Cánh Cò, viết từ Việt Nam
2014-05-13
Bình Minh đã bắt nhịp để mọi người hát ...(11 tháng 5, 2014) - Nguồn Vietnamnet
Trong danh sách quốc doanh vừa được bổ xung thêm một loại nữa: biểu tình quốc doanh.
Có người bảo, quốc doanh thì quốc doanh, miễn có
lợi cho quốc gia dân tộc tố cáo dã tâm xâm lăng của Trung Quốc ra trước
thế giới là được rồi.
Trước khi cuộc biểu tình nổ ra mình cũng nghĩ
vậy nhưng tới sáng Chúa Nhật 11 tháng 5 thì mới vỡ lẽ ra, đã quốc doanh
thì làm gì cũng thất bại, kể cả việc dễ nhất là biểu tình chống Trung
Quốc.
7 giờ 30 lượn xe một vòng qua các khu vực được
thông báo là sẽ tập trung biểu tình mà chỗ đẹp nhất, được du khách ngoại
quốc chú ý nhất là Nhà hát lớn thành phố. Dựng xe chỉ thấy vài người
tập thể dục chạy bộ ngang, vài người bán hàng rong cũng như các anh CSGT
vẫn đứng ngay góc đường như mọi khi. Không có gì hứa hẹn một đám đông
sẽ tập trung nơi đây. Trên cao dưới cái vòm của Nhà hát thành phố một
tấm băng rôn có hàng chữ "Chương trình biểu diễn nghệ thuật cuối tuần"
như đe dọa bất cứ sự tập trung nào.
Một người quen chạy ngang cho biết mấy anh trong
nhóm 54 đang tới, một số uống cà phê phía sau nhà hát. Mình yên tâm, tò
mò tiến gần bậc thểm nhà hát, trên đó một dàn nhạc đã đễ sẵn. Hỡi ơi,
lại nhảy đầm hay sao nữa đây? Lo lắng thêm chút thất vọng, được biết
chính xác ngày hôm qua thành phố đã cho phép rồi mà, không lẽ vừa cho
vừa chặn?
Hơn 8 giờ một nhóm thanh niên xếp hàng kéo tới
vừa đi vừa cười nói ồn ào. Rồi những biểu ngữ màu xanh da trời hoành
tràng được căng ra. Các vị trong nhóm kêu gọi biểu tình lần lượt có mặt.
Micro mở lên, ông Huỷnh Tấn Mẫm chưa kịp nói đã nghe tiếng nhạc ầm ầm.
Ông Mẫn bị chiếm micro phải dùng loa cầm tay phát biểu. Sau một hồi
giằng co ban nhạc rút lui nhường đất lại cho người khác phát biểu.
Đại diện thành đoàn, quan chức chính phủ đua
nhau lên nói, có cả nhà sư cũng thừa lệnh leo lên tụng được mấy lời. Ông
này nói chưa xong ông khác tiếp lên như một buổi ca nhạc ngoài trời.
Nhưng thay vì nhạc, những bài phát biểu dài lê thê vô vị và rất quốc
doanh, nghĩa là có thể tìm thấy trong bất cứ một đại hội, hội nghị, hay
buổi họp phường, tổ dân phố nào.
Không một tiếng đả đảo Trung Quốc. Không một từ
ngữ mạnh mẽ nào được thốt ra. Đã vậy lâu lâu kèm theo khẩu hiệu mà cả
nước đã nghe đến mòn tai ca tụng Hồ Chí Minh, ca tụng đảng, ca tụng hòa
bình do những cái loa đảng mang ra trình diễn và thanh niên ngồi đứng
chung quanh xúm xít hô theo. Như những cái máy, những thiếu nữ trẻ trung
cầm biểu ngữ ca tụng Bác cuời vô tư còn tạo dáng cho người khác chụp
ảnh khiến mình lạnh người mặc dù trời Sài Gòn rất nóng.
MC Bình Minh xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc...(source vnexpress)
Rồi họ hát.
Một tập thể quốc doanh đi biểu tình chống Trung
Quốc được một khuôn mặt trẻ trong giới showbiz là Bình Minh đứng chính
giữa choàng lá cờ đỏ trên người dẫn nhịp để hát. Họ hát gì? Như có bác
Hồ trong ngày vui đại thắng. Ôi vui gì, thắng gì với ai nữa mà cất lên
tiếng hát nghe đầy phản trắc như vậy? Phản phúc với những chiến sĩ cảnh
sát biển đang bị chúng vây hãm hành hạ bằng súng nước ngoài kia. Vui gì
khi số phận của dân tộc như chỉ mành treo chuông. Vui gì khi cả nước
sùng sục nỗi nhục nhã vì thân phận nhược tiểu.
Rồi cả một tập thể ấy nghiêng ngã đưa cao tay
theo bài hát. Hết ca tụng bác Hồ tới ca tụng súc vật. Khi lời hát một
con vịt xòe ra hai cái cánh… thì nhiều người chịu không nỗi phải bỏ đi
kiếm đường sang nhà Văn hóa Thanh niên. Mùi xú uế của cái tập thể thanh
niên làm theo lời bác ấy quyện vào tâm trí như một vết nhơ của thành phố
này, nơi Bác từng ra đi tìm đường cứu nước. Ngày nay Bác không còn nữa
để tiếp tục cứu nước lần thứ hai cho chúng nhưng đám hậu duệ vẫn không
để yên, kéo bác cùng với mấy con vịt ra hù dọa bọn xâm lược.
Tới nhà Văn hóa Thanh niên hòa theo đoàn biểu
tình thì đến phiên các biểu ngữ quốc doanh làm cho nhiều người chóng
mặt, buồn nôn. Nào là Đảng Cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm rồi Chủ
tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta, hay Đoàn
kết dân tộc là sức mạnh Việt Nam rồi Sinh viên Việt Nam yêu chuộng hòa
bình, sinh viên Việt Nam đề nghị TQ rút giàn khoan….
Những thanh niên cầm các biểu ngữ ấy tỏ ra rất
phấn khích vì hình như đây là một cuộc vui hiếm gặp trong đời họ. Họ
phấn khích là phải vì chung quanh là những người thua họ xa về thể lực
lẫn hình dáng. Trong khi họ trẻ trung yêu đời là vậy thì những thanh
niên nam nữ ngoài quốc doanh trạc tuổi với họ lại rắn rỏi và sương gió,
mặt đầy vết nhăn. Trên tay những người ngoài quốc doanh ấy là những tấm
bảng nhỏ bé, những tờ giấy in, những tấm vải vội vàng viết lên những
giòng chữ chống Trung Quốc xem không hoành tráng chút nào so với những
gì mà tuổi trẻ đại diện thành đoàn cầm trên tay.
Tôi chia sẻ sự sảng khoái và tự hào của họ vì
tôi biết họ không có chỗ để ưỡn ngực trước đám đông bằng chỗ này, nơi mà
người ta nói rằng cả thế giới sẽ nhìn vào để thấy sự hào hùng của thanh
niên thế hệ Hồ Chí Minh. Họ không ưỡn ngực mới là chuyện lạ.
Tuy nhiên hình như họ nhầm chỗ. Chỗ của những
thanh niên này là vũ trường, là các chương trình do Bình Minh làm MC.
Chỗ của họ là các cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Mang họ tới đây giống như
mang tiền các tập đoàn quốc doanh đầu tư không đúng chỗ. Họ là nợ xấu
sau cuộc biểu tình này. Nợ xấu của cả một thế hệ mà nhiều chục năm sau
chưa chắc gì trả nỗi.
Khi những giòng chữ này sắp kết thúc, một video
mới nhất chiếu cảnh biểu tình trước Đại sứ quán Hà nội có cảnh dãy thanh
niên mặc đồng phục xanh đứng sau barrier bảo vệ tòa Đại sứ Trung Quốc
bị người biểu tình sỉ vả. Trong hàng thanh niên ấy hình ảnh một cô bé
lấy tay che mặt đã làm mình muốn khóc. Cố gái ấy xấu hỗ che mặt trước
đám đông vì ý thức việc làm của cô là sai trái. Tôi biết phía sau hai
bàn tay ấy là những giọt nước mắt và chúng sẽ là một kỷ niệm buồn lẫn
tủi hỗ kéo dài trong đời cô sau này.
Chưa kịp buồn lâu thì tới một chuyện xấu hỗ
khác. Báo New York Times đăng bài viết của Keith Bradsher dẫn lời một
viên chức của Bộ Ngoại giao Trung Quốc thuật lại rằng ông Tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng đưa đề nghị sang Bắc Kinh gặp Chủ tịch Tập Cận Bình
nhưng đề nghị này đã bị từ chối.
Một ý nghĩ an ủi cho tôi: may ra giờ này ông
Trọng tuy đang ngồi trong phòng riêng nhưng vẫn lấy tay che mặt như cô
gái tại Hà Nội. Nghĩ tới đó thay vì cười thì tôi lại thở dài, rất dài…

0 comments:
Post a Comment