Tiến sĩ Nguyễn Văn Lương
Năm 1991, sau sự sụp đổ của Liên Bang Sô
Viết vì sự chạy đua không gian với Hoa Kỳ (HK), hàng hóa Trung Cộng
(TC) bắt đầu ồ ạt xuất cảng vào Hoa-Kỳ, đánh dấu sự “chạy đua” kinh tế
giữa “hai anh hùng không sống chung một quả đất” bắt đầu.
Cứ mỗi
tam cá nguyệt, kể từ khi giao thương với TC, Hoa-Kỳ luôn luôn báo cáo sự
bất quân bình mậu dịch với quốc gia mà thế giới ai cũng biết là Hoa Kỳ
đã giúp đỡ để được mang danh là một “siêu cường TC” ngang hàng hoặc sẽ
vượt qua kinh tế Hoa-Kỳ trong thập niên sắp tới.
Thời gian trôi
di, cả hai thập niên, sự thương lượng quân bình kinh tế bế tắc, khiến TC
lầm tưởng rằng, chính phủ Hoa Kỳ không còn đường lối nào khác hơn là
ngậm đắng nuốt cay, phải chấp nhận sự nhập cảng hàng hóa TC càng ngày
càng gia tăng, để người dân HK có được một cuộc sống căn bản cao phải
tùy thuộc vào hàng hóa TC vì rẻ mà không quốc gia nào trên quả điạ cầu
này cạnh tranh đuợc.
Khi biến cố 911 (năm 2001) xảy ra cho 2 tòa
nhà của Trung Tâm Thương Mại Thế Giới (World Trade Center) tại Nữu Ước,
thế giới bàng hoàng, người dân Mỹ ngẩn ngơ, và khi TT Bush quyết-định
đưa quân trừng phạt Iraq và A Phú Hãn, thì lãnh tụ Trung Cộng mở tiệc ăn
mừng, vì nghĩ rằng, Hoa Kỳ sẽ bị sa lầy vào một chiến tranh mà có thể
còn khốc-liệt hơn cả chiến tranh Viet-Nam (VN) nữa. Do đó, họ đã âm thầm
khuyến khích gia tăng sản xuất để xuất cảng bành trướng sang châu Âu vì
nghĩ rằng, họ chế ngự được thị trường HK, thì những quốc gia Âu Châu
không có gì là đáng kể.
Chính vì thế, giới thương gia đổ tiền của
vào sản xuất với rất nhiều tín dụng cá nhân, và với sự bóc lột lao động
tối đa nên có lợi điểm với gía cả rẻ mạt, hàng hóa TC tràn ngập Mỹ và
Âu Châu trong khoảng thời gian ngắn kỷ lục.
Đến năm 2004 là năm
mà HK bắt đầu sửa chữa thị trường theo “thứ tự” của kinh tế thế giới .
Theo kinh nghiệm, tại HK, cứ 8 đến 10 năm một lần, HK phải “điều chỉnh”
kinh tế để “quân bình” tài chánh hầu tránh sự kinh tế sụp đổ tương tự
diễn ra cho thế giới vào năm 1930s, và sự điều chỉnh này dài hay ngắn,
nhanh hay chậm, là tùy thuộc vào sự chênh lệch tài chánh của HK trong sự
giao thương của khoảng thời gian liên quan đó. Chúng ta cũng nên biết
rằng, kể từ khi người Việt tị nạn đặt chân đến HK sau chiến tranh VN năm
1975, Hoa-Kỳ có 4 lần diều chỉnh:
(1) Đầu thập niên 80s, điều chỉnh với nền kinh tế Nhật Bản,
(2) đầu thập niên 90s thì thế giới tự do “đóng góp hơn 100 tỷ” trợ giúp HK trong chiến tranh Trung Đông,
(3)
Cuối thâp niên 90s thì sự đầu tư vào sự khai thác mạng lưới (internet
developments) sụp đổ, tiền mất của người đầu tư vào những công ty bị phá
sản này, trở thành tài sản của HK…
Trong thời gian này,
(4)
HK có kế hoạch “điều chỉnh” kinh tế với TC, nhưng chưa áp dụng thì biến
cố 911 xảy ra, khiến bị trì hoãn đến năm 2004, khi TT Bush tuyên bố
phải áp dụng 3 điều căn bản chính để gia tăng xuất cảng, đó là:
(1) giảm trị giá Dollars để khuyến khích ngoại quốc mua hàng HK vì rẻ hơn;
(2) phải giảm tiền lời đề khuyến khích những công ty HK được vay rẻ thì sản xuất rẻ và nhiều hơn, và
(3)
phải tạo điều kiện dễ dàng để người dân HK có cơ hôi làm chủ chính căn
nhà của họ… đó chính là giai đoạn khai hỏa “trừng phạt” TC bắt đầu.
Kế
hoạch của TT Bush nêu trên đã làm trương mục của những “chủ nợ” của HK
(điển hình là TC) bị xuống giá, tiền lời lại không có (cần phải nói là
giai đọan này là thời kỳ đen tối của những người sống bằng lợi tức chắc
chắn, cố định, những công dân HK về hưu, hưởng tiền già và sinh sống tại
nước ngoài). Thêm vào đó, những đại công ty đầu tư của HK như AIG,
Leman Brothers, Merrill Lynch có đưa ra những kế họạch, chương trình đầu
tư khá hấp dẫn, đáng tin cậy, “không” bảo đảm nhưng rất “an toàn” đó là
đầu tư vào bất động sản tại HK như hệ thống ngân hàng HK đã và đang áp
dụng: vì chủ nhân ngôi nhà phải có bảo hiểm khi mượn nợ nên không sợ bị
hư hỏng, người mua nhà đặt cọc tiền nên phải cố gắng giữ nhà, không bỏ
hoang,.. giá nhà tại HK luôn luôn lên giá… và với tiền lời 5%, 7% cố
định, cho cả 30 năm thì không phải lo lắng về tiền lời nữa…
Do
đó, khi điều căn bản (3) của TT Bush được áp dụng thì người dân đổ xô đi
mua nhà nhưng thực tế chỉ xảy ra tại 4 tiểu bang nóng bỏng nhất, đó là:
Arizona, California, Florida, và Neveda… vì dân chúng những tiểu bang
khác có những ước mơ về đây sinh sống khi lớn tuổi, khiến giá nhà tăng
nhanh một cách khủng khiếp do kết quả số lượng CUNG-CẦU chênh lêch nhau
quá sức tưởng tượng.
Và tất cả nợ nần của những ngôi nhà mới bán
này được bán cho những chủ nợ ngoại quốc giàu có dưới hình thức của
“Mortgage Notes” …cho đến khi trái bóng nhà cửa bị nổ tung vì giá quá
cao vào đầu năm 2008, AIG, Merill Lynch, and Leman Brothers khai phá
sản, thì các chủ nợ ngoại quốc cũng đành chung số phận, phải ngậm đắng
nuốt cay vì đầu tư vào bất động sản rất “an toàn” tại HK, ôm những căn
nhà tráng lệ bị bỏ rơi bởi chủ nhân làm tài sản, còn tiền để dành đã
chạy hết vào ngân hàng dự trữ Hoa Kỳ một cách hợp pháp…
Thêm vào
đó, khi Thống Đốc Ngân Hàng Bernanke yêu cầu quốc hội HK gia tăng nợ nần
ngân sách quốc gia cho HK thếm 1 trillion dollars nữa, thế giới kinh
hoàng vì hiểm lầm là HK nợ nần quá nhiều nên không thể trả nợ nổi, khiến
bao nhiêu chủ nhân của TRÁI PHIẾU (US Bonds) tung ra bán hết với giá
thật thấp, để lấy tiền mua vàng. Vì số CUNG nhiều hơn số CẦU (HK mua lại
800 tỷ mà thôi); do đó, Hoa Kỳ có dip thâu hồi trái phiếu một cách hợp
pháp mà không phải trả tiền lời cho những trái phiếu này… và giá vàng
trên thế giới đã lên rất cao vì nhu cầu đòi hỏi của người có tiền
của…không tin tưởng vào trị giá của US dollars nữa, chỉ vì không hiểu
rằng căn bản tiền tệ của HK căn cứ vào tín dụng, có nghĩa là HK đã khá
hơn, có khả năng trả nợ thêm 1 trillion dollars nữa…
Là một siêu
cưòng, HK không thể không thi hành những luật lê kinh tế quốc tế mà
những quốc gia đã ký ước… Thí dụ Hoa Kỳ không thể cấm hàng hóa TC nhập
cảng vào HK, chính vì thế, HK phải có những phương pháp khác để hàng hóa
TC không có người tiêu thụ. Do đó, HK không ngần ngại đưa tỉ lệ thất
nghiệp của quốc gia này lên cao, thật cao, với lý do bị ảnh hưởng bởi
kinh tế TC không hợp tác. Với số luợng thất nghiệp này, HK không còn có
nhu cầu tiêu thụ khối hàng TC khổng lồ nhập cảng nữa, dù rẻ mạt…
Và
tổng số thất nghiệp cao của xứ cờ hoa này sẽ còn kéo dài trong những
năm sắp tới cho đến khi sự “quân bình kinh tế” được giải quyết. Đó cũng
là lúc Dollars sẽ lên giá và vàng sẽ xuống giá như dầu lửa dưới thời TT
Clinton (vì vàng cũng chỉ là món hàng trao đổi, HK không dùng vàng làm
kim bản vị cho tiền dollars của nước HK); và đây cững là giai đoạn cuối
cùng của nền kinh tế suy thoái HK.
Khi hàng hóa sản xuất để xuất
cảng bị ứ đọng, không phải là nhu yếu phẩm của quốc gia, tiền lương lao
động TC thấp nên không có mãi lực trong nước, khiến nhiều công ty TC bị
phá sản;
Sự thất nghiệp (không có trợ cấp như HK) gia tăng, đã và
đang tạo những sự xáo trộn xã hội lớn tại TC, và có chiều hướng gia
tăng. Thêm vào đó, sự rút lui của giới tư bản HK vì luật thuế vụ áp dụng
cho những công ty có chi nhánh tại hải ngoại, sẽ làm cho tình trạng lao
động TC gặp nhiều khó khăn hơn. Chính phủ TC biết rõ điều này, nhưng
không công nhận sự thực, chỉ cố gắng đổ lỗi cho lãnh đạo yếu kém, tham
nhũng, hối lộ nên có những kế hoạch thanh trừng với mục đích chính là
củng cố địa vị trong giai đoạn đen tối của quốc gia mà không thể tránh
nổi.
Nói một cách khác đi, TC sẽ phải đối diện với một giai đoạn
cực kỳ khó khăn trong nội bộ, mà nguy cơ có thể đưa đến một sự tan rã
như Liên Bang Sô Viết, cáo chung chủ thuyết cộng sản trên qủa địa cầu.
Lẽ
di nhiên, lãnh đạo Trung Cộng sẽ không ngồi yên, họ cũng có những đường
lối “ngoại giao” để làm nhẹ gánh bớt cho tình hình nội bộ của TC như:
1.
TC sẽ tạo chiến tranh thế giới để giải quyêt kinh tế nội bộ? - Điều này
không thể xảy ra, vì với vũ khí quá tối tân mà con chim đầu đàn của thế
giới tự do, sẽ không cho phép TC làm được chuyện này… Và nếu có, sự
thiệt hại không thể hủy diệt được toàn cầu, hoặc sẽ không lôi kéo những
quốc gia khác vào chiến tranh, mà ngược lại, có rất nhiều sự bất lợi cho
chính TC. Chúng ta cần phải hiểu rằng, khi HK thỏa hiệp với Nga-Sô để
hủy bỏ vũ khí nguyên-tử, thì họ phải có những vũ khác hiệu nghiệm hơn và
chính xác hơn…
2. TC mong chờ có một phong trào chống chính phủ
HK vì thất nghiệp cao? – cũng rất khó vì HK có cả trăm ngàn công ăn việc
làm mà nhân công HK cần phải huấn luyện khá hơn để được tuyển dụng… có
hơn 12 triệu việc làm lao động mà những người cư ngụ bất hợp pháp Mễ Tây
Cơ đang làm… nếu cần phải thay thế bằng lực lượng lao động HK
3.
TC cũng mong có những cuộc biểu tình phản chiến chống chiến tranh của
người dân HK lan tràn khi gia tăng quân sự ở ĐNÁ? - chuyện này sẽ không
bao giờ xảy ra, vì thái độ lạnh lùng, ngạo mạn của lãnh tụ TC trong
những chuyến thăm TC để điều đình thương mại của TT tài chánh và TT
Obama; khiến truyền thông HK có những sự bất lợi cho TC, hàng loạt tài
liệu kêu gọi tẩy chay hàng hóa của TC vì thiếu tiêu chuẩn sản xuất trong
số đó sự vi phạm vệ sinh là chính thức… và người dân HK thức tình là
quốc gia nguy cơ, cũng như kết quả thất nghiệp đã và đang đến từ ảnh
hưởng kinh tế của TC.
4. Tìm đồng minh thế giới chăng? – Không
có, nhìn từ Đông sang Tây, từ Mỹ, Phi, và Á châu: phong trào chống TC
lan tràn và gia tăng. Sự đồng lòng của những quốc gia thành lập
Trans-Pacific Economic Partnerships (TPP) chứng minh cho thấy là không
một quốc gia nào hưởng ứng theo TC.
5. Không theo kịp sự tiến bộ
kỹ thuật, TC có những kế hoạch gia tăng quốc phòng, và những chương
trình phá hoại kỹ thuật HK - Điều này TC đã và đang làm, có chiều hướng
gia tăng nhưng tỉ lệ thành công rất thấp… Gia tăng quốc phòng thì cả
trăm năm nữa cũng không bằng HK… Phá hoại kỹ thuật HK chăng? Nhìn những
kết quả trong quá khứ, WTC bị phá hủy hoàn toàn, 133 hệ thống ngân hàng
thế giới với số tiền trao đổi vài trillion dollars hàng ngày, chúng ta
có nghe đến những sự than phiền, mất mát, thiếu hụt không? những hệ
thống điện toán thương mại của công ty HK có dễ dàng bị xâm chiếm
không??? Thì không cần phải bàn đến sự tinh vi về kỹ thuật của bộ Quốc
Phòng, Quân Sự HK mà TC có đủ khả năng phá rối.
Nhìn về thể chế
chính trị và xã hôi Viêt Nam, chúng ta phải đồng ý rằng TC và VN có
những sự tổ chức và ràng buộc với nhau. Có khác đi, VN có được một ưu
điểm duy nhất mà TC không có, đó là một quốc gia nhỏ bé nhưng có được sự
trợ giúp “không chính thức”, có kế hoạch của chính phủ HK với mục đích
tách rời VN ra khỏi ảnh hưởng của TC, nên số tiền của người Việt tị nạn
gửi về VN có chiều hướng gia tăng đã được làm ngơ.
Số tiền này
chính là sư quyết đinh sống còn của chế độ hiện hữu. Nói như thế, không
phải là HK chấp nhận chế độ CSVN hiện tại, mà chỉ muốn kéo dài sự “yên
ổn” của VN cho đến hồi kết cuộc của TC. Nhưng ngược lại, VN có một vị
trí bất lợi là nằm bên cạnh TC nên bị áp lực và ảnh hưởng rất lớn của
quốc gia này. Nếu so sánh VN và Cuba, người dân tị nạn Cuba có được
những lợi điểm trong sự đấu tranh thay đổi thể chế Cuba, vì nước này nằm
trên một vị trí chỉ cách bờ biển HK hơn 90 dậm anh (160 Km), nên không
có quốc gia CS đàn anh nào bén mảng đến gần; và với một tổ chức kinh tế
xuất nhập cảng, phát triển mạnh mẽ hầu như bao trùm tất cả Nam Mỹ (một
khối người nói tiếng Tây Ban Nha (Spain)) của cộng đồng tị nạn Cuba tại
Little Havana (Miami, Florida), cộng đồng Cuba có ảnh hưởng rất lớn với
chính phủ HK. Chính vì thế, nhà cầm quyền nước Cuba gặp rất nhiều khó
khăn vì sự đấu tranh của khối người tị nạn Cuba đó.
Là người VN,
chúng ta cần phải nhận thức rằng: chúng ta đã bị CSVN lừa đảo quá nhiều
rồi và chờ đợi vì những sự lừa đảo đó, hết thủ đoạn này đến đường lối
khác, dùng MTGPMN là công cụ đánh phá miền Nam, dùng nơi học tập làm
trại tù để nhốt những người có khả năng chỉ huy lãnh đạo, thay đổi sự
lãnh đạo để người miền Nam mơ tưởng có sự cởi mở, và bây giờ dùng gia
đình Nguyễn Tấn Dũng để tạo sự mơ tưởng một chính phủ thân Mỹ nên có
những sự “yên ổn” kéo dài chờ đơi… (vì chờ đợi Dollars gửi về, vì có
những suy diễn chính phủ Nguyễn Tấn Dũng là chính phủ thân Mỹ, nên HK sẽ
trở lại VN… )…
Chúng ta cũng cần biết thêm rằng, Hitler bi kết
án là một kẻ độc tài sát máu, nhưng ông ta chỉ giết người Do Thái trong
giai đọan chiến tranh, còn chế độ CSVN hiện tại, giết người dân của
chính dân tộc mình, mà giết trong thời bình, không chiến tranh, thì
chúng ta nghĩ sao về chế độ nay?... Chúng ta cũng biết rằng, TC sẽ gặp
nhiều khó khăn trong giai đọan sắp tới, không đấu tranh CSVN cũng phải
thay đổi vì quan thầy của chúng suy xụp, nhưng những sự kéo dài chờ đợi
của người dân VN trong giai đoạn này là mắc mưu chế độ cầm quyền, vì họ
chỉ mong có thế để biến đổi tình thế khi có dip.
Nói khác đi, sự
chờ đợi sẽ không có những lợi điểm cho đất nước chúng ta, cũng như sự
chờ đợi cho đến ngày TC sụp đổ để thay đổi VN thì e rằng quá trễ, vì
những lý do sau đây:
1) Tài nguyên bị tịch thu bán cho ngoại quốc
để trục lợi của bè nhóm chế độ hiện hữu: Đã không biết bao nhiêu mẫu
đất từ Bắc xuống Nam của người dân bị tịch thu bán cho ngoại quốc làm
sân golf (!), khu kỹ nghệ… mới đây nhất là Bắc Giang, Hưng Yên; cũng như
tài nguyên thiên nhiên Bô Xit thuộc vùng cao nguyên, Đà Lạt… người dân
trong nước có chống đối nhưng không hiệu quả.
2) Sự đồng hóa sẽ
nhanh chóng của TC: với con số hơn 200 triệu đàn ông không có đàn bà để
lấy làm vợ của kết quả cách mạng văn hóa Mao Trạch Đông từ năm 1960s,
thì lượng di dân của khối người này đến VN phải xảy ra…qua những hình
thức như nhân công, du lịch đến VN dài hạn… để tìm vợ; hoặc trong tương
lai di dân vì lý do an-ninh, kinh tế..
3) Thiếu khả năng, thiếu
sức mạnh của một quốc gia khiến VN mất dần tài nguyên ngoài khơi, và hải
sản… hoặc người lãnh đạo sẽ bán ăn chia những tài nguyên cho ngoại quốc
khai thác như những lãnh đạo của những quốc gia độc tài Lybia, Trung
Đông…
4) Nhân tài VN của hải ngoại già yếu hoặc qua đời, VN sẽ
mất đi những khả năng chuyên môn, tiền của, đặc biệt là những gạch nối,
móc nối tốt để tái thiết cho VN và những quốc gia có người Việt hải
ngoại cư ngụ… lực lượng đấu tranh và người dân trong nước sẽ thiếu đi
điểm tựa đấu tranh vững chắc.
5) Sự thiếu dinh dưõng, không có
điều kiện căn bản sống của môt quốc gia VN lạc hậu, chỉ biết có ăn để mà
sống, trực tiếp tạo điều kiện rất khó khăn cho sự tiến bộ của đất nước,
sự mạnh mẽ của xã hội… người dân chết dần mòn theo thời gian mà không
có năng xuất…
Chính vì thế, chúng ta cần phải thay đổi VN càng
nhanh càng tốt…và cần phải chuẩn bị cho một đường lối chính trị của VN
trong tương lai, phải có lập trường dứt khoát: ai là bạn, ai là thù,
không nên đứng chàng hảng, lòng thòng, đứng giữa, chia phe nhóm thủ lợi…
vì những khía cạnh này chỉ phí tổn thêm nhân sự và thời gian mà thôi.
Những người phục vụ đất nước trong tương lai phải nghĩ đến quyền lợi
chung của dân tộc Viêt-nam khi quyết đinh.
Chúng ta không ngồi
chỉ đọc lại nhũng chồng tài liệu cũ, lấy những sự chỉ trích Henry
Kissinger là sự suy luận để thỏa mãn là chúng ta đã làm đúng, 40 năm
nhìn lại để chúng ta có những trận chiến oai hùng trên chiến trường, đổ
lỗi cho đồng minh đã làm sai…
Nói như thế, không có nghĩa là tôi
phủ nhận những giá trị tài liệu, hoặc những chiến công hiển hách của
miền Nam; vì cha của tôi cũng là môt quân nhân của liên đoàn 1 BĐQ, học
khóa đầu tiên tại Dục-Mỹ, em thứ hai của tôi là một chiến sĩ trẻ của
trường Thiếu Sinh Quân, và trước ngày này của năm 1975, là một Thiếu Uý
của ĐĐ Trinh Sát Sư Đoàn 2… Nhưng tôi thấy, chúng ta ngồi ôn lại lịch sử
nhưng chúng ta không áp dụng những gì đã có kết quả oai hùng, chiến
công lừng lẫy, cho một kế hoạch nào đó để tìm một phương pháp giải thể
chế độ hiện tại mà ngược lại, chỉ để mãn nguyện, phô trương thành
tích…như những vị có bằng cấp khoa bảng nổi tiếng mà không hành nghề…
thậm chí mua bằng giả để hãnh diện, vì tôi thấy có những quân nhân cấp
cao đã quên đi sự nhục nhã trong trại tù cài tạo, quên đồng đội của
mình, đi Việt nam hí hố một cách trơ trẽn; hoặc nịnh bợ, luồn cúi vì
quyền lợc cá nhân, không biết nhân phẩm của chính mình, và đơn vị mình
đã phục vụ. đã hãnh diện,
Tôi muốn nói đến những gì chúng ta có
kinh nghiệm và hãnh diện, phải được phải đem ra áp dụng để thay đổi một
nước VN hiện tại, nơi vẫn còn kẻ thù của chúng ta đang cai trị, đang đàn
áp 90 triệu người dân lành. Trong số đó, gần 30 triệu người chúng ta đã
bảo vệ khi đang cầm súng, và chúng ta đã có giấc mơ giải phóng phần còn
lại sống đói khổ tại miền bắc Việt Nam trước năm 1975 … và quên đi rằng
chúng ta đã không có những lãnh đaọ giỏi giang, những sức mạnh của
chính quốc gia mình để hợp tác với ngoại bang, mà không bị ngoai bang
chi phối… Hãy nhìn Đài Loan và Do Thái là những thi dụ cho đất nước…
Do
đó, ngay bây giờ đây, lúc này hơn bao giờ hết, chúng ta phải biết là HK
đến ĐNÁ chứ không trở lại VN, và chúng ta cần phải làm những gì nhân
cơ hội này để có một sự thay đổi VN hiện tại. Những sự chờ đợi khiến HK
và ngoại quốc hiểu lầm là chúng ta bằng lòng với chế độ hiện tại, chấp
nhận những gì đang có. Do đó, chúng ta phải nghĩ đến những yếu tố chính,
những gì chúng ta làm được, để thay đổi VN càng sớm càng tốt, chỉ có
như thế, chúng ta mới hãnh diện với những gì chúng ta đã có, bắt đầu cải
thiện cuộc sống cho người dân VN, và đưa VN trở lại vị trí “hòn ngọc
của Viễn Đông”.
Chúng ta làm được vì chúng ta có nhiều ưu điểm:
1)
Chúng ta có một khối chuyên viên hùng hậu trên thế giới, có thể nói là
chỉ thua nước Hoa Kỳ. Kinh nghiệm của những chuyên viên này, hấp thụ từ
Đông sang Tây, từ quân sự đến dân sự, từ văn phòng đến hầm mỏ, từ tài
chánh đến kỹ thuật… họ không những chỉ có tài mà có tiền nữa, cộng thêm
một giá trị vô giá là có sự móc nối với những đầu óc chuyên gia của
người dân bản xứ… Chính vì thế, nếu đồng lòng, không có gì là chúng ta
không làm được…
2) Hoa-Kỳ hiện diện trong vùng Đông Nam Á. Đây là
một điểm rất thuận lợi… Nhìn trên bản đồ thế giới, từ Nato đến Nam-Hàn,
sự hiện diện của HK khiến có sự ổn định. Sự ổn định mang đến sự dễ dàng
phát triển của quốc gia… Đó là chưa kể đến sự tái phối trí hiện hữu dài
hạn của quân đội HK từ Nhật Bản, Phi Luật Tân, Singapore, và Úc Đại Lợi
(Trong thời gian gần đây, Phi Luật Tân đã chứng tỏ lập trường rõ ràng
để được vị trí đó; và lãnh tụ PLT chứng tỏ rất khôn ngoan khi có quyết
định này). Giả sử rằng năm 1954, TT Ngô Đình Diệm yêu câu HK đóng ở vĩ
tuyến 17, hoặc năm 1975, chế độ CSVN hiện tại, mời HK đọ quân ở biên
giới Việt-Hoa thì đất nước VN đâu có tệ hại, người dân đâu có lầm than
như bây giờ.
3) Người dân từ Bắc xuống Nam bất mãn, đói khổ lầm than, họ rất mong HK trở lạì VN, mơ ước một sự thay đổi cho VN.
4)
Hệ thống tài chánh VN gặp trở ngại một cách khá trầm trọng, cố gắng trả
tiền lời cao để chiêu dụ người ký thác (deposits) nhưng khó rút tiền ra
(withdrawal) khi cần đến.
5) Nước VN có đươc một bộ “Ngoại Giao”
vững chắc vì sự hiện diện của người tị nạn tại những nơi cư ngụ hậu
thuẫn… nói chung là của một Cộng Đồng Việt-Nam lớn Hải Ngoại.
Đầu tiên, chúng ta phải làm những gì?
Như
đã trình bày ở trên, VN có một lợi điểm hơn TC, đó là nguồn lợi tức gửi
về VN của người dân tị nạn. Nếu không có nguồn lợi này, chế độ VN và
ngườìidân có những lợi điểm cũng như sẽ đối diện với rất nhiều khó khăn
như sau:
1) VN không có sư giao thương với quốc gia lân cận một
cách mạnh mẽ: Không có Dollars, những quốc gia này không mang hàng hoá
thừa thãi, vi phạm luật lệ để bán rẻ cho VN (thay vì phế thải,,,); người
dân VN không phải mua những hàng hóa có danh mà không có phẩm chất tốt,
có thể không nguy hại tức khắc nhưng ảnh hưởng lớn cho sức khỏe trong
tương lai.
2) Công An, Quân Đội, công quyền nhà nước… không có cơ
hội hối lộ, sách nhiễu dân để có lợi cho cá nhân vì hệ thống tham
nhũng, hối lộ ỏ VN quá tệ hại. Họ không còn lý do “đoàn kết”, bám víu
nhau để thủ lợi nữa.
3) Việt kiều không du lịch Việt Nam thì làm gì có phe nhóm, hối lộ của Hải Quan trong phi trường Tân Sơn Nhất.
4)
Nền thương mại giả tạo có được trong VN là kết quả luân lưu của tiền
người Việt gửi về sẽ bị bế tắc như TC hiện tại vì không có mãi lực.
5)
Sự cấm xử dụng Dollars và vàng (áp dụng từ 25 tháng 5 năm 2012) trên
thị trường sẽ giúp chế độ kìm chế sự lạm phát giả tạo nhưng sẽ bất lợi
cho người Việt trong nước làm chủ những “hàng quốc cấm” này. Thí dụ, khi
thân nhân của người Việt hải ngoại nhận tiền dollars từ ngân hàng hay
từ một nơi trung gian nào đó, những nơi này có thể tố cáo người nhận
tiền để được thưởng hoặc để tránh sự liên lụy. Do đó, gửi tiền về than
nhân tại VN có thể tạo sự khó khăn (hôi lộ, tịch thu…) hoặc nguy hiểm
(vì bị cướp bóc…) 6) Không có Dollars, VN không còn giao thưong với nước
ngoài, vì tiền VN không còn được công nhận nhiều nơi.
Người Việt
hải ngoại, phải hợp tác với người dân đang sống cực khổ tại VN, phải có
kế hoạch vô hiệu hóa những nguồn lợi tức gửi về VN.
1. Hoa Kỳ có
kế hoạch để người dân không xử dụng hàng hóa TC, Người Việt chúng ta
phải có kế hoạch tẩy chay hàng hóa nhập cảng từ VN
2. Vì danh dự
của người dân quân Miền Nam, nếu chúng ta còn hãnh diện về quá khứ, còn
ngẩng mặt lên ngạo nghễ khi VN thay đổ, ngay từ bây giờ chúng ta phải tự
thi hành những điều sau đây:
a. Không du lịch VN như người Cuba đã và đang còn áp dụng cho đất nước của họ.
b.
Không gửi tiền nhiều về VN (chỉ $50.00 /tháng như người tị nạn Cuba đã
thi hành từ năm 2003)… Năm 1954, chúng ta còn nhớ, hàng triệu người miền
Bắc di cư vào Nam không có sự trợ giúp nào nhưng vẫn sinh sống được.
c. Không ủng hộ, không quyên góp cho những tổ chức từ thiện, tôn giáo, những tổ chức danh nghiã tại VN.
3. Không gửi tiền, thân nhân không bị theo dõi, ăn cướp, ăn trộm, có khi bị nguy hiểm đến tánh mạng vì có dollars.
4.
Thât là mâu thuẫn khi chúng ta có những thỉnh nguyện thư yêu cầu chính
phủ HK không viện trợ, trợ cấp, qùa tặng khi biến cố, thiên tai như bão
lụt, mà chúng ta lại trực tiếp hoặc gián tiếp chuyển về VN hàng tỉ
dollars. Số tiền này chiếm khỏang 1/3 ngân khoản tài chánh CSVN hàng
năm… Sự tự nguyện không gửi tiền, không du lịch VN sẽ làm chế độ đang
cầm quyền khốn đốn từ quốc nội (vì không có mãi lực) đến đối ngoại (vì
không có hối đoái)… Nếu cá nhân chúng ta vô ý thức với lý do ở những xứ
tự do chúng ta muốn làm gì thì làm, thì tôi xin đề nghị với những đoàn
thể chính trị, tôn giáo, cộng đồng…hãy hoạt động, sinh hoạt một cách
hiệu quả hơn trong đường lối đấu tranh của đoàn thể mình, bằng cách vận
động chính phủ nơi quốc gia mình đang cư ngụ, ban hành những Đạo Luật
cấm gửi tiền, cấm du-lịch về VN, …
Không do dự, vì những băn
khoăn không gửi tiền của chúng ta là những băn khoăn của đồng bào tị nạn
Cuba, của chính phủ HK từ giữa thập niên 1980s, nhưng họ đã thi hành,
bây giờ họ đã rất vui mừng vì đã quyết định làm như thế vào năm 2003, để
đến năm 2009, Cuba phải thay đổi chính sách.
Còn những người
trong nước, chúng tôi biết được những khó khăn của quý vị, đang sống
trên đe, dưới búa. Nhưng không có nghĩa là không làm được, trong mọi
cuộc cách mạng, muốn có sự thay đổi, phải có sự hy sinh… ngồi chờ đợi
thì sự chết chóc cũng sẽ đến với tốc độ chậm hơn mà thôi… Ngày xưa,
những kẻ đang ngồi trên đầu quý vị đã áp dụng “du kích chiến” đánh phá
để chiến thắng, thì ngày nay, quý vị cũng áp dụng ngược lại để thay đổi
cuộc sống của chính quý vị. Từng phường, từng xã, từng ấp,,, đêm nào
cũng có sự tổn thương vì kết quả của những anh hùng du kích, thì tinh
thần công an, quân đội nhân dân, bọn cường hào ác bá cũng phả tìm cách
lo thân, và quý vị dần dần sẽ chủ động…
Những người cầm bút,
những nhà chính trị (lãnh đạo hoặc không lãnh đạo), và những người quan
tâm đến nước VN cần phải thay đổi sự phân tách, suy diễn, phê bình của
chính mình… Không nên nói về người khác, phóng đại những tài liệu để
thỏa mãn cá nhân, đoàn thể… mà nên phân tách rút tỉa những kinh nghiệm
đưa đến những gì gì chúng ta có thể làm được, thi hành được, phải chủ
động…và có lợi cho chính quốc gia của chúng ta…
Khi gặp những khó
khăn, phải được bàn cãi, tìm một phương pháp đồng nhất đề giải quyêt.
Những người quan tâm thay đổi VN cần phải có ưu tiên chung để cùng quyết
định và thi hành thì sẽ không tốn nhiều công sức cũng như vật chất.
Đừng lấy cái sai của người làm điều hãnh diện cho mình, mà phải xét đoán
chúng ta đã làm được gì từ kết quả đó..
Hãy dẹp chữ TÔI mà hãy
dùng chữ CHÚNG TA, đừng cho rằng ý kiến của mình đúng mà phải nghĩ đến
quyết đinh chung đem đến kết quả nào tốt nhất cho đất nước Viêt Nam về
cả hai phương diện: đối nội cũng như đối ngoại.
· Đài Loan bị hất ra khỏi Liên Hiệp Quốc làm được, giữ được đất nước của họ, tại sao Việt-Nam chúng ta không làm được?.
· Do Thái đơn độc đối diện với khối Trung Đông được, giữ được chủ quyền được, tại sao Việt-Nam chúng ta không làm được?.
·
Cộng đồng tị nạn Cuba thay đổi nước Cuba được, vì quyết định không gửi
tiền về Cuba, tại sao tị nạn Việt-Nam chúng ta không làm được?
Hay
là chúng ta không muốn VN thay đổi vì những sự du lịch gia-tăng, và
người Việt Kiều hí hố quá nhiều, nếu có thay đổi người dân trong nước sẽ
biết rõ bộ mặt thật của Việt Kiều? hoặc nếu có sự thay đổi thực sự thì
các ngài du lịch VN sẽ hết hí hố?, chẳng lẽ chúng ta ích kỷ chỉ nghĩ đến
cá nhân chúng ta như vậy sao?
Chúng ta phải suy nghĩ kỹ càng và
tìm hướng đi cho chính chúng ta, và cho Việt-Nam của chúng ta! Điều phải
làm ngay từ bây giờ là không du lịch và gửi tiển về Viêt-Nam! Người
Việt trong nước khẳng định không nhận tiền tù nước ngoài gửi về dù nhiều
hay ít!
Và người viết cũng tin chắc rẳng, với sự hợp tác của
người Việt trong và ngoài nước, chỉ trong một tương lai gần, rất gần,
nước Việt Nam sẽ được kính phục khắp Năm châu trong đó có cả kẻ thù của
VN tại Phương Bắc! đó là Trung Cộng.
Nguyễn Văn Lương
0 comments:
Post a Comment