Saturday, March 31, 2018

"Mình phải thế nào đó nên mới được người ta tiếp đón chớ"

Nguyễn Thị Cỏ May (Danlambao) - Sáng nay, vài người bạn của chúng tôi đều cùng nhận được bức thư ngắn đầy thân tình của Cụ nhà báo nhân dân bày tỏ với chúng tôi là Cụ "đang phân vân về chuyến viếng thăm nước Pháp của me-xừ Trọng lú" (nguyên văn). Cụ thắc mắc "Tại sao cấp cao Nhà nước (ý muốn chỉ Nguyễn Phú Trọng) mà không có chào cờ, duyệt binh danh dự? Không có 21 phát đại bác? Lễ đón ở đâu? Ở sân bay Orly? Hình như không có quan chức nào? Hay chỉ có đại diện là Bộ trưởng Đất đai, nhà ở và quy hoạch đô thị, ông Jacques Mezard, nhân vật thứ 13 trong chánh phủ? Không có hội đàm với ai, chỉ có hội kiến với Chủ tịch Quốc hội, với Thủ tướng. Không có Quốc yến,...? Sao kỳ vậy? Có ảnh chụp cả đoàn chừng 50 người đứng trước Hôtel des Invalides? Sao lại thế? Tôi không hiểu nổi?

Báo Nhân Dân đăng bài dài của ông Trọng dịch bản in trên Le Monde, nhưng các anh có báo Le Monde đăng bài này hay không?....". 

Một bạn khác trả lời Cụ nhà báo nhân dân, viết "Ủa Trọng Lú viếng Paris sao? Còn gì hân hạnh bằng?. Tôi không hề hay biết! Một chuyến đi thật sự lặng lẽ. Đi bí mật như người "rơm", người Việt Nam đi lậu ngang qua Pháp trốn qua Anh". 

Ông nhà báo nhà nước (VNThông tấn xã trước 1975) có ý kiến rất đơn giản: "Đón tiếp không có nghi lễ chính thức, vì Trọng Lú chỉ là tổng bí thư một đảng chính trị, không phải là chủ tịch nước, thủ tướng. 

Báo chí không nói gì tới, trừ vài bài vớ vẩn nói về chuyện Trọng thăm Choisy le Roi (trên báo online gõ: visite de Nguyên phu Trong trên Google)". 

Từ ít lâu nay, Cỏ May tôi không theo dõi tình hình Việt Nam nữa. Vì chủ quan tin nó sẽ không thể thay đổi cho tốt được bởi đảng cộng sản kiên giữ chế độ cộng sản, ra sức khủng bố, đàn áp, và theo đuổi lý tưởng "tiền", trong lúc dân chúng "mặc kệ nó", chỉ lo kiếm đủ miếng ăn, thanh niên thì sáng say, chiều xỉn. Chỉ có vài thanh niên còn tỉnh táo, biết thương nước, dám xả thân tranh đấu cho nhân quyền, dân chủ, vẹn toàn lãnh thổ. Tội nghiệp vì vậy mà họ trở thành kẻ thù không đội trời chung với đảng cộng sản. 

Nay bức thư ngắn của Cụ nhà báo nhân dân bỗng đánh thức sự tò mò của Cỏ May, vừa xem lại thông tin để trả lời Cụ, vừa muốn biết có đúng ông Nguyễn Phú Trọng tới Pháp theo lời mời của Tổng thống Macron mà bị đón tiếp thờ ơ lạnh nhạt như vậy không? Pháp xưa nay có tiếng là văn minh. Người Pháp thứ thiệt luôn miệng nói "cảm ơn" và "xin lỗi" cả khi chẳng may đi đụng nhằm cột đèn cũng "xin lỗi", xong rồi liền "cảm ơn" Monsieur hay Madame cột đèn, nay sao lại xử tệ quá với khách được mời như vậy?

Cỏ May tôi coi lại các tuần báo Le Point, Le Nouvel Observateur, Marianne, ấn bản trong ngày: sáng, trưa và tối phổ biến trên internet dành cho độc giả dài hạn và tin tức trên internet, đều không thấy có loan tin về Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng cộng sản ở Hà Nội, tới thăm viếng chính thức nước Pháp theo "lời mời của Tổng thống Pháp". Tuy nhiên, những báo lớn ở Việt Nam lại có đăng khá ồn áo tin ông Nguyễn Phú Trọng của họ tới thăm viếng Pháp 3 ngày 25 – 27/03/2018. Ông Trọng tới chiều ngày 25/3 tại phi trường Orly, ngoại ô phía Nam Paris. 

Khi biết quả thật có ông TBT Nguyễn Phú Trọng tới Paris, Cỏ May tôi vội nhớ lại câu ông nói với báo chí ở Việt Nam sau khi từ Mỹ về tháng 7/2015: "Mình phải thế nào đó nên mới được người ta đón tiếp chớ". 

Lần này, Cỏ May tôi cũng chờ khi ông về tới Hà Nội, ông sẽ nói câu gì đây? Sẽ thâm thúy hơn không?

Sự thật về ông Trọng viếng Pháp

Ông Trọng tới bằng máy bay Việt Nam chở riêng ông và phái đoàn tháp tùng ông, tới phi trường Orly, một phi trường dân sự nhỏ dành cho những chuyến bay nội địa và các xứ gần ở miền Nam, chớ không phải phi trường quân sự như báo Việt Nam viết. 

Ông Trọng tới có thảm đỏ nhưng chắc do Tòa Đại sứ Hà Nội đem tới hoặc mượn cho dịp này. Khó nghĩ là của chính phủ Pháp bởi trải thảm đỏ mà chỉ có một bà đầm lớn tuổi, nhưng còn kém ông Trọng, của Sở Nghi lễ ra tận máy bay đón quốc khách, hướng dẫn quốc khách và phái đoàn qua khu vực cảnh sát làm thủ tục nhập cảnh? Báo Hà Nội nói có Bộ trưởng Nhà Đất, Qui hoạch Jacques Mezard ra phi trường đón tiếp nhưng tin chánh thức của chính phủ Pháp, ông Jacques Mezard không đi. Dư luận ở Hòa Lan loan tin là ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng cộng sản ở Việt Nam, ra phi trường Orly, được một bà đầm đỡ đẻ (bà mụ) do chính phủ Pháp cử đi đón rước ông tận cửa máy bay!

Ngoài ra, phía Pháp, không có một viên chức cao cấp nào khác có mặt ở sân bay. Việt kiều yêu nước cầm cờ đón mừng ông Trọng và phái đoàn khá hùng hậu với nhiều cán bộ cấp Phó Thủ tướng, Bộ trưởng, nhưng cũng không đủ đông cho phù hợp với tầm quan trọng của phái đoàn. 

Qua ngày 26/3, ngày thăm viếng chính, ông Trọng cũng chỉ được đón tiếp ở Hôtel des Invalides, trước kia là nơi nghỉ dưỡng của thương phế binh, nay là Bảo tàng viện quân đội và nhà mồ của các vị anh hùng dân tộc, Napoléon và nhiều vị khác cũng an nghỉ nơi đây, nay là nơi tiếp nhận thương phế binh. 

Ngoài ra, Hôtel des Invalides còn là nơi tổ chức tang lễ cấp quốc gia. Ngày 8/12/2017, tang lễ nhà văn, Hàn lâm viện sĩ Ormesson tổ chức ở đây. Sáng nay 28/03/2018, cũng tại đây, diễn ra tang lễ vô cùng trọng thể, tất cả chính khách Pháp, tả hữu, cựu tân, đều tham dự, tưởng niệm và vinh danh sĩ quan Hiến binh Arnaud Beltrame tự nguyện đem mạng sống của mình thế cho một phụ nữ bị khủng bố á-rặp bắt làm con tin. Ông bị quân khủng bố bắn và cắt cổ trong lúc nạn nhân thoát được ra khỏi siêu thị Super U ở miền Nam nước Pháp. 

Nhiều người không khỏi ngạc nhiên tại sao chính phủ Pháp tổ chức lễ tiếp đón chính thức ông Trọng hôm 26/03 tại đây, với mươi lính kèn, vài lính lễ, lối 50 người tham dự, phần lớn là đoàn tùy tùng của ông Trọng và Việt kiều. Hoàn toàn không có một đại diện của chính phủ tới, thế mà báo chí ở Việt Nam loan tin là "theo lời mời của Tổng thống Pháp". Nghi lễ tẻ nhạt, cả thiếu sự trọng thị dĩ nhiên, nhưng điều làm người ta để ý đây có lẽ là lần đầu tiên chính phủ Pháp làm lễ đón tiếp một người cầm quyền cấp cao tột đỉnh của quốc gia bạn tại đây, nơi trước giờ chỉ làm tang lễ. Chẳng lẽ Pháp ngụ ý "chúc thọ" ông Tổng Bí thư? Xin nhắc lại trước đó, trong việc sửa soạn chuyến viếng thăm của ông Trọng, hai nước đã hội ý với nhau về danh xưng chuyến viếng thăm của ông Trọng là "Viếng thăm chính thức", tức chỉ dưới "cấp Nhà nước". Thực tế nghi lễ như vậy, phải nói là đã bị đơn giản đi rất nhiều. 

Nhân đây, thấy báo chí Việt Nam nhắc tới chữ "Hôtel" là "Khánh sạn", Cỏ May xin nói thêm một chút về tiếng "Hôtel" như Hôtel des Invalides. Phải ở tại Pháp mới thấy điều này rất đặc biệt của xứ Pháp. Ngày trước, ở Sài Gòn, cũng có "Hôtel de Ville". Từ năm 1955, đổi ra là "Tòa Đô chánh". Ở Pháp, tất cả tòa Thị xã đều gọi là "Hôtel de Ville". Cơ sở quan trọng của chính phủ cũng gọi là Hôtel. Hôtel de Matignon, 57 rue Varenne, Paris VII, là Dinh Thủ tướng (từ năm 1935). Sở thuế là "Hôtel des Impôts". Hôtel Dieu (nghĩa từ ngữ: Khách sạn Trời) là nhà thương lâu đời ở Paris I. Du khách bị bệnh thình lình có thể xin vào đây chữa miễn phí. Thường thì vào hôtel ở phải trả tiền và giữ chỗ trước. Nhưng "Hôtel de Police" là khách sạn vào ngủ miễn phí và khỏi cần giữ chỗ trước. 

Chuyện tiếp rước ông Trọng

Nói vậy chớ ông Nguyễn Phú Trọng cũng đã được chính phủ Pháp tiếp như ông François Rugy, Chủ tịch Quốc hội, và ông Gérard Larcher, Chủ tịch thượng viện. Qua ngày 27, ông Trọng được Tổng thống Pháp tiếp bằng một bữa cơm trưa tại Điện Élysée. Sau bữa ăn kết thúc buổi tiếp rước bằng một thông cáo đơn sơ ngắn. Tất cả các cuộc gọi là "tiếp rước", thật ra chỉ là "hội kiến", nghĩa là gặp nhau bắt tay, hỏi thăm "mạnh giỏi, ăn cơm chưa" trong vây lác và chụp hình. 

Ngày thứ nhất 25/03/2018, ngay sau khi đến Pháp, rời sân bay, đoàn xe đã đưa ông Trọng tới một công viên nhỏ của thành phố Montreuil, ngoại ô phía Đông sát Paris, nơi còn đặt bức tượng Hồ Chí Minh được dựng từ năm 2005 để vọng bái. Nói còn vì sau khi bức tượng vừa dựng lên xong, chờ ngày khánh thành, thì một nhóm thanh niên sinh viên người Việt ở Paris đã tổ chức, ban đêm đem nước sơn tới sơn khắp bức tượng màu đỏ chói và xịt keo loại thật cứng vào ổ khóa căn "không gian Hồ Chí Minh". Đến ngày lễ khánh thành, Tòa Đại sứ vc ở Paris bị bất ngờ nên không mở cửa "không gian Hồ Chí Minh" được, đành hướng dẫn quan khách đi vòng ngoài nhìn vào. Dĩ nhiên sau đó, tượng được rửa, chỉnh trang lại, thay ổ khóa. 

Nên nói lại cho rõ tượng Hồ Chí Minh không phải của chính quyền Pháp, cũng không phải của thành phố Montreuil tặng, mà của Hà Hội đem tới tặng cho thành phố Montreuil, nhân năm 2005, ông Jean-Pierre Brard là đảng viên đảng cộng sản Pháp làm Thị trưởng. Vả lại Montreuil là thành phố nhỏ đông dân cư lao động phần lớn gốc di dân Phi Châu nên đã biến thành sào huyệt của cộng sản Pháp. 

Sau đó, bà Voynet thuộc đảng xanh làm Thị trưởng. Người Việt Nam viết thư yêu cầu bà cho phá bỏ bức tượng và đóng cửa "không gian Hồ Chí Minh". Bà trả lời bà không có quyền làm chuyện đó nhưng bà nói rõ Thị xã sẽ không bỏ ra một đồng xu để sửa sang nơi ấy và bà sẽ không tham dự lễ lạc gì liên quan tới Hồ Chí Minh. 

Công việc kế tiếp của ông Trọng ở đây là ghi vào sổ lưu niệm của "không gian Hồ Chí Minh" và trồng cây để "nhớ bác" ngay trước "không gian Hồ Chí Minh". 

Ông cũng tới Choisy-le-Roi, thành phố ngoại ô phía Nam Paris, thăm viếng Việt kiều và nơi cư ngụ của phái đoàn Hà Nội suốt thời gian Hòa đàm Paris (1968 – 1973) nay là 50 năm đã qua. 

Có lẽ chính ông Trọng cũng đã nhận thấy chuyến viếng thăm của ông thật sự quá tẻ nhạt nên ông đã mướn nhật báo Le Monde (ngày 27. 03/2018, Paris) đăng cho một bài quan điểm của ông về mối bang giao Pháp-Việt Nam, với cả hình của ông giữa trang báo. Le Monde đã đăng nguyên một trang báo ở phần quảng cáo. Và trên góc mặt của bài mướn đăng, có ghi rõ "Publicité" (quảng cáo). 

Theo bảng giá tiền quảng cáo, trang báo đăng bài của ông Trọng là 147 900€, tính thên TVA 2, 1%, ông Trọng phải trả 151 000€. 


VC có chức lớn xài ngon thiệt!

Về Hà Nội, kỳ này, báo chí hỏi, không biết ông Trọng có trả lời như lần đi Mỹ về hay chỉ lầm bầm một mình "Mình phải sao đó nên nay người ta mới đón tiếp mình như thế chớ". 

*

Khi viết xong bài này, báo chí Pháp loan tin chi tiết việc ông Trọng được ông Macron tiếp, sau đó xí nghiệp Pháp ký hợp đồng thương mại với Việt Nam khá quan trọng; đầu tư điện, xây cất, bán Airbus, phát triển họp tác Đại học và Pháp ngữ. 

Trong lúc hội kiến, ông Macron có nêu lên vấn đề nhân quyền, những trường hợp tù nhân lương tâm,… 

31/3/2018

Friday, March 30, 2018

Trúc Hồ lấp liếm: Lúc thì "lật đổ CS là sai," lúc thì "đập tan CS, đả đảo CS"


SourceNgô Kỷ - YoutubePosted on: 2018-03-29

Những bạo chúa thời nay

Aldous Huxley * Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Trong nhà nước dân chủ nhà tuyên truyền nào cũng sẽ có các đối thủ cạnh tranh với họ để giành lấy sự ủng hộ của công chúng. Trong nhà nước toàn trị không có tự do ngôn luận cho các tác giả và không có tự do chọn lựa cho độc giả của họ. Chỉ có một nhà tuyên truyền tức nhà nước.

Điều thoạt nhìn tưởng như nghịch lý là lịch sử biết đến những nhà cai trị quyền uy tuyệt đối mà thường xuyên xử dụng khủng bố lại là những nhà tuyên truyền tích cực nhất. Nhưng với lưỡi lê ta có thể làm được bao nhiêu chuyện ngoại trừ ngồi trên chúng. Ngay cả bạo chúa cũng không thể cai trị trong bất luận thời gian bao lâu nếu không có sự ưng thuận của thần dân họ.

Tuyên truyền độc tài trước tiên nhắm đến hợp pháp hóa lòng yêu mến của nhân dân đối với chính quyền nhà độc tài. Những chính quyền được thành lập lâu đời không cần tạo ra giấy chứng nhận hợp pháp. Thói quen từ lâu khiến nhân dân cảm thấy chuyện họ nên ở dưới quyền của quân chủ tuyệt đối hay quân chủ lập hiến, của tổng thống cộng hòa, của hoàng thân - giám mục, của thiểu số các dòng họ quý tộc, tùy theo mỗi hoàn cảnh, là điều "tự nhiên". Những nhà cai trị mới phải chứng minh rằng họ đã không tiếm đoạt chức tước, nhưng có chính nghĩa cao quý hơn rất nhiều để cầm quyền hơn chỉ đơn thuần đã cướp được quyền lực. Sự tiếm đoạt, giống như bất kỳ tội khác, chính nó phải được biện minh theo những bộ giá trị thịnh hành-tức là theo chính hệ thống mà coi sự tiếm đoạt là tội. Chẳng hạn, ở Ý trong thế kỷ mười bốn và mười lăm có hai nguồn quyền lực chính trị được thừa nhận: Đế quốc và Giáo hội. Vì lý do này những người cướp được chính quyền thành phố bằng gian lận hay bạo lực, thường vội vàng tự phong là Đại diện Giáo hội hay Lãnh chúa Thừa kế của Đế quốc. Để có thể cai trị có hiệu quả họ cần tước vị và vẻ ngoài quyền lực hợp pháp. Kể từ Cách mạng Pháp những nguồn quyền lực chính trị được công nhận là Nhân dân và Quốc gia.

Khi các bạo chúa thời nay phải hợp pháp hóa việc tiếm đoạt của họ, họ hợp pháp hóa về chủ nghĩa dân tộc và về dân chủ nhân đạo mà chính họ đã lật đổ. Họ đưa ra tuyên truyền để chứng minh rằng chế độ họ vì lợi ích của nhân dân, hay nếu những thông tin kinh tế khiến sự tuyên bố như thế trở thành vô lý, thì vì thực thể huyền bí, khác hơn và phi thường hơn những cá nhân nhỏ bé tạo nên nó, Quốc gia. Nhưng sự thừa nhận chung rằng chính quyền của y là hợp pháp cũng chưa đủ đối với nhà độc tài toàn trị; y đòi hỏi thần dân y tất cả họ đều phải suy nghĩ và cảm nhận giống nhau, y dùng mọi cách tuyên truyền để làm cho họ đều suy nghĩ và cảm nhận giống nhau. Nhưng năm mươi triệu người nam nữ có nghề nghiệp chuyên môn không thể sống chung với nhau mà không nhấn mạnh đến những khác biệt tự nhiên lẫn nhau. Cho dù có muốn đi chăng nữa, nhà độc tài cũng không có thể nào cô lập mình với tất cả những giao tiếp với thế giới bên ngoài. Đây là một trong những lý do mà, về lâu dài, y nhất định thất bại.

Trong thời gian ấy y chắc chắn thắng lợi phần nào và tạm thời. Tuyên truyền độc tài đòi hỏi sự phục tùng và cả hy sinh rất nhiều về tài chính và những hy sinh khác; nhưng bù lại tuyên truyền bảo với cá nhân rằng, với tư cách thành viên của quốc gia, nòi giống, hay giai cấp ưu việt, họ tốt hơn tất cả những cá nhân khác trong xã hội; tuyên truyền làm tiêu tan ý thức tự ti cá nhân của họ bằng cách khiến cho họ tưởng vinh quang của cộng đồng là vinh quang của chính mình; tuyên truyền cho họ những lý do để nghĩ tốt về bản thân; tuyên truyền cung cấp cho họ những kẻ thù để họ có thể đổ lỗi cho kẻ thù những khuyết điểm của họ và cũng để cho họ có thể trút lên kẻ thù sự tàn bạo tiềm tàng trong họ và thói thích bắt nạt. Tuyên truyền độc tài, mà luôn luôn là tuyên truyền về dân tộc và cách mạng, khuyến khích nam nữ hoàn toàn tự do thể hiện tánh tự phụ, kiêu ngạo, và những khuynh hướng tự tôn của họ, và cung cấp cho họ những cách tâm lý nhằm khắc phục ý thức tự ti cá nhân nhân ở họ. Tuyên truyền độc tài đề cao hiện thực thành kiến xấu xí và cảm xúc mạnh mẽ lên mức lý tưởng. Những nhà độc tài là những giáo hoàng của chủ nghĩa dân tộc; và tín điều của chủ nghĩa dân tộc là những gì nên tồn tại chỉ là những gì hiện tồn tại, chỉ nhiều điều như thế. Tất cả những cá nhân muốn tìm sự biện minh cho những cảm xúc mạnh mẽ như ghen ghét, căm thù, tham lam quá độ, và tàn ác; nhờ tuyên truyền về dân tộc và cách mạng các nhà độc tài cho họ những biện minh như thế.

Aldous Huxley (1894-1963) là nhà văn Anh. Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là Brave New World (1932).

Nguồn:

Dịch từ tạp chí Mỹ Harper's số ra tháng Hai 2018.


30/3/2018

3 Ếch là cái cùi bắp gì mà chưa vào lò tôn?

Nguyên Thạch (Danlambao) - "Ậy ậy, từ từ rồi cháo cũng sẽ nhừ". Đêm qua nằm mộng, Thạch tui nghe TBT (Tên Ba Trợn) mặt bủn mắt sưng nói chắc như bắp câu này. Tui còn nghe mang máng từ Tên Ba Trợn đại khái rằng: "Củi que, củi nhánh khô đút vào lò cho có trớn nóng lên trước cái đã, đến khi củi gộc vào thì dễ rụi hơn. Đồng thời ta còn phải cần có thời gian để thử phổi thử gan xem công chúng có ủng hộ hay phản ứng ra sao, nếu thuận buồm xuôi gió thì chơi tiếp, bằng không thuận thì tạm ngưng hoặc phú lỉnh luôn thì cũng không chết thằng Tây nào". 

Sau khi nghe tên đảng trưởng tâm tư như vậy, liền sau đó là hình ảnh các đại quan, tướng lãnh bên côn an cũng như bên quân đội, mặt tên nào tên nấy xanh lè, tay chân bủn rủn, đổ mồ hôi ngực lẫn mồ hôi nách trông thật thảm bại, trông chẳng còn tư cách đường đường là những đại quan tiền hô hậu ủng, đường đường là những tướng hét ra khối lửa như rồng.

Thật chả bù lúc hanh thông trên đường quan tướng nghinh ngang trước khối người quì rạp như giun, như dế lót đường cho quan dẫm lên hầu hưởng chút hơi hám cho đời có chút hương. Nay gặp buổi hoạn nạn thì c...d... thun lại hơn dế bò bị dập nát, thê thảm hơn cả dân miền Nam bị phỏng 2 hòn.

Lúc lên voi thì con nào, thằng nào chẳng chảnh, chẳng hãnh tiến. Mơn trớn, say mê trên đà vui xuân mà quên cả nhiệm vụ, quên cả cái vòng kim cô mà tổ chức an ninh của Lénin đã cài sẵn trên đầu của mỗi quan chức cộng sản, cái vòng kiềng vô hình này với ma lực vô cùng khủng khiếp, thằng nào, con nào nhúc nhích là nó nghiến nát sọ ngay, nó sẽ làm từ bị thương cho đến chết hoặc không thì cũng khùng khùng dại dại.

Hình ảnh khóc lóc, năn nỉ ỉ ôi của Trịnh Xuân Thanh, của Đinh La To... trước Tết năm con chó mà dư âm của nó vẫn còn đó chớ nào đâu xa. Chủ tịch này, Chủ tịch nọ, Ủy viên BCT mà còn khóc, còn lạy thì ai là kẻ đớn hèn hơn?

Cái lò tôn đang nóng ran, rồi ngày càng hừng hực đỏ chói khiến lũ tham quan, tướng tá đầy tì vết trước ngực, sau lưng và không biết ngày nào bị con ma cơ chế vạch áo lên đây? Càng nghĩ càng bấn loạn, ăn mất ngon, ngủ mất say, chơi bời mất hứng thú... bửng này thì sớm muộn gì cũng loạn óc chớ chẳng chơi.

Đến nước này thì Nguyễn Tấn Dũng có tài trời cũng không thể tránh được những tia X quang độc hại của buổi xế chiều thì huống chi 3 Ếch chỉ là tên bất tài nhưng tham lam vô độ. 3 Ếch chẳng là cái cùi bắp chi cả khi kẻ có khả năng kích hoạt cái vòng sắt từ phương Bắc. Chuyện Nguyễn Tấn Dũng vào lò tôn chỉ là vấn đề thời gian.

Tiền bạc bao la hốt bằng bao bố trước đây, mà nay thì bị bao vây rồi không biết bị chụp bao giờ nên có đứa thì tìm cách thoát thân ra nước ngoài nhưng cái trò mèo đó giờ cũng đang bị theo dõi nghiêm ngặt. Khối đứa phải kẹt ở lại chịu trận mà chẳng đứa nào dám liên kết với đứa nào để chống chế, để tạo phản... vì như đã nói, cái vòng kim cô đã cài dính chặt trên đầu.

Đảng cộng sản nào cũng vậy, Tàu Cộng, Bắc Hàn, Việt Nam, giống nhau thôi. Cơ chế chuyên chính vô sản với bạo lực của cơ chế mà ông thầy Lê Nin đã vạch ra thì bố thằng nào, con nào thoát được kể cả đương kim đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng.

Câu nói giản dị: "Trên trần gian này chẳng có chi là vĩnh viễn, mà sự trường cửu là chỉ có ở cõi Thiên đàng". Thuyết nhân quả cũng đã chỉ bảo, gieo gió gặt bão chứ không thể gieo gió rồi trông chờ sóng êm biển lặng. Gieo gì gặt nấy, trồng cam hái cam, trồng chanh hái chanh chứ không hề ngược lại.

Khi lên voi thì thì thái độ hãnh tiến, coi Trời Phật Thánh Thần bằng vung, lúc xuống chó thì khẩn cầu Trời Phật Thánh Thần và với tâm trạng bấn xúc xích thì ngay cả ma quỉ cũng vái lạy như tế sao thấy mà thương hết biết.
ĐCS phải làm sao đây khi cái niềng sắt đã cài chặt trên đầu?.

Cựu tướng CSGT phá rừng đem cây “khủng” về vườn

CTV Danlambao - Những ngày vừa qua, mạng xã hội Việt Nam loan tải sự việc chiếc xe chở cây “khủng” hiên ngang chạy trên quốc lộ 1A qua nhiều tỉnh thành. Hình ảnh cây cổ thụ “khủng” nhìn như quái thú băng băng trên quốc lộ mà không gặp bất cứ trở ngại nào từ phía nhà cầm quyền và đặc biệt từ lực lượng CSGT. Cho đến khi những “điều tra viên” mạng xã hội phát hiện “đích đến” của cây khủng này là khu vườn của Thiếu tướng Nguyễn Hữu Dánh, nguyên phó cục trưởng cục CSGT, Bộ công an.

Được biết cây khủng nói trên được chở bằng đầu xe tải trọng lớn mang biển số 73C-0364 và rơ móc có số kiểm soát là 00338. Một chủ doanh nghiệp tại thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình là Nguyễn Hải Sơn, giám đốc công ty TNHH Cơ khí Hải Sơn thừa nhận chiếc xe trên do công ty này chở cây “khủng” từ huyện Ea Kar, tỉnh Đắk Lắk ra Hà Nội cho tướng Nguyễn Hữu Dánh. Vì vậy dù chiếc xe chở cây “khủng” này dù có nhiều vi phạm như chở quá tải trọng, quá khổ giới hạn của cầu đường, không che chắn an toàn… nhưng vẫn dễ dàng vượt qua hầu hết các trạm kiểm soát giao thông trên quốc lộ 1A.


Quan chức của phòng CSGT ở khu vực miền Trung cũng thừa nhận: “về nguyên tắc không ai cấp phép cho xe chở cây khủng như thế đâu. Muốn được vận chuyển cây khủng như thế, doanh nghiệp phải làm đầy đủ thủ tục, phải thuê xe dẫn đường. Ở đây anh em biết xe chở cây cho anh Dánh, dù gì anh ấy cũng từng là lãnh đạo ngành nên tạo điều kiện”.

Về phía cựu thiếu tướng của ngành “con sâu gặm tiền” Nguyễn Hữu Dánh cho biết trước đó đang vận chuyển cây ra Hà Nội. Tuy nhiên sau đó Dánh lại phủ nhận cây khủng mà báo chí nhắc đến không phải cây của mình.

Miệng lưỡi quan chức cộng sản quả không hổ danh là láo xạo tột đỉnh. Nguyễn Hữu Dánh không dám nhận cây khủng là của mình, vậy nó là của ai và ai đủ sức để cấp phép thông hành cho xe chở cây “khủng” này từ Đắk Lắk ra Hà Nội. Còn việc doanh nghiệp Hải Sơn và lãnh đạo phòng CSGT ở miền Trung thừa nhận cây khủng đó là của Nguyễn Hữu Dánh thì sao. Lẽ nào một doanh nghiệp dám dựng chuyện vu khống một tướng côn an trong cục CSGT, và lẽ nào đồng đảng tại phòng CSGT miền Trung “đấu tố” cựu lãnh đạo ngành.

Để có thể đốn hạ một cây cổ thụ “khủng” như thế mà không bị kiểm lâm “dòm ngó” quả là chuyện bất khả thi đối với một người bình thường. Quan trọng hơn nữa là việc vận chuyển cây khủng đó từ trong rừng ra đường quốc lộ chắc chắn phải “hy sinh” vô số những cây khác để mở đường di chuyển “quái thú”.

Mỗi năm, người dân các tỉnh miền Trung và khu vực Tây Nguyên phải hứng chịu rất nhiều đợt bão, lũ do thiên tai. Hàng trăm nạn nhân đã thiệt mạng do thiên nhiên gây ra nhưng đó không phải lỗi của tạo hoá. Đó chính là hậu quả mà con người phải gánh chịu do sự tàn phá môi trường rừng tự nhiên khi đốn hạ cây rừng một cách vô tội vạ. Ngoài những tên lâm tặc trộm cắp cây, gỗ trong rừng tự nhiên thì chắc chắn không ít quan chức cộng sản chính là những kẻ “tiêu thụ” số cây, gỗ của lâm tặc. Những biệt phủ, biệt thự hay những khu vườn an dưỡng của quan chức cộng sản không thiếu những bộ bàn ghế gỗ quí hiếm hay những cây rừng cổ thụ hàng trăm năm tuổi.

Nguyễn Hữu Dánh chỉ cần một cây “khủng” để làm đẹp cho khu vườn của mình. Thế nhưng để đáp ứng thú tiêu khiển của tên thiếu tướng CSGT này thì hàng trăm cây rừng khác sẽ bị đốn hạ và hệ quả là sẽ có hàng trăm sinh mạng con người mất đi sau những đợt bão lũ. Bởi lẽ khi thiên nhiên giận dữ chút những trận mưa lớn xuống các cánh rừng thì khi đó rừng đã không còn đủ sức để cản dòng nước lũ bởi lẽ Nguyễn Hữu Dánh hay những quan chức cộng sản khốn nạn đã cướp đi những con “quái thú khủng” trong rừng.

30/3/2018

Cộng sản ném khúc củi Đinh La Thăng vào lò thêm 18 năm

CTV Danlambao - Toà án cộng sản Ba Đình đã chính thức tuyên án Đinh La Thăng 18 năm tù về tội “cố ý làm trái” và buộc “con ma tù” chịu trách nhiệm bồi thường 600 tỷ hồ tệ. Bên cạnh đó là 6 đồng đảng, đồng bọn của Thăng cũng đã bị tuyên án trong vụ Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam mất 800 tỷ hồ tệ. Cụ thể HĐXX toà án cộng sản Ba Đình tuyên án với 6 đồng phạm như sau:

- Ninh Văn Quỳnh, nguyên Kế toán trưởng kiêm trưởng ban tài chính kế toán và kiểm toán PVN: 7 năm tù về tội cố ý làm trái, 16 năm tù về tội lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản, tổng hợp hình phạt dành cho Ninh Văn Quỳnh là 23 năm tù. Buộc bồi thường 100 tỷ hồ tệ cho PVN.

- Vũ Khánh Trường, nguyên Thành viên Hội đồng thành viên PVN: 5 năm tù, buộc bồi thường 40 tỷ hồ tệ.

- Nguyễn Xuân Sơn, nguyên Phó Tổng giám đốc PVN: 30 tháng tù, buộc bồi thường 15 tỷ hồ tệ cho PVN.

- Nguyễn Xuân Thắng, nguyên thành viên Hội đồng thành viên PVN: 22 tháng tù, buộc bồi thường 15 tỷ hồ tệ cho PVN.

- Nguyễn Thanh Liêm, nguyên thành viên Hộ đồng thành viên PVN: 15 tháng tù, buộc bồi thường 15 tỷ hồ tệ cho PVN.

- Phan Đình Đức, nguyên thành viên Hội đồng thành viên PVN: 15 tháng tù treo, buộc bồi thường 15 tỷ hồ tệ cho PVN.

Như vậy với tổng hình phạt tù sau hai vụ án, “con ma” họ Đinh đã không còn tự do cái con… (gì đó). Điều đó đồng nghĩa với việc đòi hỏi “đối xử với bị cáo như số phận của 1 con người” của “con ma tù” đã bị tước bỏ. Dù trong quá trình tranh luận tại toà, “con ma tù” đã khẳng định “tôi không tư lợi, tư túi gì”.

Nhân gian có câu nỗi buồn của người này lại là niềm vui của kẻ khác. Vì vậy với án tù mà Đinh La Thăng phải chịu chắc hẳn kẻ nào đó mang bí danh X cảm thấy vui vì đang nằm trong vùng an toàn. Và kẻ nào đó mang bí danh Lú có lẽ cũng cảm thấy tức giận, bực bội vì cái lò tôn cộng sản không đủ sức để bứng gốc cổ thụ nhằm tăng nhiệt trong vở diễn chống tham nhũng.

30/3/2018

Nguyễn Phú Trọng trên đất Pháp

Từ Thức (Danlambao) - Ông Nguyễn Phú Trọng vừa kết thúc một viếng thăm gần như lén lút ở Pháp. Như thông lệ, những ký kết thương mại giữa một nước dân chủ với một nước độc tài chỉ là những buổi ký kết giao kèo kín đáo. Cả hai đều ngại phải trả lời dư luận về vấn đề nhân quyền, về chiến dịch đàn áp đối lập, các bloggers tàn bạo nhất ở Việt Nam từ khi ông Trọng nắm bộ máy Đảng, nghĩa là nắm toàn quyền ở Việt Nam.

Bang giao thực dụng

Việt Nam muốn bắt tay với Pháp, vì đang gặp khó khăn với Đức từ vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh. Đức và Pháp là hai quốc gia rường cột của Liên hiệp Âu Châu. Qua ngả Pháp, Cộng sản Việt Nam, càng ngày càng cô lập, muốn thổi nóng lại mối bang giao với Liên hiệp Âu Châu. 

Emmanuel Macron, theo chủ nghĩa chính trị thực tiễn, muốn nhân cơ hội, nhẩy vào thị trường Việt Nam, chiếm chỗ của Đức. 

Cho tới nay, Đức vẫn là quốc gia có đối tác thương mại với Việt Nam lớn nhất ở Âu Châu, với trên 9 tỷ Euros (10 tỷ dollars), năm 2016. Pháp chỉ đứng hàng thứ 16 trong số các quốc gia trao đổi thương mại với VN. 

Macron nói nước Pháp phải có mặt nhiều hơn ở Việt Nam, một thị trường gần 100 triệu người, hiện nay chỉ thực hiện với Pháp 1% trên tổng số trao đổi thương mại quốc tế. Cán cân thương mại nghiêng hẳn về phía VN: 4 tỷ rưỡi dollars xuất cảng so với 1 tỷ rưỡi nhập cảng.

Trong mục tiêu đó, Macron đã đạt được những thắng lợi đầu tiên. Trong cuộc thăm viếng của Nguyễn Phú Trọng, hai bên đã ký kết một số thỏa ước thương mại quan trọng. Các công ty Pháp Bouyes, EDF, Safran sẽ thực hiện dự án xe điện ngầm ở thành phố, nhà nhiệt điện 2000 mégawatts ở Sơn Mỹ, trang bị kỹ thuật bảo trì hàng không và cung cấp 24 máy bay.

Tham vọng văn hóa 

Macron cho hay sẽ viếng thăm VN trong năm 2019. 

Đặt chân trở lại VN là cơ hội cho Pháp gây dựng lại ảnh hưởng trong vùng, bị sa sút từ trên một nửa thế kỷ. Không phải chỉ trên địa hạt chính trị, kinh tế, nhưng cả trên địa hạt văn hóa. 

Tham vọng của Macron là nới rộng vùng nói tiếng Pháp (francophonie), làm sống lại ngôn ngữ Pháp, văn hóa Pháp đã bị quên lãng ở thuộc địa cũ. Macron nói sẽ xây dựng một Maison de France (Nhà Pháp) ở VN, tăng cường trao đổi văn hóa, giáo dục, du lịch giữ hai nước.

Trong bối cảnh đó, nhân quyền trở thành thứ yếu ở một xứ vẫn tự hào là cha đẻ của nhân quyền. 

Nguyễn Phú Trọng tuyên bố hai bên "sẽ tôn trọng sự khác biệt về thể chế và nguyên tắc không can thiệp tới nội bộ của nước khác". Elysée (Dinh Tổng Thống Pháp) nói tự do ngôn luận, vấn đề các bloggers đã được đề cập tới trong cuộc gặp gỡ với Nguyễn Phú Trọng, và tin rằng việc cộng tác, giúp đỡ Việt Nam cải thiện các cơ sở pháp lý, pháp luật sẽ có ảnh hưởng tốt tới tự do ngôn luận, nhân quyền. 

Theo Reuters, một cách chính thức, Pháp nói Việt nam đã có tiến bộ về nhân quyền, nhưng trong hành lang, Elysée nhìn nhận vấn đề nhân quyền là một ưu tư và "hiện có sự sa sút trong tình trạng nhân quyền ở VN, nhưng việc hợp tác trên phương diện pháp lý rất quan trọng, để tạo cơ hội đề cập và cải thiện vấn đề này".

Lối nói nước đôi của Macron phản ảnh sự lung túng của Pháp. 

Một mặt không muốn bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi, do tình thế cô lập của VN, trục trặc ngoại giao Đức-Việt, để gây lại ảnh hưởng Pháp ở Á Châu, sau khi đã tăng cường bang giao với Ấn Độ. 

Một mặt hiểu rằng muốn đóng vai leader ở Âu Châu, lợi dụng cơ hội bà Merkel bị khó khăn vì chính trị nội bộ ở Đức, không thể phủi tay về vấn đề nhân quyền. 

Quốc hội Âu Châu, tháng 12 vừa qua, đã thông qua một nghị quyết đòi trả tự do cho các ký giả và những người tranh đấu cho nhân quyền đang bị giam giữ. Một số dân biểu Âu Châu kêu gọi Liên Hiệp Âu Châu đình chỉ việc phê chuẩn thỏa ước giao thương giữa Việt Nam và Âu Châu, dự tính trong năm nay, vì những vi phạm nhân quyền càng ngày càng trắng trợn ở VN.

Khi Nguyễn Phú Trọng đặt chân tới Paris, người Pháp gốc Việt đã biểu tình phản đối.

Ba tổ chức nhân quyền (1) đã kêu gọi chính phủ Pháp đừng gia tăng hợp tác với một quốc gia vi phạm trắng trợn nhân quyền. 

Tổ chức Phóng Viên Không Biên giới (RSF) đòi chính phủ đặt thẳng vấn đề tự do ngôn luận ở VN. RSF tố cáo chính sách đàn áp dã man những người chống đối, những bloggers, từ khi Nguyễn Phú Trọng nắm quyền. 

Các tổ chức Human Rights Watch, Amnesty International cho hay hiện nay có ít nhất 129 tù nhân chính trị bị giam giữ trái phép và chiến dịch đàn áp dữ dội đến độ nhiều người đối lập hay bất đồng chính kiến đã phải trốn ra ngoại quốc.

Nếu phải làm một tổng kết: phe Pháp đã thắng lợi trong bước đầu, Việt Nam đã ký dành cho pháp thực hiện những dự án tổng cộng trên dưới 10 tỷ euros. Phía Việt Nam chỉ hy vọng, qua Pháp, sẽ cải thiện mối bang giao với Âu Châu, nhưng khi hiệp ước giao thương giữa VN và Âu Châu được tranh cãi, vấn đề nhân quyền sẽ trẻ lại gay gắt hơn, từ phía các tổ chức nhân quyền cũng như các dân biểu Âu Châu.

PUBLICITÉ

Cuộc viếng thăm của ông Trọng đã diễn ra trong sự thờ ơ hoàn toàn của dân Pháp và média Pháp. 

Không có một nhân vật quan trọng nào đưa đón Nguyễn Phú Trọng. Không tiệc tùng, không họp báo, phỏng vấn để khỏi phải trả lời về nhân quyền. 

Trong thời gian ở Pháp, Nguyễn Phú Trọng chỉ tới thăm hai tỉnh nhỏ ngoại ô Paris, Choisy le Roi và Montreuil. Montreuil là thành phố hiếm hoi có thị trưởng là người Cộng Sản. Trước đây, tất cả các thành phố chung quanh Paris đều nằm trong tay đảng Cộng Sản, gọi là Thắt Lưng Đỏ (Ceinture Rouge). Ngày nay, trên toàn quốc, đảng Cộng Sản chỉ chiếm không tới 2% số phiếu bầu

Hầu như báo chí, truyền hình không đả động gì tới cuộc viếng thăm, trừ vài bài báo về các thoả ước thương mại trong một tờ báo chuyên về kinh tế. 

Báo chí lề phải trong nước làm rùm beng về một bài báo trên tờ Le Monde, nói về "Viễn ảnh tốt đẹp của cuộc bang giao Việt Pháp". Quả thực có nguyên một trang báo trên tờ Le Monde ngày 27/03, nhưng trên góc phải trang báo ghi rõ: PUBLICITÉ (quảng cáo). Nghĩa là trước sự thờ ơ của media, Đảng ta đã mua một trang quảng cáo để ca ngợi mình. Giá một trang quảng cáo trên Le Monde: 147.000 Euros (trên 150.000 dollars).

(1) FIDH (IFHR, Internetioanl Federation for Human Rights), VCHR (Comité Vietnam pour la Défense des Droits de l’Homme), LDH (Ligue des Droits de l’Homme)

30/3/2018

Những mũi giáo đâm sau lưng

Đỗ Hồng (Danlambao) - Vào những ngày tháng này, hầu như khắp miền Trung Việt Nam đều biến thành những “Đại Lộ Kinh Hoàng” với những cuộc chạy giặc đẫm máu. Người dân đã bỏ tất cả ruộng vườn, nhà cửa, băng rừng vượt suối mong thoát nạn cộng sản và tìm về nơi chốn bình yên. Sau cuộc chơi “thấu cấy” sai lầm từ Dinh Độc Lập nhắm vào Ban Mê Thuột, lòng dân ly tán và tinh thần binh sĩ suy sụp trầm trọng, nhất là từ lúc một số cấp chỉ huy đào ngũ ra đi. Tình trạng bi đát này đã dẫn tới biến cố 30 tháng tư với cuộc sụp đổ của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH).

Sự sụp đổ của một chế độ nhân bản không phải chỉ do người Mỹ quay lưng và “đồng minh tháo chạy”, mà còn do những mũi giáo đâm thẳng sau lưng dân tộc. 

Những mũi giáo đó ẩn hiện khắp miền Nam VN. Nếu cho rằng đó là những kẻ, hay gia đình họ, đã nhờ được hưởng tự do và ít nhiều ơn mưa móc từ chế độ VNCH mà cuộc sống của họ tương đối sung túc thì họ có thể được gọi là những kẻ “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”.

Một số tập kết ra Bắc và nhiều tên khác ở lại nằm vùng trong Nam. Họ trà trộn, luồn lách vào các cơ quan công quyền, quốc hội và quân đội. Họ đóng vai những nhà báo khuynh tả. Họ mặc áo nghệ sĩ. Họ đội lốt tôn giáo. Họ mang hia đội mão trí thức. Họ thậm chí đi xuống tận cùng giai cấp xã hội để làm công nhân lao động nghèo khổ. Họ có khi là những người trẻ, nhẹ dạ, bị tuyên truyền, nhồi nhét những điều huyễn mị về chủ nghĩa cộng sản. 

Những phần tử này được liệt vào thành phần thứ năm sau 4 cái ngu mà dân gian vẫn thường hay nói tới, khiến câu ca dao bình dân có thể được thêm vào như sau:

Trên đời có bốn cái ngu
Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu
Thứ năm ngu nhưng lại đứng đầu
Đó là cuồng tín theo hầu cộng nô

Những người nổi tiếng gia nhập đảng cộng sản như: Nguyễn Thị Bình (Sa Đéc), Nguyễn Tấn Dũng (Cà Mau), Nguyễn Thị Định (Bến Tre), Nguyễn Hộ (Gò Vấp), Phan Văn Khải (Củ Chi), Võ Văn Kiệt (Vĩnh Long)… đều là gốc người miền Nam và chính họ hay gia đình họ đã từng hưởng trực tiếp hay gián tiếp ơn mưa móc của chính phủ VNCH. 

Vào ngày 20/12/1960, con bài Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam VN(MTDTGPMN) ra đời để bắt đầu quấy rối cuộc sống yên bình của dân chúng miền Nam. Những tên gạo cội của mặt trận này gồm có: Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Phùng Văn Cung, Võ Chí Công, Đại đức Sơn Vọng, Trần Nam Trung, Nguyễn Văn Hiếu, Trần Bạch Đằng, Phan Văn Đáng, Nguyễn Hữu Thế, Trần Bửu Kiếm, Nguyễn Thị Định, Thích Thượng Hào, Nguyễn Văn Ngợi, Lê Quang Thành, Đặng Trần Thi, Trần Bửu Kiếm…

Sau đó, cái quái thai “MTDTGPMNVN” của Cộng Sản Bắc Việt (CSBV) này đã đẻ ra cái gọi là “Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam” (CPCMLTCHMNVN) với những tên chủ chốt như: Huỳnh Tấn Phát, Phùng Văn Cung, Trần Bửu Kiếm, Trần Nam Trung, Nguyễn Thị Bình, Cao Văn Bổn, Lưu Hữu Phước, Nguyễn Văn Kiết, Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảng, Nguyễn Hữu Thọ, Trịnh Đình Thảo, Thích Đôn Hậu…

Có lẽ cần mở ngoặc để nói đôi điều cái quái thai “MTDTGPMNVN”. Thế giới lúc bấy giờ đều gọi họ là Việt Cộng (VC), theo người Mỹ, trong khi người Việt gọi Việt Cộng là để chỉ chung Cộng Sản Việt Nam từ Nam chí Bắc. Không biết người Mỹ có cố tình gọi VC chỉ để nhắm vào phần tử của “MTDTGPMNVN” hay không mà khi tổ chức hội đàm Paris, họ lại dành cho mặt trận này một chỗ ngồi ngang hàng với VNCH. Cuộc hội đàm 4 bên thật sự không đúng nghĩa bởi vì 4 bên đó phải là Trung Cộng hay/và Liên Xô (nước đỡ đầu cho CSVN trong cuộc chiến) đối đầu với Mỹ (đại diện cho phe đồng minh) và VN Dân Chủ Cộng Hòa (hay CSBV) đối đầu với VNCH. Vì thế, Hiệp Định Paris 27/1/1973 được ra đời trong sự thua thiệt bất công nghiêng về phía VNCH. CSBV với sự yểm trợ mạnh mẽ cả về vũ khí, tài chính lẫn nhân sự từ Trung Cộng và Liên Xô, đã trắng trợn vi phạm hiệp định này trong khi VNCH bị cúp mất viện trợ từ Mỹ nên đã ngậm ngùi bị bức tử vào ngày 30/4/1975. Phong trào phản chiến lớn rộng tại Mỹ và nhiều nơi, kể cả VN, đã có nhận định quá sai lầm về cuộc chiến. Họ không chống kẻ xâm lăng gây chiến mà lại chống người tự vệ chính đáng. Bốn mươi lăm năm đã trôi qua kể từ ngày ký hiệp định Paris với những đau khổ triền miên dành cho một dân tộc bất hạnh sau ngày Sài Gòn bị thất thủ. Đã có những nỗ lực đáng trân trọng để phục hoạt hiệp định Paris trong gần như vô vọng. Trước đó, những kẻ nằm mơ giữa ban ngày về cái gọi là “miền Nam trung lập” thuộc MTDTGPMN và CPCMLTMNVN đã vỡ mộng vì cả hai tổ chức này đều bị chính thức khai tử không kèn không trống vào ngày 2/7/1976. 

Trở lại với những mũi giáo oan nghiệt đâm sau lưng, từ Dinh Độc Lập, có các cố vấn của Tổng Thống VNCH như Huỳnh Văn Trọng, Vũ Ngọc Nhạ... Điều đáng lưu ý là những tên này cùng đồng bọn gồm 20 tên khác từng bị bắt nhốt bởi Đoàn Công Tác Đặc Biệt Miền Trung phối hợp với Ty Công An Huế thời Đệ Nhất Cộng Hòa, nhưng đến ngày 1/11/1963, Hội Đồng Cách Mạng của Tướng Dương Văn Minh thả ra và sau đó họ đã len lỏi vào các cơ quan trọng yếu của VNCH.

Trong hàng ngũ sĩ quan cao cấp quân lực VNCH, có Phạm Ngọc Thảo, Lâm Văn Phát, Nguyễn Hữu Hạnh… và vô số binh sĩ cũng như sĩ quan VNCH âm thầm làm việc tiếp tay cho CSVN, như Nguyễn Thành Trung, thượng sĩ nhất Nguyễn Văn Minh…

Nằm vùng tại Quốc Hội VNCH có cái gọi là thành phần thứ ba và Dân Biểu Đối Lập như Dương Văn Ba, Lý Quý Chung, Lý Chánh Trung, Hồ Ngọc Nhuận, Ngô Công Đức, Ngô Bá Thành (Phạm Thị Thanh Vân), Kiều Mộng Thu, Hồng Sơn Đông, Nguyễn Văn Hàm, Đinh Văn Đệ…

Một số phần tử này cũng là những nhà báo thiên tả như Ngô Công Đức (Tin Sáng), Hồng Sơn Đông (Điện Tín) hợp cùng Chân Tín (Đối Diện), Họa Sĩ Ớt (Huỳnh Bá Thành), Phạm Xuân Ẩn (các báo ngoại quốc như Time, New York Herald Tribune…)… Vào đầu năm 1970, có khoảng 36 tờ báo tư nhân ở miền Nam, nhưng có rất ít báo của nhà nước, chẳng hạn như tờ Tiền Tuyến. Lợi dụng tự do báo chí, nhiều nhà báo thiên tả đã công khai đả phá chính phủ VNCH và cá nhân của TT Nguyễn Văn Thiệu. Thậm chí họ còn tổ chức diễn biến “ký giả xuống đường đi ăn mày” vào ngày 10/10/1974 để phản đối sắc luật 007 qui định về tiền ký quỹ ra báo.

Những mũi giáo đâm sau lưng còn phát xuất từ những kẻ đội lốt nghệ sĩ mà điển hình là Kim Cương, kẻ được cho là mang cấp bậc Thượng Tá của VC mặc dù bà ta phủ nhận điều này, nhưng có lẽ chẳng mấy ai tin. Ngoài ra, còn có một số nhạc sĩ nổi tiếng phản chiến như Trịnh Công Sơn (TCS), Trương Quốc Khánh, Tôn Thất Lập… Riêng TCS được xem là thiên tài âm nhạc và phù thủy ngôn ngữ, nhưng rất tiếc những tinh hoa đó lại phục vụ cho chế độ man rợ cộng sản.

Mặc lớp áo thầy tu, những mũi giáo đó đã lũng đoạn hàng ngũ quốc gia miền Nam. Những tay nổi bật trong thành phần này từ Thích Trí Quang cho tới Thích Nhất Hạnh, Chân Tín, ni sư Huỳnh Liên, Phan Khắc Từ, Trần Hữu Thanh… đều tích cực nối giáo cho giặc bằng mọi hình thức như xách động xuống đường, tuyệt thực, tự thiêu... dưới chiêu bài chống độc tài gia đình trị (thời đệ nhất Cộng Hòa), đòi quyền sống, đòi hòa bình, viết báo công kích chính phủ, chống tham nhũng (thời đệ nhị Cộng Hòa)… 

Thành phần trí thức thiên tả miền Nam góp phần phá nát chính thể dân chủ của người quốc gia có khá nhiều, tiêu biểu như: Trương Bá Cần, Nguyễn Văn Trung, Lý Chánh Trung, Thế Uyên, Thế Nguyên, Duy Lam, Nguyễn Hữu Chung, Lê Văn Hảo, Lê Khắc Quyến, Tôn Thất Hanh, Lê Tuyên, Mai Văn Lễ, Cao Huy Thuần…

Thành phần năng động nhất ở miền Nam gây khó khăn cho chính phủ VNCH ở hậu phương Sài Gòn là các học sinh sinh viên thiên tả như: Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Thị Quế Hương, Võ Như Lanh, Phan Kim Hạnh, Dương Văn Đầy, Trịnh Đình Ban… Ở miền Trung có Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân… Ngoài ra, còn có một số lãnh tụ sinh viên ở Sài Gòn chuyên cầm đầu những cuộc xuống đường rầm rộ ở Sài Gòn như Nguyễn Văn Thắng (cựu SV Sư Phạm Sài Gòn), Đoàn Kỉnh (Đại Học Khoa Học SG) mà lý lịch không rõ là người quốc gia hay thân cộng. 

Những mũi giáo đâm sau lưng dân tộc còn có vô số những tay nằm vùng hành nghề lao động tay chân như lái tắc xi, đạp xích lô… và thậm chí còn có những kẻ được gọi bằng danh xưng mỹ miều “bà mẹ chiến sĩ”. Sau ngày 30/4, bọn này xuất đầu lộ diện thành những tên VC mang băng đỏ trên cánh tay chỉ đường cho CSBV tiến vào Sài Gòn và sau đó giữ những chức vụ tại hạ tầng cơ sở hay trung ương.

Trên đây là những mũi giáo đâm sau lưng được người dân nhận diện ra tại Sài Gòn, không kể đến những kẻ khác hoạt động bí mật rải rác khắp miền Nam. 

Những kẻ này đã góp phần lật đổ chế độ nhân bản VNCH và xây dựng nên một chế độ man di, tàn bạo gây thống khổ cho toàn dân suốt gần 43 năm dài. 

Những kẻ nối giáo cho giặc cộng sau năm 1975 đều bị vắt chanh bỏ vỏ một cách không thương tiếc. Một số đấm ngực ăn năn thì đã quá muộn màng. 

Ngay cả sau biến cố 30/4, trong làn sóng tị nạn ra hải ngoại cũng có không ít phần tử cộng sản trà trộn hay hoạt động ngầm cho VC dưới hình thức tôn giáo vận, văn hóa vận…

Rút tỉa kinh nghiệm sống chung với những mũi giáo phản trắc suốt mấy chục năm ở trong nước, đồng bào hải ngoại cần vạch mặt chỉ tên những kẻ này để vận động chính quyền sở tại tống cổ chúng về nước hầu duy trì cuộc sống yên bình cho cộng đồng.

Trong khi đó, đồng bào quốc nội hãy nhớ kỹ mặt những tên bán nước hại dân để chờ một ngày lôi chúng ra đền tội trước dân tộc.

Và ngày đó sẽ không còn xa nữa!

31/3/2018

Powered By Blogger