Kính gửi: Chiến sĩ công an nhân dân, quân đội nhân dân.
Sinh ra từ nhân dân, sống nhờ tiền thuế của nhân dân, và đứng trong lực
lượng vũ trang có tên gắn liền với “nhân dân”, các anh được giao thực
hiện sứ mệnh cao cả là bảo vệ tổ quốc và trật tự an toàn xã hội. Suy
rộng ra thì tất cả các đảng phái, chế độ đều sống nhờ tiền thuế của dân,
và nằm trong tổ quốc của chúng ta. Vậy mà lực lượng công an lại tuyên
thề “Còn đảng còn mình”, lực lượng quân đội tuyên thề “Quân đội ta trung với đảng…”;
đảng phái chỉ là một nhóm người có cùng lợi ích, lý tưởng; trong khi tổ
quốc là trên hết, nhân dân là gốc. Nếu đảng đi ngược lại với quyền lợi
của tổ quốc, nhân dân thì các anh có công hay tội với tổ quốc, nhân dân?
Sự trung thành của các anh với đảng liệu có hơn các chiến sĩ đã hy sinh
trong chiến tranh biên giới phía Bắc năm 1979 và trận hải chiến Trường
Sa năm 1988; sự hy sinh đó là đáng tự hào, vì tổ quốc, vì nhân dân, và
vì tiếng gọi của Đảng thời đó. Các anh ấy không ngần ngại bỏ xương máu,
thân xác nơi xa trường, để lại sự cô đơn, tiếc thương của bố mẹ già, vợ
con thơ…; nhưng sau hơn 30 năm, tên tuổi của các anh ấy chưa được đảng
cho ghi vào sử sách để truyền lửa cho đời sau, trong khi nghĩa trang của
bọn Trung cộng xâm phạm lãnh thổ nước ta, bỏ xác ở đất ta được chăm lo
hơn nghĩa trang của những người mang dòng máu Lạc Hồng, khi sống đã thề
trung với đảng.
Đảng vì nặng nghĩa với 4 tốt, 16 chữ vàng đã bỏ rơi các anh hùng liệt sĩ
hy sinh năm 1979, 1988, không dám tổ chức lễ tưởng niệm hàng năm mà còn
ngăn cấm nhân dân tổ chức lễ tưởng niệm những người con anh hùng hy
sinh vì tổ quốc. Đặc biệt đảng chỉ đạo bắt giam, kết án 15 tháng tù giam
nhà văn Phạm Viết Đào[*] người đã gặp gỡ các cựu chiến binh để có các
bài viết làm sáng tỏ cuộc chiến tranh biên giới năm 1979. Điều này dễ
hiểu vì đảng đã cho các cháu học sinh cầm cờ Trung Quốc (có 6 sao, đã
thêm 1 sao vào lá cờ) khi đón Phó Chủ tịch nước Tập Cận Bình ngày
21/12/2011, hay việc Văn phòng Chính phủ có treo bản đồ có hình lưỡi bò.
Không! đảng có thể quên các anh hùng liệt sĩ đó, nhưng nhân dân không
thể quên, vì các anh là máu thịt của nhân dân, là niềm tự hào của tổ
quốc; linh hồn các anh đã hòa quện vào hồn thiêng sông núi, tên tuổi của
các anh đã in sâu trong tâm trí của nhân dân, trường tồn cùng dân tộc
Việt.
Thưa các chiến sĩ!
Trước đây các anh cũng như chúng tôi, đều yêu tổ quốc, yêu đồng bào;
nhưng nay được sự tuyên truyền của đảng, nhiều người trong số các anh đã
coi những người có ý kiến trái chiều với đảng đều là thế lực thù địch,
coi họ là kẻ thù. Theo ai là quyền của mỗi người, nhưng cần phải cảnh
giác, không để cho kẻ khác lợi dụng, ru ngủ để họ bình an hưởng thụ, ví
như: Quân đội của phát xít Đức họ cũng có lý tưởng vì bị Hitle bưng bít
thông tin, tuyên truyền lý tưởng, làm mê muội binh lính và họ sẵn sang
hy sinh vì Quốc trưởng; Hoặc ở VN, trước khi đấu tố, và giết hại địa chủ
những người dân lành được đảng truyền bá lý tưởng, và bôi nhọ thanh
danh của địa chủ, làm cho người dân thấy sự xấu xa, ác độc của địa chủ,
kể cả bố mẹ mình, vì thế mới có chuyện con tố cha, vợ tố chồng, giết hại
địa chủ… Vì sự mê muội của dân lành, tất cả việc làm trên đều có tính
toán tinh vi, và có lợi cho đảng, cho Tàu.
Chính sự trung thành của các anh đang củng cố cho bọn tham quan, lợi ích
nhóm, phá hoại tài nguyên, môi trường của đất nước, đảo lộn luân thường
đạo lý; trong cơ quan còn ai tin ai không? tin nhau chỉ là do lợi ích
nhóm. Các anh thường được truyên truyền noi theo tấm gương đạo đức HCM,
sống có lý tưởng… Các anh thử nghiên cứu xem lãnh đạo của các anh có
thật sự là tấm gương không? Có tài đức không? Điều này các anh biết rõ
hơn chúng tôi.
Tôi biết, chỉ một bộ phận trong lực lượng vũ trang là bị mê muội, thái
hóa, biến chất, số còn lại có nhận thức, có tâm, có tầm; tuy nhiên, các
anh không muốn vẫn phải làm những việc trái với lương tâm, vì mệnh lệnh;
nhưng dù ai làm thì lực lượng công an cũng bị mang tiếng là “hèn với giặc, ác với dân”;
làm bao trí thức, người dân phải ẩn mình vì sợ bị đảng cho là thế thực
thù địch, bị đảng chỉ đạo công an hãm hại. Nhưng sự ẩn mình của họ đang
làm đảng khiếp sợ, bằng chứng, giới nghệ sĩ, trí thức đã xây dựng hình
ảnh Ngọc Hoàng giả trong Táo quân năm 2014 để truyền đi thông điệp Hồ
Chí Minh là giả, do Hồ Tập Chương người Tàu đóng thế, (bên Tàu đã có
sách bán công khai). Tôi biết điều này lại do chính người dân nghèo quê
tôi truyền miệng; tôi thấy có lý, vì ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn
Sang, Nguyễn Tấn Dũng là thật; vậy ai là giả? Không phải Hồ Tập Chương
thì là ai? có thể vì lý do đấy mà năm 2015 chương trình Táo Quân sẽ bị
cấm. Nhưng sự hiểu biết của nhân dân thì không ai cấm được.
Thưa các anh! tin ai, theo ai thì tùy quan điểm từng người, nhưng cần
suy nghĩ kỹ, những việc làm của mình có ảnh hưởng tới quyền cơ bản của
con người không? Có ảnh hưởng tới quốc gia, tổ quốc không? Có để lại
phúc ấm cho đời sau không? Tránh giống trường hợp năm 2012 đại tá Dương
Tự Trọng PGĐ CA Hải Phòng đẩy gia đình anh Đoàn Văn Vươn vào tù, thì năm
2013, hai anh em Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng đứng trước vòng móng
ngựa, để lại vết nhơ cho hậu thế; hoặc các anh tự tìm hiểu xem tại quê
hương các anh, mấy ông công an, ông chủ nhiệm, bí thư xã theo đảng, theo
bác, đã hãm hại, tàn sát dân oan, địa chủ thời bao cấp, thời cải cách
ruộng đất, thì nay con cháu của họ có ngóc đầu được lên không? Đó không
phải là sự ngẫu nhiên mà là quy luận nhân quả, đời có vay, có trả?
Thư nói không hết lời, chúc các anh luôn xứng đáng với sứ mệnh công an nhân dân, quân đội nhân dân!
Mong các anh tự nghiên cứu và suy ngẫm. Giá trị ở đời đâu phải vì miếng ăn, hay sổ lương hưu! Chế độ nào không có lương hưu.
21/3/2014
________________________________________
Chú thích:
[*] Em trai nhà văn Phạm Viết Đào đã hy sinh anh dũng trong trận chiến tranh biên giới phía Bắc, năm 1979



0 comments:
Post a Comment