Comment on Facebook
May 8, 2014 at 3:18am
Nhìn hình ảnh những chiếc tàu Việt Nam bị tàu
Trung Quốc uy hiếp, nhiều người thấy nóng mặt; càng nóng mặt hơn nữa khi
thấy những phản ứng đầy tức giận nhưng đồng thời cũng đầy sự kiềm chế
đến nhẫn nhục của thủy thủ đoàn Việt Nam.
Thật ra, theo tôi, sự kiềm chế tội nghiệp ấy
không có gì đáng trách. Việt Nam không còn chọn lựa nào khác. Đánh nhau
trên biển, Việt Nam không thể có kết quả nào khác ngoài sự bại trận. Ai
cũng biết Việt Nam không phải là đối thủ của Trung Quốc. Trên bộ, còn
chơi trò du kích. Ngoài biển khơi, vũ khí và khoa học kỹ thuật quyết
định tất cả.
Hơn nữa, sự nhịn nhục còn là một chiến thuật cần
thiết về phía Việt Nam: Họ cần có thật nhiều hình ảnh để chứng minh với
thế giới họ chỉ là nạn nhân chứ không phải là nhữnng kẻ khiêu khích như
Trung Quốc tuyên truyền. Tính chất nạn nhân ấy cần một thời gian để tạo
ấn tượng mạnh và sâu đủ để thu hút sự đồng cảm, và từ đó, sự ủng hộ của
quốc tế.
Không nên trách móc nhà cầm quyền Việt Nam trong chiến thuật chịu đựng nhẫn nhục ấy.
Điều đáng trách của họ nằm ở chỗ khác: Dường
như, với họ, chịu đựng nhẫn nhục là một chiến lược chứ không phải là
chiến thuật, nghĩa là có tính lâu dài chứ không phải chỉ tạm thời, trong
một vài ngày hay một vài tuần, vài tháng. Bởi, nếu đặt câu hỏi, sau khi
đóng vai trò nạn nhân ấy rồi, Việt Nam sẽ làm gì? Nổ súng ư? – Thì chắc
chắn cũng sẽ bị đánh giập đầu ngay tức khắc. Chờ đợi quốc tế nhảy vào
giúp đỡ để đương đầu với Trung Quốc ư? Câu trả lời đã hiển nhiên: Sẽ không có ai cả.
Nhìn
lại, người ta dễ dàng nhận ra ngay một sai lầm chiến lược cực kỳ nghiêm
trọng của chính quyền Việt Nam: Lâu nay, hầu như mọi người đều biết âm
mưu thâm độc của Trung Quốc trên Biển Đông nhưng chính quyền Việt Nam
hoàn toàn không có một kế hoạch nào để chuẩn bị và đối phó cả. Thì đành
là họ có mua một số tàu ngầm, tàu thủy và vũ khí của Nga. Nhưng số lượng
những chiến cụ và vũ khí ấy so với Trung Quốc chẳng khác nào kiến chọi
với voi. Điều ai cũng thấy nhưng Việt Nam không hề làm, hoặc nếu làm,
chỉ là giả bộ làm: tìm kiếm đồng minh thực sự có đủ sức để giúp đỡ Việt
Nam trong trận đấu nhau với Trung Quốc. Các nhà lãnh đạo Việt Nam cũng
lăng xăng đi đây đi đó, cũng ký hiệp ước này hiệp ước nọ, nhưng thứ
nhất, chủ yếu với các nước thuộc loại trung, trong đó, không có nước nào
có thể là địch thủ của Trung Quốc cả; thứ hai, quan hệ giữa Việt Nam
với các nước ấy vẫn rất hời hợt, không có nước nào tin cậy và thương yêu
Việt Nam đủ để có thể nhảy ra chia lửa với Việt Nam trong trận chiến
với Trung Quốc cả.
Nhưng dại dột nhất là Việt Nam đã không có đủ
thiện chí để xây dựng một quan hệ tin cậy với Mỹ, nước duy nhất có khả
năng giúp Việt Nam đương đầu với Trung Quốc. Chơi với Mỹ, họ chỉ tính
toán những trò lặt vặt, kiểu bắt dân làm con tin, khi nào Mỹ yêu sách
thì thả vài người rồi lại bắt vài người khác. Trên các phương tiện
truyền thong, thậm chí, trên các diễn đàn chính thức của đảng, thỉnh
thoảng vẫn chửi Mỹ, xem Mỹ như kẻ thù, người đứng đằng sau xúi giục cho
âm mưu “diễn tiến hòa bình”.
Có thể nói, chưa bao giờ Việt Nam cô đơn như
hiện nay. Thời kháng chiến chống Pháp, họ được Trung Quốc giúp đỡ; thời
chiến tranh Nam Bắc, cả Trung Quốc lẫn Liên Xô giúp đỡ; thời chiến tranh
biên giới với Trung Quốc, họ được Liên Xô giúp đỡ. Bây giờ: hoàn toàn
không.
Đó không phải là một thất bại về ngoại giao mà
còn là một thất bại về chiến lược. Hình như không ai thấy, hoặc nếu
thấy, họ cũng mặc kệ không thèm làm.
Chính quyền Việt Nam không những cô đơn trong
quan hệ quốc tế. Họ còn cô đơn trong quan hệ với dân chúng. Suốt bao
nhiêu năm vừa qua, họ thẳng tay trấn áp một cách phũ phàng và tàn bạo
tất cả những người yêu nước lên tiếng cảnh báo nguy cơ xâm lược của
Trung Quốc. Không phải ngẫu nhiên mà dư luận trong nước lâu nay vẫn xem
chính quyền chỉ là một bọn nhu nhược hoặc, gay gắt hơn, bán nước.
Khi, vì sợ Trung Quốc hay vì muốn bênh vực cho
Trung Quốc, họ giang chân đạp thẳng vào mặt những kẻ đi biểu tình chống
Trung Quốc, họ hoàn toàn tự cô lập với nhân dân.
Bây giờ, ở cái thế vừa cô lập với dân chúng
trong nước vừa cô lập với thế giới bên ngoài như vậy, có lẽ chính quyền
Việt Nam không có chọn lựa nào khác ngoài việc giả vờ cứng rắn một hồi,
lại tiếp tục nhẫn nhục chịu đựng để Trung Quốc muốn làm gì trên Biển
Đông thì làm. Mặc kệ. Quyền chức và tài sản của họ vẫn nguyên vẹn.
Kẻ thua trận, cuối cùng, là đất nước và nhân dân.
Lời bàn Duc H. Vu :
Có chứ sao không ! Đó là Thánh Gióng ..... Không tin thì xem lại vieo này của thầy nổ NMT

0 comments:
Post a Comment