(bài do bạn Bá Trần giới thiệu)
Những ai phải trải qua cay đắng mới biết giá trị
đích thực của cuộc sống. Tôi cũng vậy. Hạnh phúc, tiền bạc, danh vọng,
và bộ mặt đã làm tôi như quay cuồng.
Cũng chỉ vì “lấy chồng Việt Kiều” và “có rể Việt
Kiều” đã làm cho “thằng chồng Việt Kiều” của tôi điêu đứng và tôi suýt
bỏ rơi anh ta khi mới bắt đầu qua đây.
Có lẽ tôi quá cay đắng nhưng tôi đã hối hận rất
nhiều. Tôi vốn ở Biên Hòa, được cho là xinh đẹp từ nhỏ. Tôi được gia
đình cưng chiều nhưng không có hư đốn. Tôi vào được Đại Học Sư Phạm
nghành Anh Văn và học xong.
Trong thời gian làm kiếp sinh viên, gia đình tôi
đi xuống và lam lũ. Tôi trở thành sinh viên nghèo phải bươn chãi kiếm
sống vì gia đình tôi không thể chu cấp mọi chi phí.
Ở xóm, có nhiều người lấy chồng Việt Kiều và có
tiền xây nhà cao ráo. Ai cũng nói tôi có học và có sắc tại sao không
kiếm được chồng Việt Kiều cho gia đình đỡ khổ. Cuộc sống khốn khổ như
vậy khiến cho tôi nghĩ đến chuyện “lấy chồng Việt Kiều” để cưu mang gia
đình. Tôi nghĩ đơn giản như vậy, chính vì đơn giản đó đã làm hại một
người, đó là thằng chồng Việt Kiều của tôi.
Với ý nghĩ đơn giản, tưởng rằng ở nước ngoài ai
cũng ăn sung mặc sướng dễ kiếm ra tiền. Tôi có đọc sách báo thì thu nhập
trung bình hàng năm của người Mỹ là 24 ngàn đô-la. Nếu thằng chồng làm
24 ngàn đô-la thì mình xin 6-7 ngàn có sao đâu.
Nhưng thánh thần ơi, đó là thu nhập, chưa tính thuế, tiền xăng, ăn uống, chi tiêu, nhà cửa, điện nước,…
Cái ý nghĩ ngu xuẩn chỉ cần 6-7 ngàn mỗi năm đó lan truyền vào gia đình tôi và gia đình tôi tưởng bở và thật.
Cũng chính vì tôi có sắc và có thân hình đẹp nên
tôi kiếm được một thằng Việt Kiều hiền lành nhưng có chút khờ trong
những Việt Kiều về thăm.
Hắn hồi ở Việt Nam chỉ học tới lớp 9, sau đi làm
phụ hồ, và theo gia đình đi Mỹ theo diện HO. Qua đó hắn chỉ biết đi
làm. So về trình độ học vấn thì chênh lệch với tôi do đó khó nói chuyện.
Tôi biết không hạp lắm nhưng giả nai để được đi Mỹ.
Tôi nhanh chóng trao sự trinh tiết cho hắn và
bắt hắn phải chịu trách nhiệm và cưới. Hắn hứa cưới. Tôi ra giá là trước
khi tôi qua Mỹ thì gia đình tôi cần 20 ngàn đô để xây nhà mua xe (vì
nhà tôi ọp ẹp và không có xe gắn máy).
Hắn trở lại Mỹ, và gởi tiền đều đều, hắn làm gì
tôi không quan tâm vì tôi chẳng yêu, thấy tiền là tôi thích. Tôi cố gắng
học cho xong 4 năm đại học để phòng khi không qua được Mỹ thì tôi có
bằng cấp và dạy học Anh Văn cũng có tiền.
Trong khi chờ đợi qua Mỹ, tôi học thêm đủ thứ
nghề từ thêu may đến vi tính, uống tóc đến móng tay,… Hắn chu cấp vài
trăm đô mỗi tháng.
Khi đến Mỹ tôi thật sự thất vọng. Thằng chồng
tôi ốm yếu và bịnh hoạn. Tôi biết sự thật là sau khi gặp tôi, hắn làm 2
việc để có tiền gởi theo yêu cầu tôi. Mỗi ngày hắn chỉ ngủ được 4 giờ.
Cuối tuần làm thêm. Nhà thì ở nhà mướn chứ không như tôi nghĩ là nhà
riêng có bãi cỏ đẹp. Xe hơi thì xe cà tàng cũ xì chứ không bóng lộn như
tôi thấy ở tỉnh ủy tỉnh Đồng Nai.
Tôi lúc đầu nghĩ rằng hắn lừa dối tôi để được
tôi nên tôi giận quá bỏ hắn qua người dì. Hắn sụp đổ tinh thần và vào
bịnh viện tôi chẳng cần quan tâm. Tôi luôn nghĩ cuộc sống của hắn ở Mỹ
phải tốt, phải như thiên đường….. Nào ngờ chỉ là dân lao động nghèo nàn
không biết Anh Văn.
Dì tôi nói là nếu không trở lại sống với hắn thì
về Việt Nam vì nếu tôi bỏ hắn thì tôi bị trục xuất. Dì tôi không dám
chứa chấp tôi sợ liên lụy. Dì tôi cho tôi 10 ngày suy nghĩ.
10 ngày đó tôi tìm hiểu cuộc sống ở Mỹ. Tôi thấy
ai cũng cố gắng đi làm để có tiền chứ không dễ hái ra tiền. Khác với ở
Việt Nam là làm việc ở đây dù tiền ít vẫn không bị đói. Môi trường sống
tốt hơn, học hành miễn phí, có biết tiếng Anh xin làm dễ hơn,....
Tôi nghĩ về thằng chồng tôi không yêu nhưng lấy
chồng vì tiền. Tôi dần dần thấy tội nghiệp hắn. Vì mê sắc đẹp tôi mà hắn
phải hao tổn sinh lực làm 2 việc để có hơn 24 ngàn đô-la gởi về cho tôi
trong lúc bản thân hắn chẳng có gì.
Tôi dần dần động lòng trắc ẩn thằng chồng không
yêu. Tôi thấy tội nghiệp quá. Đã tốn sinh lực kiếm tiền cho tôi và sau
đó bị tôi bỏ đi. Tôi ứa nước mắt ân hận.
Sau một tuần tôi trở lại và xin lỗi. Những giọt
nước mắt hạnh phúc trong thân hình tiều tuỵ của hắn làm tôi thêm đau
lòng. Tôi thề với Trời Phật tôi không bỏ hắn và sẽ lo cho hắn.
Tôi dễ dàng kiếm việc và hắn nghỉ 3 tuần dưỡng
sức vì mới ra viện. Tôi ráng bươn chãi thêm việc cuối tuần để hòng giúp
hắn có tiền mua xe khác và cho tôi một chiếc xe cũ nào đó vì sống ở Mỹ
thiếu xe không thể xin việc làm tốt hơn.
Tôi giải thích cho gia đình tôi hiểu và tôi chỉ
sẽ chu cấp 100 đô mỗi tháng mà thôi. Gia đình tôi dĩ nhiên không hiểu và
giận tôi và nói rằng tôi đi Mỹ bị Mỹ hoá không biết lo cho gia đình.
Tôi thấy 100 đô đủ rồi, gia đình tôi kiếm thêm chứ làm sao tôi phải nuôi
chồng và nuôi 6 người bên Việt Nam.
Hắn từ từ hồi phục nhưng do lao lực quá nên lúc
nào cũng ốm ốm và không có sung sức. Cuộc sống tình dục vợ chồng rất
thưa thớt vì hắn yếu sức. Tôi muốn có con với hắn để hắn yên lòng vì thế
tôi và hắn phải nhịn 6 tháng để hòng hắn có đủ sức lực theo lời bác sĩ.
Trời Phật thương tôi và tôi có thai. Hắn hạnh
phúc và sức khoẻ dần dần tốt hơn. Do có vốn tiếng Anh, tôi có việc trong
ngân hàng và lương khá. Hắn chỉ đi làm việc nhẹ và tôi gánh vác mọi
thứ. Tôi chỉ mong hắn khoẻ mạnh trở lại chứ trong gia đình ai đi làm
chính cũng vậy thôi.
Giờ gia đình tôi ổn định. Tôi làm việc có lương
gấp 3 lần chồng vì chồng chỉ lao động bình thường và khó lòng vươn lên
vì trình độ bị giới hạn. Tôi dần dần có được hạnh phúc gia đình, tình
cảm vợ chồng, cũng như được thoả mãn tình dục do chồng tôi hồi phục được
sức khoẻ.
Tôi đã sai và sửa sai.
Hy vọng các chị muốn lấy chồng Việt Kiều hiểu rõ hoàn cảnh của ông chồng tương lai để tránh nhiều chuyện đau lòng nơi xứ người.
---00---

0 comments:
Post a Comment