Tôn Nữ Hoàng Hoa
Tôi ít khi
viết về chuyện trong nước nhất là chuyện đấu tranh của các nhà đấu
tranh dân chủ .Không phải tôi không hổ trợ các cuộc đấu tranh trong
nước. Trái lại tôi lạy cả tơi cả nón ngưỡng mộ các ngài. Tuy nhiên, tại
tôi có cái quan niệm không tân thời, không theo kịp thời trang nên không
bao giờ tin bọn Việt Cộng đổi thay để cho mấy ngừơi chống chúng nhảy
lên các cơ quan truyền thông "chửi" chúng . Nếu làm được như vậy thì
dưới lăng kính khách quan Xã Hội Chủ Nghĩa của VC đã có "dân chủ" rồi.??
Nhưng chính cái Xã Hội Chủ Nghĩa là hệ quả của chủ nghĩa Cộng Sản. Một
chủ nghĩa độc tài, gian ác thì làm sao mà có dân chủ được, làm sao mà để
cho dân dứơi cái "mác" đấu tranh chửi chúng?? Dưới quan điễm đó những
màn kịch dân chủ do chúng dàn dựng chỉ là những trò lừa bịp để đi "kịp
thời trang dân chủ " ở nước ngoài mà thôi Bất cứ một cái gì hay nói
thẳng ra bất cứ một "hiện tượng"nào trái với bản chất độc tài điêu ngoa
của bọn VC là tôi nghĩ ngay đến mỗi một chiến thuật tiếp tục lừa bịp
ngụy trang để mị dân hải ngoại hầu bảo vệ Chiến Lược Đảng Cộng Sản của
chúng. Hôm nay đọc bài viết của bà Trần Khải Thanh Thủy một người đấu
tranh chống đảng cộng sản trong nước qua việc bảo vệ dân oan đã được
Đảng Việt Tân cưu mang và chuyển bà ra hải ngoại Trong bài viết "Để Ngỏ"
mới đây của bà , nói về việc bà từ bỏ đảng Việt Tân, bà có dẫn dụ câu
chuyện của con gà mái sống chung với con thỏ đực trong rừng. Gà mái lo
việc nấu ăn giặt giủ còn thỏ đực thì lo vác súng vào rừng đi săn. Trong
khi cơm gần chín gà mái nhảy lên nồi cơm rặn ra một quả trứng cho thỏ
đực về ăn cho ngon miệng. Thỏ đực ăn khen ngon và muốn rặn được trứng
như gà mới hỏi gà cách thức tạo trứng để rặn vào nồi cơm. gà mái cứ thật
thà mà nói là chờ cơm cạn thì nhảy lên nồi cơm mà rặn. Thỏ đực thích
chí thi hành nhưng khi gà mái về ăn thì chịu không nỗi cái trứng của thỏ
đực rặn vào nồi cơm và mửa ói tứ tung. Từ đó gà mái bỏ thỏ đực ra đi.
“Gà mái bỏ thỏ đực ra đi từ nay khu rừng Việt Tân sẽ không còn gà mái đẻ
trứng trong nồi cơm nữa.” Nói về chuyện gà thì ngừơi dân sống dưới xã
hội chủ nghĩa từ 1954 cho đến nay vẫn kỳ vọng có một ngày con gà đẻ
trứng vàng. Nhưng một hôm thấy mất con gà thì hụt hẫng và khủng hoảng
niềm tin trên sự kỳ vọng gà đẻ trứng vàng đã ra đi. Con gà của bà TKTT
là con gà đang "rặn" trứng trong những bửa cơm ngon mà thỏ đực lại muốn
dành lấy để "rặn" ra những quả trứng thối tha làm bà ăn vào mửa mật xanh
mật vàng Bà TKTT muốn ám chỉ nồi cơm là cái nôi bà đang sáng tác những
bài viết theo lý tưởng của bà để chuyễn ra độc giả nhưng đảng Việt Tân
lại bắt thỏ đực vào rặn những bài thối tha mà khi đọc xong thì mửa mật
xanh mật vàng thê thảm vì thế bà bỏ ra đi. Trong khi đó ông Hoàng Thế
Dân Đại diện Cơ sở Đảng Việt Tân/Bắc California. ra thông cáo “đã phải
áp dụng một biện pháp kỷ luật đối với bà.” hay nói một cách khác Đảng
Việt Tân khai trừ bà vì bà không bảo mật và không có "đức tính" bảo mật
cho đảng . Trong thế gian Thỏ là một con vật tượng trưng cho sự nói láo
, bịp bơm đứng sau chú cuội và Hồ Chí Minh. Thỏ nỗi tiếng bịp qua vụ
kháng chiến ma qua hành vi bắt tay với VC trên cương lĩnh ngụy trang
Canh Tân trước mới cách mạng sau. Bà TKTT khi đến Mỹ tuyên bố là thành
viên của đảng Việt Tân và với một lòng tin cùng nỗi dấu yêu là "Đảng" đã
cưu mang và xuất cảng bà ra nước ngoài có nơi ăn chốn ở và có màn trình
diễn trịnh trọng đàng hoàng. Vì thế bà đã không được ngừơi dân hải
ngoại welcome bà nồng nàn như khi bà còn đang ở trong nước. Từ gia đình
(ngừơi anh rễ ở Houston) đến bạn bè và cộng sự đều nhạt phai với sự hiện
diện của bà ở Hải ngoại. Vậy mà bà không bao giờ đặt câu hỏi tại sao
hay sao?? Như người anh rễ của bà cho biết Việt Tân là em VC tức thì bà
đã tỏ ra giận hờn như chính mình bị xúc phạm. Có phải là bà TKTT không
biết gì về sự chống đối của ngừơi Việt tại hải ngoại đối với Việt Tân
hay là tại vì bà đang chịu ơn chu toàn nơi ăn chốn ở tại hải ngoại do
đảng Việt Tân chu cấp cho bà mà bà làm như không biết dư luận tẩy chay
của đồng bào ở hải ngoại về mục tiêu của đảng VT là "bắt tay với VC" để
xây dựng đất nước trước rồi mới làm cách mạng sau. Còn trong nứơc với
một mạng lưới công an trùng trùng điệp điệp giăng mắc mọi nơi theo chân
mọi người dân khắp chốn và hể có một biến động nào nho nhỏ thì chúng
phong tỏa và cấm cảng dân bứơc vào cho đến khi chúng thủ tiêu hay khủng
bố xong những tư tưởng phản đảng chống chế độ đang nức mầm. Bà là một
tay chống VC nỗi tiếng mà bà lại được Việt Tân bảo lãnh cho ra khỏi nước
thì những ai đã từng sống dứơi chế độ độc tài đảng trị của đảng csVN họ
sẽ đặt câu hỏi là công tác của bà là gì? Họ không tin bà dễ dàng như bà
tưởng. Ấy vậy mà không thấy bà lấy đó làm buồn lòng trong khi cái nôi
của bà chỉ bị thay vào đó cái trứng thỏ thì bà uất hận giận hờn như bị
lừa đảo? Sống dứơi Xã Hội Chủ Nghĩa của VC bà dư hiểu nếu Việt Tân không
là công cụ của VC thì dễ gì VC lại cho VT xuất cảng những “nhà đấu
tranh trong nứơc” ra hải ngoại và bà là trường hợp thứ mười mấy chứ
không phải là trường hợp duy nhất. Ấy vậy mà có khi nào bà suy nghĩ và
"động nảo" là tại sao Đảng Việt Tân lại có được "đặc ân" đó của VC không
?? Thêm một chuyện khác là khi con gái bà cho biết là Việt Tân đã block
Password của bà không cho bà vào trang mạng của nội bộ nữa là bởi bà đã
tố cáo Việt Tân dâng tên tuổi anh em trong nước theo đảng VT cho VC tức
là bà đã phạm vào điều cấm kỵ bưng bít của đảng Việt Tân trên công tác
làm công cụ cho VC. Do đó, bà đã viết :(trích) "Mẹ phải hỏi chú Nhân ấy,
chắc chắn Việt Tân xóa password của mẹ rồi, mẹ không vào được diễn đàn
nội bộ nữa đâu. Chưa khi nào mình cảm thấy bị xúc phạm như thế, cho dù
mời người ta đến, có vấn đề về mặt quan điểm, nhận thức khác nhau thì
cũng phải tuyên bố lý do, trước khi tống người ta ra khỏi cửa và đóng
sập cánh cửa lại sau lưng chứ? Cách hành xử của Việt Tân sao lại hèn hạ,
bất lịch sự như vậy? Không lẽ câu nói của tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng có
chứa một phần sự thực trong đó: “Việt Tân là một đảng vô văn hóa”??? Có
lẽ trên mảnh đất tự do dân chủ ngập tràn này, cách hành xử như vậy chỉ
có một, độc đoán, hống hách, chuyên quyền.” Ở Mỹ khi một nhân viên bị sa
thải thì ngay tức khắc password của họ bị delete để bảo mật cho công
ty. Đó là chuyện bình thường, không nên quá xúc động. Nhưng theo sự diễn
tả trên của bà thì cho thấy: Một là bà tự cho mình có một vị trí quá
cao trong đảng Việt Tân trong khi VT chỉ xem bà là công cụ và đó đã cho
bà ý nghĩ rằng VT đã dám xúc phạm bà. Cũng cần cho bà biết thêm để bà
khỏi xúc động trầm trọng có thể bị bịnh là cái trứng thỏ đã làm bà mửa
mật xanh mật vàng đó thì cũng đã từng làm không biết bao nhiêu gia đình
người dân ở hải ngoại vì lầm lẫn khi nếm thử cho biết cái mùi vị của cái
trứng thỏ đó mà cũng đã ói mửa bịnh hoạn thâm chí cũng đã làm mất mạng
họ . Nói tóm lại, là tôi thực tình chưa biết nguyên nhân đích thực nào
bà đã từ bỏ đảng Việt Tân hay chỉ là một phần trình diễn trong một vở
kịch dài . Nhưng trên tư cách người dân tỵ nạn cs không đảng phái xin
chào mừng bà đã về đã về với sự thật. Chính ý thức sự thật mới là cơ bản
nền tảng của nhân bản của dân tộc, về với tinh thần lý tưởng quốc gia
không nhân danh một chủ nghĩa nào để góp một bàn tay vào công cuộc đấu
tranh chống csVN trên nguyện vọng giãi thể chủ nghĩa cộng sản tại quê
nhà. Còn riêng với chuyện con gà và thằng thỏ đực : Đây không phải lỗi
con gà bỏ rừng ra đi và cũng không phải lỗi của con thỏ rặn trứng bậy bạ
. Con gà đồng loại với con thỏ đực. Vì thế con gà không ý thức được bất
cứ động vật nào là giống đực thì không đẻ trứng được.
Thỏ đực cùng gà mái
Sống chung trong khu rừng
Tình bạn rất trong sáng
Thắm thiết đến vô cùng
Sống chung trong khu rừng
Tình bạn rất trong sáng
Thắm thiết đến vô cùng
Cái lỗi là tại con người có ý thức biết
giống đực không đẻ trứng mà cứ ăn nhào vào ăn trứng "bịp". Trong một bài
viết với nhan đề "cái Lỗi Không Thật" của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh có
câu :
(trích) Dù bà
Thanh Thủy có lầm lẫn vì "theo" Việt Tân, thì sự lầm lẫn của bà cũng vẫn
nhẹ hơn sự lầm lẫn của hàng triệu người Việt hải ngoại, cho đến giờ này
vẫn chấp nhận sự hiện diện của Việt Tân" Chúng tôi xin mượn câu viết trên của nhà báo Nguyễn Đạt Thịnh để kết thúc bài viết này.
(Tôn Nữ Hoàng Hoa13/1/2013
Cái tội Không Thật
Một ông chủ doanh
nghiệp loan báo cho nhân viên biết doanh nghiệp thua lỗ, phải đóng cửa;
tin ông nói ra dĩ nhiên là một tin không vui, nhưng vẫn chuyên chở sự
thật giúp công nhân làm việc với ông biết tình trạng thất nghiệp của
mình để tự mưu cầu một lối thoát cho họ.
Nhưng nếu ông nói thêm là một tháng sau, doanh nghiệp sẽ có cơ tái hoạt động nhờ một khoản tài trợ của chính phủ, mà tin này lại không thật thì ông đã lừa dối những người tin tưởng ông. Ông phạm vào tội không thật, cái tội mà phó đề đốc Hoàng cơ Minh đã phạm.
Mười năm, 15 năm trước, hay lâu hơn nữa, tôi viết bài chỉ trích mặt trận kháng chiến phục quốc của ông Minh, chỉ trích một việc làm không thật, một xảo thuật hào nhoáng, vẽ ra để thỏa mãn thèm khát phục quốc của người Việt hải ngoại, hầu gom góp và bỏ túi tiền họ ủng hộ một nỗ lực kháng chiến mà họ mong thành hình.
Tôi không nhớ, mà cũng không muốn nhớ lại trang sử tuy ngắn ngủi, nhưng vô cùng nhục nhã và tai hại trong cuộc đấu tranh chống Cộng của người Việt hải ngoại.
Một số những bài báo đó đăng trên tờ Việt Nam Hải Ngoại của anh Đinh Thạch Bích, một số khác đăng trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong, và sau này trên tờ Sài Gòn Nhỏ, do cô Hoàng Dược Thảo làm chủ bút.
Đa số những "tội" mà tôi lôi ra để chỉ trích ông Phó Đề Đốc Minh là tội "không thật", Mặt Trận Kháng Chiến bịa đặt ra để lừa gạt, quyên tiền của đồng bào hải ngoại.
Một thí dụ: Mặt Trận loan tin tấn công và chiếm đóng quận lỵ Thiện Ngôn nguyên một đêm, mở kho gạo của Việt Cộng phát cho đồng bào trong quận, rồi sáng hôm sau rút trở vào rừng già Tây Ninh.
Tôi đùa bỡn thách ông Minh tìm ra quận Thiện Ngôn trên bản đồ Việt Nam, vì thật tế chỉ có đồn Địa Phương Quân Thiện Ngôn, nằm trên tỉnh lộ 22 (?) từ Tây Ninh ra biên giới Miên. Chiến công chiêm bao chiếm "quận Thiện Ngôn" mua được một tiếng cười chua chát của độc giả.
Một thí dụ khác về những chiến khu, những đơn vị kháng chiến tưởng tượng chỉ được "vẽ" trên giấy, nhưng chiến khu nào, đơn vị nào cũng mang danh số tổng cộng thành 9 nút. Có lẽ từ ngày còn mang lon, đội mão, ông Đề Đốc nhà mình cũng thích "cờ bịch" (tiếng riêng của anh Văn Quang).
Chiến khu "quốc nội" là chỗ dưỡng quân của các đơn vị sau một thời gian tung hoành hoạt động, tấn công địch; có lần, theo tin đặc biệt của Mặt Trận, một đơn vị kháng chiến bị địch đánh tan, một số chiến sĩ HCM (đừng lầm là Hồ Chí Minh) lạc đơn vị.
Trong số này một chiến sĩ có sáng kiến nằm giữa đường để đơn vị di chuyển qua, "khám phá" ra anh; sáng kiến còn "cao siêu" thêm một bậc nữa là, để khỏi mất súng, anh đem khẩu súng dấu sau lưng, nằm đè lên để địch không biết súng anh dấu đâu.
Câu chuyện nhiều tính hài hước được chủ tịch HCM trịnh trọng kể lại trên một sân khấu Quận Cam, trong dịp đồng bào hải ngoại linh đình đón ông từ chiến khi quốc nội trở về. Ông ca ngợi anh chiến sĩ Mặt Trận chấp nhận đau lưng, vì bị súng cấn vào lưng, nhưng cương quyết bảo vệ vũ khí, không đổi thế nằm.
Tôi viết bài, hỏi đùa ông là trong giả thuyết một đơn vị địch di chuyển đến gần, thì anh chiến sĩ Khiến Chán của ông có đổi thế nằm không, hay sẽ tác xạ giết địch trong thế bắn nằm ngửa?
Thí dụ thứ ba: nhà văn Hải Bằng điện thoại hỏi tôi, "anh coi hình 'vá cờ' chưa? Bà xã em ngồi làm mẫu cho anh Nguyễn Ngọc Hạnh chụp đó." Tôi chưng hửng vì Mặt Trận đang bán hình chị Hải Bằng với lời giải thích chị là góa phụ của một chiến sĩ bị địch bắn tử thương trong nỗ lực cuối cùng, trèo lên cột cờ để đem quốc kỳ xuống, ấp ủ dấu kín trước phút mất nước."
Cũng như những câu chuyện bịa đặt khác, tôi vừa kể ở đoạn trên, ban lãnh đạo tối cao của Mặt Trận tỏ ra thiếu tưởng tượng; trong những bài viết chỉ trích những lường gạt đó, tôi nêu lên đặc tính thiếu tưởng tượng của họ.
Tôi hỏi họ, "nếu họ phát gạo lấy từ kho "quận" Thiện Ngôn cho cư dân trong quận và bị một cư dân từ chối không muốn khiêng bao gạo về nhà, vì anh không muốn, ngày hôm sau, khi Việt Cộng trở lại 'quận', bắt anh khiêng bao gạo trả trở về kho của chúng, thì Mặt Trận sẽ trả lời như thế nào với anh nông dân này."
Trường hợp anh chiến sĩ đương cự với địch trong thế bắn nằm ... ngửa, tôi hỏi đề đốc Minh, bề nào câu chuyện cũng chỉ là giả tưởng, sao đề đốc không bảo anh chiến sĩ Kháng Chiến, dấu khẩu súng vào bìa rừng, rồi tay không, anh ra giữa đường nằm -nằm ngửa, nằm xấp, hay nằm nghiêng cũng được- chờ được đơn vị dắt trở về chiến khu.
Tôi kể lại những chuyện này để xin anh Ngô Kỷ, và cô Hoàng Dược Thảo nhẹ tay với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, vì phiên tòa dư luận không thể không xét đến "nghi vấn" bà Thanh Thủy bị Việt Tân lừa. Là tổ chức thối thân của Mặt Trận, Việt Tân bây giờ phải có nhiều thủ đoạn lừa gạt tinh vi hơn Mặt Trận ngày xưa nhiều lắm.
Nếu ngày xưa, vài trăm ngàn đồng bào hải ngoại đã bị những câu chuyện nỡm "thế bắn nằm ngửa" và "kho gạo quận Thiện Ngôn" lừa bạc triệu để tài trợ một hệ thống hàng phở, thì trường hợp bà Thanh Thủy bị lừa càng khả tín hơn: ở trong nước, tin tức bị bưng bít, bà không thể nào biết nghi vấn Việt Tân là cánh tay nối dài của Vẹm.
Dù bà Thanh Thủy có lầm lẫn vì "theo" Việt Tân, thì sự lầm lẫn của bà cũng vẫn nhẹ hơn sự lầm lẫn của hàng triệu người Việt hải ngoại, cho đến giờ này vẫn chấp nhận sự hiện diện của Việt Tân, tổ chức thối thân Mặt Trận Hoàng Cơ Minh.
Chán ghét Việt Tân đến mức không thèm ngó ngàng gì đến nó, để mặc nó nói dối, lừa gạt vô tội vạ, chính chúng ta đã đồng lõa với tội "không thật".
Việt Tân là một sản phẩm quốc ngoại, như một số sản phẩm nằm vùng khác, Việt Cộng đã gài được vào sinh hoạt của chúng ta. Dung dưỡng nó, chúng ta có lỗi nhiều hơn bà Thanh Thủy, một nạn nhân của nó.
Nguyễn Đạt Thịnh
Nhưng nếu ông nói thêm là một tháng sau, doanh nghiệp sẽ có cơ tái hoạt động nhờ một khoản tài trợ của chính phủ, mà tin này lại không thật thì ông đã lừa dối những người tin tưởng ông. Ông phạm vào tội không thật, cái tội mà phó đề đốc Hoàng cơ Minh đã phạm.
Mười năm, 15 năm trước, hay lâu hơn nữa, tôi viết bài chỉ trích mặt trận kháng chiến phục quốc của ông Minh, chỉ trích một việc làm không thật, một xảo thuật hào nhoáng, vẽ ra để thỏa mãn thèm khát phục quốc của người Việt hải ngoại, hầu gom góp và bỏ túi tiền họ ủng hộ một nỗ lực kháng chiến mà họ mong thành hình.
Tôi không nhớ, mà cũng không muốn nhớ lại trang sử tuy ngắn ngủi, nhưng vô cùng nhục nhã và tai hại trong cuộc đấu tranh chống Cộng của người Việt hải ngoại.
Một số những bài báo đó đăng trên tờ Việt Nam Hải Ngoại của anh Đinh Thạch Bích, một số khác đăng trên tờ Văn Nghệ Tiền Phong, và sau này trên tờ Sài Gòn Nhỏ, do cô Hoàng Dược Thảo làm chủ bút.
Đa số những "tội" mà tôi lôi ra để chỉ trích ông Phó Đề Đốc Minh là tội "không thật", Mặt Trận Kháng Chiến bịa đặt ra để lừa gạt, quyên tiền của đồng bào hải ngoại.
Một thí dụ: Mặt Trận loan tin tấn công và chiếm đóng quận lỵ Thiện Ngôn nguyên một đêm, mở kho gạo của Việt Cộng phát cho đồng bào trong quận, rồi sáng hôm sau rút trở vào rừng già Tây Ninh.
Tôi đùa bỡn thách ông Minh tìm ra quận Thiện Ngôn trên bản đồ Việt Nam, vì thật tế chỉ có đồn Địa Phương Quân Thiện Ngôn, nằm trên tỉnh lộ 22 (?) từ Tây Ninh ra biên giới Miên. Chiến công chiêm bao chiếm "quận Thiện Ngôn" mua được một tiếng cười chua chát của độc giả.
Một thí dụ khác về những chiến khu, những đơn vị kháng chiến tưởng tượng chỉ được "vẽ" trên giấy, nhưng chiến khu nào, đơn vị nào cũng mang danh số tổng cộng thành 9 nút. Có lẽ từ ngày còn mang lon, đội mão, ông Đề Đốc nhà mình cũng thích "cờ bịch" (tiếng riêng của anh Văn Quang).
Chiến khu "quốc nội" là chỗ dưỡng quân của các đơn vị sau một thời gian tung hoành hoạt động, tấn công địch; có lần, theo tin đặc biệt của Mặt Trận, một đơn vị kháng chiến bị địch đánh tan, một số chiến sĩ HCM (đừng lầm là Hồ Chí Minh) lạc đơn vị.
Trong số này một chiến sĩ có sáng kiến nằm giữa đường để đơn vị di chuyển qua, "khám phá" ra anh; sáng kiến còn "cao siêu" thêm một bậc nữa là, để khỏi mất súng, anh đem khẩu súng dấu sau lưng, nằm đè lên để địch không biết súng anh dấu đâu.
Câu chuyện nhiều tính hài hước được chủ tịch HCM trịnh trọng kể lại trên một sân khấu Quận Cam, trong dịp đồng bào hải ngoại linh đình đón ông từ chiến khi quốc nội trở về. Ông ca ngợi anh chiến sĩ Mặt Trận chấp nhận đau lưng, vì bị súng cấn vào lưng, nhưng cương quyết bảo vệ vũ khí, không đổi thế nằm.
Tôi viết bài, hỏi đùa ông là trong giả thuyết một đơn vị địch di chuyển đến gần, thì anh chiến sĩ Khiến Chán của ông có đổi thế nằm không, hay sẽ tác xạ giết địch trong thế bắn nằm ngửa?
Thí dụ thứ ba: nhà văn Hải Bằng điện thoại hỏi tôi, "anh coi hình 'vá cờ' chưa? Bà xã em ngồi làm mẫu cho anh Nguyễn Ngọc Hạnh chụp đó." Tôi chưng hửng vì Mặt Trận đang bán hình chị Hải Bằng với lời giải thích chị là góa phụ của một chiến sĩ bị địch bắn tử thương trong nỗ lực cuối cùng, trèo lên cột cờ để đem quốc kỳ xuống, ấp ủ dấu kín trước phút mất nước."
Cũng như những câu chuyện bịa đặt khác, tôi vừa kể ở đoạn trên, ban lãnh đạo tối cao của Mặt Trận tỏ ra thiếu tưởng tượng; trong những bài viết chỉ trích những lường gạt đó, tôi nêu lên đặc tính thiếu tưởng tượng của họ.
Tôi hỏi họ, "nếu họ phát gạo lấy từ kho "quận" Thiện Ngôn cho cư dân trong quận và bị một cư dân từ chối không muốn khiêng bao gạo về nhà, vì anh không muốn, ngày hôm sau, khi Việt Cộng trở lại 'quận', bắt anh khiêng bao gạo trả trở về kho của chúng, thì Mặt Trận sẽ trả lời như thế nào với anh nông dân này."
Trường hợp anh chiến sĩ đương cự với địch trong thế bắn nằm ... ngửa, tôi hỏi đề đốc Minh, bề nào câu chuyện cũng chỉ là giả tưởng, sao đề đốc không bảo anh chiến sĩ Kháng Chiến, dấu khẩu súng vào bìa rừng, rồi tay không, anh ra giữa đường nằm -nằm ngửa, nằm xấp, hay nằm nghiêng cũng được- chờ được đơn vị dắt trở về chiến khu.
Tôi kể lại những chuyện này để xin anh Ngô Kỷ, và cô Hoàng Dược Thảo nhẹ tay với nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, vì phiên tòa dư luận không thể không xét đến "nghi vấn" bà Thanh Thủy bị Việt Tân lừa. Là tổ chức thối thân của Mặt Trận, Việt Tân bây giờ phải có nhiều thủ đoạn lừa gạt tinh vi hơn Mặt Trận ngày xưa nhiều lắm.
Nếu ngày xưa, vài trăm ngàn đồng bào hải ngoại đã bị những câu chuyện nỡm "thế bắn nằm ngửa" và "kho gạo quận Thiện Ngôn" lừa bạc triệu để tài trợ một hệ thống hàng phở, thì trường hợp bà Thanh Thủy bị lừa càng khả tín hơn: ở trong nước, tin tức bị bưng bít, bà không thể nào biết nghi vấn Việt Tân là cánh tay nối dài của Vẹm.
Dù bà Thanh Thủy có lầm lẫn vì "theo" Việt Tân, thì sự lầm lẫn của bà cũng vẫn nhẹ hơn sự lầm lẫn của hàng triệu người Việt hải ngoại, cho đến giờ này vẫn chấp nhận sự hiện diện của Việt Tân, tổ chức thối thân Mặt Trận Hoàng Cơ Minh.
Chán ghét Việt Tân đến mức không thèm ngó ngàng gì đến nó, để mặc nó nói dối, lừa gạt vô tội vạ, chính chúng ta đã đồng lõa với tội "không thật".
Việt Tân là một sản phẩm quốc ngoại, như một số sản phẩm nằm vùng khác, Việt Cộng đã gài được vào sinh hoạt của chúng ta. Dung dưỡng nó, chúng ta có lỗi nhiều hơn bà Thanh Thủy, một nạn nhân của nó.

0 comments:
Post a Comment