Ông
Đoàn Văn Vươn, người vừa được đặc xá nhân dịp 2/9 năm nay sau thời gian
hơn 3 năm, bảy tháng bị tù giam trong vụ án chống lại cưỡng chế đất ở
huyện Tiên Lãng, Hải Phòng năm 2012, nói ông 'vô tội' và 'sẽ vẫn hành
động như trước' nếu một lần nữa bị 'dồn vào thế cùng.' - BBC
Cuối đời, tôi mới biết ra một điều vô cùng quan trọng và thú
vị là nhân loại (không ít kẻ) chỉ ước mơ được làm... người
Việt. Vậy mà tôi lại dại dột vượt biên, rồi đi biền biệt mất
tăm - suốt mấy mươi năm - và chả hề bao giờ ngoảnh lại... mãi
cho tới bữa rồi!
Bữa đó, tình cờ đọc bài báo (“Hãy Về Thăm Để Được Tận Hưởng Cảm Gíac Đang Ở Nhà Mình”) của cái ông thổ tả tên Hải Âu (nào đó) khiến tôi bần thần, băn khoăn, và áy náy ... cả mấy ngày liền:
“Chúng tôi chỉ mong tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong
40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về - Chủ tịch Ủy ban Trung ương
Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân nói với báo giới như
thế nhân 40 năm ngày thống nhất đất nước.
Người Việt Nam cho dù có những lúc ở hai chiến tuyến, cho dù mỗi bên
đều mất mát người thân của mình nhưng nhớ lại lời Bác dạy đều là một
gốc cả và đều có lòng yêu nước...”
Lời bộc bạch, lời mời tha thiết, chân thành của Chủ tịch Nguyễn Thiện Nhân khiến nhiều người xúc động...
Chỉ có những người tâm địa đen tối, những người đặt lợi
ích cá nhân lên trên nghĩa tình, lên trên tình cảm thiêng liêng
mới làm những chuyện chia rẽ đoàn kết dân tộc, chia rẽ anh em
cùng một nhà.
Úy trời/đất, qủi/thần ơi! Nói gì mà nghe thấy ghê vậy, cha
nội? Tôi thề danh dự là mình chả hề có chút “tâm địa đen tối”
nào ráo trọi. Tui bỏ đi, đi lâu (và chắc đi luôn) chỉ vì vài
ba chuyện nhỏ xíu hà:
- Thiệt tình là về Việt Nam tui không biết ở đâu? Nhà tui đã “hiến” hồi “cách mạng đánh tư sản” mất tiêu rồi.
- Và đâu phải “Việt Kiều” nào cũng có điều kiện dễ dàng để
mà về “tham quan” đất nước, như ông Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt
trận Tổ Quốc Việt Nam (Nguyễn Thiện Nhân) mong đợi? Cái thứ lao
động chân tay, với đồng lương tối thiểu như tui, mà phải lo đủ
thứ tiền - tiền ăn, tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tiền xe,
tiền bảo hiểm - rồi phải dành dụm (chút đỉnh) để gửi giúp
cho bà con, anh em, bạn bè, chòm xóm cùng khổ nữa. Còn lấy gì
ra để đi/về nữa!
Thôi thì đành “hướng về quê hương” bằng cách chăm chú theo dõi
mọi tin tức qua truyền thông của nhà nước vậy. Báo Tin Nhanh vừa cho hay vô số tin (rất) vui khiến ai cũng phải nôn nao, háo hức:
- Ra suối nhặt đá được cả thùng vàng đầy ắp
- Một tỷ đồng bỏ lại bên lề đường
- Sững sờ thấy 6 sổ tiết kiệm cùng két sắt vứt bên đường
- Đi lượm ve chai nhặt được 5 triệu yên Nhật
- Nhặt được vali tiền bên quốc lộ
- Đi rẫy, nhặt được cục vàng 2,1kg
- Nhặt được 11 cây vàng từ bãi rác
- Rà phế liệu bắt được gần 10kg vàng
Thiệt là một đất nước diệu kỳ. Không ai cần phải học hành hay
làm lụng gì ráo trọi. Cứ bước khỏi nhà là gặp tiến
sĩ/giáo sư, và đi vơ vẩn chút xíu (ra rẫy, ra suối, ra bãi
rác, ra bãi phế liệu...) là nhặt được nguyên một va li tiền hay
cả một thùng vàng. Thảo nào mà toàn thể nhân loại ai cũng
khát khao “biến” được thành người Việt.
Vàng/bạc, tuy thế, không nhất thiết đã có thể mang lại hạnh
phúc cho bất cứ ai - đúng không? Ôi, tưởng gì chớ hạnh phúc
thì ở Việt Nam cũng thiếu mẹ gì - chỗ nào mà không có - kể
cả ở những trại tù.
Báo Thanh Niên, phát hành ngày 29 tháng 8 năm 2015, vừa hớn hở đi tin: “Nụ cười đong đầy hạnh phúc của những phạm nhân trước ngày đặc xá tự do.”
Trong số những người được đặc xá đợt này có hai tù nhân “nổi
tiếng” là anh em ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý. Họ được giới
truyền thông nhắc đến với rất nhiều ưu ái:
- Báo Pháp Luật: “Gia đình vỡ òa trong niềm vui khi nghe tin chính thức anh em ông Đoàn Văn Vươn được đặc xá trong đợt 2-9.”
- Báo Tuổi Trẻ: “Niềm vui vỡ òa của người thân khi hai anh em ông Vươn bước ra khỏi cổng trại giam.”
- Báo Người Đưa Tin: “Gia Đình Đoàn Văn Vương Vỡ Oà Hạnh Phúc.”
- Báo Vietnamnet: “Chị
Nguyễn Thị Thương, Nguyễn Thị Hiền, vợ của anh Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn
Quý mấy ngày gần đây đang lâng lâng trong niềm hạnh phúc.”
Chiếc lán dựng ngay liền kề với ngôi nhà cũ của Đoàn Văn Vươn. Ảnh & chú thích: Vietnamnet
Niềm vui và hạnh phúc ở đâu (ra) mà “dễ ẹc” và “lảng xẹc” – vậy Trời?
Coi: Gia đình hai anh em ông Đoàn Văn Vương đang làm ăn đàng hoàng
tử tế thì đất đai bị cưỡng chế. Họ chống lại bằng mìn tự
chế và đạn hoa cải làm cho mấy nhân viên công lực bị thương, và
khiến cho dư luận dậy sóng trong khoảng một thời gian không
ngắn. Cuối cùng, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng (cũng là đại biểu Quốc hội Việt Nam khu vực 3 Hải Phòng, trong đó có huyện Tiên Lãng) đã có kết luận về vụ việc như sau – theo tường thuật của Gia Minh (RFA) nghe được vào hôm 2 tháng 10 năm 2012:
Tin cho biết cuộc làm việc của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hải
Phòng bắt đầu từ lúc 2 giờ chiều, và đến 5 giờ Chủ nhiệm văn phòng chính
phủ Vũ Đức Đam có cuộc họp báo thông tin về kết luận của Thủ tướng tại
Trung tâm hội nghị quốc tế.
Theo ông Vũ Đức Đam thì Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng kết luận hai quyết
định giao đất QĐ447 và QĐ220 của huyện Tiên Lãng đều không đúng pháp
luật.
Đến hai quyết định thu hồi 460 và 461 cũng trái pháp luật. Vì quyết định thu hồi không đúng nên việc cưỡng chế cũng không đúng.
Còn về việc hủy hoại tài sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn, thủ tướng yêu cầu xử lý theo đúng qui định của pháp luật.
Huyện Tiên Lãng sai phạm trong vụ cưỡng chế đất đầm gia đình ông Đoàn
Văn Vươn, tuy nhiên theo ông Nguyễn Tấn Dũng còn có nguyên nhân khách
quan từ những bất cập của luật đất đai Việt Nam.
Vì những bất cập này mà có đến 70% vụ khiếu kiện là khiếu kiện đất đai, và nhiều vụ chưa xử lý dứt điểm…
Ngay sau khi được biết kết luận của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đối với
vụ cưỡng chế buộc chồng và người thân của họ phải nổ súng hoa cải và
mìn tự tạo làm cho bốn công an và hai dân quân bị thương, và họ bị buộc
tội chống người thi hành công vụ, thì cảm tưởng đầu tiên của họ được bộc
bạch như sau.
Trước hết của bà Nguyễn thị Thương, vợ ông Đoàn Văn Vươn:
“Gia đình rất mừng. Chúng tôi nhờ Đảng, chính phủ xử lý thích đáng
đúng người đúng tội. Tôi mừng quá không nói được những điều mong muốn.”
...
Tiếp đến là những người cùng tham gia Liên chi hội Nuôi trồng Thủy
sản Nước lợ huyện Tiên Lãng, những người suốt hơn tháng qua cũng lo lắng
nhưng cương quyết lên tiếng vì sự thật và lẽ phải cũng chờ đợi giây
phút thủ tướng ra kế luận về vấn đề liên quan đến khu đất đầm mà họ lâu
nay nuôi trồng thủy sản để sinh kế.
Ông tổng thư ký liên chi hội Vũ Văn Luân cho biết:
“Đầu tiên rất vui vì đó là chân lý mà chúng tôi đã khẳng định từ năm
1993. Dân chúng hoan nghênh quyết định đúng lòng dân của chính phủ."
Ông Vũ Văn Luân cũng như bà Đoàn Văn Vương đều vui/mừng... hụt
ráo! Thằng chả nói chơi vậy thôi, chớ không phải vậy đâu.
Dù Thủ Tướng “kết luận” rằng quyết định thu hồi và cưỡng chế đất
đai ở Tiên Lãng là sai nhưng anh em ông Đoàn Văn Vươn vẫn cứ
phải vào tù, còn người chỉ huy vụ “trận đánh đẹp” phá hủy
nhà cửa của nạn nhân (Đại Tá Đỗ Hữu Ca, Giám Đốc Công An Hải
Phòng) thì được thăng cấp tướng.
Ông Đỗ Hữu Ca - Giám đốc CA TP HP được thăng hàm Thiếu tướng. Ảnh & thú thích: báo Pháp Luật
Sau khi ngồi bóc xong gần bốn cuốn lịch thì anh em ông Đoàn Văn
Vương được đặc xá (nhân dịp ngày lễ Quốc Khánh) vì “cải tạo
tốt” và “nghiêm chỉnh chấp hành nội qui trại giam.” Thế là cả
hai ông đều “vỡ oà niềm vui” và hai bà vợ thì “lâng lâng hạnh
phúc.”
Thiệt là quá đã, và quá đáng!
Niềm vui và hạnh phúc ở một nước độc lập/tự do không chỉ
giản dị mà còn kỳ dị nữa kìa. Nó mà vỡ oà (tùm lum tùm la)
ra ở đâu là nơi đó có đứa… chết dở. Cách đây chưa lâu, báo
chí Việt Nam cũng đã hết sức hân hoan khi loan một tin “mừng”
tương tự:
- Báo Dân Trí: “Người nhận án oan 10 năm vỡ oà hạnh phúc ngày đoàn tụ gia đình.”
- Báo Xã Luận: “Niềm vui vỡ òa trong gia đình ông Nguyễn Thanh Chấn.”
- Báo Sức Khoẻ Đời Sống: "Niềm Vui Của Người Tù Oan 10 Năm Nguyễn Thanh Chấn."
Vỡ oà hạnh phúc ngày đoàn tụ của ông Nguyễn Thanh Chấn - người phải chịu án oan ngồi tù hơn 10 năm. Ảnh & chú thích: Dân Trí
Khi khổng khi không thì bị bắt bỏ tù năm/mười năm rồi ai cũng
cảm thấy “niềm vui” và “hạnh phúc” bỗng cùng lượt... “vỡ oà”
khi được “tha” về lại nhà. Không hiểu là dân Việt dễ vui, hay
giới lãnh đạo (và đám truyền thông) của sứ sở này đã cưỡng
ép họ phải trở thành những người dễ tính?
Duy chỉ có mỗi nhà giáo Nguyễn Hoàng Khanh là vẫn (hơi) khó tính và xét nét:
Bắn giết cả vạn dân lành,
Vài câu nhận lỗi - tan tành nỗi oan!
Tui cũng vậy, cũng không dễ vui và không dễ tính lắm đâu. Bời
vậy, e đành phải “phụ” tấm lòng “bao dung” của ông Chủ Tịch Ủy
Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam (Nguyễn Thiện Nhân) thôi: “Chúng tôi chỉ mong tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về.” Nói gần nói xa chả qua nói thiệt là em chả dại đâu: “Đường thì xa, vé tầu thì đắt, thủ tục nhập cảnh thì lôi thôi rườm rà, và lỡ mà kẹt luôn thì... chết mẹ!”
5/9/2015



0 comments:
Post a Comment