Saturday, December 1, 2012

Trung Quốc đầu độc cả thế giới

BAIQIAO TANG 唐百桥 – nhà bất đồng chánh kiến – ông là một trong những sinh viên sống sót trong cuộc thảm sát Thiên An Môn đã trốn thoát được qua Hoa Kỳ. Ông còn là tác giả cuốn sách nổi tiếng: “My Two Chinas” (Hai Trung Quốc của tôi). Baiqiao Tang phát biểu trong buổi hội thảo: “Cuốn sách này sẽ giúp cho quý vị chánh sách tàn ác của nhà cầm quyền Bắc Kinh, một mặt bóp chặt tiếng nói trong nước, một mặt ĐẦU ĐỘC CẢ THẾ GIỚI VỚI NHỮNG SẢN PHẨM NGUY HIỂM, mặt khác ngày càng đầu tư lớn lao vào quốc phòng với giấc mơ thống trị toàn cầu”.

clip_image001LI FENGZHI 李 风之 – một cựu gián điệp Trung Cộng trốn lại Hoa Kỳ – phát biểu làm mọi người xúc động: “Tôi thú nhận đã tìm cách hack vào hệ thống của Hoa Kỳ, nhưng một ngày kia tôi thấy mình không thể tiếp tục là khí cụ của một chế độ tàn nhẫn như vậy. Và tôi quyết định ở lại mảnh đất tự do này, hy vọng đem được cách mạng tự do đến cho dân tộc tôi”
clip_image002GORDON CHANG 章家敦 là tác giả cuốn sách “The Coming Collapse of China” (Trung Quốc sẽ sụp đổ tức thì) phát biểu: “Quyết tâm lớn mạnh bằng mọi giá, kể cả bóp miệng người dân và vi phạm tất cả mọi luật thương mại quốc tế, tuôn HÀNG HÓA GIẢ và ĐỘC HẠI ra nước ngoài. Trung Cộng không chỉ giết hại thế giới mà còn giết hại chính dân của họ”.
IAN FLETCHER – nhà phân tích kinh tế lão thành – là tác giả cuốn “Free Trade Doesnt Work: What Should Replace IT and Why” (Tự do mậu dịch: Lấy cái gì thay thế nó và tại sao) thì khẳng định rằng: “Chúng ta không thể chơi trò “tự do kinh doanh” với những kẻ không tôn trọng luật chơi”.
clip_image004Để trả lời câu hỏi: “Nhưng chết dưới tay Trung Cộng như thế nào?” Tiến sĩ Peter Navarro nói: “Nhiều cách lắm, bằng hàng hóa độc hại, bằng cạnh tranh bất chánh, bằng cách cướp công ăn việc làm của nhiều quốc gia, bằng các hoạt động gián điệp, chiếm tài nguyên thiên nhiên của các nước láng giềng, chiếm lãnh nhiều thuộc địa bằng mặt trận kinh tế, đánh cắp bí mật quốc phòng và tăng đầu tư vào quân đội, toàn là những thủ đoạn hiểm độc” .
Câu hỏi khác: “Có biện pháp nào để tránh hiểm họa “Chết dưới tay Trung Cộng không?” Tiến sĩ Peter Navarro đáp: “Có chứ ! Nhưng, nó đòi hỏi Hoa Kỳ phải có một chánh sách khác và người dân Hoa Kỳ phải hiểu rõ thảm họa lớn nhất thế giới này!”.
[ Nhưng Hoa Kỳ vẫn muốn buôn bán với Trung  Hoa!!]
CoverTrong cuốn “Death By China” (Chết dưới tay Trung Quốc) có đưa ra một số thống kê tiêu biểu:
- Trung Cộng hiện cung cấp cho Hoa Kỳ 60% nước táo đặc, 50% tỏi, 70% thuốc trụ sinh Penicillin, 50% aspirin, 33% thuốc, Tylenol và 99% vitamin C.
- Vật liệu xây dựng “drywall” của Trung Cộng chứa chất Sulfurous gas bốc mùi trứng thối làm cho người cư ngụ bị sưng phổi, ngứa cổ, nghẹt thở và còn làm hư hỏng các ống nước làm hệ thống HVAC như máy lạnh, máy sưởi không làm việc được. Mỗi năm, hàng 100.000 căn nhà của dân Mỹ phải tốn tiền sửa chửa khoảng 15 tỉ USD.
- Về mặt gián điệp, “Death by China” cảnh báo rằng: mỗi năm có khoảng 750.000 người Hoa trong ngành tình báo vào Hoa Kỳ, đánh cắp kỹ thuật quốc phòng đưa về Hoa Lục.
Vũ khí sinh học dưới hình thức hàng độc:
Rõ ràng Trung Cộng đã và đang dùng “vũ khí sinh học” dưới hình thức “hàng độc” để đầu độc nhân loại và dân chúng Hoa Kỳ, đó là loại vũ khí hủy diệt con người một cách tiệm tiến. Hiện nay, nghành công nghệ sinh học đang nở rộ tại Trung Hoa Lục Địa và phát triển nhanh chóng, các sản phẩm độc hại được xuất khẩu ồ ạt, tràn ngập trên khắp thế giới. Xin liệt kê vài hàng độc đã được tìm thấy:
Thuốc Tây giả:
clip_image005
- Tại PANAMA: hơn 300 người tử vong vì uống thuốc ho Made in China có độc chất gây bệnh là “”, một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi.
- Tại HAITI: trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi chết vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như nạn nhân ở Panama. Nhờ sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, người ta khám phá ra nạn nhân tử vong vì thuốc trị sốt cho trẻ em có độc chất “Diethylene Glycol” phát xuất từ Xingang và qua Công ty giao dịch Sinochem International.
- Không chỉ trong dược phẩm có chất Diethylene Glycol, độc chất này còn được Tàu đưa vào kem, giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate. Chính quyền Canada khuyến cáo dân chúng ngưng sử dụng kem đánh răng giả mạo độc hại Made in China.
Dưới chủ đề “Truy lùng thuốc của tử thần” phóng viên của tạp chí Le Nouvel Observateur, kể lại cuộc điều tra của một nhân viên bào chế dược phẩm Thụy Sĩ hầu tóm cổ những kẻ sát nhân đã giết hại hàng ngàn bệnh nhân bằng thuốc giả đến từ Trung Cộng. Cuộc săn lùng chỉ trên địa bàn các quốc gia Cận Đông: Ai Cập, Jordanie, Syrie.
Mở đầu bài viết, phóng viên Jean Paul Mari kể lại câu chuyện của Adel, một người Palestine: Vợ của anh bị ung thư vú, nhờ biết bệnh rất sớm và các bác sỹ lạc quan sẽ chữa được bệnh. Vấn đề thuốc “Imanitib” rất đắt, giá 2000 USD hộp. Để chữa trị cho vợ, Adel đã huy động gia đình bạn bè giúp đỡ đưa vợ sang Israel điều trị, Thời gian đầu, bệnh của vợ anh có vẻ ổn định. Sau đó, anh đưa vợ trở lại Palestine vào bệnh viện tối tân ở Ramallah. Bác sỹ Baker sử dụng loại thuốc nói trên, nhưng giá thành chỉ có một nửa thôi. Vợ của Adel chết 6 tháng sau đó vì thuốc sử dụng tại đây là thuốc giả được pha chế chỉ có nước, pha một ít đường, phẩm màu và một ít aspirine. Giá thành của mỗi họp thuốc nầy là 2 USD.
Điều này đã thúc giục Jean Luc mở cuộc điều tra. Nhân vật trung tâm mạng lưới mà Jean Luc tìm ra được tên Wajee Abu Odeh, một người Jordanie, đến từ Thẩm Quyến ở Hoa Lục. Tại vùng Cận Đông, mạng lưới do Wajee Abu Odeh điều khiển, cung cấp thuốc giả cho Jordanie, Ai Cập, Syrie… họ cung cấp thuốc giả tới 50% thuốc chữa trị ung thư. Không kể các loại thuốc giả chết người này tràn lan ở những vùng ngoại ô nghèo và qua nhiều môi giới nó hiện diện tại những bệnh viện có uy tín ở thủ đô.
Trà Tàu tẩm chất độc chì:
clip_image006
Theo The New Chenese Take Out – Michael E. Telzrow cho biết: Kỹ nghệ sấy khô lá trà tại Trung Cộng đã đạt tới trình độ tinh vi chưa từng có: Các hãng sản xuất trà dùng khí thải từ xe ô tô để làm khô lá trà nhanh chóng bằng cách trải lá trà tươi trên sàn của nhà kho, rồi lái những xe vận tải vào trong, nổ máy để khí thải từ ống khói xe làm khô lá trà. Vấn đề là xăng pha chì và những chất chì độc hại thoát ra theo khói xe bám trên lá trà. Chất độc chì sẽ ngấm dần dẫn đến việc hủy hoại thận và còn nhiều nguy cơ khác.
Nước tương làm bằng tóc:
clip_image007
Bài viết này của GS, Tse – Yan Lee, B.H.Sci nhằm trình bày cho độc giả biết về một loại nước tương được sản xuất tại Hoa Lục không an toàn và được bày bán khắp nơi tại Hoa Lục và trên thế giới.
Nước tương được chế biến từ đậu nành, gồm có hợp chất protein, carbohydrate không chất béo, dồi dào chất riboflavin (B2) và các chất khoáng như sodium, calcium, phosphorus, sắt, selenium và chất kẽm. Hàng năm, trên khắp thế giới người ta đã sản xuất ra hàng ngàn triệu tấn nước tương để cung ứng cho thị trường tiêu thụ.
Vào năm 2003, tại Trung Cộng người ta sản xuất hàng loạt nước tương mang nhãn hiệu “Hongshuai Soy Sauce”, áp dụng theo phương pháp sinh hóa và kỹ thuật tân tiến bởi một nhà máy chế biến thực phẩm gia vị không theo phương pháp chế biến cổ điển bằng đậu nành và lúa mì nên giá thành rất rẻ và được các nhà hàng và nhà trường sử dụng rất nhiều.
Tháng Giêng năm 2004, viên quản lý cho một nhóm ký giả của chương trình TV “Weekly Quality Report” biết thành phần của nước tương gồm có “amino acid”, “sodium hydroxide”, “hydrochloric acid” và mật đường (loại dung dịch phế thải sau khi đã quay ly tâm thành đường cát trắng) và vài chất hóa học khác hòa tan với nước. Nhu cầu chế biến nước tương, hàng tháng nhà máy phải sử dụng đến hàng chục ngàn tấn “amino acid” dưới dạng bột từ một nhà máy sản xuất hóa chất khác.
Sau đó các ký giả đã tìm ra nguyên liệu để bào chế ra loại xi-rô amino acid này tại một nhà máy sinh hóa ở tỉnh Hồ Bắc. Họ trả lời các ký giả rằng “amino acid” chủ yếu chế biến từ tóc con người, thu nhặt được từ các tiệm hớt, uốn tóc và từ các đống rác thải ra ở các bệnh viện khắp nơi trong nước rất dơ bẩn và mang nhiều loại vi khuẩn gây nhiều mầm bệnh khác nhau. Tóc con người chứa nhiều loại hóa chất độc hại như thạch tín “arsenic” và chì “lead” sẽ gây phương hại trầm trọng đến hệ thống tiêu hóa, gan, thận, tim mạch, hệ thần kinh và sinh dục.
Sau khi tin tức ghê tởm này được phổ biến trên toàn thế giới, Hiệp hội Các Quốc gia Châu Âu, Hong Kong, Đài Loan, Nhật, Hoa Kỳ…đã từ chối nhập cảng một số hiệu nước tương và nhiều loại thực phẩm khác sản xuất từ Trung Hoa lục địa vì lý do an toàn cho sức khỏe dân chúng.
Tỏi bột, ớt bột nhiễm phóng xạ:
clip_image009
Do khả năng công nghệ bảo quản thực phẩm quá kém nên tỏi bột và ớt bột là sản phẩm nổi tiếng của quận Qixian (杞县), tỉnh Henan (河南) do cơ xưởng Limin (李利敏) sản xuất phải sử dụng chất phóng xạ Cobalt-60 để giữ lâu cho tỏi bột và ớt bột khỏi bị hư hỏng. Ngày 7/6/ 2009, chất Cobalt-60 bị rò rỉ thấm qua quần áo bảo hộ của công nhân và chất phóng xạ Cobalt-60 tuôn ra ngoài không khí, xưởng Limin bị phát hỏa, gây chết chóc cho nhiều người. Có khoảng 800.000 người trong vòng bán kính 50 km đã bỏ của chạy lấy thân. Hàng quán tại Qixian đóng cửa, đường sá vắng tanh như một thành phố chết.
TS Tô Văn Trường gửi trực tiếp cho BVN
***

Chết bởi con rồng đỏ Trung Cộng

Peter W. Navarro & Greg W. Autry
Nguyễn Vinh dịch
clip_image010
Chết bởi con rồng Đế quốc:
Trong một cuộc di dân vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại, Tàu đang biến cải toàn thể Phi châu thành một thuộc địa mới. Tương tự như Tây phương đã làm trong thế kỷ XVIII và XIX nhưng quyết liệt và với tầm cỡ lớn hơn nhiều các lãnh đạo Tàu muốn Phi châu là “chư hầu” ở xa, để vừa giải quyết vấn nạn dân số quá đông, và vừa lấy được tài nguyên. – Daily Mail Online.
Trong khi các  hãng xưởng của Mỹ tiếp tục đóng bụi, trong khi các chính khách Mỹ và các nhà lãnh đạo quân sự chỉ chăm chú vào Trung Đông, và trong khi các chính trị gia ở Washington mê ngủ, Tàu cứ tiến tới. Một triệu quân Tàu di chuyển không ngừng ngang dọc Phi châu và Nam Mỹ để chiếm các nguyên liệu chiến lược, và chiếm các thị trường mới nổi, không cho Mỹ, Âu châu, Nhật, và các xứ khác vào. Đây là một cái đinh nữa đóng vào nắp quan tài của ngành sản xuất của Mỹ và của thế giới. Thế giới cần phải coi chừng cái đế quốc đang vươn lên này.
Con rồng Đế quốc Tàu là đứa con hoang của Con rồng sản xuất vô độ – tiêu thụ nửa số lượng xi măng và gần nửa số thép của thế giới, một phần ba đồng của Tàu, một phần tư aluminum, và những số lượng vĩ đại các thứ khác như antimony, chromium, cobalt, lithium, zinc, và gỗ. Chính những tài nguyên này và các thứ khác từ nhiều nơi trên thế giới góp phần cho sự tăng trưởng kinh tế và mức sống của mọi quốc gia.
Bauxite và sắt từ những nước như Guinea và Tanzania được dùng để chế biến thành aluminum và thép mà chúng ta cần để sản xuất máy bay ở Seattle, Wahington và để đóng tàu ở Bath, Maine. Đồng từ Chile để làm dây điện, cobalt từ Congo dùng trong các xưởng cơ khí ở Michigan, và niobium từ Brazil dùng trong nhiều thứ từ máy hỏa tiễn cho quốc phòng đến lò điện nguyên tử dân sự.
Lithium từ Bolivia và Nambia dùng trong bình điện xe hơi lai (hybrid), manganese từ Gabon dùng để sản xuất bình nước uống bằng nhựa, và titanium từ những nơi như Mozambique, Madagascar, và Paraguay để sản xuất thép tốt dùng trong việc chế tạo máy bay tuyệt vời Boeing 787 Dreamliner hoặc đầu gối và hông nhân tạo của Johnson & Johnson.
Nhưng Tàu muốn tất cả những tài nguyên thiên nhiên ở tất cả các nước này là của Tàu, dành riêng cho ngành sản xuất của Tàu và để tạo việc làm trong nước Tàu. Nếu chúng ta thụ động đứng nhìn để Tàu tự tung tự tác, thì chúng nên tự đào hố chôn nền kinh tế của chúng ta bằng cái xẻng mạ vàng làm ở Thượng Hải. Nhưng nếu muốn trực diện đế quốc đang lên này để bảo vệ nền kinh tế và an ninh quốc gia, chúng ta cần hiểu rõ trò “nhử mồi” của Bắc Kinh.
Trò nhử mồi của Đế quốc Rồng
Dân của lục địa đẹp mê hồn này cần sự tiến bộ. Nhưng Tàu đến đây không phải để giúp, mà là để cướp – Daily Mail Online
Kế hoạch nhử mồi của Tàu luôn luôn bắt đầu bằng cùng một cách: Chủ tịch nước, hoặc Thủ tướng, hoặc Bộ trưởng Thương mại đến thủ đô của một xứ xa xôi như Djibouti hay Niger hay Somalia, mà nhiều người Mỹ chẳng biết mấy chỗ này ở đâu trên bản đồ thế giới. Ông ta giơ cao vẫy vẫy một tấm chi phiếu to và hứa hẹn cho vay rộng rãi với lãi suất thấp để xây dựng hạ tầng cơ sở như đường sá, cầu cống, hải cảng, xa lộ; hoặc phí phạm như dinh Tổng thống tráng lệ, hoặc AK47 để các lãnh tụ độc tài chà đạp người dân.
Đổi lại, thuộc địa mới chỉ cần chấp nhận hai điều kiện.
Đầu tiên, muốn nhận tiền thì phải giao nộp các tài nguyên thiên nhiên – như vậy Tàu có thể chiếm trọn cho riêng mình tài nguyên thiên nhiên của thuộc địa.
Thứ nhì, phải mở cửa cho hàng đã là thành phẩm từ các xưởng sản xuất của Tàu tràn vào thị trường thuộc địa – như vậy Tàu chiếm luôn thị trường mới nổi này.
Phương pháp để có tài nguyên của Tàu khác rất xa phương pháp của hầu hết các quốc gia khác trên thế giới, trong đó mọi người dựa vào thị trường toàn cầu để điều phối năng lượng và nguyên vật liêu qua hệ thống giá cả. Phương pháp phân phối tài nguyên bằng thị trường tự do là cốt lõi của nền kinh tế thế giới để mọi người cùng có lợi. Nhưng thay vì hợp tác kiểu tư bản, đế quốc tư bản Bắc Kinh lại chỉ muốn làm đế quốc.
Cái kiểu nhử mồi của con Rồng đang được áp dụng ở Phi Châu, Nam Mỹ, và phần lớn Trung Á, là định nghĩa chính xác cho chủ nghĩa đế quốc: Cướp tài nguyên thiên nhiên của thuộc địa mà những tài nguyên này là tài sản duy nhất của thuộc địa. Mang những tài nguyên này về Tàu thay vì sử dụng tại chỗ để giúp phát triển thuộc địa. Rồi sau đó chuyển ngược những tài nguyên này lại thuộc địa dưới dạng hàng thành phẩm.
Phương pháp này tạo việc làm nơi đế quốc, giúp các công ty đế quốc kiếm tiền, và dĩ nhiên khiến số người thất nghiệp ở thuộc địa càng nhiều thêm.
Phần thuộc địa được hưởng là những việc khai thác nguy hiểm lương thấp, trong khi các việc sản xuất được đưa về Quảng Châu hay Thành Đô (Chengdu) hay Thượng Hải. Tốt Tàu hưởng, xấu thuộc địa chịu.
Ngoại giao bằng tiền kiểu Tàu
Khi quan sát thực tế tại chỗ, chúng tôi tưởng như Tàu đã chiếm Phi châu – Ngoại trưởng Musa Kusa của Libya.
Thực ra trò nhử mồi của Tàu đang xảy ra khắp nơi trên địa cầu.
Angola đã trả nợ cho Tàu số lượng dầu trị giá 10 tỉ đô la và vẫn còn tiếp tục.
Cộng hòa dân chủ Congo đến nay đã trả cho Tàu số lượng tài nguyên tương đương nhiều tỉ đô la.
Ghana đang trả bằng hạt ca cao, Nigeria trả bằng khí đốt, và Sudan lấy vũ khí và trả Tàu bằng dầu. Không một nước nào có lợi trong cuộc trao đổi với Tàu.
Trong khi đó ở Peru, Tàu đang làm chủ cả một ngọn núi đồng; và để mua núi Toromacho của Peru, Tàu đã học từ một câu nói nổi tiếng của W. C. Field, “Không bao giờ cho kẻ khờ một cơ hội”. Thực tế là Tàu đã mua được kho đồng quý giá này chỉ với 3 tỉ đô la, kể cả tiền hối lộ, và giờ đang lời tới mức 2,000 %. Trong khi đó các vấn nạn đói khát, mù chữ, nghèo khó, tai nạn lao động, và môi trường ô nhiễm thì dân Peru lãnh đủ.
Trường hợp Peru đã tệ, việc Bắc Kinh trao đổi với lãnh tụ giết người Robert Mugabe của xứ Zimbabwe còn tệ hơn. Bạo chúa già nua run rẩy này đang cai trị một trong các xứ nhiều tài nguyên thiên nhiên nhất và cũng có ít việc làm nhất của thế giới, đã bán số lượng dự trữ platinum của Zimbabwe trị giá 40 tỉ đô la cho Tàu với giá chỉ 5 tỉ, rồi hắn dùng tiền này để xây lâu đài mới, sắm trực thăng vũ trang, chiến đấu cơ phản lực, và súng ống để đè đầu cưỡi cổ dân Zimbabwe.
Chỉ có Tàu mới có khả năng làm vụ kỳ thị và đàn áp người da đen (Apartheid) trước kia trở nên chuyện nhỏ khi so sánh với tình trạng hiện nay.
“Rồi sao?” Có thể bạn hỏi vậy. Tàu cũng phải được hưởng tài nguyên như Mỹ hay Âu châu hay Nhật chứ! Và tại sao người Mỹ cần phải để ý khi Tàu bóc lột mấy xứ Phi châu tham nhũng thối nát, hoặc mấy xứ nghèo mạt ở Nam Mỹ? Nếu lãnh đạo của mấy cái xứ tồi tệ này ngu quá hay tham quá để Tàu lừa gạt, thì kệ họ chứ! Làm sao mà chuyện này ảnh hưởng được đến mấy người làm cho các hãng cơ khí sản xuất đồ bằng graphite ở Bensenville, Illinois, kính màu cho Nhà thờ ở Kokomo, Indiana, hoặc bàn ghế gỗ ở Asheboro, North Carolina? Và làm sao trò nhử tiền của Tàu lại ảnh hưởng được đến hy vọng tìm việc của những người trẻ tốt nghiệp đại học UC Berkeley với bằng hóa học, hoặc tốt nghiệp Georgia Tech với bằng Kỹ sư?… Rồi, ít ra sau đây là một câu trả lời.
Bằng cách thiết lập các thuộc địa ở Phi châu, Á châu, và sân sau của Hoa Kỳ là Nam Mỹ, Tàu càng ngày thâu tóm càng nhiều tài nguyên của thế giới. Kế hoạch này cho Tàu ở vị thế độc quyền về tài nguyên với giá thấp nhất – và như vậy Tàu có lợi thế cạnh tranh với Mỹ và với cả thế giới.
Thực ra kế hoạch thâu tóm tài nguyên thế giới của Tàu cũng tương đương với việc cấm vận tài nguyên đối với các quốc gia khác trên thế giới. Vì khi Tàu kiểm soát bauxite ở Brazil, Equatorial Guinea, và Malawi; đồng ở Congo, Kazakhstan, và Nambia; sắt ở Liberia và omalia; manganese ở Burkina Fasco, Cam Bốt, và Gabon; chì ở Cuba và Tanzania; zinc ở Algeria, Kennya, Nigeria, và Zambia, thì đâu còn gì cho các xưởng ở Cincinnati và Memphis và Pittsburgh – và Munich và Yokohama và Seoul.
Chuyện Tàu “cấm vận” khiến xe hơi tương lai sẽ được sản xuất ở Lan Châu (Lanzhou) và Vu Hồ (Wuhu) thay vì ở Detroit và Huntsville; máy bay tương lai sẽ được sản xuất ở Tân Châu (Binzhou)và Thẩm Dương (Shenyang) thay vì ở Seattle và Wichita; chíp máy vi tính tương lai sẽ được làm tại Đại Liên (Dalian) và Thiên Tân (Tianjin) thay vì tại Silicon Valley; và thép của thế kỷ XXI sẽ được sản xuất ngày càng nhiều hơn ở Đường Sơn (Tangshan) và Vũ Hán (Wuhan) thay vì ở Birmingham, Alabama, và Granite City, Illinois.
Đây chắc chắn không phải là cách thị trường tự do và sự hợp tác thương mại quốc tế hoạt động. Và tất cả chúng ta đáng lẽ phải nổi nóng với chuyện đang xảy ra này. Nhưng trong các phòng họp chính trị ở Berlin, Tokyo, và Washington, thái độ của các chính khách có vẻ ngày càng giống như Rhett Butler trong phim Cuốn theo chiều gió: “Anh nói thiệt cưng nghe, anh chẳng thèm để ý”.
Dân con Rồng tràn ngập Đại lục Đen
Không cần biết Tàu nói gì, thực tế rõ ràng là không phải chỉ có Kỹ sư và khoa học gia Tàu đến Phi châu. Nông dân cũng đến luôn. Đúng là thực dân kiểu mới. Hoàn toàn không có đạo đức, không có giá trị gì cả – Mustafa al-Gindi, Thành viên Nghị viện Ai Cập
Trong khi Tàu phát triển và các nước sản xuất khác có nguy cơ xuống dốc, các thuộc địa mới của Tàu như Angola và Zimbabwe vẫn trong tình trạng đói nghèo, và thường bị nội chiến. Mặc dù các thuộc địa này có nhiều tài nguyên thiên nhiên, sự đói nghèo và xung đột ở Phi châu là kết quả trực tiếp do sự tráo trở của Tàu. Lúc đầu Tàu hứa hẹn cho vay tiền để xây dựng hạ tầng cơ sở, tạo công ăn việc làm cho nhiều người dân địa phương. Nhưng khi khởi công thì Tàu lại xuất cảng đội quân cả triệu công nhân qua để làm. Thay vì thuê Kiến trúc sư, Kỹ sư, công nhân, xe tải, tại địa phương, Tàu đưa dân Tàu qua tối đa, chỉ thuê dân địa phương ở mức tối thiểu.
Tác giả của quyển sách Safari của Tàu (China Safari) mô tả tình trạng ở Sudan như sau:
Người Tàu khoan dầu và bơm dầu vào ống dẫn của Tàu đưa lên tàu của Tàu để chở về Tàu dưới sự bảo vệ của nhân viên Tàu. Công nhân Tàu làm đường làm cầu và xây đập nước khổng lồ khiến nhiều chục ngàn dân địa phương và nhiều ngàn điền chủ phải di tản. Nông dân Tàu tự sản xuất thực phẩm cung cấp cho đội quân lao động Tàu, hoặc nhập cảng các thực phẩm khác từ Tàu. Tàu cũng trang bị vũ khí cho các lãnh tụ tồi tệ địa phương để phạm tội ác với con người, và bảo vệ cái chế độ đó trong Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.
Và đây là âm mưu của Tàu mà ít ai để ý. Ngoài mục đích thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường mới, Bắc Kinh còn có kế hoạch xuất cảng nhiều triệu dân Tàu qua các xứ thuộc địa ở Phi Châu và Nam Mỹ để giảm sức ép do dân số quá đông ở Tàu. Trong quyển China Safari, một khoa học gia Tàu đã giải thích kế hoạch đổ bộ dân Tàu như sau: Chúng tôi có 600 con sông ở Tàu mà hết 400 sông kể như chết vì ô nhiễm trầm trọng… Chúng tôi phải dời ít nhất 300 triệu dân qua Phi Châu thì may ra mới giải quyết được tình trạng.
Và đây là một thí dụ nhỏ về việc Tàu chơi ép để xuất cảng dân qua Đại lục Đen: Khi Nambia không thể trả nợ, mấy tay cho vay cắt cổ ở Bắc Kinh ép Nambia phải nhận nhiều ngàn gia đình Tàu qua định cư. Bí mật này được tiết lộ bởi WikiLeaks; và không cần nói cũng biết là khi tin này xì ra, dân Nambia vô cùng phẫn nộ.
Có thể bạn cũng nổi điên nếu Tàu cũng ép Mỹ phải nhận di dân như vậy.
Thử nghĩ xem, nếu vài tỉ đô la có thể khiến Tàu đưa được vài ngàn gia đình qua định cư ở Nambia, thì nước Mỹ phải nhận bao nhiêu trăm ngàn dân Tàu để trừ số nợ hai ngàn tỉ? Các tiểu bang như Montana và Wyoming còn rộng lắm mà phải không?
Sau đây là sự mô tả của nhà báo có tiếng Andrew Malone về kế hoạch biến Phi châu thành của Tàu: Một cách âm thầm, bảy trăm năm chục ngàn dân Tàu đã định cư ở Phi châu trong một thập niên qua. Và vẫn còn tiếp tục. Kế hoạch này đã được các giới chức Tàu tính toán cẩn thận. Một chuyên gia ước tính là Tàu cần phải đưa ba trăm triệu dân qua Phi châu để giải quyết nạn nhân mãn và ô nhiễm.
Kế hoạch có vẻ như đang tiến hành tốt đẹp. Cờ Tàu đang bay khắp nơi ở Phi châu. Những hợp đồng béo bở đang được ký kết để mua các thương phẩm như dầu, platinum, vàng, và khoáng chất. Các Tòa Đại sứ mới đang được xây và các đường bay đang được thành lập. Thành phần thượng lưu Tàu ở Phi châu hiện diện khắp nơi, đi mua sắm ở những cửa hàng đắt tiền, lái xe Mercedes và BMW, cho con học  trường tư riêng biệt…
Ở khắp nơi trên đại lục đẹp đẽ này, dân Tàu đang tràn vào như cơn nước lũ… Các khu đô thị biệt lập có hàng rào bao bọc đang mọc lên khắp nơi.
Người da đen không được bén mảng. Ngay cả những quần áo đặc thù Phi châu bày ở tiệm cũng được nhập cảng từ Tàu, mang nhãn “Made in China”.
Từ lời nhận xét gay gắt trên của Malone, bạn có thể thấy được phần nào rằng Tàu không chỉ xuất cảng công nhân xây dựng qua Phi Châu, Á Châu, và Nam Mỹ, mà Tàu còn đưa qua nông dân, thương nhân, và cả gái điếm!
Để dễ cảm nhận được sự xâm chiếm đất đai của Tàu, ta hãy giả sử rằng Chính phủ Mỹ tịch thu vài triệu mẫu đất canh tác tốt ở Iowa và Nebraska đem cho Tàu, đuổi nông dân ở đó đi chỗ khác chơi, rồi phân chia vùng cho Tàu ở riêng, ăn uống riêng. Bạn thử nghĩ xem dân Mỹ sẽ phẫn nộ lên tới mức nào? Đó chính là điều đang xảy ra ở Phi châu, nơi đã có hơn một triệu nông dân Tàu. Đúng vậy, hơn một triệu nông dân Tàu đang cày đất Phi châu sản xuất thực phẩm để xuất cảng ngược về Tàu nuôi dân Tàu – ngay trong khi dân địa phương đang đói nghèo.
Đây là một sự thực cay đắng trong việc chiếm đất Phi châu của Tàu: Theo tuần báo The Economist, Tàu đã chiếm hơn 7 triệu mẫu dầu cọ (palm oil) tốt của Congo để làm xăng hữu cơ.
Ở Zambia các nông trại Tàu đã sản xuất một phần tư số trứng được tiêu thụ ở thủ đô Lusaka. Ở Zimbabwe, theo báo Weekly Standard thì chế độ của Mugabe đã cho không Tàu những trang trại trước kia của người da trắng. Trong khi đó Con ngựa thành Troy mang cái tên mai mỉa “Nông trại Hữu nghị” đang được sử dụng ở các xứ như Gabon, Ghana, Guinea, Mali, Mauritania, và Tanzania để chiếm những khu nhỏ hơn hầu tránh bị để ý.
Chiếm thị trường Phi châu và Châu Mỹ La tinh
Cùng với cơn lũ nông dân Tàu, nhiều đợt con buôn Tàu cũng tràn vào Phi châu và Châu Mỹ La tinh. Một số mang theo cơn lũ hàng Tàu vào các thành phố lớn như Kinshasa, Kampala, Lagos, Lima, và Santiago. Một số khác mạo hiểm hơn, đến lập nghiệp ở các nơi xa xôi đang có các công trình xây cất của Tàu khắp Phi châu và Nam Mỹ.
Về chuyện gái điếm Tàu thì, giống như các công ty Tàu hạ giá thật thấp để tiêu diệt đối phương, các cô sống về đêm ở các quán rượu và nhà chứa cũng dùng cách rẻ tiền để loại đối thủ cạnh tranh. Các tác giả của quyển China Safari mô tả về tình trạng ở xứ nhiều gỗ Cameroon như sau:
“Gái điếm Tàu chỉ đòi có 2,000 CFA (4.25 đô la) trong khi các cô địa phương thì phải trên 5,000 mới chịu lên giường”.
Và đây lại thêm một chi tiết buồn cười nữa về lý do kinh tế khiến dân Tàu bỏ xứ ra đi: Khi cảnh sát giải thoát được một nhóm các cô do các tay buôn người đưa vào Congo-Brazzaville để làm điếm, những cô này lại nhất định đòi ở lại. Lý do là các cô kiếm được khá tiền hơn và được đối xử tốt hơn khi ở quê nhà Tứ Xuyên (Sichuan). Thì ra làm điếm ở xứ Congo xa xôi còn khá hơn làm ruộng ở quê Rồng.
Tàu xuất cảng sàn gỗ giết người và rác độc hại
Các công ty Tàu trả lương công nhân rất thấp và bắt họ làm việc nhiều giờ; làm sao đòi hỏi họ làm tốt hơn ở nước ngoài? Với 6,700 công nhân mỏ bị tai nạn chết mỗi năm (17 người một ngày)… làm sao trông mong được các công ty Tàu làm khá hơn ở các nơi khác trên thế giới? Tàu đã tàn phá hệ sinh thái nước Tàu trong quá trình hiện đại hóa nhanh chóng; làm sao ta có thể tin là Tàu sẽ tôn trọng môi trường như các nước Tây phương? – Weran Jiang, Đại Học Alberta
Với công nhân xây dựng, lái buôn, gái điếm, nông dân, hoặc cơn lũ hàng rẻ tiền đang khiến các cơ sở thương mại địa phương phải dẹp tiệm, Tàu đang xuất cảng các vấn nạn kinh tế và môi trường của họ qua các thuộc địa mới, đồng thời đẩy người dân bản xứ sâu vào hàng ngũ những người nhận cứu trợ hoặc phải đi ăn xin. Nhưng đây không phải là những hàng xuất cảng duy nhất.
Tàu cũng đang xuất cảng sự coi thường công nhân và sự coi thường môi trường. Như Giáo sư Weran Jiang đã nói rõ, không có gì phải ngạc nhiên. Bởi vì các kế hoạch gia Tàu ở Bắc Kinh còn chẳng chịu bảo vệ công nhân và môi trường của chính họ, thì làm sao trông mong là họ tử tế với mấy nơi khác như mỏ cobalt ở Congo, rừng ở Gabon, mỏ bạc ở Peru, hay mỏ đồng ở Zambia?
Sự trâng tráo của Tàu khi tàn phá đất thuộc địa có vẻ như không có giới hạn. Ta hãy xem chuyện gì đã xảy ra khi công ty quốc doanh thuộc hàng lớn nhất của Tàu là Sinopec vào Gabon để tìm dầu. Năm 2002 Chính phủ Gabon đã phân định một phần tư diện tích quốc gia toàn rừng nguyên sinh là vùng thiên nhiên cần được bảo vệ. Nhưng khi Sinopec vào Gabon tìm dầu, Sinopec bắt đầu ngay giữa khu rừng, đào bới ủi đất làm đường chằng chịt ngang dọc, đặt mìn tàn phá bừa bãi – mà chỉ bị chính quyền khẻ tay nhẹ.
Cũng như “kim cương máu” để mua vũ khí Tàu tàn sát người dân vô tội ở Congo, tiền bán gỗ cho Tàu được dùng để tài trợ và mua vũ khí cho cuộc nội chiến đẫm máu.
Người hùng trên yên ngựa đâu rồi?
Ở Nambia khi những công nhân bị đối xử tệ lên tiếng than phiền thì bị bảo rằng “hãy cố chịu đựng để đời con cháu được khá hơn”. Ở Kenya, khi bị hạn hán trầm trọng, dân chúng chặn công nhân làm đường để đòi được lấy nước uống từ một cái giếng duy nhất trong khu vực Tàu đang thi công – Africa News
Không khí sợ hãi và ghê tởm bao trùm các xưởng và mỏ của các ông chủ Tàu ở Phi châu và Nam Mỹ, vì giống như ở Tàu, làm việc nhiều giờ, lương thấp, thiếu an toàn, và những ông sếp tàn ác – cùng với việc đổ bừa bãi đủ thứ chất thải độc hại vào môi trường chung quanh.
Chút chi tiết đẫm máu: Khi các công nhân ở mỏ than Collum Coal Mine miền Nam Zambia lên tiếng than phiền về lương thấp và điều kiện làm việc thiếu an toàn, ông sếp Tàu hung bạo dùng súng shotgun bắn gục 11 người. Người hùng trên yên ngựa của Clint Eastwood đâu rồi?
Vụ bắn này không phải là riêng lẻ. Chỉ vài tháng trước đó ở một mỏ khác ở Zambia, cuộc đình công trở thành cuộc bạo động khi một sếp Tàu bắn vào đám đông. Dĩ nhiên Bộ Ngoại giao ở Bắc Kinh gọi cuộc thảm sát chỉ là “sự sai lầm”. Bạn nghĩ sao?
Sự vô đạo đức của Tàu làm hại Tây phương
Trong 640 triệu vũ khí nhẹ đang lưu hành trên thế giới, khoảng 100 triệu ở Phi châu –Baffour Dokyi Amoa, Pambuzaka News
Dù bị thiệt hại đủ thứ, câu hỏi là tại sao nhiều nước Phi châu, Á châu, và Châu Mỹ La tinh lại mở rộng vòng tay với Tàu? Có nhiều câu trả lời, và câu trả lời tùy vào cái xứ đó thuộc loại nào.
Loại địa ngục Phi châu nơi lãnh tụ là những kẻ vũ trang, sát nhân, hoặc những lãnh tụ “dân chủ” trá hình với thùng phiếu bị tráo và dân bị bầu dưới họng súng. Những chế độ đểu cáng như Angola, Sudan, và Zimbabwe luôn luôn ở đầu bảng.
Ở những xứ này và nhiều xứ Phi châu và Nam Mỹ khác, nơi nền dân chủ yếu và lãnh tụ quân sự mạnh, thực dân Tàu áp dụng khẩu hiệu lạnh xương sống do chính Thủ tướng Tàu Ôn Gia Bảo thốt ra ở Nghị viện Gabon: “Chỉ buôn bán thôi, không có điều kiện chính trị gì cả”.
Với chủ trương này, Tàu làm ăn với bất cứ một chính quyền ngoại quốc nào mà không cần biết chính quyền ấy tàn ác bạo ngược hoặc thối nát đến đâu. Tàu hoàn toàn không hề chỉ trích hay không hề đặt ra một điều kiện nào về nhân quyền hoặc sổ sách minh bạch.
Vậy ta có thể thấy ngay rằng chủ trương vô đạo đức của Tàu trong lãnh vực ngoại giao cho Tàu một lợi thế rất lớn so với các nước văn minh như Mỹ, Anh, Pháp, và Nhật. Những nước văn minh hành động riêng lẻ hoặc qua một cơ chế quốc tế như Liên Hiệp Quốc, dùng các vũ khí ngoại giao như cấm vận kinh tế, phong tỏa tài khoản, và cắt viện trợ, để buộc các bạo chúa phải bớt hung hăng. Nhưng trong khi các nước văn minh tạo sức ép lên các bạo chúa thì Tàu lén luồn vào bằng cửa sau.
Khi Mỹ ngưng giao thương với Sudan vì quân đội Ả Rập của nước này đang giết người da đen ở Darfur; khi Liên Hiệp Quốc cấm vận vũ khí đối với Ivory Coast hay Sierra Leone; khi Âu châu cố gắng tạo sức ép lên Eritrea hay Somalia; ngay cả khi gần như toàn thế giới đang đòi lãnh tụ độc tài Robert Mugabe của Zimbabwe phải tôn trọng kết quả cuộc bầu cử, thì Bắc Kinh lợi dụng cơ hội nhảy vào, cung cấp cho các bạo chúa này đủ thứ, từ vũ khí cá nhân và chiến đấu cơ phản lực đến máy vi tính và các phương tiện truyền thông.
Đây là một thí dụ cụ thể về việc “đổi máu lấy dầu” ở Dafur, trong đó vũ khí dùng để tàn sát dân là do Tàu cung cấp. BBC mô tả trong tài liệu “Cánh đồng thảm sát mới” như sau:
Nhiều ngàn phụ nữ và trẻ em bị hiếp dâm một cách có tổ chức ở Dafur trong khi các người chồng, người anh, và con trai của họ bị giết thê thảm… Chính quyền thả bom trước rồi lính tràn vào làng mạc Phi châu trên lưng lạc đà, ngựa, và xe tải… Nhiều làng bị tấn công tới năm lần.
Một phụ nữ tên Kalima… khóc than gọi chồng khi chồng cô bị đám lính giết, còn đứa con nhỏ 3 tuổi trên tay cô thì bị đám lính giật ra rồi thiêu sống tại chỗ. Bản thân cô bị đè ra hiếp dâm tập thể.
Như vậy, trong khi chúng ta ở các nước tự do dân chủ tôn trọng đạo đức thì Tàu lợi dụng cơ hội để thu hoạch kinh tế, bằng cách cung cấp AK47 cho nhiều ngàn lính trẻ con Phi châu ở Liberia, Nigeria và Sierra Leone – trong khi máy ủi đất của Tàu vùi nhiều ngàn tử thi dưới những cánh đồng thảm sát ở Dafur.
Còn nước Úc? Thế giới sụp đổ
Công ty China Guangdong Nuclear Power Holding Co… muốn mua quyền kiểm soát công ty Energy Metals Ltd. của Úc với giá 83.6 triệu đô la Úc.
Đây là một phần làn sóng đầu tư của Tàu vào tài nguyên thiên nhiên của Úc. Việc Công ty quốc doanh CGNPH muốn mua 70% chương trình khai thác uranium của Bigrlyi ở khu vực phía Bắc nước Úc là dấu hiệu đầu tiên cho thấy Tàu muốn lấn vào nước sản xuất uranium lớn nhất thế giới.
Tàu tỏ ý muốn mua công ty Úc giữa lúc liên hệ Úc-Tàu xuống mức thấp.
Tháng vừa rồi Tàu giam giữ bốn nhân viên Anh-Úc của Công ty Rio Tinto Ltd., trong đó có công dân Úc Stern Hu, với tội hối lộ và vi phạm bí mật quốc gia. Nhiều chính trị gia và bình luận gia không an tâm với việc Tàu muốn đầu tư lớn vào khu vực khai thác mỏ của Úc – The Wall Strett Journal.
Điều ngạc nhiên về kế hoạch thực dân của Tàu là làm sao ngay cả các nền kinh tế phát triển và có cơ cấu dân chủ vững mạnh như Úc, Brazil, và Nam Phi, cũng bị đồng tiền Tàu lôi kéo.
Ta hãy xem nước Úc. Dân Úc có trình độ giáo dục cao, tay nghề vững, và gần như có đủ loại tài nguyên thiên nhiên cần thiết để trở thành một trung tâm kỹ nghệ mạnh. Nhưng thay vì phát triển các ngành kỹ nghệ sử dụng tài nguyên sẵn có để sản xuất hàng tiêu dùng, các lãnh đạo thiển cận lại cho Tàu vào mua tài nguyên, đào những kho tàng khổng lồ để đem về các xưởng của Tàu.
Chỉ trong vài năm qua, các công ty Tàu như Yangzhou Coal Mining, China Minmetals, Hunan Valin Steel & Iron, China Metalurgical, và Shanghai Baosteel, đã được những hợp đồng khai thác tài nguyên vĩ đại. Dù trong ngắn hạn vài trăm gia đình thượng lưu Úc bỗng giàu to, nhưng về đường dài nước Úc sẽ lâm cảnh nghèo khó khi các mỏ bị vét sạch.
Ngay cả trong ngắn hạn nước Úc cũng đang bị thiệt thòi. Bởi vì sau khi Tàu dùng nguyên liệu của Úc sản xuất thành hàng hóa rồi đem ngược trở qua Úc bán, Úc bị thâm thủng mậu dịch với Tàu – mặc dù Úc có nguồn tài nguyên thiên nhiên phong phú.
Cả hai nước Brazil và Nam Phi cũng tương tự – nhưng yếu hơn. Cả hai đều ngồi trên những kho tàng  phong phú. Cả hai đều có giới trung lưu và đều có nhiều cơ hội gia nhập hàng ngũ những nước kỹ nghệ. Nhưng cả hai lại cho Tàu lấy quá nhiều tài nguyên thiên nhiên và vì vậy bị thâm thủng mậu dịch với Tàu.
Chẳng hạn như ở Brazil và chỉ trong ngành dầu lửa, Công ty quốc doanh Sinopec của Tàu đã đổ vào 7 tỉ đô la để mua phần lớn số dầu dự trữ khổng lồ ở Santos Basin. Và đó không phải là điều duy nhất: Sinopec còn cho Công ty Petrobras của Chính phủ Brazil vay 10 tỉ đô la để đổi lại, Sinopec được quyền mua 10,000 thùng dầu thô mỗi ngày trong 10 năm với giá  thấp, dưới mức đáy. John Pomfret của báo The Washington Post đã vẽ bức tranh toàn cảnh “Chinamax” như sau:
Dọc theo dải cát vàng dài 175 dặm ở bờ biển Dại Tây Dương phía bắc Rio de Janeiro, Tàu đang xây dựng một thực thể kinh tế mới. Đi qua khỏi những hải cảng lớn nơi những tàu khổng lồ của Tàu đang lấy quặng sắt hoặc lấy dầu chở về Bắc Kinh, là một thành phố lớn gấp đôi Manhattan với các hãng xưởng đang mọc lên. Nhiều công trình này được xây dựng với tiền đầu tư của Tàu: xưởng luyện thép, công ty vận chuyển, xưởng xe hơi, xưởng sản xuất dụng cụ khai thác dầu và khí đốt… Sự đầu tư vào Brazil cho thấy kế hoạch “hướng ngoại” của Tàu để bảo đảm nguồn cung cấp tài nguyên thiên nhiên và để làm chậm sự phát triển của các công ty thuộc chính quyền địa phương.
Tổng thống Nam Phi Thabo Mbeki tỏ ý lo ngại về sự xâm lấn của thực dân Tàu: “Nếu Nam Phi chỉ xuất cảng nguyên liệu thô qua Tàu và nhập cảng hàng thành phẩm từ Tàu, Phi châu sẽ bị kẹt mãi mãi trong điều kiện kém phát triển”.
Dù là nước Úc văn minh, Congo loạn lạc, Nam Phi đang phát triển, hay là Zimbabwe độc tài, tất cả các nước này cùng giống nhau ở một điểm: Tàu đang bóc lột có kế hoạch các kho báu của họ.
Và sau khi các kho báu bị cưa, bị xúc, và bị hốt sạch, những thuộc địa này chỉ còn là những cái vỏ rỗng, không còn cơ hội để trở thành quốc gia kỹ nghệ với khả năng tạo nhiều việc làm mà đúng ra họ đã có thể được hưởng nếu họ không là thuộc địa của Tàu.
Đại bàng Mỹ biến thành chim bồ câu lớn nhất thế giới
Con Rồng sản xuất rất tham ăn. Con Rồng thuộc địa không ngưng nghỉ. Đại bàng Mỹ thì ngủ quên – Ron Vara.
Kết quả sau cùng là Tàu có kế hoạch chiếm đủ nguyên liệu cho các nhà máy Tàu chạy đều. Còn thế giới thì không. Trong khi đội quân triệu người của Tàu tràn đi khắp Phi châu, Á châu, và Châu Mỹ La tinh để thực hiện kế hoạch thâu tóm tài nguyên và chiếm lĩnh thị trường, Đại bàng Mỹ vẫn còn đậu dưới đất, Âu châu không dám đối diện sự thật, và Nhật Bản thì bất lực vì quá sợ hãi. Nhưng trước kia đâu đến nỗi như vậy – ít ra là với nước Mỹ.
Nước Mỹ đã từng là bậc thầy trong việc sử dụng “sức mạnh mềm” trên thế giới qua các công tác cứu trợ, ngoại giao, và viện trợ quân sự. Nhưng giờ thì Đại bàng Mỹ đã biến thành chim bồ câu; chúng ta đang gửi Peace Corps đến giúp những quốc gia mắc nợ ít hơn chúng ta, và chúng ta đang núp trong những trại lính ở những xứ mà chúng ta không nên đến. Đã đến lúc chúng ta và thế giới phải tỉnh dậy – và đứng lên chống lại – cái đế quốc thực dân đang hiện diện ngay giữa chúng ta. Một lần nữa, như Peter Finch đã nói một cách hùng hồn rằng, thế giới văn minh phải mở tung cánh cửa phía Đông mà gào to lên rằng, “Giận lắm rồi, không thể nào chịu nổi nữa”.
Bởi vì nếu chúng ta không vùng lên, “việc cấm vận” tài nguyên thiên nhiên mà Tàu đang áp dụng trên thế giới qua kế hoạch thực dân sẽ là dây thòng lọng siết cổ tất cả các nền kinh tế thế giới.
Với thời gian, khi đế quốc Tàu ngày càng thâu tóm được nhiều hơn các nguồn tài nguyên thiên nhiên quý hiếm để thỏa mãn cơn thèm khát của Tàu, dây thòng lọng sẽ càng siết chặt vào cổ của Mỹ, Âu châu, Nhật, Nam Hàn, và các nước khác.
P.N & G.A.

Việt Nam Có Lâm Nguy Với Hộ Chiếu Lưỡi Bò?


Chính sách Ngọai giao Tắc Kè thay đổi mầu sắc tùy hòan cảnh, ỡm ờ, theo đuôi, cửa hậu của Nhà nước Việt Nam đối với Trung Cộng từ bấy lâu nay  đã phải trả gía qúa đắt với tấm Hộ Chiếu có in hình Lưỡi Bò xác nhận chủ quyền của Bắc Kinh  trên hai quần đảo Hòang Sa và Trường Sa.
Chuyện này  được Trung tá Trần Việt Huynh – đồn trưởng Đồn biên phòng cửa khẩu Quốc tế Lào Cai  xác nhận : “Từ ngày 11.11 đến ngày 23.11, Bộ đội biên phòng Cửa khẩu Quốc tế Lào Cai đã phát hiện hơn 100 hộ chiếu Trung Quốc in hình lưỡi bò. Sau khi tham dự khóa tập huấn nhanh của Bộ Tư lệnh vào ngày 14.11, từ đúng 7h sáng ngày 15.11, biên phòng cửa khẩu Quốc tế Lào Cai đã thực hiện việc cấp đổi thị thực rời với những công dân Trung Quốc sử dụng hộ chiếu có in đường lưỡi bò.” (Báo Sài Gòn Tiếp thị, ngày 25.11.2012)
Theo Tân Hoa Xã của Trung Cộng (Xinhua News Agency), Hộ Chiếu mới được phát hành từ ngày 15/5/2012, nhưng mãi 6 tháng sau Việt Nam mới biết.  Không ai biết có thêm bao nhiêu triệu Hộ Chiếu mới lọai này đã được cấp ra, sau số  6 triệu cuốn đầu tiên có giá trị trong 10 năm.
Bằng chứng “biết chậm” của Chính phủ Việt Nam được  xác nhận trong thông tin ngày 22/11/2012, theo đó: “Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội, trao công hàm phản đối việc Trung Quốc in hình bản đồ nước này bao gồm đường đứt đoạn  (Chú tích: hay còn được gọi là đường 9 đọan có hình giống lưỡi Bò) trên hộ chiếu phổ thông điện tử.”
Cũng chỉ vào ngày 22/11/2012, phát ngôn Bộ Ngoại giao  Việt Nam Lương Thanh Nghị mới có phản ứng khi được hỏi. Nghị nói : “Việc làm trên của Trung Quốc đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, cũng như chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam đối với các vùng biển liên quan ở Biển Đông.”
Phản ứng này cũng giống như  hàng trăm  phản ứng trước đây của Việt Nam mỗi khi có tin về  các hoạt động mới của Trung Cộng ở Biển Đông, đặc biệt trong vùng quần đảo Hòang Sa, đã bị Bắc Kinh chiếm từ tay quân đội Việt Nam Cộng hòa năm 1974, hay tại Trường Sa, nơi quân Tầu đã chiếm mất 8 đảo đá ngầm từ tay Việt Nam sau trận hải chiến ngày 14/03/1988.
Mặc cho phiá Việt Nam xác nhận chủ quyền, Trung Cộng tiếp tục lấn chiếm và bành trướng lãnh thổ bằng quyết định lập Thành phố Tam Sa ngày 24/07/2012 gồm Hòang Sa, Trường Sa và Trung Sa (vùng Bãi Cỏ Rong, hay bãi Macclesfield và bãi cạn Scarborough mà Trung Cộng có tranh chấp với Phi Luật Tân).
Trước đó vào cuối tháng 6/2012, Tổng công ty Dầu khí Hải Dương Trung Quốc (China National Offshore Oil Corporation, CNOOC) đã công khai gọi đấu thầu quốc tế tìm dầu tại 9 lô nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam giữa Trường Sa và đất liền.
CNOOC còn loan báo vào ngày 18/10/2012 là họ đang khai thác thành công tại 2 giếng dầu  Weizhou11-2  và Weizhou 6-9/6-10 (Vi Châu 11-2, Vi Châu 6-9/6-10) trong vùng Vịnh Bắc Bộ mà Trung Cộng đã lấn chiếm phần hơn của Việt Nam, trong khi hai nước Việt-Trung vẫn chưa thương thuyết xong kế họach hợp tác.
(Chú thích:  Theo Tài liệu của Qũy nghiên cứu Biển Đông (Việt Nam) cho biết : Quần đảo Trường Sa cách quần đảo Hoàng Sa tính đến đảo gần nhất là khoảng 350 hải lý, đảo xa nhất là khoảng 500 hải lý, cách Vũng Tàu 305 và cách Cam Ranh 250 hải lý, cách đảo Phú Quốc 240 hải lý, cách Bình Thuận (Phan Thiết) 270 hải lý. Mỗi Hải lý dài 1,852 mét.)
Ngoài ra, Bắc Kinh còn tổ chức du lịch Tam Sa; thiết lập các trạm nghiên cứu khí tượng; thăm dò đáy biển; tăng cường lực lương phòng thủ nổi; tân tạo các Tầu Hải Quân thành lực lượng Hải Giám (Giám sát biển) có võ trang để bảo vệ hàng ngàn tầu đánh cá của Trung Cộng tự do đánh bắt sâu vào vùng biển của Việt Nam, kể cả vùng biển Vịnh Bắc Bộ.
Theo Tác gỉa Sơn Minh của báo điện tử Sống Mới ngày 9/11/2012 thì hãng Reuters của Anh loan tin: “Trước thềm Đại hội Đảng Trung Quốc (khai mạc ngày 8/11/2012), Tân Hoa Xã đã đưa tin nhóm học giả Trung (Quốc) – Đài (Loan) đang tìm cách hợp thức hóa “đường lưỡi bò” trong vòng một năm tới để dùng làm chứng cứ tuyên bố chủ quyền bao trùm Biển Đông mà Bắc Kinh vẫn đang duy trì trong hàng thập kỷ qua.”
ÔNG NGUYỄN PHÚ TRỌNG SỢ AI ?
Trong khi tham vọng của Trung Cộng ở Biển Đông đã rõ như thế nhưng chỉ có 5 ngày sau khi CNOOC công bố(18/10/2012)việc sản xuất số lượng lớn dầu tìm thấy trong Vịnh Bắc Bộ thì Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam(CSVN)Nguyễn Phú Trọng đã tiếp Uỷ viên Quốc vụ Trung Cộng  Mạnh Kiến Trụ tại Hà Nội vào ngày 24/10/2012.
Theo bài viết của báo điện tử đảng CSVN Mạnh Kiến Trụ  đã nói với ông Trọng rằng: “Vấn đề Nam Hải  (Biển Đông) không phải là toàn bộ của quan hệ Trung – Việt, nhưng xử lý không thoả đáng sẽ ảnh hướng đến toàn cục của quan hệ hai nước.”
Và ông Trọng đã đáp lại rằng: “Tình hữu nghị truyền thống hai nước Việt Nam – Trung Quốc nồng thắm.  Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam sẽ mãi mãi không quên sự giúp đỡ quý báu, chân thành của Trung Quốc dành cho Việt Nam lâu nay. Việt Nam sẵn sàng duy trì giao lưu cấp cao với Trung Quốc, tăng cường sự tin cậy chính trị, tăng cường đoàn kết và hợp tác, xử lý thoả đáng vấn đề trên biển thông qua hiệp thương hữu nghị trên tinh thần “vừa là đồng chí vừa là anh em”.
Nhưng hành động của Trung Cộng ở Biển Đông, ngay trong vùng vịnh Bắc Bộ và trên đất liền trong lãnh thổ Việt Nam không có gì là “đồng chí và anh em”  với Việt Nam như ai cũng thấy. Vậy tại sao ông Trọng vẫn phải nói những câu chữ mang ơn và van xin với Mạnh Kiến Trụ ngay trong lúc CNOOC đang rút dầu của  Việt  trong Vịnh Bắc Bộ ?
Chẳng lẽ trong cương vị cầm quyền mà ông Trọng không cảm thấy nỗi đau nhục nhã này của dân tộc hay sao, hay cái lưỡi của ông đã cứng đơ trước mặt họ Mạnh ?
Ông Trọng không chỉ làm có thế mà còn “xanh mặt” cả với Lãnh đạo mới của Trung Cộng, ngay sau khi ông Tập Cận Bình được Đại hội đảng Cộng sản kỳ 18 bầu vào chức Tổng Bí thư đảng ngày 14/11 (2012).
Sự lệ thuộc của đảng CSVN vào Trung Cộng  được thể hiện rõ nét trong chuyến đi sang Bắc Kinh của Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương, Đặc phái viên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, ông Hoàng Bình Quân với nhiệm vụ duy nhất là “chúc mừng thành công của Đại hội XVIII Đảng Cộng sản (ĐCS) Trung Quốc”, theo tin của Việt Nam Thông Tấn Xã (VNTTX).
VNTTX cho biết Ông Hòang Bình Quân đã được Ủy viên Thường vụ Bộ chính trị, Bí thư Ban Bí thư Trung ương Đảng Cộng sản Trung Cộng Lưu Vân Sơn tiếp tại Đại lễ đường Nhân dân Bắc Kinh ngày 17/11/2012.
Ông Hoàng Bình Quân đã nói với ông Lưu Vân Sơn rằng: “Những người đồng chí, anh em, Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam rất vui mừng trước thành công tốt đẹp của Đại hội XVIII Đảng Cộng sản Trung Quốc, mở ra giai đoạn phát triển mới trên con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc… khẳng định Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn coi trọng quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện với Trung Quốc; mong muốn hai bên cùng nỗ lực tiếp tục củng cố và thúc đẩy quan hệ hai Đảng, hai nước phát triển lên tầm cao mới; đồng thời giải quyết thỏa đáng những vẫn đề còn tồn tại, vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, hợp tác và phát triển trong khu vực và trên thế giới.”
Khi ông Quân nói với Lưu Vân Sơn những điều thắm thiết tình nghĩa như thế thì đâu biết rằng tấm Hộ chiếu Lưỡi Bò của Trung Cộng đơn phương dành chủ quyền từ 80 đến 85% diện tích Biển Đông đã âm thầm được người Tầu Bắc Kinh mang đi khắp nơi trên Thế giới ?
Nhưng những tấm bản đồ có in hình Thành phố Tam Sa của Trung Cộng thì đã bay đi khắp các tuyến du lịch của Thế giới từ năm 2011 mà Việt Nam không hề lên tiếng phản đối.

Thậm chí những qủang cáo du lịch này đã tấp nập đi vào Việt Nam và được trao tận tay cho các hãng du lịch Việt Nam tại Sài Gòn từ lâu mà có thấy ai nói gì đâu?
Nhưng không phải chỉ có phía Đảng mới có thái độ qụy lụy Chính quyền Trung Cộng như thế. Ngay đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh cũng phải tự chế đến xấu hổ với Thế giới trước sự có mặt của Thủ tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo tại Hội nghị cấp cao các nước Đông Nam Á mới chấm dứt ngày 20/11/2012 tại Nam Vang, Cao Miên.
Trái với lập trường kiên quyết và đúng đắn của Tổng thống Phi Luật Tân Benigno Aquino III công khai lên tiếng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ để chống lại âm mưu “nối giáo” cho Trung Cộng của Thủ tướng Cao Miên Hun Sen, phái đòan Việt Nam do ông Dũng cầm đầu đã “không dám nói công khai đến nửa lời” để bác bỏ lập luận một chiều của Hun Sen cho rằng đã có “sự đồng thuận của khối ASEAN không quốc tế hóa vấn đề Biển Đông”, theo  đúng như ý muốn của Bắc Kinh.
Sự im lặng đến nhục nhã của Phái đòan Việt Nam ngay trong phòng họp của khối 10 nước ASEAN với phái đòan Nhật Bản ngày 19/11/2011 đã khiến cho phía Phi Luật Tân phải tiết lộ với báo chí rằng Việt Nam chính là nước thứ 2 trong số 10 quốc gia trong Hiệp hội các nước Đông Nam Á ủng hộ việc “quốc tế hóa” vấn đề Biển Đông !
Trong tất cả các bài phỏng vấn  chính thức ông Phạm Bình Minh của báo chí Nhà nước Việt Nam, không có bài nào ghi lời tuyên bố “tự phát” của ông nói  rằng Việt Nam “muốn quốc tế hóa Biển Đông”.
Ông Minh chỉ được Phóng viên Quốc Việt của Ban Việt ngữ Đài Phát thanh Á Châu Tự Do (Radio Free Asia) phỏng vấn và ông đã trả lời như sau:
Quốc Việt: Thưa Ngoại trưởng, Campuchia cho biết không quốc tế hóa biển Đông. Philippines phản đối, còn quan điểm Việt Nam thế nào?
Ngoại trưởng Phạm Bình Minh: Không, làm gì không quốc tế hóa. Chẳng có vấn đề đó.” (!?)
(RFA 21/11/2012)

Vấn đề  gây thắc mắc cho nhiều người theo dõi Hội nghị ở Nam Vang không phải ở chỗ Việt Nam “đồng ý” hay “không đồng ý” quốc tế hóa Biển Đông mà tại sao ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hay Bộ trưởng Ngọai giao Phạm Bình Minh không tự mình công khai nói ra lập trường của Việt Nam như phái đòan Phi Luật Tân đã làm ?
Chẳng nhẽ sự có mặt của Ông Ôn Gia Bảo, Thủ tướng Trung Cộng đã làm cho phái đòan Việt Nam khớp họng, hay các đại biểu của Việt Nam đã không dám ăn dám nói như người Phi Luật Tân trước mặt người Trung Hoa ?
Cái gì đã làm cho hai ông Dũng và Minh lấn cấn đến mất danh dự của Việt Nam như thế mới là điều ai cũng muốn biết ?
Thái độ của Việt Nam ở Nam Vang cũng ỡm ờ như chuyện cứ để cho người Trung Hoa mang Hộ chiếu có in hình Lưỡi Bò mang theo vào Việt Nam, dù không đóng dầu thị thực cho vào trên Hộ chiếu này mà đóng dấu trên một Giấy cho Nhập Cảnh riêng.
Vậy đối với các Hộ chiếu Ngọai Giao hay các Phái đòan chính thức của người Trung Hoa có in hình Lưỡi Bò sẽ vào Việt Nam mà không cần phải có dấu thị thực khi đến Sân Bay hay Cửa Khẩu thì sao ?
Những người mang Hộ chiếu lọai này không ít và sẽ thường xuyên kéo dài từ năm này qua năm khác thì phiá Việt Nam sẽ đối phó ra sao đây ?
Thế rồi khi người Trung Hoa mang Hộ chiếu này đi đến các nước khác trong khối ASEAN không có tranh chấp chủ quyền “trực tiếp” với Trung Cộng như Tân Gia Ba, Thái Lan, Lào, Miến Điện và Cao Miên thì hình Lưỡi Bò có bị phủ nhận không ?
Nếu các nước này cứ đóng dấu cho nhập cảnh thì các nước có tranh chấp nhiều với Trung Cộng như Việt Nam, Phi Luật Tân, Mã Lai Á, hay ít như Brunei và Nam Dương sẽ có thái độ như thế nào ?
Trong khi chuyện Hộ chiếu Lưỡi Bò còn dài thì ta hãy chú ý đến chuyện mang tinh thần “qụy lụy” Trung Cộng khác của phe Quân đội CSVN do Đại tướng Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đại diện.
Theo tin Quân sự Bộ Quốc phòng Việt Nam thì : “Chiều  28/11 (2012), tại Hà Nội, Đại tướng Phùng Quang Thanh, Uỷ viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng đã tiếp thân mật Thiếu tướng Vương Tây Hân, Phó Hiệu trưởng trường Đại học Quốc phòng Trung Quốc làm trưởng đoàn, sang tham quan, nghiên cứu thực tế tại Việt Nam đến chào xã giao.
Thay mặt lãnh đạo Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng Phùng Quang Thanh nhiệt liệt chào mừng Thiếu tướng Vương Tây Hân và đoàn sang thăm, làm việc tại Việt Nam; đánh giá cao kết quả Đại hội lần thứ 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc.”
Thông tín viên Nguyễn Anh Phương/Thông tấn Quân sự viết: “Bộ trưởng Phùng Quang Thanh giới thiệu khái quát những thành tựu trong phát triển kinh tế, xã hội của Việt Nam thời gian qua; quan hệ quốc phòng giữa hai nước ngày càng phát triển; bày tỏ lòng biết ơn Đảng, Nhà nước và nhân dân Trung Quốc đã ủng hộ, giúp đỡ Việt Nam trong các cuộc kháng chiến chống kẻ thù xâm lược. Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, đoàn kết truyền thống, đối tác hợp tác chiến lược toàn diện với Trung Quốc theo phương châm 16 chữ và tinh thần bốn tốt. (“láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và  “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.)
Thế rồi, không hiểu ai xúi bẩy mà ông Bộ trưởng Phùng Quang Thanh lại “nổi hứng” : “Khẳng định, chính sách quốc phòng hoà bình, tự vệ của Việt Nam: Việt Nam không tham gia các tổ chức liên minh quân sự, không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự hoặc sử dụng lãnh thổ của mình để chống lại nước khác; chúc chuyến thăm của đoàn thành công tốt đẹp.”
Vẫn theo tin của Thông tín viên Nguyễn Anh Phương thì Thiếu tướng Vương Tây Hân không hứa hẹn gì mà chỉ “cảm ơn Đại tướng Phùng Quang Thanh đã dành thời gian tiếp đoàn; giới thiệu khái quát Đại học Quốc phòng Trung Quốc; thông báo kết quả làm việc với Học viện Quốc phòng Việt Nam về công tác đào tạo; thăm Sư đoàn Sao Vàng” và “bày tỏ mong muốn Bộ Quốc phòng Việt Nam sẽ cử nhiều cán bộ sang học tập, nghiên cứu, trao đổi tại Đại học Quốc phòng Trung Quốc”
Thật cắc cớ hết chỗ nói. Trung Cộng đã muốn “bóp cổ” Việt Nam đến ngộp hơi chết yểu với đòn chí tử Hộ chiếu Lưỡi Bò và thu vén dầu khí ở Biển Đông mà tướng Phùng Quan Thanh vẫn mơ ngủ trong cơn mê sảng với 16 chữ vàng và tinh thần 4 tốt.
Ông còn “tự dưng” lại chỉ dám “quốc phòng hòa bình, tự vệ” và cam kết với người thấp hơn mình mấy bậc mang quân hàm là  “Thiếu tướng”  Vương Tây Hân  “không liên minh quân sự” và “không cho nước ngòai đặt căn cứ quân sự” hoặc “sử dụng lãnh thồ để chống lại nước khác” thì có bẽ bàng cho Quân đội Nhân dân lắm không ?
Chuyện “Đại tướng” Phùng Quang Thanh “yếu đuối” trước một viên “Thiếu tướng” Tầu không ngang hàng có nên so sánh với sự “nể nang cho phải đạo” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng với Tổng Bí thư Tập Cận Bình của Trung Cộng, hoặc “sự nhút nhát” đến đờ người ra của hai ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Phạm Bình Minh trước mặt Thủ tướng Trung Cộng Ôn Gia Bảo ở Nam Vang ?
Hay tất cả những “nét đặc sắc” này của Lãnh đạo Việt Nam nên được tổng hợp lại thành một “trang sử mới” để làm tốt hơn mối giao hảo truyền thống “vừa là đồng chí vừa là anh em” của hai nước Việt- Trung trong thời đại vừa được mở ra bởi tấm Hộ chiếu hình Lưỡi Bò ?
Phạm Trần (11/012)

PHẢI CHĂNG TRUNG CỘNG LẠI SẮP SỬA “DẠY CHO VIỆT NAM MỘT BÀI HỌC?”


Mới đây, theo một bản tin từ trong nước thì bọn thương lái Trung Cộng đã tung tiền thu mua rễ cây Cò Té, gọi theo tiếng người Thái, người Việt gọi là cây Mua.
Theo bản tin thì rễ cây Mua đang bị đào xới kinh hoàng tại tỉnh Điện Biên. Báo Nông Nghiệp VN đã báo động về việc này.
Bản tin cũng đưa ra câu hỏi: “Tại sao như thế? Có phải dọn sạch các đời núi nơi đây để chuẩn bị cho các trận đánh sắp tới?”.
Năm ngoái, theo bản tin của phóng viên đài SBTN từ trong nước gửi ra thì nhiều nơi ở Việt Nam đang tràn ngập đỉa trâu. Nguyên nhân do các chủ mua người Trung Cộng đột nhiên biến mất, để lại các cánh đồng, ao hồ tại VN trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết vì nạn đỉa sinh sôi nảy nở không ngừng.
Việc chỉ thu gom một thời gian rồi chuyển địa điểm khiến môi trường và hệ sinh thái bị ảnh hưởng nặng nề vì đỉa xâm nhập.
Thực ra đây chỉ là một, trong nhiều phương cách trong chính sách đánh phá kinh tế và môi trường Việt Nam do “đàn anh phương Bắc” là Trung Cộng chủ trương.
Chuyện lạ là những việc do TC chủ xướng để phá hoại VN về mọi mặt những kẻ lãnh đạo của Đảng và Nhà Nước CSVN đều biết; nhưng những người này lại im lặng và còn có vẻ đồng tình một cách khó hiểu.
*
Đến nay thì ai ai cũng thấy rõ cái gọi là “16 chữ vàng” và “4 tốt” của bọn Tàu phù Trung Cộng (TC) là những cái vòng kim cô “niệt” trên đầu bọn Việt gian bán nước Việt Công (VC).
Sau 38 năm cai trị đất như một đoàn quân ngoại nhập, gây bao đau thương, tang tóc qua ccá chiến dịch tập trung cải tạo, vùng kinh tế mới, đánh tư sản mại bản, tổ chức vượt biên lấy vàng… VC đã thực sư biến Việt Nam thành một trại giam khổng lồ – như lời tiên đoán của của nhà văn đoạt giải văn chương Nobel Solhzenitsyn ngay khi miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam.
Tội ác của VC đối với nhân  dân VN có thể dùng lời của “Bình Ngô đại cáo” để diễn tả:
“Trúc Nam Sơn khôn ghi hết tội
Nước Đông Hải chưa rửa sạch nguồn…”
Thử hỏi, ngay trong thế kỷ 21 này, có nơi đâu một người yêu nước, ra nước ngoài tìm đường cứu nước như ông Nguyễn Văn Trại lại bị bọn VC kết án tù 15 năm, đau yếu, bệnh hoạn cho đến chết. Thân nhân xin đem về để chôn cất theo ước nguyện của người chết thì lại được Ban Giám Thị trại giam trả lời: “Can phạm là tù nhân chính trị không phải người!”.
Thật bất hạnh cho người dân VN bị cai trị bởi bọn người mất hết nhân tính, đối xử tàn ác dã man đối với đồng bào của mình. Trong khi đó lại hèn hạ, lòn cúi trước bọn Tàu phù TC. Cái nhục của những tên Hồ Xuân Sơn,  Đại tướng Phùng Quang Thanh… cũng là cái nhục của tập đoàn bán nước buôn dân lãnh đạo bởi “13 con ma và 1 con quỷ” ở Bắc Bộ phủ.
*
Phải nói thật là nhục không biết để đâu cho hết khi tên Đại sứ Tàu Phù Tôn Quốc Tường nó hống hách xoa đầu phủ dụ Đại Tướng VC Phùng Quang Thanh, Bộ Trưởng Quốc Phòng QĐNDVN: “Hày! Tôồng chí mày phải biết tôn quý “16 chữ zàng” và “4 tốt”, nghe chưa?”         
Mà mấy cái này là cái quỷ quái gì vậy mà thằng xếp sòng Chệt Cộng là Giang Trạch Dân nó đã đem “niệt” vào đầu các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt cho tới những người thừa kế Đảng và Nhà Nước Việt gian Việt Cộng hiện nay?
Chắc chắn đó không phải là những điều hoa mỹ “Láng giềng hữu nghị, Hợp tác toàn diện; Ổn định lâu dài; Hướng tới tương lai” như cái bọn đầu sỏ TC xoen xoét cái miệng.
Mới đây, tại Hà Nội, chiều ngày 28-11-2012, thằng “Tượng Đái Phành Tung Quang”,  theo cách nói lái của một tác giả ở trong nước, Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng của VC thì thằng này lại xum xoe bợ đỡ thằng Chệt Vương Tây Hân, Phó Hiệu Trưởng trường Đại học Quốc Phòng Trung Cộng. Rằng thì là “Ngành Quốc Phòng hai nước cần tăng cường hợp tác, trao đổi để học hỏi và tin cậy lẫn nhau hơn nữa nhằm bảo đảm hòa bình, ổn định, hợp tác, phát triển trong khu vực”.
Đúng là bọn lãnh đạo VC là bọn có cái lưỡi của con bò:
-Tàu Bình Minh thì máy thằng “Tò Chiếu” nó đã cắt cáp tới lần thứ 4.
-Hộ chiếu thì bọn chó đẻ Tò Chiếu nó in cái hình lưỡi bò chần vần.
-Trên biển Đông thì nó ra lệnh xét tàu của bất cứ nước nào mà nó cho là xâm phạm hải phận của nó.
-Nó cho thương lái và bọn Tình Baó Sở của nó qua làm tình làm tội VN đủ điều.
Vậy mà ấy thằng lãnh đạo VC lúc nào cũng xoen xoét cái miệng: “Mười sáu chữ vàng và Bốn Tốt!”
Như chúng tôi đã trình bày trong nhiều bài viết trước đây về âm mưu tiềm thực của bọn đế quốc Đại Hán với sự tiếp tay của bọn bán nước VC để biến VN thành Tây Tạng, Nội Mông trong tương lai.
Bài viết này, xin được trình bày về cái gọi là LÁNG GIỀNG KHỐN NẠN mà bọn Tàu phù nó đã đối xử với nhân dân VN với sự đồng tình hoặc là bất lực của Nhà Nước và đảng CSVN.
Trong một bài viết trước đây, tôi đã trình bày những thủ đoạn của bọn lái buôn Tàu Cộng đã tung tiền thu mua tôm, cá biển, bạch tuộc… ngay từ những ngư dân VN, khiến ngành Chế biến Hải sản và Xuất khẩu Thủy sản VN phải tê liệt. Bọn lái buôn TC tung tiền mua theo lối tiểu ngạch nên trốn được thuế. Bọn chúng cũng tung người lùng sục mua trứng gà, trứng vịt với số lượng lớn và trả giá cao. Có nơi hàng ngày giết cả ngàn con vịt gây ô nhiễm nghiêm trọng và làm giá cả gà vịt tăng cao. Bọn chúng còn thuê đất sản xuất tại chỗ, sau đó xuất sang Hoa lục. Bọn lái buôn TC thu mua qua các con đường tiểu ngạch làm giá nguyên liệu tăng sẽ đẩy giá thức ăn gia súc lên cao, tác động đến giá thực phẩm  hậu quả cuối cùng là giới tiêu thụ là người dân VN phải lãnh đủ.
Đó chính là MẶT THẬT của cái chiêu bài mà bọn Tàu phù gọi là “láng giềng hữu nghị”
“Hữu nghị” cái mồ tổ cha của mấy thằng “Tò… Chiếu!”
*
Để hiểu rõ hơn cái đòn xâm lược bẩn thỉu của bọn Tàu Cộng với sự thông đồng của bọn Việt gian VC bán nước xin mời đọc trích đoạn “Tâm sự của một người Việt gốc Hán ở Hải Dương, VN” là giáo sư Vũ Cao Đàm (người dịch bài báo Trung Quốc “Binh Khí Đại Toàn” mà bọn TC đã công khai tuyên bố tiêu diệt bọn VN để làm vật tế cờ cho trận chiến Nam Sa).
Ông giáo sư “người Việt gốc Tàu” Vũ Cao Đàm là người trình độ và tư cách hơn ông giáo sư Hán(g) rộng Nguyễn Thế Sự trong “sự cố” tố cáo “đảng Việt Tân phản động ở bên Pháp”… khích động đồng bào trong nước biểu tình chống Trung Cộng vào năm 2011 (?!).
Theo giáo sư Vũ Cao Đàm thì:
“Thương lái TC (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn VN thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của con trâu đuợc bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân VN và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng râu  đem bán… vẫn còn lãi 1 con trâu thịt mang ra chợ bán. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo VN. Tiếp theo đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu. Trong cái lũ thương lái này còn có cả kẻ tiếp thị bán “trâu sắt” (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng mua móng trâu là vì thế!
 Ở một nơi khác, thương lái đi các chợ mua rễ hồi, thế là bọn “hồi tặc” mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của VN; chúng mua râu ngô non, xúi dục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh trúng vào cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là “đồng chí 4 tốt” VN. Chúng thu mua mèo nhằm triệt phá nguồn trừ chuột cắn luá; rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng lúa phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực quốc gia “láng giềng tốt” VN.
 Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè (trà) vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè đem bán. Thế là thương lái Tàu triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè VN. Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè VN phải sang mua chè nguyên liệu từ TC. Đến khi VN cần trồng lại đồi chè, thì các “đồng chí tốt” từ bên biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, “giúp” mua giống chè từ TC chở qua cho nông dân VN”.
Xin quý độc giả đừng có nóng quá mà văng tục vào cái gọi là LÁNG GIỀNG KHỐN NẠN của mấy “tôồng chí Tò … Chiếu”. Chưa có nhằm nhò gì đâu, mời quý vị nghe tiếp tâm sự của giáo sư Vũ Cao Đàm:
 “Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua đồng vụn với giá cao “trên trời”, đẩy từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước “láng giềng  tốt” để nước này đốt đèn dầu theo họ “hướng tới tương lai”. Có nơi bọn “đồng tặc” lẻn vào kho ăn cắp  từng cuộn dây đồng mới “coong” mang bán, thì “các đồng chí tốt” lên mặt đạo đức: “Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghiã của các tôồng chí tâu lố!” (Chúng tôi không mua các cuộn đồng ăn cắp tài sản XHCN của các đồng chí đâu nhé). Cho đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu , thì các nhà đương cục của chúng ta mới ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái “của nợ” này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu chúng mua để làm gì!
Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông thì mới “ngã ngửa” ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của VN. Chắc là các “đồng chí VN” nghĩ mãi không biết phải xử thế nào với những người “đồng chí tốt” bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo “trót dại” lặn xuống biển chặt trộm”.
Giáo sư Vũ Cao Đàm còn kể nhiều chuyện về chuyện TC giúp làm thủy điện, chuyện TC “gieo giống Đại Hán” cho phụ nữ VN… càng nghe càng thêm đau lòng!
*
Hết những âm mưu thâm độc  móng trâu, rễ hồi, rừng chè, dây cáp, gieo giống Đại Hán, ốc bươu vàng, đỉa trâu!
Nay lại tới thu mua rễ cây Cò Té ở tỉnh Điện Biên, phải chăng bọn láng giềng khốn nạn phương Bắc nó sắp sửa dạy cho đàn em VN một bài học – như chúng nó đã làm hồi năm 1979?
Đối với một “láng giềng khốn nạn” là TC đã dùng những ngón đòn xâm lược bẩn thỉu, khốn nạn tới như vậy mà Nhà cầm quyền VC vẫn phải hèn nhát cúi đầu gọi dạ, bảo vâng thì đúng là MỘT NHÀ CẦM QUYỀN KHỐN NẠN, là NHỮNG CON ĐỈA TRÂU!
Toàn dân VN trong và ngoài nước còn chờ đợi gì mà không nhất tề đứng lên NGHIỀN NÁT NHỮNG CON ĐỈA TRÂU ĐÃ VÀ ĐANG NGÀY ĐÊM HÚT MÁU, HÚT MỦ 90 triệu người dân VN?!
Và sau đó đồng tâm hiệp lực đánh đuổi bọn LÁNG GIỀNG KHỐN NẠN LÀ BỌN ĐÃ NUÔI NHỮNG CON ĐỈA TRÂU GỚM GHIẾC ra khỏi bờ cõi VN!
LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Thơ Mời Tham Dự Buổi Ra Mắt Sách “ DEATH by CHINA – Chết bởi Trung Quốc”


 Thơ Mời Tham Dự Buổi Ra Mắt Sách

          “ DEATH by CHINA – Chết bởi Trung Quốc”

   Trân trọng kính mời quí vị đại diện các tôn giáo, các hội đòan, các đòan thể, quí cơ quan truyền thông, truyền hình, báo chí, cùng tòan thể quí đồng hương vui lòng đến tham dự buổi ra mắt cuốn sách DEATH by CHINA của hai tác giả Peter Navarro và Grey Autry được dịch bởi Tiến sĩ Trần Diệu Chân.
Thời gian: Thứ Bảy ngày 15/12/2012 – Vào lúc 1 giờ trưa đến 4 giờ chiều tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Houston & Vùng Phụ Cận – 7100 Clairewood, Houston, TX 77036.
Diễn giã Tiến sĩ Trần Diệu Chân và Tiến sĩ Mai Thanh Truyết.
Kính thưa tòan thể quí vị,
Trung Cộng đang gieo rắc cái chết đến với nhân loại từ chính những tham vọng phát triển chủ-nghĩa bành trướng Bắc Kinh. Có những cái chết gây ra trực tiếp từ những sản phẩm, và có những cái chết gây ra bởi những hệ-lụy của chủ trương phát triển vô trách nhiệm cụa họ. Hai tác giả Peter Navarro và Grey Autry đã giúp cho chúng ta hiểu biết thêm về những sản phẩm độc hại đang được tung ra trên thị trường thế giới, đặc biệt là thị trường ViệtNam cùng với những tham vọng bành trướng của Trung Cộng trong tác phẩm DEATH by CHINA.   Ngòai ra, Tiến sĩ Trần Diệu Chân còn cho chúng ta thấy rõ những vấn đề của Trung Cộng ảnh hưởng đến dân tộc Việtnam qua hơn 90 trang tiểu luận. Tiến sĩ Mai Thanh Truyết sẽ cho chúng ta hiểu rõ về tác dụng của các chất độc đó đến sinh mạng của chúng ta.
Sự hiện diện của quí vị là một niềm hãnh diện và vinh dự cho ban tổ chức, và nói lên sự quan tâm của quí vị về thỏam hoạ của Trung Cộng đối với Việtnam và Thế giới. Tất cả tài chánh thu được trong buổi tổ chức sau khi trừ chi phí sẽ dành cho quỹ Democracy For Vietnam.
Mọi chi tiết xin quí vị vui lòng liên lạc với ông Trịnh Du (713-253-2110), ông Đặng Quốc Việt (832-330-9064), và ông Đào Văn Thảo (713-231-4425).
Ban tổ chức xin cám ơn đài truyền hình BYNTV 57.3, và quí cơ quan truyền thông, Bà Lương Y Lê Thị Thu Cúc, Bà Đỗ Thị Hồng Hoa, Ô/B Điện Mỹ Lệ, Ô/B Lê Phát Được, Ô/B Pham Thông (báo Con Ong Texas), Ô/B Văn Đình Mai Hoa, Ông Trần văn Diễm, Ông Việt (South 45). Danh sách ân nhân sẽ được đọc tiếp kỳ sau…
 
Thay mặt Ban Tổ Chức
Trịnh Du
              Trân trọng kính mời.

Nghịch lý cuộc đời trong Xã Hội Chủ NghĩaNghịch lý cuộc đời trong Xã Hội Chủ Nghĩa

Tôi là một thanh niên sống và lớn lên tại Việt Nam, có ra nước ngoài du học 6 năm rồi trở về trong nước làm việc, sinh sống. Thời gian sống ở nước ngoài, tôi đã tận mắt nhìn thấy sự khác biệt giữa  Xã hội Dân chủ Tự do và Xã hội Chủ nghĩa Cộng Sản, tôi muốn đưa lên một vấn đề mà tôi cho là “nghịch lý của cuộc đời trong XHCN”.
Trong sự việc hai sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên bị công an bắt giam với cáo buộc về tội “tuyên truyền lật đổ chế độ…” – một tội danh khiến tôi bức xúc rất nhiều. Hai bạn trẻ đều là những sinh viên nhiệt huyết, việc làm của các bạn đều xuất từ lòng yêu nước trước hiểm họa đất nước đang lâm nguy. Ở đây cũng xin được nói thêm, Đinh Nguyên Kha là sinh viên chứ không phải công nhân như những gì được loan truyền của công an nhà nước.
Vụ việc tạo nên làn sóng bất bình trong xã hội chúng ta đang sống, khiến nhiều tầng lớp đã lên tiếng. Từ một sinh viên cũng tạm gọi là trí thức mới bước vào đại học đến các bậc trí thức từng trải qua bao biến động cuộc đời thuộc hàng cha ông đều lên tiếng vì hai chữ công đạo.
Trong nước thì công an tỉnh Long An, TP HCM, họp báo áp đảo những tinh thần yêu nước trong sáng, nói lên lòng quyết tâm chống Trung Quốc xâm lược bảo vệ tổ quốc. Họ nói lên ước vọng được hít thở không khí tự do an bình, bớt ngột ngạt của cảnh công an rình mò vào máy vi tính tìm dò tài liệu “phản động”… Tất cả những đòi hỏi hữu ích đó của từng lớp sinh viên thanh niên đều bị công an nhà nước CS đàn áp không nương tay.
Một sự đàn áp tệ hơn nữa đối với sinh viên Nguyễn Thiện Thành, một thành viên của Tuổi Trẻ Yêu Nước. Anh bị truyền hình ‘lề Đảng’ của nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa với cô xướng ngôn viên mặc quân phục công an đeo lon đỏ trên vai, mặt mày sáng sủa nhưng lời “xướng ngôn” không sáng sủa chút nào, dùng lời lẽ nhục mạ Sinh Viên Nguyễn Thiện Thành mấy ngày đêm liên tục trên đài truyền hình Long An – nơi mảnh đất chôn nhau cắt rốn của Nguyễn Thiện Thành.
Đọc trên báo Công An Nhân Dân thì thấy một lệnh truy nã Nguyễn Thiện Thành với tấm hình bị cạo sửa cho ra vẻ mặt của một “tội phạm”. Trời ơi, nhìn mặt Nguyễn Thiện Thành trên báo công an và Nguyễn Thiện Thành trong thẻ sinh viên sao mà khác nhau nhiều đến thế! Cần gì công an nhà nước phải làm thế nhỉ, tại sao một chính quyền to phình ra đó lại hành nghề công an tồi bại không cần thiết như thế! Sửa cạo hình ảnh để đăng lên báo có tăng thêm chức năng và vai trò của công an nhân dân không nhỉ, hay chỉ là nói lên sự thấp kém một chế độ…?!
Hình Nguyễn Thiện Thành giả tạo, chân dung của 1 tội phạm, trên trang truy nã của thành phố Hồ Tặc.
Nhiều câu hỏi đến với tôi trong tấm hình này, đè nén đau xót tận cùng khi tôi làm một công dân dưới chế độ tôi đang “được” lãnh đạo… Lãnh đạo làm những việc “phi lãnh đạo” kể cả vấn đề đạo đức…
Hình thật Nguyễn Thiện Thành thông minh, sáng sủa, của 1 sinh viên Đại học.
Xã hội nước ta hôm nay triệu người đã nhận thức ra rằng “điều luật 88…” là một điều giả dối lỗi thời, luật pháp mơ hồ không rõ ràng để dễ chụp mũ những ai không chịu “cúi đầu” thuần phục chế độ. Sinh Viên Nguyễn Thiện Thành là một trong những trường hợp đó.
Thử hỏi Nguyễn Thiện Thành có tội gì khi chống Trung Quốc xâm lược bảo vệ tổ quốc và chống tham nhũng độc tài để mong đem công bằng cho xã hộ. Những cái đó người có tư cách, có suy nghĩ, những ai tự cho mình là công dân nước Việt Nam đều mong muốn điều đó. Như vậy Nguyễn Thiện Thành là một thanh niên dám nói lên điều đó và đó là thanh niên yêu nước. Nhà nước nào bắt tù những người có ước vọng như sinh viên Nguyễn Thiện Thành thì sẽ tự mình đánh mất tư cách đại diện Việt Nam. Vì Việt Nam là một dân tộc anh hùng từng đánh đuổi ngoại xâm bao đời để bảo vệ tổ quốc.
Một nghịch lý cuộc đời trong XHCN mà tôi muốn nêu ra ở đây là một bài viết “đánh mất linh hồn” của người viết khi cho rằng “sinh viên Nguyễn Thiện Thành là điệp viên công an” cài vào tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước để bắt những người tham gia Tuổi Trẻ Yêu Nước, bài đã đăng trên bloger “Đảng Làm Báo” và người viết là “Câu lạc bộ kháng chiến (CLBKC)”….
Đồng ý rằng trong những trang blog của Internet tự do, sự tôn trọng khác biệt để thăng tiến, nhưng sự chụp mũ “thiếu lương tri” như bài viết của tác giả với bút danh CLBKC đăng trên blog “Đảng Làm Báo” tạo nên một xã hội vốn bát nháo trở thành bát nháo hơn, trật tự bị đảo lộn, lòng người vốn ly tán bây giờ lại nghi ngờ hơn. Khi viết một dòng hoặc một đoạn đối với cá nhân  người khác, nhất là đối với người có những hành động liên quan đến công việc chung, về quê hương dân tộc thì cần thận trọng. Bài viết về sinh viên Nguyễn Thiện Thành là “điệp viên công an”, bất cứ  ai đọc cũng thừa hiểu mục đích bài viết là dùng xảo thuật để hù doạ những sinh viên trong nước không tin vào Tuổi Trẻ Yêu Nước vì tổ chức đó có “điệp viên công an” xâm nhập, coi chừng! Hoặc cũng để hù doạ các bạn trẻ sợ không dám tham gia vào TTYN, thế là cứ ở nhà đắp chăn nằm ngủ để cho chế độ XHCN được tồn tại lâu dài tiếp tục tham những làm giàu to hơn nữa. Họ không muốn có bất kỳ một phản kháng nào cả, vì sợ tiếng chuông đánh thức sự an nguy của chế độ.
Một Nguyễn Thiện Thành bị công an nhà nước ra lệnh truy tố, một Nguyễn Thiện Thành bị công an tỉnh Long An và cả nước đưa ra nhục mạ và gia đình bị xách nhiễu đến tận cùng mạt vận, một Nguyễn Thiện Thành đang chạy trốn khỏi đất nước để không bị nhục hình, tù đày tra tấn… Một Nguyễn Thiện Thành sinh ngày 15/11/1989 như thẻ sinh viên và giấy khai sinh có hình chụp dưới đây làm sao đi so sánh với Nguyễn Thiện Thành cạo sửa hình ảnh trong báo Công An Nhân Dân, và trong ngòi bút “thiếu lương tri” khi bày ra trò một Nguyễn Thiện Thành sinh năm 1985.
 Giấy khai sanh của Nguyễn Thiện Thành sinh ngày 15/11/1989.
Một Nguyễn Thiện Thành 23 tuổi đang sống xa nhà tại Thái Lan, ngày đêm lo sợ vì tình cảnh đang bị truy nã của mình. Được biết, anh đang tỵ nạn ở Bangkok, với giấy tờ chứng minh dưới đây của Cao ủy tị nạn LHQ. Vậy mà bài viết của CLBKC cho rằng Nguyễn Thiện Thành đang ở “chỗ an toàn đó chính là trụ sở công an quận Bình Thạnh”. Hay thật, trụ sở công an Quận Bình Thạnh bây giờ thành trụ sở Liên Hiệp Quốc tại Thái Lan!? Không biết CLBKC có đề cao công an quá mức không nhỉ!
Giấy tỵ nạn của UNHCR cấp cho Nguyễn Thiện Thành sinh 11/15/1989
Một Nguyễn Thiện Thành đang tuổi cắp sách đến trường, nhận thức được hoàn cảnh xã hội bất công áp bức, tổ quốc đang bị Trung Cộng xâm lược giết hại ngư dân nên cùng với Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình trong tổ chức Tuổi Trẻ Yêu Nước dùng internet, truyền đơn, âm nhạc để bày tỏ những bức xúc, ưu tư của mình. May thay, Thiện Thành đã nhanh chân chạy thoát được đến nơi an toàn, còn Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang lại bị tù 6 và 4 năm, lại thêm 2 năm quản chế sau khi hết hạn tù. Nay sống xa nhà, gặp khó khăn trăm bề nơi xứ lạ quê người mà vẫn tiếp tục lý tưởng thì đáng phục cho Tuổi Trẻ Yêu Nước.
Đáng ra tôi muốn viết bài này từ lâu để nói lên công đạo cho xã hội tôi đang sống và làm việc, nhưng mãi hôm nay tôi mới có thì giờ tìm ra một số bằng chứng để chứng minh cho bài viết của mình. Là người có chí hướng, dù trong hoàn cảnh nào cũng cố  gắng tiếp tục đấu tranh cho quê hương dân tộc. Tôi tin tưởng rằng Nguyễn Thiện Thành là một thanh niên yêu nước và có chí hướng.
Xã hội này là một xã hội giả dối, như người dân trong nước đã am tường rằng “cán bộ biết mình nói dối mà vẫn nói, và người dân biết nghe dối mà phải nghe”, nhưng tôi tin tưởng sự thật có thể thắp sáng quả địa cầu nên tôi muốn viết lên những lời công đạo đối với sinh viên Nguyễn Thiện Thành, mặc dù tôi không quen Nguyễn Thiện Thành và chưa từng gặp Tuổi Trẻ Yêu Nước. Tôi viết với tinh thần yêu chuộng sự thật và bảo vệ lẽ phải của một công dân mạng.
Xin trích một đoạn trên cộng đồng mạng để chấm dứt bài viết này: “Bạn không cần phải trở thành một nhà khoa học để khám phá ra những bài học đúng đắn. Cuộc sống sẽ bắt bạn học những bài học làm người quan trọng bất kể bạn sống ra sao. Nhưng bạn có thể đạt được những tiến bộ thần tốc nếu tỉnh táo truy tìm sự thật và chủ động gạt bỏ đời mình khỏi dối trá và phủ nhận”…
Xin chào mọi công dân trên cộng đồng mạng internet. Và nếu báo lề đảng có đăng thì xin mời…
Việt Nam ngày 27/11/2012
Trần Xuân Thế

Sao thấy im re vậy ta?



Hôm qua đến giờ báo chí trong ngoài nước đưa tin tỉnh Hải Nam vừa ra quy định mới cho phép cảnh sát biên phòng quyền «lên tàu, tịch thu giữ và trục xuất các tàu ngoại quốc xâm phạm trái phép vùng biển của tỉnh». ( tại đây) Thiên hạ đều biết cái “biển Hải Nam” trong qui định kia chính là cái lưỡi bò Biển Đông. Chính TQ cũng giao cho Hải Nam thành lập và quản lý ” thành phố Tam Sa”. Bây giờ Trung quốc giao cho tỉnh Hải Nam quản lý Biển Đông.Nói rứa để báo quí vị biết đây không phải chuyện quản lý biển của tỉnh Hải Nam. Nó là thực sự là chuyện TQ ngang nhiên quyết định quản lý Biển Đông. Tất nhiên quí vị thừa biết chuyện này nhưng nếu không nói to lên sợ quí vị lại đánh trống lãng, bẻ queo đi, nói không không, đó là quyết định quản lý hàng hải của tỉnh Hải Nam thôi mà, có chi mà rộn lên.

Tin nóng hôi hổi, Hoa kỳ vừa triệu Đại sứ TQ đến để phản đối cái lưỡi bò bố láo trong hộ chiếu và lệnh kiểm soát Biển Đông cực kí bố láo của TQ. ( Tin nóng hôi hổi tại đây) Theo Ls Vũ Đức Khanh, người đưa tin này thì “hiện giờ đã lưu hành tại BNG HK một bản thảo của một “Press Release” mà BNG HK sẽ đưa ra sau buổi họp chiều nay với Đại sứ Zhang với nội dung được cho là ”mạnh mẽ” nhất từ phía HK từ trước giờ.”

Còn ta thì sao? Ta có triệu tập đại sứ TQ để phản đối không? Ông Lương Thanh Nghị có lên tiếng phản đối không? Sao thấy im re vậy ta? Một bước leo thang trắng trợn nguy hiểm của TQ như vậy lẽ nào ta im lặng cúi đầu?
Cái lưỡi bò hộ chiếu dù sao cũng là chủ quyền trên giấy. Còn đây là chủ quyền thực tế ở Biển Đông. Với cái quyết định đểu của TQ, biển đông coi như đã bị TQ chúng cướp trắng. Dân chài ta dọc hai ngàn cây số biển sẽ sống ra sao? Việt Nam có tồn tại được không khi làm bất cứ việc gì trên Biển Đông cũng bị ngăn chặn, khám xét và bị trục xuất khỏi vùng biển của ta?
Rất rõ ràng, trước quyết định quản lý Biển Đông kia mà ta vẫn im lặng cúi đầu tức là ta mất trắng Biển Đông. Hãy lên tiếng phản đối và có hành động kèm theo để bảo vệ lấy chủ quyền, đó là việc làm hiển nhiên của một chính quyền biết đặt xã tắc lên trên hết.
Không có xã tắc thì không có chế độ, không có gì hết. Hãy lên tiếng đi, hành động đi. Đừng có hy vọng hão vào 16 chữ vàng nữa quí vị ơi, khổ lắm!
NQL
http://quechoa.vn/2012/11/30/sao-thay-im-re-vay-ta/

Tốn 8.2 triệu USD, hơn 22% công chức vẫn dốt



Có đến 22.5% công chức tại Việt Nam không biết soạn thảo văn bản hành chính. (Hình: Internet)
HÀ NỘI (NV) – Phúc trình được công bố tại một hội nghị tổ chức ở thành phố Cần Thơ hôm 30 tháng 11 thừa nhận, có đến 22.5% công chức toàn quốc Việt Nam không biết soạn văn bản hành chính.
Ðại diện Bộ Nội Vụ Việt Nam chủ tọa hội nghị này còn cho biết, đã tốn khoảng 165 tỉ đồng, tương đương 8.2 triệu đô để mở các lớp “đào tạo chuyên môn” suốt ba năm qua.
Khoảng 100,000 cán bộ, công chức các xã, phường ở Việt Nam theo học các lớp này, được phân phát các tài liệu “đào tạo, bồi dưỡng”.

Tuy nhiên, theo báo Tiền Phong, mặc dù đổ không biết bao nhiêu thời gian, tiền bạc, công sức, vẫn còn ít nhất 22.5% công chức cấp xã được coi là có trình độ… sơ cấp.

Theo đại diện Sở Nội Vụ thành phố Cần Thơ, số cán bộ theo học các lớp “đào tạo bồi dưỡng” được phép dành đến 70% thời gian cho các môn thực hành, nhưng tài liệu “không hề hướng dẫn cụ thể thực hành… cái gì”. Vì vậy, khá đông cán bộ công chức ở các xã phường không biết soạn thảo văn bản, không biết thống kê tài liệu.
“Mớ văn bản, chỉ thị của cấp trên được quý ông, bà công chức xã ném lung tung dưới gầm bàn, trên nóc tủ, hoặc bó lại chất đống trong tủ, không bao giờ ngó tới,” theo nhận định của phúc trình nói trên.
Trong khi đó, cũng theo báo Tiền Phong, một cuộc khảo sát của trường Ðại Học Nội Vụ Hà Nội cho thấy, lãnh đạo các xã thuộc tỉnh Thái Nguyên phải thuê học sinh lớp 9 giúp soạn thảo văn bản.
Kết quả cuộc khảo sát này nhìn nhận rằng, em học sinh gõ bàn phím máy vi tính theo kiểu “mổ cò” nhưng xem ra vẫn khá hơn ông lãnh đạo xã nọ ở tỉnh Thái Nguyên.
Ông Triệu Văn Cường, hiệu trưởng trường đại học này còn cho biết thêm, chính quyền các địa phương phụ cận, chỉ cách thị xã Lai Châu khoảng 20 cây số hiện nay không có người biết soạn thảo một văn bản cho đúng.
Còn theo dư luận, hầu như chính quyền các xã ở Việt Nam chỉ thu nhận người nhà, người quen biết của các sếp vào làm việc nên không cần biết đến trình độ học lực, hoặc kiến thức của họ.
Tại tỉnh Vĩnh Long, phúc trình này nói có 90% cán bộ cấp xã không hề được đi học lớp đào tạo công chức hành chính.
Tại thành phố Hải Phòng, tỉ lệ này là 35% và ở tỉnh Kon Tum là 48%.
Tại một số địa phương, cán bộ xã còn cầm con dấu về nhà làm việc. Có vùng, cán bộ chỉ làm việc buổi sáng. Người dân muốn tìm cán bộ vào buổi chiều thì phải đến nhà, hoặc đôi khi đến tìm ông ở… quán nhậu. (P.L.)
Tác Giả: Người Việt

Phe bảo thủ đã chi phối quyền lực tại Trung Quốc như thế nào qua Đại hội 18?



Không phải ngẫu nhiên mà ông Hồ Cầm Đào chỉ nhắc đến Mao Trạch Đông một lần duy nhất trong suốt bài diễn văn khai mạc Đại hội 18. Cũng không phải ngẫu nhiên những hình ảnh của Karl Marx, Engel và Mao đã không còn được trưng bày trong Đại sảnh nhân dân từ Đại hội 18. Tất cả đã được chuẩn bị và thay đổi một cách khá gấp rút sau khi loại được phe khuynh tả thân Mao của Bạc Hy Lai qua vụ án Trùng Khánh vào tháng 2 năm 2012.
Ở bên ngoài, dư luận quốc tế đã nhận định rằng vụ án Bạc Hy Lai sẽ làm rối rắm thêm nội bộ lãnh đạo Trung Quốc trong tiến trình chuẩn bị Đại hội 18; nhưng theo một số thông tin từ các trang Blog của Trung Quốc, phe bảo thủ đã nhanh chóng khai thác “sự kiện Bạc Hy Lai” để thu tóm quyền lực, nắm thế chủ đạo về nhân sự và đường lối của Đại hội 18, qua sự hợp tác của Thái Thượng Hoàng Giang Trạch Dân. Tại sao?

Từ năm 1978, khi Đặng Tiểu Bình đề xướng chính sách “hiện đại hóa” mà cụ thể là mở cửa kinh tế để giải quyết tình trạng nghèo đói triền miên của Trung Quốc, nội bộ lãnh đạo Bắc Kinh vào lúc đó chia làm hai phe: Phe bảo thủ chủ trương duy trì chủ nghĩa cộng sản với nền kinh tế tập trung đứng đầu bởi Trần Vân và Bạc Nhất Ba (cha của Bạc Hy Lai); Phe cải cách kinh tế theo xu hướng mở cửa thị truờng tự do đứng đầu bởi Đặng Tiểu Bình và Diệp Kiến Anh. Mặc dù phe cải cách của Đặng Tiểu Bình thắng thế và tiến hành các chính sách phát triển kinh tế với những bước nhảy vọt trong 3 thập niên vừa qua, nhưng về mặt chính trị luôn luôn phải thỏa hiệp với phe bảo thủ để ngăn chận mọi đòi hỏi cải tổ dân chủ hóa xã hội.

Phát triển kinh tế trong điều kiện chính trị bị khống chế bởi một thiểu số quyền lực độc tài đã sản sinh ra một phó sản là tình trạng cách biệt giàu nghèo ngày một lớn trong xã hội. Trung Quốc hiện có khoảng 4% dân số sống giàu có tập trung vào gia đình các công thần của chế độ trong khi hơn 1 tỷ dân sống trong bần cùng và khốn khó. Đặc biệt là có đến 65% trong số 81 triệu đảng viên đảng Cộng sản Trung Quốc hiện nay sống rất nghèo khổ. Tình trạng chênh lệch giàu nghèo này đã tạo ra tình trạng bất mãn ngấm ngầm trong dân chúng và trong nội bộ đảng.
Xuất Hiện 3 Phe: Cải Cách, Bảo Thủ, Khuynh Tả Theo Mao
Khai thác sự bất mãn nói trên, một thiểu số cán bộ đã hô hào cuộc cách mạng bình sản, với chủ trương lấy tiền của những nhà giàu chia cho người nghèo, từ đó hình thành ra xu hướng tả khuynh theo tư tưởng Mao trong nội bộ đảng. Từ năm 2002 khi ông Bạc Hy Lai, bí thư Trùng Khánh được bầu vào Bộ chính trị, xu hướng khuynh tả này đã phát triển lên thành một phe rõ rệt trong đảng. Bạc Hy Lai được sự ủng hộ của Chu Nguyên Khang, ủy viên thường trực bộ chính trị phụ trách công an và tư pháp; Trần Nguyên, chủ tịch Ngân hàng xây dựng Trung ương, con trai của Trần Vân, đã dùng Trùng Khánh làm căn cứ địa để mở rộng các ảnh hưởng ở trong đảng và trong xã hội.
Từ năm 2009, Bạc Hy Lai đã trở thành một nhân vật nổi tiếng nhất Trung Quốc khi tung ra chiến dịch thanh toán xã hội đen tại Trùng Khánh và được Nhật Báo Nhân Dân chọn là người của năm 2010. Kể từ đó, uy tín của họ Bạc lên rất cao và phe khuynh tả theo Mao đã phát triển rất nhanh ở trong đảng, đe dọa quyền lực của hai phe cải cách đứng đầu là Ôn Gia Bảo và phe bảo thủ đứng đầu là Hồ Cẩm Đào. Để tạo một phong thái riêng cho phe nhóm mình, Bạc Hy Lai đã phát động phong trào hát nhạc đỏ và trương hình ảnh Mao Trạch Đông ở các nơi công cộng tại Trùnh Khánh và “bắn tiếng” tranh ghế Tổng Bí Thư Đảng của Tập Cận Bình trong đại hội 18 vào mùa Thu 2012.
Sự phát triển của phe khuynh tả thân Mao và sự ngạo mạn của Bạc Hy Lai đã không chỉ đe dọa các chương trình kinh tế của phe cải cách do Ôn Gia Bảo chỉ đạo mà còn có thể đe dọa đến ghế Tổng Bí Thư của Tập Cận Bình mà Giang Trạch Dân hậu thuẫn.
Đốn Ngã Phe Khuynh Tả Theo Mao
Tháng 2 năm 2012, Vương Lập Quân, cựu giám đốc công an Trùng Khánh và là đàn em của Bạc Hy Lai, nhưng sau khi phát giác ra vợ Bạc Hy Lai là bà Cốt Khai Lai dính líu vào vụ đầu độc một thương gia người Anh, đã phải chạy trốn vào Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Thành Đô. Biến cố này đã khiến cho tương quan đối đầu giữa 3 phe: bảo thủ, cải cách và khuynh tả theo Mao thay đổi một cách bất ngờ.
Ôn Gia Bảo đã ra mặt tấn công Bạc Hy Lai một cách công khai với hai dụng ý: vừa triệt hạ Bạc Hy Lai và phe khuynh tả theo Mao để ngăn chận những đe dọa đối với các chính sách cải tổ kinh tế mà phe cải cách đang theo đuổi; vừa nâng tư thế của các nhân vật thuộc phe cải cách như Uông Dương, bí thư Quảng Đông, và Lý Nguyên Triều, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Đảng trong cuộc chạy đua nhân sự trong đại hội 18.
Đốn Ngã Phe Cải Cách
Ôn Gia Bảo và phe cải cách tuy triệt hạ được Bạc Hy Lai (khai trừ ra khỏi đảng vào tháng 9/2012) và cô lập các ảnh hưởng của phe khuynh tả theo Mao; nhưng đã không tạo được hậu thuẫn rộng rãi ở trong đảng vì một cú đánh bất ngờ vào phút chót, mà cho đến nay dư luận đều cho là chính Giang Trạch Dân đã chỉ đạo bên trong. Đó là ngày 25 tháng 10, hai tuần lễ trước khi đại hội 18 khai mạc, Nhật Báo New York Times, đã tiết lộ một điều tra động trời của ký giả David Barboza tại Bắc Kinh, liên quan đến số lượng tài sản khổng lồ mà thân nhân của Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã vơ vét được lên đến 2,7 tỷ Mỹ Kim, dựa vào quyền lực của họ Ôn.
Trong buổi phát thanh ngày 26 tháng 10, Đài tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) đã dẫn lời một phóng viên tại Bắc Kinh tên là Dong Fang đã tiết lộ rằng từ ngày 23 tháng 10, nhiều cơ quan thông tấn quốc tế tại Trung Quốc đã nhận được thông tin về gia đình Ôn Gia Bảo như nội dung tờ New York Times loan tải. Chủ bút một trang web tại Trung Quốc nói với hãng thông tấn AP rằng những loại thông tin như New York Times loan tải về họ Ôn, chỉ có cấp cao trong đảng tiết lộ chứ các ký giả không bao giờ có thể tiếp cận được các thông tin loại này.
Mặc dù Ôn Gia Bảo cho Luật sư riêng lên tiếng phản bác nội dung bài báo và phát ngôn nhân của Bộ ngoại giao Trung Quốc cho rằng đây là âm mưu của những thế lực xấu muốn tạo những bất ổn chính trị tại Trung Quốc, nhưng không mấy ai quan tâm. Điều mà dư luận chú ý là từ nhiều năm qua, Ôn Gia Bảo được coi là nhân vật trong sạch và luôn luôn cổ võ cải cách chính trị dân chủ song song với cải cách kinh tế. Ôn Gia Bảo từng là bí thư riêng của cựu Tổng Bí Thư Triệu Tử Dương trước khi ông này bị thất sủng qua vụ Thiên An Môn năm 1989.
Năm 2011, trong một buổi nói chuyện với các cán bộ đảng tại Thượng Hải, Ôn Gia Bảo đã cảnh báo rằng nếu Trung Quốc không cải cách kinh tế và chính trị cùng lúc thì đến năm 2020, xã hội Trung Quốc sẽ gặp rắc rối và bất ổn về chính trị. Quan điểm nói trên của Ôn Gia Bảo và cách giải quyết vụ Ô Khảm của Uông Dương, bí thư Quảng Đông vào cuối năm 2011, quả có tạo ra những mối lo cho phe bảo thủ. Quan điểm của phe bảo thủ, đặc biệt là đối với tầm nhìn của Giang Trạch Dân chủ trương giữ chặt quyền lực đảng bằng mọi giá và Trung Quốc phải bành trướng sức mạnh ra bên ngoài để nhanh chóng qua mặt Hoa Kỳ vào năm 2025.
Loại được Bạc Hy Lai, bôi được Ôn Gia Bảo bằng mấy bài báo liên tục của New York Times sau đó, phe bảo thủ với những ảnh hưởng lớn từ họ Giang, đã hoàn toàn chế ngự tiến trình chuẩn bị về nhân sự và đường lối chính sách của đại hội 18.
Phe Bảo Thủ và Giang Trạch Dân
Tuy đốn ngã được phe khuynh tả theo Mao và phe cải cách; nhưng đó chỉ là sự kiện nhất thời trong quá trình giành quyền lực của đại hội 18. Ảnh hưởng của phe bảo thủ không đủ mạnh để cầm chịch quyền lực, nhất là uy tín của Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường.. chưa bén rễ sâu ở trong đảng. Do đó, Hồ Cẩm Đào tuy không thích Giang Trạch Dân, nhưng nếu không tranh thủ sự ủng hộ của họ Giang thì việc chuyển giao quyền lãnh đạo cho thế hệ Tập Cận Bình – Lý Khắc Cường sẽ gặp khó khăn nên đã mời Giang Trạch Dân đến tham dự đại hội 18 với một tầm mức đặc biệt dù họ Giang đã về hưu từ năm 2002.
Họ Giang được giới thiệu và xuất hiện trong các hội nghị khoáng đại của đại hội 18 và có một bài phát biểu cổ xuý chủ trương “Trung Quốc phải vói tay ra các đại dương” và hoàn tất việc xây dựng lực lượng hải quân hùng mạnh vào năm 2020. Giang Trạch Dân huấn thị rằng đây là thời điểm tốt nhất đảng Cộng sản Trung Quốc gác lại những tư tưởng khuynh tả (tức là không nhắc đến Mao), và phải đẩy mạnh việc thực hiện chủ trương Ba Đại Diện để đảng Cộng sản Trung Quốc trở thành một lực lượng phục vụ lợi ích dân tộc Trung Quốc. Nói cách khác, họ Giang chủ trương đảng Cộng sản Trung Quốc hơn lúc nào hết khoác bộ áo “dân tộc”, lồng dưới chủ nghĩa yêu nước để thu phục nhân tâm.
Ít ai nhìn ra rằng vụ leo thang các xung đột về quần đảo Senkaku giữa Nhật với Trung Quốc trong suốt năm 2012 vừa qua, chính là ý tưởng của Giang Trạch Dân nhằm chuyển sự quan tâm của cả Hoa Lục ra bên ngoài với phong trào bài Nhật được dựng lên ở 80 thành phố lớn nhỏ của Trung Quốc để cho phe bảo thủ rảnh tay đối phó cùng một lúc hai phe khuynh tả theo Mao và phe cải cách. Nhờ sự hậu thuẫn của Giang Trạch Dân, phe bảo thủ đã nắm thế chủ đạo hiện nay tại Trung Quốc:
Về mặt nhân sự lãnh đạo: 7 nhân vật trong ban thường vụ Bộ chính trị có 4 người chịu ảnh hưởng của họ Giang là Tập Cận Bình, Du Chí Thanh, Lưu Vân Sơn, Trương Cao Lệ.
Về đường lối chung: Thay đổi mô hình kinh tế xuất khẩu sang mô hình tiêu thụ nội địa, để bớt lệ thuộc vào kinh tế Hoa Kỳ và Phương Tây. Đề cao giáo dục chủ nghĩa dân tộc. Không chấp nhận bất cứ thay đổi chính trị nào trong 5 năm tới.
Những Vấn Đề Của Trung Quốc Hiện Nay
Trung Quốc hiện đang đối diện với ba vấn đề lớn:
1/Tăng trưởng kinh tế đang bị khựng lại vì các thị trường sản xuất sang Hoa Kỳ, Âu Châu bị suy thoái trong khi chưa xây dựng được mô hình kinh tế lấy tiêu thụ nội địa làm động lực tăng trưởng. Nếu Trung Quốc không vực lại đà tăng trưởng như 10 năm qua thì khó khăn kinh tế sẽ là ngòi nổ đe dọa sự tồn vong của chế độ.
2/Tình trạng giàu nghèo sau 3 thập niên phát triển kinh tế một cách bừa bãi và nạn tham nhũng tràn lan như một hệ quả đương nhiên của độc tài đã tạo ra hố sâu ngăn cách trong xã hội và không khác gì một trái bom nổ chậm tại Trung Quốc. Hàng ngày có hơn 200 cuộc biểu tình, đình công phản kháng của người dân trên toàn quốc.
3/Xung đột quyền lực giữa ba phe cải cách, bảo thủ, khuynh tả theo Mao chắc chắn sẽ tái diễn trở lại khi mà hai vấn đề kinh tế và bất ổn xã hội nói trên bùng phát lớn trong những năm tới. Hai ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường sẽ phải đối mặt với bất ổn chính trị xảy ra ngay ở thượng tầng lãnh đạo.
Học theo bài bản của Giang Trạch Dân, tân lãnh đạo Trung Quốc hiện đang che dấu những khó khăn nói trên bằng cách hướng quan tâm của dư luận ra bên ngoài. Họ đã cho Bộ công an phát hành Hộ Chiếu mới có in hình lưỡi bò, cho cảnh sát biển khám xét tất cả những tàu biển di chuyển trong vùng lưỡi bò, tiếp tục tung ra những luận điệu sẵn sàng dùng vũ lực đánh chiếm các đảo Sensaku và hùng hổ tạo căng thẳng trên vùng biển Hoa Đông.
Hiểu rõ được nội tình của Trung Quốc cùng với các thái độ hung hăng coi thường dư luận hiện nay của tân lãnh đạo Bắc Kinh, chúng ta thấy rằng phe bảo thủ đang đưa Trung Quốc đi vào một khúc quanh nguy hiểm.
Đoàn Hùng
Ngày 1/12/2012

Powered By Blogger