Làm sao đòi lại biển đảo một khi chủ tịch Hồ Chí Minh đã tuyên bố bán nước ?
Điền Phong
"Ranh ngôn” trên của HCM được trích từ sách Tướng đi đêm của Trần Nhu.
(Nhà văn Trần Nhu là Giáo sư sử học tại Hà Nội. Ông vượt biển từ Hải Phòng, sang Hồng Kông, rồi vào tị nạn tại Hoa Kỳ năm 1981. Tác phẩm mới nhất của ông là Tinh Thần Phật Giáo VN Nhập Thế ( 2005).)
…………………….
Ngày
19 tháng 5, trong khi mọi người đang uống rượu sâm-banh ở dinh Chủ tịch
mừng sinh nhật bác Hồ, thì ở nhà riêng, Lê Đức Thọ gọi điện thoại cho
em ruột của y là Mai Chí , Đại tướng ngành Công an, bộ trưởng Bộ Nội Vụ,
yêu cầu hắn liên lạc với tướng Võ Nguyên Giáp, về việc chuẩn bị đi sứ
sang nước Tầu.
Trong
khi Giáp đang điên đầu về cái chết của hai viên Đại tướng là Lê Trọng
Tấn, và Hoàng Văn Thái, cùng với việc mật vụ của anh em Thọ bắt bớ hàng
loạt các sĩ quan cao cấp trong Bộ Quốc Phòng, Bộ Tổng Tham Mưu. Tinh
thần tướng Giáp xuống thấp một cách tệ hại. Mấy đêm qua ông không ngủ.
Ông lấy thuốc an thần uống một liều cực nặng "ba viên" định vào giường
nghỉ, thì lại có tiếng chuông điện thoại reo rát tai. Ông cầm ống nghẹ
Đầu bên kia, vẫn giọng nói quen thuộc. Mặc dù biết nó đấy! Ông vẫn hỏi:
- Ai? Xin cho biết quý danh?
Đầu bên kia:
- A lộ.. Kính chào Đại tướng, tôi Mai Chí Thọ đây.
- À! Ra ông Bộ trưởng.
- Đại tướng khỏe chứ?
- Vẫn thường thôi.
- Tôi có việc cần muốn thảo luận với Đại tướng
- Có việc gì, xin ông cứ nói thẳng?
-
Vâng, thưa Đại tướng: theo yêu cầu của Bộ Chính Trị, muốn Đại tướng qua
thăm hữu nghị Bắc Kinh, nhân dịp họ tổ chức Thế Vận Hội Á Châu.
-
Ồ! Xin lỗi ngài Bộ trưởng. Tôi hiểu rồi. Xin ông thứ lỗi cho. Tôi không
thể đi đâu trong lúc này. Nhưng tôi muốn biết đây là ý kiến của Bộ
Chính Trị, hay của ông Lê Đức Thọ?
Mai Chí, dịu giọng xuống:
- Thưa Đại tướng, đây là vấn đề chung của Đảng.
- Nhưng tôi muốn biết ai đề xuất ra sáng kiến này?
Đầu bên kia:
- Dĩ nhiên ông Thọ.
Giọng bực dọc, Giáp nói:
- Liệu có điều gì xảo trá trong đề nghị đó không?
Mai Chí phân bua:
- Thưa Đại tướng, tôi không nghĩ như vậy. Đó là sáng kiến xây dựng.
Giáp chua cay:
-
Tất cả sáng kiến của ông Thọ đều hay. Những gì ông ta làm từ trước đến
nay đều tốt. Tôi thành thật khen ngợi ông Thọ. Tôi không có sáng kiến về
ngoại giao. Nhưng tôi không thể tuân lệnh ông ta trong việc đi Bắc
Kinh. Tôi nghĩ, việc quan hệ với họ lúc này không thuận lợi, không đẹp,
và không quan trọng.
-
Thưa Đại tướng! Quan hệ với Bắc Kinh thời điểm này có một tầm quan
trọng thiết yếu hơn với các quốc gia khác. Và Đại tướng nên hiểu rằng
trước sau ông Thọ và tôi đều một lòng vì đảng, vì dân. Tôi tin ông Thọ
cũng như tôi, không có động cơ nào khác, ngoài việc phục vụ quyền lợi
chung của Đảng. Nỗi lo lắng duy nhất của ông ấy là sự tồn tại của chế
độ.
Giáp cũng xuống giọng:
-
Người Tầu đâu có ưa gì tôi. Nên quan hệ với họ rất khó khăn. Họ còn cay
cú về cuộc chiến tranh ở Căm-Bốt, và cuộc xung đột với ta, ở biên giới
mấy năm trước.
Mai Chí:
-
Tôi nghĩ, dĩ vãng và hiện tại luôn luôn khác nhau, nó phải biến chuyển
theo con đường của nó, theo đà của nó đến các mục tiêu, trên nguyên tắc
mở đường cho việc bình thường quan hệ ngoại giao giữa hai đảng trước kia
căng thẳng. Và nhân đây tôi cũng cho Đại tướng biết: ông Thọ vừa đi
Moscow về nói cho tôi hay. Nội bộ Điện Kremlin có thay đổi khi Gorbachev
lên nắm quyền. Tay này giọng điệu y hệt Khruchev, cũng điên cuồng chống
Stalin. Và có vẻ nguy hiểm hơn nhiều trong quan hệ đối ngoại, và đối
nội. Nên việc gây dựng ý nghĩa quyền lợi chung giữa ta và Trung Quốc có
thể lập lại quan hệ thân hữu càng sớm càng tốt, càng có lợi. Tôi mong
Đại tướng chia xẻ nhận định này, trách nhiệm đặt lên vai Đại tướng rất
lớn, trách nhiệm trước Đảng, trách nhiệm trước lịch sử. Vậy một cử chỉ
hòa giải trong chuyến đi của Đại tướng là một bước ngoặt có ý nghĩa...
-
Tôi đã nghỉ hưu. Tôi không đại diện cho Đảng, Chính Phủ, Quân đội cũng
không. Tôi không hiểu sao tôi phải đi Bắc Kinh? Tôi không thể... Tôi
không muốn. Giáp nói chậm.
-
Ông Thọ và Bộ Chính Trị đều biết khó khăn... Nhưng Đảng không cần gì
khác, ngoài sự có mặt của Đại Tướng trong Đoàn Thể Dục Thể Thao của ta
đi dự Thế Vận Hội Á Châu.
- Thế thì cần gì đến tôi. Giáp nói.
Mai Chí:
-
Không, theo ông Thọ cho biết; nhân dịp này Đại tướng có thể gặp gỡ một
số yếu nhân trong Chính trị Bộ Trung Quốc. Chuyến đi này rất quan trọng.
Đảng khẩn thiết yêu cầu Đại tướng đị
- Cụ thể về vấn đề gì? Giáp hỏi.
- Đề nghị hợp tác... bảo vệ chế độ xã hội chủ nghĩa.
- Tôi thấy rất gay go.
Mai Chí:
-
Họ đã nhắn tin... và chìa tay... Ông Thọ đã bắt được tín hiệu... rất
tốt đối với tình thế hiện nay, hơn nữa nó cũng nằm trong lĩnh vực quan
tâm hàng đầu của Đảng.
Võ Nguyên Giáp:
-
Tôi là tướng! Khó nói chuyện với họ về những vấn đề tế nhị như thế.
Nhưng tôi biết một người có thể làm được. Ông ta thừa uy tín, có khả
năng. Đó là Thủ tướng Phạm Văn Đồng.
Mai Chí xỗ sàng:
- Vô tích sự! Ông ta mù lòa, đui điếc, nói năng lẩm cẩm quá đáng rồi, để ông ấy đi, ông ấy sẽ bán cả nước.
- Vậy thì, ông Đỗ Mười, là hợp lý nhất.
- Lại càng tệ hơn. Không thể được, hắn điên nặng, ai chẳng biết.
Vẻ khó chịu, thay đổi hẳn thái độ. Mai Chí nói xẵng giọng như ra lệnh:
- Đại tướng phải đi. Tôi nói vắn tắt, thẳng thừng như vậy đó. Ông Thọ bảo thế. Hắn nhấn mạnh.
- Tôi cũng cho ông và ông Thọ biết. Tôi không đi đâu cả.
Mai Chí phớt tỉnh hỏi lại:
- Đại tướng có muốn trực tiếp gặp ông Thọ không? Và có yêu cầu giúp đỡ gì trong chuyến đi Bắc Kinh sắp tới không?
- Đã nói, tôi không đi.
Mai Chí:
- Xin ngài lưu ý. Đây là chỉ thị của ông Thọ. Không có viện dẫn lý do gì hết. Việc đã sắp xếp như vậy rồi.
*
Ý
muốn sắt đá của Thọ được áp dụng trên tất cả bình diện cả về đời sống
tư riêng của các ủy viên trung ương Đảng! Và độc quyền đàn áp chính trị
là một phương thức để giữ quyền hành và duy trì trật tự trong Đảng. Về
phương diện đặc biệt này, Thọ khác với Mafia, Mafia chỉ ở mức độ nào đó
thôi chớ không phải tuyệt đối.
Võ
Nguyên Giáp, hiểu lệnh của Thọ, tức là luật, nếu từ chối y sẽ lãnh
đủ... Giáp bị kẹt và hết cách thoát, y ấp úng. Sự tự tín của y đã tan
biến đi đâu mất rất nhanh và giọng nói của y tự nhiên thiếu hẳn âm thanh
quyết liệt:
- Anh nói với ông Thọ. Tôi cần thời gian suy nghĩ. Tôi chưa thể đi.
- Nếu vậy thì Đại tướng cần phải gặp ngay ông Thọ.
- Thôi được, để tôi sẽ gặp ngay ông ấy, nói chuyện.
- Tôi đề nghị, thứ ba tuần tới, Đại tướng gặp ông Thọ, ở Trụ sở Đảng số 4 Nguyễn Đức Cảnh.
- Tôi không muốn đến Trụ sở Đảng
- Thế ở đâu? Mai hỏi.
- Nếu ông Thọ, vui lòng đến nhà tôi, hoặc tôi thân hành đến nhà ông ấy cũng được.
- Tôi sẽ làm theo lời yêu cầu của ngài, nói lại việc này với ông Thọ.
Giáp chưa biết có nên nói gì thêm, thì đầu bên kia gác máy.
*
Trước
khi tướng Giáp ra xe đi đến nhà Thọ, cả nhà như giữ một sự im lặng dày
đặc. Vợ ông bà Bích Hà, cuối cùng thốt lên lời cảnh cáo, là phải hết sức
cẩn thận khi nói chuyện với Thọ. Và nhớ đừng có nhận lời đi Bắc Kinh,
nó sẽ làm nhục ông đấy.
- Bà yên tâm đi.
Ông nói:
- Tôi sẽ không đi đâu hết. Tôi sẽ...
- Thì tôi bảo ông phải cẩn trọng, mà bao nhiêu lần nó làm nhục ông rồi! Nhưng những cái nhục đó cũng không đáng kể đâu.
- Thì cái nhục gì đáng kể, bà nói tôi nghe ?
- Không những nhục mà còn là tội tầy đình.
- Tội gì ?
- Tôi hỏi ông, việc để mất Hoàng Sa, Trường Sa không phải trách nhiệm của ông sao ?
- Không.
- Thế ông làm tướng để làm gì ? Và còn những ai trách nhiệm nữa ?
-
Bà không biết việc này, chính cụ Hồ khi họp Bộ Chính Trị vào ngày mùng 7
tháng 9 năm 58 bàn về vấn đề Trường Sa, Hoàng Sa, cụ nói: "Các
đồng chí Trung Quốc đã giúp ta từ đầu đến cuối cuộc kháng chiến chống
Pháp thắng lợi là nhờ ở họ. Nay họ muốn một vài hòn đảo nhỏ, sao có thể
từ chối ? Vả lại, mảnh đất hoang dã ấy chẳng có gì ngoài cứt chim..."
-
Đồ ngu, tôi muốn ỉa vào mặt nó, nợ thì trả, còn đất đai sông núi tổ
tiên ta đổ xương máu ra để bảo vệ, gìn giữ. Không một cá nhân nào, một
tập đoàn đảng phái nào có quyền sang nhượng cho nước ngoài. Sử ghi: "Năm
1470, tình hình biên giới Tầu-Việt có phần căng thẳng. Vua Lê thánh
Tông cho hội quân ở Lục Đầu Giang để biểu dương sức mạnh quân sự. Vua
tuyên bố đanh thép:
Thiên Nam vạn cổ hà sơn tại.
(Trời Nam ngàn năm núi sông vẫn còn)
Và
đến năm 1473, trong lời dụ quan Thái Bảo Kiểm Dương với Lê Cảnh Huy
được cử tiếp sứ Tầu. Vua còn tỏ ra cương quyết hơn nữa: "Các ngươi nên
nhớ rằng, một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ.
Ngươi phải cương quyết tranh biện. Chớ có cho giặc lấn dần. Nếu họ không
nghe, còn có thể sai sứ sang phương Bắc, trình bày rõ điều hơn lẽ gian.
Nếu ngươi dám đem một thước sông, một tấc đất của Thái tổ làm mồi cho
giặc thì phải tru di.*"
Đó
là sử Việt, sử Tầu. Ngày xưa cũng ghi. Mạo Đốn cướp chính quyền, tự lập
nước Đông Hồ ở phía đông, nước Nguyệt Thị ở phía tây Hung Nô đều tương
đối lớn mạnh, vua Đông Hồ sau khi nghe Mạo Đốn giết cha tự lập, đã cử sứ
giả nói với Mạo Đốn: muốn được ngựa Thiên lý của Đầu Mán.
Mạo
Đốn và quần thần họp nhau thương nghị việc này. Các quần thần nói:
"Thiên lý mã là ngựa quý của Hung Nô, không thể chọ" Trái ngược lại, Mao
Đốn nói: "Vì cớ gì lại yêu một con ngựa hơn một nước láng giềng ?" Thế
rồi liền đem Thiên lý mã biếu cho vua Đông Hồ.
Vua
Đông Hồ cho rằng Mạo Đốn sợ sệt Đông Hồ. Không lâu lại gửi sứ giả tới
nói với Mạo Đốn, muốn được người vợ yêu của Mạo Đốn là nàng Át Thị. Mạo
Đốn lại triệu tập quần thần tới thương nghị. Các quần thần đều phẫn nộ,
bực tức vô cùng nói: "Đông Hồ vô đạo, ngông cuồng muốn cướp vợ yêu của
Đan Vu tạ Xin cho được tấn công đánh nước chúng." Mạo Đốn lại nói: "Vì
cớ gì mà lại yêu một người đàn bà hơn một nước láng giềng." Nói xong
liền đem Át Thị dâng lên cho vua Đông Hồ. Vua Đông Hồ càng thêm kiêu
ngạo, cảm thấy Hung Nô nhu nhược đáng khinh. Do đó, không ngừng xâm phạm
ở phía tây. Lúc đó, giữa Đông Hồ và Hung Nô có một "mảnh đất bỏ hoang"
ước khoảng hơn một ngàn dặm, cả hai bên đều không có sự quản lý thực tế.
Vua Đông Hồ lại sai sứ giả đến nói với Mạo Đốn: "Mảnh đất bỏ hoang này,
Hung Nô các người cũng chẳng có năng lực khống chế, ta muốn chiếm giữ
nó."
Mạo
Đốn lại trưng cầu ý kiến quần thần. Có người chủ trương không cho. Có
người cho rằng: "Mảnh đất bỏ hoang đó bỏ đi chẳng có tác dụng gì, cho
Đông Hồ cũng được." Mạo Đốn bỗng nhiên vô cùng bực tức nói: " Ngựa quý
có thể cho, gái đẹp có thể dâng. Còn đất đai là nền tảng của quốc gia,
sao lại có thể cho nước khác được ?" Tức thì đem toàn bộ số đại thần cho
rằng nên biếu "mảnh đất bỏ đi" cho Đông Hồ, lôi ra chém đầu hết. Ông
thấy chưa ? Chuyện "mảnh đất bỏ đi" đâu khác việc dâng đảo Hoàng Sa,
Trường Sa chúng nó đều đáng đem chém hết.
Người Tầu đâu chỉ muốn một vài hòn đảo. Họ muốn cả nước ta.
- Xin bà nói nhỏ, đủ nghe thôi. Nguy hiểm quá.
- Chúng mày làm cách mạng mà không chịu xem sử. Cả ông nữa. Tôi kể cho mà nghe: Ngày xưa sử Tầu có ghi,
- Thôi! Tôi mệt muốn chết, trong mấy đêm qua tôi không ngủ. Nói thế là đủ rồi.
Một
sự căng thẳng dâng lên trong lòng bà. Lại càng căng thẳng hơn nữa, khi
xe ông rời nhà. Lúc ấy là vào khoảng 10 giờ sáng thứ ba. Có thể hơn thế
một chút. Chiếc xe hơi ZIS đạn bắn không thủng của Liên Xô chế tạo đã
đưa tướng Giáp đến nhà Thọ. Trong khi đó vợ ông nằm soài giữa giường.
Hơi thở đứt quãng, nói một mình: "Tôi không thể sống nổi nữa rồi. Mất
mặt quá! Không chịu được."
Nhưng
bà tự tử, các con sống thế nào? Tình trạng sức khỏe không đến nỗi. Điều
đau đớn nhất cho bà là cảm thấy nhục nhã và mất mặt! Mà tự tử thì chẳng
hay ho gì. Ưu tư đến suốt ngày hôm ấy bà cứ nằm riết trên giường. Đương
nhiên là chờ ông về.
……………. (hêt trích)


0 comments:
Post a Comment