Friday, February 26, 2016

Đầu độc tâm hồn trẻ em bằng thơ và nhạc: tội ác không thể tha của Tố Hữu và Phong Nhã

Văn hóa là hồn của dân tộc, một dân tộc nếu mất đi văn hóa của chính mình sẽ đi đến chỗ diệt vong cho dù lãnh thổ có còn nguyên vẹn. Để áp đặt sự thống trị theo lý tưởng cộng sản lên dân tộc Việt Nam, Hồ Chí Minh và ĐCSVN ý thức rất rõ việc thủ tiêu văn hóa truyền thống của dân tộc Việt là nhiệm vụ sống còn. Vì thế, họ đã khẳng định: "...Mặt trận văn hóa là một trong ba mặt trận (kinh tế, chính trị, văn hóa) ở đó người cộng sản phải hoạt động; không phải chỉ làm cách mạng chính trị mà còn phải làm cách mạng văn hóa nữa; có lãnh đạo được phong trào văn hóa, đảng mới ảnh hưởng dư luận, việc tuyên truyền của đảng mới có hiệu quả..." (1).

Tất nhiên muốn tuyên truyền, quản lý văn hóa thì cần phải có những người có năng lực chuyên môn vì việc làm này quá sức đối với những kẻ thất học, đần độn như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Đỗ Mười... Bằng những mánh khóe, bổng lộc hay đe dọa, ĐCSVN đã tụ tập được một đám văn, nghệ sĩ không còn sống theo triết lý "nghệ thuật vị nghệ thuật" hay "nghệ thuật vị nhân sinh" mà chuyển sang "nghệ thuật vị đảng cướp". Có thể liệt kê một số kẻ bất lương: về thơ văn là Xuân Diệu, Huy Cận, Tố Hữu, Tế Hanh, Xuân Tâm; về âm nhạc có Nguyễn Văn Thương, Thương Huyền, Phong Nhã, Huy Du... Tộc ác của họ không thua gì những kẻ cầm súng, gươm. Thay vì đâm chém thể xác, thì họ tàn phá tâm hồn con người. Nổi bật nhất là hai ác quỷ Tố Hữu (thi sĩ) và Phong Nhã (nhạc sĩ). Hai kẻ này táng tận lương tâm đầu độc trẻ thơ để thực hiện mưu đồ của cộng sản là tẩy não và đào tạo ra những thế hệ mê muội, cuồng tín chỉ biết còn đảng, còn mình; bỏ mặc dân tình, đất nước.

1. Tố Hữu (1920-2002)

Tên thật là Nguyễn Kim Thành, sinh tại Huế và mất tại Hà Nội. Là nhà thơ cộng sản; đồng thời cũng từng nắm giữ khá nhiều chức vụ quan trọng trong bộ máy lãnh đạo ĐCSVN như ủy viên bộ chính trị, bí thư ban chấp hành trung ương ĐCSVN, phó chủ tịch thứ nhất hội đồng bộ trưởng nước cộng hòa XHCNVN. Đây là một trong những tên bồi bút trơ trẻn và vô liêm sỉ nhất, cuồng cộng sản đến độ mê muội. Thơ của hắn lúc nào cũng như hô khẩu hiệu và luôn sẵn sàng ca ngợi những hung thần cộng sản hàng đầu thế giới như Marx, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Hồ Chí Minh...

Thơ Tố Hữu thuộc loại sắp xếp câu chữ cho có vần điệu nhưng ít lay động tâm hồn người đọc nên không có bài nào được liệt vào danh sách sống mãi với thời gian. Tài năng làm thơ của hắn không được đánh giá cao bởi ngay cả đám đồng chí, đồng rận. Chính Hồ Chí Minh, kẻ được hắn tôn thờ, tung hô suốt cuộc đời cũng chưa bao giờ khen ngợi thơ hắn dù chỉ một câu (2). Nhà thơ cộng sản đồng môn Xuân Sách thì lại chế giễu rằng:

...Từ ấy, tim tôi ngừng tiếng hát
Trông về Việt Bắc, tít mù mây
Nhà càng lộng gió, thơ càng nhạt
Máu ở chiến trường, hoa ở đây... (3)

Người ta biết đến Tố Hữu nhiều nhất qua bài thơ "Đời đời nhớ ông". Trong đó, Tố Hữu đã bày tỏ sự đau lòng, thương tiếc trước cái chết của Stalin, một kẻ chẳng hề dính dáng gì đến hắn, bằng những ý tưởng và từ ngữ điên rồ đến mức khó có thể hình dung nổi. 

..Yêu biết mấy khi con thơ tập nói
Tiếng đầu lòng con gọi Xít ta lin...
Con còn bé dại, con ơi
Mai sau con nhé, đời đời nhớ ông... (4)

Chỉ để khóc than cho một tên ác ma cộng sản ở tận đâu đâu, Tố Hữu sẵn sàng vượt qua cả ranh giới đạo lý luân thường cũng như quy luật cuộc sống để nói nhăng cuội. Một đứa trẻ khi bắt đầu bập bẹ tiếng nói đầu tiên chỉ có thể phát âm những tiếng đơn giản nhất là cha (hoặc mẹ), những người đã gần gũi, chăm sóc, nâng niu nó từ khi mở mắt chào đời. Trí óc của trẻ lúc đó làm sao có thể cảm nhận được hình ảnh của một kẻ lạ huơ, lạ hoắc như Stalin! Hơn nữa, lại khuyên con thơ khi lớn lên phải đời đời nhớ đến một tên cha căng, chú kiết không có quan hệ máu mủ; không có công ơn sinh dưỡng; cũng không có quan hệ ơn nghĩa. Nếu vậy, Tố Hữu là một kẻ "không phải khốn nạn, cũng là thần kinh" (mượn lời của Ngô Bảo Châu).

Một bài thơ xằng bậy có thể tạm cho là hậu quả của một phút nông nổi, bốc đồng nhưng nhiều bài thơ như vậy thì bắt buộc phải kết luận Tố Hữu là một tên cộng sản không hề biết đến tình cảm gia đình thiêng liêng. Dạy cho con cái lo ghi lòng, tạc dạ Stalin chưa đủ, nên hắn tiếp tục sáng tác thêm bài thơ "Tiếng ru" để khuyến khích trẻ hãy vứt bỏ tình cảm thân thuộc. Thay vào đó là thứ tình đồng chí hoang tưởng mà cộng sản thường hô hào:

...Con ong làm mật, yêu hoa 
Con cá bơi yêu nước, con chim ca yêu trời 
Con người muốn sống, con ơi 
Phải yêu đồng chí, yêu người anh em... (5)

Hãy thử hình dung các mối dây liên hệ máu thịt đều bị cắt đứt; công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy, duyên vợ chồng, tình làng xóm... bị xóa bỏ thì xã hội loài người có còn tồn tại được không? Một khi nhân loại đã bị tuyệt diệt thì mỹ từ "đồng chí" ấy để dành cho ai xưng hô? Có chăng chỉ là những âm hồn cộng sản như Tố Hữu không ai cúng kiếng, không nơi nương tựa, lảng vảng khắp nơi tự lải nhải với nhau. Hơn nữa, khi viết bài thơ này, Tố Hữu đã sử dụng một thủ đoạn quen thuộc và rất xấu xa của cộng sản là cố tình lồng ghép và đánh đồng những sự việc thuộc về bản chất của tự nhiên (ong cần hoa để hút mật, cá cần nước để bơi lội) với những lý luận của cộng sản (người muốn sống phải yêu đồng chí!!!). Điều này cũng tương tự như phát biểu của đỉnh cao trí tuệ: "yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội!!!".

Như đã từng nêu ở trên, Hồ Chí Minh dù phải sử dụng những kẻ nịnh bợ, cuồng tín như Tố Hữu nhưng vẫn khinh bỉ hắn như thường. Tuy nhiên, Tố Hữu thuộc dạng người không biết liêm sỉ. Dù bị người khác rẻ rúng nhưng hắn vẫn thành kính, tôn thờ thì không thể hiểu nổi giữa hắn và tên Nguyễn Phú Trọng, đương kim tổng bí thư ĐCSVN: ai lú hơn ai? Chỉ một việc cỏn con như chuyện Hồ Chí Minh đi Liên Xô quay trở về Hà Nội cũng khiến cho Tố Hữu xúc cảm viết nên bài thơ "Cánh chim không mỏi" để bợ đít:

...Hoa ơi, con gái của cha
Cha nâng con nhé, làm hoa mừng người... (6)

Con gái Tố Hữu quả là vô phúc khi sanh ra làm con của một tên quái vật sẵn sàng mang núm ruột của mình đi làm quà chúc mừng cho một kẻ bệnh hoạn, có nhiều sở thích tình dục lệch lạc như Hồ Chí Minh. Tâm hồn người Việt vốn đa cảm, nước Việt không thiếu thi sĩ nhưng phong cách thơ Tố Hữu quả là có một không hai, cổ kim chưa từng ghi nhận có ai điên rồ hơn hắn!

2. Phong Nhã (1924-)

Tên thật là Nguyễn Văn Tường, sinh tại Hà Nam và vẫn chưa chịu chết. Theo những thông tin của báo đảng cho biết: Phong Nhã sáng tác khoảng 250 ca khúc trong đó có hơn 200 ca khúc là viết về đề tài thiếu nhi (7-8). Do đó chúng tung hê tên này là "vua sáng tác thiếu nhi", "ông già thiếu nhi hóa" (9). Thông tin chính thống của cộng sản cũng thổ lộ về cuộc đời và sự nghiệp của hắn:"...Gia nhập Việt Minh từ sớm và được giao nhiệm vụ phụ trách Đội TNTP Hồ Chí Minh nên hầu hết những sáng tác của nhạc sĩ thường mang đậm màu sàu sắc chính trị và có lẽ thế mà nhạc sĩ đã thành công tuyệt đối ở thể loại ca khúc chính ca cho thiếu nhi. Mang màu sắc chính trị rõ nét song ca từ trong các ca khúc thiếu nhi của nhạc sĩ Phong Nhã lại hết sức gần gũi mà vẫn giàu hình tượng; giai điệu không phức tạp, cầu kỳ mà vẫn thể hiện được sự hào hùng, trang nghiêm thôi thúc tinh thần mãnh liệt của các em trong học tập cũng như noi gương các anh hùng thiếu niên dũng cảm, ghi nhớ công ơn của Bác Hồ kính yêu để thực hiện tốt những nhiệm vụ của công dân nhỏ tuổi. Ca khúc của ông thể hiện được các đặc điểm nổi bật, như: Cách đặt vấn đề tài tình, ca khúc của ông luôn lồng ghép tư tưởng cách mạng dân tộc, tinh thần yêu nước mãnh liệt, thấm nhuần tư tưởng của Đảng và Bác Hồ kính yêu nhưng hết sức nhẹ nhàng trong lời ca và giai điệu âm nhạc phù hợp với tất cả các em học sinh TH và THCS trên mọi vùng miền Tổ quốc..." (10).

Qua đoạn trích trên, chúng ta thấy sự nghiệp sáng tác của Phong Nhã có thể gói gọn trong những điểm chính sau: chính trị hóa âm nhạc, đặc biệt là âm nhạc cho thiếu nhi; lồng ghép tư tưởng của ĐCSVN và Hồ Chí Minh vào giai điệu, ca từ; giáo dục các em nhỏ từ tiểu học đến trung học phải ghi nhớ công ơn của Hồ Chí Minh. Sau đây chúng ta sẽ điểm qua một số trích đoạn ca khúc của Phong Nhã để thấy rõ thủ đoạn thâm hiểm này:

- Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên, nhi đồng?... Ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu nhi Việt Nam... (11)

Cùng nhau ta đi lên theo bước đoàn thanh niên đi lên. Cố gắng xứng đáng cháu ngoan Bác Hồ... (12)

Ta noi gương người đi trước, những tấm gương vinh quang của Đảng ta... (13)

Tiến theo lá cờ đội Hồ Chí Minh quang vinh... Tay ta nâng cao tấm chân dung Bác Hồ. Trong tim dâng lên những ước rực rỡ. Khăn quàng đỏ tươi là của bác trao cho mình. Biết bao tự hào đội Hồ Chí Minh quang vinh. Nhớ năm điều của bác ngời ánh sáng. Nhớ những lời di chúc đầy thiêng liêng. Những cháu ngoan bác Hồ nối nghiệp đảng tiên phong... (14)

Em nhớ nhất một chuyện năm xưa, ở miền nam. Một ngày kia bỗng kho xăng giặc cháy tan tành. Ai đã ghi công đầu nơi đây thật liệt oanh. Tuổi mười ba chính tên là Lê Văn Tám. Bó đuốc sống sáng ngời, soi đường cho đội em tiến nhanh...(15)

Nhanh bước nhanh nhi đồng. Theo cờ đỏ sao vàng... Em kính yêu, vâng lời nhớ ơn Bác Hồ... (16)

Ta noi gương người đi trước. Những tấm gương vinh quang của Đảng ta... (17)

Rõ ràng đề tài sáng tạo của Phong Nhã không phong phú, trái ngược với thế giới của trẻ thơ rất đa dạng và hồn nhiên. Quyết định chọn lựa tuổi ngây thơ này làm cảm hứng không phải vì Phong Nhã là người yêu trẻ, ngược lại hắn có những suy nghĩ, mưu đồ rất đen tối. Những trích đoạn trong bảy bài hát cho thấy quanh đi quẩn lại, hắn chỉ hô hào các em nên kính yêu và noi gương Hồ Chí Minh và ĐCSVN. Tố Hữu làm thơ còn Phong Nhã viết nhạc. Mục đích, nhiệm vụ, và thủ đoạn của hai tên này giống hệt nhau dù phương tiện thi hành có khác nhau. Điều này cũng không có gì ngạc nhiên vì chúng đều là những tên lính xung kích trên mặt trận văn hóa của ĐCSVN.

Phong Nhã cố tình mập mờ đánh lận con đen khi ca ngợi Hồ Chí Minh thương yêu thiếu nhi. Hắn sử dụng thủ đoạn kiểu Tố Hữu là xóa bỏ tình cảm ruột thịt khi cho rằng Hồ Chí Minh thương yêu các em nhất trên đời (hơn cả cha mẹ các em). Điều này quá phi lý đến mức không thể thuyết phục được bất kỳ người bình thường nào. Ý đồ hiểm độc của Phong Nhã là muốn dùng âm nhạc gieo vào đầu trẻ thơ tình thương yêu giả dối của Hồ Chí Minh để khiến các em chỉ biết yêu thương tên giặc già này thay vì thờ cha, kính mẹ. Rõ ràng Phong Nhã đã phạm tội ác tày trời là đảo lộn luân thường, phong tục tổ tiên.

Một mưu đồ khác của ĐCSVN được Phong Nhã thực hiện là xóa bỏ truyền thống lịch sử hào hùng của dân tộc để thay bằng lịch sử quang vinh giả hiệu của đảng. Đất nước Việt Nam trải qua hàng ngàn năm dựng nước, giữ nước và mở mang bờ cõi không hề thiếu những tấm gương chói lọi đáng để các em thiếu nhi học tập và noi theo. Tại sao lại dạy cho các em tin tưởng vào anh hùng tưởng tượng Lê Văn Tám, sản phẩm của Trần Huy Liệu? Trần Quốc Toản không phải là anh hùng trẻ tuổi của dân tộc, không xứng đáng bằng Lê Văn Tám hay sao? Bỏ đi người thật, việc thật; thay bằng người giả, việc giả thì ai có thể tin Phong Nhã là nhạc sĩ lương thiện, hết lòng vì thiếu nhi? 

ĐCSVN không hề có tấm gương nào đáng để học tập. Hồ Chí Minh không hề có tư tưởng và tài năng gì. Tất cả những lời y lên giọng rao giảng chỉ là vay mượn hoặc ăn cắp của người khác mà thôi. Khăn quàng đỏ là sản phẩm của cộng sản Liên Xô, cờ đỏ sao vàng là cờ của cộng sản Tàu. Năm điều Hồ Chí Minh dạy cho trẻ thơ không hề nhắc đến chuyện yêu ông bà, cha mẹ, anh chị em. Di chúc của Hồ Chí Minh viết chính tả sai be bét, ý tưởng chẳng có gì siêu việt. Tâm nguyện của một người sắp chết mà chỉ muốn đi gặp những tên trời đánh, thánh đâm ở một đất nước xa lạ; chỉ muốn các đảng cộng sản quốc tế đoàn kết lại thay vì chia rẽ. Nếu vậy làm cháu ngoan của Hồ Chí Minh có gì đáng tự hào? Theo bước đoàn thanh niên có ích lợi gì? Noi gương ĐCSVN để làm chi? Quàng khăn đỏ, giương cao cờ đỏ sao vàng không chứng tỏ là người Việt Nam. Di chúc và năm điều dạy dỗ của Hồ Chí Minh không giúp cho trí tuệ phát triển. Nói tóm lại, những sáng tác của Phong Nhã chỉ là sự bịa đặt, dối trá, nịnh bợ rỗng tuếch. Chúng không hề có một tác dụng tích cực nào cho sự phát triển về trí tuệ và tâm hồn cho trẻ thơ. Phong Nhã cũng chỉ là một tên nhạc nô của ĐCSVN như bao tên khác.

3. Phần kết

Hoạt động nghệ thuật nhằm đem lại những giá trị, nét đẹp tinh thần cho đời sống con người. Thi sĩ và nhạc sĩ thông qua các tác phẩm của mình, vừa để khẳng định tài năng, vừa để hướng xã hội đến cái thiện và sự hoàn mỹ. Thật đáng tiếc! Có những nghệ sĩ không hiểu hay cố tình lờ đi vai trò cao quý của mình, đã tiếp tay với quỷ dữ để đầu độc, mê hoặc nhân sinh. Tố Hữu và Phong Nhã là hai trong số những con rắn độc đó. Tội của chúng càng thêm nặng khi nhắm vào trẻ em là đối tượng thuần khiết, ngây thơ, là chủ nhân tương lai của đất nước.

Bằng những thủ đoạn nham hiểm, có sự tiếp tay và hỗ trợ đắc lực của ĐCSVN và Hồ Chí Minh, chúng đã dùng âm nhạc và thơ ca để đầu độc, tẩy não trẻ em. Tội ác này đã khiến cho nhiều thế hệ sau này có tư tưởng lệch lạc, mê muội, cuồng tín những tên phản tặc, tội đồ dân tộc; coi nhẹ tình cảm gia đình, tình yêu quê hương, đất nước. Trước tình trạng suy đồi đạo đức, lối sống lệch lạc, văn hóa kệch cỡm hiện nay, hai tên vô lại này không thể nào chối bỏ phần trách nhiệm của chúng được. Tố Hữu đã chết và Phong Nhã cũng như ngọn đèn sắp hết dầu chỉ còn leo lét. Dù vậy, một ngày không xa, khi dân tộc ta giành lại quyền làm chủ đất nước từ tay ĐCSVN, bọn bút nô sẽ phải nhận lấy những bản án nghiêm khắc và đích đáng cho những tội ác mà chúng đã gây ra. Tố Hữu và Phong Nhã dù chui lủi dưới địa ngục cũng không thoát được đâu.

26.02.2016


__________________________________________

Chú thích:

















0 comments:

Powered By Blogger