Monday, October 31, 2016

Khát vọng tự do, dân chủ, nhân quyền qua lá cờ vàng ba sọc đỏ

Lê Dủ Chân (Danlambao) - Trong thời gian gần đây, càng ngày có càng nhiều bạn trẻ ở trong nước công khai biểu lộ tâm tư, tình cảm quý trọng của mình đối với lá cờ vàng ba sọc đỏ, cờ của Quốc Gia Việt Nam từ năm 1948 đến năm 1955 và của Việt Nam Cộng hòa từ năm 1955 đến năm 1975.

Những bạn trẻ này là những người sinh sau đẻ muộn, họ là những người sinh ra và lớn lên tại miền Bắc Việt Nam, trưởng thành dưới sự tuyên truyền giáo dục của đảng cộng sản và nhà nước CHXHCNVN, họ không chứng kiến cuộc chiến tranh chống Pháp, không can dự vào 20 năm nội chiến Bắc Nam, khi họ trưởng thành thì các chính thể dưới lá cờ này đã không còn tồn tại.

Một câu hỏi cấp thiết đặt ra cho những người lãnh đạo quốc gia hôm nay và trong tương lai là: Tại sao tuổi trẻ Việt Nam hôm nay lại quý trọng và tôn vinh lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ biểu tượng cho chính thể mà trước đây và ngay cả hôm nay vẫn còn bị đảng cộng sản và nhà nước của nó xem là kẻ thù đối với chế độ hiện hành?

Cá nhân tôi thật vô cùng cảm động và kính phục khi tình cờ xem được hai video clips của các em Nguyễn Viết Dũng và các bạn, Hồng Thái Hoàng và các bạn trình bày những ưu tư và khác vọng của mình qua việc tôn vinh lá cờ vàng ba sọc đỏ. Cảm động và kính phục không phải vì các em đó "đứng về phe mình" mà vì tấm lòng của các em đó đối với tương lai của đất nước, của dân tộc, vì nhận thức cũng như sự dấn thân của các em đó trong trong hoàn cảnh, đều kiện hiện nay của xã hội các em đang sống.

Những người cộng sản Việt Nam, điển hình là đảng cộng sản và nhà nước của nó đã hoàn toàn sai lầm khi quy chụp các bạn trẻ ở trong nước và người Việt ở nước ngoài tôn vinh lá cờ vàng ba sọc đỏ là có mục đích dựng lại chính quyền củ của VNCH đã giải thể cách đây hơn 40 năm!

Họ không biết hoặc cố tình không biết rằng lá cờ vàng ba sọc đỏ không là biểu tượng cho chính quyền của vua Bảo Đại - Thủ Tướng Trần Trọng Kim, của Tổng Thống Ngô Đình Diệm hay của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu mà lá cờ này biểu tượng cho một THỂ CHẾ do 17 triệu dân miền Nam Việt Nam đã lựa chọn qua trưng cầu dân ý, đó là thể chế của TỰ DO - DÂN CHỦ - NHÂN QUYỀN mang tên là Quốc Gia Việt Nam và Việt Nam Cộng Hoà... Chính quyền do người dân lập ra dù do bất cứ ai lãnh đạo cũng chỉ là công cụ phục vụ dưới lá cờ biểu tượng cho thể chế mà họ đã lựa chọn.

Lá cờ vàng ba sọc đỏ của miền Nam Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng của miền Bắc Việt Nam có một điểm chung là biểu tượng cho thể chế, cho chế độ. Ngoài điểm chung đó hai lá cờ này có những điểm khác biệt nếu không muốn nói là đối nghịch nhau, đơn cử như sau:

- Lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ do dân chọn lựa thông qua một một chính phủ do dân bầu ra hay ít nhất cũng phải qua một cuộc trưng cầu dân ý của toàn dân. 
Lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ do đảng cộng sản tự lựa chọn không thông qua ý kiến của nhân dân.

- Lá cờ vàng ba sọc đỏ biểu tượng cho một thể chế dân chủ lấy tự do, nhân quyền, bản sắc dân tộc làm nền tảng để lãnh đạo, quản lý đất nước, đặt quyền lợi của tổ quốc, của dân tộc trên hết và trước hết. 
Lá cờ đỏ sao vàng biểu tượng cho một thể chế độc tài, độc đảng lấy tư tưởng ngoại lai Mác - Lenin làm nền tảng trị nước và đặt quyền lợi của đảng của giai cấp lên trên quyền lợi của tổ quốc và dân tộc.

- Lá cờ vàng ba sọc đỏ biểu tượng cho một thể chế đa nguyên chính trị, tự do tư tưởng. Dưới thể chế này mọi tầng lớp công dân không phân biệt chính kiến, tư tưởng, tín ngưỡng nếu có tài năng và đức độ đều có cơ hội tham gia vào chính quyền để lãnh đạo đất nước và quản lý xã hội. 
Lá cờ đỏ sao vàng biểu tượng cho một chế độ độc tôn chính trị và độc quyền tư tưởng. Dưới chế độ này chỉ có những người tin theo tư tưởng Mác-Lenin, đảng viên đảng cộng sản mới được tham gia vào công việc lãnh đạo đất nước và quản lý xã hội.

- Lá cờ vàng ba sọc đỏ biểu tượng cho một thể chế trong đó nhân dân nắm quyền lực lựa chọn, thành lập hoặc thay đổi nhà cầm quyền theo ý nguyện của mình.
Lá cờ đỏ sao vàng biểu tượng cho một chế độ trong đó đảng cộng sản nắm toàn quyền thành lập hoặc thay đổi nhà nước theo nhu cầu của đảng không cần phải qua ý kiến người dân.

Nói như vậy để khẳng định và xác minh với đảng cộng sản và nhà nước của nó rằng: Người Việt Nam trong nước và ngoài nước, dù ở bất cứ lứa tuổi nào, thuộc bất cứ thành phần nào trong xã hội tôn vinh lá cờ vàng ba sọc đỏ là họ muốn nói lên khát vọng tự do, dân chủ, nhân quyền của cá nhân họ đối với tổ quốc và dân tộc Việt Nam.

Thay vì kết tội và có thái độ thù địch với những người Việt Nam vinh danh cờ vàng ba sọc đỏ như các bạn trẻ trong nước và người Việt ở nước ngoài, đảng cng sản Việt Nam phải cúi đầu thú nhận tội lỗi của mình là đã tước đi khát vọng tự do, dân chủ, nhân quyền của họ nói riêng và của 90 triệu người dân Việt Nam nói chung trong suốt 70 độc quyền cai trị đất nước.

Đàn áp những người Việt Nam tôn vinh lá cờ vàng ba sọc đỏ là đàn áp khát vọng tự do, dân chủ và nhân quyền, là chống lại văn minh, tiến bộ và lương tâm của nhân loại.

Đàn áp những người Việt Nam tôn vinh cờ vàng ba sọc đỏ là con đường đưa đảng cộng sản Việt Nam đến chỗ diệt vong.

30/10/2016

Đất nước tôi sẽ ra sao, nếu?

Năm xích lô (Danlambao) - Hiện tượng bắt giam người trái phép với những gán ghép tội danh mà con người có lý trí chẳng thể hiểu. Án oan sai chẳng còn "xưa nay hiếm", khiếu kiện bất động sản dẫn đến đổ máu và án mạng,... là chuyện xảy ra gần như cơm bữa của nhà cầm quyền cộng sản (NCQCS) Việt Nam với cường độ ngày càng tăng, báo hiệu một xã hội đang bất ổn chính trị.

Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến thái độ cuồng loạn của NCQCS nhưng nhận định chung cho là loài thú giãy chết. Sự hoảng loạn sợ bị nhân dân lật đổ dẫn đến thái độ thù nghịch ngày một trắng trợn bạo hành của nhà cầm quyền. Tại sao họ lại sợ nhân dân lật đổ? Câu trả lời rất đơn giản vì NCQCS độc tài! Một XH dân chủ thì nhân dân có thể bất tín nhiệm bằng lá phiếu trong thời gian nhiệm kỳ tới khi mong đợi và hứa hẹn trước bầu cử của một tập thể nào đó nhưng không hoặc chưa thực hiện những gì tuyên bố sẽ bị loại trừ nhưng với chế độ độc tài nó sẽ rất khác vì không có sự lựa chọn. Độc tài không cho phép sự chọn lựa thì kết cục thê thảm cũng là thế tất yếu của bất kỳ chế độ gian ác nào đứng trên quyền lợi của đất nước và dân tộc. NCQCS tuyên truyền một chiều cho thế tất-phải-lãnh-đạo nên lo "thế lực thù địch" tự diễn biến và từ thế lực vô hình tự tạo đó sẽ cùng nhân dân lật đổ chế độ hiện hữu vì họ không cho nhân dân quyền chọn lựa.

Tôi sẽ đưa ra vài dẫn chứng một cách ngắn gọn nhất để nói về nguyên do cho sự hoảng loạn của NCQCS báo hiệu sự sụp đổ tất yếu. 

Kinh tế

Chính sách quái thai được ban hành từ những con người trong tư tưởng chỉ biết chém giết vì quyền lợi bản thân hoặc phe nhóm. Đối với họ chẳng có đồng chí, nhân dân gì ráo; quan trọng là đồng bọn và đồng tiền. Họ sẵn lòng làm tay sai và luôn bức hại nhân dân với suy tư ngắn ngủn nhưng thích nói như mộng du về tầm nhìn xa. Đầu của họ chỉ lợn cợn với tầm cao như "đi tắt đón đầu", "tay không bắt giặc", "AK hạ B52"... để vạch ra kế hoạch kinh tế cuốc dân (cuốc không phải quốc) nên loay hoay với kịch bản quái thai "kinh tế thị trường theo định hướng XHCN (xã hội chủ nghĩa)".

Kinh tế XHCN là kinh tế kế hoạch chỉ đạo (áp đặt, xin cho) với quốc doanh chủ đạo, tùy theo tầm nhìn nhưng tối thiểu là 5 năm. Kinh tế thị trường là kinh tế tự do (cung cầu) với hoạt động của tư nhân là chính, chẳng có quy hoạch năm nào. Lịch sử từng chứng minh chưa có một nền kinh tế XHCN nào phát triển tạo phúc lợi cho XH ngoài phục vụ cho đảng CS nắm quyền. Dẫn chứng cụ thể dễ so sánh nhất là Đông và Tây Đức (xưa) hoặc Bắc và Nam Hàn (hiện nay). Không hiểu NCQCS có phấn đấu đề ra chỉ tiêu (xin bạn đọc hiểu là tiêu đây là tiêu tùng, là tiêu diệt) đến sớm hay muộn. Kinh tế không thể trừu tượng hoặc đơn giản hóa là trộn đều rồi chia lấy trung bình như một bài toán tiểu học vì hai ẩn số của vế một không thể xác định bằng con số ((X+Y)/2=Z) sẽ không thể có giải đáp khi vế hai cũng là một ẩn số nên ông tên Trọng phải thú nhận là bất khả thi. Tôi có thể khẳng định, hai nền kinh tế với những căn bản đối nghịch của NCQCS trộn lại... thành nồi cám heo mà NCQCS tự xơi, đừng bắt XH nuốt.

Lý thuyết dụ dỗ XHCN là trong XH đó con người bình đẳng, làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu (!?). XHCN Việt Nam hiện nay có bình đẳng, có được tối thiểu diễn đạt suy nghĩ hay bị bắt giam khủng bố vì những nhu cầu tối thiểu và suy tư của con người? Lý luận thứ hai (quá độ) là phải kinh qua tư bản chủ nghĩa để trải qua chủ nghĩa xã hội (CNXH) để từ đó tiến lên XHCN (xin mở ngoặc ở đây vì một số người không hiểu sự khác biệt giữa XHCN và CNCH, sẽ giải trình nếu có thắc mắc) để đi đến CSCN (cộng sản chủ nghĩa). VN chúng ta có trải qua tư bản chủ nghĩa? Chưa. Thế giới này có nơi nào tiến tới lý thuyết lừa XHCN? Chưa. Vậy xây dựng trên nền tảng nào khi từ chủ thuyết đã thiếu thực tế khi lý luận là thực tế với biện chứng lịch sử mơ... Hồ? Tên ngu xuẩn hữu ích như Hugo Chávez nơi sứ Venezuela sau Đông Âu sụp đổ dựa vào bán tài nguyên (dầu khí) đã đưa đất nước thay vì thịnh vượng đến tan hoang là điều đau thương cho những con người hoang tưởng phục vụ con người hay lợi dụng chủ nghĩa để tạo dựng quyền lợi. Cá nhân hay tập đoàn đó hưởng lợi có đau cho nỗi cơ cực của nhân dân.

Ai dẫn chứng cho tôi và nhân loại nơi nào dưới sự toàn trị của chế độ CS làm cho đất nước con người đó thịnh vượng thay vì đói nghèo và đời sống nhân dân bị kềm tỏa áp bức? Chỉ có kẻ từng lợi dụng để sống phè phỡn trên xương máu của đồng loại mới tự hào, tuy biết lỗi thời nhưng vẫn bám víu và biện minh cho lẽ tất... chạy. VN hiện nay là chế độ ba rọi. Sở dĩ tôi nói điều này vì bản thân đảng viên CS chẳng tin những gì họ phát biểu nhưng phải bám vào nó để biện minh cho thế phải nắm quyền theo điều 4 Hiến pháp, từ đó mới sản sinh quái thai, xin miễn lập lại. Dẫn chứng là đảng viên tạo dựng cho thế "hạ cánh an toàn" khi mua sắm chuẩn bị cho giai đoạn hậu chế độ trên đất nước tư bản "giẫy nhưng chưa chịu chết". Họ không mâu thuẫn đâu.

Con người từ tay không nhà trống để đạt ước vọng sẽ rất khác với người thụ hưởng từ tiền nhân. Một bên phải phấn đấu dẫu phải hy sinh để đạt và bên chẳng hiểu tại sao mình giàu có. Chẳng có gì sai, vấn đề là quyền lợi đó không làm thay đổi cấu trúc hoặc đảo lộn XH một cách phi pháp. Bên nào có ý chí hơn? Câu hỏi đã tự trả lời nhưng tôi lại hỏi nữa là vị trí đã thay đổi như hiện nay thì NCQCS có nghĩ gì như thời chưa cướp chính quyền? Từ thời không có gì để mất đến thời có nhiều quá sợ mất sẽ làm thay đổi tư tưởng, cũng là kinh tế. Tôi hỏi để rồi tự trả lời vì một đất nước biết tôn trọng nhân dân thì không là CS.

Cá nhân đảng viên không hẳn là thiếu người không có trình độ kiến thức, vấn đề là guồng máy không chấp nhận những tư tưởng bình thường vì chế độ CS là bất bình thường. Tại sao NCQCS phải duy trì những công ty quốc doanh từ lỗ đến phá hoại nền kinh tế? Những công ty quốc doanh được ưu đãi và chủ yếu là khai thác tài nguyên đất nước để bán tháo bán đổ nhưng vẫn lỗ dài hạn thì chẳng khác đem tài sản tiền nhân để lại trong nhà đem bán nhưng... lỗ? Để dẫn chứng thì như than đá bán rẻ nhập mắc, đường muối nhập mắc xuất rẻ, thép nhập rẻ nhưng phải làm nhà máy với kỹ thuật lạc hậu tàn phá môi trường,... Vấn đề nằm ở đâu? (Tôi xin lập lại theo cách suy nghĩ của tôi là sẽ không dẫn chứng qua hệ thống của đảng CS vì đảng CS nói và làm, tôi không bao giờ tin nên tôi chỉ nói với lương tâm và dẫn chứng khi đối chất).

Bản thân đảng viên của NCQCS lãnh đồng lương chết đói nhưng nhà cao cửa rộng, di chuyển bằng phương tiện sang, con cháu du học tự túc ở những nước tư bản đứng đầu thế giới,... từ đâu ra?

Tôi đưa ra một thí dụ đơn giản nhất để bạn đọc thấy vấn đề ra sao. Tôi là nhà sản xuất ở xã hội tư bản (XHTB) nhưng vì quyền lợi kinh tế cá nhân hoặc tập đoàn, thấy rằng chuyển sản xuất về XH lạc hậu với chi phí lao động thấp trên bàn cân yếu tố thời gian cùng chi phí vận chuyển,... là yếu tố tương đối làm tôi suy nghĩ. Đương nhiên là tôi phải tính bài toán kinh tế, nếu bất lợi thì tôi vẫn giữ nguyên tình trạng hiện nay. Nơi lôi kéo phải cho tôi quyền lợi nào đó tốt hơn thì tôi mới khả dĩ thay đổi kế hoạch. Tôi phải tính toán về một số vấn đề như an toàn vốn, thu hồi vốn, thuế kinh doanh và thu nhập,... Một vấn đề trọng tâm là chi phí cho môi trường với những ngành nhạy cảm. Thông thường trong XHTB đã tương đối có hệ thống xử lý nước thải chung cho XH và doanh nghiệp (một số ngành phải xử lý cục bộ trước khi vào hệ thống chung) nhưng chi phí khá cao trong lợi nhuận cho phép. NCQCS cũng nêu vấn đề môi trường nhưng đi vào thực tế thì họ cho tôi tự lập ra hệ thống xử lý nước thải với hệ thống chung chi cho phép thì chi phí nào cao hơn khi trên lý thuyết mỗi nhà đầu tư tự lập ra hệ thống xử lý chất thải thay vì tập trung với quy trình lạc hậu mà thế giới đào thải thì nói cho vui và tôi làm gì nếu không bị dư luận lên án? Ngắn gọn và dễ hiểu là tôi chỉ làm cho có như FORMOSA. Họ được sự cho phép không văn bản để chia lợi nhuận nhưng đã ngoài sự suy nghĩ và tính toán của NCQCS và cũng tùy thời gian bộ sâu lãnh đạo.

Từ đó chúng ta sẽ không ngạc nhiên và đau đớn với những gì đang diễn ra trên đất nước hôm nay khi một điển hình như Formosa vẫn tồn tại và tàn phá quê hương trong khi NCQCS lại bắt giam người nêu thảm trạng khi "được" chính họ công nhận.

Chính trị

Tôi vẫn nhớ lời một "người bạn" hùng hổ tuyên bố với tôi "anh có thể giết người, buôn ma túy, nói chung là làm gì cũng được trên đất nước này nhưng đừng đụng đến chính trị!". Tôi không muốn lạm bàn vì bạn đọc thừa hiểu chính trị là gì và tuyên bố trên mang ý nghĩa nào trong bối cảnh hiện nay.

Khi tôi lập kế hoạch kinh tế gia đình, tôi rửa chén dĩa, tôi lao vào công việc cho tài chánh cá nhân, tôi ưu tư con tôi sẽ nên theo định hướng nào, tôi có kế hoạch ABC,... thì bản thân tôi đã làm chính trị nhưng tại sao trong chế độ hiện nay không cho phép người dân "làm chính trị" là thắc mắc không những của riêng tôi mà của hàng triệu nhịp tim thao thức muốn tiếp bước truyền thống hào hùng và lời kêu gọi của tiền nhân vì chẳng lẽ chính trị chỉ là đặc ân ban cho một cá nhân hay tập thể nào đó và chúng ta chỉ được phép suy nghĩ trong phạm vi là ca ngợi NCQCS như thói quen của họ là được thế giới xoa đầu khen nhưng sẽ tức giận khi có góp ý phê bình. Với suy nghĩ tối ngu như thế thì XH mới cho kẻ hèn nịnh có cơ hội thăng tiến để tiếng than khóc của dân lành tức tưởi uất hận đêm ngày.

Ai cũng có quyền ưu tư và biểu lộ (được Hiến Pháp quy định), dưới góc độ tương đối khi quyền công dân không tác hại đến tập thể thì kẻ cầm quyền cấm đoán những ưu tư chính đáng mà luật cho đến hiến pháp không cấm thì tự bản thân đã sỉ nhục và hạ thấp tư cách của họ. Hiến pháp đặt ra chỉ là trò hề để tự kẻ đặt ra nó khinh thường nó? NCQCS muốn người dân bạo động chống lại chế độ thay vì biểu lộ ôn hòa? Có bao giờ họ hồi tưởng quá khứ để cảm ơn chế độ cũ đã cho họ có cơ hội để nắm quyền hôm nay? Có lẽ vì thế nên họ không cho phép ai được lên tiếng khi hồi tưởng tuy khác chính kiến, biết đâu lịch sử xoay tròn?

Bạn nghĩ sao khi một cá nhân hay tập thể nào đó bị quy kết, tạm giam vô thời hạn chỉ vì biểu lộ suy tư chính đáng của họ? Tôi nhấn mạnh là luật không cấm, tôi không phải là Luật sư nhưng sẽ tranh biện dựa vào luật hiện hành. Suy nghĩ của những con người hoặc tập thể nào đó có thể là không đúng theo cách suy diễn của nhà chức trách nhưng cách hành xử của NCQCS dứt khoát là sai trên luật pháp quốc tế. Dẫn chứng mới nhất, tại sao chế độ bắt giam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ vì cô đấu tranh cho môi trường sống của nhân dân VN bị hủy hoại (có biên bản của NCQCS). Cô hoàn toàn không chống đối hay tuyên tuyền cho thế lực phản động nào đó theo óc tưởng tượng khá phong phú của nhà cầm quyền, cô không gây rối thứ gọi là trật tự công cộng. Tại sao từ ngày bắt giam cô vẫn không cho người thân thăm hỏi và cho cô lý giải, tối thiểu là có luật sư biện hộ. Tự bản thân NXQCS đã vi phạm những gì họ công bố.

Có gì sai không, khi công dân nhận định là việc làm của cơ quan hữu trách vi phạm luật để buộc lòng phải lên tiếng? Luật pháp chẳng lẽ chỉ được đặt ra và áp dụng cho công dân, kẻ thực thi và bảo vệ luật lại đứng ngoài vòng? Nhân dân lên tiếng và chỉ ra sai phạm của nhà cầm quyền thì bị bắt bớ tù đày, nhà cầm quyền tự cho phép "tút" (không phải lỗi thằng đánh máy là "rút" kinh nghiệm)? Chẳng lạ khi XH ngày càng suy đồi, bạo lực phát triển vì NCQCS đã không tuân thủ pháp luật thì công dân phải tự thi hành "luật" vì không tin vào chế độ.

Tôi không biện hộ cho cô Như Quỳnh vì cô chỉ là nạn nhân không phải là thứ nhất và chẳng là người cuối như rất rất rất nhiều người khác trong chế độ hèn với giặc ác với dân của NCQCS vì ngày mai có thể là tôi hoặc bạn sẽ bị chế độ này bắt giam với những lý do chỉ có thể cười đau cho sự phi lý. Trở lại trường hợp cô Như Quỳnh, nhân dân nghĩ sao khi người tố cáo bị giam cầm khi thủ phạm được nhà nước xác định vẫn nhởn nhơ tung hoành? Tôi không hiểu là nên cười hay khóc vì dẫu sao NCQCS này vẫn mang hình hài của con người VN nhưng họ đi ngược lại nguyện vọng của dân tộc để phục vụ cho quyền lợi bất chính cho thế lực nào đó. Chẳng lẽ tôi phải cúi đầu khóc hận khi vẫn còn đó những ý chí đấu tranh không cho bản thân mà là ý chí của con cháu bảo vệ đất nước hơn bốn ngàn năm đất nước.

Kết

Tôi bỗng nhớ về đoạn phim một bầy trâu bị sư tử tấn công. Con trâu bị sư tử vật ngã dưới ánh mắt vô cảm, vô hồn và đau thương có thể là trước sau cũng chết? Trong bày đoàn đó bỗng dưng có những con trâu vùng lên đối chọi với thế lực uy hiếp nó, thay đổi suy tư về sư tử toàn trị và cuối cùng là bầy sư tử đó phải chạy vì đàn trâu dẫu yếu so với sư tử nhưng đánh đuổi loài hung tàn để duy trì giống nòi.

Chúng ta hơn hẳn đoàn trâu như nói trên nhưng học được gì? Với tinh thần yêu quê hương đất nước, với ý chí độc lập tự chủ, với nguyện vọng sống xứng đáng là con người, có gì để chúng ta ưu tư không đi đến hành động? Với cơ thể ung thư mãn tính chỉ còn thời gian chôn cất như NCQCS thì bạn nên liệu trị ra sao?

Không riêng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Ngọc Già (Đình Ngọc) mà cả triệu trái tim chúng ta đang bị áp chế của chế độ. NCQCS hành xử vô pháp phi nhân với một ai đó yêu quê hương đất nước nhưng vẫn thờ ơ và sau đó là chính bản thân chúng ta. Tôi đã từng nói bạn phải phân biệt giữa bất bạo động và hành động. Bạn hãy cho tôi câu trả lời!

Kính yêu

31.10.2016

Lại chuyện chống tham nhũng bằng mồm

Hạ Trắng (Danlambao) - “Quan chức có anh nào kê khai đó là nhà cửa tài sản của họ đâu, toàn kê là của người khác thôi”. Nghe đã lỗ tai chưa. Đấy là lời của ông Cục trưởng Cục Phòng chống tham nhũng (Thanh tra Chính Phủ) Phạm Trọng Đạt nói với báo chí hôm nay, 31/10/2016 đấy nhé.(*)

Cuộc bàn thảo về “Đề án kiểm soát thu nhập của người có chức vụ, quyền hạn”xem ra cũng tốn công sức của Cục thật.

Cái khó nhất là không biết nhằm vào nhóm đối tượng, thành phần đồng chí nào cho hợp lý để khỏi rơi vào tình thế quân ta đánh quân mình. Chính vì thế nên các đồng chí bự của đảng ta từ đồng chí Cục trưởng Phạm Trọng Đạt đến đồng chí Phó chủ nhiệm UB Kiểm tra TƯ Lê Thị Thủy đều phải lên báo để thể hiện tâm tư cũng như quyết tâm loại trừ tham nhũng. Khó, khó quá! Tham nhũng, chả hiểu sao càng trở nên trầm trọng và tỉ lệ thuận với quyết tâm chống tham nhũng của đảng ta.

Một loạt những khó khăn đã được đồng chí gái là Phó chủ nhiệm UB Kiểm tra TƯ liệt kê ra rồi. Tuy quyết tâm cao ngút đấy, nhưng một khi khó quá thì cũng đành… tặc lưỡi bỏ cuộc. Có điểu cứ phải thể hiện bằng miệng cho thằng dân biết rằng đảng ta là đảng trong sạch, là văn minh và tiến bộ. Đồng chí Cục trưởng Cục còn bạo miệng “đề nghị kê khai tài sản của cả những người thân trong gia đình những người có chức vụ quyền hạn” mới ghê. Đồng chí giải thích thêm lý do vì sao mình đề nghị như thế là “vì quan chức có anh nào kê khai đó là nhà cửa, tài sản của họ đâu, toàn kê là của người khác thôi”. Hic, đồng chí nói như thể mình vô can, mình không tham nhũng, mình không tẩu tán hay cho người thân đứng tên tài sản cướp được của dân ấy. Xin hỏi đồng chí Cục trưởng Cục, nếu không là một trùm tham nhũng, liệu đồng chí có ngồi lên chức cao chót vót như thế để phán như thánh tướng thế không?

Nhưng khi đồng chí than thở, vấn đề là “phải biết được nguồn gốc tài sản đấy từ đâu” thì tôi nể đồng chí về độ dày của da mặt thật. 

Thôi thì cứ nói toẹt cho nó nhanh: nguồn gốc tài sản đấy là do tham nhũng mà có, do cướp của dân mà có. 

Nói đâu không ra, ngồi vắt chân lên ghế Tưởng thú Ma-dzê- in Việt Nam mà mỗi tháng cũng chỉ được 17 triệu đồng lương Hồ tệ thì lấy đâu ra lắm tiền mà xa xỉ. Thủ tướng chỉ được 17 triệu tiền lương mỗi tháng thì đương nhiên cấp dưới phải ít hơn. Thế mà chỉ mới là lãnh đạo cấp xã, thôn thôi cũng đã rủng rỉnh tiền cho con đi du học nước ngoài và sống sung túc ngoài sức tưởng tượng của người dân. Xem các dinh thự của các “nguyên” lãnh đạo cộng sản như Nông Đức Mạnh, Lê Khả Phiêu, Trần Văn Truyền, hay nhà thờ tổ của Nguyễn Tấn Dũng thì rõ. Đấy là những thứ mà báo lề đảng vô tình để lộ khiến bàn dân thiên hạ nhìn thấy. Còn khối tài sản khổng lồ do người thân trong gia đình như vợ, con, anh em chú bác, bồ bịch đứng tên sở hữu thì nhiều vô kể.

Cho nên, mọi trò chống tham nhũng chỉ là thói lừa dân dối nước. Không chỉ tham nhũng mà còn bán đất, bán biển của tổ tiên để trục lợi. Tham nhũng là đặc tính của thể chế độc tài đảng trị. Chống tham nhũng cũng là chiêu trò sở trường mà cộng sản luôn sử dụng trong suốt thời gian cai trị của họ.

Chống tham nhũng có nghĩa là đảng tự khai tử cho mình. Vì thế, đừng ai mơ chuyện đảng cộng sản tự giết mình.

31.10.2016


Người dân công khai tưởng niệm ngày mất của cố tổng thống Ngô Đình Diệm




Sáng ngày 31/10/2016, hàng trăm người dân từ mọi miền đất nước đã tập trung về nghĩa trang Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương để tham dự thánh lễ tưởng niệm 53 năm ngày mất của cố tổng thống Ngô Đình Diệm.

Video buổi lễ tưởng niệm do CTV Danlambao thực hiện.

Tỷ phú Trump đang thu hẹp khoảng cách với bà Clinton


SourceVOAPosted on: 2016-10-30


Bà Hillary Clinton và ứng viên Donald Trump tại cuộc tranh luận hôm 19/10.
Một cuộc thăm dò trên toàn quốc công bố hôm 29/10 cho thấy rằng khoảng cách giữa ứng viên Đảng Dân chủ Hillary Clinton và đối thủ Đảng Cộng hòa Donald Trump thu hẹp đáng kể, thậm chí ngay cả trước khi Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) tiết lộ rằng cơ quan này có bằng chứng mới liên quan tới việc bà Clinton sử dụng máy chủ email cá nhân thời còn làm Ngoại trưởng Mỹ.
Cuộc thăm dò của ABC News/Washington Post cho thấy cựu đệ nhất phu nhân Mỹ dẫn trước ông Trump 2% ở mức 47% so với 45%.
Con số này sụt giảm đáng kể so với con số 50% so với 38% chưa đầy một tuần trước.
Giám đốc FBI James Comey hôm 28/10 thông báo rằng cơ quan của ông đang điều tra xem liệu có thông tin mật trên thiết bị của ông Anthony Weiner, cựu dân biểu Mỹ và chồng cũ của trợ lý lâu năm của bà Clinton là Huma Abedin.
Kết quả thăm dò mới nhất được thực hiện từ thứ Hai, ngày 24/10, cho tới ngày thứ Năm, 27/10, tức một ngày trước khi FBI thông báo có bằng chứng mới.
Cuộc thăm dò ý kiến này dựa trên các cuộc phỏng vấn với gần 1,200 cử tri của Mỹ.
Cuộc thăm dò trước mà bà Clinton dẫn trước ông Trump 12% được tiến hành từ ngày 20/10 tới 23/10.
Sự trỗi dậy của ông Trump được cho là nhờ nhiều cử tri Đảng Cộng hòa cho biết sẽ đi bầu hơn.
Thông tin mới nhất về bà Clinton củng cố các quan điểm hiện nay về mức độ tin cậy của bà.
Các tin tức trước đây về vụ email của bà khiến cựu ngoại trưởng Mỹ sụt giảm tỷ lệ ủng hộ trong các cuộc thăm dò.
Một cuộc thăm dò của Fox News công bố vài ngày trước cho thấy chỉ có 30% cử tri Mỹ coi là Clinton là người đáng tin cậy.

Bà Clinton dẫn ông Trump 12 điểm

Sunday, October 30, 2016

CÓ THẬT GIÁM ĐỐC FBI COMEY BỊ GIẢI NHIỆM ?


AuthorLê Hùng BruxellesPosted on: 2016-10-30


Giám Đốc FBI James Comey
Một bản tin từ Hoa Thịnh đốn vừa gửi đến chúng tôi sáng nay chủ nhật 30/10 /2016, cho biết chính quyền Obama đả giải nhiệm giám đốc FBI James Comey. Bản tin không nêu lên lý do và cũng chưa được kiểm chứng, bởi lẻ chúng tôi chưa nhận được nguồn chính thức từ chính phủ. Tuy nhiên, gía trị của bản tin cũng có thể xẩy ra, khi vợ chồng ông Obama và chính quyền của ông đang ráo riết công khai vận động ủng hộ bà Hillary Clinton. Suy ra, sự giải nhiệm ông giám đốc FBI có thể nằm dưới 2 giả thiết sau đây:
1) Hoặc là hậu qủa việc ông Comey tuyên bố “FBI sẽ mở lại cuộc điều tra số 30. 000 (ba mươi ngàn) e-mails mà bà Hillary Clinton đã thủ tiêu”. Lời tuyên bố của giám đốc FBI đã làm nghịch đão sự thắng thế của bà Hillary Clinton và nâng cao con số đảng viên Cộng Hòa dồn phiếu cho ông Trump.
2) Hoặc là kế hoạch kéo dài thời gian cuộc điều tra (nếu có) ra sau ngày bầu cử Tổng thống Hoa kỳ 8/11, và theo nhà báo Hữu Nguyên là để làm lợi cho bà Hillary thắng cử. Bởi lẽ, thông thường sự thay thế ông giám đốc FBI không thể (và không bao giờ) thực hiện trong một hay hai tuần lễ được. Trong khi đó, thì ngày bầu cử chỉ trong một tuần nữa mà thôi.
Chúng tôi loan tin trong sự thận trọng.
Thay mặt diễn đàn Ba Cây Trúc ;

Lê Hùng bruxelles.

ĐỪNG CHÁN NẢ

ĐỪNG CHÁN NẢN
Tác giảNgô Minh HằngNgày đăng: 2016-10-30
Bài thơ nhỏ bé này, tác giả xin gởi tặng những người đã và đang góp lòng tranh đấu cho quê hương và đồng bào Việt Nam thoát khỏi họa diệt vong dưới bàn tay VC. Hơn lúc nào hết, tình trạng Quốc - cộng ở hải ngoại và cả trong nước chưa bao giờ rõ ràng trong lòng người và khó khăn khốc liệt trong đấu tranh như hiện tại.
Riêng ở hải ngoại, những phần tử nằm vùng hoặc kẻ không quan tâm đến tiền đồ đất nước, đã cúi đầu bán rẻ linh hồn cho bọn VC vô nhân tính, tiếp tay cho tội ác làm đôi người Quốc Gia chán nản.

Đừng chán nản, đời vẫn còn người tốt
Vẫn có trái tim chính trực, kiên cường
Vẫn có những người tả xung hữu đột
Đối mặt kẻ thù bảo vệ quê hương ! (1)
*
Còn kia Quỳnh Lưu, Kỳ Anh, Hà Tĩnh (2)
Thì Việt Nam không dễ hiến cho Tàu !
Dân tộc Việt Nam, những lòng công chính
Họ biết quê chờ, tổ quốc đang đau ...!!!
*
Đừng chán nản, vẫn còn đây nguồn cội
Còn đây cương thường, phải trái, nhân luân
Vẫn giáo hóa cho những tên phản bội
Ngậm máu phun người, bất nghĩa, vong ân
*
Chúng lấy tư thù trả ơn quốc sĩ
Gian manh kia hiện rõ dưới mặt trời
Nhưng cương trực và lương tâm, liêm sỉ
Đã công minh trả lại chín năm ngời ...
*
Cả những bọn đang thi hành nghị quyết
Do đảng mua và chúng bán linh hồn
Luật nhân quả, chúng tự đào lấy huyệt
Hơn bảy mươi năm chuốc oán gây hờn !!!
*
Đừng chán nản, còn đây lòng kiên định
Vẫn quật cường dù dưới ách phi nhân
Ngọn thác Quỳnh Lưu, Kỳ Anh, Hà Tĩnh
Đã vinh quang, ơi những ngọn sóng thần !…
*
Đừng chán nản, kìa một rừng tiết tháo
Sáu mươi năm Quốc Khánh nở bừng hoa (3)
Và đốt thẻ khi bị loài vô đạo
Cấm chở người đi kiện Formosa !!! (4)

Đừng chán nản, hãy cùng cao ngọn đuốc
Và thét to cho rúng động bốn trời
Vì chính nghĩa, hùng tâm ta tiến bước
Để cứu quê hương, dòng tộc, giống nòi !!!...


Ngô Minh Hằng
Chú thích:
1 và 3 / Tuổi trẻ VN sanh sau năm 1975, lớn lên, tìm hiểu lịch sử và lá cờ vàng ba sọc đỏ và nước VNCH. Khi tim ra và tìm hiểu dược ngọn ngành, các em tự may cờ để mừng 60 năm, ngày Quốc Khánh Quân Lực VNCH (26/10/1956 - 26/10/ ̣2016)


Việt Nam: Khủng hoảng niềm tin từ ngay những việc thiện


AuthorTrà MiSourceVOAPosted on: 2016-10-30


Sau khi đoàn cứu trợ của anh vừa rời khỏi nhà dân, cán bộ địa phương đã tới tịch thu 4/5 khoản tiền hỗ trợ từ tay các hộ nghèo. (Ảnh: Facebook Thảo Teresa)
Một nhà hảo tâm lên tiếng bày tỏ bất bình, thất vọng vì ngay sau khi đoàn cứu trợ của anh vừa rời khỏi nhà dân, cán bộ địa phương đã tới tịch thu 4/5 khoản tiền hỗ trợ từ tay các hộ nghèo ở những vùng bị ảnh hưởng nặng nề vì lũ lụt miền Trung.
Doanh nhân trẻ Hoàng Báu từ Sài Gòn cùng bằng hữu tự đứng ra quyên góp và đích thân tiếp cận bà con từng địa phương để trao tận tay từng chiếc phong bì. Nhóm của anh chia thành nhiều tốp, trong suốt năm ngày từ 19 đến 24/10 đã lặn lội tới rất nhiều địa điểm ở Hà Tĩnh và Quảng Bình, hai tỉnh bị ảnh hưởng nghiêm trọng sau trận lũ lịch sử, với nhiều nơi nước ngập qua mái nhà.
Trong số những tố cáo bị chính quyền địa phương thu bớt tiền cứu trợ, có nhiều trường hợp ở thôn Trung Thôn (xã Quảng Trung, thị xã Ba Đồn, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình), khi cán bộ thôn tới thu lại hầu hết khoản tiền hỗ trợ mà dân vừa được các nhà hảo tâm trao tặng, viện lý do để phân phát lại đồng đều cho mọi người trong thôn xóm.
Anh Lê Vũ Thành ở thôn Trung Thôn có mẹ già 75 tuổi bị tâm thần, câm điếc bẩm sinh. Trong trận lũ vừa qua, nhà anh bị ngập qua đầu, tài sản tan nát.
Anh Thành cho VOA Việt ngữ biết:
“Chiều ngày 22 có các anh chị vào thăm và tặng mỗi hộ gia đình nghèo gặp khó khăn mỗi người được phong bì 500 ngàn. Chiều lại, phó thôn tới từng nhà thu lại, nói là để chia đều, cân bằng danh sách. 500 ngàn chỉ để lại cho mình 100 ngàn, còn 400 ngàn kia nói là để cân bằng danh sách theo chủ trương của thôn. Khi họ tới gia đình em lấy, em không cho vì em thấy quá vô lý, nhưng các gia đình kia đều đưa hết cả. Nếu họ muốn chia đều, sao từ đầu họ không nói luôn với các đoàn cứu trợ, sao để họ đưa rồi sau đó đi thu lại. Quá vô lý. Trong hoàn cảnh mất mát, có người ủng hộ, người dân rất vui mừng vì có được cái để lo cho gia đình, có thêm miếng nước hay tô mì để ăn. Có nhiều người đang vui, bỗng nhiên bị tịch thu lại thì bức bối chứ, họ không hiểu lý do.”
Nỗi bức bối đó còn cao hơn gấp bội đối với những người vốn đã quan ngại trước thực trạng ‘thao túng’, ‘bớt xén’ nên phải tạm gác mọi công việc, không quản đường xa, tìm đến những hang cùng ngõ hẹp để trao tay sự san sẻ. Thế mà, với thực tế xã hội Việt Nam hiện nay, những sự cảnh giác như thế vẫn chưa bao giờ là đủ, doanh nhân Hoàng Báu chua xót chia sẻ.
Anh Hoàng Báu: Mình tự đứng lên mình kêu gọi anh em doanh nghiệp, bạn bè, tạo thành nhóm đi cứu trợ cho bà con, quyên góp được bốn trăm ba mươi mấy triệu. Đoàn mình chia thành 4 nhóm. Vùng nào bị nặng nhất thì mình đến. Vùng nào có Công giáo, tụi mình nhờ cha xứ. Các linh mục họ cho người dẫn đi rất tận tình.
Trà Mi: Không qua chính quyền địa phương, đoàn tự tìm hiểu và tiếp cận bà con?
Anh Hoàng Báu: Không qua chính quyền địa phương. Tụi mình tự tìm hiểu, chỗ nào dân cần thì mình tới. Gói quà của mình thấp nhất là 500 ngàn/một phong bì. Có những trường hợp phải cho 5, 7, 10 phong bì cũng nên.
Trà Mi: Tổng cộng đoàn cứu trợ của anh có bao nhiêu người?
Anh Hoàng Báu: Khi đông nhất, đoàn em gồm 20 người, từ Daklak, Sài Gòn, Đà Nẵng, Hà Nội, Vinh, Huế…v..v. Sáng nay mình đọc một bài báo nêu lên rõ ràng họ bắt mỗi người dân cứ 500 ngàn thì nộp lại 400 ngàn. Tại xã Quảng Trung này, tụi mình cho nhiều lắm. Trước đây, mình từng nghe các đoàn cứu trợ đi trước cảnh báo có trường hợp này, nhưng hôm nay, vì vụ việc lên báo trực tiếp liên quan đến đoàn của mình, mình mới quay lại, chạy thẳng vào phỏng vấn từng người dân một để xem có chính xác như thế không. Vào phỏng vấn bà con thì thấy chính xác là như vậy. 9 giờ báo lên bài, 10 giờ tôi điện lại cho người dẫn dắt mình tới nơi cứu trợ, tôi hỏi có phải như thế không, mấy ông vẫn chối. Tôi nói: ‘Các ông đã thế thì tôi làm tới luôn’, sau đó tôi nhờ mấy anh bên các tổ chức xã hội dân sự đưa lên Facebook. Thế là tự nhiên mấy ông kia điện lại cho mình nói: ‘Anh không cần vào, trong này ổn hết rồi.’ Nhưng tôi vẫn vào. Khi vào tới nơi thì thấy mấy ông đã đưa tiền trả lại cho dân. Tôi phỏng vấn dân, quay trực tiếp [lên Facebook] luôn. Tất cả mọi người đều nói bị tịch thu tiền. Đùng một phát họ không nuốt nổi họ mới trả lại cho từng nhà một. Dân nói ông phó thôn bảo thu lại để chia bớt cho những nhà khác có hoàn cảnh giống nhau.
Trà Mi: Với lý do thu lại để chia đều, là người đi cứu trợ tận nơi có điều kiện quan sát, anh phản hồi thế nào?
Anh Hoàng Báu: Không được, bởi vì có rất nhiều người khá giả, thậm chí còn khá giả hơn cả tụi tôi nữa. Sao lại bảo chia đồng đều được? Tụi tôi chỉ giúp những người có hoàn cảnh đặc biệt thôi, còn những người có tay chân mạnh khỏe làm việc kiếm tiền được, mình giúp họ, nhiều khi họ lại chửi lại mình thì sao? Ở đây, chúng tôi không phải giàu có gì cả, chỉ là góp vô để tìm đến những mãnh đời ‘lũ cả cuộc đời’, không có điểm tựa.
Trà Mi: Xưa nay vẫn có tâm lý e ngại rằng chuyện tiếp trợ qua các cơ quan, đoàn thể chính quyền thì không tới tay dân trọn vẹn. Đích thân tiếp trợ tận nơi, vừa quay lưng đã xảy ra những chuyện khuất tất như vậy, anh nghĩ thế nào?
Anh Hoàng Báu: Mình rất thất vọng vì suốt mấy ngày nay, anh em tụi tôi phờ phạt, chèo thuyền chèo đò đến tận những nơi khốn khổ nhất để giúp họ. Vừa bước chân đi, lại xảy ra chuyện đó. Chỉ trừ khi tới vùng nào không có chức sắc tôn giáo, tụi tôi mới nhờ tới địa phương hay trưởng thôn, trưởng xã dẫn dắt đi. Những nơi có giáo dân hay Phật tử, tụi tôi nhờ các cha xứ hoặc các vị sư hướng dẫn, chứ không qua chính quyền. Ở Việt Nam, hơn 90% là làm cách này rồi vì niềm tin không còn nữa. Mình phỏng vấn rất nhiều người, họ cũng nói: ‘Muốn cho nên đến trực tiếp nhà dân mà cho, đừng qua chính quyền vì dân ít nhận được lắm.’ Người cần nhận nhiều khi không nhận được, còn người khá giả nhiều khi nhận một lúc mấy phần.
Trà Mi: Anh nhắc tới ‘khủng hoảng niềm tin’, đây cũng là một hiện tượng đang ngày càng phổ biến và lan rộng ở Việt Nam. Khủng hoảng niềm tin ở mọi khía cạnh trong cuộc sống, từ kinh tế-chính trị-xã hội đến đạo đức con người. Hôm nay, chính anh nếm trải một sự ‘khủng hoảng niềm tin’ ngay trong việc thiện vừa làm, anh có suy nghĩ đến nguyên nhân?
Anh Hoàng Báu: Vì khi người dân xem chuyện chính trị như một câu chuyện hài, hy vọng điều gì đó để thay đổi cuộc sống thì không có. Mình đi nhiều những nơi ‘siêu nghèo’ , những nơi đáng lẽ phải được chính quyền chăm chút nhất thì thực tế là không có. Xã hội này bị lỗi hệ thống từ cái gốc. Khi anh đã không tử tế, anh làm gì, trong mắt tôi, anh vẫn là một người không đàng hoàng. Hơn nữa, phải nói thẳng là anh không có năng lực để làm chuyện đó. Tôi không thể nào đặt niềm tin vào anh. Hiện tượng Phan Anh phải nói là một người biết xây dựng niềm tin cho người khác. Anh chẳng cần điện thoại xin ai cả, mà người ta tự gửi gắm niềm tin vào thôi. Vì sao người dân tự đứng lên làm, và làm mạnh như thế, vì họ tin là chính phủ không thể làm được. Những con số đã nói lên tất cả rồi.
Trà Mi: ‘Khủng hoảng niềm tin’ mà anh mô tả là ‘hệ thống’, làm thế nào để khôi phục được?
Anh Hoàng Báu: Người dân đang bỏ rơi sự quản lý của chính quyền. Họ không quan tâm đến chính quyền làm gì. Tôi nghĩ, mọi chuyện đang thay đổi đấy. Mọi người cứ làm việc theo tiếng lương tâm. Hiểu thì mọi người hiểu hết, kể cả trong nội bộ những người điều hành đất nước này, nhưng cái chính là trong xã hội này không ai dám lên tiếng vì đã hình thành sự sợ hãi trong từng con người, từng tiềm thức. Người dân họ thấp cổ bé họng mà cứ tuyên truyền vào sự sợ hãi của họ, họ không dám lên tiếng. Tôi là doanh nghiệp cũng thế. Tôi nói đây, có thể ngày mai, họ lấy một lý do nào khác không liên quan đến công việc của tôi để đánh tôi như thường. Luật pháp Việt Nam luôn có khe hở để bắt bớ bất cứ ai.

Thành kính tưởng nhớ cố TT Ngô Đình Diệm

Nén hương lòng kính dâng Ngô chí sĩ
Giọt lệ này thương tiếc đấng minh quân

Duc H. Vu thành kính tưởng nhớ.  31/10/2016

Muôn vàn thương nhớ Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm


Ngài, một vị ân nhân của hơn 1 triệu người dân Bắc di cư vào Nam, đã chăm sóc và nuôi dưởng họ như gà mẹ phủ cánh lên đàn con bơ vơ.
Ngài, một người đức độ và gương mẫu như một vị thánh sống, chỉ biết lo cho dân mà chẳng thèm thụ hưởng gì cho cá nhân minh.
Ngài, một vị lãnh đạo đất nước anh minh đã mang lại hạnh phúc ấm no cho toàn thể miền Nam Việt Nam suốt triều đại của Ngài
Ngài, một người anh hùng xem cái chết nhẹ tựa lông hồng, đã từ chối sự mua chuộc bảo vệ của ngoại bang để giữ danh dự cho dân tộc rồi tự nạp mình vào tay quân dữ để chết cho quê hương đất nước
Ngài, một vị hết lòng bảo vệ danh dự cho đất nước, quyết từ chối đón nhận quân đội nước ngoài lên đất Việt để bảo toàn sự độc lập và tự quyết cho dân tộc.
Ngài, một chiến lược gia đầy viễn kiến khiến kẻ thù phải khâm phục, đã ra sức khuyén cáo toàn dân về nạn xâm lược của phương Bắc và đốc thúc người dân phải chiến đấu chống nội thù …

Nhung than ôi, dân đã quá ngu hèn, đã nghe theo lời xúi dục của giặc để giết Ngài để rồi giờ đây, đất nước phải mất biển đảo và lãnh thổ vào tay giặc Tàu, và trong nay mai nước Việt sẽ mất đi biên giới và sẽ bị sát nhập vào nước Tàu để trở thành một phần lãnh thổ của chúng.

Ngài ơi, nếu Ngài linh thiêng xin hãy cầu xin Đấng Toàn Năng cứu vớt đất nước chúng con khỏi nạn vong thân và vong quốc.

Ban Biên Tập Ba Cây Trúc

Việt Nam Cộng Sản trong quần... chúng ta

Nguyên Thạch (Danlambao) - Chuyện của Bác mà hôm nay lớp dân dã thực thà chất phác, trong cảnh nghèo khó khốn cùng của cuộc sống hôm nay, họ chẳng những tiết kiệm tiền bạc mà còn tiết kiệm ngay cả lời ăn tiếng nói nữa, cho nên người dân chỉ nói “Bác sống mãi trong quần” là vậy.

Còn đảng và nhà nước thì sao?. Đảng lãnh đạo như thế nào?. Nhà nước thực hiện việc tiến lên XHCN đến đâu?. Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN thành công, thất bại như thế nào?. Độc lập Tự do Hạnh phúc có không?. Đất nước phát triển hay tụt hậu?. Đạo lý suy đồi hay vẫn tốt đẹp?. Xã hội có bình yên tiến bộ hay ngày càng tụt lùi vào tụt hậu chậm tiến?. Lãnh thổ, lãnh hải, vịnh, đảo có còn nguyên như ông cha để lại hay đã bị mất dần cho giặc ngoại bang Tàu cộng?. Chỉ còn non 4 năm nữa là 2020 sắp đến, “Mật Nghị Bán Nước 1990” sẽ được đảng chư hầu và nhà nước Thái thú tiếp tay giặc cướp thực hiện ra làm sao?. Tương lai Việt tộc sẽ về đâu?...

*

Hôm trước, nhân dịp bạn trẻ Nguyễn Viết Dũng cùng Hội những người yêu QLVNCH (fb.com/QLVNCH.3) đã tổ chức kỷ niệm ngày có bản Hiến Pháp tự do đầu tiên ra đời, sau này được lấy làm ngày Quốc Khánh Đệ Nhất Cộng Hòa: 26/10/1956 - 26/10/2016 tại Yên Thành, Nghệ An, tôi có viết bài: "Việt Nam Cộng Hòa vẫn trong tim người Việt" (1) để ca ngợi tinh thần của nhóm tuổi trẻ VN. Bài viết này đã gặp sự phản ứng dữ dội của các Dư luận viên và đặc biệt là nick Hậu Duệ cờ vàng.

Hôm nay tôi viết, cũng một tựa đề hao hao giống nhau nhưng chỉ khác nội dung, có nghĩa là: Việt Nam Cộng Hòa trong tim và Việt Nam Cộng Sản trong... quần. "VNCH trong... tim" thì gặp phải phản đối quá mức của DLV, còn "VNCS trong... quần" thì sẽ ra sao.

Điểm nổi bật là 2 đội trên thôn nhà, đội DLV phản ứng mạnh nhưng đội còm sĩ phe ta phản công tương sức nhưng kết quả cuối cùng, thắng lợi vẻ vang nghiêng về đội nhà, nhờ có sức tấn công nhũ vũ bão của còm Nguoiduatin. Ở đây, tôi không mặc áo thụng đề "vái" ai cả nhưng tôi chỉ muốn nêu lên sự thật rằng trong thôn Dân Làm Báo chúng ta, không ai mà không biết và mến phục còm sĩ Nguoiduatin, một cá nhân đã tự thừa nhận rằng là "dân bụi đời" chính cống, không bằng, không cấp và cũng chẳng hơn ai (nhưng chưa chắc đã ai hơn). Nhưng theo tôi thấy thì bài viết nào có Nguoiduatin xông vào thì không khí tranh luận trở nên náo nhiệt và dĩ nhiên là với những dẫn chứng cụ thể rạch ròi, nói có sách, mách có chứng, khiến DLV phải dạt. Với tôi, Nguoiduatin là một chiến sĩ minh mẫn, can trường và nhạy bén trên mặt trận tư tưởng.

Trở lại vấn đề mà tôi muốn nêu lên hôm nay như đề tựa đã ghi, chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu vị trí ĐCSVN đã và đang nằm ở đâu trong... quần chúng?. Câu này vừa là tựa đề và cũng vừa là câu hỏi mà điều trước tiên sẽ gợi lên trong trí nhớ của các bạn là câu nhồi sọ mà chúng ta đã bị nhồi nhét từ lâu, đó là: “Bác Hồ vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của quần chúng” mà người lười biếng cố gắng thu gọn thành “Bác Hồ sống mãi trong…quần” rồi xong, nó vừa ngắn gọn và cũng vừa dễ hiểu.

Bác thần thánh như thế nào, vĩ đại như thế nào, bác thật thà khiêm tốn như thế nào, bác hy sinh cả một đời để vì mục đích gì, bác hiến thân cho cách mạng, một đời cu ky không vợ không con ra làm sao giờ thì hầu như ai cũng hiểu tất tần tật. Nếu nói theo cách nói mà đồ đệ của bác là Nguyễn Phú Trọng: Bác như thế nào thì người ta mới nói “bác sống mãi trong…quần” chứ. Thế nhé, còn ai chậm tiêu, chậm hiểu rằng tại sao “Bác lại sống mãi trong…quần”, nghe gì mà “bôi Bác” đến gớm ghiếc dữ vậy, thì cứ việc đi gặp ông Google rồi tra từ “Bác Hồ sống mãi trong quần” thì sẽ học thêm được khối điều mới lạ mà trong sách vở hoặc từ cái mồm của đảng không hề nói hay dạy đến.

Ngoài đại đa số dân chúng nội ngoại đã hiểu rõ rằng “Bác Hồ sống mãi trong…quần”, số còn lại là nhóm đảng viên ngu lâu dốt bền cố bám giữ hình ảnh của Bác uy nghi vĩ đại trong quần mà tiếp tục mụ mị nhằm mục đích giữ vững hệ thống cai trị, giữ chặt vị thế ăn trên ngồi tróc của tầng lớp thống trị. Họ tiếp tục bám vào cái phao cứu tinh và xem đó như là một thứ hào quang chói lọi để lòe bịp quần chúng. Tuy nhiên, ngày hôm nay, mức độ thần thánh hóa cái hình ảnh trong quần của Bác đã không còn bao la, không còn dữ dội như xưa nữa vì nay là thời đại của nền tin học hiện đại giăng khắp toàn cầu, mọi ngụy biện, mọi gian trá xảo quyệt cố tình lấp liếm sự thật đều bị phát hiện trong tích tắc.

Chuyện của Bác mà hôm nay lớp dân dã thực thà chất phác, trong cảnh nghèo khó khốn cùng của cuộc sống hôm nay, họ chẳng những tiết kiệm tiền bạc mà còn tiết kiệm ngay cả lời ăn tiếng nói nữa, cho nên người dân chỉ nói “Bác sống mãi trong quần” là vậy.

Còn đảng và nhà nước thì sao?. Đảng lãnh đạo như thế nào? Nhà nước thực hiện việc tiến lên XHCN đến đâu?. Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN thành công, thất bại như thế nào?. Độc lập Tự do Hạnh phúc có không?. Đất nước phát triển hay tụt hậu?. Đạo lý suy đồi hay vẫn tốt đẹp?. Xã hội có bình yên tiến bộ hay ngày càng tụt lùi vào tụt hậu chậm tiến?. Lãnh thổ, lãnh hải, vịnh, đảo có còn nguyên như ông cha để lại hay đã bị mất dần cho giặc ngoại bang Tàu cộng?. Chỉ còn non 4 năm nữa là 2020 sắp đến, “Mật Nghị Bán Nước 1990” sẽ được đảng chư hầu và nhà nước Thái thú tiếp tay giặc cướp thực hiện ra làm sao?. Tương lai Việt tộc sẽ về đâu?...

Hàng loạt câu hỏi này xin dành lại cho ĐCSVN trả lời, cũng như để cho mỗi một người dân tự mình suy nghĩ, chứ nếu viết ra đây thì bao nhiêu quyển sách mới đủ?. Tuy nhiên, người viết chỉ muốn đảng và nhà nước trả lời ngay câu hỏi và chỉ một mà thôi, thắc mắc trong bài "Viễn ảnh của một đất nước!" (2) đó là: Kế hoạch tái cơ cấu nền kinh tế giai đoạn 2016-2020 dự kiến khoảng hơn 10,5 triệu tỷ đồng theo giá thực tế (tương đương khoảng 480 tỷ USD). Tuy nhiên, không phải 10,5 triệu tỷ đồng này đều lấy từ ngân sách. ĐCSVN là một bầy đàn dạng háng viển vông!. Thằng thì bảo "Không còn tiền để làm bất cứ việc gì nữa", trong khi thằng khác thì: Cần trên 10,5 triệu tỉ, mà tôi xin viết bằng con số tiền Hồ, 10. 5000.000.000.000.000 VNĐ, tức khoảng 480.000.000.000 USD. Số tiền này, theo như đảng nói là không lấy hẳn từ ngân sách mà phải được vận dụng từ dân, trong khi dân chúng giờ đây như các ông đã biết là: Dân chỉ còn cái quần què có “Bác sống mãi” thì đảng cứ việc lấy thoải mái để tiện thể cho câu nói trong dân gian từ nay “Việt Nam Cộng Sản trong quần... chúng ta”.

30.10.2016



___________________________________

Ghi chú


Powered By Blogger