Thêm một đảng viên trẻ tuổi công khai tuyên bố rời khỏi hàng ngũ của Đảng Cộng Sản VN.

Photo courtesy of nguyenxuandien's blog Anh Nguyễn Chí Đức (áo carô cam, bìa phải) đang trò chuyện cùng bạn bè.
Đó là anh Nguyễn Chí Đức, người nổi tiếng vì bị công an
Hà Nội đạp vào mặt khi đi biểu tình chống Trung Quốc vào năm ngoái. Mặc
Lâm phỏng vấn anh để tìm hiểu thêm căn nguyên khiến anh từ bỏ lý tưởng
mà anh theo từ bấy lâu nay. Trước tiên anh cho biết:
Anh Nguyễn Chí Đức : Tôi phải đính
chính đối với RFA là tôi không phải từ bỏ đảng mà chỉ xin ra khỏi đảng
thôi. Trước khi mình vào thì mình có làm đơn, bây giờ mình cũng đúng thủ
tục thì mình xin ra. Nhưng mà trước khi ra thì tuần trước chi bộ cũng
làm việc với tôi để hỏi thăm tôi nguyện vọng về một vấn đề khác, nhân
tiện tôi cũng trình bày là tôi muốn ra khỏi đảng. Tôi cũng trình bày sơ
lược quan điểm của tôi tại sao tôi lại ra khỏi đảng mà trong khi đang
yên lành lại xin ra.
Tôi cũng xin trình bày với quý đài RFA rằng đó là một
quá trình dài của tôi chứ không đơn thuần là một quyết định nhất thời,
mà điều chắc chắn là không phải do bất mãn vì công việc hay vì một xích
mích nào cả. Tôi vẫn đi làm bình thường, mà thậm chí công việc và sự
nghiệp của tôi nó còn thăng tiến hơn. Không đi biểu tình thì sự nghiệp
còn thăng tiến hơn, nhưng tất cả là do tư tưởng ban đầu của tôi.
Trước đây trong trường đại học, lúc tuổi còn thanh niên
mình thích hoạt động sôi nổi, phong trào. Mục tiêu của tôi là muốn cổ vũ
thanh niên sống mạnh mẽ hơn, biết yêu thương mọi người hơn, không chỉ
trong nội bộ mình mà đối với cả đồng bào của mình.
Mình thấy nếu mình muốn làm việc đó thì phải ra khỏi
đảng thôi vì nếu mình ở trong tổ chức đảng cộng sản thì không làm được
những việc mình mong muốn. Tại vì trong tổ chức đảng cộng sản có những
ràng buộc bởi luật lệ, điều lệ. Kỷ luật mà! Mình theo tổ chức nào thì
phải theo kỷ luật đấy. Mình có cảm giác là mình không hợp thì mình xin
ra thôi.
Đó là một quá trình dài của tôi chứ không đơn thuần là một quyết định nhất thời, mà điều chắc chắn là không phải do bất mãn vì công việc hay vì một xích mích nào cả.
Anh Nguyễn Chí Đức
Mặc Lâm : Thưa anh Nguyễn Chí Đức,
dư luận trên mạng – đặc biệt là facebook- cho rằng một trong những
nguyên nhân khiến anh ra khỏi đảng là do bị cấm đoán biểu tình chống
Trung Quốc, anh nghĩ sao về những suy đoán này?
Nguyễn Chí Đức : Sự kiện mà mọi người
biết tôi về chuyện biểu tình chống Trung Quốc thì nó cũng chỉ là một
phần của người Việt Nam, bất cứ ai có máu dân tộc mạnh mẽ thì phải xuống
đường thôi! Không hẳn là một cái gì to tát hay là một cái gì ghê gớm.
Thật sự tôi rất buồn là vì sao?
Trong những cuộc biểu tình năm 2012 rất ít người Việt
Nam xuống đường. Đó là cái đau lòng nhất của tôi. Những lúc như vậy đáng
lẽ phải hàng trăm nghìn người xuống đường cơ. Như người dân Hồng Kông
vừa rồi họ phản đối chính quyền trung ương Cộng sản Tàu về chuyện giáo
dục đấy! Hàng bao nhiêu là học sinh của dân Hồng Kông xuống đường, trong
khi đó Việt Nam bị Trung Quốc lăm le xâm lược mà tinh thần dân tộc Việt
Nam lại rất yếu đuối. Đó là điều mà tôi thấy rất là buồn. Chả vui gì cả
tại vì thấy trên thực tế bao nhiêu cuộc biểu tình vẫn chỉ từng ấy con
người.
Rất là buồn! Mình sống ở thành phố Hà Nội đây thấy dân
chúng rất thờ ơ họ chỉ lo chụp giựt, phải nói là sống rất tạm bợ. Kinh
tế phát triển thì có thay đổi nhưng mà đời sống tâm hồn có cái gì đó nó
xao lãng văn hóa dân tộc. Chẳng hạn bây giờ xã hội sống xô bồ chụp giựt,
rất khác cách đây 20 năm. Cách đây 20 năm ngày xưa mình thấy tình
nghĩa, có cái gì đấy rất mạnh mẽ và cuộc sống thật thà, còn bây giờ
nhiều cái bị xao lãng. Chính quyền phải ý thức về điều đấy.
Vì sao?

Anh Nguyễn Chí Đức. Photo courtesy of nguyenxuandien’sblog
Nguyễn Chí Đức : Nếu người ở xa, ở hải
ngoại thì không nói đâu, còn nếu ý kiến đó là từ những người biểu tình
mà hiểu thế thì chứng tỏ là họ vẫn chưa hiểu hết về tôi.
Kể cả bây giờ tôi không làm đơn ra khỏi đảng thì tôi vẫn
thăng tiến, tại vì mối quan hệ của gia đình tôi có hơi khác tí nên tôi
vẫn yên ổn, chả sao cả, kể cả viết blog cũng chả sao. Nhưng mà điều thôi
thúc của tôi, căn cốt của tôi là người hoạt động trong đoàn thanh niên.
Tôi cũng 36 tuổi rồi mà chả giúp được. Mình vào đảng vì mình nghĩ lý
tưởng cộng sản sẽ thúc đẩy tinh thần dân tộc, làm cho đất nước Việt Nam
hùng mạnh hơn, cũng như là làm cho mọi vấn đề xã hội nó tốt hơn, nhưng
mình thấy có nhiều cái bất cập, chứ không phải vì những chuyện cá nhân
đâu.
Lúc đầu tôi còn khuyên công an là đừng để vụ này làm ầm
ra không hay. Tôi đã tiên liệu trước rồi nhưng mà về sau chẳng qua là họ
làm tôi ức chế là họ đổi sự việc mà tôi đang là nạn nhân thành kẻ chống
người thi hành công vụ, thành ra tôi bị ức chế. Cái cú đạp ấy đối với
tôi nó chả quan trọng gì cả, nhưng mà cũng là một biến cố thúc đẩy nhanh
hơn quá trình mà tôi từ giã đảng mà thôi. Không phải từ bỏ, vì nói từ
bỏ thì cũng hơi quá. Ít ra mình cũng làm đúng theo tổ chức là xin ra.
Mặc Lâm : Xin được hỏi anh thêm một
câu nữa. Liệu việc từ giã đảng có gây khó khăn cho anh trong việc làm
ăn cũng như sinh hoạt tại địa phương mà anh cư ngụ hay không và anh đã
tiên đoán là sẽ phải đối phó với vấn đề này như thế nào?
Cái cú đạp ấy đối với tôi nó chả quan trọng gì cả, nhưng mà cũng là một biến cố thúc đẩy nhanh hơn quá trình mà tôi từ giã đảng mà thôi.
Anh Nguyễn Chí Đức
Nguyễn Chí Đức : Cái đấy thì tôi cũng
chả để ý, nhưng mà căn bản thì tôi đã nói với tổ chức đảng là tôi muốn
ra khỏi đảng nhưng tôi không chống đảng cộng sản. Tất nhiên là những
điều tốt thì tôi ủng hộ, những điều nó gây phương hại đến lòng tự tôn
dân tộc hay là một điều gì đấy làm hại đất nước thì tôi phản đối trong
khả năng của tôi.
Thật ra tôi cũng chỉ là một người bình thường, trong
cuộc sống mình không có suy nghĩ sâu như những nhà trí thức hay những
nhà học thuật chuyên biệt thì họ có những phản biện khác. Tôi chỉ suy
nghĩ đơn giản, thấy cái gì không đúng thì lên tiếng trên mạng, trên
internet hay blog. Trong cơ quan thỉnh thoảng có vấn đề gì tôi không
đồng ý thì tôi lên tiếng. Tôi lên tiếng nho nhỏ ở góc độ làm việc thôi.
Trong họ hàng tôi rất nhiều người theo đảng, bố mẹ tôi dân Thanh Nghệ
mà! dân Thanh Nghệ theo đảng rất nhiều. Các bác ấy ở xóm phố tôi thấy họ
đều tốt thôi. Mình chả có ý định chống lại tổ chức đảng gì cả.
Mặc Lâm : Xin được cám ơn anh Nguyễn Chí Đức đã giúp chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này.

0 comments:
Post a Comment