
Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Trước hết tôi
xin mạn phép tự giới thiệu là người cùng thế hệ với Anh, sống bằng cơm gạo Miền
Nam và được giáo dục đào tạo dưới mái trường Việt Nam Cộng Hòa trước 1975, như
anh Lê Hiếu Đằng. Chỉ khác nhau ở chỗ, một người thì gia nhập quân đội cầm súng
ra biên cương để giữ gìn đất nước trong chế độ Tự do Dân chủ; một người thì
được an toàn nơi hậu phương và thụ hưởng đầy đủ quyền tự do ngôn luận kể cả hô
hào lật “nhào” chính quyền và quân đội đang bảo vệ mình (“đánh cho mỹ cút đánh
cho ngụy nhào”).
Sau khi đọc qua “Suy nghĩ trong những ngày nằm
bệnh...” của anh Đằng trên BVN, tôi có vài điều nhắn gửi đến Anh.
Điều trước tiên là tôi cảm phục Anh đã can đảm cất tiếng nói “phản tỉnh”
sau những năm dài lầm đường lạc lối, trong khi có biết bao người “chống mỹ cứu
nước”, cùng thời với anh Đằng nay cũng đã “sáng mắt sáng lòng”- ngôn ngữ bình
dân gọi là “trắng mắt ra”-nhưng chỉ ngậm bồ hòn mà không còn có được chút dũng
khí của “khi xưa em còn bé”... dại xuống đường để can đảm cất lên lời thống hối
ăn năn.
“Những suy nghĩ trong những ngày nằm bệnh...” của anh Đằng, nhìn
một cách tổng quát, thật là đáng được “xiển dương”, đặc biệt giữa thời buổi các
quan lớn “Kách Mạng” đang trong thời kỳ “quá độ” bán miệng như bán trôn vinh
thân ấm cật kiểu ông Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn phát biểu về người
Mỹ gốc Việt biểu tình đòi nhà cầm quyền nước CHXHCN... thả tù những người yêu
nước chống Phương Bắc xâm lăng, và trả lại cho người dân Việt Nam quyền Tự do
Dân Chủ, nhân chuyến đi Mỹ của CTN Trương Tấn Sang vừa rồi.
Thưa anh Đằng, tuy vậy, trong bài viết của Anh cũng có những điều khiến
nhiều người không hài lòng, thậm chí nổi giận; ngôn ngữ Miền Nam ta nay bị chữ
nghĩa Kách- mạng- hoá thành “bức xúc”.(Cái gì cũng “bức xúc” cho nó phẻ (khỏe),
thay vì bực tức, khó chịu, tức tối, bất mãn, phát cáu, ấm ức, bị xúc phạm, nóng
lòng, sốt ruột, chột dạ, vân vân và vân vân...)
Riêng tôi có hai điều cần góp ý với Anh:
Một là, anh Đằng nên ngỏ lời xin lỗi đồng bào Miền Nam một tiếng. Vì bao
nhiêu thống hận, tang thương, và mất mát họ phải chịu đựng gần 40 năm qua và
những di lụy khôn nguôi do “bên thắng cuộc” gây nên trong đó có sự góp sức
không nhỏ của anh Lê Hiếu Đằng mà nay anh đang trên đường ăn năn thống
hối.
Hai là, trong khi anh thừa nhận, “Tôi không biết với chế độ gọi là “ưu
việt” hiện nay có người tù nào đã được cho ra đi thi như chúng tôi hay không?”,
mà anh vẫn cứ tiếp tục gọi “ân nhân” của anh Đằng là “địch”, thì có phải “do
lỗi người đánh máy” không. Mong anh Đằng rà lại cái “khâu” chính tả này.
Thưa anh Đằng, ngoài hai “bức xúc “ trên đây, tôi còn có một điều không
đồng ý với Anh ở chỗ Anh cho rằng, “ĐCSVN ngày trở thành kiêu binh. Đâu đâu
cũng vỗ ngực xưng tên là “ĐCSVN quang vinh muôn năm”. Ngay cả Hội trường của cơ
quan dân cử như HĐND TP thế mà chẳng thấy đất nước, Tổ quốc đâu cả, chỉ thấy
một khẩu hiệu to chần dần [to đùng] “ĐCSVN quang vinh muôn năm”.
Anh nhìn lại mà xem Tổ quốc, Đất nước Việt Nam mình từ ngày bị ĐCSVN
thộp cổ túm đầu so với thế giới nhục bỏ mẹ, nhất là người dân Việt khi phải
xuất trình hộ chiếu CHXHCN... với nhân viên hải quan ở những phi trường quốc
tế. Kể cả chủ tịch nước của mình bây giờ khi ra nước ngoài gặp nguyên thủ quốc
gia kẻ khác, người ta có tiếp đãi mình ra thể thống gì đâu. Nói đâu xa, anh
Đằng còn lạ chi hai cảnh khác biệt giữa hình ảnh TT Ngô đình Diệm trước kia với
CTN Trương Tấn Sang bây giờ, khi hai vị đặt chân đến Hoa Kỳ và gặp gỡ vị nguyên
thủ nước chủ nhà, cũng đủ thấy nước VN ngày nay còn chút vinh nào nữa mà
đòi.
Rồi từ dạo Trịnh Công Sơn mừng hết lớn lên đài hát “Nối vòng tay lớn”
đến nay, trời đất quay cuồng mải mê mỗi độ Tết đến, Xuân cũng thui thủi khép
mình sau ĐCSVN:
Mừng Đảng
Mừng Xuân
Mừng Đất Nước.
Như vậy mà anh Đằng cứ than trách đảng độc quyền “quang vinh” mọi nơi
mọi chốn; chẳng những “quang vinh” ở Hội trường của cơ quan dân cử như HĐNDTP
mà còn quang vinh trong các nhà tù, hay đầu đường xó chợ; ĐCSVN vưỡn ưỡn ngực
“quang vinh muôn năm” ngay cả giữa chốn đồng không mông quạnh.
Anh lại so bì “chẳng thấy Đất nước, Tổ quốc đâu cả”! Uả có lẽ anh nằm
bệnh viện nên vừa rồi Sơn of the pig lên đài TV Phố Bolsa dạy người Mỹ gốc Việt
rằng “Đảng là Tổ quốc, Đất nước” sao.
Tôi đùa một chút co vui chứ biết anh Đằng đã “rành sáu câu” và chán ngấy
thứ này và “những con tương cận” lắm rồi. Chỉ tiếc là anh Đằng chưa “tỉnh” hẳn
để “phản” cho đúng “địch” của anh bây giờ là ai, chứ không phải là những người
bảo vệ cho một chế độ đã cho Anh ra ngoài đi thi cử trong khi Anh ở tù, điều mà
chính anh chế độ “ưu việt” không bao giờ “dám” làm.
Cuối cùng tôi cầu chúc Anh chóng bình phục thể xác lẫn tâm hồn hầu sau
này khi nằm xuống được thanh thản trong lòng đất Miền Nam hiền đã cưu mang Anh
và tha thứ cho đứa con lầm lỡ biết sám hối quay về đường ngay nẻo chính.
Cám ơn anh Lê Hiếu Đằng đã đọc thư này của tôi.
-----

0 comments:
Post a Comment