Friday, June 24, 2016

KHI CÁC ĐẦU LĨNH CỦA BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN LÊN TIẾNG, XUỐNG TIẾNG

Sau 16 thông báo của Nguyễn Thanh Tú (NTT), con của cố ký giả Đạm Phong, người đi tìm công lý cho cha mình cũng như 4 nhà báo người Mỹ gốc Việt bị sát hại cách đây hơn 30 năm, những đầu lĩnh của băng đảng Việt Tân cũng như những tổ chức râu ria mà NTT gọi là những cái vòi của con bạch tuột như đài RFA, đài SBTN, tổ chức VOICE đều đã phải ngậm câm miệng hến vì đã không thể trả lời những tài liệu cũng như những bằng chứng mà NTT đã đ ưa ra. Nhất là sau  bài phỏng vấn NTT của phóng viên Bùi Dương Liêm ở Hoa Thịnh Đốn.
Băng đảng VT và những cái vòi của tổ chức này đã phải co cụm, không dám rùm beng tổ chức quyên  góp để trục lợi như trước kia. Điển hình, tại Nam California, VT đã phải tổ chức bữa cơm gây quỹ về vụ cá chết tại tư gia của bác sĩ Đông Xuyến là đảng viên cao cấp của VT.   
Trong khi đó thì, các đầu lĩnh VT đã phải qua Âu châu, Úc châu để trấn an nội bộ.
Theo diễn đàn điện tử Việt Tân thì, Vào chiều ngày 22-6-2016, ông Đỗ Hoàng Điềm, Chủ Tịch Đảng Việt Tân, nhân chuyến công tác tại Úc Châu, đã có một buổi tiếp xúc và sinh hoạt thân mật với một số đồng hương tại Sydney.
Ông Đỗ Hoàng Điềm trong buổi tiếp xúc với
 đồng hương tại Sydney, Úc Châu, ngày 22-6-2016.


Trong phần trình bày về tình hình đấu tranh hiện nay, ông Đỗ Hoàng Điềm đã nêu lên một số những đặc điểm như 1/ Những khó khăn của CSVN; 2/ Những khó khăn của chúng ta; và 3/ Những hoạt động của Đảng Việt Tân.

Về những khó khăn của CSVN, Ông Đỗ Hoàng Điềm nhắc đến tình trạng chia rẽ trong nội bộ ĐCSVN, tranh giành quyền lực và quyền lợi trong Đảng, tình trạng đu dây nguy hiểm giữa Tàu và Mỹ, và sự chống đối mạnh mẽ của người dân VN ngày càng gia tăng trong bối cảnh kinh tế ngày càng suy sụp.
Về những khó khăn của chúng ta, ông Đỗ Hoàng Điềm nêu lên tình trạng thiếu nhân sự để điều động cuộc đấu tranh, thiếu sự phối hợp giữa các tổ chức đấu tranh và khả năng vận động quần chúng còn yếu. Thêm vào đó là dù căm phẫn chế độ, người dân Việt vẫn còn lo ngại bạo lực trấn áp và chưa dứt khoát tin tưởng vào việc thay đổi hiện trạng.
Ông Đỗ Hoàng Điềm trong buổi tiếp xúc với đồng hương tại Sydney, Úc Châu, ngày 22-6-2016.
Về những hoạt động của Đảng Việt Tân ông Đỗ Hoàng Điềm (ĐH Đ) chia sẻ là chúng ta đang từng bước soi mòn chế độ, tác động vào suy nghĩ của đồng bào trong nước qua việc khai thác internet, hỗ trợ và tham gia các cuộc biểu tình trong nước, liên kết với các tổ chức đấu tranh ở trong nước, thực hiện các khoá huấn luyện về đấu tranh bất bạo động. Cùng lúc, Đảng Việt Tân nỗ lực phát triển hạ tầng cơ sở trong nước, gia tăng ngoại vận chính giới và truyền thông ngoại quốc, đặc biệt là các tổ chức phi chính phủ NGOs.”
Xem ra cách tuyên truyền của cơ quan ngôn luận của băng đảng VT của thời “đảng trưởng” Đỗ Hoàng Điềm cũng không khá hơn báo và đài phát thanh Kháng Chiến của thời “Chủ Tịch” Mặt Trận Hoàng Cơ Minh “chưa chuyển sang từ trần”.  Qua phần ĐHĐ, đầu lĩnh của băng đảng VT trình bày những hoạt động của đảng VT, hoặc vô  tình, hoặc cố ý đã chứng tỏ băng đảng VT giật dây những cuộc biểu tình để  từ đó, Việt Cộng có cớ để ra tay đàn áp.
Trong một bài viết trước đây, tôi đã lên tiếng về chuyện “bợ đít lố bịch”  của đảng viên cao cấp của VT ở trong nước là “ông theo đuôi” Nguyễn Thanh Giang khi viết bài nịnh bợ bà Dân biểu Loretta Sanchez.
Khi được qua Mỹ, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy đã vỗ ngực xưng tên là đảng viên đảng VT, được đảng viên Nguyễn Hải ở trong nước làm lễ kết nạp qua sự giới thiệu của Nguyễn Thanh Giang (NTG). Chẳng lẽ công an VC đã đi tu hết hay sao mà đi bắt bà dân oan Cấn Thị Thêu đem nhốt mà không dám đụng tới một cọng lông chân của ông NTG, một đảng viên cao cấp của đảng VT ở trong nước? Hay NTG là ông cố nội của tên Tân Chủ Tịch nước Trần Đại Quang ác ôn côn đồ của đảng Công An? là ông cố ngoại của thằng Thủ Tướng “Phúc Ma-dzê”?
Những lời phát biểu của ĐHĐ khi tiếp xúc với đồng bào ở Sydney cho thấy những điều tố cáo của Nguyễn Thanh Tú đều chính xác.
Khi  “đảng trưởng” ĐHĐ thú nhận VT “hỗ trợ và tham gia các cuộc biểu tình” chứng tỏ VC lên tiếng và đàn áp các cuộc biểu tình là do VT giật dây! 
Khi ĐHĐ thú nhận đảng VT “gia tăng ngoại vận chính giới và truyền thông ngoại quốc” vô tình đã chứng tỏ những điều tố cáo của NTT về bà Dân biểu Liên bang Loretta Sanchez và Nguyễn Văn Khanh, Giám đốc  chương trình Việt ngữ của đài RFA là công cụ của băng đảng VT là chính xác!
Chuyện có vẻ oái oăm là trong lúc đảng trưởng ĐHĐ bôn ba đó đây để lên tiếng trấn an dư luận v à bọn tay chân bộ hạ thì “đầu lĩnh” Hoàng Cơ Định (HCĐ)  lại “xuống tiếng” của ông cựu Đ ại Tá Trần Doãn Thường vì ông này đã chuy ển bài viết của một ông Bùi Minh Tuấn nào đó viết về ông Bùi Minh Đoàn, tức tên trong khai sinh của Tổng Bí Lý Thái Hùng (LTH).
Sở dĩ nói là ông HCĐ “xuống tiếng” là bởi vì ai cũng biết “tài nghề con lừa đất Kiềm” của HCĐ. Ông HC Đ này mà viết bài bênh vực ai thì người đó từ chết tới trọng thương! Thấy HCĐ viết trên email “kết tội” ông  cựu Đại Tá “chuyển bài” vu cáo, mạ lỵ Lý Thái Hùng và ông ta mà thấy tội nghiệp cho cái đầu óc “lùn tè”  của ông ta.
Bởi vì trước đây ông cựu Đại Tá Trần Doãn Thường tức Thomas Trần đã chuyển trên các diễn đàn điện tử các thông báo của NTT cũng như buổi phỏng vấn NTT của ký giả Bùi Dương Liêm, cũng như các bài viết về VT, sao không thấy ông HCĐ… lên tiếng?!
Trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung có một câu nói rất hay: “Mày không nói đâu có ai nói mày câm!”
Xin gửi tặng ông “đầu lĩnh” HCĐ câu nói này!

LÃO MÓC

Thủ tướng Anh từ chức sau khi dân Anh chọn rời EU

 
AuthorĐ.K.L.SourceTuổi TrẻPosted on: 2016-06-24
TTO - 14g30 hôm nay 24-6 (giờ Việt Nam), tức hơn một giờ sau khi dân Anh chọn rời khỏi EU, thủ tướng Anh David Cameron tuyên bố từ chức. Ông đã có bài phát biểu, giọng nghẹn nước mắt,


Thủ tướng Anh David Cameron phát biểu bên ngoài số 10 Downing - Ảnh: REUTERS
Ngay sau khi dân Anh bỏ phiếu chọn rời EU, thủ tướng David Cameron đã có phát biểu bên ngoài tòa nhà số 10 phố Downing.
Nghẹn ngào trong nước mắt
Thủ tướng David Cameron, giọng nghẹn nước mắt, không cho biết chính xác thời điểm từ chức nhưng nói rằng nước Anh sẽ có lãnh đạo mới vào thời điểm Đảng bảo thủ tổ chức Hội nghị thường niên vào tháng 10.
Ông nói: "Tôi nghĩ thật không đúng nếu tôi tiếp tục đứng đầu dẫn dắt đất nước đến bến bờ mới. Đây là quyết định khó khăn nhưng tôi tin rằng đất nước đòi hỏi một thời kỳ ổn định và rồi sẽ có lãnh đạo mới. Tôi nghĩ vị tân Thủ tướng sẽ quyết định khi nào kích hoạt Điều 50 trong Nghị định thư Lisbon và bắt đầu quy trình rời EU".
Điều 50 trong Nghị định thư Lisbon là điều khoản quy định một thành viên rời khỏi EU.
Ông nói: "Bây giờ chúng ta phải chuẩn bị thương lượng với EU. Quá trình này đòi hỏi phải có sự góp mặt của Scotland, Xứ Wales và Bắc Ireland để đảm bảo bất cứ bộ phận nào của nước Anh cũng được bảo vệ và giữ được đầy đủ quyền lợi.
Trên hết, điều này đòi hỏi một sự lãnh đạo tận tâm và quyết đoán. Tôi rất tự hào được làm thủ tướng nước Anh trong vòng sáu năm. Tôi tin rằng nước Anh đã có những bước tiến vĩ đại".


Nhân viên văn phòng tại một trụ sở ở London theo dõi thông tin thủ tướng David Cameron từ chức - Ảnh: REUTERS
Thủ tướng David Cameron là người ủng hộ Anh ở lại EU. Và việc dân Anh chọn rời EU là một thất bại đối với ông Cameron.
Trong bài phát biểu từ chức, ông Cameron còn nói: "Tôi đã thực hiện chiến dịch này không thể khác hơn, đó là nói ra đầy cảm xúc và thẳng thắn tất cả những gì tôi suy nghĩ và cảm thấy. Tôi đã nói hết, không sót điều gì. Tôi hoàn toàn chắc chắn tin rằng nước Anh sẽ mạnh hơn, an toàn hơn, tốt hơn nếu ở lại EU. Và tôi cam đoan cuộc bỏ phiếu này chỉ nhằm duy nhất mục đích quyết định đi hay ở lại EU mà không phải phục vụ cho bất kỳ mục tiêu chính trị nào khác".
Ông Cameron khẳng định: "Người dân Anh đã quyết định rõ ràng chọn một lối đi khác và vì vậy tôi nghĩ đất nước cần một lãnh đạo mới để dẫn dắt người dân đi theo con đường mới".
Cuối bài phát biểu, thủ tướng David Cameron nói: "Trong tương lai, tôi sẽ làm mọi điều có thể để giúp đất nước vốn rất vĩ đại này đạt thêm thành công".
Dư luận: Sốc và buồn!
Michael Fallon, Bộ trưởng quốc phòng Anh, đánh giá về tin thủ tướng David Cameron từ chức: "Dĩ nhiên đây là tin rất buồn. Tôi muốn ông ấy tại vị nhưng đây là quyết định của thủ tướng Cameron. Tôi nghĩ đây là một quyết định tử tế".
Theo ông Fallon, việc dân Anh chọn rời EU là một thất bại của thủ tướng David Cameron và hiện vẫn còn quá sớm để suy đoán xem ai sẽ thay thế ông Cameron. Ông Fallon nói thêm: "Điều quan trọng là chúng ta phải củng cố tinh thần cho dân Anh, ổn định thị trường và kinh tế đồng thời trấn an các đồng minh của Anh rằng nước Anh không quay lưng với thế giới".
Tờ Telegraph dẫn lời Theresa Villiers, Tổng thư ký khu vực Bắc Ireland: "Đây là tin sốc và rất buồn... Tôi thật sự muốn thủ tướng David Cameron tiếp tục lèo lái nước Anh trong vài năm tới. Tôi hoàn toàn tôn trọng quyết định của ông ấy nhưng tôi cho rằng đây là ngày buồn của nước Anh".
Trong khi đó, Alex Salmond, cựu Bộ trưởng thứ nhất của Scotland bình luận rằng việc thủ tướng David Cameron từ chức là điều không thể tránh khỏi.
Theo đánh giá của hãng cá cược Ladbrokes, cựu thị trưởng London và cũng là một trong những người đi đầu của phong trào kêu gọi Anh rời Eu, Boris Johnson là ứng viên sáng giá cho vị trí Thủ tướng Anh. Tiếp theo là Bộ trưởng nội vụ Theresa May và Bộ trưởng Tư pháp Michael Gove.


Thủ tướng Anh David Cameron và vợ sau khi tuyên bố từ chức - Ảnh: REUTERS
Ông David Cameron tên đầy đủ là David William Donald Cameron, sinh năm 1966. Năm 2005, ông thắng cử, trở thành lãnh đạo Đảng Bảo thủ. Năm 2010, ông David Cameron - đại diện cho liên minh Đảng Bảo thủ và Đảng Dân chủ tự do - giành chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cử, trở thành thủ tướng Anh. Năm 2015 ông tái đắc cử và đảng của ông lần đầu tiên kể từ năm 1992 chiếm đa số ghế trong quốc hội.

Đ.K.L.

Việt Nam sẽ ra sao khi năm 2020 sắp đến

 
AuthorNguyễn Hoàng Huy ĐứcSourceCHXHCD VN - YoutubePosted on: 2016-06-24
Published on Jun 12, 2016
Hỡi Toàn dân Việt Nam.
- Tự Do không tự nhiên mà có, Dân Chủ không ai biếu không cho mình, Nhân Quyền cũng không từ trên trời rơi xuống cho dân tộc Việt Nam. NHƯNG, nó lại là những thứ mà ở các nước Tư Bản tây phương đã có từ lâu nay. Cũng vì thế mà quê hương đất nước họ ngày một gia tăng và phát triển, Người dân được ấm no và giàu mạnh cũng là vì nhờ có Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Học Sinh được tự do ăn học, Nhân công được cơ hội để thi thố tài năng, Thương gia được tự do buôn bán, mậu dịch để phát triển non sông, mang lại sự ấm no cho cả nước.
- Dưới chế độ hèn hạ mà lại độc tài của bè lũ NGU LÂU DỐT BỀN cs VN, thì ba thứ vừa nêu trên cho tới nay vẫn đang được liệt kê trong danh sách của sổ bìa đen tạm gọi là XA XÍ PHẨM trong xã hôi chó ỉa này. Vậy thì chúng ta còn chần chờ gì nữa, có cần phải chờ tới cuối năm 2020, khi mà bọn tà quyền cs VN chính thức ra tay trao giang sơn gấm vóc của dân tộc Việt Nam này vào tay bọn trung cẩu để nó cai trị toàn cõi nước Việt Nam mình, thì lúc đó chúng ta mới đứng lên để nói lên tiếng nói và đòi lại quê hương VN hay chăng?
- Đừng. Đừng. Đừng và xin Đừng vì cái "TÔI" quá nặng mà chúng ta sẽ trở thành những người việt Lưu Vong Vĩnh Viễn ngay tại trên quê hương mang hình chữ S và ở khắp nơi trên thế giới. Hãy chấm dứt ngay những thủ đoạn bẩn thỉu, xoi mói hoặc châm chọc lẫn nhau mà gây mất tình đoàn kết. Hãy lắng nghe, suy nghĩ, thay đổi, sửa sai để làm đúng với những gì mà thâm tâm ta cũng như của quý vị và lòng dân Việt Nam đang mong muốn.
- Một lần nữa, tôi cũng như anh Nguyễn Hoàng Huy Đức, xin mong mỏi mọi người hãy cùng nhau chung vai sát cánh, đoàn kết lại để dẹp bọn tà quyền cs VN, ngõ hầu chúng ta mới sớm có ngày trở về cùng ngồi chung lại với hơn 90 triệu dân tộc và xây dựng lại quê hương Việt Nam của chúng ta.
- Chân thành cảm ơn và rất mong quý vị hãy chia xẻ đoạn phim của lời bình luận này của Anh Nguyễn Hoàng Huy Đức. .
(Copy nguyên văn từ một người trên FB)

Vì sao hai phi công trên chiếc Su-30 được ngư dân cứu vớt, chứ không phải lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp?

 
AuthorFB Cường PhạmSourceAnh Ba SàmPosted on: 2016-06-24
Ngư dân Lệ (mặc áo màu xanh) cùng hai ngư dân (không rõ tên) đã cứu phi công Nguyễn Hữu Cường. Ảnh: Đức Hùng/ VNE
Phi công Trần Quang Khải nhảy dù bị dù quấn lênh đênh trên biển suốt 84 tiếng. Lúc vớt thi thể, các bác sỹ xác định đã tử vong trước đó 2 ngày (48 tiếng). Như vậy anh Khải còn sống trên biển tới 36 tiếng. Nếu cứu hộ kịp thời, chắc sẽ không hy sinh.
Máy phát tín hiệu cấp cứu của chiếc SU 30-MK2 có vấn đề. Phi công Khải nhảy dù cách phi công Cường khoảng 10 giây, anh Cường còn nhìn thấy dù anh Khải, khu vực đó là gần đảo Mắt và đảo Hòn Mê (Nghệ An – Hà Tĩnh). Vậy mà CASA-212 lại tìm ở vùng biển Bạch Long Vĩ (Hải Phòng). Bởi tín hiệu cấp cứu phát ra ở gần đảo Bạch Long Vĩ. Có ý kiến cho rằng máy phát tín hiệu của SU 30-MK2 là đểu. Nhưng có lẽ vụ phát tín hiệu cách qúa xa nơi phi công Khải rơi đặt ra nhiều nghi vấn?
Như nhiều nguồn tin cho biết, công nghệ sản xuất máy bay tên lửa Nga phải nhập linh kiện điện tử của Tàu Cộng. Nên biết đâu, nơi nhận tín hiệu trước của cả 2 phi công ta là Hải Nam của Tàu. Và kẻ gian đã vô hiệu hoá các thiết bị này. Đồng thời dùng thiết bị giả phát đúng tần số cấp cứu của anh Khải để dử máy bay cứu hộ CASA-212 của ta tới chiếc bẫy mà chúng giăng sẵn ngay trên vùng phân định Vịnh Bắc Bộ (gần Bạch Long Vĩ) và tiêu diệt. Nếu giả thiết này đúng thì việc tổn thất thêm 9 phi công và nhân viên cứu hộ cùng chiếc thủy phi cơ CASA-212 là còn nhiều uẩn khúc cần làm sáng tỏ bằng luận cứ khoa học thuyết phục.
Chuyện lực lượng cứu hộ yếu kém và thiếu kinh nghiệm đã đành mà thiết bị phát sóng bị nhiễu là rất có cơ sở khi cả 2 phi công SU 30-MK2 (1 sống; 1 chết) đều được hai ngư dân Hà Tĩnh với phương tiện thô sơ cứu và vớt chứ không phải lực lượng cứu hộ chuyên nghiệp!

------
THIẾU PHƯƠNG ÁN DỰ PHÒNG

FB Nguyễn Huy Cường - 18-6-2016
Ở quân chủng Bộ binh, trước khi lâm trận, Ban tham mưu xây dựng một số biện pháp Dự phòng theo chiều hướng xấu.
Nếu đại đội trưởng hy sinh thì đại đội phó (tác chiến) lên thay. Trường hợp cả ban chỉ huy đại đội gồm đại đội trưởng, đại đội phó, chính trị viên hy sinh hết thì trung đội trưởng trung đội nào lên thay v.v…
Chính vì được chuẩn bị tốt như vậy, nên khi bị tổn thất, họ vẫn chiến đấu và nhiều khi, vẫn chiến thắng. Nếu tinh thần này được duy trì, ví dụ như khi chiếc máy bay SU 30 vừa rơi, mất liên lạc thì lập tực máy bay ứng cứu bay đến ngay vùng vừa rơi (Trường hợp máy may ứng cứu CASA cũng vậy) Nếu trong 20 phút, đã tiếp cận được vùng máy bay gặp nạn, thì tổn thất có thể được hạn chế.
Hồi máy bay Mỹ oanh tạc miền bắc, người ta đã Dự phòng cho phi công của họ cả một lá cờ Mỹ có in dòng chữ bằng tiếng Việt có nội dung đại thể: “Xin hãy cứu giúp tôi, chính phủ Mỹ sẽ đền đáp CÔNG ơn của bạn”.
Không những vậy, công việc chuẩn bị cho THẤT BẠI của họ còn chu đáo hơn nhiều. Mời các bạn nghe câu chuyện nhỏ dưới đây.
Một máy bay F4H của Hải quân Mỹ bị bắn rơi ở Phú Thọ năm 1967 khoảng hơn 5 giờ chiều. Phi công nhảy dù xuống vùng ven sông Đà. Nhưng, máy bay ứng cứu tập trung oanh tạc ở mạn Tam Nông giáp Thanh Sơn, xa mục tiêu thật chừng 40 km. Các lực lượng tìm kiếm của ta bị hút theo vào vùng này. Tối hôm đó, viên phi công đã tiến từ rừng ra bờ sông Đà, đi giật lùi, vừa đi vừa ném những miếng vải, miếng khăn xé ra sau khi lau máu ở vết thương.
Buổi sáng hôm sau, các lực lượng tìm kiếm của ta (Thời Đại tá Lê Tu làm Tỉnh đội trưởng) tiến theo dấu vết này, đi vào rừng để tìm kiếm. Súng phòng không hạng nhẹ cũng được kéo vào cánh rừng nghi là nơi ẩn nấp của viên phi công chờ bắn những máy bay đến cứu.
Bất ngờ, khoảng 8 giờ sáng, khi hầu như toàn bộ lực lượng tìm kiếm đang xoắn vào mục tiêu trong rừng thì máy bay trực thăng bay ra ven sông, kéo viên phi công lên máy bay, trốn thoát.
Có thể nói, phía Mỹ đã chuẩn bị rất kỹ cho những phương án thất bại, kể cả tình huống này và họ đã thành công.
Công cuộc tìm kiếm máy bay SU 30 và CASA của ta gặp nạn, có thể còn rất vất vả, rất tốn kém có lẽ vì một nguyên nhân: Hình như ta không chuẩn bị cho những phương án Dự phòng. Đến đâu, tính đến đó.
Cái giá phải trả cực kỳ đắt!

Huy Cường

------
Ý kiến độc giả:

Tại sao Quân Đội Nhân Dân của Việt Cọng ít chú trọng về việc cứu hộ ? Xin thưa là Đảng xem chiến sĩ khi xuất quân như đã hy sinh. Xưa nay Đảng đã dạy cho họ thuộc nằm lòng là ra đi chiến đấu đừng mong trở lại, có nghĩa là tự xem mình đã chết và chẳng cần làm kẻ khác phải bận bịu về mình. Vì thế mà việc cứu hộ được xem là không cần thiết, có cũng được mà không thì cũng chẳng sao. Những câu hát sau đây chứng minh cho tinh thần bỏ quên đó:
Nhạc sĩ Lương Ngọc Châu đã có bài hát với lời ca:
Một ra đi là không trở về, lòng tráng sĩ thề không nao núng…,
Và sau đó, nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu lại sáng tác bài Giải Phóng Quân với lời như sau
Đoàn Giải phóng quân một lần ra đi
Là có sá chi đâu ngày trở về
Ra đi ra đi bảo tồn sông núi
Ra đi ra đi thà chết chớ lui…
Lắm khi họ không cứu những thương binh mà còn ra lệnh phải giết thương binh để khỏi phải bận bịu.
Còn đối với tù tội hình sự thì họ càng tàn ác hơn. Ở trại cải tạo Châu Bình (K-20) của tỉnh Bến Tre, những tù cải tạo, dù là tội hình sự hay vượt biên, nếu vượt trại và bị bắt ở trong rừng thì khỏi phải trói giải về trại mà bắn què chân tại chỗ rồi bỏ đi để ngày hôm sau cho người ra lượm xác rồi chôn. Ở trại Thạnh Phú, tù cải tạo bị bắt đào giếng ở đất cát mà không có đồ chống lở đất, và khi đất ùn sập xuống chôn lấp 3 người dưới lổ thì cán bộ cũng chẳng hề gấp gáp vì biết họ không thể sống sót cho nên vẫn bình thản cho vài người từ từ đào bới cả nửa ngày mới kéo 3 cái xác lên được, bọn này vừa đào vừa run vì không biết đất sẽ sập lên đầu lúc nào !!

Điền Phong


----------

CSVN: Từ bước quy phục Thành Đô qua chính sách Ba Không đến lập trường Một Có

...Để lừa bịp nhân dân Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc thực hiện, cho đến nay đã được 26 năm, được ngụy trang dưới những danh từ mỹ miều như: đại cục và 16 chữ vàng. Bây giờ, sau 26 năm thực hiện đại cục, chúng ta thử cùng nhau nhìn xem những người cộng sản Việt Nam đã làm mất về tay Trung Cộng những gì của đất nước?...

*

Cuối năm 1989 hệ thống cộng sản quốc tế tan vỡ từng mảng. Làn sóng dân chủ tác động mạnh và cách mạng thành công chớp nhoáng tại Đông Âu. Trên đất nước Ba Lan, Công Đoàn Đoàn Kết thắng lợi lớn và lãnh tụ công nhân Lech Walesa tiếp nhận chính quyền. 

Cùng thời điểm 1989 Hung Gia Lợi dứt khoát chia tay với khối cộng sản Đông Âu để gia nhập Thị Trường Chung Âu Châu. Tại Đức, ngày 9/11/1989, bức tường ô nhục Bá Linh bị phá đổ. Dân Đức thống nhất reo hò mừng rỡ trong khi tên chủ tịch đảng cộng sản Đức là Honecker đào tẩu vì bị truy nã. Chính phủ cộng sản của Tiệp Khắc cũng tiêu tan và tại Roumania vợ chồng tên lãnh tụ cộng sản độc tài khát máu Ceaucescu bi xử bắn. 

Biến động xảy ra và tiếp nối nhau như một tràng pháo Tết để chào mừng cách mạng dân chủ thành công. Những tiếng reo hò hoan hô vang dậy vọng lại từ phía bên kia châu lục khiến các lãnh tụ của đảng CSVN lo sợ. 

Ngày 10/4/1990 Bộ Chính trị đảng CSVN hội họp để tìm đường thoát hiểm. Phân tích tình hình chính trị Đông Âu người ta đổ tội cho mưu toan của đế quốc tư bản. Chỉ có Trần Xuân Bách và Nguyễn Cơ Thạch cho rằng nguyên nhân sụp đổ là do quản lý yếu kém, tư tưởng giáo điều gắn liền với mô hình Xã hội Chủ nghĩa sai lầm. 

Trong buổi họp, Nguyễn văn Linh lập luận Trung Quốc dù là bành trướng hay bá quyền vẫn là một nước XHCN nên phải tìm hết cách đoàn kết lại thì mới mong thoát hiểm và mới hy vọng phục hồi phong trào cộng sản thế giới. 

Quan điểm nói trên được đa số ủy viên trong Bộ Chính trị đồng tình. Sau phiên họp Trần Xuân Bách bị loại khỏi Bộ Chính trị và ít lâu sau Nguyễn Cơ Thạch cũng chịu chung một số phận. Thời gian như thế đã trôi qua được một phần tư thế kỷ. Giờ đây ta hãy thử nhìn lại xem ai đúng ai sai. 

Bước quy phục Thành Đô 

Như chúng ta đã biết, một hội nghị bí mật đã diễn ra giữa Hà Nội và Bắc Kinh tại Thành Đô - thủ phủ tỉnh Tứ Xuyên bên Tàu vào các ngày 3-4/9/1990. Phái đoàn Cộng sản Việt Nam gồm: Nguyễn Văn Linh, Phạm Văn Đồng, Đỗ Mười, Hồng Hà, Đinh Nho Liêm. Phái đoàn Cộng sản Trung Quốc gồm: Giang Trạch Dân và Lý Bằng. 

Vào thời gian đó, sự sụp đổ của đế quốc cộng sản Liên Sô gây lo sợ cho cả Bắc Kinh lẫn Hà Nội. Vì lo sợ mà nhóm Ba Đình phải muối mặt sang Thành Đô xin quy phục. Và cũng vì lo sợ mà nhóm Trung Nam Hải tại Bắc Kinh phải tạm quên mối hận thù phản chủ đưa tới cuộc chiến tranh biên giới Trung-Việt năm 1979, mà vui lòng chấp nhận cho Hà Nội làm đàn em ý thức hệ để gây thế chống Mỹ. 

Địa điểm Thành Đô được chọn để bảo đảm bí mật cho hội nghị. Cuộc đàm phán thành công và hai bên thỏa thuận bình thường hóa quan hệ ngoại giao song phương. Tuy nhiên, đối với phần nói chuyện bí mật thì phái đoàn CSVN giữ tuyệt đối cho riêng mình, không tiết lộ và cũng không tuyên bố cho nhân dân Việt Nam hay. 

Mặc dầu vậy, ngay sau khi hội nghị vừa kết thúc thì nhật báo Tứ Xuyên loan tải một thông điệp của phái đoàn CSVN. Thông điệp đó như sau: “Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng và Quảng Tây. Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên và cho Việt Nam 30 năm (1990-2020) để Đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Lý Bằng Nhật Ký Ngoại Sự). 

Để lừa bịp nhân dân Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc thực hiện, cho đến nay đã được 26 năm, được ngụy trang dưới những danh từ mỹ miều như: đại cục và 16 chữ vàng (sơn thủy tương lân, lý tưởng tương thông, văn hóa tương đồng, vận mệnh tương quan). 


Bây giờ, sau 26 năm thực hiện đại cục, chúng ta thử cùng nhau nhìn xem những người cộng sản Việt Nam đã làm mất về tay Trung Cộng những gì của đất nước? 

Thứ nhất, từ 26 năm nay, tất cả những người lãnh đạo CSVN đều đã phải qua Bắc Kinh để khấu đầu trước “thiên triều” và báo cáo việc thi hành chính sách, xác định quyết tâm thúc đẩy hợp tác toàn diện trên phương châm 16 chữ vàng. 

Thứ hai là phải đề cập đến hai bản Thỏa Thuận Về Biên Giới, Trên Đất Liền Và Trên Biển. Trong bản Thỏa Thuận Về Biên Giới Trên Đất Liền (1990) CSVN phải nhường cho Trung Cộng khoảng mấy chục ngàn cây số vuông lãnh thổ suốt dọc biên giới của 10 tỉnh phía Bắc, đặc biệt là tại những vùng chiến lược Cao Bắc Lạng, gồm núi non hiểm trở, nơi mà quân Trung Quốc mỗi lần sang xâm lược đều phải chịu thua vì không vượt qua được. Trung Cộng đã di chuyển sâu vào lãnh thổ của ta những cột mốc chiến lược quan trọng nhất. Những di tích lịch sử nổi danh như Ải Nam Quan và Thác Bản Giốc cũng chịu chung một số phận. 

Về Thỏa Thuận Trên Biển (2000) thì Trung Cộng thu nhỏ lãnh hải 12 hải lý của Việt Nama để chiếm quyền đánh cá và chiếm của ta mấy chục ngàn cây số vuông trong vùng lãnh hải đặc quyền kinh tế (EEZ) để lấn quyền khai thác dầu hỏa. Quần đảo Hoàng Sa của ta đã bị Trung Cộng dùng vũ lực chiếm đoạt năm 1974 và một số đảo nhỏ trong quần đảo Trường Sa cũng đã bị Trung Cộng dùng vũ lực tước đoạt năm 1988. 

Thứ ba, phải nói qua về kinh tế. Năm 2005 CSVN đã ký kết với Trung Cộng 20 văn kiện dùng làm căn bản pháp lý giữa hai nước. Từ ngày 1/1/2004 Việt Nam và Trung Cộng bỏ thuế xuất nhập khẩu. Các cửa khẩu giữa hai nước được khai thông và hàng hóa được lưu thông tự do. 

Nhà thầu Trung Quốc hình như thắng hầu hết những công trình quan trọng với các loại thầu “trọn gói” (EPC: Enginering, Procurement, Construction). Hiện nay có 90% gói thầu EPC được giao cho Trung Cộng thực hiện. Năm 2013 Việt Nam nhập khẩu 36 tỷ, 960 triệu USD hàng hóa của Trung Cộng, trong khi chỉ xuất cảng sang Trung Cộng có 13 tỷ 960 triệu USD. Sư chênh lệch về cán cân mậu dịch khiến cho Việt Nam phu thuộc nặng nề về phương diện kinh tế. 

Thứ tư, thử nhìn qua về phương diện di dân. Người Tàu sang Việt Nam không cần VISA nhập cảnh. Họ đi lại và có mặt trên khắp hang cùng ngõ hẻm của đất nước. Trong 65 khu chế xuất và khu công nghiệp không có khu nào vắng bóng người Hoa. 

Họ chiếm đóng các vị trí chiến lược, từ việc thuê đất (306.000 hecta) trong 50 năm với giá rẻ mạt ở biên giới phía Bắc, từ bauxít Tây Nguyên đến Cà Mau, họ có thể thành lập nhiều sư đoàn của “đạo quân thứ năm” một cách dễ dàng với những công nhân mà thực chất là binh sĩ, tình báo, đặc công. Họ nắm trong tay những bản đồ vị trí các nhà máy điện, nhà máy quốc phòng, cơ xưởng... Họ tạo lập những khu riêng biệt của người Hoa mà công an Việt Nam không được vào kiểm soát. 

Khu phố Tàu Bình Dương có tên là Trung Tâm Thương Mai Đông Đô Đại Phố. Trong khu này có một trường đại học quốc tế, một bệnh viện 1000 giường, một sân golf, một khu giải trí, một khu thể thao. Vào dịp các lễ hội của Tàu, cờ Trung Quốc được treo rợp trời ở Bình Dương. Luật pháp Việt Nam bị bỏ ra ngoài. Nhân viên công lực Việt Nam không có quyền hành gì trong khu vực. 

Ngoài ra, Trung Cộng còn ép CSVN phải ưu tiên để bốn tỉnh Vân Nam, Quảng Đông, Quảng Tây, Hải Nam được đặc quyền khai thác bảy tỉnh biên giới của Việt Nam như Lai Châu, Điện Biên, Hà Giang, Lào Cai, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Người Trung Hoa có mặt tại Việt Nam để thi hành công tác, được hưởng quy chế bất khả xâm phạm. 

Thứ năm, về phương diện chiến lược thâm độc của Trung Cộng, phải để ý đến tử huyệt sung yếu của ta là Đèo Ngang. Đèo Ngang là khu vực hẹp nhất của đất nước, với chiều rộng Đông-Tây khoảng 70 km. Vùng này đã bị Trung Cộng án ngữ bằng dự án Vũng Áng trong 50 năm. Vũng Áng với rừng Lào phía Tây đã được Trung Cộng thuê lâu dài, để nếu cần thì chia cắt Việt Nam tại Đèo Ngang. Điều tương tự cũng có thể xảy ra ở Tây Nguyên khi Trung Cộng tham gia khai thác bauxít. 

Một chiến lược với khả năng xâm chiếm rộng khắp đã được Bắc Kinh bày ra để khống chế CSVN phản chủ. Chỉ còn 4 năm nữa là Hà Nội phải trả lời Bắc Kinh dứt khoát về quy chế “khu tự trị” đã hứa tại Thành Đô năm 1990. Lúc đó dù Hà Nội có muốn cựa cũng không cựa nổi. 

Chính sách “ba không” 

Từ khi mang thân xin làm nô lê cho Bắc Kinh tại Thành Đô năm 1990, để làm cho “thiên triều” khỏi phật lòng và tin tưởng, Hà Nội đã đề ra chính sách “ba không”. Chính sách đó đã được minh thị viết trên giấy trắng mực đen như sau: 

1/ không để nước ngoài thiết lập căn cứ quân sự tại Việt Nam;

2/ không đi với nước này để chống nước kia;

3/ không cho nước khác sử dụng lãnh thổ của mình để chống lại một nước khác.

Chính sách nói trên chỉ nhằm làm yên lòng Trung Quốc thế thôi chứ thực ra thì trong những năm gần đây Hà Nội cũng nhận thấy rằng trên đất liền cũng như tại Biển Đông, Trung Cộng đang dùng sức mạnh “cả vú lấp miệng em” để nói lấy được. Thái độ của Bắc Kinh tại Biển Đông không phải là muốn đàm phán song phương hay đa phương mà là một lập trường không thương lượng được. Trường hợp của dàn khoan HD-981 là một minh chứng. Câu 16 chữ vàng và 4 tốt họ đề ra là để cho Việt Nam và một số các nước nhỏ trong vùng vâng lời chứ không phải để cho Bắc Kinh thực hiện. 

Lúc này, lực lượng hải quân của CSVN chỉ ở vào khoảng từ 5 đến 7% lực lượng hải quân của Trung Cộng. Như vậy, cán cân về sức mạnh quân sự giữa hai nước không được quân bình. Chính sách “ba không” rõ ràng là một đường lối mà CSVN không thể duy trì để tiếp tục đi trong tình huống hiện nay. Với một bờ biển dài và quan trọng như vậy, hải quân CSVN không đủ sức để bảo đảm an ninh quốc phòng cho đất nước. 

Sự yếu đuối dưới biển cũng được phản ánh trên bầu trời. Theo IISS (International Institute for Strategic Studies) thì Việt Nam có khoảng 90 phi cơ chiến đấu gồm các loại MIG 21, SU2, SU24, SU 30 là những phi cơ đã quá cũ và lỗi thời. Nếu đem so sánh với Đài Loan với diện tích chỉ bằng 1/9 của Việt Nam thi ta phải cảm thấy xấu hổ vì họ có tới 400 phi cơ gồm toàn những loại tối tân hiện đại.

Lập trường “một có” 

Vào lúc này, Trung Cộng chưa sẵn sàng thương lượng. Chừng nào họ chưa củng cố xong những cứ điểm ở Trường Sa và từ ngoài vịnh Bắc Bộ xuống tới phía Nam thì lập trường của họ là không nói chuyện. Sau khi dàn khoan HD-981 được đưa vào Biển Đông thì sự kiện này đã làm đảo lộn quan hệ Việt-Trung và làm người Việt Nam mất lòng tin vào những thỏa thuận cấp cao với các lãnh đạo Hoa Lục. Nói khác sự kiện dàn khoan HD-981 đặt ra nhu cầu phải cài đặt lại quan hệ với Bắc Kinh. 

Thông tin của Trung Cộng cho biết rằng, trong Hội Nghị Singapore gần đây, tại tọa đàm ba bên Trung Quốc, Việt Nam và Ấn Độ, đại diện của Việt Nam cho biết:“Chúng tôi vẫn duy trì chính sách ba không đấy, nhưng mà có thêm một có”. 

Một có không phải là phản ứng chiến thuật mà là quan điểm chiến lược. Đại diện Hà Nội xác định thêm: việc mua bán võ khí hay tăng cường tiềm lực giám sát biển nằm trong khuôn một có mà Việt Nam cần làm và phải làm mạnh. Cái ba khôngkhiến Việt Nam ở trong thế bị động. Do đó cần phải bổ túc thêm một có để được chủ động và linh hoạt về cả hai phương diện chiến lược và chiến thuật. 

Thái độ của Mỹ hiện nay tại Biển Đông rất thuận lợi cho CSVN. Chính quyền Obama đã lên tiếng hỗ trợ các quốc gia láng giềng của Trung Quốc trong tranh chấp hải phận và chính tổng thống Mỹ đã tự tay mang đến cho cấp lãnh đạo Hà Nội việc bãi bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương. 

Bản đồ lưỡi bò chín đoạn của Trung Cộng đã bị Quốc hội Hoa Kỳ phủ nhận vào tháng 2/2014 và quyết định này đã được công bố cho toàn thế giới biết. Mỹ sẽ can thiệp nhiều hơn vào sự tranh chấp lãnh hải này để giữ uy tin cho các đồng minh tại Á Châu. 


Chuyến đi của TT Obama sang thăm Việt Nam cuối tháng 5/2016 vừa qua là một cơ hội bằng vàng mà những người lãnh đạo cộng sản phải nắm lấy, nếu trong tim óc họ còn một chút gì gọi là tinh thần dân tộc. 

Những đám đông dân chúng đang đêm đổ ra đường hoan nghênh một kẻ “cựu thù” chứng minh là “lòng dân và ý Đảng” đã không còn song hành như trong thời hoang dã nữa. Sớm muộn gì rồi đây đất nước và dân tộc sẽ nhanh chóng trở thành văn minh dân chủ, nếu lời hứa bán nước Thành Đô không trở thành sự thật.

24.05.2016

Đảng, nhà nước, chính phủ vào cuộc nhưng tàu New Zealand phát hiện ra CASA 212

Thượng tướng Võ Văn Tuấn, Phó tổng tham mưu trưởng cho biết kể từ khi 2 chiếc Su 30 và CASA 212 bị mất tích thì "Đảng, Nhà nước, Chính phủ cùng nhiều địa phương, ngư dân đã cùng vào cuộc tìm kiếm máy bay và phi hành đoàn." Không biết đảng nhập cuộc làm cái công việc gì trong "cuộc" này. Và toàn bộ cái gọi là đảng, nhà nước, chính phủ... kết hợp đã "thành công" nhờ:

Su-30 MK2: phát hiện bởi ngư dân Lê Văn Cương đang đánh bắt cá trên biển (đánh bắt cá kiếm ăn chứ không "vào cuộc" với đảng, nhà nước, chính phủ...)

CASA 212: phát hiện bởi tàu New Zealand đi ngang qua (đi ngang chứ cũng không phải là thành phần "vào cuộc").

Theo ông Võ Văn Tuấn - "Dù điều kiện khó khăn nhưng quân đội đã được trang bị hệ thống dò tín hiệu tối tân SONA, hệ thống tìm hộp đen, robot lặn, kết hợp các phương tiện truyền thống như tàu giã cào... giúp việc tìm kiếm hiệu quả trong điều kiện ban đêm, sóng to, gió lớn..." Việc tìm kiếm "hiệu quả" này cuối cùng cũng đã có kết quả: một tàu New Zealand đã phát hiện được được vị trí máy bay CASA 212 bị rơi và gửi thông báo, dừng chờ Việt Nam đến xác nhận.

Điều lạ là trước đây Bộ Quốc phòng đã khẳng định vị trí Su 30 bị rơi cách đông bắc đảo Mắt khoảng 40 km, CASA 212 rơi ở vị trí khoảng 30 km phía nam đông nam đảo Bạch Long Vỹ. Tọa độ rơi được khẳng định nhưng cả đảng, nhà nước, chính phủ với quân đội được trang bị tối tân cùng nhau vào cuộc cũng bó tay và may mắn là ngư dân và tàu ngoại quốc tìm được 2 máy bay... "tan xác".

Phi công Trần Quang Khải của chiếc tiêm kích Su 30 bị tử nạn. Bộ Quốc phòng cũng đã xác nhận 9 phi hành đoàn trên chiếc CASA 212 cũng tử nạn - tức là đã tìm thấy thi thể ở vùng có các mảnh vụn của CASA212 do tàu New Zealand phát hiện. 

Cho đến nay hộp đen trên chiếc tuần thám CASA 212 cũng chưa được ngư dân hay tàu ngoại quốc nào tìm thấy và nguyên nhân bị rớt thì Bộ Quốc phòng cũng còn đang phân vân - giống như đảng và nhà nước đang phân vân về nguyên nhân tại sao cá chết.

25.06.2016

Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh: "Chưa doanh nghiệp nào đặt phong bì lên bàn tôi"

Nhưng... nó đặt chỗ khác!!!

Trong buổi họp mặt với doanh nhân Đà Nẵng, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh đã nhắn gửi giới làm ăn buôn bán về chuyện phong bì bằng lời tuyên bố hùng hồn “Chưa bao giờ có chuyện doanh nghiệp làm việc với tôi mà có 1 phong bì nào đặt trên bàn”.

Không lẽ chỉ có cái bàn là chỗ để phong bì sao trời! 

Tuyên bố của thái tử đỏ, Ủy viên BCH TƯ, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng, con trai lớn của nguyên Ủy viên BCT, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng sẽ không có áp dụng cho những phong bì được đặt để ở những chỗ khác.

Đó là đối với doanh nhân. Còn với cán bộ "đảng ta" thì ông nhắn nhủ: “Cán bộ đừng nhìn thấy doanh nghiệp người ta ăn mặc đẹp, có tiền mà nhũng nhiễu, hoạnh họe. Doanh nghiệp họ phải chảy máu mắt mới làm ra được đồng tiền”.

Phải chi ông tiếp câu Doanh nghiệp họ phải chảy máu mắt mới làm ra được đồng tiền...: chứ không như cán bộ "đảng ta" ngồi trên đầu nhân dân để... chơi và xơi nước mà ăn mặc đẹp, có tiền, đi xe Lexus và chuyên nhũng nhiễu dân... thì rất là trọn vẹn.

Ông cũng cam kết rằng "thành phố sẽ cung cấp dịch vụ hẹn giờ giao dịch hành chính cho doanh nghiệp; đảm bảo doanh nghiệp chỉ đi lại một lần để nộp hồ sơ cũng như khi nhận kết quả giải quyết thủ tục hành chính." (*).

Phải chi cam kết này không những chỉ áp dụng cho những doanh nhân... chảy máu mắt mà còn áp dung cho dân thường, nhất là dân oan thì đỡ biết chừng nào. Cái khổ là dân oan chỉ biết đòi mà không biết cho. Phong bì trên bàn cũng không, mà dưới chiếu cũng chẳng có.

Về việc thanh tra doanh nghiệp, ông Anh phàn nàn với cán bộ "đảng ta" rằng:“Mỗi tuần mà các ông đến thanh, kiểm tra 2,3 lần thì doanh nghiệp nào chịu cho nổi”.

Vậy chứ không... ghé tham doanh nghiệp tuần 2,3 lần thì lấy đâu có đủ phong bì (không để ở trên bàn) để cán bộ ta sống... thanh đạm như bác Hồ?

Cũng trong dịp này ông bí thư Đà Nẵng cũng tiết lộ rằng ông đã "hạ bậc" một Trưởng phòng xuống làm cấp phó vì lý do vòi vĩnh.

Nghe tới đây là biết rõ bản chất của ông Bí thư và của "đảng ta". Lý do:

- Vòi vĩnh tức là tham nhũng. Tham nhũng là vi phạm luật pháp. Vậy thì tại sao không truy tố?

- Không truy tố nhưng chỉ hạ bậc. Tức là đối với ông Bí thư Đà Nẵng, luật là ta - ta là luật. Ông đóng vai quan tòa và công tố viên để "xử" một cán bộ nhà nước tham nhũng.

- Cán bộ tham nhũng này là ai, ông không báo cho cơ quan chức năng, không nêu rõ danh tính tức là ông phạm tội bao che.

- Tham nhũng được quan toà bí thư cho từ trưởng xuống phó! "Bản án" chỉ vậy thôi sao?

“Chưa bao giờ có chuyện doanh nghiệp làm việc với tôi mà có 1 phong bì nào đặt trên bàn”!!!

Có trời và... vợ ông Anh mới biết thực hư!!!

Còn chúng ta, dân nghèo thì đành phải... Đừng nghe những gì cộng sản nói - Hãy nhìn những gì cộng sản làm...

25.06.2016

Powered By Blogger