
Một góc quán ăn ở Sài Gòn.
Có không ít người Sài Gòn mỗi lần vào quán là cẩn thận với lấy khăn giấy hoặc khăn vải trên bàn ăn để lau đũa, lau muỗng.Họ cứ lau đi lau lại cả chục lần với hy vọng là đôi đũa và cái muỗng được sạch hơn, rồi có người cũng dùng khăn giấy lau đi lau lại cái mặt bàn cũng với hy vọng được an toàn hơn. Bây giờ chúng ta thử coi cái muỗng và đôi đũa của đa số các quán ăn được “xử lý” ra sao.
Bỏ qua chuyện nơi rửa chén của các quán nằm cạnh nhà vệ sinh hay miệng cống thoát nước đầy chuột và gián, chỉ cần để ý đến loại nước rửa chén được bán với giá khoảng 5,000 VNÐ/lít, hàng ngày người ta thấy người bỏ mối nước rửa chén giá rẻ chở những can 20 lít, 10 lít chạy vòng vèo khắp các quán ăn.
Một quán cơm tấm, món ăn phổ biến ở Sài Gòn.
Chuyện
thứ hai đáng chú ý trên một bàn ăn là chuyện cây tăm xỉa răng. Một nhân
viên ngành ngân hàng kể: “Nhóm bạn tụi em có thỏa thuận với nhau rằng:
nếu ai phát hiện ở Sài Gòn-Chợ Lớn có quán nào lạ là kéo nhau đến ăn để
gọi là tường tận món ngon thế gian. Trong nhóm có nhỏ bạn cứ vào quán là
lấy giấy ra lau cái hũ tăm xỉa răng giống như một dạng bệnh, cả nhóm
khuyên nó là nên đem theo tăm xỉa răng chớ đừng dùng tăm xỉa răng của
quán. Nó nói: Chẳng qua là mình lau để chứng minh cho các bạn thấy không
chỉ tăm ngâm hóa chất độc hại mà đến cái hũ tăm xỉa răng là thứ dơ
nhất, mình cá là có khi cả năm chẳng quán hàng nào đem cái hũ đựng tăm
đi rửa, mà nếu có rửa cũng xài hóa chất chết người Trung Quốc.”Từ câu chuyện này, nhiều người bỗng nhớ đến câu chuyện về cây tăm ở Sài Gòn. Người có tuổi trung niên thì kể về loại tăm làm bằng gỗ thông, được đựng trong hộp và được một số xí nghiệp làm tăm xỉa răng khá nổi tiếng ở Sài Gòn trước đây sản xuất. Người già thì nhắc về một loại tăm xỉa răng được mỗi gia đình tự tay chẻ ra từ những miếng gỗ tre rồi đem luộc với nước muối pha loãng và đem phơi nắng.
Ngày nay không còn thấy các loại tăm đó nữa ở Sài Gòn dù thói quen xỉa răng bằng tăm sau khi ăn vẫn phổ biến. Ở các quán ăn Sài Gòn ngày nay, có trời mới biết các loại tăm được sản xuất với qui trình vệ sinh nào mà chỉ biết chắc chắn từng cây tăm được bỏ mối vào các tiệm quán đều được tẩm thuốc chống mốc, thuốc tẩy trắng và các hóa chất tạo mùi giá rẻ từ Trung quốc.
Một
chuyện đáng trớ trêu nữa là cây tăm dùng trong gia đình được bày bán ở
các siêu thị, cửa hàng thường khiến cho nhiều người tin rằng an toàn hơn
tăm của hàng quán, nhưng thật ra không phải vậy.Con số thống kê gần đây nhất cho biết chỉ trong 6 tháng đầu năm lượng tăm tre nhọn hai đầu từ Trung Quốc nhập khẩu về Sài Gòn đã hơn ba trăm tấn, và để đánh lừa người tiêu dùng đa số tăm xỉa răng này đều thay đổi nhãn mác từ made in China sang sản xuất tại Việt Nam.
Như vậy có thể thấy cả tăm tre dùng trong mỗi gia đình người Việt và tăm tre ở hàng quán đều chắc chắn ngâm tẩm chung những thứ hóa chất, ở mức sơ đẳng ai cũng biết độc hại trừ các cơ quan kiểm định của chế độ cầm quyền Hà Nội.

Tăm tre tẩm hóa chất.
Ông giáo chức hưu trí nói: “Bỏ qua cái
chuyện đại sự mất biển, mất cá, mất dầu vì Trung Quốc thì chỉ cái chuyện
từ từ mất mạng vì ba cái thứ nước tẩy rửa này, nghĩ dân tình mình sao
mà dễ chịu chết quá cỡ.”
Phùng Thức

0 comments:
Post a Comment