Sau
gần hai mươi năm không gặp nhau, tôi gặp lại người bạn cũ, khác với cái
thuở hai thằng rủ nhau đi phụ hồ, tối đến, buồn quá, lại rủ nhau thức
đến 11h đêm, đợi lò mổ bò làm thịt xong, mua một ít lòng về luộc chấm
mắm gừng, uống một xị rượu để sáng mai tiếp tục đi phụ hồ… Anh ta bây
giờ giàu có, xe cộ, nhà cửa, tiền bạc rủng rỉnh… Nhưng nói chuyện một
lúc, tôi thật sự giật mình và tự hỏi “không hiểu con người như thế này
sao lại giàu được hay vậy ta?!”.
Sở
dĩ tôi phải hỏi thầm như vậy vì tôi nhận ra giữa sự giàu có và tri thức
của anh ta tỉ lệ nghịch đến độ khó tin. Nhưng không sao, tri thức không
phải ai cũng có đủ để tỉ lệ thuận với sự giàu có, thậm chí có nhiều
người giàu có tri thức nhưng lại nghèo tiền bạc. Chuyện ấy bình thường
thôi. Vấn đề đáng bàn ở đây là quan điểm sống cũng như suy nghĩ, nhận
định về xã hội của anh ta làm tôi bất ngờ.
Tôi
vẫn luôn tin rằng với những người xuất thân từ gia đình nghèo khổ và bị
ép chế bởi có lý lịch cha làm việc cho “ngụy quyền” như tôi và anh,
chắc chắn khi vượt qua số phận, trở nên giàu có, kinh nghiệm sống cũng
như những vết thương về lý lịch sẽ giúp tâm hồn chúng tôi trở nên đẹp
hơn. Điều này tôi mường tượng giống như cây dó bầu sau khi bị mưa bão
đánh tơi tả sẽ cho ra lõi trầm, chính cái lõi trầm khẳng định giá trị
cũng như khả năng vượt thoát cái chết và thương tật của cây dó bầu. Điều
đó cũng như chính sự giàu có, kinh nghiệm sống và sự tiến bộ sẽ khẳng
định giá trị của con người sau một quá trình nghèo khổ, bị ép chế.
Nhưng
không, tôi đã lầm, đó chỉ là sự tưởng tượng vô nghĩa của tôi. Anh bạn
nghèo ngày xưa của tôi không những giàu có mà công tâm để nói là anh ta
rất khốn nạn. Đương nhiên là anh ta chưa hề khốn nạn gì với cá nhân tôi
nhưng anh lại khốn nạn với nhiều người khác nghèo khổ, khốn nạn với cộng
đồng và xã hội.
Sau
một thời gian dài làm phụ hồ, anh phất lên một cách bí ẩn, trở thành
giàu có và nhận công trình xây dựng với một đội ngũ kĩ sư xây dựng và
thợ thầy khá vững vàng. Không dừng ở đó, có đủ tiền bạc và đàn em, anh
cho vay nặng lãi và nhanh chóng trở thành “đại gia” trong xã hội. Đã có
nhiều người nghèo mất trắng mọi thứ bởi nợ anh ta, và anh ta không ngần
ngại cho đàn em đến xiết nợ của người khác giữa ban ngày, mức lãi có khi
lên đến 30% mỗi tháng khiến cho con nợ nhanh chóng kiệt quệ dưới tay
anh ta. Nhưng không ai làm gì được anh ta vì anh chơi với các quan chức
đứng đầu ngành an ninh tỉnh và huyện, chuyện nhậu nhẹt, chè chén và quà
cáp đối với giới quan chức là chuyện thường ngày.
Có
thể nói rằng nhờ vào các quan hệ, toa rập, chằng níu giữa anh ta và
giới quan lại mà anh ta trở thành một loại Năm Cam mới, tinh vi và yên
ổn hơn. Đặc biệt, khi nói chuyện, một hai anh bảo vệ đảng Cộng sản, anh
bảo vệ đến độ tôi không dám nhắc đến hai từ này với anh. Bởi nếu nhắc
đến mà không kèm với thái độ tôn kính thì không chừng anh ta đập bàn,
cho đàn em xử mình như chơi. Vì thấy mức độ mê tín vào đảng của anh ta
thì dễ dàng nhận ra kết cục như vậy.
Anh
luôn đưa ra quan điểm nhân dân phải sống dưới sự che chở của đảng, phải
tin vào đảng, thậm chí thần tượng đảng, thần tượng bác Hồ mới là người
trưởng thành. Bằng chứng của sự trưởng thành này là anh đã rất giàu,
chơi với giới quan chức và đẳng cấp của anh cũng ở trên cao, thuộc giới
thượng lưu… Nghe anh nói một lúc, tôi chỉ thấy miệng đắng ngắt, không
thể nhấp thêm ngụm bia nào nữa, vờ có việc gấp mà cáo lỗi, về trước.
Trên đường về, tôi sực nhớ đến câu nói của một anh bạn: “Đất nước này không phải chỉ có hơn ba triệu đảng viên Cộng sản đâu! Nó có đến hơn chín chục triệu đảng viên Cộng sản đó. Chúng ta đang sống trong một thứ hội chứng Cộng sản!”.
Anh
này đưa ra quan điểm như vậy và cho rằng không chỉ có những đảng viên
đã được kết nạp vào đảng Cộng sản mới là đảng viên, mà những thứ tư duy
Cộng sản, hội chứng Cộng sản đã nhiễm dần vào máu huyết của người dân
theo từng ngày, từng ngày, để đến một lúc, họ trở thành một đảng viên
thụ động và còn yêu đảng, yêu Hồ Chí Minh ghê gớm hơn cả những đảng viên
chính thức.
Sự mê tín vào đảng Cộng sản này được tích tụ một cách tiệm tiến trong quá trình tồn tại, nó chuyển hóa từ sợ hãi sang thỏa hiệp và cuối cùng là cơ hội. Nghĩa
là với cách quản lý đầy sắc máu, nhà nước Cộng sản đã đẩy đại bộ phận
nhân dân đến chỗ sợ hãi, đánh mất chính mình để tồn tại. Và đến một lúc
nào đó, người ta cảm thấy những bất công, vô lý là chuyện bình thường,
không có gì đáng bàn, người ta chấp nhận, thỏa hiệp với bất cộng, xem
bất công và đàn áp như một lẽ đương nhiên. Và một khi đã xem điều đó là
đương nhiên, người ta dễ dàng thích nghi để tìm ra cơ hội có lợi cho bản
thân. Những kẻ cơ hội trong chế động Cộng sản đều là những kẻ có khuynh
hướng phát triển như trên.
Và
một khi đã nắm được cơ hội trên tay, người ta bắt đầu phát triển, mở
rộng cơ hội. Đương nhiên cơ hội ở đây sẽ có đội trên đạp dưới, có toa
rập, có đạp lên nỗi đau của đồng loại mà đi, có thủ đoạn và có cả sự bỉ
ổi, vô luân. Bởi lẽ, đây là cơ hội dưới triều đại độc tài Cộng sản.
Và
một khi thứ cơ hội này lan tỏa ra trên toàn xã hội, một thứ không khí
khác bao trùm lện xã hội, một ông xe ôm hay một bà bán trứng vịt lộn
cũng có thể là đảng viên không chính thức, bà ta có thể đấu tố hàng xóm,
có thể tìm cách nịnh bợ ông chủ tịch phường, chủ tịch xã để lấn sang
phía bà bán bánh mì một chút đất vỉa hè để đặt thêm bộ bàn. Và đương
nhiên bà ta lấy làm hãnh diện vì mình có thế lực đảng trong tay! Ông xe
ôm cũng thế, ông có thể trở thành một cộng sự viên đắc lực của ngành an
ninh để đấu tố những kẻ nào dám nói xấu đảng, nói xấu bác Hồ, với ông,
đây là một chiến công, mặc dù cho đến giờ ông không có nghề ngỗng gì,
phải chạy xe ôm bởi cơ hội làm người của ông đã bị mất vì lý lịch “ngụy
quân” của ông ta!
Đứng
trên góc độ tạo ra hiệu ứng mê tín đảng và bao trùm không khí xã hội
một thứ “hội chứng Cộng sản” thì rõ ràng là nhà cầm quyền độc tài Cộng
sản Việt Nam đã rất thành công, không phải tốn xu nào vẫn tạo ra được
hơn chín chục triệu đảng viên, trong đó có nhiều đảng viên không có thẻ
nhưng lại có quyền lực đảng và yêu đảng hơn rất nhiều so với các đảng
viên chính thức. Bởi với họ, sự giàu có, tài phiệt của họ hình thành là
nhờ vào ơn đảng, ai đụng đến đảng là khó sống với họ!
Nhưng nhà cầm quyền Cộng sản, đảng Cộng sản quên mất một điều:
Khi mà tấm thẻ đảng trở nên rẻ rúng, khi mà quyền lực đảng đã rơi vào
tay tài phiệt và mafia, khi mà tính đảng không còn thiêng liêng như
những ngày người ta chấp nhận đói khổ, rúc rừng, chịu sốt rét và bom
đạn, cái chết để đi theo đảng… Thì lúc đó, cả một tập hợp đảng lại lúc
nhúc những con vi trùng tội ác có thể làm cho cơ thể đảng nổ tung sau
khi trương phình và tự hoại lẫn nhau. Đó là điều khó tránh khỏi trong
lúc này!

0 comments:
Post a Comment