TRÚC GIANG
1* Mở bài
Ngày thứ bảy, 31 tháng 5, 2014 đài BBC đưa tin như sau:
“Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam nói quan hệ
Việt-Trung vẫn "phát triển tốt đẹp" và so sánh xung đột hiện nay trên
Biển Đông với 'mâu thuẫn gia đình'.
Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh.
Ông Thanh nói:"Trên thực tế, ngay ở trong quốc
gia hay mỗi gia đình cũng còn có những mâu thuẫn, bất đồng, huống chi là
các nước láng giềng với nhau còn tồn tại tranh chấp về biên giới, lãnh
thổ hoặc va chạm là điều khó tránh khỏi." (Phùng Quang Thanh)
Ông Thanh ví cuộc tranh chấp như mâu thuẩn trong
một gia đình rất đúng. Về mâu thuẩn gia đình thì Tổng Bí thư Nguyễn Văn
Linh và phái đoàn của đảng CSVN đã xin cho Việt Nam được làm một khu tự
trị trực thuộc chính quyền Trung ương Bắc Kinh, và đã được “Phía Trung
Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói trên, và cho Việt Nam thời gian 30
năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết các bước tiến hành cần thiết cho
việc “gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)
Mâu thuẩn trong đại gia đình các dân tộc Trung Quốc là hiện thực, Tây Tạng và Tân Cương là một chứng minh cụ thể.
GS Carl Thayer cho biết: "Giới chức Việt Nam
thường có thói quen nói chung chung và không đi vào cụ thể", do đó ta có
thể nhận ra 'mâu thuẫn gia đình' nằm trong đại gia đình các dân tộc
Trung Quốc.
“Một thời kỳ Bắc thuộc rất nguy hiểm đã bắt
đầu”. Đó là lời xác nhận của một cán bộ Việt Cộng cao cấp thuộc Bộ Chính
Trị đảng Cộng Sản Việt Nam, Nguyễn Cơ Thạch, Bộ trưởng Ngoại giao, đã
tuyên bố sau Hội nghị Thành Đô, Tứ Xuyên năm 1990.
Bài nầy nêu những bằng chứng cụ thể để chứng
minh hoạt động của hai bên Việt-Trung trong chương trình 30 năm về mọi
mặt gọi là “đại cuộc”, và ngụy trang bằng cụm từ “16 chữ vàng”
Do kinh nghiệm ở hai khu tự trị Tây Tạng và Tân
Cương, chính quyền trung ương ở Bắc Kinh đã kiềm chế CSVN bằng cách đã
cấy sinh tử phù và đặt chiếc vòng kim cô lên đầu CSVN cho nên những tên
Hán ngụy hiện nay như cá nằm trên thớt, vô phương cục cựa.
Giang Trạch Dân đã cho CSVN thời gian 30 năm để
tiến hành sự kiện vĩ đại đối với Việt Nam cho nên gọi đó là “đại cuộc”
và việc thực hiện chương trình 30 năm nằm trong khuôn khổ “16 chữ vàng”.
Vì thế cứ mỗi lần có tranh chấp thì Bắc Kinh khuyên nhũ Việt Cộng hãy
vì “đại cuộc”, và CSVN luôn luôn cam kết thực hiện 16 chữ vàng.
Tuyên bố của Phùng Quang Thanh thật đúng là lời thú tội kinh hoàng đối với người Việt trong nước.
Cho dù Wikileaks không tiết lộ, xem như không có
biên bản đó, thì xuyên qua những hành động mà đảng CSVN đã thể hiện và
nhiều người đã xác nhận đó là hành động bán nước.
2* Đảng Cộng Sản Việt Nam xin được làm một khu tự trị trực thuộc Bắc Kinh
Từ trái qua phải. Lý Bằng, Giang Trạch Dân (nắm tay Nguyễn Văn Linh), Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười và Phạm Văn Đồng (chắp tay).
Hàng trước từ trái sang: 1) Hoàng Bích Sơn, trưởng ban đối ngoại T.Ư., (3) Phạm Văn Đồng,
(4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),
5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng, 7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải).
(4) Nguyễn Văn Linh (bên phải Giang Trạch Dân),
5) Giang Trạch Dân (áo xám đứng giữa), 6) Lý Bằng, 7) Đỗ Mười, 9) Hồng Hà (bìa phải).
Wikileaks xác định văn kiện đó là một trong 3,100 bức điện thư lưu trữ tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tài liệu chi tiết như sau:
“Biên bản buổi họp kín giữa Nguyễn Văn Linh ,
Tổng Bí Thư đảng CSVN, Đỗ Mười, Chủ tịch Hội Đồng Bộ Trưởng, đại diện
phía Việt Nam, và Giang Trạch Dân, TBT/CSTQ, Lý Bằng, Thủ tướng, đã họp 2
ngày từ 3 và 4-9-1990, tại Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc ”.
“Vì sự tồn tại của sự nghiệp xây dựng Chủ Nghĩa
Cộng Sản, đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam đề nghị phía Trung Quốc
giải quyết các mối bất đồng giữa hai nước. Phía Việt Nam sẽ cố hết sức
mình để vun đắp tình hữu nghị lâu đời vốn có giữa hai đảng và nhân dân
hai nước do Chủ tịch Mao Trạch Đông và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dày công
xây đắp trong quá khứ. Và Việt Nam bày tỏ mong muốn sẵn sàng chấp nhận
làm một khu vực tự trị thuộc chính quyền Trung Ương tại Bắc Kinh, như
Trung Quốc đã dành cho Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng, Quảng Tây”.
“Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị nói
trên, và cho Việt Nam thời gian 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN “giải
quyết các bước tiến hành cần thiết cho việc gia nhập đại gia đình các
dân tộc Trung Quốc”. (Hết trích)
3* Bí mật của chương trình 30 năm sát nhập Việt Nam vào Trung Cộng
Hội nghị tái lập bang giao giữa hai nước được tổ
chức công khai vào hai ngày 3 và 4 tháng 9 năm 1990 tại Thành Đô, Tứ
Xuyên, nhưng nội dung CSVN xin được sát nhập vào đại gia đình các dân
tộc Trung Quốc là bí mật.
Cho mãi đến khi Wikileaks phổ biến tài liệu mật
đó thì người Việt ở nước ngoài mới biết đến, nhưng đối với đa số người
trong nước thì nó vẫn còn là một bí mật. Vì thế, để lừa bịp nhân dân
Việt Nam, chương trình 30 năm mà hai đảng Cộng Sản nầy thực hiện được
ngụy trang dưới những từ ngữ mỹ miều như “đại cuộc”, “phương châm 16 chữ
vàng”, “hợp tác chiến lược toàn diện”, “Ủy ban Chỉ đạo Hợp tác toàn
diện”…
Những cụm từ nêu trên là cái nhãn hiệu che giấu chương trình 30 năm ở Thành Đô.
4* Sự ra đời của “16 chữ vàng”
4.1. Bước mở đầu
Tháng 11 năm 1991, sau hội nghị Thành Đô, lãnh
đạo cao cấp hai đảng, hai nước liên tiếp thăm viếng lẫn nhau. Sự giao
lưu, hợp tác giữa hai bên về các lãnh vực chính trị, kinh tế, quân sự,
khoa học kỹ thuật, văn hoá… được mở rộng, nâng lên tầm cao là bước đầu
của việc hội nhập.
Trung Cộng cho biết con đường hợp nhất của hai
nước vô cùng thuận lợi vì đó là những đặc thù về địa lý tự nhiên, chế độ
chính trị, văn hoá, xã hội và vận mệnh của hai dân tộc, của hai đảng
được xem như một.
“Sơn thủy tương liên, Lý tưởng tương thông, Văn hóa tương đồng, Vận mệnh tương quan”
Việt Trung tuy hai mà một, tương nhập là lẻ tất yếu và hợp tình, hợp lý.
4.2. Trung Cộng khởi tạo phương châm 16 chữ vàng
Tiếp tục thúc đẩy tiến trình bí mật 30 năm Thành
Đô, Giang Trạch Dân đưa ra chiêu bài để ngụy trang là phương châm 16
chữ vàng. Tổng Bí Thư Lê Khả Phiêu nhất trí ngay và cam kết luôn luôn
thực hiện với quyết tâm cao độ để hoàn thành “đại cuộc” đó.
Thế là phương châm 16 chữ vàng ra đời từ đó. Bản
tuyên bố chung về 16 chữ vàng chính thức được Giang Trạch Dân và Lê Khả
Phiêu ký vào tháng 2 năm 1999.
16 chữ vàng:
Láng giềng hữu nghị (mục lân hữu hảo), hợp tác
toàn diện (Toàn diện hợp tác), ổn định lâu dài (Trường kỳ ổn định),
hướng tới tương lai (Diện hướng vị lai).
Tháng 11 năm 2000 khi tân Tổng bí thư Nông Đức
Mạnh sang diện kiến thì Giang Trạch Dân nhắc đến và nhấn mạnh, phương
châm 16 chữ vàng là cái khung chỉ đạo căn bản và nhất quán để Việt Nam
phát triển quan hệ với Bắc Kinh. Cũng giống như những người tiền nhiệm,
Nông Đức Mạnh hạ quyết tâm thực hiện nội dung của 16 chữ vàng.
5* Thực hiện chương trình 30 năm trên cơ sở 16 chữ vàng
5.1. Nội dung chương trình
Chương trình 30 năm Thành Đô được các đời Tổng
bí thư CSVN ký kết qua những bản tuyên bố chung về hợp tác toàn diện để
Việt Nam hội đủ điều kiện sát nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung
Quốc.
Hợp tác toàn diện về các mặt:
- Việc quản lý đảng, quản lý nhà nước thông qua những cuộc thăm viếng của các lãnh đạo cao cấp hai bên.
- Giao lưu về các mặt: chính trị, kinh tế thương
mại, quân sự, văn hóa, hữu nghị nhân dân…từng bước nâng lên tầm cao mới
sẵn sàng cho ý nguyện hội nhập theo tinh thần của hội nghị Thành Đô năm
1990.
5.2. Những bước cụ thể đã được thực hiện
5.2.1. Hợp tác toàn diện về việc quản lý đảng và quản lý nhà nước
Các lãnh đạo cao cấp của đảng và nhà nước hai
bên liên tục có những cuộc viếng thăm quan trọng, không ngừng vun đắp
quan hệ hợp tác toàn diện, từng bước nâng lên tầm cao mới để đáp ứng
“nguyện vọng của nhân dân hai nước” là hội nhập vào đại gia đình các dân
tộc Trung Quốc.
1). Những lãnh đạo Trung Cộng sang thăm Việt Nam
Từ tháng 11 năm 1992 đến năm 2013 đã có 8 lãnh đạo cao cấp Trung Cộng đến thăm và làm việc với lãnh đạo đảng CSVN.
Thủ tướng Lý Bằng (tháng 11 năm 1992). Chủ tịch
Quốc hội Kiều Thạch Đàng (tháng 11, 1994 và tháng 3, 2002). Chủ tịch
nước Giang Trạch Dân (tháng 6, 1996). Thủ tướng Chu Dung Cơ (tháng 11,
1996). Thủ tướng Ôn Gia Bảo (tháng 12, 1996).
Từ 31-10 đến 2-11-2005 Hồ Cẩm Đào kinh lý Việt
Nam. Đó là chuyến viếng thăm cao cấp nhất, đầy đủ cương vị: Tổng Bí thư,
Chủ tịch nước, Chủ tịch Quân ủy TW, là bước ngoặt quan trọng thúc đẩy
Việt Nam hội nhập vào Trung Quốc.
Sau đó là viếng thăm của Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Quốc Cường. Ngoài ra còn có nhiều lãnh đạo cấp thấp tới lui rộn rịp.
2). Về phía lãnh đạo Việt Nam sang chầu thiên triều
Tất cả những Tổng bí thư, chủ tịch nước, Chủ
tịch quốc hội và thủ tướng đều phải qua diện kiến lãnh đạo Trung Cộng.
Tổng bí thư, chủ tịch nước đều phải ký những bản Tuyên bố chung xác định
quyết tâm thúc đẩy, hợp tác toàn diện trên phương châm 16 chữ vàng và 4
tốt mà thực chất là hoàn tất chương trình 30 Thành Đô, sát nhập vào
“đại gia đình các dân tộc Trung Quốc”.
Ngoài những bản tuyên bố chung, Việt Nam bị bắt
buộc phải thành lập “Ủy Ban Chỉ Đạo Hợp Tác Toàn Diện” để làm việc một
cách cụ thể với Ủy ban Hợp tác Toàn diện của Trung Cộng.
Phiên họp lần thứ tư, phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo Hợp Tác Toàn Diện .
Vì sao phải thành lập ủy ban chỉ đạo hợp tác
toàn diện? Một quốc gia độc lập chỉ cần xác định chính sách ngoại giao
là đủ. Khi cần thì ký những hiệp ước, những thỏa thuận riêng biệt cho
mỗi vấn đề.
5.2.2. Hợp tác toàn diện về kinh tế với Bắc Kinh
1). Thiết lập những nguyên tắc luật pháp căn bản về kinh tế
Năm 2005, trong số 44 hiệp định và thỏa thuận về
kinh tế và thương mại, Việt Nam và Trung Cộng đã có 20 văn bản thỏa
thuận làm căn bản pháp lý trong quan hệ giữa Việt Nam với các địa phương
bên Trung Cộng. Đó là: Hiệp định thương mại, Hiệp định mua bán vùng
biên giới, Hiệp định thành lập Ủy Ban Việt-Trung về kinh tế và thương
mại.
Hiệp định giao thông đường sắt cao tốc và đường
bộ, đường hàng không để lưu thông hàng hóa giữa địa phương với trung
ương Bắc Kinh.
Từ ngày 1-1-2004 Việt Nam và Trung Cộng thực
hiện bãi bỏ thuế xuất, nhập khẩu. Các cặp cửa khẩu hai bên đã được khai
thông tạo điều kiện cho hàng hoá lưu thông tự do, mở ra một thời kỳ giao
lưu hàng hóa không biên giới giữa hai bên.
2). Kinh tế Việt Nam đã lệ thuộc vào chính quyền trung ương Bắc Kinh
Hợp tác toàn diện về kinh tế thương mại.
a. Về đầu tư xây dựng
Nhà thầu Trung Cộng hầu như thắng thầu hầu hết
những công trình quan trọng với loại thầu trọn gói EPC, còn gọi là “hợp
đồng trọn gói” hay “hợp đồng chìa khoá trao tay”.
EPC là Engineering , Procurement and Construction. (Thiết kế, mua sắn, xây dựng).
Hiện nay có 90% gói thầu EPC được giao cho Trung
Cộng thực hiện, bao gồm những dự án lớn và quan trọng về năng lượng
(nhà máy điện), kim loại, hoá chất…điều nầy cho biết Việt Nam đã lệ
thuộc vào Trung Cộng rồi.
b. Trung Cộng chiếm lĩnh thị trường Việt Nam
Thương lái Trung Cộng xâm nhập vào các vùng sâu,
dùng thủ thuật giá, mua những thứ như cây tràm cỗ ở Quảng Ngãi, và
những thứ không biết để làm gì, nhưng đã để lại những tác hại vô cùng to
lớn. Đó là đánh phá thị trường VN.
Nông sản, thực phẩm, hàng công nghiệp giá rẻ, mà
không được kiểm soát về chất lượng, vệ sinh, an toàn, thậm chí có những
mặt hàng Trung Cộng mà dán nhãn sản xuất ở VN. Nhiều trường hợp dán cờ
Trung Cộng trên các sản phẩm bày bán ở các siêu thị VN.
Hàng hóa rẻ tiền của Trung Cộng chiếm lĩnh thị
trường Việt Nam, giết chết các công ty trung bình và nhỏ trong nước, đưa
đến công nhân thất nghiệp.
c. Nhập siêu của Việt Nam chứng tỏ lệ thuộc kinh tế
Năm 2013, Việt Nam nhập khẩu hàng hóa Trung Cộng
(TC) 36tỷ 960 triệu USD, trong khi đó xuất khẩu chỉ có 13tỷ 960 triệu
USD. Đó là nhập siêu. Sự chênh lệch về cán cân mậu dịch nầy khiến cho VN
phụ thuộc vào TC.
TS Lê Đăng Doanh nêu nhận xét: “Mức nhập siêu to
lớn nầy gây sức ép rất nặng khiến cho VN phụ thuộc vào TC: mất ngoại
tệ, mất thị trường trong nước, công nhân mất việc. Khi người dân mua
hàng hóa TC đồng nghĩa với việc trả lương cho công nhân nước nầy”.
5.2.3. Hợp tác toàn diện về văn hóa giáo dục
1). Việt Nam cam kết giáo dục nhân dân về 16 chữ vàng và 4 tốt
Ngày 21-2-2013, Nguyễn Thiện Nhân, ủy viên BCT
dẫn đầu đoàn đại biểu cấp cao sang Bắc Kinh. Hai bên đã ký một thỏa
thuận hợp tác toàn diện cho giai đoạn 5 năm từ 2014-2019.
Nguyễn Thiện Nhân, cựu Bộ trưởng Bộ Giáo dục,
cam kết, với tư cách Chủ tịch Ủy ban Trung Ương Mặt Trận Tổ quốc VN
(MT/TQ/VN), ông sẽ vận động quần chúng nhân dân thực hiện tốt 16 chữ
vàng và 4 tốt để hoàn thành tốt thoả thuận của hai bên từ khi bình
thường hóa năm 1990. Ông Nhân cho biết MT/TQ/VN sẽ triển khai chức năng
và nhiệm vụ mới trong Hiến pháp 2013 là “giám sát phản biện xã hội” để
tăng cường hiểu biết của nhân dân Việt Nam với nhân dân Trung Quốc.
Việt Nam sẽ thực hiện Cung Văn hoá Việt-Trung
tại Hà Nội. Trong 15 năm, kể từ 2005 Việt Nam đã cử hơn 100 đoàn đại
biểu văn hóa trên các lãnh vực: báo chí, âm nhạc, điện ảnh, kịch nghệ,
truyền hình sang tham quan học hỏi và trình diễn ở Bắc Kinh.
2). Giáo dục thanh niên
Chủ
tịch Ủy ban TƯ MTTQ Việt Nam và Bí thư Thứ nhất TƯ Đoàn Đoàn TNCS Hồ
Chí Minh Nguyễn Đắc Vinh giao lưu với các đại biểu thanh niên hai nước.
Hữu nghị giữa hai đoàn thanh niên khu tự trị VN & Trung Quốc.
Theo một hiệp định, mỗi năm Trung Cộng cấp 130
suất học bổng cho sinh viên VN, đồng thời VN chỉ cấp 15 học bổng cho
sinh viên Trung Cộng, có nghĩa là Bắc Kinh đào tạn cán bộ tương lai cho
họ.
Việt Nam đưa những đoàn thanh niên sang thăm
viếng, hợp tác hữu nghị với thanh niên sắc tộc của các khu tự trị. Nổi
bật nhất là Liên hoan thanh niên VN-TQ được tổ chức vào ngày 26-11-2013,
3,000 thanh niên do Nguyễn Thiện Nhân hướng dẫn tham dự liên hoan.
Trong diễn văn, ông Nhân cho biết: “Đây là dịp để thế hệ trẻ hai nước
kết chặt quan hệ hai đảng, hai nước, không ngừng đơm hoa kết trái, vun
đắp tình hữu nghị của hai dân tộc”.
Định hướng dư luận, Lập Viện Khổng Tử, nằm trong hợp tác văn hoá giáo dục cho thanh niên.
16 chữ vàng và 4 tốt là chiêu bài ngụy trang cho
chương trình 30 năm để VN hội nhập vào đại gia đình các dân tộc Trung
Quốc, nói thẳng ra là chương trình bán nước của đảng CSVN.
5.2.4. Trung Cộng di dân vào Việt Nam
Bọn Tàu khựa vào Việt Nam không cần Visa nhập
cảnh, nên tự do đi luông tuồng như đi vào Tây Tạng, Tân Cương, Mãn Châu,
Nội Mông. Bọn họ đã có mặt trên khắp hang cùng ngỏ hẻm của đất nước
Việt Nam. Trong 65 khu chế xuất, khu công nghiệp, không nơi nào vắng
bóng người Hoa cả.
Chúng chiếm đóng các vị trí chiến lược, từ việc
thuê đất 306,000 hecta trong 50 năm với giá rẻ mạt ở biên giới phía Bắc,
từ Bauxit Tây Nguyên đến Cà Mau, có thể thành lập nhiều sư đoàn của đạo
quân thứ năm với những công nhân, mà thực chất là binh sĩ, tình báo,
đặc công. Họ nắm trong tay những bản đồ vị trí các nhà máy điện, nhà máy
quốc phòng, cơ xưởng…
Những người di dân tạo lập thành những khu riêng biệt của người Hoa mà công an Việt Nam không được vào đó để kiểm soát.
1). Khu phố Tàu Bình Dương
Trung tâm thương mại Đông Đô Đại Phố (Chữ Tàu trên cổng vào).
Khu công nghệ cao Khu thể thao.
Tờ Việt Báo tại hải ngoại có bài viết tựa đề: “Cờ Trung Quốc treo rợp Bình Dương: Dân Việt có nguy cơ mất đất”
Theo bài báo thì “Cờ Trung Cộng treo tưng bừng
tại Bỉnh Dương để mừng Quốc Khánh lần thứ 90 của Trung Cộng bởi vì người
Hoa đang cư ngụ đông đảo ở Phố Tàu nơi đây.
Một bài viết có tựa đề “Phố người Hoa, Rừng
người Hoa, sòng bạc người Hoa,…và người Hoa” còn đưa ra quan ngại rằng
“trong một tương lai không xa, con cháu người VN sẽ không còn được sống
trên quê hương mình”.
Bài báo viết tiếp:
“Sau Casino của người Hoa ở Đà Nẳng chỉ dành cho
người nước ngoài, lại đến khu phố dành riêng cho người Hoa ở Bình
Dương, nơi mà người Việt cũng không được bén mảng tới. Vậy trong tương
lai, người Việt sẽ chỉ được sử dụng một phạm vi bao nhiêu bởi vì, biển,
rừng, đô thị đều có bóng dáng của người Hoa.
Phố Tàu là khu vực riêng biệt của cộng đồng
người Hoa, người Việt khó chen chân vào. Phố Tàu ở Bình Dương mang tên
Trung Tâm Thương Mại Đông Đô Đại Phố, trong đó có một trường Đại học
quốc tế Miền Đông, một bịnh viện 1,000 giường, một khu phức hợp: thể
thao, hội nghị, tiệc cưới, một sân golf, các cửa hiệu thương mại và một
khu giải trí.
Bọn Tàu khựa sinh hoạt theo phong tục tập quán
của họ và luật pháp Việt Nam bị bỏ ra ngoài. Nhân viên công lực VN không
được vào kiểm tra cần thiết để nắm quyền kiểm soát khu vực.
Ngay cả nghĩa địa người Hoa ở Việt Nam cũng là một khu vực riêng biệt bất khả xâm phạm. Vậy hỏi quyền lực quốc gia còn đâu nữa?
6* Những bản tuyên bố chung của lãnh đạo CSVN
6.1. Thỏa thuận 4 điểm của Tổng bí thư Nông Đức Mạnh
Ngày 22-8-2006, Nông Đức Mạnh sang Bắc Kinh thúc đẩy tăng cường quan hệ toàn diện và nhất trí với Hồ Cẩm Đào 4 khía cạnh:
Thứ nhất. Lãnh đạo cao cấp hai bên phải duy trì “quan hệ gần gũi” thông qua những cuộc viếng thăm cấp cao.
Thứ hai. Quan hệ kinh tế thương mại phải được nâng lên nấc thang cao mới, cụ thể hơn.
Thứ ba. Vấn đề lãnh thổ phải luôn luôn đạt được “sự đồng thuận”, bảo đảm ổn định lâu dài. (Nếu đồng thuận thì ổn định)
Thứ tư. Hai bên thống nhất về chính sách ngoại giao, quốc phòng để có nền tảng phát triển bền vững và hữu nghị.
Năm 2009, tỉnh Hải Nam và Việt Nam nhất trí hợp tác toàn diện về chiến lược quân sự.
(Tại sao một quốc gia lại phải hợp tác với một tỉnh của quốc gia khác?)
6.2. Bản tuyên bố chung của Nguyễn Phú Trọng và Hồ Cẩm Đào ngày 15-10-2011
1. Hai bên đã thông báo cho nhau về tình hình mỗi Đảng, mỗi nước.
2. Phía Việt Nam nhiệt liệt chúc mừng 90 năm
thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc vui mừng trước những thành tựu mang
tính lịch sử dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc.
3. Hai bên đã nhìn lại và tổng kết 20 năm kể từ
khi bình thường hóa quan hệ (1990), khẳng định tình hữu nghị đời đời
Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân
hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các
thế hệ mai sau.( Thôn tính tương lai)
6.3. Bản tuyên bố chung của Trương Tấn Sang
Trong bản tuyên bố chung ngày 21-6-2013 được ký bởi Trương Tấn Sang và Tập Cận Bình, có đoạn ghi như sau:
– Dân sự: Đào tạo nhân dân, văn
hóa, giáo dục, y tế, sản xuất, chế biến. Khai thác lãnh thổ, lãnh hải,
đất liền, biên giới, cửa khẩu, biển Đông, rừng núi, đầu tư, khoa học,
công nghệ, kinh tế, thương mại, môi trường, nông nghiệp, ngư nghiệp, dầu
khí, giao thông, vận tải và du lịch.
– Chính trị: Xây dựng nguồn máy
đảng, và nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Tham vấn chính phủ, ban
tuyên giáo, ban đối ngoại trung ương, ban lý luận, đào tạo hữu nghị
quân, dân, cán chính cao cấp.
– Quân sự: Quân đội, quốc phòng, khí tài, an ninh, ngoại giao.
Kế hoạch toàn diện qui định mỗi bộ phận đặt đường dây nóng tự quản và kết nối quản trị Bắc Kinh.
(Đường dây nóng tự quản với Bắc Kinh là nhận lịnh trực tiếp từ chính quyền trung ương ở Bắc Kinh)
Ngoài ra, đảng CS và nhà nước Việt Nam, ưu tiên
để 4 tỉnh phía Nam Trung Quốc, như Vân Nam, Quảng Tây, Quảng Đông, Hải
Nam được hưởng đặc quyền khai thác toàn diện trên 7 tỉnh biên giới của
Việt Nam, như Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng
Sơn, Quảng Ninh. Người Trung Quốc được hưởng qui chế "bất xâm phạm" từ
khi có mặt tại Việt Nam để thi hành công tác khai thác toàn diện trên
lưng người Việt Nam.
“Hai bên nhất trí tăng cường hơn nữa sự hợp tác
giữa các tỉnh, khu vực của hai nước, nhất là giữa 7 tỉnh của Việt Nam:
Điện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh,
hợp tác toàn diện với 4 khu tự trị của Trung Quốc gồm có: Quảng Đông,
Quảng Tây, Hải Nam, Vân Nam”.
Trước hết Trung Cộng muốn Việt Nam hội nhập với 4
khu tự trị để trở thành 5 khu tự trị gồm có: Mãn, Tạng, Hồi, Mông và
khu tự trị mới là Việt Nam. Và cờ Trung Cộng trở thành 6 ngôi sao mà VN
đã dùng để chào mừng Tập Cận Bình vừa qua.
Thực tế là chỉ có 3 tỉnh của Trung Cộng mà đòi
hợp tác toàn diện với 7 tỉnh Việt Nam, tạo điều kiện dễ dàng và hợp pháp
cho thương lái, nhân viên Trung Cộng được đi khắp mọi nơi để nắm tình
hình các mặt, biết rõ địa hình địa vật, đường đi lối về, tài nguyên,
khoáng sản, đặc sản để khi cần thì xử dụng.
Trên Facebook, nhà bình luận Trần Trung Đạo nêu
nhận xét như sau: “Đọc bản tuyên bố chung mới thấy số phận chùm gởi của
CSVN phụ thuộc sâu xa vào cây cổ thụ già Cộng Sản Trung Quốc đến mức độ
nào. Sự khiếp nhược và ươn hèn thể hiện rõ đến mức chỉ trong một văn bản
8 điểm mà có tổng cộng 29 lần “nhất trí”.
7* Cộng Sản Việt Nam bị cấy sinh tử phù
Trung Cộng đang nắm trong tay những con bài tẩy
bằng văn bản chính thức đã được các lãnh đạo CSVN ký và cam kết thi
hành. Công hàm bán nước Phạm Văn Đồng chỉ là con bài thứ nhất mà thôi.
Những lá bài khác như biên bản bí mật ở Thành Đô năm 1990 và những bản
tuyên bố chung đã được ký kết như đã nêu trên.
Thiên la địa võng đã bày ra để khống chế và
trừng trị Hán ngụy Việt Nam nếu phản chủ. Các vị trí chiến lược chủ yếu
như rừng đầu nguồn, Lào, Campuchia, Tây Nguyên, hệ thống giao thông cao
tốc xuyên Việt…và những sư đoàn của đạo quân thứ năm dưới lớp áo công
nhân, thương nhân…khiến cho số phận của lãnh đạo CSVN thê thảm như con
cá nằm trên tấm thớt của Trung Cộng.
Khi Tập Cận Bình niệm thần chú thì bộ tứ “hùng dũng sang trọng” vừa ôm đầu vừa gật đầu lia lịa.
8* Vì sao Trung Cộng không muốn đưa nội vụ ra tòa án quốc tế?
Ngày 2-6-2014 báo South China Morning Post tường
thuật rằng ngày 1-6-2014 Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết
Hà Nội vẫn chưa quyết định bao giờ sẽ yêu cầu toà án trọng tài quốc tế
phân xử tranh chấp, nhưng nói đó là tùy thuộc vào hành động của Trung
Quốc.
Trước đó, Nguyễn Tấn Dũng cũng cho biết là VN đã
chuẩn bị bằng chứng cho hồ sơ pháp lý nầy, nhưng mọi việc sẽ do Bộ
Chính Trị quyết định.
Ông Trần Công Trục, nguyên Trưởng Ban Biên giới Chính phủ lại lên tiếng là kiện chẳng ăn thua gì.
Có thể dùng câu “Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, hãy nhìn kỹ những gì Cộng Sản làm” để biết bản chất của CSVN trong vấn đề nầy.
Vì sao Trung Cộng không muốn nội vụ được đưa ra toà án quốc tế?
Không phải TC sợ bị thua kiện, vì họ đã có khả
năng vô hiệu hóa vụ kiện 100% bởi quyền phủ quyết ở HĐ/BA/LHQ, mà cũng
không phải vì Trung Cộng sợ dư luận quốc tế, vì nếu sợ thì đã không làm
ngang tàng như thế..
Điều mà Trung Cộng mong muốn là “những mâu thuẩn
trong gia đình” phải để gia đình giải quyết. Tập quán Á Đông là nếu đưa
chuyện nôi bộ gia đình ra ngoài thì chẳng khác gì “vạch áo cho người
xem lưng”. Điều Trung Cộng muốn là Việt Nam phải là một trong đại gia
đình các dân tộc Trung Quốc mà Nguyễn Văn Linh đã lặn lội từ Hà Nội đến
Thành Đô để thỉnh cầu hồi năm 1990.
Đây là phép thử, xem CSVN có đủ can đảm để thoát ra đại gia đình các dân tộc TQ đó không?
Nếu quan sát kỹ những tuyên bố của Nguyễn Tấn
Dũng, Nguyễn Chí Vịnh và Trần Công Trục nêu trên, thì có thể đoán được
lãnh đạo CSVN vẫn còn hèn nhát, vì không dám phản chủ, nên chỉ dám nói
mà không dám làm. Hơn nữa Việt Cộng đã bị cấy sinh tử phù và niền chiếc
vòng kim cô lên đầu rồi thì chẳng còn hành động can đảm nào nữa cả.
Hãy chờ xem!
9* Kết luận
Giả sử như Wikileaks không tiết lộ biên bản bí
mật ở hội nghi Thành Đô năm 1990, hoặc xem như không có nó, thì những
hành động của đảng CSVN cũng đã bị lên án là bán nước, hèn nhát vì đã
đặt đất nước, dân tộc Việt Nam dưới tay bọn Trung Cộng. Sự thật hiển
nhiên đó không thể vối cãi được.
Việt Nam đã lệ thuộc vào Trung Cộng từ lâu rồi.
Ông Vương Gia Thụy, Trưởng ban Đối ngoại Trung Cộng, đã nêu những bằng
chứng cho thấy Việt Nam đã được sát nhập vào Trung Cộng, như sau: “Việt
Nam và Trung Quốc đã hợp tác chiến lược toàn diện. Cơ chế xã hội giống
hệt nhau. Con đường phát triển tương tự như một. Quan hệ hai nhà nước ổn
định và cùng một mục đích phát triển chấn hưng sự nghiệp Xã Hội Chủ
Nghĩa”.
Đảng CSVN là tội đồ của dân tộc. Hãy đối chiếu
với di chúc của vua Trần Nhân Tông thì thấy rõ ngay. Nhà vua di chúc:
“Cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa. Một tấc đất của tiền nhân để
lại cũng không để lọt vào tay kẻ khác. Ta để lời nhắn nhũ nầy như là một
lời di chúc cho muôn đời con cháu về sau” (Vua Trần Nhân Tông)
“Các vua Hùng có công dựng nước. Đức Trần Hưng Đạo có công giữ nước để bác cháu ta tha hồ bán nước!”.
Trúc Giang
Minnesota ngày 4-6-2014
---------------------

0 comments:
Post a Comment