Kính Hòa, phóng viên RFA / 2016-02-01
Ban lãnh đạo mới được bầu hôm 28/1/2016 tại đại hội đảng 12, từ trái qua: Trưởng ban tuyên giáo Trung ương Đinh Thế Huynh, Chủ tịch nước Trần Đại Quang, TBT Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân AFP photo
Đại hội đảng cộng sản lần thứ 12 kết thúc, ông Nguyễn Phú Trọng, 72 tuổi được bầu lại làm Tổng bí thư.
Tổng bí thư và buổi họp báo
Tại
buổi họp báo sau khi kết thúc hội nghị, ông nói rằng ông rất bất ngờ và
cảm động khi được các đồng chí tin tưởng giao cho ông trọng trách Tổng
bí thư.
Blogger Lê Tuấn Huy viết rằng Sự "mộc mạc" thật sự từng góp phần giảm uy thế của ông. Nay, sự khiêm nhường giả tạo sẽ góp phần làm mất danh giá của ông.
Người
ta hiểu tại sao Lê Tuấn Huy viết rằng sự khiêm nhường giả tạo, vì những
lời đồn đãi rằng ông Trọng sẽ là Tổng bí thư đã có rất lâu sau khi đã
có sự sắp xếp trong các cuộc họp trung ương đảng trước đó. Ngoài ra việc
ông được đề nghị làm Tổng bí thư cũng đã được các viên chức cao cấp của
đảng đề cập đến trong những ngày đầu tiên đại hội đảng diễn ra. Vì thế
nhiều blogger, trong đó có Lê Tuấn Huy, đã bị bất ngờ khi ông Trọng nói
rằng ông bị bất ngờ.
Còn
sự mộc mạc mà Lê Tuấn Huy nói đến được hiểu là những phát biểu rất trào
lộng, nhưng không hề cố ý của người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam
trong suốt nhiệm kỳ vừa qua của ông.
Sự
mộc mạc đó có khi được xem là sự thành thật như blogger Nguyễn Thị Từ
Huy đánh giá, nhưng có khi lại bị xem là sự kém cỏi thiếu sắc sảo cần
thiết của một nhà lãnh đạo.
Sự
thiếu sắc sảo đó được Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc cho là một tiêu chuẩn mà
người ta chọn lựa Tổng bí thư đảng trong vài chục năm liên tục cho đến
nay. Giải thích lý do đó, Giáo sư Quốc cho rằng khi chọn những người như
vậy thì sẽ tránh được sự thay đổi, một tâm lý phổ biến của giới cộng
sản đang cầm quyền tại Việt Nam. Ông đưa ra dẫn chứng là nhiều đời Tổng
bí thư kế tục nhau là các ông Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, và
nay là ông Nguyễn Phú Trọng để chứng minh điều đó. Giáo sư Quốc viết
tiếp:
Tâm lý sợ thay đổi ấy đi ngược hẳn lại xu hướng chung của lịch sử và
niềm tin chung của mọi người. Việt Nam đang là nước yếu, yếu về cả kinh
tế lẫn chính trị; điều Việt Nam cần nhất, do đó, không phải là giữ
nguyên trạng mà phải thay đổi để tiến bộ. Sự quyết định của Ban Chấp
hành Trung ương, khi coi sự “ổn định” là tiêu chí quan trọng nhất để
chọn lựa người lãnh đạo là một quyết định hoàn toàn sai lầm.
Những
quyết định thay đổi phù hợp với xu thế chung của lịch sử mà Giáo sư
Quốc đề cập chính là phẩm chất của những nhà lãnh đạo có viễn kiến, mà
tác giả Giáp Văn Dương viết trên trang Viet-studies rằng họ khác với
những người cầm quyền chỉ biết những quyền lợi của họ. Trong bài viết đó
Giáp Văn Dương cho rằng cái Việt Nam cần hiện nay là những nhà lãnh
đạo, và tác giả tự hỏi:
Với Việt Nam, câu chuyện về lãnh đạo và cầm quyền là câu chuyện thời
sự. Chúng ta đã từng có nhà lãnh đạo, nhưng chưa bao giờ chúng ta thiếu
các nhà lãnh đạo như hiện giờ. Nhìn đâu cũng chỉ thấy nhà cầm quyền, ở
mọi cấp độ. Câu hỏi đặt ra là: Liệu chúng ta có tiếp tục cần các nhà cầm
quyền? Hiển nhiên là không, chúng ta cần các nhà lãnh đạo chứ không cần
các nhà cầm quyền. Nhưng bằng cách nào để có được các nhà lãnh đạo, và
làm sao để tạo ra một môi trường để cho nhà lãnh đạo xuất hiện và thực
hiện công việc của mình?
Trong
buổi họp báo ông Trọng còn nói rằng đảng của ông đang thực hiện dân chủ
tập trung để điều hành đất nước Việt Nam, và điều đó theo ông là tốt
hơn những nền dân chủ đa nguyên khác.
Cái
nhìn về dân chủ của ông khác với blogger Bùi Quang Vơm viết trên trang
blog Bà Đầm Xòe. Theo blogger này nền dân chủ thực sự là nền dân chủ đa
nguyên và kêu gọi ông Trọng không nên sợ hãi nền dân chủ đó:
Ông sẽ thấy rằng, dân chủ không hề trái với lý tưởng mà có lẽ ông cũng
từng cố gắng bằng cách nào đó đem lại cho người dân. Chỉ có điều cái mà
ông hình dung có thể mới chỉ là một phần của cái chung theo nhận thức
phổ cập.Và Dân chủ sẽ đem lại cho ông vũ khí kiểm soát quyền lực, thông
qua độc lập hoá Luật Pháp và độc lập hóa Tư Pháp. Nếu đã có hai đảng
tranh quyền, thì đương nhiên các công cụ bạo lực sẽ buộc phải đứng ở
trung gian, không thuộc bên nào. Chỉ bắt đầu bằng những việc như vậy,
ông sẽ đem lại cái mà ông, nếu đúng như nhiều người hy vọng, từng thực
tâm cống hiến.
Có hay không cuộc đấu đá quyền lực?
TT Nguyễn Tấn Dũng và TBT Nguyễn Phú Trọng tại Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 12 hôm 25/1/2016. AFP photo |
Song
blogger nhà báo Đoan Trang, trong bài Chính trị xưa và nay, nói rằng sở
dĩ người ta thấy như vậy là nhờ vào thời đại thông tin mà chúng ta đang
sống, chứ việc tranh giành quyền lực thì không hề khác.
Và
theo blogger Viết Từ Sài gòn thì sự đấu đá quyền lực khốc liệt ấy lần
này lại được dàn dựng thành một vở tuồng rất công phu, đến nỗi khán giả,
là số đông dân chúng Việt Nam, theo dõi thời sự qua báo chí chính
thống, không biết đâu là thật đâu là giả, đâu là sự căm ghét và thù hận
đằng sau sân khấu chính trị Việt Nam.
Việc
đấu đá tranh giành quyền lực của đảng cộng sản được Nguyễn Quang Dy,
viết trên trang Viet-Studies rằng cũng giống như ở Trung Quốc, là một
trò chơi cực đoan và bạo liệt, vì họ không từ một thủ đoạn nào để triệt
hạ lẫn nhau.
Trang blog Bauxite Việt Nam của các nhà trí thức phản biện ra tuyên bố về cuộc đấu tranh quyền lực của đảng cộng sản:
Điều
quan trọng hơn, chúng tôi hoàn toàn chưa nhìn thấy ở cuộc đua của ĐCS
một lợi ích tốt đẹp nào sẽ mở ra cho dân cho nước. Cái “nhiều xấu hơn”
cũng như cái “ít xấu hơn” – nếu quả có sự khu biệt ấy – dù cái nào thắng
thì cũng chẳng có triển vọng đưa đến một xu thế dân chủ, giúp đất nước
có cơ thay đổi theo hướng thoát Trung và thoát Cộng, là điều mà mọi
người hằng tâm niệm bấy lâu nay.
Mong đợi trong âu lo
Ông
Nguyễn Quang Dy phân tích cụ thể những hiểm họa mà Việt Nam đang phải
đương đầu trong lúc đảng cộng sản đang tranh giành quyền lực với nhau ở
Hà Nội:
Có lẽ lúc này Việt Nam đang trong tình thế hiểm nghèo nhất (từ sau
chiến tranh lạnh), đứng trước một “hiểm họa kép” rất khó hóa giải. Đó là
hệ quả của suy thoái kinh tế và thể chế (bên trong) đồng thời với đe
dọa chủ quyền (bên ngoài). Nhưng dường như lãnh đạo Việt Nam vẫn đang
lúng túng và nhầm lẫn trong việc tìm lối thoát. Muốn thoát hiểm, để trở
thành một nền kinh tế “rồng bay” tại Đông Á, vấn đề không phải chỉ phụ
thuộc vào lựa chọn lãnh đạo nào (ông X hay ông Y), chọn lối đi nào (TPP
hay “Giấc mộng Trung Hoa), mà còn tùy thuộc vào hệ quả của cuộc chiến
giành quyền lực đang diễn ra tại Hà Nội. Thay đổi lãnh đạo mà không thay
đổi tầm nhìn thì vẫn là bi kịch.
Khi
nhận thấy sự chia rẽ và tranh đấu trong nội bộ đảng cộng sản như vậy,
blogger Kami đề nghị rằng đã đến lúc đảng cộng sản nên phân chia làm hai
với các cương lĩnh, đường lối và chính sách khác nhau để làm cơ sở cho
người dân quyết định lựa chọn người lãnh đạo đất nước. Chứ không thể để
kéo dài tình trạng Đảng CSVN bên ngoài thì nói đoàn kết thống nhất, song
bên trong thì đấu đá tơi bời để tranh giành quyền lực như hiện nay.
Điều mà đã làm cho dân chúng hết sức chán nản, từ đó uy tín của đảng
cũng sẽ xuống thấp đến mức không thể thấp hơn như hiện nay.
Điều
chán nản đó của dân chúng được blogger Song Chi cho là nguyên nhân để
cho trong những ngày diễn ra đại hội đảng nhiều người đã lên tiếng ủng
hộ ông này hay ông kia trong cuộc chiến quyền lực. Song chi cho rằng đám
đông đang mong chờ sự thay đổi, sự mong chờ lớn đến mức mà sử ủng hộ
ông này ông kia của họ trở nên rất ngây thơ và viễn vông. Bà nói rằng
trong sự tuyệt vọng dường như người dân Việt Nam trở nên dễ bị kích động
hơn bằng những hành động ủng hộ phe này hay phe kia trong đảng.
Bà kết luận rằng:
Và một điều mà ai cũng biết, nếu chỉ trông mong, hy vọng vào sự thay
đổi của đảng và nhà nước cộng sản thì chẳng bao giờ sự thay đổi ấy đến,
bởi đối với một đảng cầm quyền đang nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong
tay hàng chục năm nay tha hồ muốn làm gì thì làm, tại sao họ lại phải
nhường bước, chia sẻ quyền lực.
Còn
tác giả Trần Quí Cao cho là nguyên nhân của mọi nguyên nhân trong sự
suy thoái của đất nước Việt Nam hiện nay chính là sự độc tôn chính trị
không muốn chia sẻ quyền lực của đảng cộng sản.
-------
0 comments:
Post a Comment