hội, chính trị để cải thiện xã hội, không phải chỉ là những người có bằng cấp cao mới gọi là trí thức. Albert Camus (Nobel văn chương Pháp 1957) nói trí thức cũng như mọi người, hơn mọi người chính bởi vì anh là trí thức, phải ghé vai gánh vác như mọi người, phải đổ mồ hôi chèo thuyền như mọi người. Khác hẳn hình ảnh trí thức có bằng cấp bỏ túi là vinh hiển suốt đời, phó mặc chuyện đời cho thiên hạ.

Đối với trí thức, Albert Camus đề cao nguyên tắc hành động như sau:

- Cộng tác (cooperration).
- Hiệp lực (joint effort).
- Đoàn kết (solidarity).

Năm 1951, ông xuất bản cuốn “Người nổi loạn” (L’homme révolté) đây là triết học của sự nổi loạn và cách mạng chống lại bạo quyền cộng sản. Trong suốt cuộc đời ông luôn tích cực chống lại chế độ toàn trị (totalitarianism) và cuốn “Người nổi loạn”, ông tấn công nhà cầm quyền Sô Viết dùng công an trị (The Soviet police state) tố cáo sự tàn bạo của lực lượng công an khủng bố và đàn áp đẫm máu nhân dân Nga và cuộc cách mạng Hungary năm 1956.

Cuốn sách của Hessel ra đời trước khi cách mạng hoa lài bùng nổ ở Tunisie, mở đầu cho “Mùa Xuân Á Rập” đang quét sạch những chế độ độc tài ở Bắc Phi và Trung Đông. Thế giới đang chuyển mình, bước đầu là ý thức mình có quyền phẫn nộ, có bổn phận phẫn nộ và sự phẫn nộ có thể thay đổi thời cuộc, có thể đã lật đổ những chế độ độc tài đã ngự trị từ lâu và tưởng sẽ ngự trị mãi mãi như ở Ai Cập, Tunisie, Lybie…

Trước đó vài tuần, ai dám nghĩ Mubarak sẽ bị kết án khổ sai chung thân, ông Ben Ali phải cuốn gói bỏ của chạy lấy người, Gaddafi bị bắn chết. Trước đó vài tuần, họ còn nắm toàn quyền sinh sát, nắm quân đội, cảnh sát, hành pháp, lập pháp, tư pháp, nắm trọn kinh tế tài chánh trong tay. Cái gì đã quét sạch tất cả: đó là sự“phẫn nộ của quần chúng”, của những người hàng ngày chỉ biết an phận, cúi đầu trước bạo quyền. Các chế độ độc tài không mạnh như chúng ta tưởng. Chỉ cần sự phẫn nộ của quần chúng, các lãnh tụ độc tài Trung Đông, Bắc Phi chỉ một sớm một chiều đã sụp đổ hoàn toàn. Chỉ 2 tuần sau, Bouazizi tự thiêu. Ngọn lửa phẫn nộ vượt biên giới tràn sang Ai Cập và Lybie.

Hessel viết: “Thái độ xấu nhất là sự thờ ơ” (La plus mauvaise attitude est l’indifférencce) và nhắc câu nói của Jean Paul Sartre: “Mỗi người với tư cách cá nhân, có trách nhiệm với xã hội” (Vous êtes responsables en tant qu’individus). Trong bối cảnh đó, phải khâm phục những người trí thức Việt Nam dám bày tỏ sự phẫn nộ của mình ở trong nước. Những người dám đứng lên đấu tranh cho “tự do - dân chủ - nhân quyền” đó là những linh mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Hà Sĩ Phu, Huỳnh Thục Vi, Phạm Thanh Nghiên... và rất nhiều người trí thức dấn thân khác, bất chấp sự đàn áp dã man của bạo quyền CSVN.

Nhà xã hội Vilfredo Pareto đã nhìn thấy phần lớn, mọi biến động xã hội là do sự luân chuyển của các nhân tài, các phần tử ưu tú (circulation des élites). Nhận định này có tính chất qui luật vì theo ông thì xã hội muốn đạt tới phồn vinh, văn minh và tiến bộ đều do những phần tử trí thức điều khiển. Khối phần tử nầy không bao giờ tỉnh chỉ (statique) và mọi hoạt động của họ đều liên quan đến xã hội làm xã hội không ngừng biến đổi. Nhận định nầy rất đúng vì tâm lý của những phần tử trí thức rất bén nhạy trước thời cuộc và phản ứng rất quyết liệt trước nỗi thống khổ của dân tộc bị đày đọa dưới sự cai trị bạo tàn của tập đoàn lãnh đạo ngố ĐCSVN vừa ngu, vừa dốt, vừa “hèn với giặc, ác với dân”.

Nhu cầu “phẫn nộ” để dấn thân đấu tranh:

Động lực nào thúc đẩy trí thức dấn thân vào chính trị? Trước hết do “phẫn nộ” và tâm lý muốn “đấu tranh”. Sự phẫn nộ và tâm lý tranh hùng là hai sự đam mê (passion). Nếu chỉ phẫn nộ mà không dám tranh hùng thì chỉ biết than vãn khóc lóc. Nhưng, nếu chỉ hăng say đấu tranh mà không phẫn nộ thì không có điểm tựa và cuộc đấu tranh sẽ nhanh chóng tàn lụi. Vì vậy, cổ nhân nói rằng: “Thánh nhân nhất nộ nhi an thiên hạ”.

Stéphane Hessel đưa ra lời khuyên: “Nếu anh sống thờ ơ, dửng dưng thì hãy tìm một lý do để phẫn nộ mà lý do để phẫn nộ không hiếm như: sự lộng hành của bọn tài phiệt đã đưa tới sự khủng hoảng kinh tế, sự bất công xã hội, môi trường sống bị phá hoại làm khí hậu biến đổi tệ hại...”

Tại VN, dân tộc chúng ta có cả ngàn lý do để phẫn nộ. Sau hơn 40 năm dưới ách thống trị của ĐCSVN, nước Việt Nam đã tụt hậu quá xa thua cả Campuchia và Lào thật đáng xấu hổ. Đảng và Nhà nước XHCNVN đả phá nhiều hơn xây dựng, mang lại bất công xã hội vượt xa thời Pháp thuộc, nhà tù, trại cải tạo nhiều hơn trường học, y tế xuống cấp, bệnh viện quá tải, giáo dục phá sản, nợ công chồng chất, tham nhũng tràn lan...

Thảm họa môi trường do Formosa Hà Tĩnh gây ra bắt đầu bùng nổ ở Miền Trung từ đầu tháng 4/2016. Sự việc chấn động nhân tâm này đã ảnh hưởng đến đời sống của hàng chục triệu ngư phủ, khiến quần chúng trong cả nước phẫn nộ. 

Trong bối cảnh đó, ngày 21 & 22/4/2016, TBT Trọng Lú đã đến thăm và làm việc tại Hà Tĩnh. Thay vì sẽ thăm hỏi, động viên hàng vạn đồng bào bị lâm vào cảnh dở sống dở chết trước khi đưa ra kế sách hợp lý nhằm giải quyết hậu quả do Formosa Hà Tĩnh gây ra để ổn định tình hình an lòng dân. 

Nhưng trong suốt hai ngày trên đất Hà Tĩnh, Trọng Lú chẳng thèm ngó ngàng gì đến đám dân đen khố rách áo ôm trước tai họa khủng khiếp về môi trường, gây thảm họa cá chết hằng hà sa số dọc theo bờ biển các tỉnh miền Trung, ngài TBT vô cảm vẫn điềm nhiên đến Vũng Áng để “kiểm tra tiến độ” dự án Formosa Hà Tĩnh. Sự bàng quan, vô cảm của người lãnh đạo quốc gia như Trọng Lú còn thua loài chó trước cái chết của đồng loại là không thể chấp nhận được.

Mirror đưa tin ngày 5/8/2016, con chó không chịu rời xác bạn bị xe cán chết. Nó liên tục liếm, chạm và hích vào đầu bạn mình với hy vọng có thể giúp bạn mình tỉnh lại. Khi nhận ra mọi nỗ lực đều vô vọng, nó không ngừng sủa về phía những chiếc xe chạy ngang qua, đồng thời trông chừng xác bạn. Câu chuyện cảm động nầy về đôi chó diễn ra tại quận Sunampe ở phía Bắc tỉnh Chincha, Peru. Con vật còn có tình yêu thương đồng loại như vậy, nó hơn hẳn bọn lãnh đạo ĐCSVN vô cảm và vô tâm. Trọng Lú hãy nhìn tấm gương của con chó nầy mà học tập sửa mình, phải làm sao hơn loài chó. Làm lãnh đạo mà bản chất còn thua loài súc vật, không biết nhục sao? 

Formosa Hà Tĩnh là thảm họa môi trường lớn nhất trong lịch sử Việt Nam. Không những thế, nó còn là đại hiểm họa về kinh tế và đặc biệt là an ninh quốc phòng. Hậu quả do nó gây ra còn ảnh hưởng trầm trọng tới nhiều thế hệ người VN trong hàng chục năm, thậm chí hàng trăm năm nếu dự án nguy hiểm này vẫn tiếp tục tồn tại. Về mặt quốc phòng, nó đe dọa sự tồn vong của dân tộc. Formosa Hà Tĩnh là chiến lược dùng người Việt giết người Việt của TC, thông qua sự tiếp tay bọn Việt Gian bán nước là tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN, đặc biệt là tên Việt Gian Hoàng Trung Hải và tướng Nguyễn Chí Vịnh.

Sức mạnh của lòng căm thù:

Những người làm chính trị hay muốn lãnh đạo quần chúng để hướng vào mục tiêu chính trị nào đó thì trước tiên phải biết khai thác sức mạnh lòng căm thù của quần chúng đối với chế độ. Với lòng hận thù bị giai cấp thống trị đè đầu cỡi cổ, sưu cao thuế nặng... quần chúng bị áp bức, bóc lột tàn tệ, họ có thể nhắm mắt làm bất cứ điều gì để thỏa mãn lòng thù hận. Trong lúc trong lòng họ sôi sục căm thù, họ thường đoàn kết với những người cùng chung lý tưởng, cùng chung mối hận thù.

Đau khổ và lòng căm thù liên kết với nhau trở thành sức mạnh vô địch, đó là sự phẫn nộ. Dân Nga phẫn nộ bị mật vụ của Stalin hành hạ, cũng như dân VN bị lũ công an mật vụ súc vật đàn áp dã man nhằm dập tắt các cuộc biểu tình chống bọn Tàu khựa xâm lược và mới đây là vụ Formosa Hà Tĩnh. Bị lòng căm thù xâm chiếm tâm hồn con người, khiến con người muốn dấn thân tranh đấu cho quyền lợi chính đáng của họ bị giai cấp thống trị tước đoạt, đó là những quyền tự do căn bản: tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do đi lại... vì thế, quần chúng thường hăm hở lao vào vận động quần chúng một cách đam mê với hy vọng đả phá nếp sống cũ mà họ bị đối xử bất công.

Tâm lý quần chúng xung động biến thành vận động quần chúng. Vận động quần chúng nếu để nguyên không một bàn tay chính trị nào lãnh đạo, đám đông sẽ giống hệt như một người hành động vô mục đích gặp gì làm nấy.

Quần chúng phẫn nộ biểu tình chống Formosa:

Nhiều cuộc biểu tình nổ ra do quần chúng phẫn nộ, họ ồ ạt xuống đường với khẩu hiệu về vấn đề môi trường biển và công ty Formosa đã diễn ra tại khu vực Nghệ An, Quảng Bình, Hà Tĩnh hôm 7/8/2016.

[1] Tại Giáo sứ Xuân Hòa, Quảng Bình, hình ảnh cho thấy người dân làm vệ sinh khu vực gần nơi sinh sống và biểu tình với khẩu hiệu như: “Biển chết, tương lai chết”, “Biển cần hồi sinh sự sống”, “Formosa cút khỏi Việt Nam, chúng tôi yêu tôm cá”…

[2] Tại Giáo xứ Yên Hòa, Nghệ An, nhiều người cũng tham gia cuộc tuần hành mang theo khẩu hiệu: “Yêu cầu chính phủ Việt Nam lập tức đóng cửa Formosa”.

Trả lời phỏng vấn BBC từ Giáo phận Vinh, Giám mục Nguyễn Thái Hợp nói về cuộc xuống đường ngày 7/8/2016: “Người dân ngày môi trường thì họ đi dọn và làm đẹp hơn giáo xứ, môi trường, làm sạch mương, quét rác rưởi,” ông nói. “Sau đó thì một nơi ở vùng biển họ phản đối cái thảm họa môi trường và đặc biệt là công ty Formosa. Chính nhà nước đã công nhận công ty Formosa là thủ phạm của thảm họa môi trường”.

[3] “Không thể tin tưởng”, một số hình ảnh từ trang “Tin Mừng” cho Người Nghèo của Dòng chúa Cứu Thế từ thành phố Sài Gòn cho thấy lực lượng cảnh sát cơ động cũng đã có mặt ở truớc cửa công ty Gang Thép Hưng Nghiệp Formosa Hà Tĩnh trong ngày biểu tình.

Hồi cuối tháng 6/2016, Công ty Formosa Hà Tĩnh thừa nhận gây ra vụ cá chết hàng loạt ở 4 tỉnh ven biển miền Trung VN và đồng ý bồi thường 500 triệu USD cho chính phủ VN. Giám mục Nguyễn Thái Hợp nói về cuộc biểu tình: “Chúng tôi nghĩ rằng, để miền Trung trở lại an bình, để trả lại môi trường sạch của miền Trung thì Formosa cần phải đóng cửa, đó là ý kiến của chúng tôi. Những gì Formosa làm thì không thể tin tưởng được, đã thải nước ra còn liên hệ với những quan chức để chôn chất thải dưới lòng đất. Làm sao mà tin được một công ty với các lãnh đạo như vậy,” ông nói. “Cá hầu như không còn để đánh bắt. Tôi đã đi thăm rất nhiều nơi thuộc vùng miền biển và rất thê thảm. Chúng tôi làm sao để có thể hỗ trợ cho con em ở những vùng đó, mà mùa tựu trường sắp đến nữa. Nếu nhà nước muốn bồi thường thì hỏi nhân dân, phải đến kiểm tra xem dân thiệt hại bao nhiêu?”

Về việc người dân địa phương và khoản bồi thường 500 triệu USD mà Formosa sẽ trả cho VN, Giám mục Nguyễn Thái Hợp nhận định: “Nếu nhà nước là đại diện của dân, theo đúng nguyên tắc nhiều nơi làm thì trước khi đòi Formosa bồi thường bao nhiêu thì phải đi nghiên cứu lại và xem dân thiệt hại bao nhiêu. Trong khi đó nhà nước lại đi đêm với Formosa và nhận như vậy thì điều đó trong thế giới hôm nay, người ta không thể công nhận việc đó được.”

[4] Ngày 15/8/2016, nhiều người dân ở Vinh, tỉnh Nghệ An đã tiếp tục tập trung và tuần hành trong sáng ngày 15/8/ 2016 để tiếp tục yêu cầu đóng cửa nhà máy Formosa ở Hà Tĩnh. Đây là lần tuần hành lớn thứ hai kể từ khi xảy ra sự kiện cá chết hàng loạt tại 4 tỉnh miền Trung, lần thứ nhất vào ngày 7/8/2016.

Cuộc biểu tình ngày 15/8 trong ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời ở giáo phận Vinh, anh Antôn Chu Mạnh Sơn, một giáo dân tham gia biểu tình cho VOA biết, số người có mặt tại sự kiện nầy lên đến 30.000 người đến từ 6 giáo hạt trong giáo phận và một số giáo dân hạt lân cận. Anh cho biết thêm chi tiết: “Khi đi trên đường thì tất cả người dân đã cầm các biểu ngữ: “Yêu cầu nhà cầm quyền khởi tố Formosa”, “Yêu cầu Formosa cút khỏi Việt Nam”, “Hủy diệt môi trường là hủy diệt sự sống”, “Nhà cầm quyền đang dung túng cho Formosa hủy dân Việt”. Nhà chức trách địa phương đã triển khai lực lượng an ninh đông đảo mặc cảnh phục lẫn thường phục để giám sát cuộc biểu tình.

Bùng nổ bạo động:

Chính quyền man rợ huy động đông đảo lực lượng CA chó săn để ngăn chận, vây bắt người biểu tình: “Đánh dân còn hơn đánh kẻ thù”, những bằng chứng mới nhất bằng máu trong hai cuộc biểu tình bảo vệ môi trường ngày 1/5 và 8/5/2016 đã làm đỏ rực bộ mặt công an “thành phố mang tên Hồ tặc”.

Sau một thời gian dài trì hoãn, chính thể luôn quan tâm và bảo đảm các quyền con người và đã ký kết tham gia “Công ước chống tra tấn vào năm 2015”. Nhưng, bọn chó săn CAND vẫn tiếp tục tra tấn quần chúng một cách tàn bạo như ăn cơm bữa, hàng trăm cái chết của dân thường tại các đồn công an. Để đối phó với các cuộc biểu tình khiếu kiện đất đai, ô nhiễm môi trường và chống Tàu Khựa, chiến thuật do bọn súc vật công an để khống chế và đánh người trở nên phổ biến.

Ngay từ sáng sớm ngày 1/5, có 6 người bất đồng chính kiến phản đối vụ “cá chết Formosa” đã bị công an xông vào bắt giữ ngay tại hầm gửi xe của Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn. Cả hai vợ chồng Huỳnh Anh Tú và Phạm Thanh Nghiên, bà Dương Thị Tân, ông Đỗ Đức Hợp đã bị công an lôi về đồn cảnh sát tại một phường ở quận 3.. Kết quả, người đàn ông bị đánh đập nặng nhất. Bọn công an là lũ súc vật đội lốt con người nên chúng hành xử với đồng bào mang nhiều thú tính. Một phụ nữ nhỏ nhắn, yếu đuối như chị Phạm Thanh Nghiên đã bị công đánh vào đầu không nương tay.

Nếu giữ nguyên não trạng và thói quen tra tấn người dã man vì thú tính. Lực lượng công an chắc chắn sẽ phải trả giá khi “quần chúng phẫn nộ”. Xuống đường giờ đây không chỉ là phản ứng với nan đề xã hội, mà còn biểu lộ tâm trạng bất mãn lên đến cao độ truớc một chính quyền tham nhũng thối nát “hèn với giặc ác với dân”và quá yếu kém về điều hành. Chỉ cần hành động đánh dân đủ gây chấn thương nặng nề hoặc tử vong, hoặc hiệu ứng phản kháng từ đám đông có thể bùng nổ và lập tức biến thành đám cháy dữ dội.

Cách nhanh nhất dẫn đến bạo động xã hội:

Đó là cách nhanh nhất để dẫn tới bạo động xã hội và con đường ngắn nhất để khiến một chế độ độc tài phải sụp đổ. Cái cách mà cái chết trong đồn cảnh sát của một người bán rau quả đã biến thành cuộc cách mạng lật đổ ở Tunisie vào năm 2011. 

Đây là bài học đã khiến hàng trăm cảnh sát ở Ukraine phải quỳ sụp trước đám đông biểu tình để xin tha mạng vào năm 2014. Trong bối cảnh làn sóng người biểu tình lên án cảnh sát Ukraine vì đã gây ra cái chết hàng chục nguời ở Quảng trường Độc lập tại thủ đô Kiev đang dâng cao, cảnh sát Ukraine đã quỳ gối xin lỗi người dân. Cảnh sát chống bạo động ở Ukraine đã phải quỳ gối xin lỗi người dân tha thứ cho những đồng nghiệp, vì trước đây họ đã ra tay bắn người biểu tình chống chính phủ. 

Cảnh tượng bất thường nầy diễn ra ở Lviv, khi lực lượng cảnh sát chống bạo động Berkut trở về sau nhiệm vụ bảo vệ chính quyền ở thủ đô. Một người cảnh sát khóc lóc nói: “Tôi cầu xin các bạn hãy tha thứ cho chúng tôi. Tôi xin quỳ gối”.

Phía dưới sân khấu, người dân phẫn nộ hét to: “Nhục nhã!” và “Hãy ra tòa án!”. Tuy nhiên, những cảnh sát này nhấn mạnh rằng, đó là những hành động của đồng nghiệp, họ không giết hoặc đánh đập đồng bào mình. Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ Ukraine cho biết, họ đã mở cuộc điều tra về các sĩ quan cảnh sát đàn áp khiến hàng chục người biểu tình thiệt mạng trên quảng trường tuần trước. Một tiết lộ mới cũng cho thấy, một số tên cảnh sát chống bạo động Berkut đã bỏ chạy trốn. Đây là bài học cho bọn chó săn CAND Việt Nam phải sớm ăn năn hối cải để được quần chúng tha thứ.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân đổ dầu vào lửa vì ngu dốt:

Chủ tịch Quốc hội VN Nguyễn Thị Kim Ngân trong buổi họp báo ở Hà Nội ngày 23/7/2016, đã phát ngôn bừa bãi trước báo giới: “Rối loạn đất nước”: Mất tình dân còn hơn mất lòng Đảng...”

Trong thời đại văn minh ngày nay, tư tưởng “dân chủ” không còn xa lạ vì với nhân loại: “Dân làm chủ đất nước và tự quyết định lấy vận mệnh của mình”. Nhà tư tưởng thời phong kiến cổ đại là Mạnh Tử đã nói rằng: “Dân vi quý, Xã tắc thứ chi, Quân vi khinh”. Mạnh Tử khẳng định “Dân quí nhất”.

Mạnh Tử giải thích: “Nước mà trông cậy vững bền được là nhờ ở ba thứ: Một là dân – hai là xã tắc - ba là vua. Đem ba điều ấy so sánh với nhau, “dân” tuy không có thế đáng tôn, nhưng có hình đáng sợ, đáng trọng, thật là dân quý nhất. “Xã tắc” là thổ thần và cốc thần hộ cho dân được yên, được sống, nhưng cũng do dân đặt ra thì cũng chẳng thể bì với dân được. Vậy xã tắc là đáng quý thừ hai. “Vua” tuy chúa tể cả thần, cả dân nhưng kỳ thực cũng phải nhờ lòng dân có yêu mến, xã tắc có yên ổn thì vua mới lâu dài được Thế thì vua ví với dân và xã tắc, vua không trọng lắm, nghĩa là đáng quý thứ ba.” Tóm lại, dân chính là gốc của nước, có dân mới có xã tắc, có dân mới có vua.

Một câu chuyện thứ hai để bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân suy ngẫm: “Tử Sản nước Trịnh sang nước Trần, có chuyện minh ước. Khi về, ông tâu mọi việc với vua nước Trịnh: “Nước Trần thế nào rồi cũng mất, chẳng nên giao hiếu với nước ấy làm gì. Nay họ chứa nhiều lương thực, sửa sang thành quách. Vua Trần chỉ cậy hai điều ấy đủ làm yên nước mà chẳng thương gì đến thần dân trong nước. Vua thì không có gì là độc lập, thái tử thì hèn yếu, các nhà đại gia thì xa xỉ dâm loạn, các quan chức thì kiêu ngạo, tham tàn, chính quyền thì chia rẽ, không ai chịu trách nhiệm. Như thế mà ở chen vào giữa các nước lớn thì tài nào mà còn được. Bất quá 15 năm nữa, nước Trần thế nào cũng mất.” Sau quả nhiên nước Trần bị diệt vong. 

Luận cổ suy kim, ĐCSVN ngày nay lãnh đạo không ra lãnh đạo, toàn những tay “lãnh đạo ngố” thất học ngu dốt. Cán bộ chẳng ra cán bộ mà toàn là một lũ “cán ngố”, chẳng quan tâm gì đến nhân dân, sớm muộn gì cũng sụp đổ.

Bà Nguyễn Thị Kim Ngân còn tiến xa hơn sự ngu dốt của mình khi bà ta đặt câu hỏi: “Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế nầy thế khác, nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình”. Theo tôi, bà Chủ tịch Quốc Hội hãy nhìn lại lịch sử ĐCSVN và đặt câu hỏi nầy với những tên lãnh đạo thiến heo, thiến bò chết tiệt của bà thì đúng hơn:

ĐCSVN đã làm được gì cho đất nước? Tên giặc HCM & ĐCSVN cướp chính quyền và cai trị VN tròn 71 năm bằng thứ chủ nghĩa độc tài toàn trị ngoại lai vong bản. Cả dân tộc VN bị lừa dối bởi các trò tuyên truyền lừa bịp xảo trá:

Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp:

Với trình độ văn hóa lớp ba trường làng, HCM hiểu biết được bao nhiêu về chủ nghĩa Marxism - Leninism? Trong tập tham luận về “Các vấn đề dân tộc & Thuộc địa”. Cái gọi là “Chiến tranh giải phóng dân tộc” & “Đấu tranh giai cấp” chỉ là giả diện. HCM làm sao có đủ trí thông minh tối thiểu để thấy tham vọng của Lenine và Staline là lần lượt giật sập toàn bộ hệ thống “thuộc địa cũ” của Đế quốc Anh và Thực dân Pháp để biến nó thành hệ thống “thuộc địa mới” của Đệ tam QTCS. Cái cực kỳ ngu ngốc của HCM lấy giả diện của Lenine & Staline làm trọng điểm chiến lược của mình, điên cuồng tới độ mù quáng tình nguyện làm tay sai cho Nga-Tàu.

Cuộc chiến xâm lược VNCH:

Nhìn chung, Mao Trạch Đông và bọn lãnh đạo Bắc Kinh đã triệt để khai thác sự ngây thơ, khờ dại của HCM, Lê Duẩn, Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Đỗ Mười... và họ đã thành công trong sách lược “đánh Mỹ đến người VN cuối cùng”. Dùng “du kích chiến” kéo dài cuộc chiến tranh xâm lược VNCH càng lâu, càng có lợi cho Tàu Khựa, làm cho cả 2 miền Nam-Bắc VN hoàn toàn kiệt quệ để dễ bề khống chế VN sau này.

Con số nợ mà HCM đã vay mượn của TC là 20 tỷ USD và của LX là 17 tỷ USD để mua chịu súng đạn, tên lửa, xe tăng, đại pháo... để ta đánh Mỹ cho LX và TQ(Lê Duẩn). HCM và ĐCSVN đã phải cống nạp quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cho TC, ước tính khoảng 12.000 tới 20.000 km2 trên biển. Nhượng cho TC một dãy lãnh thổ từ 2 tới 12 km2 dọc theo biên giới Việt-Tàu. Như vậy, diện tích lãnh thổ mất về tay TC từ 12,.000 tới 15.000 km2. Còn đâu thác Bản Giốc, Ải Nam Quan và những cao điểm chiến lược vùng biên giới Việt-Tàu mà tổ tiên chúng ta dùng để chống giặc Tàu xâm lược.

Sau cuộc chiến tranh Việt-Tàu từ 17/2/1979 kéo dài đến 16/3/1979, TC chiếm thêm một số lãnh thổ và để lại nhiều đơn vị chính quy bám trụ trên những đỉnh cao chiến lược.

Uất hận lên đến cực điểm, lòng dân vô cùng phẫn nộ, sôi sục căm thù khi bọn lãnh đạo ĐCSVN Mạnh, Triết, Dũng dâng nốt Cao Nguyên Trung Phần cho giặc Tàu Cộng qua dự án khai thác Bauxite. Họ tự do phá hoại môi sinh, tàn phá rừng nguyên sinh vô tội vạ, thải hóa chất xuống các dòng sông chảy qua Tây Nguyên, diệt chủng các sắc dân Thượng tại đây và tận diệt môi trường sống của dân Nam Bộ sống dọc hai bên sông Đồng Nai và hủy hoại các công trình thủy điện phía Nam…

HCM và ĐCSVN đã trả giá cho sự ngu xuẩn của mình. Ngày 16/6/1997, Hà Nội tổng kết cuộc chiến tranh xâm lược MNVN kéo dài 30 năm đúng theo ý đồ của Nga-Tàu:

- 3.000.000 người VN thiệt mạng (thực tế con số nầy trên 4.000.000 người chết).

- 4.400.000 người VN tàn phế bởi chiến tranh.

- 2.000.000 người nhiễm chất độc hóa học.

- 10 năm sau năm 1975, có gần 5.000.000 trẻ em dị dạng vì hậu quả chiến tranh.

HCM thường kêu gọi: “Thống nhất đất nước sẽ xây dựng đất nước 10 lần tốt đẹp hơn!” Sau khi cưỡng chiếm MNVN, thống nhất đất nước rồi, ĐCSVN đã và đang xây dựng đất nước 10 tệ hơn thời Pháp thuộc, đất nước teo tóp dần. 

Nhìn từ phía Bắc mở cửa biên giới gần 2.000 km cho Tàu Khựa ngang nhiên xâm nhập với hàng vạn người hàng ngày không cần giấy tờ, trong khi đó người VN từ hải ngoại muốn về thăm lại quê hương phải có visa, phải đút lót bọn hải quan mới được nhập cảnh an toàn. Hàng lậu độc hại, ma túy ngáo đá, men rượu độc, các chất độc hóa học đủ loại bán tràn lan tại chợ Kim Biên, Sài Gòn. Bọn Tàu khựa buôn người VN ở vùng núi để lấy nội tạng đem bán. Bầy kênh kênh từ phương Bắc tràn qua biên giới VN ăn cả thịt thai nhi làm món canh thập toàn đại bổ.

Ven biển miền Trung là thảm họa môi trường Formosa Hà Tĩnh kéo dài hàng trăm km, cùng với xác hàng triệu tôm cá chết nằm la liệt trắng bãi, theo giới chuyên môn đánh giá phải mất vài thập niên mới phục hồi. Trong nội địa, nhiều hiểm họa khác còn hơn thế nữa. Hàng chục vạn hecta rừng được giao cho TC khai thác, hàng chục công trình nhiệt điện, thủy điện, xi măng, phân đạm, cầu đường, xa lộ, bến cảng đều nằm trong tay những công ty TC thi công một cách tùy tiện với kỹ thuật chuyên môn thấp kém. Từ những công trình rải rác khắp cả nước mọc lên những trung tâm, các phố Tàu, quán ăn Tàu, sòng bạc Tàu, nhà thổ Tàu, chú rể Tàu lấy vợ Việt, đẻ con lai hai dòng máu. Tất cả nằm trong âm mưu “Hán hóa” với sự tiếp tay của tập đoàn cầm quyền trung ương và địa phương.

Trong 11 năm ĐCSVN chui vào cái bẫy Thành Đô, bọn Hán gian và Việt gian cấu kết chặt chẽ với nhau để ra sức vơ vét tài sản quốc gia, tạo bất công xã hội, duy trì nền y tế bệ rạc xuống cấp quá tải, kinh tế tụt hậu vì chính sách giáo dục phá sản, xã hội đẫm máu vì bạo lực, luân thường đảo ngược, con cái đánh đập và giết ông bà cha mẹ tàn nhẫn... Những tệ nạn xã hội đầy dẫy từ thành thị tới thôn quê: đĩ điếm, băng đảng, giết người cướp của làm ung thối xã hội toàn diện. 

Thiên đường XHCN từ kinh hoàng đến khủng khiếp! Hơn 4 thập niên, đời sống của người dân hoàn toàn bế tắc dưới chế độ cộng sản độc tài toàn trị, xã hội què quặt đầy khuyết tật, ngập đầy bất công xã hội, tham nhũng, cửa quyền, cán bộ quan liêu, lạm dụng quyền thế bóc lột tài sản nhà cửa, đất đai của nông dân, tạo nên nhiều tổ chức “dân oan khiếu kiện” tranh đấu, đòi lại đất đai bị bọn cường hào ác bá nông thôn cưỡng chiếm.

Ngày nay, dân VN chúng ta đang đối mặt trước thảm họa diệt vong là trận đồ hàng độc, bẩn “Product of China” chứa đầy chất độc hóa học tràn ngập thị trường VN, đang đe dọa hủy diệt sinh lực giống nòi Việt Tộc. Đây là cuộc xâm lăng thầm lặng không khói súng, chỉ có khói thuốc lá, ma túy ngáo đá, mùi hèm rượu độc tràn lan khắp nước. Số nạn nhân bị đầu độc lên đến con số khủng khiếp:

- Trên 8.000.000 người VN bị viêm gan B, C ung thư gan, đang thu hẹp khoảng cách từ giường bệnh ra nghĩa địa.

- Con đường từ dạ dày đến nghĩa địa chưa bao giờ rút ngắn khoảng cách đến như vậy vì thực phẩm bẩn của TC.

40.000 người chết vì thuốc lá mỗi năm.

Kết luận:

Hành vi tập thể của quần chúng trong xã hội học là những cảm xúc và hành động của một số đông người. Hành vi tập thể rất đa dạng, từ tiếng reo hò phẫn nộ cho đến sự nỗi loạn bạo động của đám đông. Phong trào quần chúng đấu tranh muốn thay đổi một điều gì đó. Về bản chất thì giống nhau, nhưng có nhiều cách để định nghĩa hành vi tập thể. Theo Neil Smelser: “Hành vi tập thể là hành vi tương đối tức thời và phi cấu trúc của một nhóm người đang phản kháng lại ảnh hưởng chung trong tình huống nào đó”.

Nổi loạn hay bạo động là hình thức bạo lực cao nhất của quần chúng phẫn nộ. Nhiều trường hợp tự phát có khi do những lời nói kích động của những người lãnh đạo trong chính quyền như trường hợp của bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Dư luận là thái độ của những con người trong xã hội về một hay nhiều vấn đề đang gây tranh cãi. Trong hành vi nầy, những cá nhân sống phân tán khắp nơi trong xã hội, họ liên kết lại thành một khối quần chúng trước một mối quan tâm chung. Mối quan tâm chung đó thường là những vấn đề xã hội như “ô nhiễm môi trường” như vụ Formosa Hà Tĩnh...

Sau thảm họa cá chết hàng loạt tại vùng biển miền Trung, hàng triệu ngư dân đã bị mất việc làm. Ngày 7/7/2016 dân chúng làng Cồn Sẻ biểu tình, lên tiếng về thảm họa cá chết. Cuộc biểu tình đã dẫn đến xung đột với lực lượng an ninh, trong đó quần chúng phẫn nộ đã tấn công bọn chó săn công an và ngược lại lực lượng công an đã mạnh tay đàn áp tàn bạo những nguời biểu tình.

Ngày 21/8/2016, hàng ngàn giáo dân thuộc giáo xứ Quý Hòa, giáo hạt Kỳ Anh cũng tiến hành biểu tình yêu cầu công ty Formosa gây thảm họa môi trường phải rút khỏi VN. Hiện nay, cuộc sống của gia đình các ngư dân được cho biết rất khó khăn. Lý do nếu ai có thể đi biển đánh được ít cá về thì cũng khó bán, muối cũng không tiêu thụ được.

Rõ ràng, Formosa gây thảm họa môi trường khiến những cá nhân sống phân tán khắp nơi trong xã hội, được liên kết lại thành quần chúng đấu tranh bởi một mối quan tâm về “môi trường ô nhiễm”. Lời tuyên bố ngu xuẩn của bà Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân như đổ dầu vào ngọn lửa phẫn nộ của quần chúng.

Tôi xin mượn lời Giáo sư Nguyễn Khắc Mai, một trí thức nổi danh tại VN để tạm chấm dứt bài viết nầy. GS Mai viết: “Hoan nghênh Ngày Môi truờng của Giáo phận Vinh được đăng trên Bauxite VN ngày 7/8/2016, đã lên tiếng: “Giết biển, giết cá, giết chết sông ngòi, giết bầu không khí, giết cả đất đai hiền hòa... chính là tội ác phản nhân loại, tội ác có ý nghĩa diệt chủng,” ông ca tụng. “Lành thay, ơn ích thay, đẹp đẽ thay, thánh thiện thay hành động “bảo vệ môi trường” của bà con Giáo phận Vinh”.

Hồi chuông đang rung lên từ những Xứ đạo và giáo dân Vinh, đồng hành cùng quần chúng phẫn nộ sẽ là hồi chuông báo tử ĐCSVN độc tài toàn trị!!!

Tổng hợp & nhận định

27.08.2016

Công an bắt người cha cùng bé gái 4 tuổi là “mời” đúng quy trình?

Sáng 26/8/2016, ông Lê Hồng Phong (cư trú tại Bình Thuận) lái xe chở con gái 4 tuổi đến cạnh cây xăng trước cổng Trường Mẫu giáo Tuổi Thơ thuộc thị xã La Gi thì bị một xe 7 chỗ cúp đầu. Bốn người đàn ông từ chiếc xe này bước xuống khống chế ông Phong và bé gái rồi đẩy lên xe của họ và nổ máy cả hai xe chạy theo hướng QL55 về Bà Rịa-Vũng Tàu. Nhiều người chứng kiến đã nghĩ rằng đây là vụ bắt cóc (nghi để đòi nợ) nên đã báo cơ quan công an.

Sau khi nhận tin, Công an tỉnh Bình Thuận đã tung lực lượng phong tỏa các tuyến đường, liên hệ công an các tỉnh lân cận như Đồng Nai, Bà Rịa-Vũng Tàu để phối hợp. Đến trưa cùng ngày, công an tỉnh này nhận được tin đó không phải là vụ bắt cóc như nhiều người nghĩ. Đại tá Phạm Duy Khang, Trưởng Công an thị xã La Gi trả lời báo chí: Thực chất là Công an quận Hai Bà Trưng đang phá chuyên án làm giả con dấu, tài liệu liên quan đến nhiều người trong cả nước. “Do tính chất bí mật của chuyên án nên nhóm trinh sát không phối hợp với công an địa phương mà đã mật phục cạnh Trường Mẫu giáo Tuổi Thơ đưa cha con ông Phong sang xe hơi đi theo hướng QL55 về TP.HCM” (1)

Trả lời báo Thanh Niên chiều 26-8 về trường hợp bắt ông Phong đưa từ Bình Thuận vào TP.HCM làm việc, Trưởng Công an quận Hai Bà Trưng cho biết đây là chuyên án riêng, được đơn vị thực hiện đúng các quy trình và từ chối trả lời các thông tin liên quan.

Còn lãnh đạo Công an TP Hà Nội thì cho hay đang chờ Công an quận Hai Bà Trưng báo cáo

“Chỉ là công an mời” là lý do một số báo đưa tin sau thông tin “hai cha con nghi bị bắt cóc”. “Mời” đúng quy trình là câu trả lời của công an với báo chí, và luôn là câu giải thích của lực lượng công an với các hành vi bắt người trái pháp luật như trước giờ.

Điều 81 và Điều 82 BLHS quy định rất rõ về việc bắt người trong trường hợp khẩn cấp và bắt người phạm tội quả tang hoặc đang bị truy nã, nhưng trên thực tế, với động từ “mời” công an đã luôn giẫm lên luật pháp trong mọi tình huống. 

Một điều quan trọng ở đây là việc “mời người đúng quy trình” của công an quân Hai Bà Trưng đã diễn ra trước mắt và liên quan đến bé gái 4 tuổi (con ông Phong). 

Hành vi bắt giữ tuỳ tiện này là bằng chứng vi phạm nhân quyền cụ thể của lực lượng công an với toàn công luận.

Một khi công an còn cho mình quyền “mời” công dân kiểu tuỳ tiện như đã làm thì các tuyên bố cải thiện hệ thống tư pháp, những lời hứa, cam kết tôn trong nhân quyền của Việt Nam với thế giới chỉ là trò hề.

Nhân quyền ở Việt Nam có hay không, hôm nay các bạn đã có câu trả lời cụ thể.

27.08.2016


____________________________________

Rối loạn tại Quân khu II: từ cái chết của tướng Lê Xuân Duy đến cuộc thanh toán máu nhuộm Yên Bái

Phe phái Nguyễn Phú Trọng cần phải loại Phạm Duy Cường ra khỏi vị trí bí thư tỉnh Yên Bái cho vấn đề tranh chấp chức tư lệnh tại QK II "hạ nhiệt" bớt. Tuy nhiên, vì tình huống tranh chấp chức tư lệnh tại QK II đang quá căng thẳng, TƯ không còn thời giờ để bơi móc điều tra sự hối lộ của bí thư Cường để triệt hạ nên đành phải ra tay thanh toán bí thư Cường càng sớm càng tốt - chỉ mười một ngày sau khi tướng Duy từ trần...

I. Địa thế Quân khu II:

Quân-khu II (QK II) bao gồm một địa hình rộng lớn từ huớng biên giới tây bắc Việt-Trung đến Hà Nội bao gồm các tỉnh: Sơn La, Điện Biên, Lai Châu, Yên Bái, Hà Giang, Tuyên Quang, Phú Thọ, và Vĩnh Phúc. QK II có quân số trên 35 ngàn người tập trung chủ yếu vào sư đoàn Bộ binh 316 và 355, lữ đòan Thiết-giáp 406 và lực lượng phòng không thuộc lữ đoàn Phòng-Không 297. Bộ chỉ huy QK II nằm tại Việt Trì thuộc tỉnh Phú Thọ áng ngữ che chắn phi trường quốc tế Nội Bài, bộ Tư Lệnh Thủ Đô và trấn giữ đầu nguồn sông Hồng lẫn sông Đà. (Phú Thọ vốn là đất của các vua Hùng đời trước, có đền thờ tại núi Nghĩa Linh hiểm trở.)

Chỉ ba tỉnh Sơn La, Vĩnh Phúc và Phú Thọ không thôi, dân số mỗi tỉnh đã hơn một triệu người, các tỉnh còn lại dân số ít nhất trên bảy trăm ngàn người nên tự bản thân QK II có một sức mạnh kinh tế lẫn quốc phòng rất quan trọng cho Việt Nam ở huớng biên giới Việt -Trung. Quân khu II cũng nhận trách nhiệm bảo vệ hai nhà máy thủy điện quan trọng cho Hà Nội và các tỉnh phía Bắc, một ở tỉnh Sơn La với công suất là trên mười tỷ KW và một ở Tuyên Quang với công suất khoảng trên 3 tỷ KW mỗi năm.

II. Ảnh huởng của QK II đối với chiếc ghế tổng bí thư:

Do vị thế án ngữ che chắn cho Hà Nội, QK II mà mất nếu có giao tranh Việt-Trung xảy ra thì Hà Nội khó lòng mà đứng vững. Cũng vì vậy, tư lệnh QK II (TLQK II) có một ảnh huởng đặc biệt đến vị trí Tổng Bí thư (TBT) của đảng cộng sản, vốn được coi là người đứng đầu quân đội với chức danh Chủ tịch Quân ủy Trung ương. Do đó, TLQK II mà làm loạn hay không cùng bè phái thì cái ghế TBT sẽ bị lung lay ngay lập tức.

Cụ thể là TBT Lê Khả Phiêu đã phải rớt đài nhường ghế cho anh trẻ nít Nông Đức Mạnh vô tài do Phiêu có nhiều bất mãn với tướng Ma Thanh Toàn vốn là TLQK II từ năm 1998. Trong suốt thời gian làm TBT từ năm 2001 cho đến hết 2011, Nông Đức Mạnh hết sức cưng chiều tướng Ma Thanh Toàn cho đến khi Toàn nghĩ hưu vào năm 2007.

Sau năm 2007, quyền uy và thanh danh của Nguyễn Tấn Dũng lên như cồn nên Dũng lập tức lấn quyền của TBT, bổ nhiệm tướng Đỗ Bá Tỵ vào chức TLQK II thế tướng Toàn lúc bấy giờ cho yên dạ dù Tỵ lúc bấy giờ chỉ mới có lon thiếu tướng mà thôi.

Cũng xin được nhắc lại là tướng Ma Thanh Toàn lên làm TLQK II năm 1998 là do có sự ám toán dẫn đến tai nạn máy bay tại Lào khiến nhiều tướng lãnh bị tử nạn vào năm trước đó - tức là năm 1997, trong đó có trung tướng Trần Tất Thanh, vốn đang là TLQK II thay thế cho tướng đàn anh là Đào Trọng Lịch. Tướng Lịch cũng bị chết trong cùng tai nạn với tướng Thanh sau khi để lại chức TLQK II cho tướng Thanh để về trung ương đảm nhiệm chức phó Chủ tịch Quân ủy Trung Ương khi Lê Khả Phiêu vừa lên đảm nhiệm chức TBT cũng cùng vào năm 1997. Rõ ràng, Phiêu gạt bỏ từ Lịch đến Thanh và đưa Toàn vào chức TLQK II cho yên dạ ở chức TBT nhưng do làm ăn quá bết bát, mích lòng quá nhiều người trong giới chóp bu, dưới áp lực từ nhiều huớng trong đảng, Ma Thanh Toàn đã phải phủi tay với Phiêu mà thờ Mạnh. 

Khi tướng Tỵ về trung ương để làm Tham Mưu Trưởng vào năm 2010 thì nhường ghế tư lệnh quân khu lại cho trung tướng Dương Đức Hòa. Tướng Hòa được Tỵ lựa vì cũng là người cùng tỉnh Phú Thọ với Tỵ. Cho nên có thể nói, vây cánh tướng lãnh gốc tỉnh Phú Thọ nắm chặt QK II kể từ khi Tỵ về làm tư lệnh nơi này vào năm 2007. (Trước đây, tướng Đào Trọng Lịch lại là dân gốc tỉnh Vĩnh Phúc.)

Tuy nhiên, Thủ tướng Dũng bắt đầu thất thế từ năm 2014 trở đi và qua đến năm 2016 thì gần như không còn đủ sức mạnh để thao túng nỗi bộ Quốc Phòng (QP) như trước nữa.

Phe đảng của TBT Nguyễn Phú Trọng liên kết chặt chẽ với nội gián của Trung Cộng cùng với phe của Trương Tấn Sang để nắm lại quyền chủ động của mình đối với Phùng Quang Thanh, vốn là bộ trưởng QP từ năm 2006 - cũng là năm Dũng lên làm thủ tướng. 

Phùng Quang Thanh cũng là người gốc Vĩnh Phúc thuộc QK II. Thanh trước theo Dũng vì Dũng trọng đãi, cho ăn hối lộ ngập mặt cũng như làm ngơ cho Thanh dành đất đai của quân đội để thuê mướn đầu tư nhưng sau Thanh lại phản Dũng vì do bất đồng với Dũng trong cách thức chia chác tiền tài từ các công ty do quân đội kiểm soát. Thanh cũng bất đồng với Dũng về việc thúc đấy mối quan hệ quân sự với Mỹ. Đó là chưa kể bất đồng giữa Dũng và Thanh gia tăng khi Dũng độc quyền kiểm soát bổ nhiệm các tướng quân khu ở miền Trung và miền Nam cũng như độc quyền thăng lon tướng vượt qua mặt của Thanh. Những bất đồng này giúp TBT Trọng có đủ lý do để thuyết phục Thanh bỏ Dũng, phản Dũng để giúp Trọng truất phế Dũng khiến Dũng hết cách buộc phải đi đến quyết định giam cầm Thanh để rồi nội vụ đổ bể và Dũng bị đá văng khỏi TƯ sau đó trước áp lực của Trung Cộng (sẽ trình bày chi tiết hơn ở phần VI.)

Sau khi thủ tướng Dũng rớt đài thì vây cánh của Trọng lật đật hất tướng Tỵ ra khỏi bộ Quốc Phòng cho về Quốc Hội ngồi chơi xơi nước; đồng thời vây cánh của Trọng cũng muốn cố nắm lại QK II từ trong tay của vây cánh tướng lãnh gốc Phú Thọ đàn em của Dũng cho thiệt lẹ để an tâm! Do đó, tướng Lê Xuân Duy, vốn gốc Vĩnh Phúc cùng tỉnh với tướng Phùng Quang Thanh, được thăng chức từ tư lệnh bộ chỉ huy quân sự Yên Bái lên TLQK II vào tháng Năm năm 2016, tức là chỉ bốn tháng sau khi Trọng thành công loại được thủ tướng Dũng ra khỏi trung ương vào tháng Giêng năm nay.

III. Máu nhuộm Yên Bái:

Đúng ba tháng sau khi đảm nhiệm chức vụ TLQK II, tức vào tháng Tám năm nay,tướng Duy từ trần! Đảng cộng sản chỉ loan báo chung chung là mắc bệnh hiểm nghèo mà thôi! 

Đúng mười một ngày sau khi tướng Duy chết, bí thư lẫn Chủ-tịch Hội đồng Nhân dân của tỉnh Yên Bái, nơi tướng Duy làm việc bao năm cũng bị thanh toán bắn chết tại chỗ!

Tướng Duy chết đi, bất luận là do bệnh hay bị ám toán thì cũng đều làm cho phe đảng các tướng lãnh gốc tỉnh Phú Thọ của tướng Tỵ có cơ hội quay trở lại nắm QK II trừ phi TƯ đủ mạnh để ngăn cản việc này. Tướng Tỵ khuất thân ngồi chơi xơi nước ở Quốc Hội không có nghĩa là đàn em của ông ta chịu lép vế. Muốn nắm trong tay chức Tham Mưu Trưởng thì nhóm tướng lãnh phe của Tỵ phải nắm lại QK II vừa mới bị để mất vào tay của TƯ hơn ba tháng qua. 

Trong lúc TBT Trọng ở TƯ còn đang phải dẹp bớt ảnh huởng của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong quân đội thông qua các tướng tư lệnh các quân khu ở các tỉnh phía Trung & Nam thì tranh dành nắm quyền tư lệnh ở QK II rõ ràng khiến TƯĐ ở Hà Nội không ít thì nhiều cũng bị đuối tay.

Tướng Duy xuất phát từ vị thế tư lệnh đóng ở Yên Bái, được hậu thuẫn và có qua lại thân thiết trong suốt bao năm qua với bí thư Yên Bái là ông Phạm Duy Cường cũng như cánh tay phải của Cường là ông Ngô Ngọc Tuấn, chủ tịch HĐND, nên việc đặc trách tướng Duy về làm TLQK II gần như là do ông Cường thúc đẩy. Lúc bấy giờ là vào tháng Năm khi TƯ còn đang lo cố đè các tướng tư lệnh các quân khu phía Nam thân Nguyễn Tấn Dũng nên không thể rãnh tay chủ động, đành đồng ý với đề nghị của ông Cường.

Khi tướng Duy mất đi, Hà Nội buộc phải có chọn lựa vì không thể để QK II làm loạn và tuột khỏi sự kiểm soát của TƯ được nữa. Và sự lựa chọn của Hà Nội dẫn đến cuộc thanh toán hai cán đầu tỉnh Yên Bái như tin tức đã đưa.

IV. Nội vụ của cuộc thanh toán tại tỉnh Yên Bái:

Vào sáng sớm ngày 18 tháng Tám, cả ba cán đảng đầu tỉnh Yên Bái là ông Đỗ Cường Minh, chi cục trưởng kiểm lâm tỉnh Yên Bái, ông Phạm Duy Cường, bí thư tỉnh và ông Ngô Ngọc Tuấn, trưởng ban tổ chức nhân sự tỉnh kiêm chủ tịch HĐND đều bị bắn chết tại trụ sở tỉnh. Hai nạn nhân là ông Minh và ông Tuấn chết cùng phòng và ông Cường chết tại phòng làm việc của mình nhưng cùng lúc.

Trừ ông Minh cục kiểm lâm ra, cả hai nạn nhân kia đều bị bắn ba viên đạn trong tư thế ngồi và chết tại chỗ. Ông Minh thì chỉ bị một phát ngay sau gáy và chết tại bệnh viên khi thủ tướng "Mát-de" Phúc đến thăm. Ông bí thư Cường bị một phát đạn vào đầu và hai phát còn lại vào ngực và bụng.

Căn cứ trên cách suy luận của ngành tội phạm học, hai nạn nhân ông Minh và ông Tuấn đang tại phòng làm việc của ông Tuấn, ông Tuấn ngồi tại bàn và ông Minh đang đứng để bàn bạc công việc thì ít nhất hai sát thủ bước vào phòng - một bắn ông Minh từ đàng sau và sát thủ còn lại bắn vào ngực và bụng ông Tuấn đang gồi tại bàn; cùng lúc đó, bí thư Cường cũng bị sát thủ xông vào bắn tại phòng làm việc ở ngực và bụng.

V. Thật giả của bản tin do đảng CSVN loan báo:

Văn phòng làm việc của bí thư Cường và chủ tịch HĐND Tuấn cách nhau khoảng gần 200 thước buộc các sát thủ phải ra tay đồng loạt để hai nạn nhân ở hai nơi không kịp phản ứng cho nên không có việc sát thủ đi từng phòng một giết từng nạn nhân như loan tin do tiếng súng nổ phòng này sẽ làm náo động nhiều phòng khác khiến mức thành công của sự ám sát bị giảm hẳn.

Ông Minh được chở vào bệnh viện có khả năng cứu sống dù rất nhỏ nhoi, thậm chí có thể bị liệt ốc nhưng trước sự hiện diện của thủ tướng "mát de" Phúc một cách kỳ lạ tại phòng cấp cứu, nhân viên làm việc tại nhà thương đã dặn dò thân nhân ông Minh về nhà lo bề hậu sự. 

Điều này cho thấy sự hồi tỉnh của ông Minh rất nguy hiểm cho phe phái ra lệnh thanh toán. Bọn chóp bu của đảng tại Hà Nội lo lắng thấy rõ và cần biết chắc ông Minh đã chết chưa thông qua sự bộp chọp của thủ tướng "mát-de" Phúc đến tận phòng cấp cứu mà không bận áo khử trùng như đúng thủ tục y khoa.

Dựa vào số viên đạn trên mình nạn nhân, ông Minh rõ ràng không nằm trong danh sách cần bị giết mà chỉ là vô tình hiện diện tình cờ tại nơi thanh toán nên vạ lây.

Hành lang văn phòng nơi hai ông bí thư và chủ tịch tỉnh làm việc có ít nhất gần 50 người văn thư nhân viên thuờng xuyên có mặt đi qua đi lại nhưng vào thời điểm xảy ra vụ thanh toán- hành lang này lại vắng vẽ dù sẽ có cuộc họp tỉnh tại hội trường trụ sở sẽ xảy ra chừng nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ sau đó. 

Không có một nhân chứng nào có mặt để khẳng định tận mắt nhìn thấy ông Minh bắn bí thư Cường rồi đi sang phòng làm việc của chủ tịch Tuấn thanh toán tiếp như đã đưa tin trên báo chí của Cộng đảng. Đây chỉ là tin Vịt của Vẹm như người dân chúng ta thuờng nghe thường thấy qua suốt mấy chục năm nay.

Bên Công an tỉnh Yên Bái cũng lúng túng khi ra thông cáo làm hở đầu lòi đuôi, nhất là lòi ra vụ ông Minh kiểm lâm bị bắn từ sau bắn tới mà tử thuơng sau đó trong bệnh viện cũng như việc văn phòng hai ông chủ tịch Tuấn và bí thư Minh chỉ cách có 200 thuớc, không thề nào sát thủ bắn bốn viên đạn từ phòng này rồi bình tĩnh đi qua phòng khác mà không có náo động nhốn nháo cả hành lang.

Đây là một vụ thanh toán nội bộ cấp tốc do TƯ tiến hành giấu kín công an địa phương - và công an địa phương tỉnh Yên Bái có trách nhiệm giấu kín bịt miệng các nhân chứng sau đó khi hay biết nội vụ.

VI. Tại sao giới chóp bu đảng ở Hà Nội cần phải thanh toán - giết Bí thư tỉnh Yên Bái?

Con đường quan lộc của Phạm Duy Cường, nguyên là một kỹ sư XHCN về ngành xây dựng, bùng phát mạnh dưới thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Cường sanh tại Hà Nội nhưng làm tại nhà máy cement (xi-măng) Hoàng Liên Sơn gần 23 năm từ năm 1982 đến năm 2005. Ông cán này có thể bay nhảy vào TƯ sau khi Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng năm 2006. Vào năm 2008, ông Cường được ông Dũng cất nhắc lên thành phó chủ tịch tỉnh và rồi chính thức trở thành Bí Thư tỉnh Yên Bái hai năm sau đó, tức là năm 2010, năm mà quyền uy của Dũng át trùm ở TƯ.

Trong nội bộ đảng ở TƯ, cán Cường thật sự vượt trội hơn hẳn thành phần xuất thân từ đảng ủy như Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh, Hoàng Trung Hải, hay Đinh La Thăng và nhiều người khác vì cán Cường có học thức và làm được việc nhưng lại không có vây cánh mạnh ở TƯ do xuất thân từ dân kỹ thuật đi lên, rất cô thế. Cường chỉ có mỗi thủ tướng Dũng chống lưng mà thôi.

Cường không được Trọng Lú nâng đở như Đinh La Thăng hay Nguyễn Bá Thanh cho về ngồi ở TƯ vì Cường có vẻ chống lại ý đồ trất phế Dũng của TBT Trọng trong các kỳ bỏ phiếu vào những năm trước - mãi cho đến năm 2016, Cường mới chịu ngã ngũ và được Đinh Thế Huynh vận động bỏ hàng ngũ của Dũng qua đầu TBT Trọng. 

Lý do bí thư Cường ngã ngũ theo phe Trọng hất thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đi vào năm 2016 vì Cường cho rằng Dũng đã hết cách thắng nổi Trọng sau khi quyết định giam lỏng Phùng Quanh Thanh của Dũng bị thất bại vào giờ chót do Trung Cộng cử đặc phái viên ra tay can thiệp cứu tướng Thanh. Hơn thế nữa, phe TBT Trọng tung một khoản tiền dồi dào lên đến 200 triệu đô để mua chuộc hầu hết các bí thư tỉnh tại đại hội đảng nhằm lấy đủ phiếu truất phế Dũng. Số tiền này được cho là khoản tiền vay mượn khẩn cấp bởi TBT Trọng trong chuyến viếng thăm Việt Nam của chủ tịch Tập Cận Bình thông qua ngân hàng Phát Triển Trung Quốc CDB dùng để củng cố và ổn định niềm tin chính trị giữa đảng cộng sản hai nước. Khoản tiền mượn nợ này được thông báo vào ngày 6 tháng 11 năm 2015. 

Hơn thế nữa, ông Tống Đào, đặc phái viên của họ Tập còn sang Việt Nam vào ngày 26 đến 30 tháng Giêng năm 2016 - tức là ngay kỳ đại hội đảng, trong hồi bỏ phiếu truất phế Dũng, để khẳng định hậu thuẫn về mọi mặt của họ Tập đối với phe TBT Nguyễn Phú Trọng. Điều này khiến những người ủng hộ Dũng không thể nào cưỡng lại được nữa trước tài lực quá mạnh của TBT Trọng có được nhờ từ sự hỗ trợ của Trung Cộng.

Nguyễn Tấn Dũng rớt đài khỏi TƯ kéo theo tướng Tỵ rớt đài khỏi bộ Quốc Phòng, cho nên TƯ cần phải loại bớt vây cánh của tướng Tỵ trong bộ Quốc Phòng càng sớm càng tốt - dẫn đến tình trạng bí thư Cường lợi dụng tình huống nâng đỡ đẩy nhanh tướng Lê Xuân Duy đóng ở Yên Bái về làm TLQK II đè đầu cởi cổ vây cánh của tướng Tỵ tại nơi này, nơi mà tướng Tỵ từng làm tư lệnh trước khi trở thành Tham Mưu Trưởng. 

Điều này bất thành vì hàng ngũ tướng tá theo phe tướng Tỵ tại QK II có lẽ là đông như kiến, tướng Duy thiệt mạng một cách bí ẩn sau ba tháng đảm chức và chức TLQK II tới nay vẫn còn lấp lững chưa chính thức do tranh dành dằn co ngày thêm gay gắt.

Trước tình huống đó, TBT Trọng cần phải có chọn lựa và bí thư Cường tỉnh Yên Bái trở thành một trở lực làm vấn đề tranh chấp chức TLQK II đã căng thẳng lại còn căng thẳng thêm nữa. Hơn thế nữa, Cường quá sáng giá so với đàn em của Trọng tại TW; cũng như bí thư Cường dù gì cũng là người của Nguyễn Tấn Dũng khi trước nên sự tin cậy hợp tác đối với TBT Trọng lại càng rất là miễn cưỡng. 

TƯ cần phải loại Cường ra khỏi vị trí bí thư tỉnh Yên Bái cho vấn đề tranh chấp chức tư lệnh tại QK II "hạ nhiệt" bớt. Tuy nhiên, vì tình huống tranh chấp chức tư lệnh tại QK II đang quá căng thẳng, TƯ không còn thời giờ để bơi móc điều tra sự hối lộ của bí thư Cường để triệt hạ nên đành phải ra tay thanh toán bí thư Cường càng sớm càng tốt - chỉ mười một ngày sau khi tướng Duy từ trần. 

Cũng có nhiều nguồn tin cho rằng bí thư Cường bị giết là do phe Nguyễn Tấn Dũng trả thù vì cái tội phản chủ nhưng trên thực tế, Dũng để Cường ở Yên Bái làm rối loạn QK II thông qua tranh chấp chức tư lệnh quân khu này khiến TBT Trọng ăn không yên, ngũ không yên để rãnh tay Dũng lo cũng cố lại quyền uy của gia đình mình ở phương Nam thì có lợi hơn nhiều. Cho nên, việc Dũng ám toán bí thư Cường để trừng phạt là điều rất khó xảy ra.

Hơn nữa, nội vụ có sự hiện diện của thủ tướng "Mát-de" Phúc cho thấy TƯ thật sự muốn ra mặt dàn xếp nội tình bất ổn ở QK II cũng như ở Yên Bái.

Bí thư Yên Bái bị bắn chết thì đây là thuộc vệ nội vụ của đảng nhưng Phúc vốn lo bên chính phủ lại đứng ra thăm viếng dàn xếp thay vì là TBT Trọng cho thấy TBT Trọng không có chút tình cảm gì đối với bí thư Cường và Trọng mặc nhiên để Phúc dẫn lực lượng công an hùng hậu hộ tống theo sau kéo lên Yên Bái dàn xếp. 

Đương nhiên, phe công an Trần Đại Quang sẽ nhân cơ hội này tóm thâu tỉnh Yên Bái vào trong tay mình, thêm vây thêm cánh cho chắc ăn sau khi đã có em trai của mình làm bí thư tỉnh Thái Nguyên. Hơn nữa, muốn nội vụ dàn xếp theo cách mà TƯ muốn là có thể kiểm soát được Yên Bái cũng như QK II thì việc công an nắm thêm tỉnh Yên Bái là điều có lợi cho TBT Trọng trong lúc này.

Tuy nhiên, vụ việc ở Yên Bái càng khiến thanh thế của phe công an Trần Đại Quang càng thêm lớn mạnh ở TƯ và liệu Đinh Thế Huynh, người đứng thứ hai sau TBT Trọng ở trong đảng có thể có đủ bản lãnh để buộc Quang phục tùng mình như đã từng phục tùng TBT Trọng hay không, vẫn còn là dấu hỏi chưa có câu trả lời. 

VII. Kết

Nội tình tranh chấp tại QK II chắc chắn sẽ là vết lở loét chỉ ngày một thêm lớn ra, sâu thêm trong nội bộ sĩ quan tướng lãnh quốc phòng cũng như trong nội bộ chóp bu của Cộng Sản Hà Nội - một sự lỡ loét ghẻ lở nhầy nhụa thuờng thấy ở trong nội bộ của mọi chế độ độc tài tham nhũng.

Hôm nay máu nhuộm trụ sở tỉnh Yên Bái thì ngày mai, tại sao máu lại không thê nhuộm ở trụ sở TƯ đảng tại Hà Nội nếu Trần Đại Quang muốn gồm thâu cả chức TBT và chức chủ tịch nước vào trong tay mình?

26.08.2016

Powered By Blogger