Monday, October 20, 2014

THƯ MỜI Tham dự Lễ kỷ niệm ngày thành lập Việt Nam Cộng Hòa

HỘI ÁI HỮU TINH THẦN NGÔ-ĐÌNH-DIỆM
Vùng Đông Bắc Hoa-Kỳ

( 617) 320-2820 & (617) 288-9142

THƯ MỜI
Tham dự Lễ kỷ niệm ngày thành lập Việt Nam Cộng Hòa
Và Lễ giỗ lần thứ 51
của vị sáng lập : Cố Tổng Thống Ngô-Đình-Diệm



Kính gởi : Ông Bà :
Kính thưa quý vị,

Trải qua nhiều ngàn năm thăng trầm của lịch sử Dân Tộc, với cả ngàn năm nô lệ giặc Tầu,trăm năm dưới sự đô hộ của giặc Tây, qua biết bao chế độ chính trị : Quân chủ, Thực dân, Phong kiến, Cộng sản , mãi đến ngày 26 tháng 10 năm 1956, nước Việt Nam chúng ta mới có một nền Dân Chủ, Cộng Hòa được quy định bằng Hiến Pháp thực sự cho Dân và vì Dân, bắt kịp trào lưu tiến bộ trên toàn thế giới, mà đến hôm nay, trong các danh xưng, chúng ta vẫn tự hào : Việt Nam Cộng Hòa .

Chúng tôi trân trọng kính mời quý vị tham dự Lễ kỷ niệm ngày trọng đại này của Dân Tộc đồng thời tưởng nhớ nhân Lễ Giỗ lần thứ 51 của Vị sáng lập :

Cố Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô-Đình-Diệm , được tổ chức :
Thời gian : 10 giờ 00 AM Chủ Nhật 26 tháng 10 năm 2014
Địa điểm : Hội trường Nhà Thờ St. Gregory
2214 Dorchester Ave. Dorchester, MA.02124

Trong dịp này,
- Giáo Sư Nguyễn Thị Thu- Hồng, cháu ruột Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đến từ Canada, có lời chào mừng và cám ơn quý quan khách tham dự.
- Anh Lê Quang Phúc, con trai Cố Đại Tá Lê Quang Tung, đến từ Canada, có lời chào mừng quan khách.
-Luật Sư Lê Trọng Quát, Chủ tịch khối Tinh Thần Ngô Đình Diệm Pháp Quốc, nguyên Chủ tịch Ủy ban Quốc phòng, Trưởng khối Dân biểu cùng nhiều chức vụ quan trọng trong thời Đệ Nhất và Đệ Nhị VNCH đến từ Paris, Pháp quốc, có đôilời phát biểu.
Sự hiện diện của quý vị chẳng những là vinh dự, mà còn là một khích lệ lớn lao cho Ban Tổ chức chúng tôi, đồng thời nói lên quyết tâm tranh đấu cho một nước Việt Nam Tự Do, Dân Chủ ,Nhân quyền.

Trân trọng.

Boston ngày 26 tháng 09 năm 2014
TM . Hội Ái Hữu TT/Ngô-Đình-Diệm
Hội trưởng: Huỳnh- Khánh                                 Trưởng Ban Tổ chức: Lại Tư Mỹ

Lễ nhậm Chức Tổng Toàn Quyền của Mr. Lê Văn Hiếu tại Nam Úc

Hình ảnh cảnh sát Hồng Kông bị hoen ố


Đức Tâm - 17-10-2014


Cảnh sát Hồng Kông tiến lên giải tán biểu tình sau khi đã dỡ bỏ các rào cản tại Mongkok ngày 17/10/2014.REUTERS/Carlos Barria
Từ lâu nay, cảnh sát Hồng Kông luôn tự hào là lực lượng giữ gìn trật tự an ninh tốt nhất Châu Á, chinh phục được tình cảm, sự tin cậy của người dân. Nhưng, sau các vụ bạo hành, trấn áp người biểu tình đòi dân chủ trong những ngày vừa qua, uy tín của cảnh sát Hồng Kông bị sứt mẻ nghiêm trọng.
Kể từ ngày 28/09, thời điểm phong trào đấu tranh đòi dân chủ ở Hồng Kông trở nên sôi sục và quyết liệt hơn, cảnh sát Hồng Kông bị cáo buộc bạo hành, không vô tư, phục vụ các ý đồ chính trị.
Vụ đánh đập dã man một người biểu tình đã bị bắt, được truyền hình Hồng Kông loan tải càng làm xấu thêm hình ảnh của cảnh sát. Bên cạnh đó, cảnh sát Hồng Kông còn bị tố cáo đã nhắm mắt làm ngơ để cho những kẻ côn đồ, mafia địa phương, trà trộn vào người biểu tình và đánh đập họ.
Trước đó, tình hình đã khá căng thẳng khi cảnh sát dùng dùi cui, lựu đạn cay trấn áp người biểu tình trong tay chỉ có cây dù để chống đỡ.
Theo bà Surya Deva, giáo sư luật tại City University Hồng Kông, được AFP trích dẫn, « lòng tin giữa cảnh sát và người biểu tình đã bốc hơi. Cội nguồn của sự bạo lực này là việc chính phủ đã sử dụng cảnh sát để giải quyết một vấn đề chính trị ».
Cảnh sát Hồng Kông được thành lập năm 1844, ba năm sau khi Anh Quốc quản lý lãnh thổ này. Trong một thời gian dài của thế kỷ XX, cảnh sát Hồng Kông nổi tiếng với các vụ tham nhũng. Trong những năm 1960, ai cũng biết là cảnh sát thông đồng, nhận hối lội của mafia địa phương.
Mọi việc đã thay đổi kể từ năm 1974. Cùng với việc thành lập một ủy ban độc lập chống tham nhũng, giám sát các cơ quan chính quyền, đội ngũ cảnh sát Hồng Kông từng bước được « quét dọn ». Nhiều nhân viên cảnh sát tay nhúng chàm đã phải ra trước vành móng ngựa, một số khác bị buộc phải về hưu.
Vào lúc cảnh sát ở nhiều nước Châu Á được biết đến với các vụ bạo hành, tham nhũng, công cụ của chế độ độc tài toàn trị, thì từ hơn hai thập niên qua, cảnh sát Hồng Kông được coi là tấm gương của sự liêm khiết, làm việc có hiệu quả cao.
Hồng Kông với hơn 7 triệu dân, được đánh giá là một trong những thành phố an toàn nhất thế giới, rất ít các vụ trộm cướp, xâm phạm tới tài sản và thân thể, cho dù tình trạng bất bình đẳng xã hội rất cao và mật độ dân cư lớn. Theo các số liệu chính thức, số vụ trộm cắp tại Hồng Kông là 8,6 trên 100 ngàn dân, trong khi đó, tại New York là 243,7 và Paris là 789,8.
Đối với nhiều nhà quan sát, hình ảnh, uy tín tốt đẹp này giờ đây đã tan vỡ.
Bà Claudia Mo, dân biểu Đảng Công Dân, thuộc phong trào dân chủ Hồng Kông giải thích : « Chúng tôi thừa nhận rằng Hồng Kông được coi là một trong những thành phố chắc chắn, an toàn nhất trên thế giới. Thế nhưng, đây là vấn đề lòng tin. Nếu người dân không còn tin tưởng vào cảnh sát nữa, thì sẽ nẩy sinh nhiều vấn đề ».
Kể từ sau các vụ trấn áp, người biểu tình ở Hồng Kông khi đối mặt với cảnh sát, thường hô câu « Hắc Cảnh – Hak Ging », một cách chơi chữ, dựa theo bộ phim nói về « Xã hội đen – Hak se wui » ; thành ngữ tiếng Quảng này thường được dùng để chỉ các băng đảng tội phạm, mafia ở Hồng Kông.
Một nữ sinh viên biểu tình nói với AFP : « Cái mất lớn nhất đối với cảnh sát là lòng tin của công dân ».
Cảnh sát Hồng Kông đáp lại là họ vẫn cố gắng kiềm chế trước thái độ rất quyết liệt của sinh viên biểu tình muốn chiếm giữ thêm các địa điểm khác, gây xáo trộn cuộc sống của người dân.

Chuyên gia Sonny Lo, thuộc Viện Giáo dục Hồng Kông cho rằng cảnh sát rơi vào tình thế bị kẹt về chính trị, giữa một bên là áp lực của người biểu tình không chịu giải tán và bên kia là chính phủ từ chối nhượng bộ. Theo bà, « tình hình phải được giải quyết bằng một giải pháp chính trị. Cảnh sát không được quan tâm đến vấn đề chính trị ». Cảnh sát chỉ là một công cụ của Nhà nước, chứ không phải của một chế độ.

Vì đâu khiếu kiện đất đai ngày một nhiều ?

Tường rào nhà Luật sư Cù Huy Hà Vũ ở số 24 Điện Biên Phủ Hà Nội bị chính quyền địa phương đập phá.
Tường rào nhà Luật sư Cù Huy Hà Vũ ở số 24 Điện Biên Phủ Hà Nội bị chính quyền địa phương đập phá hồi năm 2010.
Ảnh do LS.Vũ cung cấp.

Khiếu kiện về đất đai, nhà cửa tại Việt Nam hiện là một vấn nạn vì rất nhiều vụ việc rơi vào bế tắc, suốt nhiều năm trời vẫn không giải quyết được. Hằng ngày vẫn có biết bao nhiêu người cho rằng bị lấy đất đai, phá nhà cửa một cách trái luật tiếp tục kêu ở các cơ quan trung ương.
Mới nhất lại xuất hiện đơn khẩn báo của cháu đích tôn một gia đình ‘công thần’ tại Hà Nội và thư lên tiếng của một nhà văn tại Sài Gòn liên quan việc đất đai, nhà cửa.
Khẩn báo
Vào ngày 19 tháng 10 vừa qua, trên mạng xuất hiện đơn khẩn báo gửi giám đốc Công an thành phố Hà Nội, đồng thời cũng gửi cho hai cấp thấp hơn là trưởng công an quận Ba Đình và trưởng công an phường Điện biên do Cù Huy Xuân Đức ký.
Người làm đơn là con trai đầu của tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ. Ông này hiện đang ở tại Hoa Kỳ sau khi được đưa đi từ Trại giam số 5 Yên Định, Thanh Hóa hồi ngày 6 tháng 4 vừa qua. Tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ bị qui tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’ và bị tòa kết án 7 năm tù. Nhiều người vẫn nhắc lại đây là vụ án hai bao cao su.
Trong đơn khẩn báo, con trai tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ nêu ra việc nhà đang ở bị những người mặc thường phục đến đo đạc trong hai ngày 10 và 13 tháng 10 vừa qua mà không cho gia đình biết. Theo anh Cù Huy Xuân Đức thì đó là một việc làm vi phạm hiến pháp và đề nghị giám đốc công an Hà Nội phải tiến hành điều tra khẩn cấp vụ việc.
Vào sáng ngày 20 tháng 10, anh Cù Huy Xuân Đức cho biết:
Từ năm 2010, nhà tôi đã một lần bị đập rồi, đập tường rào ngôi nhà 24 và cả cửa hàng rồi. Lần này có người phản ảnh với tôi có khả năng họ lại cưỡng chế tiếp nhà tôi.
Cù Huy Xuân Đức
Từ năm 2010, nhà tôi đã một lần bị đập rồi, đập tường rào ngôi nhà 24 và cả cửa hàng rồi. Lần này có người phản ảnh với tôi có khả năng họ lại cưỡng chế tiếp nhà tôi.
Trường hợp nhà tôi thì tôi nghĩ rằng người ta phải giải đáp cho gia đình nhà tôi thôi tại vì bố tôi là người thừa kế duy nhất của ông Xuân Diệu, mà ông Xuân Diệu là một nhà thơ nổi tiếng như thế mà họ định cưỡng chế nhà tôi thì sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều thứ. Và ngôi nhà này là của ông Diệu và ông Cận, ông Diệu ở dưới nhà, ông Cận ở trên gác. Bây giờ người ta định lấy phần đất của nhà tôi là phần đất của ông Diệu một phần để làm phòng lưu niệm và một phần đưa cho con của bà vợ kế của ông nội tôi để sử dụng. Như thế là trái pháp luật vì theo nguyên tắc bố tôi là người thừa kế duy nhất được hưởng hết; đó là chưa kể phần trên nhà thì bố tôi cũng là một trong 5 người thừa kế hợp pháp. Nay họ cũng định gạt bỏ tôi là cháu đích tôn của cả ông Diệu và ông Cận ra khỏi ngôi nhà này.
Lên án chủ tịch huyện tắc trách
Trường hợp thứ hai cũng mới được công khai trên mạng là thư của nhà văn Hoàng Lại Giang ở Sài Gòn. Ông này cho rằng thư trả lời của chủ tịch huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định về đơn thư khiếu nại về khu đất nghĩa trang của gia tộc ông tại địa phương đó là tắc trách và coi thường dân.
Tại quê tôi họ không làm nhà cầu, nhà xí mà ra mồ mả của ông bà chúng tôi phóng uế là không được. Thứ ba theo luật về môi trường là không được chôn người chết gần khu dân cư; mà chính quyền huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định lại cho xây nhà trên khu mộ như thế là phạm luật
Nhà văn Hoàng Lại Giang
Nhà văn Hoàng Lại Giang nêu lại diễn biến vụ việc dẫn đến khiếu kiện như sau:
Ở miền Trung, người ta làm cải cách ruộng đất và chia mãnh đất, mồ mả ông bà tổ tiên ra thành từng mảnh. Việc họ trồng mì, trồng lang thì không sao cả, nhưng dần dần thì những chỗ trống họ phân lô bán nền để làm nhà. Việc làm nhà, chúng tôi phản đối vì một là động đến tâm linh của dòng họ chúng tôi. Thứ hai nữa tại quê tôi họ không làm nhà cầu, nhà xí mà ra mồ mả của ông bà chúng tôi phóng uế là không được. Thứ ba theo luật về môi trường là không được chôn người chết gần khu dân cư; mà chính quyền huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định lại cho xây nhà trên khu mộ như thế là phạm luật.
Ba vấn đề đó, chúng tôi không nhất trí và đã có thư khiếu kiện từ năm 2008 đế năm 2013. Từ xã đưa lên huyện, lên tỉnh, rồi từ tỉnh xuống huyện xuống xã mà cứ vòng vèo. Mãi đến năm 2013, ông chủ tịch Huỳnh Văn Nam mới trả lời theo quyết định nọ, quy chế kia, chúng tôi không cấp đất cho xây nhà thờ họ vì đã có nhà thờ họ rồi, có lâu lắm rồi. Như vậy ông này một là mù chữ, thứ hai nữa là tắc trách, coi thường dân, không đọc mà trả lời ẩu.
Ngay cả VTV1, đài truyền hình nhà nước cũng nói, là lấy của người ta hay gọi là mua của dân 1 ngàn đồng và bán 100 ngàn thì làm sao người ta chịu được; nên việc người ta khiếu kiện là đúng
Nhà văn Hoàng Lại Giang
Căn nguyên sai ‘đất đai sở hữu toàn dân’
Có thể nói vụ việc khu đất nghĩa trang của gia tộc của nhà văn Hoàng Lại Giang và khu nhà mà gia đình con tiến sỹ luật Cù Huy Hà Vũ đang ở cũng tương tự nhiều vụ việc của nhiều người tại những nơi khác. Tình trạng thu hồi đất với giá rẻ, rồi phân lô bán nền hay bán lại cho các chủ đầu tư doanh nghiệp với giá cao gấp nhiều lần là căn nguyên khiến người bị thu hồi thấy bất công và tiến hành khiếu kiện.
Nhà văn Hoàng Lại Giang đưa ra nhận định về tình trạng khiếu kiện đất đai dai dẳng và khắp các tỉnh thành bấy lâu nay như sau:
Khiếu kiện về đất đai hiện nay dễ thấy chứ có gì đâu. Vì ‘đất đai là của toàn dân’ mà đó là điều vô nghĩa. Ai nắm đất đai đó?- Chính là chính quyền cơ sở, đại diện cho đảng nắm đất đai đó và họ muốn lấy lúc nào thì họ lấy. Đó là việc quá dễ. Ngay cả VTV1, đài truyền hình nhà nước cũng nói, là lấy của người ta hay gọi là mua của dân 1 ngàn đồng và bán 100 ngàn thì làm sao người ta chịu được; nên việc người ta khiếu kiện là đúng.
Ông này từ căn bản hiến pháp qui định ‘đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân’ là vô lý cũng như vô nghĩa như thế cho nên mọi qui định luật pháp trong lĩnh vực đất đai đều là một thứ luật mà theo nguyên văn của nhà văn Hoàng Lại Giang là ‘luật rừng’. Ông nói tiếp:
Dù có ra luật gì đi nữa thì đó cũng chỉ là luật của đảng thôi. Luật đó là luật rừng, không có đất đai nào là của toàn dân hết. Ngay cả từ thời phong kiến, thời thực dân Pháp đất cũng là của từng người dân một
Nhà văn Hoàng Lại Giang
Dù có ra luật gì đi nữa thì đó cũng chỉ là luật của đảng thôi. Luật đó là luật rừng, không có đất đai nào là của toàn dân hết. Ngay cả từ thời phong kiến, thời thực dân Pháp đất cũng là của từng người dân một. Ví dụ như đất ở khu Gò Mã Kiệu của gia đình tôi là từ ông tổ, ông tiên từ ngoài bắc vào nam khai phá và thành khu đất đó, chứ có phải tự nhiên mà có đâu. Người dân cũng vậy thôi: lấy của người ta rồi lại phân lại cho người ta, và đi lấy của người ta. Người ta sống bằng gì?
Nhà văn Hoàng Lại Giang cho rằng cách thức giải quyết vấn nạn đất đai lâu nay cũng không có gì khó khăn. Vấn đề là cơ quan chức năng hiện hành không muốn thực hiện. Ông lý giải:
Điều này cũng dễ thôi, nhưng nhiều người ngồi trên ghế đó và sợ mất ghế đó nên không dám làm thôi. Cứ đất của ai thì người đó chịu trách nhiệm; chỉ khi không phải của ai mới thuộc nhà nước chứ.
Chính các cơ quan chức năng Việt Nam lên tiếng thừa nhận có đến 70% những vụ khiếu kiện đông người lâu nay liên quan đến vấn đề đất đai. Một vụ điển hình là cưỡng chế đầm nuôi thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn mà thủ tướng kết luận là sai; thế nhưng rồi ông này và anh em trong gia đình vì chống lại đoàn cưỡng chế làm trái luật lại bị đi tù.

Ân xá Quốc tế : Trấn áp người biểu tình ôn hòa là vi phạm luật quốc tế và của chính Hồng Kông

mediaCảnh sát chống bạo động đối đầu với người biểu tình đòi dân chủ tại khu Mongkok, Hồng Kông, 18/10/2014./Carlos Barria
Thụy My

Cuộc cách mạng những chiếc dù đang diễn ra tại Hồng Kông thu hút sự chú ý của toàn thế giới, và tất nhiên là được các tổ chức quốc tế đấu tranh cho nhân quyền theo dõi chặt chẽ. Trong đó có Amnesty International đã nhiều lần lên tiếng phản đối các vụ trấn áp người biểu tình ôn hòa.
RFI Việt ngữ đặt câu hỏi với bà chào bà Nina Walch, tổ chức Amnesty International phụ trách hồ sơ các cuộc khủng hoảng.
RFI : Xin chào bà Nina Walch, rất cảm ơn bà đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ. Thưa bà, vừa rồi Ân xá Quốc tế đã ra thông cáo phản đối việc trấn áp người biểu tình ở Hồng Kông phải không ạ ?
Nina Walch : Trong thông cáo báo chí, đương nhiên chúng tôi đã lên án bạo lực cảnh sát, vì rõ ràng đây là việc sử dụng vũ lực quá lố. Và chúng ta đã thấy, nào hơi tiêu, hơi cay, và nhất là trong những ngày gần đây những người biểu tình bị cảnh sát đánh đập.
Chúng tôi lên tiếng bảo vệ quyền tự do ngôn luận của những người xuống đường ôn hòa, và kiên quyết lên án lực lượng an ninh sử dụng bạo lực. Nhất là vì cảnh sát phải tạo điều kiện cho các cuộc biểu tình một cách hòa bình, chứ không phải tấn công vào những người dân – vốn có quyền tham gia xuống đường và bày tỏ chính kiến một cách hòa bình.
RFI Nhất là giới trẻ Hồng Kông xuống đường rất trật tự, ôn hòa…
Chính thế. Đó là những cuộc biểu tình hết sức hòa bình, thật hiếm thấy như vậy. Chúng tôi cũng cho đây là những người biểu tình lịch sự nhất, như bạn biết đó. Thành ra chẳng hạn từ đầu tháng 10, khi có những vụ tấn công thô bạo của những người phản đối biểu tình – thậm chí có những cô gái còn bị tấn công tình dục – cảnh sát ở ngay bên cạnh nhưng chẳng làm gì cả để giúp họ. Như vậy là không làm tròn trách nhiệm bảo vệ người biểu tình.
Hơn nữa gần đây họ còn thô bạo với người biểu tình, như cách đây hai ngày với trường hợp của Ken Tsang (Tăng Kiện Siêu). Tất cả mọi người đều biết cuộn băng video bốn phút phổ biến trên mạng, do một ê-kíp truyền hình địa phương quay được, chiếu cảnh một nhân viên hoạt động xã hội trẻ tuổi bị sáu cảnh sát đánh đập tơi tả.
Rõ ràng việc này không thể chấp nhận được. Những cảnh sát có liên can nhất thiết phải trả lời trước pháp luật, và phải có một cuộc điều tra khách quan. Vì ngay từ đầu chúng ta đã thấy cảnh sát dùng vũ lực quá lố, xịt các loại hơi cay vào những người không tấc sắt trong tay. Đã không bảo vệ người biểu tình, mà nay còn đánh đập họ, là một tình hình không thể nào chấp nhận được.
RFI : Sau khi thẳng tay dùng hơi cay, rồi đến việc đưa người biểu tình vào chỗ vắng đánh đập. Cảnh sát Hồng Kông như vậy đã không rút được kinh nghiệm nào sau việc dùng vũ lực giải tán biểu tình, bị chỉ trích kịch liệt tuần trước ?
Có vẻ là không. Giám đốc cảnh sát đã loan báo tiến hành điều tra, vân vân. Dù là cần thiết, nhưng trong tương lai chính quyền Hồng Kông cần phải tôn trọng luật lệ quốc tế. Luật pháp quốc tế nói rõ rằng không được bắt bớ, giam giữ người dân chỉ vì những người này thực thi quyền tự do ngôn luận, và quyền tự do hội họp của họ. Thế nhưng chẳng hạn hôm kia có đến 45 người bị bắt trong lúc đang biểu tình ôn hòa.
Những quyền tự do mang tính quốc tế này đã được Hồng Kông ký kết chấp nhận khi tham gia Công ước về các quyền dân sự và chính trị. Ngay trong Hiến pháp mini của đặc khu cũng đảm bảo tự do ngôn luận. Như vậy chính quyền không được ngăn cản, trấn áp người biểu tình như đã diễn ra, mà ngược lại phải bảo vệ họ.
RFI : Có những cảnh sát đã bị đình chỉ công tác vì vụ này ?
Vâng, tin này đã được loan báo, đây là một bước đi đúng hướng. Giờ đây nhất thiết cần phải có một cuộc điều tra công minh.
RFI : Ân xá Quốc tế đã và đang làm những gì để bảo vệ, hỗ trợ cho sinh viên biểu tình ở Hồng Kông ?
Tổ chức Ân xá Quốc tế chúng tôi không thể bảo vệ trực tiếp tại chỗ. Những gì chúng tôi có thể làm là thu thập các bằng chứng, hay liên lạc với các luật sư chẳng hạn. Sau đó chúng tôi có thể tiến hành những chiến dịch gây áp lực lên chính quyền – để công lý được thực thi, để có được những cuộc điều tra. Do là tổ chức quốc tế, đã có hai bản kiến nghị được đưa ra để kêu gọi chính quyền tôn trọng tự do ngôn luận và không sử dụng vũ lực một cách bất cân xứng như thế.
Đó là những phương tiện hành động của chúng tôi, để trong tương lai và ngay trong hiện tạ, có thể bảo vệ người biểu tình. Có nghĩa là tiến hành điều tra và sau đó gây áp lực – thông qua các phản kháng của định chế, qua các bản kiến nghị đã được tất cả các thành viên ký , và đã gởi thư cho chính quyền Hồng Kông.
RFI : Tuần trước Ân xá Quốc tế cũng đã phản đối việc Bắc Kinh trấn áp các nhà đấu tranh Trung Quốc có các hành động ủng hộ phong trào biểu tình Hồng Kông phải không thưa bà ?
Tại Trung Quốc đã có rất nhiều hành động biểu thị tình liên đới với người biểu tình Hồng Kông. Việc này không làm chúng tôi ngạc nhiên mấy, và chắc bạn cũng vậy. Rất tiếc là họ đã bị trừng phạt. Nhưng thôi, đây là một vấn đề xưa như trái đất – vấn đề tự do ngôn luận tại Trung Quốc.
Không thể bắt giữ những người dân chỉ vì họ ủng hộ một phong trào dân chủ. Có ít nhất hai chục người đã bị bắt và có nguy cơ lãnh án đến 5 năm tù giam. Cũng có thể không bị kết án một cách chính thức như thế mà vì những tội danh như khiêu khích, gây rối trật tự công cộng…Tiếc thay, đó không phải là chuyện đùa, mà là thực tế đáng buồn tại Trung Quốc.
RFI Theo bà, liệu có một lối thoát cho phong trào dân chủ Hồng Kông hay đang trong ngõ cụt ?
Khá là khó khăn, một khi không có đối thoại, và cho đến nay chưa hề có thương thuyết thực sự. Ê-kíp tại chỗ của chúng tôi nghĩ rằng có thể có những giải pháp, với một nhân vật uy tín làm trung gian đàm phán, để rốt cuộc các sinh viên và chính quyền có thể ngồi lại với nhau quanh một bàn thương lượng. Thực ra sáng nay người biểu tình ở Mongkok đã bị giải tán, nên số lượng không còn bao nhiêu. Hiện nay tình hình có vẻ yên tĩnh đôi chút.
Tuy nhiên chúng tôi có rất nhiều chứng cớ. Các thanh niên nói với chúng tôi là ban đầu họ không quan tâm mấy đến chính trị. Nhưng chính bạo lực cảnh sát, và phản ứng của chính quyền đã khiến họ chú trọng đến những gì đang diễn ra tại Hồng Kông. Giới trẻ không thể chấp nhận được một câu trả lời như thế. Tôi nghĩ rằng tiếng nói thực sự của tuổi trẻ đang được cất lên. Nhất thiết phải có đối thoại, nếu không sẽ rơi vào ngõ cụt với nguy cơ bạo động ngày càng tăng.
RFI Không chỉ ôn hòa, mà tính văn minh lịch sự của các bạn trẻ trong cuộc cách mạng này cũng rất đáng được khâm phục phải không ạ ?
Tất nhiên. Trong bốn năm gần đây, tôi phụ trách theo dõi rất nhiều những phong trào được gọi là « Mùa xuân Ả Rập ». Nhờ vậy tôi có thể quan sát các cuộc biểu tình ở Tunisie, Ai Cập, Syria và gần đây tại Ukraina. Đúng là có những khác biệt ấn tượng. Cung cách tiến hành biểu tình của các bạn trẻ Hồng Kông thật tuyệt vời. Họ tổ chức hệ thống thu nhặt rác, dựng những tấm bảng cáo lỗi vì đã làm phiền. Thật là chưa từng thấy ! Và thật hết sức bất công khi đàn áp một phong trào hòa bình như thế
RFI : RFI Việt ngữ xin rất cảm ơn bà Nina Walch thuộc tổ chức Ân xá Quốc tế tại Pháp, đã vui lòng nhận trả lời phỏng vấn hôm nay của chúng tôi.

Từ suy nghĩ cho tới hành động… “vũ như cẩn”


Song Chi.
+Bài viết triển khai ý từ một status gần đây nhất.
Đã quá ngán ngẩm với những phát ngôn, với quan trí của các chính khách, lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, vậy mà lại vẫn cứ đành phải nói.
Báo VietnamNet ngày 15.10 có bài “Một bộ phận không nhỏ không biết nằm ở đâu”. Đọc cái tít mà hoang mang không biết bài báo đang nói về cái gì, đọc tiếp hóa ra là câu nói của ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang khi tiếp xúc với cử tri quận 4, TPHCM cùng ngày. Câu nói được trích dẫn thế này:
“Tôi nghĩ rằng đa số anh em là như vậy (chú thích: tức là có “tinh thần trách nhiệm, chết sống với công việc, với đất nước”) nhưng có một bộ phận mà Đảng nói là không nhỏ…, bây giờ không biết nằm ở đâu. Dân hỏi mãi, Đảng hỏi mãi nhưng không trả lời được. Từ Trung ương đến cơ sở đều lúng túng chỗ này” – Chủ tịch nước đánh giá.
Theo ông, đi tìm “một bộ phận không nhỏ” này nhằm để sửa bản thân bộ máy công quyền và phục vụ dân tốt hơn.”
Đọc xong cả bài cũng không hiểu “một bộ phận không nhỏ” là gì. Lại còn “không biết nằm ở đâu, Dân hỏi mãi, Đảng hỏi mãi nhưng không trả lời được.” Muốn “sửa bản thân bộ máy công quyền và phục vụ dân tốt hơn” mà không biết cái “bộ phận không nhỏ” (chú thích: tức là lớn) bị hư đó là cái gì, nằm ở đâu thì làm sao sửa?

(Thật ra người dân cũng thừa biết đó là đang nói về “một số lượng không nhỏ” cán bộ, đảng viên, quan chức… tham nhũng, thoái hóa, biến chất về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống…)
Nghe ông Chủ tịch nước nói đầy bất lực mà cảm thán!
Nhưng hóa ra đây không phải là lần đầu tiên ông than thở như vậy. Năm ngoái, với tư cách đại biểu Quốc hội, Chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang đã có buổi tiếp xúc cũng với cử tri quận 4, TP.HCM.
Bài “Chủ tịch nước: “Một bộ phận không nhỏ” là câu hết sức đau đầu” trên báo Tuổi Trẻ viết:
“Tại buổi tiếp xúc, nhiều cử tri than phiền tình trạng tham nhũng của đất nước không giảm mà còn có dấu hiệu tăng.
Chủ tịch nước đồng cảm: “Tôi nói điều này với tư cách cá nhân thôi: Ta hô khẩu hiệu nhiều quá. Còn câu “Một bộ phận không nhỏ” là một câu hết sức đau đầu. Nghe dư luận thì rất nhiều nhưng tìm thì không thấy… Phương thức phát hiện ra “bộ phận không nhỏ” này thông qua phương thức tự phê bình chỉ là một cách thức thôi chứ không phải là tất cả. Vai trò của những cơ quan kiểm tra, thanh tra, điều tra là cực kỳ quan trọng. Nếu những cơ quan này tìm không ra thì Đảng cũng chịu thua thôi”.
Có nghĩa là sau một năm, phát ngôn của ông Chủ tịch nước không có gì thay đổi. Về nội dung, vẫn là không biết làm sao để tìm ra những cán bộ, đảng viên, quan chức tham nhũng, hư hỏng, biến chất… Về tâm trạng, vẫn là sự bất lực. Về thái độ, vẫn luôn tỏ ra đau đáu với nạn tham nhũng, với những vấn đề chưa giải quyết được của đất nước và nỗi bức rức của người dân.
Cũng có nghĩa là công cuộc chống tham nhũng, làm trong sạch đảng mà đảng “ta” hô hào ít nhất cũng mười, hai mươi năm nay có vẻ như chả có chút tiến triển nào. Càng chống thì những kẻ tham nhũng, biến chất trong đảng, nhà nước càng xuất hiện nhiều như nấm độc sau mưa, thi nhau phá tàn mạt đất nước này.
Nói thật, người dân mà được quyền nói thẳng vào mặt các ông thì họ sẽ nói thế này: Không thể nào tiêu diệt được tham nhũng, dẹp sạch được những kẻ bất tài, cơ hội, ăn hại đái nát… bởi vì chính cái cơ chế này đã tạo điều kiện cho nạn tham nhũng và những kẻ như vậy tồn tại, phát triển.
Một cơ chế trong đó đảng nắm trọn quyền hành trong tay, không có sự giám sát của hệ thống tam quyền phân lập cộng với quyền lực thứ tư của một nền báo chí độc lập, và quyền tự do dân chủ của người dân, không có cả sự cạnh tranh giám sát của bất cứ đảng phái chính trị nào khác cho tới các tổ chức dân sự, phi chính phủ… Cái đảng cầm quyền ấy không trở nên tồi tệ, tham nhũng tràn lan, đảng viên quan chức thì bất tài, thiếu đức… mới là lạ.
Nhớ hồi ông Trương Tấn Sang mới nhậm chức, có những người dân cũng còn cố hy vọng vào ông, một phần vì “thành tích” tham nhũng của ông Sang không đến nỗi, một phần vì ông luôn tỏ ra chân tình, thấu hiểu, có những phát biểu đầy tâm trạng kiểu như :
“Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm… Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được. Một con sâu đã nguy hiểm rồi, một bầy sâu là “chết cái đất nước này” (nói về tham nhũng, khi tiếp xúc cử tri TP.HCM tháng 5.2011).
Nhưng rồi năm tháng qua người ta thấy ông cũng chả làm được gì. Trong cuộc chiến mà dư luận đồn đoán giữa ông và ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, dù có sự hậu thuẫn của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông Sang cũng không thắng được. Ông cũng chẳng có tầm của một Chủ tịch nước. Cuối cùng cứ thấy ông trở về tâm sự với cử tri TP.HCM là nơi ông đã từng giữ công tác nhiều năm, quen thuộc hơn cả.
Trước đó mấy ngày, báo chí “lề trái”, các blogger… đã bình “loạn” khá nhiều về quan điểm chống tham nhũng của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng:
“Phải bình tĩnh tĩnh táo, rất khôn ngoan, có con mắt chiến lược. Bác Hồ dạy rồi, cha ông ta dạy rồi, đánh con chuột đừng để vỡ bình, làm sao diệt được chuột mà bảo vệ được bình hoa. Tức là phải giữ cho được cái ổn định” (“ổng Bí thư: Diệt chuột, đừng để vỡ bình”, VietnamNet).
Dư luận chỉ trích rằng câu nói chẳng khác nào “vẽ đường cho hươu chạy” (ở đây là các quan chức tham nhũng, lợi ích nhóm…), rằng mục đích chính của ông Tổng vẫn là làm sao “giữ được cái ổn định” tức là giữ được chế độ, giữ được đảng, bất chấp quyền lợi của đất nước, dân tộc v.v…
Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vốn là một Giáo sư, Tiến sĩ Chính trị học (chuyên ngành Xây dựng Đảng), Cử nhân Văn-Đại học Tổng hợp Hà Nội. Cả đời chuyên về lý luận Mác Lênin, chuyên về công tác tư tưởng, tuyên giáo… Một con người với vẻ ngoài hiền lành như một ông giáo già, nhưng đầu óc thì lại kinh viện, xơ cứng, giáo điều.
Con người như vậy tư duy, cái nhìn rất khó thay đổi. Còn trong hành động, mọi việc ông làm chỉ là nhằm bảo vệ đảng, chế độ bằng mọi giá. Cũng vì bảo vệ đảng, bảo vệ sự ổn định bề mặt mà công cuộc chống tham nhũng hay làm trong sạch đảng mà ông hô hào chỉ là nửa vời. Điển hình là vụ tập trung mũi dùi “đánh” vào ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương Đảng (khóa XI) trước kia cuối cùng cũng chỉ là kiểm điểm, phê bình, không thi hành kỷ luật.
Nạn tham nhũng đã phát triển thành căn bệnh ung thư giai đoạn cuối, vậy mà ông Tổng lại coi chỉ như ngứa ghẻ:
“Tham nhũng lớn cũng có, tham nhũng nhỏ cũng nhiều như gãi ghẻ, rất khó chịu”. Chỗ nào cũng thấy phải có tiền”. (“Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: Quan trọng là làm sao cho cán bộ công chức phải trong sạch”, Lao Động).
Ông còn ví von:
“Có quyền lực trong tay thì có tham nhũng. Đường Tăng khi xưa đi lấy kinh sang đất Phật cũng phải hối lộ mới lấy được kinh. Cho nên chúng ta phải xem xét bình tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt. Phải có cái nhìn khoa học, biện chứng về tham nhũng” (“Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng: Đồng tiền đã xuyên cả vào giáo dục, y tế”, Tiền Phong).
Cách ví von sai lạc này đã bị một số blogger, nhà báo… vạch ra.
Sau bao nhiêu năm quyết liệt chống tham nhũng, với những khẩu hiệu rổn rảng nào phải quyết tâm, phải có cái nhìn khoa học, biện chứng, phải có lòng tin, người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam chứng tỏ đã bất lực, cứ nhai đi nhai lại những câu nói sáo mòn cũ. Không có thực tài, không thực sự nắm trọn quyền lực trong tay, cũng không có một tính cách mạnh mẽ, quyết liệt, với ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, “diệt ruồi” còn không xong nói gì đến “đả hổ” mà hổ to như Tập Cận Bình, Tổng Bí thư Ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc, Chủ tịch nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Ông Chủ tịch nước VN Trương Tấn Sang cũng bất lực từ lâu.
Còn ông Thủ tướng do ít phát biểu nên ít để lộ sự dốt nát, bất lực như hai vị kia nhưng ai mà chả biết trùm tham nhũng, con sâu chúa lớn nhất, là ông? Ông Thủ tướng cũng là thủ phạm của hàng loạt chính sách sai lầm về kinh tế đã đưa nền kinh tế nước này trở thành khủng hoảng, nợ nần tràn lan còn bản thân ông cứ phải vác mặt đi xin, đi vay chỗ này nước kia…
Thêm vào đó, qua thời gian, những phát ngôn của từng người đều không có gì mới, chứng tỏ tư duy, đầu óc cho tới chính sách, chiến lược, hành động của họ không có gì thay đổi.
Thế giới đang lao đi với vận tốc của ánh sáng, nhưng ở Việt Nam thì thời gian dường như ngưng đọng lại, tù hãm, trì trệ, quẩn quanh không lối thoát, bởi đảng cộng sản kiên quyết độc quyền lãnh đạo đất nước đi theo con đường Xã hội Chủ nghĩa nhưng chính ông Tổng Bí thư thì từng phải thú nhận: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có Chủ nghĩa Xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”!

Vạch mặt bồi bút là góp phần kết thúc chế độ cộng sản

Lời người viết: Để tránh hiểu lầm không cần thiết, người viết xin nói thêm là bài viết này không nhắm đến các bạn không phải là báo nô, văn nô bồi bút vì lý do nào đó vẫn còn làm việc cho chế độ cộng sản nhưng không bẻ cong ngòi bút nói những điều sai sự thật, phục vụ cho công tác nhồi sọ, tẩy não thế hệ trẻ Việt Nam.

***

Chủ thuyết cộng sản, chế độ tổ chức cai trị theo mô hình cộng sản là độc đảng, độc quyền lãnh đạo nhà nước – xã hội theo cách độc ác, độc tài không thể dẫn dắt quốc gia theo kịp lẫn hòa nhập vào giòng sống văn minh, tiến bộ của cộng đồng nhân loại. Như thực tế hậu quả cộng sản gieo rắc xuống đời sống loài người đã chứng minh, là đảng cộng sản, chế độ cộng sản không thể mang đến ấm no, tự do, hạnh phúc hay xã hội công bằng, dân chủ văn minh cho người dân sống dưới sự lãnh đạo của đảng, chế độ cai trị cộng sản. Đến hôm nay loài người đã nhận ra những khẩu hiệu, những lời hào nhoáng do cộng sản hô hào ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác kể từ khi ra đời cho đến lúc chết non trên chính thành trì sản sinh ra nó cùng với vài nước cộng sản còn sót lại hôm nay. Tất cả hô hào chỉ là những điều bịp bợm, hoang tưởng không thể thực hiện được do chính lỗi cơ chế, lỗi hệ thống trong mô hình tổ chức cai trị cộng sản tạo ra.

Thế thì tại sao hệ thống nhà nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ, chủ thuyết cộng sản đã bị loài người vứt vào thùng rác lịch sử nhưng cộng sản giả vờ, cộng sản hình thức, không thực chất vẫn tồn tại ở Việt Nam?

Có lẽ ai cũng thấy, có nhiều nguyên nhân chủ quan cũng như khách quan để cộng sản tồn tại ở Việt Nam, trong đó có nguyên nhân nổi trội là do lực lượng báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách tiếp tay, bẻ cong ngòi bút đổi trắng thay đen gây ngộ nhận về bác đảng, về chế độ nhằm phục vụ cho tuyên truyền dối trá cộng sản. Nói cách khác, cộng sản Việt Nam tồn tại đến ngày nay là có sự góp phần tích cực của đám báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách và các cá nhân, tổ chức đấu tranh chống độc tài cộng sản có thể khẳng định, nhấn mạnh rằng đám bồi bút này: một là ngu dốt; hai là không nhân cách chứ không phải họ mất nhân cách vì họ có nhân cách đâu để mà mất!

Nếu lên án đám báo nô, văn nô bồi bút tay sai của đảng cộng sản là ngu dốt, không nhân cách mà không đưa ra dẫn chứng, bằng chứng là không lương thiện. Không khéo sẽ bị chính chúng “phản bác” cho là tuyên truyền xuyên tạc, mạ lỵ, phỉ báng, chống phá chủ trương, đường lối đúng đắn của bác đảng. Thậm chí còn bị khép tội âm mưu lật đổ “chính quyền nhân dân” như họ đã từng đem việc trốn thuế, việc hai bao cao su đã qua sử dụng và các đơn thư khiếu nại tố cáo tham nhũng... làm bắng chứng để kết tội tuyên truyền chống phá, âm mưu lật đổ lẫn lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của nhà nước (?)

Từ đâu do đâu mà rất nhiều người, trong đó có kẻ viết bài này kết luận đám báo nô, văn nô bồi bút là ngu dốt, không nhân cách?

Rất đơn giản, ai cũng có thể suy ra, nếu đám bồi bút phục vụ dưới trướng đảng cộng sản có nhân cách, không ngu dốt và biết tư duy độc lập sẽ không khó nhận ra dối trá cộng sản để không phải hùa theo, nói theo những điều bịa đặt, học tập làm theo tư tưởng “vừa đi đường vừa kể chuyện” của Hồ Chí Minh, sáng tác “người thật chuyện giả” như Lê Văn Tám, Tô Vĩnh Diện, Bế Văn Đàn, Phan Đình Giót, Nguyễn Văn Bé... của tuyên giáo cộng sản.

Thí dụ như chẳng cần nghe theo luận điệu của các thế lực thù địch nói xấu bác, đảng, chế độ và không mù quáng tin vào kho tài liệu giả tạo hư cấu của đảng cộng sản. Chỉ cần thể hiện một ít tư duy độc lập, tự đặt ra câu hỏi cho chính mình là bác đạo đức tại sao bác viết bài “Địa Chủ Ác Ghê” đăng báo vu khống, kết tội bà Nguyễn Thị Năm, ân nhân của bác đảng trong kháng chiến chống Pháp? Bác đạo đức sao bác lại để cho thuộc hạ giết người vợ không bao giờ cưới Nông Thị Xuân đã có với bác một đứa con trai Nguyễn Tất Trung? Bác thiên tài, thông thạo nhiều thứ tiếng sao lại cần đến bốn năm để viết bản di chúc có vài trang giấy học trò mà còn sai chính tả, tẩy xóa như tờ giấy nháp của học trò tập làm văn và nội dung không có tư tưởng nào đáng giá cả?...

Thí dụ khác là đảng tự ca ngợi tài tình sáng suốt, có công lao đánh đuổi nhiều đế quốc to, không có bác đảng thì Việt Nam không độc lập, thống nhất như ngày hôm nay, chỉ cần nhìn chung quanh có hoàn cảnh như Việt Nam, họ có cần bác đảng để giành độc lập và cách họ giành độc lập như thế nào, sẽ thấy được “công lao” của bác đảng!

Nếu không ngu dốt đám bồi bút này đã nhận ra khi nghe Lê Duẩn nguyên tổng bí thư cộng sản tuyên bố “ta đánh đây là đánh cho Liên Xô – Trung Quốc.” Nếu không ngu dốt thì khi thấy những điều đã đang xảy ra, chính họ phải đặt ra đặt ra câu hỏi tại sao các lãnh đạo đảng đương quyền lại cho con đi du học ở các nước “thù địch” và lại đem tiền của thu vét của dân, của nước đem cất dấu trong các nước tư bản chủ nghĩa mà không ở các nước xã hội chủ nghĩa anh em Trung Cộng, triều Cộng, Cu Cộng? Thậm chí lãnh đạo cộng sản cao cấp mắc bệnh cũng phải sang “đế quốc Mỹ” chữa bệnh là sao? Cụ thể là ông Nguyễn Bá Thanh trưởng ban nội chính trung ương, phó trưởng ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng...

Riêng về cái gọi là nhà nước ta, chế độ ta ưu việt thì hà cớ gì... vì sao các nước có biến động chính trị trong nước họ, không ai tìm các nước xã hội chủ nghĩa xin tị nạn mà cứ tìm đến các nước tư bản giãy chết xin tị nạn? Cũng như hơn hai thập kỷ qua kể từ hệ thống nhà nước cộng sản sụp đổ không thấy có thêm nước nào phỏng theo mô hình tổ chức kiểu độc tài cộng sản? Nhất là trong thời đại thông tin này, không khó để cho mọi người có cơ sở lý luận lẫn tiếp cận đời sống thực tiễn để so sánh thể chế dân chủ tư bản với thể chế độc tài cộng sản. Thể chế nào mang đến tự do, ấm no, hạnh phúc cho con người, thể chế nào tốt đẹp hơn? Vậy mà đám bồi bút vẫn không ngớt ca ngợi tính ưu việt của xã hội chủ nghĩa, nếu không phải ngu dốt thì là gì?

Nếu đám bồi bút này không ngu dốt và biết hết lẫn biết nhiều hơn, hiểu rõ hơn những sự việc kể ra ở trên mà vẫn bẻ cong ngòi bút, tuyên truyền những điều không có thực nhằm nhồi sọ, tẩy não người dân. Nói theo ngôn ngữ của ông tổng bí thư Nguyễn phú Trọng thì những tên bồi bút này không nhân cách, vô đạo đức thì là gì chứ!

Cụ thể, nếu đám báo nô, văn nô bồi bút có nhân cách không ngu dốt thì không làm điều vô đạo phản quốc, bẻ cong ngòi bút lấm liếp, bao che cho hành động bán nước cầu vinh của các nguyên lãnh đạo đảng cộng sản ở hội nghị Thành Đô năm 1990 và đang được lãnh đạo cộng sản kế thừa từng bước thực hiện, có nội dung như sau:

"Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tây Tạng, Quảng Tây… Phía Trung Quốc đồng ý và đồng ý chấp nhận đề nghị nói trên và cho Việt Nam thời gian 30 năm để Đảng Cộng sản Việt Nam giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc!"

Đoạn trích dẫn ở trên được đăng trên nhật báo Tứ Xuyên sau khi Hội nghị Thành Đô kết thúc và nội dung này được Lý Bằng nguyên phó thủ tướng Trung Cộng - người trực tiếp tham gia hội nghị ghi lại trong Nhật Ký Ngoại Sự. Thời gian gần đây nội dung bán nước của đảng cộng sản Việt Nam được tờ Hoàn Cầu Thời Báo đăng lại nội dung Việt Nam mong muốn xin làm khu tự trị của Tàu Cộng, lan truyền rộng rãi trong nước Việt Nam làm dấy lên phong trào “Tôi muốn biết, chúng tôi muốn biết...” đòi đảng, nhà nước bạch hóa “kỷ yếu” Hội Nghị Thành Đô. Nếu những điều đó là bịa đặt thì tại sao lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam lại im lặng, không lên tiếng phản đối lẫn kiện chúng ra “tòa án quốc tế” để bảo vệ thanh danh đảng, nhà nước cộng sản Việt nam?

Thế mà đám báo nô, văn nô bồi bút này lại vào hùa, bao che, chống chế tội ác lẫn tội bán nước của đảng cộng sản Việt Nam và làm nhiễu loạn thông tin, định hướng thông tin khiến cho một bộ phận không nhỏ trong ngoài đảng thiếu thông tin chính xác nên hiểu mơ hồ, hiểu lệch lạc, hiểu không đúng về bản chất tay sai bán nước của bác đảng, của chế độ cộng sản.

Đến hôm nay nhiều người đã rõ, có thể nói là không người Việt Nam nào, có suy tư về chuyện nước non lại hiểu lệch lạc, hiểu mơ hồ, hiểu không đúng về lực lượng báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách. Chính đám bồi bút này là nguyên nhân của nhiều nguyên nhân khiến cho “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên đảng cộng sản ngộ nhận hiểu lệch lạc, hiểu không đúng về Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam nên chúng vẫn mù quáng tin là “đảng quang vinh Hồ Chí minh vĩ đại” nên nhắm mắt, xả thân bảo vệ bọn gian tà mà trong thâm tâm cứ nghĩ là mình phục vụ cho chính nghĩa!

Do đó để kết thúc chế độ độc tài cộng sản có rất nhiều việc phải làm và phong trào, lực lượng đấu tranh cho dân chủ dù không thể ngăn chận nhưng có thể vạch trần tuyên truyền dối trá của lực lượng bồi bút, cái loa của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam. Nhất là trong thời đại thông tin bùng nổ sẽ không khó cho việc sử dụng mọi cách, mọi phương tiện có thể để bẻ gãy luận điệu tuyên truyền bịp bợm và chuyển tải thông tin trung thực đến với mọi tầng lớp người dân thiếu thông tin, thiếu điều kiện lẫn phương tiện để tiếp cận sự thật về bác đảng, về chế độ cộng sản gieo rắc lên đời sống con người, trong đó có người dân Việt Nam.

Có thể nói là không phải người Việt Quốc Gia, lực lượng đấu tranh cho dân chủ, đấu tranh chống độc tài cộng sản lơ là trên mặt trận tuyên truyền nhưng lực lượng đấu tranh, chiến đấu chống cộng sản trong quá khứ đã gặp nhiều hạn chế do phương tiện thông tin thời xưa không cho phép, không đủ điều kiện, không có không gian đủ rộng lẫn ưu thế để tấn công vào thành trì dối trá của đám bồi bút, tay sai ngu dốt, không nhân cách của đảng cộng sản Việt Nam. Ngày nay với phương tiện truyền thông hiện đại tân tiến như chấp thêm đôi cánh để lực lượng đấu tranh bay lên và thừa dư sức đạn để bắn vào thành trì ngu dốt, không nhân cách của đám báo nô, văn nô bồi bút – tay sai của đảng cộng sản Việt Nam.

Đến nay chắc hẳn không còn nhiều người không biết báo nô, văn nô bồi bút ngu dốt, không nhân cách, là công cụ cổ động tuyên truyền dối trá, cổ vũ cho sự ác, là một trong nhiều nguyên nhân “giúp” đảng cộng sản vẫn tồn tại ở Việt Nam. Tham gia vạch trần, bẻ gãy luận điệu tuyên truyền dối trá trái lương tâm, đáng xấu hổ của lực lượng bồi bút... trên mặt trận truyền thông, báo chí cũng là góp phần không nhỏ vào việc kết thúc đảng, chế độ độc tài toàn trị cộng sản Việt Nam. 


Blogger Điếu Cày trong mắt bạn tù

Blogger Điếu Cày, một trong những tên tuổi hàng đầu trong danh sách những nhà hoạt động ôn hòa mà thế giới thúc giục Hà Nội trả tự do

Trà Mi (VOA) - Mấy ngày gần đây khi Việt Nam phóng thích vài tù nhân lương tâm giữa bối cảnh Mỹ dỡ bỏ phần nào lệnh cấm vận võ khí cho Hà Nội, công luận trong và ngoài nước một lần nữa tập trung chú ý đến tên tuổi một blogger đang thọ án 12 năm tù về tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ vì các hoạt động phản đối Trung Quốc xâm lược Biển Đông và cổ súy cho dân chủ-nhân quyền Việt Nam.

Anh là nhân vật chính của một trong bốn phần trong loạt phóng sự thực tế do Ủy ban Bảo vệ Ký giả CPJ vừa thực hiện tại Việt Nam nói về nền tự do báo chí trong nước và những nguy hiểm rình rập các ngòi bút độc lập cổ súy cho quyền tự do thông tin và ngôn luận.

Anh là một trong những người đi đầu trong các cuộc biểu tình chống Trung Quốc đầu tiên tại Việt Nam và cũng là một trong những ngòi bút tiên phong trong phong trào báo chí công dân, sáng lập ra Câu lạc bộ Nhà báo Tự do trong đất nước không có báo chí tư nhân và thông tin-truyền thông bị kiểm duyệt gắt gao.

Anh từng nhận Giải thưởng Hellman-Hammett năm 2009 của tổ chức Human Rights Watch dành cho các ngòi bút can đảm bất chấp đàn áp chính trị. Anh từng đoạt Giải Tự do Báo chí Quốc tế 2013 do Ủy ban Bảo vệ Ký giả trao tặng. Anh cũng từng được đích thân Tổng thống Mỹ Barack Obama vinh danh trong ngày Tự do Báo chí Thế giới 2012 khi nhắc tới những ngòi bút bị tù đày vì đấu tranh cho dân chủ-nhân quyền. Trường hợp của anh được cộng đồng quốc tế đặc biệt quan tâm, và các bản án Việt Nam đã tuyên phạt anh lần lượt từ 2, 5 năm tù về tội trốn thuế cho tới 12 năm tù về vi phạm điều 88 Bộ luật Hình sự bị thế giới xem là bằng chứng của sự vi phạm trầm trọng các quyền căn bản của công dân.

Người được Ân xá Quốc tế gọi là tù nhân lương tâm từng tuyệt thực 33 ngày hồi năm ngoái để phản đối những sai trái bất công trong trại giam.

Blogger Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải), một trong những tên tuổi hàng đầu trong danh sách những nhà hoạt động ôn hòa mà thế giới thúc giục Hà Nội trả tự do, đang được chính phủ Việt Nam thuyết phục viết đơn ‘nhận tội-xin khoan hồng’ để được phóng thích sang Mỹ định cư, theo thông tin từ gia đình anh.

Chị Dương Thị Tân, vợ blogger Điếu Cày: “Ông ấy nói họ đã thỏa thuận với nhau. Họ đây là chính phủ của hai nước. Tôi cho rằng vai trò quyết định chuyện này thuộc về phía ông Hải không phải là lớn. Đây là cuộc mặc cả trao đổi giữa hai quốc gia. Nếu ra đi để phải nhận tội với họ, phải cam kết, phải xin xỏ họ để thả ra thì ông Hải không bao giờ làm. Ông nói rõ là không bao giờ, vì ông không có tội.”

Trong cuộc trao đổi với Tạp Chí Thanh Niên hôm nay, một cựu tù nhân lương tâm vừa được phóng thích từng bị giam chung với blogger Điếu Cày chia sẻ với giới trẻ khắp nơi câu chuyện về người bạn tù bất khuất vì lý tưởng nhân quyền.

Nhà văn bất đồng chính kiến Nguyễn Xuân Nghĩa bị tuyên án 6 năm tù năm 2009 về cùng tội danh ‘tuyên truyền chống nhà nước’ cũng là người tiết lộ tin về cuộc tuyệt thực gây chú ý công luận của Điếu Cày từ trại giam.

Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, cựu tù
 nhân lương tâm vừa được phóng thích
Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi từ trại Nam Hà bị chuyển ra trại số 6 Nghệ An vào tháng 3/2012. Đến tháng 7/2013, anh Điếu Cày từ trong Nam bị chuyển ra trại Nghệ An lý do, theo anh nói, là vì anh không nhận tội và có những hành động đấu tranh giúp đỡ, bênh vực anh em tù hình sự. Ban giám thị ở đó không chịu nổi anh nên họ chuyển anh đi. Anh em chúng tôi gặp nhau ở Nghệ An rất mừng vì trước khi bị bắt, chúng tôi từng biết nhau, từng đọc bài viết của nhau, gọi điện cho nhau, và tham gia các cuộc biểu tình chống Trung Quốc, bảo vệ Hoàng Sa-Trừơng Sa.

Trà Mi: Trong 4 tháng bị giam chung với Điếu Cày, ông ghi nhận thế nào về những tâm tình, chia sẻ của blogger Điếu Cày? Điếu Cày có biết anh ấy được sự ủng hộ ở bên ngoài ra sao không?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Cụ thể anh Điếu Cày không biết, nhưng anh ấy và tôi đều tin rằng chúng tôi có một chỗ dựa rất lớn từ gia đình, bạn bè anh em và giới truyền thông. Khi Điếu Cày tuyệt thực, anh ấy nói với tôi rằng chỉ cần tôi đưa được thông tin ra ngoài thì mọi việc sẽ được ổn thỏa. Quả nhiên khi tôi đưa tin đó ra ngoài, mấy hôm sau ban giám thị đã phải vào xin lỗi anh ấy và đưa anh trở lại buồng giam cũ. Tôi xin kể thêm về tiến trình này. Anh ấy bị giam chung với tù nhân chung thân vì tội làm gián điệp cho Trung Quốc. Hằng ngày, chúng tôi vẫn phê phán những cái xấu xa của chính phủ Trung Quốc và việc Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam. Những người gián điệp ấy không ưa những câu chuyện như vậy. Việc ấy dẫn tới xích mích và anh Hải với người gián điệp cho Trung Quốc ấy đã cãi nhau. Lợi dụng việc này, hai người gián điệp cho Trung Quốc đã làm đơn tố cáo anh Hải tội ‘tuyên truyền chống nhà nước’ trong trại giam và ‘mua chuộc lôi kéo anh em Tây Nguyên để họ phản ứng với cán bộ.’ Các tù nhân Tây Nguyên đều là những người khó khăn. Anh Hải hằng tháng biếu họ mỗi người 1 thùng mì 15 gói để giúp đỡ họ. Ban giám thị cuối cùng quyết định biệt giam anh Hải 3 tháng (sau khi nhận tố cáo của 2 tù nhân gián điệp cho Trung Quốc.) Bị biệt giam thì khổ vô cùng. Hằng ngày 24/24 ở trong buồng chỉ 5mét vuông , không sách vở báo chí hay TV, không một thứ gì hết. Anh Hải ở đến ngày thứ ba đã tuyên bố tuyệt thực để phản đối quyết định biệt giam anh ấy không có căn cứ, mang tính khủng bố và đàn áp. Anh chỉ uống nước với một chút muối, chút đường. Đến ngày thứ 25, anh ấy rất yếu. Tôi nghĩ tôi có nghĩa vụ phải đưa thông tin này ra ngoài. Tiếc là tôi không có cơ hội sớm hơn vì đến ngày thứ 25 mới tới ngày thăm nuôi của tôi. Họ đã yêu cầu tôi không được hé lộ thông tin anh Hải tuyệt thực, nếu không tôi cũng sẽ bị biệt giam giống anh và có thể bị biệt giam vĩnh viễn sau hai lần đã bị biệt giam trước ở nhà tù Nam Hà. Đến phút nói chuyện thứ 10 trong cuộc thăm gặp, tôi đã thông báo cho vợ biết anh Hải đã tuyệt thực 25 ngày. Lúc đó, hai cán bộ đã bịt mồm, túm gáy lôi tôi về văn phòng giám thị. Họ quy kết tôi không nghe lời cán bộ, đưa tin không đúng sự thật ra ngoài. Rất may khi vợ tôi chuyển tin ra ngoài, sức ép từ công luận và truyền thông đã khiến anh Hải được giải phóng và tôi cũng không bị biệt giam. Tất cả các tù hình sự khi bị biệt giam đều không dám phản ứng dù đúng hay sai. Có lẽ ban giám thị trại 6 đã không ngờ gặp phải anh Hải và tôi.

Trà Mi: Anh Hải bị biệt giam trong phòng riêng, làm thế nào nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa biết được anh Hải đang tuyệt thực?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Cấu tạo khu giam giữ an ninh quốc gia là cùng khu, cùng dãy. Khi Hải tuyệt thực tất cả chúng tôi đều biết cả. Chúng tôi đi qua sân nhìn vào buồng và có thể nghe anh nói được dù không được nói chuyện trực tiếp với anh. Cán bộ dọa ai nói chuyện với anh sẽ bị kỷ luật. Họ còn đặt camera để theo dõi chúng tôi có ai đi ngang qua buồng anh ra hiệu hay nói gì không.

Trà Mi: Những ngày tháng sau khi tiết lộ tin này, trại giam đối xử thế nào với ông?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Họ cho 1 tù nhân làm gián điệp cho Trung Quốc đánh tôi trước khi chuyển tôi vào trại giam An Điềm, Quảng Nam.

Trà Mi: Sau khi tin được tiết lộ ra ngoài, khoảng bao lâu thì mọi chuyện được thay đổi?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Rất nhanh. Ngay hôm sau đã có những hành vi hốt hoảng của ban giám thị. Họ mang TV lắp vào buồng anh Hải. Họ đưa 1 người án hình sự vào buồng của anh. Đến ngày thứ 30 của cuộc tuyệt thực, khi Viện kiểm sát Nghệ An vào, trại giam đưa đi giới thiệu rằng anh Hải không bị biệt giam. Họ dùng tất cả sự xảo trá để lừa bịp. Viện kiểm sát ra thông báo rằng anh Hải không tuyệt thực. Chúng tôi và anh Hải đã kiện lên Viện kiểm sát nhân dân trung ương. Khi Viện kiểm sát trung ương về, chúng tôi đã đòi gặp trình bày toàn bộ sự việc. Viện Kiểm sát trung ương thừa nhận rằng anh Hải đã bị biệt giam và tuyệt thực 33 ngày. Những hình ảnh trên TV nhà nước nói anh Hải vẫn ăn uống bình thường là họ quay sau khi anh đã ngừng tuyệt thực được 4 ngày.

Trà Mi: Thế còn những cảnh quay anh Hải được chăm sóc sức khỏe trong trại giam thực hư thế nào?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Những cảnh ấy đều ngoài thời gian anh đã tuyệt thực. Tôi chứng kiến và tham gia vào vụ việc anh Hải tuyệt thực. Từ ngày đầu đến trại 6 Nghệ An, tôi và Hải rất thân nhau. Cho nên diễn biến sự việc, tôi đều nắm được.

Trà Mi: Qua thời gian gần gũi với Điếu Cày trong trại giam, ông có nhận xét thế nào về người bạn tù này?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi rất cảm phục anh vì lòng kiên trung với lý tưởng theo đuổi. Anh có sự hiểu biết sâu sắc về nhân tình thế thái, chính trị, kinh tế, xã hội. Anh rất rộng rãi, anh từng giúp đỡ nhiều anh em Tây Nguyên để họ bớt khó khăn trong việc ăn uống và quần áo. Họ không quen khí hậu lạnh ở miền Bắc và gia đình họ cũng không có điều kiện thăm nuôi thường xuyên để gửi quần áo ấm. Anh Hải đã trợ giúp họ rất nhiều.

Trà Mi: Với những hiểu biết về người bạn tù đồng cảnh ngộ, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa có ý định có tác phẩm viết về anh Hải để chia sẻ nhiều hơn với công luận quan tâm về lý tưởng, niềm tin, và tình trạng của anh ấy?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Tôi có dự định viết hồi ký về những sự kiện nóng bỏng nhất mà đầu tiên là tôi viết về anh Hải, sau đó là về luật sư Lê Quốc Quân. Đây là hai người tôi từng được giam chung và rất mến phục.

Trà Mi: Ông mô tả điều kiện giam giữ tù nhân chính trị tại Việt Nam như thế nào?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Ấn tượng nhất là chế độ biệt giam vô cùng dã man. Họ coi người bị biệt giam như những con heo. Tôi từng bị biệt giam 2 lần. Trong căn buồng 5 mét vuông, tôi ngủ trên sàn xi măng bên cạnh cái bô đựng chất bài tiết của chính mình. 24/24 trong một căn buồng không ánh điện, không được tiếp xúc với ai cả, nếu không chuẩn bị tinh thần thì có thể phát điên lên được. Đêm cũng như ngày không có một ánh sáng nào. Cả ngày chỉ nhìn thấy các vật trong buồng giam lờ mờ như một người mù. Một ngày tôi được bước ra khỏi buồng 3 lần. Một lần là đi đổ chất thải, 2 lần đi lấy cơm sáng và chiều. Như vậy, chúng tôi có khoảng 45 phút ra ngoài nhìn thấy bầu trời mỗi ngày.

Trà Mi: Điều kiện ăn uống thế nào?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Đã biệt giam không được liên lạc với gia đình, không được nhận quà gia đình gửi vào, chỉ ăn đồ trại giam. Tiêu chuẩn trại chỉ gồm cơm và rau. Thỉnh thoảng có cá thịt nhưng họ nấu không thể ăn được. Một tuần chỉ được một lần cá hoặc thịt, nửa con cá hoặc 2-3 miếng thịt nhỏ như ngón tay.

Trà Mi: Một số thông tin nói tù nhân khi biệt giam bị cùm chân, thực hư thế nào?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Những người bị cùm chân là có, nhưng đấy là những người trẻ.

Trà Mi: Sau những gì đã kinh qua, ông có đúc kết bài học thế nào cho riêng bản thân mình và những người tranh đấu?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Phải cứng rắn bảo vệ quan điểm, không nhụt ý chí dù có bị biệt giam, có bị đối xử tàn tệ. Trường hợp Điếu Cày là một ví dụ.

Trà Mi: Cảm ơn nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa rất nhiều vì thời gian dành cho cuộc trao đổi này.


Trà Mi

Tượng đái Phành Quang Thung

Ngày 16 tháng 10, dưới triều sản niên thứ 2014, bầu đoàn 13 tướng lãnh Quân nhục Quốc nhục sang Tàu yết kiến Thiên triều. Tể tướng Phành Quang Thung cũng sẽ được ghi tên vào lịch sử của sự ô nhục như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc.

Thời nay có tướng tên Thung
Quang là chữ lót, họ Phùng làm quan

Chức quan nhưng rất sang đàng!
Phát biểu dập dập, tàng tang, ngông ngông...
Giặc Tàu đã cướp biển Đông
Mà quan khẳng định: Quốc phòng bằng an!

Tàu hăm đánh!
Vội đầu hàng
Nói: có thần phục ngoai bang?
Sá nào.

Mất nước?
Cũng chẳng có sao!.
Mất đảng mới sợ... mất tao mất mày.

Tôn Chệt làm đám quan thầy
Khi nào đảng kẹt, nó bày nó bao

Nước ta?
Giờ thuộc nước Tàu
Nhập chung làm một
Cứ vào cứ ra.

"Ngàn năm trong cõi người ta"
Khắc ghi tượng đái tên là Quang Thung.


Powered By Blogger