Tạp ghi Huy Phương
Sunday, May 11, 2014 3:52:39 PM
thứ hai là tôi không có dính tới chính trị.
Cuộc đời tôi chỉ có hát, hát và hát mà thôi!”
(Phát biểu của một danh ca tị nạn cộng sản tại hải ngoại)
Tháng Chín, 2012, Cục Nghệ Thuật Biểu
Diễn CSVN ký giấy phép đồng ý cho ca sĩ Khánh Ly về Việt Nam hát, theo
đó, Khánh Ly sẽ có mặt trong bốn chương trình do Công Ty Giải Trí Ðồng
Dao tổ chức tại ba thành phố lớn: Hà Nội, Ðà Nẵng và Sài Gòn. Dư luận
hải ngoại đã lên tiếng về chuyện về hay không về, thương và ghét, nhưng
rồi như chơi “trò ú tim,” Khánh Ly không về, nhưng không hề nói lý do,
trong đó có phải một phần phải chăng từ nguồn dư luận từ hải ngoại tỏ ra
không đồng tình với chuyện về của cô.
Nhưng năm nay, Khánh Ly đã thực sự về đến Việt
Nam và “hát cho đồng bào mình nghe” như cách nói của ca sĩ Lệ Thu trong
một cuộc phỏng vấn của BBC hồi Tháng Giêng, 2013.
Bênh vực cho bạn “đồng nghiệp” Khánh Ly, Lệ Thu
nói: “Tôi có thể hát được ở Úc, Pháp, Anh, Ðan Mạch thì tại sao tôi
không hát được trên quê hương tôi?” Và Lệ Thu cũng tỏ thái độ rõ ràng
hơn: “Từ khi bắt đầu hát cho tới giờ, thứ nhất là tôi không thích
chính trị, thứ hai là tôi không có dính tới chính trị. Cuộc đời tôi chỉ
có hát, hát và hát mà thôi!”
Tôi nghĩ, khác với Lệ Thu, Khánh Ly chưa bao giờ
phát biểu theo lối này. Cô có thái độ chính trị rõ ràng, đã buồn vui
theo vận nước nổi trôi, với những ngày “nội chiến,” với những đêm “chôn
dầu vượt biển,” thiết tha với “Sài Gòn ơi vĩnh biệt!” với “Ai về xứ
Việt,” và cô đã mặc chiếc áo dài vàng quốc kỳ Việt Nam trên sân khấu hải
ngoại! Cô cũng là người đã từng nói: “Ði thì cùng đi, về thì cũng cùng
về!” Hoặc như là: “Tôi chỉ về khi không còn chế độ cộng sản nữa mà
thôi!”
Cũng như chúng ta biết trong một cuộc phỏng vấn
của tuần báo Việt Weekly trước đây, ông Nguyễn Hoàng Ðoan, chồng của
Khánh Ly, trả lời về nguồn tin “Khánh Ly được trả cát xê $2 triệu để mời
cô về hát,” ông Ðoan đã khẳng định rằng: “Chị không thể nhận lời là
vì, trong 30 năm nay, khán giả hải ngoại là người đã nuôi sống gia đình
anh chị, để anh chị có cơ hội nuôi các con ăn học đâu ra đó. Anh chị
không thể nào quay lưng lại, nhổ nước bọt vào những người quý mến mình,
cưu mang mình...” và “... chị không thể phản bội lại những người hải
ngoại, dù số lượng khán giả hải ngoại rất là nhỏ so với trong nước,
nhưng họ chính là người đã từng nuôi nấng tiếng hát của chị trong 30 năm
nay.”
Nhưng bây giờ Khánh Ly cũng có thể bắt đầu nói
như Lệ Thu và còn tệ hơn thế nữa. Theo báo Giáo Dục Việt Nam ở trong
nước, thì Khánh Ly đã có nhiều phát biểu hoàn toàn trái ngược và phản
bội lại những gì cô đã nói, đấm ngực mình xưng tội “lỗi tại tôi mọi
đàng.”
“Tôi rất hối hận, tôi muốn trong nước quên
đi những lỗi lầm quá khứ của tôi. Tôi chỉ muốn về thăm quê hương như một
người bình thường.”
Khi được hỏi chuyện Khánh Ly tham gia vào các chương trình ca nhạc kháng chiến thời Hoàng Cơ Minh, thì cô nói: “Tôi
tham gia vì ham vui, vì có tiền, chứ chẳng bao giờ tin vào Hoàng Cơ
Minh cả,” và: “Dưới sức ép của các phe nhóm phản động, tôi phải hát cho
các chương trình của họ. Nếu không sẽ bị coi là không xác định lập
trường.”(Báo Giáo Dục Việt Nam, ngày 7 Tháng Tám, 2012)
Và ai bắt Khánh Ly phải nói nặng lời, “vỗ mặt” với những người chưa muốn “về” như cô: “Tôi hy vọng là không phải ước mơ chỉ của riêng tôi mà là ước mơ chung của tất cả những người được gọi là người...”
Tội nghiệp cho Khánh Ly, đã năn nỉ, “hối hận,
muốn trong nước quên đi những lỗi lầm quá khứ” nhưng rõ ràng là Khánh Ly
không biết thân phận mình, may ra cũng chỉ hát được ở Hà Nội, còn Huế
và Sài Gòn thì xin hẹn kiếp khác! Như vậy thì cũng chưa là “bằng chứng
hùng hồn của chính sách đại đoàn kết dân tộc,” như lời nói phấn khởi của
Phạm Duy đâu!
|
|
|
Gừng càng già càng cay
Ca sĩ cáng ngày cảng nhão (*) |
Ðộng lực nào đã làm cho Khánh Ly thay đổi, quay
vòng 180 độ như vậy, nó cũng giống thái độ của Phạm Duy, Nguyễn Cao Kỳ
về nước, cũng tuyên bố quá lời, tỏ ra hối hận về những điều họ đã nói đã
làm trong quá khứ, tệ hơn nữa, là hết lời lên án cộng đồng tị nạn đã
nuôi sống họ một thời gian dài bằng cả tinh thần lẫn vật chất.
Nếu chúng ta đã từng suy nghĩ: “Phạm Duy là thế đó!” thì
cũng đừng nên ngạc nhiên với con người Khánh Ly. Về phía chính quyền
Việt Nam việc này, việc Khánh Ly về, đương nhiên là có lợi cho họ.
Vì tiền thì ai cũng cần, vì nhu cầu đứng trên
sân khấu với một số lượng khán giả lớn lao thì người nghệ sĩ nào cũng mơ
ước, có thể một lần rồi thôi, nhưng như thế cũng làm cho người nghệ sĩ
thỏa mãn ít nhất là một lúc nào đó ở cuối đời khi nhan sắc và giọng hát
đã đi vào những ngày cuối đời. Ngay cả những nhà văn, nhà thơ miền Nam
đã một thời mặc áo lính cũng về nước giới thiệu sách, “giao lưu văn hóa”
thì còn trách gì ai! Cũng không thể nói rằng: “Tôi đã ra mắt sách ở
Sydney, đọc thơ ở Paris, vì sao tôi không thể làm chuyện ấy ở Hà Nội?”
Nhưng liệu Khánh Ly có cần phải nói những lời
hối tiếc và than thở, vì sự thật ở hải ngoại này, ngoài sự hấp dẫn của
đồng đô la màu lục, không có “sức ép của các phe nhóm phản động nào” bắt
Khánh Ly phải lên sân khấu như lời tuyên bố của cô?
Khánh Ly cứ về, nhưng ai bắt Khánh Ly phải lên
giọng kết án nơi chốn mà cô đã dung thân gần 40 năm qua. Không như Phạm
Duy về luôn Việt Nam, cô còn có con đường trở lại nơi đây, mà chắc chắn
không để nương mình nơi tu viện.
Trước Khánh Ly thì Tuấn Ngọc, Lệ Thu, Khánh Hà,
Thanh Tuyền, Ý Lan, Thái Châu, Sơn Tuyền, Ðức Huy, Giao Linh, Phương
Dung, Chế Linh...(danh sách còn dài) đã về hát trong nước. Ca hát cũng
là một cái nghề kiếm sống! Những Chế Linh, Sơn Tuyền thì không nói làm
gì, ngay cả Lệ Thu, dư luận hải ngoại cũng không hề quan tâm, nhưng với
Khánh Ly thì lại khác. Cô đã có chỗ đứng trong lòng người hâm mộ qua một
thời gian dài, từ trong nước ra đến hải ngoại. Phải chăng “thương nhau
lắm thì cắn nhau đau,” chì chiết lắm cũng vì đã quá thương mến, đã là
thần tượng thì phải giữ hình ảnh thần tượng trong lòng những người hâm
mộ.
Chỉ có một điều tích cực là dù sao thì Khánh Ly
và những ca sĩ “trở về xứ Việt” không phải để hát “Dưới bóng cây
Kơ-Nia,” “Tiếng chày trên sóc Bam Bo,” hay “Như có Bác trong ngày vui
đại thắng” mà là những bài hát của một thời thịnh trị, hạnh phúc miền
Nam, mà có thể ngày trước miền Bắc chỉ được nghe lén, và người miền Nam
đã thương đã nhớ từ ngày Sài Gòn thất thủ. Ðó là những thứ mà khán giả
trong nước đang chờ đợi, kể cả những viên chức chính quyền cộng sản như
thứ trưởng Văn Hóa Vương Duy Miên. Nỗi khát khao đó được đánh giá trên
những chiếc vé vào cửa nghe Khánh Ly hát, đắt hơn nghìn lần bữa cơm của
những đứa trẻ mò cua bắt ốc trên cánh đồng Việt Nam!
Tôi chỉ tiếc trong lần về Việt Nam này, trong
lần viếng mộ Trịnh Cộng Sơn, những việc như Khánh Ly rót rượu Cognac lên
thân tượng, tạo dáng để phóng viên Ngoisao.vn chụp ảnh đưa lên Internet
mang đầy kịch tích, không hề có một mảy may xúc động, tình cảm. Gia đình Trịnh Công Sơn cho biết, lần này có nghe chuyện khánh Ly về nhưng không được thăm viếng cũng như không hề liên lạc.
Ðúng là “búa rìu dư luận,” trong nước chê Khánh
Ly là “Danh ca về nước vì... tiền” (Tiền Phong Online), “Ca sĩ Khánh Ly
lại... nhúng chàm” (Việt Báo Online), “Sự tráo trở của Khánh Ly” (GDVN),
hải ngoại thì lên án Khánh Ly là “phản bội.”
Có lẽ Khánh Ly suy nghĩ đã dám sống thật cho
mình, bước qua dư luận, chỉ tiếc là trước sau không như một. Thà cách
đây mươi năm cô đã nói thẳng như Lệ Thu nói hôm nay “thứ nhất tôi không
thích chính trị, thứ hai là tôi không có dính tới chính trị. Cuộc đời
tôi chỉ có hát, hát và hát mà thôi!”
Ngày xưa Ðỗ Mục than thở:
“Thương nữ bất tri vong quốc hận,
Cách giang do xướng Hậu Ðình Hoa!”
Cách giang do xướng Hậu Ðình Hoa!”
Bên kia sông thì quá gần để tiếng hát còn vẳng lại, xa nửa vòng bên kia trái đất thì ai còn nghe. Thôi thì cứ “Hát nữa đi em!”
-------------------
(*) Hình ảnh do Ba Cây Trúc thêm vào bài viết của tác giả

0 comments:
Post a Comment