Wednesday, October 18, 2017

Nhạc Sĩ “Không Tên” Tình, Tiền, Tồi Tệ…


AuthorHuỳnh Quốc BìnhPosted on: 2017-10-18

Nhạc sĩ “không tên” đúng là kẻ đạo đức giả, ngụy biện, hỗn xược và có miệng lưỡi giống những tên làm lợi cho VC.
dau trau mat ngua
Người viết xin phép được hỏi quý độc giả đồng hương rằng: Có bao giờ quý vị gặp trường hợp “bực mình” khi chứng kiến một tên chuyên làm nhiều điều sai quấy nhưng khi hắn bị người ta thắc mắc hay phê bình thì hắn tìm cách nói lãng sang chuyện khác và hỗn xược lên án người ta là “độc ác”, hay không? Nếu có thì xin quý vị vui lòng đọc tiếp bài viết này để thông cảm cho tôi và một số người khác, bởi anh nhạc sĩ “không tên” (NSKT) đã và đang làm điều đó và tôi bắt buộc phải viết thêm bài này.
Đáng lẽ bài này đã được gởi đến quý độc giả vào giữa tháng 9 năm 2017 vừa qua để mọi người hiểu rõ thêm bản chất của anh  NSKT đang đội lốt “thầy tu” đã và đang làm nhiều điều bất xứng; nhưng người viết cũng muốn chờ xem anh ta có hối hận, ăn năn về việc làm đáng lẽ không nên có từ một người nhận mình là “giáo sĩ” giống như anh ta. Anh ta đã có những lời lẽ trịch thượng dành cho tôi và một số người khác, nhất là tác giả “Người Lính Già Oregon” (NLGOR) một nhân sĩ, một giáo dân Công Giáo tại Portland, người có tư cách và kiến thức đáng bậc thầy của NSKT. Thế nhưng anh ta đã dám nguyền rủa và trịch thượng với NLGOR, cho rằng: “ông có đi đến đâu thì tôi vẫn là thầy sáu của ông”.
Trong tháng qua, NSKT đã gởi rộng khắp lời hăm dọa cũng như tờ đơn anh ta ký tên, ghi rõ chức tước, tên của hội từ thiện, có địa chỉ, số điện thoại để khởi kiện cá nhân tôi, Tiến Sĩ Nguyễn Kim Quý, Ông Trần Trung Chính, Ông Phạm Liễn, cùng những ai đã lưu truyền các bài viết, với “Thánh Phero Người Giữ Cửa Thiên Đàng” (ngôn ngữ của anh ta, người khởi kiện). Khi viết lời lẽ này, không biết NSKT có hiểu rõ Kinh Thánh đã dạy gì hay không? Một anh Thầy Sáu mà không biết Thiên Đàng là nơi sáng láng, thánh khiết theo lời Kinh Thánh thì mới đáng cho người ta nghi ngờ về chức tước mà anh ta đang mang. Làm sao Thiên Đàng có thể giống như chỗ hắc ám và tối tăm như trong trại tù VC? Và chắc chắn Thánh Phero mà NSKT đề cập trong đơn khởi kiện không thể giống tên cán bộ VC ác độc canh giữ tù nhân, để cho NSKT có thể làm điềm chỉ viên báo cáo lấy điểm, hầu có thể vào “thiên đàng” sớm hơn, giống như anh ta từng hy vọng được nhanh chóng rời khỏi nhà tù VC với thành tích báo cáo với VC về những bạn tù của mình, hoặc NSKT có hành vi hắc ám với bạn tù của anh ta sau ngày 30-4-75 mà ông Trần Trung Chính và nhiều tù nhân chính trị VN từng tố cáo trước công luận.
Bây giờ thì tôi không thể chờ lâu hơn nữa, cho nên tôi cũng xin phép được gởi thêm bài thứ ba này đến quý độc giả xa gần biết rõ những hành vi lố lăng, bản chất hỗn xược và đạo đức giả của anh ta. NSKT vừa nói lời “yêu thương” thì lập tức kèm theo lời nguyền rủa tôi và những ai phê bình những điều sai quấy của anh ta như đã nói. Chuyến về VN vừa qua, anh ta đã đến những chỗ toàn ánh đèn màu, toàn đám con ông cháu cha của VC hay bọn tư bản đỏ vui chơi, là những nơi toàn đàn bà con gái trẻ, ngồi nghe anh ta ca hát hay kể chuyện tình “không tên”, mà anh ta gọi là “sứ vụ yêu thương” là sao?
Image result for phòng trà không tên

Tôi tin chắc là thế nào cũng có những anh chị em Công Giáo chân chính sẽ suy sét những bằng chứng cụ thể trên mạng lưới toàn cầu (Internet) để trình báo với Vị Tổng Giám Mục Địa Phận Portland, Oregon hay Linh Mục Chánh Xứ nơi anh ta là Thầy Sáu, hầu cho anh ta phải chấm dứt việc lợi dụng áo nhà tu để chu du ca hát trước nỗi đau khổ, đói nghèo của đồng bào Việt Nam trong nước. Người viết nghĩ rằng vị Tổng Giám Mục Công Giáo Portland cần biết rõ “sứ vụ yêu thương” này. Bởi anh ta cho rằng vị Linh Mục Chánh Xứ đã cầu nguyện, chúc phước cho chuyến về Việt Nam của anh ta để làm đúng thiên chức mà mình đã nhận lãnh thay vì ca hát, vui chơi, gợi lại những chi tiết yêu đương thời trai trẻ của mình, mà những điều đó sẽ phá hoại gia cang của người tình cũ của anh ta, hiện nay đã có gia đình.
NSKT cho rằng anh ta đã nói về “Tình Yêu của Chúa Giesu” trong các bài nói truyện của anh ta trước công chúng… Thì đây là bằng chứng cho cái gọi là “sứ vụ yêu thương” bên Việt Nam của NSKT:
Vu-Thay 6

Ngày 3 tháng 8, tại Sài Gòn, “giao lưu” những bài không tên cho những chuyện tình không tên.
Ngày 4 tháng 8, tại thành phố Quy Nhơn, chương trình nhạc của NSKT.
Ngày 5 tháng 8 tại Quảng Ngãi, chương trình nhạc của NSKT.
Ngày 6 tháng 8 tại Đà Nẵng, chương trình nhạc Tình Ca Không Tên.
Ngày 18 tháng 8, tại Sài Gòn, đêm nhạc “chuyện tình không tên” diễn ra  tại Le Royal Saigon, khách sạn Majestic, Quận 1 của NSKT.
Ngày 19 và 20 tháng 8, tại 91 Trần Hưng Đạo, Hà Nội, chương trình tình ca của NSKT “đời đá vàng”…
Image result for vũ thành an tình cô gái huế

Đó là những điều mà người ta thấy được.
Trong bài viết đầu tiên của tôi trước đây, ngày 18-8-2017 “Từ Hèn Đến Háo Danh Đến Vô Liêm Sỉ Đến Vô Văn Hóa” tôi đã nói rõ, nếu anh nhạc sĩ với những bài “không tên” đừng về Việt Nam để làm sống lại những bài “không tên” của anh ta hay đánh bóng cho thứ tự do giả tạo tại Việt Nam ngày nay thì tôi đã không lên tiếng. Quý vị có thể đọc lại bài viết đó tại đây:
Tôi viết bài thứ hai “Trịch Thượng Lộng Ngôn Buôn Thần Bán Thánh” là để nói thêm rằng, anh NSKT này đã nhẫn tâm về Việt Nam vui chơi bên cạnh tiếng rên siết của đồng bào và trước sự đau khổ của những con dân Chúa. Anh ta được thụ phong chức thánh trong giáo hội để rao truyền sự cứu rỗi của Chúa chứ không phải rao truyền cho những bản tình ca ủy mị để phá hoại gia cang người tình cũ. Bài viết đó đã được lưu trữ tại đây:
Trong phần kết của bài thứ hai vừa nêu, tôi có sự ước ao rằng: Hy vọng đây là bài viết chót mà tôi lên tiếng về anh nhạc sĩ “không tên”. Rất tiếc, niềm hy vọng của tôi đã không thành bởi vì khi viết về anh ta, tôi tránh không nói đến tên họ và chức vụ trong tôn giáo mà anh đang là Thầy Sáu để làm “từ thiện”, trên dưới 15 năm qua, và mới đây cho cái gọi là “sứ vụ yêu thương” như đã nói.
Tôi chỉ viết bài đánh vào hiện tượng làm lợi cho VC của bất cứ ai. Tôi không nêu tên anh ta là vì tôi không muốn chức vụ Thầy Sáu của những người bạn Công Giáo vô tình bị người khác hiểu sai hoặc xem thường. Tiếc là anh ta không hiểu điều đó mà tưởng tôi sợ, cho nên anh ta đã hung hăng phản bác tôi bằng cách nêu đích danh tôi là “Mục Sư Huỳnh Quốc Bình” và còn bóng gió sẽ kiện tôi ra tòa, vì có người đã bị kiện phải bồi thường đến vài triệu Mỹ kim về tội “phỉ báng người khác”. Có phải  NSKT muốn dở trò “rung cây nhát khỉ” hay không?
NSKT còn hỗn xược cho rằng tôi “ác độc” khi phỉ báng anh ta. NSKT còn hù dọa rằng, nếu tôi cho anh ta biết “mục sư cấp trên” của tôi là ai thì anh ta báo cáo với họ. Đây là bằng chứng cho thấy bản chất cố hữu của NSKT một tên “mách bu” hèn mạt, dở thói hù dọa người khác tại xứ sở tự do dân chủ này. Tôi thách anh ta kiện hay “báo cáo” về tôi như anh ta từng làm đối với bạn tù thời còn ở trong nhà tù VC như có người đã tố cáo. Nếu anh ta cần, tôi không hẹp hòi để không dạy cho anh ta cách “thưa gởi” hay “kiện tụng” có những chứng cớ rõ ràng.
Anh ta có thể vào internet, để tha hồ mà ngắm các hình ảnh của “yêu thương” hay “yêu dấu” hay “chuyện tình không tên thứ 13 – Tình xưa gái Huế”… Sau khi chiêm ngưỡng thành tích của mình rồi, thì hãy tải xuống máy tất cả hình ảnh gồm hình các cô ca sĩ trẻ đẹp của các phòng trà bên Việt Nam đã cùng đi với anh ta tại các tụ điểm ca nhạc sang trọng trong “sứ vụ yêu thương” vừa qua. Hãy gom góp đầy đủ rồi nộp cho cấp trên của anh ta, như là Tổng Giám Mục hay Cha Xứ, để xin các vị đó cho biết là anh ta có nên gặp “mục sư cấp trên” của tôi để kiện cáo hay không, trước khi anh ta có thể dở giọng lưu manh trong vỏ bọc “nhân từ” để hù dọa tôi.
Ngoài những lời xúc phạm cá nhân, chụp mũ, hăm he kiện tụng tôi và những người lên tiếng phê bình chuyến về Việt Nam của anh ta… Thì anh ta lại hoàn toàn né tránh những điều chính yếu đó và cho rằng nó là “phương pháp lo cho quê hương Việt Nam” của anh ta.  Anh NSKT đúng là kẻ đạo đức giả, ngụy biện, hỗn xược và có miệng lưỡi giống những tên làm lợi cho VC.
Dù trong hai bài viết vừa nêu, tôi đã nói rõ như thế, nhưng cũng có người cố tìm cách bênh vực anh ta bằng những lời lẽ như “chỉ có Chúa mới có quyền xét đoán”, hoặc “người ta đã tu rồi thì hãy để cho người ta tu”. Những thành phần bênh vực anh ta đã hiểu sai. Trên dưới hai mươi năm qua, anh ta “tu” và mọi người đã để anh ta “tu” đó chứ. Điều tôi và mọi người nói ra lần này là vì anh ta đã về Việt Nam ca hát trong thời điểm khó khăn của đồng bào, hiểm họa của cả một dân tộc, và cùng là thời điểm mà bọn VC ăn mừng cái gọi là “cách mạng tháng 8” của chúng.
Thưa quý đồng hương tỵ cộng sản tại hải ngoại, đặc biệt là tại Oregon. Anh NSKT về Việt Nam bằng chiếc áo của một tu sĩ Công Giáo. Anh ta nhận mình là giáo sĩ đi làm “sứ vụ yêu thương” mà người ta chẳng thấy anh ta đến những nơi nghèo khổ hay thăm viếng những người đang bị hoạn nạn bởi bàn tay của đám VC. Đồng bào miền Trung đang thiếu đói bởi vụ cá chết, mà cá chết là do hãng Formosa của bọn “Tàu khựa” đã sả thải hóa chất bừa bãi làm ô nhiểm vùng biển miền Trung, nhưng người ta không thấy NSKT đến đó làm “sứ vụ yêu thương”.
Related image

Những linh mục, những giáo dân Công Giáo đang đồng hành với các tôn giáo bạn và đồng bào ngày đêm tranh đấu để tìm cách ngăn chận sự thôn tính của bọn Tàu Cộng, còn “sứ vụ yêu thương” của anh ta được VC cho tổ chức hết sức “hoành tráng” trước cảnh nghèo đói và lạc hậu của đồng bào cả nước, thì thế nào?
Trong hơn 20 năm qua, có ít nhất bốn lần tôi có chút kinh nghiệm đối chất công khai trước truyền thông ngoại quốc với những cán bộ cao cấp của phái đoàn VC, và tôi thấy bọn chúng giống y chang một điểm. Điểm đó là hễ người ta thắc mắc hay hỏi điều gì thì mặc người ta, chúng nó chỉ nói những gì chúng muốn nói, kể cả việc cầm giấy đọc, trả lời một cách trâng tráo. Đó là bài bản của VC. Anh NSKT này đã sử dụng đúng chiêu thức “nói lấy được” của tụi VC, tức là cứ nói điều mình muốn nói.
Thêm một lần nữa, tôi hy vọng là mình sẽ không phải viết thêm điều gì về anh Nhạc Sĩ “không tên” tình, tiền, tồi tệ này.
Huỳnh Quốc Bình
(503) 949-8752

KHỎE CHẲNG QUA LỜI


Hay là cuộc phỏng vấn nhạc sĩ Nam Lộc do ký già Nguyễn Xuân Nam thực hiện.
AuthorKiêm ÁiPosted on: 2017-10-18

Trước hết, xin cám ơn và cảm phục ký giả Nguyễn Xuân Nam tức ông chủ hệ thống Calitoday 
San Jose đã làm rất xuất sắc trong trách nhiệm của một "người phỏng vấn". Ký giả Nguyễn Xuân Nam đã không "ép buộc", cũng không gài bẫy MC Nam Lộc, Nguyễn Xuân Nam cứ tuần tự như tiến một cách khoan thai và khúc chiết để làm nổi bật (từ gốc tới ngọn) toàn bộ những gì mà khán giả muốn biết về chủ trương của luật sư Trần Kiều Ngọc. Dù Nam Lộc là một MC siêu đẳng, nhưng "Khôn Chẳng qua lẽ KHỎE CHẲNG QUA LỜI đã phải nói ra những gì là sự thật, và nhờ đó, chúng ta biết được SỰ THẬT về chuyện "KHÔNG CHỐNG CỌNG, CHỈ CHỐNG CÁI ÁC" của một tổ chức trẻ mà NỘI DUNG & CHƯƠNG TRÌNH rất là "oành tráng" mà Nam Lộc chưa bao giờ được tham gia.
Tiếc là tôi không thể chép hết toàn bộ cuộc phỏng vấn này, do đó tôi chỉ ghi lại những đoạn chủ chốt, nổi bật để quý vị thấy sự thật "hai năm rõ mười" để rồi chúng ta không lầm lẫn, để những ai đã và đang chống Cọng vững tin vào lý tưởng của mình.
Nguyễn Xuân Nam (NXN): "Phút 13/52.38" "Tre già thì măng mọc" , sau mấy ngày anh tham dự Đại Hội Giới Trẻ như vậy, cảm giác chung thôi. Anh có đặt niềm tin vào thế hệ trẻ hay không?
Nam Lộc (NL): Cám ơn anh đã cho tôi một bài giảng trước khi anh hỏi câu hỏi nầy, à à, thú thực với anh là đó cũng là sự tò mò của tôi khi đến với các bạn trẻ lần nầy đến Úc Châu. Những người đồng tuổi với tôi thì coi như là gần đất xa trời rồi, chứ nếu mình còn sức khỏe có đóng góp được thì mình cứ làm, vì thế nên tôi đến với tâm trạng như anh vừa kể, tôi cũng tò mò và tìm hiểu xem có hy vọng những người trẻ đang cố gắng tiếp nối con đường mà cha ông đã đi và bỏ dở thì quả thực với anh tôi thành thật nói với anh là ngoài cái vấn đề mà cảm thấy rất ngạc nhiên về cái cách tổ chức sinh hoạt thì tôi càng ngạc nhiên hơn nữa gấp bội lần là cái NỘI DUNG & CHƯƠNG TRÌNH.

Có lẽ đây là cuộc hội thảo mà những cái đề tài nó xác thực, thiết thực nhất bây giờ là TRANH ĐẤU CHO DÂN CHỦ & NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM. Đồng thời tìm cách để có thể GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỌNG SẢN hiện nay. Có lẽ đây là một trong những cuộc hội thảo mà có tính cách CHỐNG CỌNG MẶNH MẼ KÍN ĐÁO ĐỨNG ĐẮN và THỰC TẾ NHỨT. Tôi xin phép anh và quý vị để chia xẻ một cái cái cái (3 cái) nội dung trong chương trình. Nam Lộc kể ra):
1) Tự do Tôn Giáo tại VN do linh mục Nguyễn Văn Khải,
2) Việt Nam, nhân quyền dưới cái nhìn quốc tế do ông Michael Birby
3) Chết trong đồn công an - Công lý và Đạo đức, do kỹ sư Hoàng Ngọc Diêu
4) Đề tài 1 Biển Đông, do luật sư Nguyễn Văn Thông
5) Đề tài 2 : Trình tự về Chủ Quyền của Việt Nam trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, do sử gia Đinh Kim Phú.
6) Nhân Quyền toàn cầu và riêng tại Đông Nam Á, do bà Alison Gibbins
Ngày Thứ Bảy
7) Đề tài 1: Tự do Ngôn Luận và Vượt Sợ Hải do sinh viên Nancy Hạnh Vy Nguyễn.
Đề tài 2: Vũ Ngọc Hân từ trong nước cùng xử dụng đề tài Tự Do Ngôn Luận và vượt sự sợ hãi
8) Tình hình người lao động VN do bà Ca Dao
9) Tổ Quốc Lâm Nguy, do cha Nguyễn Văn Lý.
10) Một số kinh nghiệm về hoạt động của hội đoàn Quốc Gia tại hải ngoại do ông Nguyễn Hữu Ninh
11) Trở thành người có tầm ảnh hưởng, do ông Mark Hemingway
12) Vai trò của các Hiệp Hội Dân Sự do Ls Trịnh Hội.
13) Tín hữu có nên can hệ vào cuộc đấu tranh để thay đổi chính trị ở VN hay không? do ĐGM Vincent Nguyễn Văn Long, Giám mục Giáo Phận  Parramatta.
Hầu hết các đề tài được trình bày mà Nam Lộc đã kể ra rất hoàn mỹ nhứt là RẤT CHỐNG CỌNG. Tất cả đều nhắm vào mục tiêu Cọng Sản Việt Nam mà tấn công. Nói cách khác các diễn giả, kể cả người trong nước đã công nhận Cọng Sản ác độc nhứt.Vì hầu hết các diện giả đều kể tội ác của Cọng Sản Việt Nam và"TRANH ĐẤU CHO DÂN CHỦ & NHÂN QUYỀN Ở VIỆT NAM. Đồng thời tìm cách để có thể GIẢI THỂ CHẾ ĐỘ CỌNG SẢN" như lời của Nam Lộc ca tụng. Và điều quan trọng là tất cả những người này đều không phải là Thành viên của Phong Trào Nhân Bản của Ls Trần Kiều Ngọc. "Hồ mượn oai hổ" hay tuổi trẻ lợi dụng tuổi già làm màn "văn nghệ phụ diễn"? Hoặc đây là màn thứ nhứt: TREO ĐẦU DÊ. Tiếp theo là màn BÁN THỊT CHÓ khi ở phút thứ 33.58/52.38 lúc ký giả Nguyễn Xuân Nam đi vào "trung tâm bão":

-NGUYỄN XUÂN NAM (NXN): Có một cái hiện tượng khá sôi nổi hiện nay là một... nếu nói bút chiến thì hơi lớn, một cuộc tranh luận đặc biệt giữa các email và diễn đàn điện tử về câu nói của cô Trần Kiều Ngọc và tôi chưa có dịp để mà nghe nghe chính miệng cô, nhưng đọc qua các bài bàn qua tán lại trên các email và diễn đàn điện tử thì ở nơi nào đó, chỗ nào đó thì cô có nói rằng cô KHÔNG CHỐNG CỌNG MÀ CHỈ CHỐNG CÁI ÁC. Anh, anh có nghe câu nói này...
-NAM LỘC (NL): Có, tôi có nghe dư luận như vậy và tôi có đích thân tôi vào để thử xem.
-NXN: Câu nói này ở đâu?
-NL: Cô nói ở Canada, cô trả lời một vị thính giả đặt ra cái câu hỏi. Thì, thì tôi cho rằng cái câu nói này nó có... có lẽ cô nói không khéo. Theo tôi được biết, theo nhận xét của tôi thì cô nói rằng giới trẻ hiện nay là CHỐNG CÁI ÁC. Và trước đó thì cô cũng có nói rằng cái chế độ CS  là một chế độ độc ác thì cho nên cô nghĩ rằng cô chống cái ác chứ không phải chống Cọng, thì ý của cô là chống cái ác trong đó chống cả Cọng Sản. Nhưng mà chống cái ác là chống nhiều không hẳn chỉ có Cọng Sản mà thôi, còn những người, những kẻ ác khác cũng cần phải chống à à thí dụ như trong nước chẳng hạn chúng ta nhìn thấy chẳng những chỉ có đảng CSVN mà còn chống những người chủ nhân, ngưòi Trung Quốc, người Đài Loan, Formosa... à những người à à chủ nhân đàn áp những người công nhân chẳng hạn, tức là những người nào làm ác thì theo tôi đương sự muốn nói điều đó. Thế nhưng mà cái chữ mà KHÔNG CHỐNG CỌNG đã làm cho nhiều người cảm thấy dị ứng.

Nó cũng tương tự trường hợp nhạc sĩ Trúc Hồ. Anh còn nhớ nhạc sĩ Trúc Hồ cũng bị nhiều người bắt bẻ câu nói anh là chúng ta không thể lật đổ chế độ CSVN. Tôi biết ý của anh muốn nói rằng hiện nay dù sao chăng nữa thì CSVN cũng đã có bang giao với Hoa Kỳ và nhiều nước trên thế giới, nếu chúng ta cổ vỏ để mà lật đổ thì chúng ta vô tình sẽ vi phạm vào một số những cái điều kiện mà bang giao trên thế giới này. Thì có thể theo tôi thì ý anh Trúc Hồ muốn nói rằng họ đã có một sự bang giao chúng ta không thể dùng vũ lực mà thay đổi được mà chúng ta chỉ có thể tìm cách vận động dân chúng để giải thể chế độ CS. Thế nhưng mà nói một cái câu mà nhiều khi họ quá thành tâm và nói không khéo thì hiểu lầm, thì theo tôi là như vậy.

NXN: Chống cái ác là lịch sử con người  là lịch sử chống cái ác. Từ thời mà trước Đức Phật, trước Đức Chúa người ta đã chống cái ác.
NL: Dạ vâng, tức là trước cả CS nữa.
NXN: Sau Cọng Sản...
NL: Nói tóm lại là một cái phạm trù.
NXN: Một cái phạm trù mà nó gắn liền với con người luôn luôn hướng thiện.
NL: Dạ vâng!

NXN Nếu mà CS là cái ác nhứt của cái ác, mà NẾU KHÔNG CHỐNG CS THÌ LÀM SAO CHỐNG CÁI ÁC? Theo anh thì sao?
NL: Thì rõ ràng từ khi mà người CS, cứ nói dối với người VN mình; nhứt là sau 30 tháng tư 75 thì bao nhiêu công việc họ làm nó đều là độc ác cả, từ cái lừa dối, từ cái lừa đảo, từ cái đổi tiền, đánh tư sản ...
NXN: Cải tạo...
NL : Đó, đó, cải tạo... Rồi bây giờ ăn trên đầu trên cổ người dân, là đưa ra cái chủ trương là xã hội chủ nghĩa tức là cái người giàu ngaỳ xưa đấu tố điền chủ phải không ạ. Nông dân đấu tố điền chủ, thì ngược lại bây giờ họ là điền chủ, họ đấu tố nhân dân, họ lấy đất của dân thì rõ ràng ai cũng thấy điều này rồi (mà TKN không thấy! ý của KA) Thế nhưng như tôi nói vừa rồi thì khi mà không nói chữ chống Cọng thì làm cho nhiều người cảm thấydị ứng....
NXN: Nếu anh là Trần Kiều Ngọc thì anh sẽ nói như thế nào?
NL: Thì tôi sẽ nói dài hơn, tôi bảo rằng chúng ta chống cái ác mà bất cứ cái ác nào kể cả những người CS làm ác chúng ta đều phải chống. À và cái ác không hẳn chỉ có CS mà bất cứ caí tổ chức nào, bất cứ cái người nào làm ác, chúng ta cần phải chống. Như anh vừa nói là cái ác, cái mà bình thường con ngưòi từ khi mà trước khi chưa có chế độ Cọng Sản, chúng ta đã thấy mọi người đều chống cái ác để sống. Đó là cái phạm trù của nhân sinh rồi. Đối với tôi thì tôi sẽ nói chúng ta phải chống cái ác kể cả chế độ Cọng Sản bởi vì qua cái statement cũng như nếu anh có thể được, mời quý vị theo dõi cái bản tuyên cáo rõ ràng cô TKN cô đã cái thái độ của cô đối với CS nó rõ ràng từng chi tiết cái lập trường của cô đối với CS như thế nào. Thế nhưng mà... họ muốn đi rộng hơn chống cái ác. Vì thế theo tôi thì tôi sẽ nói như vậy. Cũng như nếu tôi là anh Trúc Hồ thì tôi......
NXN: Như vậy, dù anh hiểu lầm chăng nữa, anh cũng phải có cái khoản cách, cái khoản khác biệt giữa các tổ chức và giữa các cái phe... ở đây là cái thái độ chúng ta đối xử sự khác biệt như thế nào. Ở đây có một khuynh hướng đứng ra để bảo vệ, biện minh cho TKN cũng có một số facebok, khuynh hướng là cho rằng cái đó là hòa giải là bị CS lủng đoạn... (43.58)

Ký giả Nguyễn Xuân Nam đã nêu ra "cái khoản cách". Nói cách khác là "Lằn ranh Quốc - Cọng". Luật sư Trần Kiều Ngọc chẳng những không tôn trọng cái khoản cách Quốc Cọng mà ông Nam Lộc cũng "vẽ rắn thêm chân" khi xác định " chúng ta phải chống cái ác kể cả chế độ Cọng Sản".
Những cái ÁC mà Nam Lộc lấy làm ví dụ như người Trung Quốc, người Đài Loan, Formosa, v.v... cũng là con đẻ của Cọng Sản, tại sao không chống thẳng Cọng Sản mà "chỉ chống cái ác?

"Ngọn lửa đang bốc cao trong ngôi nhà của mình, mọi người đang cố gắng cứu những thành phần trong gia đình đang quằn quại mong thoát ra được. Nhưng có 2 đứa con nhà này chỉ đi cứu những cái đồ dùng như nồi niêu soong chảo. Ai hỏi thì chúng trả lời đây cũng là những vật dụng cần thiết cho gia đình. Hết thuốc chữa phải không quý vị?" Một ví dụ thô thiển để những người bình dân học vụ như tôi  dễ hiểu cái chủ trương "Không chống Cọng, chỉ chống cái ác" của Trần Kiều Ngọc.

Ký giả Nguyễn Xuân Nam đã cho Nam Lộc bài học nhập môn: CS là cái ác nhứt của cái ác, mà NẾU KHÔNG CHỐNG CS THÌ LÀM SAO CHỐNG CÁI ÁC? Đây cũng là cái tát vào mặt những kẻ mạt sản những ai phản đối chủ trương KHÔNG CHỐNG CỌNG của Ls. Trần Kiều Ngọc. Cũng có kẻ cho rằng chủ trương của TKN là "Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc! Không phải. Đây là chủ trương làm lợi hoàn toàn cho Cọng Sản nói chung và Việt Cọng nói riêng. Cái ác Cọng Sản đang ngày ngày dày xéo quê hương, đang giết chóc, bóc lột, đang siết cổ đồng bào, v.v... mà đi chống cái ác chỗ khác thì kẻ đó dại khờ hay là nội tuyến? Hỏi rức là trả lời.

Cả hai đều im lặng.
Như trên đã nói, những diễn giả 3 ngày trong đại hội của bà Trần Kiều Ngọc đã đưa ra những đề tài chống Cọng, thế nhưng cho đến nay họ vẫn để bà Trần Kiều Ngọc lợi dụng mà không lên tiếng cải chính, thanh minh gì cả. Họ im lặng. Sự im lặng của họ là chấp nhận để cho Trần Kiều Ngọc "Treo đầu dê" hay sao?
Luật sư Trần Kiều Ngọc trước những "trận bão" phản đối vẫn im lặng, vẫn không cãi chánh, có nghĩa là bà vẫn chủ trương KHÔNG CHỐNG CỌNG.
Hai sự im lặng này có phài là Samson và Dalila không?

Kết luận:
Qua cuộc phỏng vấn này, chúng ta đã thấy dù MC Nam Lộc có biện hộ cách nào cũng bị ký giả Nguyễn Xuân Nam nêu bật cái chủ trương làm lợi cho VC, cho phép VC rãnh tay vì được một thời gian không bị chống đối để tiếp tục làm ác với dân.
Khôn chẳng qua lẽ
Khỏe chẳng qua lời.
Nam Lộc càng binh vực bao nhiêu, càng lòi cái bộ mặt "đặt lưỡi cày trước con trâu". KHÔNG CHỐNG CS THÌ LÀM SAO CHỐNG CÁI ÁC?

Kiêm Ái
Oct 18.2017
Nam Lộc nói gì về LS Trần Kiều Ngọc và Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới?

Chống cộng vì ý thức công lý khác với “không chống cộng” do động cơ bản ngã


AuthorNông Bản NhânSourceTinParisPosted on: 2017-10-18
Công lý đòi hỏi nhận thức và hành động đối xử công bằng với mỗi công dân trong nỗ lực tác tạo một xã hội hài hòa hạnh phúc. Trọng trách càng cao trong xã hội thì càng nặng trách nhiệm phải hành xử một cách công bằng, không chỉ qua phương thức mà còn trong cả tầm nhìn khách quan của cộng đồng. Trong tình cảnh Việt Nam hiện nay dưới sự kiểm soát toàn trị của đảng CSVN, công lý bị bao vây và hạ nhục bằng những từ ngữ sặc mùi ý thức hệ đen tối.
Hôm qua là quá khứ, ngày mai là tương lai, hiện tại là khoảng thời gian quý báu nhất của nỗ lực tác tạo tương lai. Lịch sử bao hàm kho tàng kiến thức quan trọng thiết kế nền tảng ký ức và cung cấp kinh nghiệm vững chắc trợ giúp cho nỗ lực hiện tại xây dựng tương lai tốt đẹp với viễn ảnh xã hội hài hòa hạnh phúc.
Lịch sử ghi nhận sự thật minh bạch về các tay sai ngoại bang như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hồ Chí Minh do Liên Sô huấn luyện lý luận và kỹ thuật tàn sát đối lập, bức hại thường dân trong cái lò đào tạo thuộc hạ phục vụ Stalin được mệnh danh là Đại Học Cộng Sản của Công Nhân Đông phương (Коммунистический университет трудящихся Востока hay Stalin School) rồi được gởi về để ‘cướp chính quyền’ Việt Nam, giành giật đất nước Việt Nam nhằm nô lệ hóa nhân dân Việt Nam trong sách lược lược bảo vệ và phát triển Tổ quốc XHCN Liên Sô, thành trì cộng sản thế giới. (Nguồn: The Comintern and the Revolutionary Movement in Vietnam, pp.466-492, The Comintern and the East, Progress Publishers, Moscow 1979.)
Phương trình công lý dựa trên sự thật lịch sử:
Đảng CSVN = Độc ác + Bán nước + Hại dân
Đảng CSVN do tay sai ngoại bang dựng lên sẳn sàng tàn sát đối lập, bức hại nhân dân để đảo lộn xã hội kể cả giá trị đạo lý của dân tộc. Đảng viên CSVN không chỉ nhẫn tâm đấu tố đồng bào mà có thể đem cả cha mẹ ra hành hạ để chứng tỏ lòng trung thành với cố vấn Trung cộng nhằm phục vụ mục tiêu chiến lược của quan thầy Liên Sô. Trần Mạnh Hảo tường thuật về cuộc cải cách ruộng của CSVN vào thập niên 1950: “Lúc đó tôi mới 10 tuổi thôi. Họ huy động thiếu niên con cái của địa chủ, bắt phải đấu tố bố mẹ thì bố mẹ mới khỏi bị bắn.” Quá khứ của những lãnh tụ CSVN tối cao như TBT Trường Chinh hay TT Chu Văn Biên phơi bày bản chất CSVN độc ác sẳn sàng đối xử đốn mạt với song thân: “Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau.” (CV Biên).
Cộng sản = Độc ác
Chống cộng = Chống độc ác

Cộng sản = Độc ác
Thân cộng = Thân độc ác

Nạn nhân cộng sản = Nhân dân Việt Nam
Chống cộng = Chống kẻ bức hại Nhân dân Việt Nam
Không chống cộng = Không chống kẻ bức hại Nhân dân Việt Nam

Cộng sản = Bán nước giữ đảng
Chống cộng = Chống kẻ bán nước
Không chống cộng = Không chống kẻ bán nước

Cộng sản = Độc ác
Thân cộng = Không chống cộng
Không chống cộng = Đồng lõa độc ác

Cộng sản = Độc ác
Không chống cộng = Chấp nhận độc ác
Chấp nhận độc ác = Chấp nhận cộng sản

Cộng sản = Độc ác + Bán nước + Hại dân
Chống cộng = Chống kẻ độc ác, bán nước, hại dân
Không chống cộng = Đồng lõa với kẻ độc ác, bán nước, hại dân
“Chống cộng” là quyền tự do của người trung thực tôn trọng sự thật  lẽ phải. Người Việt trong và ngoài nước triệt để chống cộng vì ý thức được mức độ nguy hiểm của cộng sản với nguy cơ Bắc thuộc trước mắt, tình trạng thiếu tự do dân chủ, tệ nạn xã hội lan tràn, ngân sách khủng hoảng do chính sách hồng hơn chuyên của đảng CSVN. Người Việt chống cộng vì biết đau với nỗi đau của dân tộc, biết nhói tim khi thấy tổ quốc ngày càng tụt dốc bị thế giới bỏ xa, và để gióng lên tiếng than thở của lương tâm cho biết bao nạn nhân cộng sản vì họ không có cơ hội lên tiếng.
“Không chống cộng” cũng là quyền tự do của những cá nhân nhởn nhơ trên đường đời phủ bụi mờ mịt sự thật của lịch sử, ồn ào sôi động lấn át tiếng thổn thức đau thương của đồng bào, lấp lánh đèn màu phù du che mất nhận thức nguy cơ Bắc thuộc vĩnh viễn. Họ chủ trương “không chống cộng” bởi vì động cơ bản ngã cắt đứt quan hệ lịch sử, kho tàng kiến thức, kinh nghiệm quá khứ, thực trạng hiện hữu và đưa đến phản ứng theo nhu cầu quyền lợi cục bộ che lấp giác quan công lý để tự khóa tim đóng tâm thức trước nỗi đau thương của đồng bào đang bị bức hại.
Người Việt chống cộng vì ý thức công lý khác với những cá nhân hô hào “không chống cộng” do động cơ bản ngã. Quan sát những cá nhân chủ trương “không chống cộng” dễ nhận ra cốt lõi cơ bản hữu danh vô thực với bản ngã bề ngoài hào nhoáng, ngôn từ hoa mỹ được lạm dụng tối đa để làm bình phong áo thụng vái nhau khỏa lấp khả năng lý luận lủng củng phản ảnh tư duy thiếu bề sâu kiến thức  độ dày kinh nghiệm nhưng - quan trọng hơn - phô bày thực lực cá nhân thật kém cõi mà người Việt thường nói nôm na là “có tiếng mà không có miếng.”
“Không chống cộng” chỉ vì
1. thiếu kiến thức lịch sử và dữ kiện thực tế trầm trọng lại lười biếng tìm hiểu để có được tầm nhìn đúng đắng;
2. rơi vào bí thế không thể đối kháng đảng CSVN;
3. theo cơ hội chủ nghĩa để nhập nhằng thiếu minh bạch khi đề cập đến đảng CSVN vì nhu cầu quyền lợi cá nhân/gia đình;
4. phục vụ mục tiêu đoản tài của đảng phái trong canh xì phé chính trị cục bộ;
5. chụp mũ người Việt quốc gia “chống cộng” là “cực đoan” để được thỏa mãn tâm lý cá nhân lắc léo đan chéo nỗi mê mệt được ca tụng là cao nhân rành đời và rộng lượng; hay, nguy hiểm hơn
6. thực hiện chính sách chín nút hòa hợp hòa giải (Nghị Quyết 36 của Bộ chính trị CSVN về Công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài).
Đó là chưa kể đến thành phần đảng viên CSVN bị thất sủng “ăn không được thì phá” và những trí thức ở hải ngoại “theo không được thì chống” hay “chống không được thì theo.”
Một sự lừa bịp hào nhoáng đang được cổ võ đó là “Việt Nam không còn cộng sản mà chỉ có độc tài tư bản” để ngụy biện cho chủ trương “không chống cộng.” Chế độ cộng sản kiểm soát chính trị và chỉ huy kinh tế. Độc tài tư bản kiểm soát chính trị nhưng tạo điều kiện cho nền kinh tế phát triển tự do.
Đảng CSVN không tạo điều kiện cho một nền kinh tế tự do phát triển tại Việt Nam. Trong cái gọi là hình thức kinh tế thị trường (market economy) các đại công ty hay tập đoàn thương mãi hiện nay đều do đảng viên chỉ huy theo sự sắp xếp của Bộ Chính Trị. Những công ty có thể phát triển vào mức trung bình đều phải có liên hệ gốc gác với cán gộc để được đảng CSVN bảo kê; các công ty tư nhân có nguy cơ cạnh tranh chiến lược như Công ty Đông Nam bị đánh sập và chủ nhân phải vào tù. Quan sát viên quốc tế làm sao biết được là những cá nhân có khả năng được cất nhắc vào vai trò trưởng ngạch trong các công ty quan trọng đều phải tuyên thệ vào đảng CSVN - đó là điều kiện tiên quyết được đảng CSVN áp dụng triệt để.
Chính vì các động cơ kinh tế vĩ mô bị chỉ huy cho nên tham nhũng lan tràn tại các cơ quan nhà nước, ngân hàng phát triển, đại công ty, tập đoàn thương mãi do đảng viên lãnh đạo đưa đến tình trạng khánh kiệt ngân sách, nợ nần chồng chất không trả nổi hiện nay. Và sáng kiến giải quyết khủng hoảng tài chánh hiện nay của đảng CSVN là gì? “Ăn xin” và “chôm chĩa”.“Ăn xin” là kỹ năng tay trái của đảng viên CSVN cho nên không cần bàn. “Chôm chĩa” là bí kế “cướp của dân” ăn sâu vào bản chất cộng sản.
Gần đây đảng CSVN lấy bí kế “cướp của dân” ra thi hành trở lại với chính sách thu vàng, giữ đô la của dân với mức lãi xuất cao trả bằng giấy in gọi là “tiền” của Ngân hàng Nhà nước, một cơ quan mới đây bị tố cáo “có nhiều khuyết điểm trong công tác thanh tra, giám sát, phòng, chống tham nhũng” với kết quả là cựu Phó thống đốc bị thanh trừng (1/9/2017). Quả là đỉnh cao của trí tuệ đười ươi! Tình hình kinh tế bị đảng CSVN chỉ huy hiện nay bi thảm như thế mà nhiều tay trí thức và chính trị gia ở hải ngoại vẫn trơ tráo lý luận “Việt Nam không còn cộng sản mà chỉ có độc tài tư bản” để ngụy biện cho chủ trương “không chống cộng.”
Phương trình công lý không thay đổi bởi vì phản ảnh sự thật lịch sử ngay cả khi những kẻ “không chống cộng” sẵn sàng ngụy biện đảng CSVN không phải do tay sai ngoại bang dựng lên hay, ra vẽ trí thức rởm hơn, lý luận lố lăng chiến tranh Việt Nam 1945-75 là cuộc nội chiến(!). Những kẻ thiếu trung thực bịt mắt trước sự thật minh bạch của lịch sử chỉ là những tay hề không hơn không kém trong vỡ bi kịch thường tái diễn như ông tổ cộng sản Karl Marx nhận xét: “Lịch sử tái diễn, lần đầu là bi kịch, sau đó là trò hề.” (History repeats itself, first as tragedy, second as farce.)
Lịch sử ghi nhận sự thật minh bạch về nhiều tài tử minh tinh từng đóng vai hề thật bảnh bao trong vỡ bi kịch của đảng CSVN từ những nhân vật nổi tiếng như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Nguyễn Thị Bình, Huỳnh Tấn Phát, v.v., đến những người ít được lưu ý như Nguyễn Hữu Đang, Nguyễn Văn Hiếu, Trần Bửu Kiếm, Lê Quang Chánh, Lý Chánh Trung, Huỳnh Tấn Mẫm, v.v. Danh sách tài tử minh tinh đóng vai hề trong bi kịch cộng sản tuy dài nhưng thật ra quá ngắn ngủn so với danh sách nạn nhân dài đăng đẳng bất tận của những chính sách cộng sản do chính tài tử minh tinh bi kịch ca tụng lúc được ân sủng. Họ là thủ phạm phục vụ cộng sản nhưng cũng có người đã trở thành nạn nhân sống và chết trong tủi nhục chỉ vì kiến thức cá nhân đối với lịch sử bị giới hạn trong giai đoạn mù mờ của chiến tranh giữa thế kỷ 20. Hiện tại khác xa quá khứ do đó trong thời điểm 2017 của thế kỷ thông tin phổ cập toàn cầu không ai có thể che lấp sự thật minh bạch của lịch sử để tiếp tục bênh vực đảng CSVN độc ác, bán nước, hại dân.
Không ai có thể chấp nhận hay đồng lõa với đảng CSVN độc ác, bán nước, hại dân do tay sai ngoại bang dựng lên mà trung thực tranh đấu cho dân chủ tự do. Tranh đấu cho dân chủ tự do chỉ là bình phong hào nhoáng của những kẻ cố ý bịt mắttrước sự thật minh bạch của lịch sử để hợp thức hóa hành động ‘cướp chính quyền’ của đảng CSVN và chính sách bức hại nhân dân Việt Nam suốt bao năm qua. Những vị “không chống cộng” tự nguyện xung phong lên sân khấu chèo chính trị để thủ vai hề bảnh bao mới mẻ nhất trong vỡ đại bi kịch đang được đảng CSVN cho tái diễn trong chính sách chín nút.
Quan sát tình hình thực tế thì dễ nhận ra các Phong Trào Giới Trẻ trong cộng đồng người Việt tị nạn gồm toàn là các tay trên 30, 40 và 50 tuổi. Thành phần chính trị gia trên 40, 50 tuổi muốn “trẻ mãi không già” thì khỏi cần bàn nhưng các tay trên 30 tuổi lại tự nhận là “những người trẻ” hay thuộc “giới trẻ” để đưa ra những ý tưởng ngớ ngẩn như “không chống cộng” thì quả thật tối tăm cho viễn ảnh chính trị Việt Nam.
Lịch sử Việt Nam đâu có ghi nhận Nguyễn Thái Học là “người trẻ” khi ông hy sinh cho mục đích giải phóng dân tộc vào năm 28 tuổi. Lịch sử Việt Nam đâu có đánh giá Phan Châu Trinh thuộc “giới trẻ”khi ông từ quan để làm cách mạng kháng Pháp vào năm 32 tuổi. Lịch sử Việt Nam đâu có nhận định Phan Bội Châu là “người trẻ” sau khi ông đậu Giải nguyên là bôn ba khắp nơi tổ chức chống thực dân vào năm 33 tuổi.
Chỉ có đảng CSVN do thuộc hạ Stalin dựng lên mới đam mê dàn dựng huyền thoại “anh hùng tuổi trẻ” giả tạo như Kim Đồng, Lê Văn Tám, Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi, v.v., cho mục đích tuyên truyền y chang huyền thoại dỏm “người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành ra đi tìm đường cứu nước” nhưng cố tình giấu giếm là Hồ Chí Minh ra đi “tìm đường cứu nước Pháp chứ không phải nước Việt Nam” với bằng chứng đơn tay xin vào Trường Thuộc Địa: “Tôi muốn trở nên có ích cho nước Pháp” (15/9/1911). Làm tay sai cho thực dân Pháp không được thì HCM quay sang chấp nhận làm tay sai cho Stalin vào năm 30 tuổi chỉ là lẽ tất nhiên thường tình.
So với tác phong đạo đức của các lãnh tụ CSVN được Stalin huấn luyện đưa về Việt Nam để “cướp chính quyền” thì người Việt có thể tự hào về hàng ngũ lãnh đạo vị quốc vong thân của cao trào cách mạng quốc gia bao gồm các chí sĩ thành danh trong xã hội đã tận tình đấu tranh cho quyền lợi trường cửu của đất nước với tâm thức trong sáng và sẵn sàng hy sinh vì dân tộc Việt Nam. “Việt Nam vạn tuế!” là tiếng hô cuối cùng của Nguyễn Thái Học và 12 chí sĩ VNQĐD.
Trong lãnh vực chính trị, đảng phái có thể động viên nhưng không có quyền đòi hỏi hay bắt buộc người khác phải đóng vai anh hùng hy sinh cho mục tiêu chính trị bởi vì tranh đấu cho mục tiêu chính trị là quyền tự do phản ảnh ý thức cá nhân; song song, đảng phái chính trị không được tín nhiệm bởi lá phiếu dân chủ thì không có quyền áp đặt mục tiêu cục bộ lên đại đa số. Những cá nhân sử dụng kỹ thuật và phương tiện tuyên truyền của đảng phái cho mục đích chính trị, quyên góp tài chánh và mong muốn làm lãnh tụ cần - và phải - được đánh giá về khả năng xác thực cũng như quan điểm minh bạch.
Trong xã hội dân chủ tự do hiện nay, người trên 30 tuổi chịu khó học hỏi đã có nhận thức trưởng thành và, nếu bước vào lãnh vực chính trị, đã biết suy nghĩ thận trọng chứ không hời hợt theo kiểu “Bản thân KN lớn lên tại Úc, chưa hề trải qua một ngày lao tù, hay bị đấu tố dưới chế độ cs. Khi ai áp đặt KN phải chống cs, KN khó mà cảm được.”  Chưa hề trải qua .. khó mà cảm được”? Thật là một lý luận ngớ ngẩn cắt đứt quan hệ lịch sử, kho tàng kiến thức, kinh nghiệm quá khứ, thực trạng hiện hữu và chỉ biết phản ứng theo nhu cầu quyền lợi cá nhân chứ không biết đau thương cho đồng bào đang bị bức hại, một loại lý luận nông cạn chỉ chú trọng đến bản năng man dại không khác lối nhìn cầm thú của đảng viên CSVN đối với cha mẹ khi thi hành chính sách đấu tố: “Tao với mi không mẹ không con mà chỉ là kẻ thù giai cấp của nhau.”
Người Việt đâu phải đơn thuần chống cộng vì bị “lao tù, hay bị đấu tố dưới chế độ cs.” Người Việt trong và ngoài nước chống cộng vì ý thức được mức độ nguy hiểm của cộng sản với nguy cơ Bắc thuộc trước mắt, tình trạng thiếu tự do dân chủ, tệ nạn xã hội lan tràn, ngân sách khủng hoảng do chính sách hồng hơn chuyên của đảng CSVN. Người Việt chống cộng vì biết đau với nỗi đau của dân tộc, biết nhói tim khi thấy tổ quốc ngày càng tụt dốc bị thế giới bỏ xa, và để gióng lên tiếng than thở của lương tâm cho biết bao nạn nhân cộng sản vì họ không có cơ hội lên tiếng.
Chính trị Việt Nam thật sự cần đến những cá nhân trưởng thành trong nhận thức lẫn khả năng để thật sự phục vụ quyền lợi trường cửu của dân tộc và tổ quốc. Những màn xiếc hào nhoáng “không chống cộng” của các tài tử minh tinh trên 30, 40, 50 tuổi trong vỡ đại bi kịch đang tái diễn chỉ tiếp tay làm lu mờ viễn ảnh rạng rỡ của tương lai dân chủ tự do.
Luận thư này được thực hiện bởi vì “không chống cộng” hết là lời tuyên bố suông vô thưởng vô phạt mà đã trở thành mục tiêu cố ý thay đổi tư thế quốc gia của người Việt tị nạn cộng sản. Thí dụ điển hình và rõ ràng nhất là hành động đưa ra “dự thảo tu chính Hiến Chương” để bãi bỏ chủ trương “chống cộng” của cộng đồng tị nạn ngay tại Thủ đô Hoa Thịnh Đốn gần đây. Khi đồng loạt phản đối việc bãi bỏ chủ trương “chống cộng” trong Hiến Chương thì cộng đồng nhận được lập luận trớ trêu là “Có kẻ tị hiềm đánh phá, hoặc có hẳn một tổ chức Cộng Sản đứng sau.” Tố chức CS nào đứng sau lưng những người nhất quyết bảo vệ chủ trương “chống cộng”?
Câu hỏi cần đặt ra là tại sao đảng CSVN độc ác còn đó, tiếp tục bức hại đồng bào, tống giam đối lập, cầm tù những tiếng nói lương tâm, đàn áp tàn bạo đồng bào biểu tình bày tỏ lòng yêu nước, phá hoại môi trường thiên nhiên, nhường biển bán đất cho Trung cộng với quốc sách bất công có cơ nguy đẩy dân tộc vào vòng nô lệ Bắc kinh lâu dài thì lại có tổ chức chính trị đưa ra chủ trương “không chống cộng” và xúi những kẻ già đầu tự xưng là “giới trẻ” thách thức chủ trương “chống cộng” của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản ở hải ngoại? Đồng bào trong đó có giới trẻ trong và ngoài nước không chấp nhận sự tồn tại của đảng CSVN độc ác bất công (bất cứ ai thường xuyên theo dõi tình hình chính trị và xã hội Việt Nam đều biết như vậy) do đó chủ trương “không chống cộng” xuất hiện ở hải ngoại với mục đích gì? Tại sao lại khuấy động cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản miệt mài chống cộng, miệt mài vận động cho tự do dân chủ suốt bao năm qua? Nhìn xa hơn thì có thể đoán trước là nếu chuyện “không chống cộng” được chấp nhận năm nay thì năm sau hay năm tới nữa cộng đồng có thể thấy chuyện “hợp tác với cộng” được gợi ý bàn luận công khai, v.v. và v.v. (thật ra chuyện “hợp tác với cộng” đã được gợi ý trong vài đảng phái tự xưng là quốc gia - việc khó tin nhưng có thật!).
“Trung thực là chương đầu trong tác phẩm về sự khôn ngoan.” (Honesty is the first chapter in the book of wisdom. Thomas Jefferson). Người thật sự đấu tranh cho tự do dân chủ trong và ngoài nước không bao giờ chấp nhận chủ trương thiếu trung thực của những kẻ sẳn sàng chôn vùi sự thật lịch sử để “không chống cộng” lại còn viện cớ này nọ để ca tụng tay sai ngoại bang như Trần Phú, Lê Hồng Phong, Hồ Chí Minh do Liên Sô đào tạo huấn luyện kỹ thuật tàn sát đối lập, bức hại thường dân và cái đảng CSVN độc ác, bán nước, hại dân do thuộc hạ Stalin dựng lên.
Với sự hiện diện của những nhân tố trong và ngoài nước tôn trọng sự thật  lẽ phải dấn thân đấu tranh cho tự do dân chủ bằng nhiều cách và trong khả năng riêng tư với tâm thức trong sáng, dân tộc có nhiều cơ hội sớm thấy bình minh rực rỡ trên bầu trời chính trị Việt Nam. Công lý sẽ được hiển xướng trong một đất nước không còn vết tích cộng sản để trợ giúp tác tạo một xã hội hài hòa hạnh phúc cho mỗi công dân Việt Nam.
Thư bất tận ngôn, ngôn bất tận ý.

Nông Bản Nhân
17.10.17

Đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý


AuthorNguyễn Thùy LinhSourceBảo Vệ Cờ VàngPosted on: 2017-10-18
Nếu ai hỏi Việt Nam có điều gì đặc biệt, Thùy Linh sẽ trả lời rằng, Việt Nam là đất nước của những điều vô lý được coi như là chân lý. Và những chuyện ngược đời được coi như là lẽ đương nhiên.
– Dân tộc ta có lịch sử hơn bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước. Nhưng phải đến thế kỷ 20 mới có một người được cho là “đẻ ra cả dân tộc.”
– Có một tổ chức tự phong cho mình là tổ chức duy nhất có thể lãnh đạo được đất nước và bất kỳ ai không tin vào điều đó đều bị cho là “thế lực thù địch.” [Thực tế, tổ chức này chỉ là một bè đảng cướp. Trước cướp chính quyền, sau cướp tài sản, cướp đất đai, cướp nhà cửa của người dân.]
– Tổ chức này luôn tự nhận là trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê nhưng đến cả một lý thuyết quan trọng vào loại bậc nhất của chủ nghĩa Mác-Lê họ cũng làm ngược lại. Đó là “mâu thuẫn là nguồn gốc của sự phát triển” nhưng họ lại không bao giờ chấp nhận một tổ chức nào đối lập với họ, có nghĩa là họ không chấp nhận có sự mâu thuẫn.
– Họ luôn nói rằng giai cấp công nhân là giai cấp giữ vai trò lãnh đạo. Nhưng thực ra giai cấp công nhân ở Việt Nam đang lo đi làm tăng ca kiếm ăn từng bữa nói gì đến lãnh đạo ai.
– Họ luôn tự hào khi nhận mình là đầy tớ của nhân dân. Chỉ tiếc là ở xã hội này ông chủ thì đi xe Wave của Tàu và ở nhà cấp bốn. Còn đầy tớ thì ở biệt thự và đi xe hơi. Mỗi lần ông chủ cần đầy tớ giúp việc gì thì phải làm đơn xin xỏ, đút lót tiền bạc.
– Nghe nói lương công chức nhà nước ba cọc ba đồng. Nhưng người ta lại đua nhau bỏ ra cả trăm triệu đồng để xin vào biên chế.
– Người dân còng lưng nộp thuế nuôi cán bộ nhưng mỗi khi cần cán bộ giúp việc gì thì họ phải đi xin, nài nỉ, bôi trơn. Và họ coi đó là chuyện bình thường.
– Nhà nước của dân, do dân và vì dân. Nhưng người dân thì chẳng được quyền lựa chọn người lãnh đạo.
– Muốn biết tin tức chính xác về tình hình trong nước thì phải đọc báo chí của nước ngoài. Và muốn lên tiếng ủng hộ chủ quyền biển đảo thì hãy lên mạng hô hào. Chớ dại ra đường biểu tình mà phải vào ngồi nhà đá.
– Công an thì ngày càng đông nhưng tội phạm thì ngày càng tăng. Người dân bị mất trộm mà lên báo công an thì bị coi như kẻ đi ăn trộm vậy. Muốn được giải quyết thì đừng nói nhiều nhé, tiền đâu đưa mau. Nhưng điều ngạc nhiên là dân họ ngoan lắm, đưa tiền xong còn cảm ơn, giống như họ vừa được ban phát đặc ân vậy.
– Pháp luật thì khắt khe nhưng khi dân phạm luật thì họ bỏ tiền ra để chạy tội. Vậy thì tội gì mà không ban hành thật nhiều thứ luật khắt khe!
– Cứ chửi thời Pháp thuộc sưu cao thuế nặng, nhưng thời nay thuế má đâu có kém. Ví dụ như mua một lít xăng là đóng hơn 10 ngàn tiền thuế đó.
– Suốt ngày tuyên bố chống tham nhũng. Nhưng càng chống, tham nhũng lại càng tăng, càng tinh giản biên chế thì công chức lại càng đông.
– Bệnh viện, trường học thiếu thì không chịu xây mà suốt ngày đổ tiền vào xây tượng đài, bảo tàng để làm cảnh. Công ty nhà nước nào cũng báo lỗ nhưng lương lãnh đạo thì ở trên trời và đặc biệt chẳng bao giờ thấy phá sản.
– Suốt ngày chê bai các nước tư bản. Nhưng động tý là lại đi ngửa tay xin tiền viện trợ.
– Nông sản ế phải đem đổ bỏ nhưng ở chợ thì bán tràn lan nông sản của Tàu cộng. Kiểm lâm thì đi phá rừng. Hải quan tiếp tay cho buôn lậu.
– Sinh viên ra trường thất nghiệp, để nhường chỗ cho con cháu quan chức dốt nát vào làm.
– Nhưng nghịch lý lớn nhất vẫn là, đất nước đói nghèo lạc hậu nhưng bè đảng thì lại quang vinh muôn năm.
– Và cuối cùng là tuy có nhiều điều vô lý như thế, nhưng người dân vẫn lặng im, họ cam chịu, họ sợ hãi.

Nguyễn Thùy Linh
–– o O o ––
Điều vô lý mới hợp lòng dân
Nguyễn Triệu Phong
Điều vô lý cuối cùng mới là điều quan trọng nhất. Thế mà vẫn tồn tại suốt hơn 40 năm qua trong xã hội Việt Nam, thì những điều vô lý Nguyễn Thùy Linh nêu ra ở trên đâu có ăn thua gì. Rõ ràng là suốt bao nhiêu năm qua, người dân Việt Nam chúng ta cam chịu, tức chấp nhận, sống với những điều vô lý này. Cũng có nghĩa là chấp nhận sống dưới sự cai trị dã man tàn ác của kẻ cướp.
Sẽ có người cho là vô lý. Đúng vậy, Việt Nam hiện nay là một đất nước của những điều vô lý. Thì điều vô lý này tồn tại trong 40 năm qua cũng là việc bình thường và lẽ đương nhiên.
Hãy nhìn lại trước năm 1975. Hàng triệu người dân Việt Nam ở Miền Bắc hăm hở nghe lời lũ cướp quyết liều chết vác súng AK, lội bộ vượt Trường Sơn, vào Nam cướp chính quyền tự do dân chủ của Việt Nam Cộng Hòa. Trong khi đó, hàng triệu người dân Việt Nam được sống tự do tại Miền Nam. Người Cày thì được chính phủ cấp cho Có Ruộng. Nhưng đại đa số không muốn vậy. Ngược lại, họ hăng hái, hăm hở nghe lời xách động, lừa gạt của lũ cướp, nuôi thổ phỉ, biểu tình, đốt phá, xuống đường, tự thiêu, đặt bom, quyết tâm phá nát chính thể tự do dân chủ ở Miền Nam của Việt Nam Cộng Hòa.
Quả thật, hàng triệu người, từ Bắc vô Nam, đã nối một vòng tay lớn, cùng một lòng quyết tâm phá nát chính thể tự do dân chủ, một nửa còn lại, của Việt Nam để rước cướp vào nhà.
Chính thể tự do của Việt Nam Cộng Hòa, chắc chắn chưa phải là hoàn hảo. Ngay cả Mỹ hiện nay cũng chưa hoàn hảo. Nhưng thay vì góp ý cải tiến, góp tay xây dựng, người dân Việt Nam đang sống tự do tại Miền Nam chỉ muốn nuôi thổ phỉ, phá cho nát, để rước cướp vào nhà, mới thỏa lòng hả dạ. Người dân Việt cả hai miền đã muốn vậy thì trời cũng phải chịu thua. Ý dân là ý trời. Dù là ý xấu. Bởi vậy mới có được ngày 30/4/1975 để cả nước rơi vào tay lũ cướp. Bây giờ lại mang cái họa mất nước.
Chính quyền thì quyết liều chết xông lên quyết phá cho tan tành. Tà quyền thì ngoan ngoãn cúi đầu năn nỉ van xin. Muốn sao thì được vậy. Phải hiểu rõ điều này. Có gì đâu để than thở. Nên biết rằng ngay cả hiện nay, dù đang sống nơi hải ngoại, mang quốc tịch nước ngoài, vẫn có nhiều người muốn về Việt cộng để sống. Và cũng nên hiểu rằng, trong mấy chục năm qua, nếu người dân Việt sống không nổi dưới sự cai trị tàn ác của bè đảng cướp, họ đã vùng lên liều chết đánh đuổi lũ cướp tà quyền này rồi. Nên biết thêm rằng, hai vợ chồng con cái đùm đề, từng yêu thương nhau ra rít, thế mà chỉ mới không hợp nhau một tý đã không thèm nhìn mặt, và lôi nhau ra tòa ly dị, nói chi đến việc sống chung hơn 40 năm.
Nhìn thế hệ thanh niên Việt Nam hiện nay sẽ biết tương lai Việt Nam trong 20 năm tới. Nhìn thế hệ trẻ con hiện nay sẽ biết tương lai Việt Nam trong 40 năm tới.
Xin mời cùng xem lại một bối cảnh lịch sử, trước năm 1975, tại miền Nam Việt Nam.
Khoảng 50 trước, 1967, ông Đặng Phúc Tuệ, mạo danh tu sĩ Phật Giáo thường bị gọi lầm là Thích Quảng Độ, từng xách động hàng ngàn thanh niên tại miền Nam Việt Nam quyết liều chết xuống đường biểu tình phản đối chống phá chính phủ Đệ Nhị Cộng Hòa của tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Trong một cuộc phỏng vấn của báo Washington Post, Tuệ ta hùng hổ tuyên bố với phóng viên Philip A. McCombs như sau:
– Chúng tôi quyết hy sinh mạng sống biểu tình phản đối để lật đổ chính phủ tay sai của Thiệu Kỳ. Nếu Thiệu không tự động từ chức, chúng tôi sẽ lôi ông ta xuống. (nguyên văn của Độ: If he is not willing to go, then he will be pulled down.)
– Lật đổ họ xuống thì ông muốn ai lên thay thế?
– Lôi bọn họ xuống, xong chúng tôi đưa bọn họ lên.
– Như vậy, thì đảo chánh làm gì?
– Để chứng tỏ chúng tôi muốn lôi ai xuống, muốn đưa ai lên cũng được.
Đọc câu cuối của Tuệ, ai cũng biết đây là ngôn ngữ và hành vi của một kẻ côn đồ, chỉ muốn phá hoại. Đó là những gì xảy ra vào năm 1967, khi nền Đệ Nhị Cộng Hòa vừa mới thành lập. Phải có sự góp công của nhiều người đang sống tại hai miền Nam Bắc mới có ngày 30/4/1975. Đó là công sức Tuệ, và nhiều người khác góp phần tạo nên xã hội Việt cộng hiện nay. Và đây chính là thành quả phá nước của những thế hệ trước 1975, khiến chúng ta phải gánh chịu ngày hôm nay.
Đây là “thành quả từ thế kỷ trước” mà Tuệ ta vẫn luôn hăm hở nhắc lại. Xem lại những hình ảnh trên và nhìn lại thực tế xã hội Việt Nam chúng ta hiện nay, mới thấy đau lòng cho người dân nước Việt. Ngày trước (1967), hàng trăm ngàn người quyết tâm phá nước! Bây giờ (2015), có mấy người liều thân cứu nước?
Cũng nên biết thêm, Tuệ xúi người khác tuyệt thực, chứ bản thân Tuệ ta thì không dám bỏ ăn một ngày. Phải ăn uống đầy đủ mới có sức khỏe để hung hăng tuyên bồ và xách động người khác.
Từ 1975 đến nay, hơn 40 năm sống dưới sự cai trị tàn ác của bè đảng cướp, sao ông Tuệ (tức tu sĩ mạo danh Quảng Độ hiện nay) không bắt chước ông Lâm Văn Tức, thường bị gọi lầm là Thích Quảng Đức, tự thiêu để phản đối, để lật đổ sự cai trị tàn ác của lũ cướp đi. Mà chỉ toàn là năn nỉ, thỉnh cầu và kiến nghị. Ngày trước thì hừng hực, hung hăng xách động hàng chục ngàn thanh niên biểu tình chống đối và đánh phá. Bây giờ, trước sự cai trị tàn ác dã man của bè đảng cướp, trước cái họa mất nước vào tay Tàu cộng, sao ông Tuệ lại trùm chăn im ru vậy? Sao không tự thiêu để bảo vệ dân tộc và đạo pháp đi Tuệ? Đó là sợi chỉ xuyên suốt từ thế kỷ trước mà Tuệ ta thường hăm hở tuyên bố đến văng nước miếng. Tên là Phúc Tuệ nhưng lại là ngu hèn. Người đọc cũng không nên nhiễm tính chụp mũ của bè đảng cướp cộng mà cho rằng đám Thiên Chúa Giáo phá đám Phật Giáo, khi nhắc đến nhận vật tu sĩ giả mạo Đặng Phúc Tuệ ở đây. Những bậc chân tu trong Phật Giáo không bao giờ có những hành vi phá hoại và ngôn ngữ côn đồ như thế.
Bây giờ, Tuệ gửi thư cho người Việt khắp nơi, nhất là ở hải ngoại, xin tiền cả triệu đô la để xây chùa. Và than thở rằng: “Bao nhiêu năm qua tôi không có được một ngôi chùa riêng để tu.” Quả thật suốt mấy chục năm qua Tuệ mặc áo tu sĩ Phật Giáo nhưng chỉ lo tiếp tay với lũ cướp để phá cho tan nát đất nước này, chứ Tuệ chưa hề tu bao giờ.
Đặng Phúc Tuệ được nêu ra ở đây chỉ là một cá nhân tiêu biểu cho đại đa số dân chúng Việt Nam chúng ta hiện nay. Chỉ muốn rước cướp vào nhà và sống chung với cướp. Nếu không vậy, nhiều người, kể cả ông Tuệ, đã liều chết vùng lên biểu tình, xuống đường, tự thiêu, phản đối, đả đảo, đốt phá từ lâu rồi. Lát đát vài ba người than phiền, trách móc trong một đất nước hơn 90 triệu người thì không thể nào gọi là toàn dân được cả.
Năn nỉ, kiến nghị, yêu cầu, van xin kẻ cướp mới chính là điều quái dị, vô lý và bất bình thường. Tự nó cũng là một sự độc ác đối với đồng bào và dân tộc.
Bỏ qua những hận thù, thương ghét và chịu khó bình tỉnh nhìn lại và nhận xét cho đến cùng lý của sự việc, chúng ta sẽ thấy. Suốt hơn 40 năm qua, (1975-2015) dù sống dưới sự cai trị tàn ác và sắt máu của kẻ cướp, của bọn tà quyền, của bè đảng cộng, tuyệt đại đa số người dân Việt Nam vẫn chấp nhận, và vẫn sống được.
Nên biết, sau tháng 4/1975, khi lũ cướp miền Bắc chiếm được miền Nam, có nhiều người Việt ở Miền Nam không muốn sống chung với cướp nên họ đã tự tử, hoặc liều mình thà chết trên biển. Gần một triệu người Việt đã chết trên biển vì không muốn sống với cướp. Điều này chứng tỏ dù là kẻ cướp, bọn tà quyền cai trị vẫn hợp với đại đa số lòng dân suốt 40 năm qua. Và sẽ còn lâu dài hơn nữa.
– Nói cái gì lạ vậy?
– Có vậy mới gọi là vô lý, trong một đất nước mà đại đa số người dân đều hài lòng, nói cho nhẹ hơn dễ nghe hơn là cam chịu, sống với điều vô lý.
Trước năm 1975, họ đâu có cam chịu sống dưới chính thể tự do dân chủ của Việt Nam Cộng Hòa. Bởi vậy, họ quyết liều mạng chống đối, để đập phá cho tan nát, mới hài lòng.
Hãy bình tỉnh nhìn lại. Một chế độ không hợp với lòng dân chắc chắn sẽ có chống đối, sẽ có biểu tình, sẽ có tự thiêu, sẽ có đảo chánh, sẽ có mặt trận giải phóng dân tộc, sẽ có vùng lên, sẽ có nổi dậy. Dù chế độ đó tốt hay xấu. Sự kiện lịch sử này đã xảy ra ngay tại Miền Nam Việt Nam, trước 1975 chứ không đâu xa.
Hãy nhìn lại bao nhiêu biến động chính trị tại Miền Nam trước 1975, và nhìn lại xã hội Việt cộng trong 40 năm qua sẽ rõ.
Không nên bảo rằng tại lũ cướp tà quyền đàn áp dân chúng. Cũng không nên dâng kiến nghị hay gửi thư thỉnh nguyện yêu cầu bè đảng cướp này lo cho dân cho nước. Người Việt trưởng thành, thực tế, không nên sống với căn bệnh ấu trỉ này của nhiều người hiện nay đang mắc phải. Năn nỉ, yêu cầu bè đảng cướp này không đàn áp, không tàn ác mới là điều vô lý.Đã vậy, trước 1975, dù là chính thể dân chủ tự do, để bảo vệ trật tự an ninh xã hội, đối với đám phá hoại vẫn có bắt bớ, vẫn có bỏ tù. Hãy hỏi đám phá hoại như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Văn Nuôi, Lê Hiếu Đằng, Đặng Phúc Tuệ, Nguyễn Xuân Bảo, Phạm Văn Bồng sẽ rõ. Tại sao lúc bấy giờ bọn này vẫn liều mạng chống đối, mà bao năm qua lại ngoan ngoãn gục đầu, im lặng?
Ngày trước không hợp nên chúng chống phá, dù có bắt bớ, đánh đập và bỏ tù. Bây giờ hợp nên chúng im. Phải có ngứa mới gãi. Dù phải cào gãi đến tróc da, chảy máu. Không ngứa thì gãi làm gì. Đơn giản chỉ có vậy. Đối với đại đa số 90 triệu người dân Việt chúng ta hiện nay cũng nằm trong lý lẽ này.
Sẽ có người cho là vô lý. Đúng vậy. Việt Nam hiện tại là một đất nước chỉ sống với những nghịch lý suốt bao năm qua.
Điều này cho thấy chế độ chính trị, dù là tà quyền, của bè đảng cướp hiện nay vẫn rất hợp với lòng dân. Đây chính là điều vô lý không mấy người chấp nhận.
Nguyễn Thùy Linh đã nhận xét, Việt Nam hiện nay vốn là một đất nước của những điều vô lý. Hơn 40 năm qua, điều vô lý vẫn tồn tại, và phát triển mạnh trong xã hội Việt Nam, vì hợp với đa số lòng dân. Còn điều hợp lý sẽ bị đào thải là lẽ đương nhiên.
Ai cũng biết xã hội Việt Nam chúng ta hiện nay, ra đường là sợ bị cướp, dù giữa ban ngày ban mặt, và bất cứ ở đâu. Xét cho cùng, bè đảng cướp đang nắm quyền cai trị cũng là người Việt chứ có ai khác. Cũng từ dân mà ra cả. Đâu phải từ đất nẻ chúng chui lên. Chỉ là, quan cướp theo cách của quan, dân cướp theo cách của dân. Hợp với lòng dân thì tồn tại, trái lòng dân sẽ bị đào thải. Dù tốt hay xấu.
Ý dân tức ý trời là ở chỗ này.

Nguyễn Triệu Phong
Powered By Blogger