Bắt đầu từ người đàn ông gánh nước
hôm 8/6/2014 tại Sài Gòn với biểu ngữ “Nước nhà không bán” và “Mất nước
là chết”, các hoạt động ủng hộ ý tưởng mang tên "Không bán nước" sau đó
liền được hưởng ứng và lan tỏa đến Nha Trang, Hải Phòng.
Trong tuần qua, blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) và chị Phạm Thanh
Nghiên đã xuống đường cùng thông điệp "Không bán nước" và mời gọi người
dân uống nước miễn phí. Những hoạt động đơn giản và độc đáo, nhưng đều
là những việc làm đáng quý trong hoàn cảnh mà lòng yêu nước tiếp tục bị
chà đạp bởi những kẻ bán nước và bọn cướp nước.
Dưới đây là chia sẻ của chị Phạm Thanh Nghiên khi thực hiện hoạt động "Không bán nước" tại Hải Phòng:
Ở trong nước, quyền tự do đi lại của những người tranh đấu bị hạn chế
rất nhiều, nhất là đối với một người bị quản chế như tôi. Trong khi đó,
việc tìm cách để tiếp cận với người dân, nói cho họ biết những gì đang
diễn ra trên đất nước này luôn là một đòi hỏi cần thiết đối với chúng
ta.
Với khả năng hạn hẹp và hoàn cảnh đặc biệt, tôi chỉ có thể thực hiện
được những công việc nho nhỏ không phải di chuyển nhiều. Việc Trung Quốc
xấc xược cắm giàn khoan HD981 trong vùng biển chủ quyền của nước ta đã
thức tỉnh nhiều người dân Việt Nam. Cuộc xuống đường biểu tình ôn hòa
ngày 11.5 vừa rồi đã phần nào nói lên tinh thần cũng như quyết tâm của
người dân trong nước.
Tôi bắt đầu nảy ra ý tưởng viết khẩu hiệu lên tường, hưởng ứng hoạt động
“Mời uống nước miễn phí - Không bán nước” ngay tại nhà. Đây là một cách
đồng hành với các đồng đội của mình cũng như đồng bào trước thực tế bị
ngăn cản không thể tới những nơi mình muốn.
Khẩu hiệu trên tường với nội dung “Hoàng Sa - Trường Sa - Việt Nam. Đả
đảo Trung cộng xâm lươc. Phản đối giàn khoan HD981” tôi đã viết ngày
10.5, trước cuộc biểu tình ôn hòa 1 ngày. Đầu tiên đó là hàng chữ khá mờ
nhạt trên bức tường cũ. Chính một số người đi đường và bà con lối xóm
góp ý nên tôi đã sơn mới lại bức tường và viết chữ rõ hơn.
Không phải ai cũng biết về việc chủ quyền đất nước đang bị xâm phạm và
đánh giá đúng hành động cũng như thái độ của nhà cầm quyền VN trong vấn
đề này. Không cho rằng cách làm của mình là đúng cho tất cả mọi người.
Song tôi chợt nghĩ, nếu trên các con phố tại Hải Phòng, Hà Nội, Sài Gòn,
Đà Nẵng hay Nha Trang… thi thoảng lại xuất hiện những thông điệp tương
tự như thế, hẳn cũng khá thú vị.
Dù cuộc sống hối hả nhưng mỗi ngày, trong số hàng trăm người đi qua sẽ
có hàng chục người chú ý. Và trong số những người chú ý hy vọng sẽ có
người quan tâm. Việc làm nhỏ bé của tôi chỉ mong mang lại ý nghĩa nho
nhỏ thế thôi.
https://plus.google.com/photos/+danlambaotv/albums/6025499906026813473?banner=pwa
Hình ảnh tôi đeo biển HD 981 gạch chéo trên người, bên cạnh là một cái
bản bày sẵn vài chai nước với tấm biển mang hàng chữ viết tay “MỜI UỐNG
NƯỚC MIỄN PHÍ - KHÔNG BÁN NƯỚC”. Hy vọng rằng việc làm đó của mình gây
được sự chú ý của người qua lại.
Rủi ro: Có hai khả năng xảy ra. Một là có thể bị công an hay “quần chúng
tự phát”, dân phòng hoặc “kẻ lạ” phá đám, tấn công. Hai là không sao
cả. Trường hợp “không sao cả” là điều tôi mong muốn. Chúng ta có thể
thoải mái tiếp cận với người dân, mang đến cho họ thông điệp mình muốn
nhắn nhủ mà không bị ngăn cản. Trong trường hợp bị ngăn cản, tôi nghĩ
điều đó cũng không tệ.
Họ tịch thu chiếc bàn “KHÔNG BÁN NƯỚC” ư? Thế là họ cho rằng việc “không bán nước” là hành vi bi cấm.
Họ tịch thu tấm biển HD981 gạch chéo trên người tôi ư? Vậy là họ cho
rằng việc phản đối giàn khoan HD 981 là “vi phạm luật pháp”. Và nếu họ
bắt tôi, chính là việc họ đã công khai thừa nhận họ là những kẻ bán
nước. Đơn giản có vây thôi. Tôi phát nước, mời bà con uống miễn phí,ai
uống thì vào, không uống thì thôi chứ tôi có bán chác gì đâu. Tôi
“KHÔNG BÁN NƯỚC”.
Trở ngại: Trở ngại lớn nhất chính là tâm lý. Không dễ dàng bước chân
khỏi cổng để làm một việc bị hàng xóm, người đi đường cho là “chuyện
ruồi bu, chuyện không đâu”. Họ nhìn mình như nhìn một “kẻ khùng”, “một
con điên” trong khi đối với họ đó là “việc của đảng và nhà nước”. Không
phải ai cũng quan tâm. Đường nhà tôi là con đường nhỏ, rất ít người qua
lại. Thi thoảng có một vài người đi xe gắn máy, xe đạp qua và họ rất
ngại phải dừng lại nhất là khi trời nắng nóng.
Trong số mười người mình mời có khi chỉ hai người dừng lại mà thôi và
mình phải chấp nhận việc đó. Xong cũng có người chịu lắng nghe mình. Họ
cầm tờ tài liệu, nhận chai nước và cảm ơn rất chân thành. Điều đó khiến
tôi thấy vui. Thậm chí có người còn nói “Nếu ai cũng yêu nước như chị
thì tốt biết mấy”. Tôi thấy ngượng với lời khen ấy. Nhiều người yêu nước
hơn tôi, đóng góp và hy sinh nhiều hơn tôi.
Tôi nhớ đến mẹ Lê Thị Tuyết Mai tự thiêu hôm 23/5/2014 để phản đối
Trung Quốc xâm lược. Chợt thẹn với mẹ. Tôi không có gan làm như mẹ,
càng không ủng hộ hay khuyến khích việc tự thiêu để bày tỏ lòng yêu
nước. Tôi chỉ có thể cố gắng trong khả năng hạn hẹp của mình và “bắt đầu
bằng một công việc nhỏ nhất nhưng có tiếp cận, có bóng dáng của quần
chúng” như đã có dịp bày tỏ tâm tình trong một bài viết. Không phải để
ấp ủ “giấc mơ thủ lĩnh” mà đơn giản chỉ là mong có người đồng cảm. Từ ít
người đến nhiều người “biết”, “tư duy” rồi “đồng tình” và dẫn đến “hành
động” sẽ có nhiều cơ hội thay đổi vận mệnh Dân tộc này.
Đó là một việc làm nhỏ bé của cá nhân tôi góp cùng những hy sinh, cống
hiến của đồng đội tôi trong giai đoạn khó khăn muôn vàn này.
*
https://plus.google.com/photos/+danlambaotv/albums/6025501362245723057?banner=pwa
CTV Danlambao


0 comments:
Post a Comment