Vấn nạn lệ thuộc Trung cộng (TC) của giới lãnh đạo csvn đã là thâm căn
cố đế, kể từ ông tổ HCM cho đến các quan lại truyền đời họ luôn luôn
mang tâm lý khuất phục và khiếp nhược trước một đại hán khổng lồ, một
đ/c tốt, đối tác tốt nói chung cái gì cũng tốt vì giới quan chức hậu duệ
không ngu dại gì chống khi đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng luôn hô hào 4
tốt, mà đâu chỉ có ông Trọng, trước đó từ HCM, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẫn,
Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh, Lê Khả Phiêu đã thần phục và truyền cái
tâm lý khiếp nhược sợ hãi cho đàn em thì không ai ngạc nhiên với ông bộ
trưởng có nụ cười sun so, nịnh bợ trước giặc thù hôm nay hay ông thứ
trưởng BQP tuyên bố VN sẽ không liên kết với nước thứ 3 nào để chống lại
TC!
Cũng phải thôi chúng ta nên biết rằng những gì mà bọn họ có được ngày
hôm nay là do sự giúp đỡ vô vụ lợi (đảng tuyên truyền với người dân như
thế nhưng thực tế chúng đang tính lời thắt họng!) của TC và ngu dại gì
đem than làm châu chấu đá xe.
Đó là cái nhân cách hèn hạ của người cộng sản (cs), chỉ giỏi gió chiều
nào theo chiều đó và sau khi giành thắng lợi thì tự hào với cái hèn hạ
của mình.
Trái ngược với nước VNDCCH, miền Nam VN với nền Cộng Hòa không hề có tâm
lý thần phục, từ người đứng đầu nhà nước cho đến đội ngũ quân đội,
thường dân, dù đang có chiến tranh, quân đội bị suy yếu trước sự xâm
lăng của đạo quân miền Bắc những họ thừa dũng cảm để viết lên trang sử
trận hải chiến Trường Sa 1974 và lấy cái chết để đền nợ nước để trở
thành bất tử trong lòng Dân tộc (các chiến sỹ của cs hôm nay hãy nhìn đó
làm gương)
Lật lại lịch sử của quân đội CSVN với chiến thắng vang dội được gọi là
lẫy lừng chấn động 5 châu (mà người dân Châu Mỹ, Phi, Úc, Á gần như
không hề biết ngoại trừ giới nghiên cứu lịch sử VN) thì sự giúp đỡ của
TC đã có từ lâu, từ chiến dịch thí quân nướng lính của Võ đại tướng
khiến cho chiến thắng ĐBP trở nên khó khăn TC đã cử 14 tướng của mình
dẫn đầu là tướng Trần Canh đến làm chỉ huy chiến dịch mới tạo nên chiến
thắng, đảng và nhà nước CHDCNDVN hoan hỉ trước chiến thắng của mình mà
không nhìn thấy chúng đã móc cuốn sổ ra ghi chú vào đó về số lượng vũ
khí, con người của chúng bỏ ra cho chiến thắng này…
Tiếp theo đó là cuộc chiến đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào làm với
con số quân viện dồi dào trước một miền Nam bị Tổng Thống Mỹ cắt viện
trợ đã làm lên chiến thắng thần thánh (không thần thánh sao được khi
miền Nam từ một hòn ngọc viễn đông đã trở thành bải rác của thế giới
trong đó các quyền căn bản của người dân bị tước đoạt! chỉ có tài thánh
mới làm được như thế, từ văn minh trở về thời mọi rợ) những phong lương
khô made in china, chiếc xe molotova, cây súng AK47, khẩu k54, đại bác
130 li bắn vào người dân miền Nam chạy loạn đều có xuất xứ từ TC và đã
đem lại chiến thắng cho một đoàn quân mạn rợ áp đặt một chủ nghĩa vô
loài trên đầu Dân tộc.
Đó chỉ là một ván bài tố phé mà phần thắng thuộc về kẻ nhiều tiền chứ
không có cái gì để đáng gọi là vẻ vang cả và ván phé đó được bạch hóa là
870 tỷ đô la – (Hoàn cầu thời báo).
Vẻ vang gì mà ngày hôm nay VN cầu cạnh nước Mỹ bảo vệ cho mình? Hãnh
diện gì khi cuộc nội chiến đã đem lại cái chết cho hàng triệu người dân
của hai miền Nam Bắc?
Nhưng bây giờ thì bán tay nhám nhúa của TC đã thò vào tận gầm giường của các cái đầu thiên tài xã nghĩa, các ủy viên BCT!
Năm ngoái chủ tịch nước CSVN Trương tấn Sang đã có buổi đi chầu thiên
triều và có lẽ chúng đã nhắc tới số nợ khổng lồ này cùng tiến trình thu
hồi công nợ, ngay sau khi về nước Trương chủ tịch đã có chuyến công du
vội vã không kèn không trống không thảm đỏ tới Hoa Kỳ và chuyến đi của
ông đã thất bại thảm hại khi tìm kiếm một thế lực có thể chống lưng cho
VN trước hiểm họa xâm lăng!
Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng cũng không ngoại lệ, công du liên tục
ngoài kêu gọi giới tư bản thế giới đầu tư ông ta cũng cố tìm kiếm một
thế lực hùng mạnh có thể hậu thuẫn cho VN, tiếc thay những chuyến đi tìm
liên minh quân sự của ông cùng bầu đoàn không thành công vì lý do mà cả
bầy đàn nhà sản không nhận ra:
- Không một quốc gia nào muốn liên kết, liên minh quân sự với một quốc
gia đã sai về đường lối, chủ thuyết nhiều năm nay nhưng vẫn ngoan cố
kiên định con đường của mình! Điều này nôm na có thể hiểu họ đã tránh
những vết xe đổ để dẫn dân tộc họ đến văn minh thịnh vượng theo quy luật
chung của thế giới nhưng riêng tại VN vẫn cố tình ngoan cố đi theo vết
bánh xe đó và trước mặt là một một vực thẳm sâu hun hút không phanh!
Một thế giới làm ngơ VN nhưng mới đây sau khi gặp gỡ nguyên thủ Phi Luật
Tân, Nguyễn Tấn Dũng đã lên gân với TC nhưng nước Phi chỉ là một đất
nước có nền quốc phòng lạc hậu so với VN hôm nay và họ chỉ vừa mới ký
hiệp ước liên minh quân sự với Hoa Kỳ thì sự liên kết với Phi có vẻ
dường như khập khiểng.
Những kho vũ khí khí tài của VN xem cũng có vẻ hiện đại với vài chiếc
tàu ngầm Kilo, phi đội máy bay SU mới mua, hỏa tiển thì không có bao
nhiêu so với tương quan lực lượng của giặc, nước VN có gì chúng có đó mà
lại với số lượng khủng hơn thì chuyện lấy thịt đè người là cái chắc.
Kho vũ khí của chế độ VNCH bỏ lại sau chiến cuộc cũng chỉ nằm xếp lớp
trong kho vì nước Mỹ không chấp thuận bán cho VN những bộ phận thay thế.
Nếu chiến sự xảy ra luật nghĩa vụ thay đổi để kêu gọi người dân tòng
quân giệt giặc thì càng buồn hơn khi mỗi người lính được phát cho cây
súng và vài viên đạn vì lấy đạn đâu mà bắn khi nước sản xuất chính là TC
thì đang là đối thủ còn nước Nga đã nghiêng về phía giặc chứ không bênh
vực VN trong đó việc mua quân cụ là điều không khả thi trong lúc này.
Một đảng phái cho mình là người có quyền cai trị người dân mà không bảo
vệ được quốc gia dân tộc trong cơn nguy biến (ngoài đánh võ mồm) thì cái
chết của nó đã đến, nước mình không bảo vệ được thì nước nào sẽ hy sinh
công dân của mình để bảo vệ VN?
Đảng csvn không phải bị người dân của mình lật đổ mà cái chết của đảng
đến từ anh bạn vàng bốn tốt, sợi dây thòng lọng đang từ từ thít lại và
dù cố giãy dụa đi nữa sự cáo chung của đảng cầm quyền csvn sẽ mau chóng
kết thúc.
Nếu may mắn hơn đảng thoát khỏi cái chết này thì đảng cũng không còn một
chút giá trị gì trong con mắt người dân VN với sự khinh bỉ ghê tởm dành
cho mình:
Một nhà cầm quyền chỉ biết ăn tục nói phét và vô trách nhiệm!



0 comments:
Post a Comment