Sunday, March 31, 2013

TIẾNG SÚNG ÐOÀN VĂN VƯƠN BÁO HIỆU GIỜ HỦY THỂ CỦA ÐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

DoanVanVuongÐầu năm 2012, vào ngày 5 tháng 1 năm 2012, thay cho tiếng pháo mừng xuân là tiếng súng của người anh hùng Ðoàn văn Vươn bắn vào công an tới cưỡng chế nhà anh. Tiếng súng làm xôn xao dư luận trong và ngoài nước và làm rúng động chế độ cộng sản Việt Nam. Bao nhiêu năm rồi , chế độ Cộng sản chỉ biết sai Công an, bộ đội dùng dùi cui, roi điện , chó săn đế cướp nhà cướp đất của đám dân oan khốn khổ không có phương tiện gì để tự vệ. Tiếng súng của Ðoàn văn Vươn cho thấy người dân không còn thụ động ăn đòn của bọn công an, cành sát lưu động độc ác nữa mà đã vùng lên chống lại. Con giun xéo mãi cũng quằn, tức nước mãi sẽ đưa đến tình trạng vỡ bờ thôi, không thể làm khác hơn được.
Bọn cán bộ Cộng sản, trong thời kỳ tranh đấu chống lại chính quyền phong kiến cai trị và tư bản bóc lột, đã luôn hô hào khẩu hiệu có tính quy luật “Có áp bức thì có đấu tranh”. Nay oái oăm thay khẩu hiệu này không những đúng trong thời kỳ phong kiến và tư bản mà còn đúng trong xã hội Cộng sản.!!! Những tên chủ tịch xã, huyện, tỉnh đã hiện nguyên hình là những tên cường hào ác bá thời đại tệ hại và gian ác nhất.
Trong truyện ngắn của Nam Cao, nhân vật Chí Phèo khi bị dồn đến đường cùng, đã dùng dao dâm tên cường hào Bá Kiến. Phản ứng của anh Ðoàn văn Vươn dùng súng chống lại bọn công an cưỡng chế cũng là phản ứng cùng cực của một nạn nhân đàn áp bị dồn tới đường cùng, không còn lối thoát.
Không phải Ðoàn văn Vươn là nạn nhân đầu tiên vì quá bức xúc nên mới hành động quyết liệt chống lại bạo quyền. Cách đây không lâu, nhân dân Ðà Nẵng đã kéo đế một trụ sở một cơ quan du lịch đập phá tan tành vì cơ quan này cho xe tải chạy nhiều trên những tuyến đường mới mở gây bụi bặm ô nhiễm cho nhân dân địa phương. Bao nhiêu lần khiếu nại cũng không đi đến đâu nên nhân dân Ðà nẳng mới bức xúc đến phá tan tành trụ sở công ty du lịch này. Mới đây nhân dân Nghệ An cũng xông vào một trang trại nuôi heo để ”phá cũi sổ lồng” cho 10000 con heo của một cơ sở chăn nuôi vì cơ sở này gây ô nhiễm nghiêm trọng cho nguồn nước trong vùng. Nhân dân Nghệ An phải ra tay hành động vì chính quyền địa phương dửng dưng, vô cảm trước những khiếu nại về những sai trái của trang trại chăn heo này làm tổn hại cuộc sống của nhân dân trong vùng. Và cũng chưa ai quên chuyện nông dân Thái Bình nổi loạn năm 1997 vì bị bức bách từ chính quyền Cộng sản đến tận cùng đến độ không còn chịu đựng nổi.
Ai cũng biết anh Ðoàn văn Vươn bao nhiêu năm trời đã tốn bao công sức, mồ hôi và máu để biến một khu đầm lầy vô dụng thành một khu sinh thái có thể trồng trọt và nuôi thủy sản, đem lại sự sống cho gia đình anh và những gia đình láng giềng lân cận. Một nhà nước dân chủ sẽ cho phép anh Vươn tiếp tục khai thác miếng đất mà anh đã tốn biết bao công sức mồ hôi tạo dựng nên. Anh Vươn chỉ phải đóng thuế lợi tức vả đất đai cho nhà nước như bao nhiêu người nông dân khác trong cả nước.
Nhưng nhà nước Cộng sản làm gì có cách hành xử hợp tình, hợp lý như vậy Chúng là một nhà nước ăn cướp không hơn không kém. Khi thấy miếng đất đầm lầy của anh Vươn sinh lợi là chúng có kế hoạch tịch thu, cướp trắng công sức tài sản của anh Vươn va gia đình. Miếng đất và đầm lầy của anh Vươn đã lọt vào tầm ngắm của hai anh em chủ tịch xã Vinh Quang Lê văn Liêm và chủ tịch huyện Tiên Lãng Lê văn Hiền nên chúng lập ngay kế hoạch để ăn cướp miếng đất đầm lầy của anh Vươn làm tài sản riêng cho chúng.
Chúng nhân danh quyền “sở hữu đất đai tập thể” nhân danh “phát triển công nghiệp” , lấy lý do xây phi trường này nọ để thu hồi miếng đất xương máu của anh Vươn.
Hãy nghe chị Phạm thị Hiền, là vợ anh Ðoàn văn Quý, em dâu ông Ðoàn văn Vươn, đánh giá bọn cưỡng chế như một bọn cướp không hơn không kém trong lời phát biểu với đài BBC ngày 20 tháng 1 năm 2012 như sau:
“ Gia đình em chấp nhận mất để xã hội được. Có nghĩa là thứ nhất Ðảng và nhà nước sẽ loại bỏ được những u nhọt đứng trong hàng ngũ của Ðảng. Thứ hai là nếu nhà em không chịu mất thì tất cả bà con trên cả nước này, những người dân thấp cổ bé họng mà đang bị áp bức như nhà em không có chỗ nào để kêu cứu. Và cái được thứ hai nữa là các hộ nuôi trồng thủy sản của Tiên Lãng , họ sẽ được rất nhiều vì họ sẽ không bị chịu các cảnh như gia đình em nữa. Em không cho rằng gia đình em đã chống những người thi hanh công vụ , bởi vì bọn em cho rằng đây là cướp chứ không phải thi hành công vụ.”
Ai xem xét vụ cưỡng chế nhà đất của anh Ðoàn văn Vươn đều đồng ý đầy là một vụ cướp do chính quyền Cộng sản chủ động để ăn cướp tài sản của dân.
Trước đây gần 40 năm, một người đã nhìn ra Ðảng Cộng sản Việt nam đích thực là một đảng cướp. Người đó là Ngục sĩ Nguyễn chí Thiện. Trong bài thơ “Ðảng “ làm năm 1973, ông đã nêu đích danh Ðảng thực chất chính là đảng cướp chứ không phải đảng phái chính trị cầm quyền gì cả.
Xin ghi lai bài thơ Ðảng của Nguyễn chí Thiện làm năm 1973 để thấy sự nhận định sáng suốt của nhà thơ về thực chất của Ðảng Cộng sản Việt Nam.
ÐẢNG
Ðảng dìu dắt thiếu nhi thành trộm cướp
Giải phóng đàn bà thành đĩ thành trâu
Giúp người già bằng bắt bớ rể dâu
Và cải tiến dân sinh thành xác mướp
Ðảng thực chất chỉ là đảng cướp
Dựng triều đình mông muội giữa văn minh
Sống tạm thời nhờ thủ đoạn yêu tinh
Nhờ súng đạn Tàu, Nga bắt bớ
Ðảng tắt thở cuộc đời mới thở
Ðảng còn kia bát phở hóa thành mơ
(1973)
Ðảng luôn điều động công an đến cướp đất và nhà của nhiều người dân vô tội không có một tấc sắt trong tay để tự bảo vệ mình. Trong khi Trung Cộng đánh chiếm Hoàng Sa và một phần Trường Sa thì Ðảng im thin thít, không dám đem quân ra chiếm lại lãnh thổ thiêng liêng của tổ quốc, Ðảng chỉ biết dùng lực lượng quân sự để ăn hiếp dân, cướp đất và nhà của dân. Hèn với giặc, ác với dân là đặc điểm nối bật của Ðảng Cộng sản Việt Nam hôm nay. Thật là một bọn hèn hạ, đốn mạt đáng nguyền rủa.
Ai cũng biết ngư dân Việt Nam ở Quảng Nam, Quảng Ngãi thường xuyên bị bọn hải quân Trung Cộng bắt bớ làm tiền hay húc cho tàu chìm. Thế mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố: “ Không có gì lạ, mới mẻ về tình hình biển Ðông cả,”. Xem thế mới thấy cái vô tâm, nhu nhược, hèn hạ của tên Tổng bí thư cầm đầu Ðảng Cộng sản Việt Nam . Chúng không thể nói gì hơn vì khi chấp nhận làm thân phận tay sai cho quan thầy Trung Cộng. Chúng phải ngoan ngoãn phục tùng vô điều kiện để quan thầy còn ban phát bổng lộc, vinh hoa phú quý dài lâu cho chúng.
Giáo sư sử học Phạm cao Dương có lần lên đài truyền hình Set mỉa mai thâm thúy rằng “Trung Cộng đã có hai tỉnh Quảng Ðông và Quảng Tây. Họ mong muốn có thêm tỉnh Quảng Nam ( tức Việt Nam ) cho đầy đủ !!!” Bọn Bắc bộ phủ lúc nào cũng sẵn sàng dâng hiến nước Việt Nam một cách không kèn không trống để Trung Cộng biến nước Việt Nam thành tỉnh Quảng Nam của chúng !!!
bom !Vườn hoa Mai xuân Thưởng Hà Nội là nơi dân oan bị cướp nhà cướp đất làm chỗ tụ tập để khiếu nại triền miên qua năm tháng nhưng chẳng có cơ quan nào giải quyết. Dân oan miền Tây cũng nhiều lần kéo lên Sài gòn yêu cầu giải quyết chuyện cướp đất, cướp nhà của họ. Bọn Công an Sài gòn cho gom dân vào nhưng chuyến xe buýt và chở dân oan về lại nguyên quán, không giải quyết gì cả. Dân oan từ địa phương lên trung ương tố cáo chuyện oan ức, sai trái, trung ương lại hứa hẹn và yêu cầu về địa phương giải quyết. Vấn đề khiếu kiện cứ dùng dằng, dằng dai qua ngày tháng, mục đích làm cho dân oan nản chí bỏ cuộc. Ðã có một nữ cư dân Ðà lạt ra Hà nội tự thiêu vì chuyện khiếu nại nhà bị cướp không được giải quyết. Qua làn sóng của Ðài Á Châu tự do , một số dân oan bày tỏ sự sung sướng, hả hê khi nghe thấy tiếng súng chống lại bọn cưỡng chế của anh Ðoàn văn Vươn. Tiếng súng này đã giải tỏa sự tức tối, đau khổ chất chứa trong lòng họ bao nhiêu năm trời rồi.
Có thể coi chế độ Cộng sản Việt Nam như một ống nước bị rò rỉ hư hại theo thời gian. Biến cố Ðoàn văn Vươn là một lỗ rò rỉ bị xì ra và guồng máy bạo quyền đang hấp tấp loay hoay để vá lại lỗ rò đó. Nhưng còn có hàng ngàn lổ rò rỉ khác đã,đang và sẽ xảy ra trong cái chế độ xây dựng trên sự bất công và dối trá này. Tiếng súng Ðoàn văn Vươn sẽ khơi nguồn cho sự đứng lên chống trả bọn cướp đất, cướp nhà của những người dân oan khi ø sựphẫn nộ trong người dân bị cướp dâng trào như thác đổ, không có sự đàn áp nào có thể ngăn chặn nổi. Chuyện sai đâu sửa đó chỉ tạm thời kéo dài tạm bợ chế độ độc ác và thất nhân tâm này chứ không giúp nó tồn tại mãi mãi. Rồi đây cả triệu lỗ rò rỉ sẽ biến thành một cơn đại hồng thủy giật sập và cuốn trôi cái chế độ cộng sản tàn bạo bất nhân này. Ôi thật đáng ghê sợ khi nhìn thấy một trời phẫn nộ! Ở đây cần nhắc lại mộ câu nói để đời của Tổng thống Nga Boris Yeltsin, “Cộng sản chỉ có thể thay thế chứkhông thay đổi”. Con rắn hồng dù có lột xác, thay da đổi thịt cũng không tránh được cảnh bị đập bể đầu, phanh da, xẻ thịt khi người dân đã đi đến đường cùng của sự phẫn nộ vì bị áp bức, đày đọa quá lâu dài.
Mấy ngày gần đây, dư luận xôn xao vì một người trẻ yêu nước bị đưa vào tù. Ðó là nhạc sĩ trẻ tuổi Việt Khang. Anh là tác giả hai bài hát nổi tiếng “Việt Nam tôi đâu ?” và “Anh là ai” ( 1). Có nghe giọng hát tha thiết truyền cảm của Việt Khang mới thấm thía tấm lòng yêu nước nồng nàn của người nhạc sĩ trẻ này. Bài hát thổi một luồng sinh khí dạt dào vào tâm tư và lòng yêu nước tiềm tàng của người Việt trong và ngoài nước. Khác với những người khác còn cho chuyện Trung Cộng xâm lăng là một hiểm họa, Việt Khang đã sáng suốt nhìn thấy nước Việt đã mất vào tay Tàu cộng rồi . Chuyện những người biểu tình chống Tàu cọng xâm lăng bị bắt bớ , đánh đập, bỏ tù là bằng cớ hiển nhiên cho thấy chính quyền Việt Cộng làm tay sai cho Tàu Cọng một cách rõ ràng không thể chối cãi. Ðiếu cày Nguyễn văn Hải vẫn không được bọn chúng thả ra dù đã mãn hạn tù từ lâu.
Chỉ vì quyền lợi cá nhân mà chúng đem dâng nước Việt cho quan thầy Trung Cộng. Chúng đúng là một thứ Lê chiêu Thống thời đại không hơn không kém. Bọn Nguyễn tấn Dũng, Trương tấn Sang, Nguyễn phú Trọng chỉ làm vai trò thái thú bù nhìn cho Tàu cọng mà thôi. Bởi vậy mới đây chúng cho bắt ngay người nhạc sĩ yêu nước Việt Khang chỉ vì anh sáng tác vài bài ca yêu nước. Ngay lập tức ở hải ngoại đã có những chiến dịch rầm rộ cứu Việt Khang ra khỏi tù. Nước Việt Nam sẽ không bao giờ mất hẳn vào tay ngoại bang nếu còn có những công dân yêu nước như Việt Khang.
Sau khi tiếng súng Ðoàn văn Vươn nổ ra, cựu chủ tịch nước Lê đức Anh, mà nhiều người đánh giá cho là một thứ Thái Thượng Hoàng thời đại, đã nhanh chóng lên tiếng phê phán sự sai trái của chính quyền địa phương với lời lẽ khoan hòa, hiểu biết nhằm xoa dịu sự phẫn uất của quần chúng khắp nơi. Phó chủ tịch ủy ban Nhân Dân thành phố Hải Phòng Ðỗ trung Thoại lúc đầu hung hăng biện bạch cho chuyện phá nhà anh Ðoàn văn Vươn là do “nhân dân địa phương bức xúc làm”. Mới đây, đứng trước những bằng cớ không thể chối cãi , Ðỗ trung Thoại đổi giọng cho là “cần phải điều tra lại xem ai là kẻ phá nhà anh Ðoàn văn Vươn”. Rõ ràng quan chức Công sản đang tìm cách xoa dịu vuốt ve quần chúngđang phẫn nộ về vụ Ðoàn văn Vươn trước những bằng chứng sai trái ngang ngược của bọn quan chức địa phương nơi anh Vươn sinh sống. Ðiều này cho thấy Ðoàn văn Vươn đã thắng khi quyết định đối đầu dứt khoát và quyết liệt với bọnăn cướp mang danh chính quyền nhân dân. Tiếng súng Ðoàn văn Vươn sẽ gây mồi cho những hành động phản kháng quyết liệt khác khi người dân bị cướp nhà cửa, đất đai. Những người dân oan sẽ thấy rằng họ không thể lấy lại nhà cửa, ruộng vườn bằng tiếng khóc, bằng đơn khiếu kiện mà phải lấy lại bằng cách mà anh hùng Ðoàn văn Vươn đõã làm là dùng vũ khí bắn thẳng vào bọn ăn cướp. Không có cách gì hơn.
DoanVanVuong2Sau khi anh Vươn bị bắt vào tù, nhà bị bọn cướp ủi sập, tết này vợ con anh phải làm một cái lều trên miếng đất cũ của nhà anh. Thật là đau lòng khi nhìn thấy vợ con anh Vươn co ro chui vào lều ở tạm trong tiết trời giá lạnh. Người trong nước và hải ngoại đã tiến hành ngay một chiến dịch góp tiền giúp gia đình Ðoàn văn Vươn và đã quyên được khoảng 300 triệu đồng để giúp vợ con anh Vươn trong cơn nguy khốn. Xem thế mới thấy người dân đứng về phía anh Vươn chứ không theo phe bọn ăn cướp được ngụy trang bằng danh xưng đẹp đẽ là chính quyền “ nhân dân”. Bây giờ chúng mới lộ mặt ra là một bọn ăn cướp trắng trợn và dã man không thể che dấu nổi. Ngày nhân dân đứng lên đào thải bọn đầu trâu mặt ngựa này cũng đã gần kề .
Có áp bức thì có đấu tranh. Quy luật đó đúng trong quá khứ và sẽ còn đúng trong hiện tại và tương lai. Tiếng súng Ðoàn văn Vươn đã nổ ra khi anh và gia đình bị bọn chính quyền địa phương gian ác áp bức đến tận cùng . Anh đã vùng lên phản kháng quyết liệt và là tấm gướng cho mọi người cùng soi và theo bước chân anh để chống lại sự bất công hầu giành lại cuộc sống cho bản thân và gia đình.
Hy vọng đã Vươn lên trong lòng anh , trong lòng tôi , trong lòng mọi người dân Việt.
Hy vọng đã Vươn lên từ tiếng súng hào hùng, bất khuất của Ðoàn văn Vươn.

TRẦN VIẾT ÐẠI HƯNG
(1) Xin chép lại nguyên văn hai bài hát “Việt Nam tôi đâu “ và “ Anh là ai? “ của Nhạc sĩ Việt Khang.
VIỆT NAM TÔI ÐÂU
Việt Nam ơi , thời gian quá nửa đời người
Và ta đã tỏ tường rồi
Ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói
Mẹ Việt Nam đau từng cơn xót dạ nhìn đời
Người lầm than đói khổ nghèo nàn
Kẻ quyền uy giàu sang dối gian
Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất
Và giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta
Hoàng, Trường Sa đã bao người dân vô tội
Chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tàu
Làm một người con dân Việt Nam
Lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm
Người người cùng nhau đứng lên đáp lời sông núi
Từng đoàn người đi chẳng nề chi
Già trẻ gái trai giơ cao tay
Chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược
Bán nước Việt Nam
XIN HỎI ANH LÀ AI?
Xin hỏi anh là ai, sao bắt tôi, tôi làm điều gì sai
Xin hỏi anh là ai, sao đánh tôi, chẳng một chút nương tay
Xin hỏi anh là ai , không cho tôi xuống đường để tỏ bày
Tình yêu quê hương này
Dân tộc này đã quá nhiều đắng cay
Xin hỏi anh ở đâu?
Ngăn bước tôi chống giặc Tàu ngoại xâm
Xin hỏi anh ở đâu ?
Sao mắng tôi, bằng giọng nói dân tôi
Dân tộc anh ở đâu? Sao đang tâm làm tay sai cho Tàu
Ðể ngàn sau ghi dấu
Bàn tay nào , nhuộm đầy máu đồng bào
Tôi không thể ngồi yên
Khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng
Dân tộc tôi sắp phải đắm chìm
Một ngàn năm hay triền miên tăm tối
Tôi không thể ngồi yên
Ðể đời sau cháu con tôi làm người
Cội nguồn ở đâu?
Khi thế giới này đã không còn Việt Nam

Saturday, March 30, 2013

Cô giáo Ngụy

image‘Cô giáo Ngụy, cô giáo Ngụy sắp vô lớp đó nghe tụi bay …’
Một đứa học trò la lớn. Bọn con trai mấy đứa con trai đang quây quần cuối lớp khác chơi trò ‘dích’ hình, đứa nào đứa nấy tóm vội vã thâu tóm lại mấy tấm hình màu bằng bìa cứng có in hình sặc sỡ. Bọn con gái đang tụm ba tụm bảy nói chuyện nô đùa cũng vội vàng quay về chỗ cũ. Cô giáo Mai lễ mễ ôm phần chia nhu yếu phẩm của cô tháng này, gồm mấy trăm gam thịt, mấy trăm gam đường bước vào lớp. Cô bước vào lớp, tất cả học sinh đứng lên chào. Sau khi để gói thịt, gói đường cẩn thận vào trong giỏ. Cô mĩm cười:
- Cô cho các trò ngồi xuống. Các trò làm chi ồn rứa bộ định làm loạn giống…
Mai định nói làm loạn giống ‘Việt Cộng’ như thói quen cô vẫn nói khi la rầy học trò trước kia, nhưng cô ngưng lại kịp. Sau khi nghe em lớp trưởng điểm danh, cô bắt đầu khảo bài. Học trò của cô phần nhiều thuộc những gia đình mà chính quyền mới gọi là thành phần có nợ máu với nhân dân hoặc có vấn đề với ‘cách mạng’. Hầu hết cha của các em đang bị cầm tù trong các trại tập trung cải tạo. Thêm vào đó có khoảng một vài em thuộc gia đình cán bộ Cộng Sản cao cấp mới vào Nam. Phần đông các học trò miền Nam những năm đầu sau khi bị ‘giải phóng’ các em học trò miền Nam còn rất ngoan và kính trọng thầy cô, và ngược lại thầy cô miền Nam cũng còn coi công việc gõ đầu trẻ là một thiên chức chứ không phải thuần túy là một để sinh nhai. Mai ra trường Sư Phạm Đà Nẵng đi dạy được hai năm thì miền Nam mất. Cô được chính quyền mới cho đi dạy lại vì theo họ lý lịch của cô tương đối khá sạch, từ ông bà xuống tới cha mẹ không có ai làm lớn trong chính quyền cũ.
Sáng nay như thường lệ sau khi khảo bài cũ cô bắt đầu dạy bài mới. Trước bảng đen Mai nắn nót viết bài học Pháp văn cho tiết học hôm nay trên bảng đen:
- Mardi 26 Septembre 1977 Conjuguez le verbe “Etre” Je suis Tues Il est …
Bỗng một tiếng thét lớn:
- Thưa cô, trò Hùng cú đầu con!
Mai nhịp nhịp cái thước gỗ vào bảng không trả lời, cả lớp lại im lặng như tờ chỉ có tiếng bút mực sột soạt trên giấy. Cô tiếp tục viết bài học lên bảng đen:
- Elle est …
- Thưa cô trò Hùng bóp… cu con…!
imageCũng là cái giọng học trò hồi nãy, và lần này cả lớp phá lên cười như ong vỡ tổ. Cô Mai nghiêm mặt quay lại bảo:
- Hùng, Quang hai em lên đây!
Hai đứa học trò lớp Sáu, ngồi cạnh nhau một đứa đen đủi nhỏ thó tướng tá loắt choắt nghịch ngợm, áo bỏ ngoài quần và một đứa mặt mũi trắng trẻo dáng điệu mảnh khảnh. Cả hai lấm lét bước lên phía trên. Tuy có hơi giận vì học trò tinh nghịch, nhưng cô Mai vẫn chậm rãi hiền từ:
- Có phải Hùng phá Quang không?
Hùng cúi đầu không đáp, cô Mai lại hỏi lần này giọng nghiêm khắc hơn:
- Có phải em phá bạn làm mất trật tự trong lớp không?
Hùng nhìn lên trả lời lí nhí:
- Không ạ!
Lần này thì thằng Quang la lớn:
- Nó xạo, nó cú đầu con rồi bóp …
Mai đưa một ngón tay lên môi ra hiệu cho Quang đừng nói nữa, không thì cả lớp lại cười như vỡ chợ. Có nhiều tiếng nhao nhao:
- Trò Quang nói đúng đó cô, thằng Hùng nó có làm đó, … nó còn viết bậy lên lưng áo em nè…
Thằng Hùng chợt đưa tay làm thành nắm đấm đôi mắt căm hờn: “Chúng ông sẽ cho tụi mày biết tay nhé … chúng ông cho bố bọn mày đi cải tạo cứ là đờ người nhé…”
Lần này thì cô Mai thật sự giận dữ:
- Trong lớp của cô hay bất cứ đâu em cũng không được phép hỗn láo vô phép với người lớn nghe chưa? Nghe rõ chưa? Em Hùng đến góc kia quay mặt vào tường cho đến hết buổi.
Buổi dạy học tưởng như bình thường sáng hôm đó, đem đến cho Mai nhiều chuyện bất ngờ sau này.
Vài ngày trong khi lớp Pháp văn của cô đang làm bài kiểm tra, người tùy phái đến lớp của cô mời cô xuống văn phòng hiệu trưởng có chuyện cần. Mai hỏi:
- Có chi quan trọng rứa bác Tam? Lớp tôi đang làm bài thi làm răng mà bỏ đi? Bác nói đợi tới hết giờ rồi tôi sẽ xuống bác hỉ!
Người tùy phái già trả lời:
- Dạ tui cũng nói như rứa với bà hiệu trưởng và ông khách, nhưng họ có chịu nghe mô. O xuống nhanh đi, nghe nói ông khách nớ làm lớn lắm.
Mai đáp:
- Bác Tam à, tôi không thể xuống được ngay bây chừ, bác xuống văn phòng giải thích dùm tôi…
imageÔng Tam quày quả đi ra. Khoảng vài phút sau một người đàn ông đội nón cối đeo mắt kính đen, tay đeo cái đồng hồ Seiko5 vàng sáng chói, nước da men mét, hàm răng hơi vỗ, mặc quân phục rộng thùng thình, vai đeo xà cạp, ngang nhiên bước thẳng vào lớp, theo sau là ông Tam. Con Trang lớp trưởng sau một vài giây ngỡ ngàng vì người khách vào lớp bất ngờ, nhanh nhẹn hô lớn:
- Nghiêm!
Cả lớp buông bút viết, đứng thẳng chào khách. Lần này thì đến lượt người đàn ông đội nón cối đeo mắt kính đen ngỡ ngàng và ngạc nhiên đến độ lúng túng, cô giáo Mai đứng trên bục giảng lễ độ hỏi:
- Thưa ông, có việc gì cấp thiết không ạ?
Người đàn ông nhìn lên lúng búng trả lời:
- À không, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô một vài vấn đề, nhưng bây giờ tôi sẽ đợi cô dưới văn phòng.
Cô Mai từ trên bục gỗ bước xuống từ tốn:
- Dạ cám ơn ông, xin ông thông cảm, lớp đang làm bài kiểm tra tôi không thể tiếp chuyện ngay với ông.
Hết giờ Pháp văn cô Mai vội vã xuống văn phòng hiệu trưởng. Bước vào cô hơi ngạc nhiên khi chỉ thấy có ông khách đang chễm chệ ngồi sau bàn giấy của bà hiệu trưởng. Ông khách đưa tay mời cô ngồi. Ông ta vẫn còn đeo đôi kính Rayban đen trong căn phòng không có cửa sổ. Cô Mai bất giác muốn phì cười, nhưng ngăn lại kịp. Ông khách tự giới thiệu:
- Chắc cô không biết tôi là ai, nên không xuống gặp tôi ngay.
Cô Mai trả lời ngay:
- Dạ thưa, tôi biết ông là người rất quan trọng nhưng vì bài kiểm tra này quan trọng đến kỳ thi học kỳ của các em…
Ông khách ngắt lời:
- Ồ! Không không tôi có ý phiền trách gì cô đâu, thực ra thì lúc cô không xuống ngay tôi giận lắm, vì ngoài Bắc mỗi khi tôi vào trường con tôi học là giáo viên phải đến gặp tôi chứ tôi không bao giờ phải lên kiếm giáo viên cả.
Cô Mai trả lời:
- Dạ trong ni chắc còn lạc hậu, không biết bao chừ mới theo được bằng ngoài nớ…
Cô Mai không biết ông khách đang nghĩ gì và ánh mắt phản ứng ra sao sau cặp kiếng đen. Ông trầm ngâm một chút rồi nói:
- Bây giờ thì tôi hết giận rồi cô ạ. Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Thượng Tá Trần Kình, Chính ủy của Trung đoàn Không quân Tiềm kích 935 đóng tại căn cứ Không quân Đà Nẵng. Con tôi là Trần Hùng học trong lớp của cô, vài hôm trước đây nó có phản ánh phê bình cô có khuynh hướng bảo vệ bọn con cái thành phần chống cách mạng. Cô Mai nghĩ sao?
imageMai thật sự ngạc nhiên, dầu miền Nam đã bị chiếm đóng hơn hai năm, bởi một đạo quân nói cùng một ngôn ngữ và cùng chung màu da với cô nhưng cô vẫn chưa thật sự chưa hiểu hết về cách suy nghĩ, giao tế của người cộng sản.
Cô trả lời chậm rãi:
- Thưa ông Kình, tôi không biết phải trả lời ông ra sao. Tôi là một người thầy giáo chuyên nghiệp, tôi dạy bất cứ học sinh nào được giao phó cho tôi, tôi không phân biệt đối xử các em theo thành phần gia đình… hơn nữa các em khi sinh ra cũng không có sự lựa chọn về lý lịch của cha mẹ. Lý lịch cha mẹ các em theo ý tôi không thuộc phạm vi học đường. Còn việc tôi phạt em Hùng là vì em đã phá rối trật tự trong giờ dạy học của tôi. Tôi bảo đảm không có vấn đề bênh vực thành phần giai cấp gì đó….
Người đàn ông tên Kình, ngồi thẳng lên đan hai bàn tay vào nhau:
- Đó là tư duy của tôi cách đây nữa giờ cô Mai ạ. Sau khi tôi lên lớp của cô thấy việc các em lễ phép chào khách, bàn cô giáo có lọ hoa, các em quần áo chỉnh tề tôi rất lấy làm ấn tượng. Tôi thành khẩn với cô nhá, tôi chưa thấy trường nào ngoài Bắc học trò có văn hóa như lớp của cô. Tôi rất mừng thằng Hùng được cô dạy. Thôi thì thế này nhé, cô cứ công tác tốt, tôi sẽ bảo với đồng chí hiệu trưởng bỏ lời phê bình tiêu cực của tôi về cô đi. Coi như không có sự cố gì cô Mai nhé.
Mai mĩm cười:
- Dạ, nếu ông đã dạy thế thì tôi rất vui. Nhưng tôi không dám nhận hết lời khen của ông, vì trong Nam này trường nào lớp nào cũng đứng nghiêm, chào khách chào thầy cô. Còn chuyện trang hoàng lọ hoa cho bàn thầy cô thì quả thật là công khó của các em học sinh nữ của lớp tôi đã tự ý hái hoa đồng cỏ dại trang điểm cho lớp học, không phải do tôi dạy bảo.
Ông Kình cười:
- Cô không tuyên truyền cho miền Nam đấy chứ ? Ồ! Tôi chỉ đùa thôi cô ạ, vâng tôi tin cô nói sự thật. Còn vấn đề này nữa, sao tôi không thấy lớp cô Mai treo ảnh Bác nhỉ?
Mai thán phục sự quan sát của người đàn ông này, chỉ có ít phút trong lớp mà ông Kình đã nhận xét được biết bao nhiêu là chuyện. Cô có biết đâu ngoài Bắc người ta treo hình bác Hồ cũng như trong Nam người ta treo cái gương chiếu yêu trước cửa nhà, để xua đuổi ma quỉ. Việc treo hình của ông Hồ là một điều bắt buộc, nhà nào cơ quan nào mà không có gương mặt lom lom, cười cười của ông Hồ là có vấn đề lớn. Thành thói quen, nhiều người treo hình bác Hồ như một sự thông báo cùng hồn ma bóng quế nhà tôi có chúa quỉ ở đây nhá! Các ngài ma quỉ hồn ma bóng quế tép riu liệu mà xéo đi… Mai ngẫm nghỉ một lúc rồi bảo:
- Hình như một năm trước đây tôi nhớ có treo, nhưng vì lớp học xây dựng bằng phương pháp tiền chế, vật liệu là sắt và tôn xi-măng cho nên đinh đóng vào tường không chắc, bức hình lộng kiếng của Bác bị rơi xuống vỡ nát ông ạ.
Ông Kình hỏi:
- Thế thì sao không báo cáo và thay ngay đi. Hồi trước giải phóng, các thầy, các cô trong Nam treo ảnh Thiệu ra sao mà bây giờ lại nói đóng đinh không được?
Cô Mai cười xoà:
- Trước giờ, trong này không có lệ treo hình lãnh tụ trong nhà riêng hay trong lớp học.
imageĐiều này thì ông Kình có thể tin, vì khi Trung đoàn 935 tiếp thu căn cứ KQ Đà Nẵng ông cũng hơi ngạc nhiên khi thấy không có văn phòng, cơ sở nào có treo hình tổng thống Thiệu cả. Nhưng ông đã tự giải thích rằng chắc cũng như ảnh Bác là biểu tượng thiêng liêng bọn ngụy khi di tản đã đem ảnh của Thiệu theo để tỏ lòng yêu kính lãnh tụ, như cái đồng chí gì đấy ở ngoài Bắc, nhà cháy nhưng đồng chí ấy cố xông vào để cứu ảnh Bác, trước khi cứu con trai ruột của mình! Ông chợt thốt lên:
- À, công tác chính trị đảng cầm quyền của Thiệu yếu nhỉ!… À này tôi có xem lý lịch của cô, khá trong sạch và cũng thuộc thành phần cơ bản đấy, cha cô là công nhân sở điện, mẹ làm cho hãng dệt, không hiểu sao trường chưa cho cô vào đối tượng Đoàn? Để tôi giúp cho nhé? Mai im lặng một chút rồi nói:
- Chuyện hơi dài ông ạ, sợ kể ra đây làm mất thì giờ của ông, nhưng đây không phải chi bộ Đoàn sơ xuất đâu mà là hoàn toàn do tôi cả.
Ông Kình hơi nhổm người về phía trước:
- Tôi không dám tò mò, nhưng nếu cô muốn kể thì tôi không sợ mất thì giờ cô ạ, tôi muốn tìm cách giúp cô. Cô Mai yên lặng một lúc, ánh mắt cô trở nên xa xăm, rồi cô chậm rãi kể.
Chuyện xảy ra cũng gần một năm về trước. Mai gặp lại người bạn học cũ, Đoàn Đình Bình. Bình đã theo cha vô bưng sau cuộc ‘tổng khởi nghĩa’ thất bại của cộng sản tại Huế năm 1968. Cả lớp của Mai khi ấy không biết Bình đi đâu hay đã bị chết thảm dưới bàn tay của Việt Cộng khi Bình về ăn tết ở Huế. Đầu năm 1976 Bình được bổ về làm bí thư chi bộ Đoàn Thanh Niên Cộng Sản tại trường của Mai đang dạy. Lúc đầu hai người không nhận ra nhau, nhưng Mai nhớ ngờ ngợ cái tên người bạn cũ Đoàn Đình Bình, nên sau một lần họp giáo viên Mai hỏi phải Bình hồi nhỏ có học trường tư thục Bình Minh tại Đà Nẵng không? Hai người nhận ra nhau, rồi trở nên đôi bạn thân. Mai rất trân quí những kỷ niệm và bạn học của ngày xưa thời học trò. Còn Bình thì cũng vui mừng được gặp lại người bạn xưa của ngôi trường đầy tuổi thơ êm đềm trước khi phải ra Hà Nội để bị hấp thụ một nền giáo dục rất ư ‘vô giáo dục’. Qua một thời gian, Bình âm thầm yêu Mai và muốn tiến xa hơn với Mai, nhưng trước hết phải giới thiệu được cho Mai vào đối tượng Đoàn, thì việc xin lãnh đạo chấp thuận cho cưới Mai sẽ dễ dàng và vinh dự hơn nhiều. Không hỏi ý kiến Mai, vì muốn dành cho bạn một sự ngạc nhiên mà theo ý Bình đây cũng là một vinh dự cho Mai. Bình mời Mai tham dự một buổi họp Đoàn và tuyên bố đề nghị cho Mai được làm đối tượng Đoàn Thanh Niên CS, sau khi đã đọc lý lịch trích ngang trích dọc của Mai trước mặt mọi người để minh chứng Mai thuộc thành phần tốt. Về phần Mai khi nhận lời dự buồi họp chỉ vì nể Bình và cũng có đôi chút tò mò muốn biết khi họp Đoàn ngưòi ta rù rì rủ rỉ cái chi. Mai không ngờ việc xảy ra như thế. Khuôn mặt của Mai từ trắng chuyển sang hồng, Mai im lặng. Cả phòng họp nghĩ là Mai quá xúc động trước cái đặc ân to lớn kia. Một lúc sau Mai mới run run nói:
image- Cảm ơn anh Bình đã giới thiệu Mai, nhưng Mai không hoàn toàn thuộc thành phần tốt như cách mạng định nghĩa đâu, và cũng không đủ tiêu chuẩn vào Đoàn. Mai đã có chồng, mặc dầu chưa chính thức trên giấy tờ. Chồng của Mai là phi công của Không Lực Việt Nam Cộng Hòa.
Câu sau cùng Mai nói chậm, dõng dạc từng chữ như lời tuyên bố.
- Lỗi tại Mai, Mai đã không kể cho anh Bình nghe, vì Mai nghĩ đó chuyện riêng tư, nhưng bây giờ thì bắt buộc Mai phải nói .
Cả phòng họp lặng thinh, không ai biết phải phản ứng như thế nào, còn Bình đứng sững như trời trồng bên cạnh Mai. Một hai phút sau đó anh lắc đầu và bỏ ra ngoài. Mai chạy theo Bình ra đến khoảng sân vắng nói khẻ với Bình.
- Mai xin lỗi nhé, nhưng nếu Mai không nói thì suốt đời Mai sẽ áy náy lắm…
Bình quay lại hằn học:
- Tại sao Mai không cho tôi biết, Mai làm tôi ngượng trước mặt bao nhiêu người, mà những điều Mai nói là thật hay bịa đặt vậy? Bình đã hỏi thăm người ta ở chỗ Mai thưòng trú. Họ nói là Mai chắc chắn còn độc thân mà… Bình thật không ngờ, không ngờ. Mà nếu điều Mai nói là sự thật, Mai có yêu thằng đó không?
Mai ngạc nhiên về thái độ gần như ghen tương của Bình, Mai không nói gì từ từ kéo sợi dây chuyền từ trong cổ và tháo ra một chiếc nhẫn, loại nhẫn mà phi công sau khi ra trường bên Mỹ thưòng đeo. Mai nói thong thả:
- Mai có chồng thật chứ, nhẫn cưới của anh ấy trao cho Mai đây này…
Bình bưng hai tai không muốn nghe thêm, chạy thất thểu ra khỏi cổng.
Ông Kình, chép miệng:
- À ra thế, thế thì gai đấy. Đoàn hay Đảng có quyền từ chối đối tượng chứ có ai có gan dám từ chối vào Đoàn vào Đảng… À anh chồng của cô bây giờ ở đâu? Còn ở đây hay di tản rồi?
imageMai nhớ lại câu chuyện các thực tại chưa xa lắm, vào một ngày cuối tháng Ba năm 1975. Anh Nguyễn Bé Tư, phi công F-5E biệt phái từ Biên Hoà ra. Hai người quen nhau từ mùa xuân 1974 trong một buổi văn nghệ ủy lạo, trường của Mai tổ chức để ủy lạo chiến sĩ. Năm 1975, một ngày trước khi Đà Nẵng bị thất thủ, anh đã gặp Mai. Anh không nói gì nhưng qua nét mặt âu lo của anh, Mai biết là tình hình chiến sự ngày càng xấu đi. Anh dẫn Mai đi ăn tối ở nhà hàng Bạch Đằng trên bờ sông Hàn, hai người cố tránh không nói gì về chiến tranh để được một lần hẹn hò trọn vẹn. Gần lúc chia tay, anh rút cái nhẫn ra trường bên Mỹ đeo vào ngón tay Mai và nói:
- Anh muốn cùng em sống đến cuối cuộc đời, em có thuận làm vợ của anh không?
Mai không nói được gì, chỉ khe khẽ gật đầu nước mắt bắt đầu tuôn vì xúc động và vui sướng. Mai đã là phu nhân của Nguyễn Bé Tư từ ngày ấy. Trong buổi tối ngắn ngủi đó hai người đã vẽ ra biết bao nhiêu là mộng đẹp, về ngày cưới về gia đình tương lai…
Đêm đó, anh Tư phải vào trực tác chiến trong phi đoàn. Ngày hôm sau thì Đà Nẵng mất, Mai tìm cách về Sài Gòn vào hỏi bộ Tư Lệnh Không Quân về tin tức của anh Tư. Mai còn nhớ mấy người lính Không Quân ai cũng lắc đầu nhìn chị thương cảm ái ngại . Kể từ đó cái tên Nguyễn Bé Tư mộc mạc đối với Mai như thuộc về một kiếp nào rất gần mà rất xa xăm. Nhưng cô lúc nào cũng tự nhận là người vợ âm thầm của người phi công Nguyễn Bé Tư.
Câu chuyện cô Mai từ chối vào Đoàn Thanh Niên Cộng Sản được đồn ra, được thêm thắt, và từ đó học trò gọi đùa cô Mai là ‘Cô giáo Ngụy’. Cô nghe, nhưng không bao giờ la rầy các em vì biết các em không có ý xấu, ngược lại các em từ đó rất kính nể cô, mấy đứa con trai có cha anh là sĩ quan quân đội Việt Nam Cộng Hòa, nói cô Mai chịu chơi và ‘chì’ lắm . Mỗi khi nghe ai kêu ‘Cô giáo Ngụy’ Mai mĩm cười hạnh phúc tự nhủ: ‘Ừ, Ngụy thì Ngụy mình thua thì người ta gọi mình là giặc. Ngày xưa Gia Long cũng gọi Bắc Bình Vương Quang Trung, Tây Sơn là ‘Ngụy’ đó thôi!’
Giáng sinh 1980.
Sau nhiều lần vượt biên hụt, Mai bị đuổi không cho dạy nữa. Cô sinh sống bằng việc lấy mối rau quả và bán lại ở chợ. Một buổi chiều ông Kình ghé ngang hàng của cô, lựa lựa mấy bó rau hồi lâu. Cô không nhận ra ông vì bây giờ ông coi có da thịt hơn trước nhưng lại già hẳn đi, và không còn đeo kính cặp kính Rayban nữa. Đến khi hết khách ông mới khẻ bảo:
- Gớm! Cô không nhận ra tôi à? Kình đây, tôi kiếm mãi mới biết cô bán hàng ở đây, tôi có thể gặp riêng cô để nói một chuyện quan trọng không? Tôi sẽ dàn xếp chỗ gặp, cô nhớ đến nhé.
Buổi chiều hôm đó tại một căn biệt thự, ông Kình đề nghị cô Mai dẫn Hùng con ông đi vượt biên ông sẽ lo mọi chuyện. Mai dường như không tin vào tai của mình:
- Ông không nói đùa chứ?
Ông Kình nhìn cô cười:
- Tôi nghĩ là cô sẽ nói thế. Lời đề nghị của tôi rất nghiêm túc nói như người Sài Gòn là ‘một trăm phần dầu’ cô ạ. Sau năm năm ở miền Nam tôi thấy chế độ CS đã làm băng hoại mọi sự cô ạ. Những năm chiến tranh thì người ta còn có thể biện minh nhưng khi vào miền Nam thì tôi nhận xét thấy giá trị đạo đức nói chung là trong Nam ưu việt hơn ngoài Bắc. Sau năm năm thì tôi thấy con người CS đã làm cho miền Nam ngày càng tồi tệ, càng ngày càng giống như miền Bắc. Tôi đã thấy điều đẹp đẽ trong một xã hội văn minh, tôi không thể nào quay về những cái thấp hèn mà tôi đã mù quáng tôn sùng. Tôi muốn con trai tôi ra đi, tôi không muốn thấy nó trở nên một bánh xe trong cái cỗ máy thống trị này. Nếu cô hứa dẫn nó đi, chăm sóc nó đến năm 18 tuổi, tôi sẽ lo tất cả mọi chi phí phương tiện ra đi cho cô. Lý do tôi nhờ đến cô vì thứ nhất tôi biết cô muốn ra đi và thứ hai cô là nguời rất thật thà, chung thủy. Ngay cả trong người thân tôi cũng không thể thố lộ kế hoạch này hay nhờ ai vì lý do an ninh và tính mạng của tôi, chỉ có cô mới giúp được tôi.
imageChuyến vuợt biên của cô do công an Đà Nẵng tổ chức bến bãi, nên việc ra đi phải nói là rất chu đáo. Chuyến đi thật suông sẽ. Tàu vượt biên của Mai sau 5 ngày lênh đên đã cập bến Hương Cảng bình yên vô sự. Tại đây Hùng gặp lại gia đình một người bà con xa ở Hải Phòng đã đến Hương Cảng trước đó một tháng. Hùng muốn nhập chung form định cư với họ. Mai không đồng ý, qua một người trung gian cô gửi thư về Việt Nam hỏi ý kiến ông Kình. Vài tuần sau, Mai được ông cho biết là ông bằng lòng cho Hùng ‘tách form’ với cô, và coi như lời hứa của cô đối với ông đã hoàn thành.
Khi được cao ủy phỏng vấn Cô giáo Mai chọn thành phố Sydney xinh đẹp của quốc gia Úc Đại Lợi làm nơi định cư. Còn Hùng thì theo bà con định cư tại Canada. Cô Mai đi học lại lấy bằng kỹ sư điện toán, cô rất nhân hậu nhã nhặn nên được rất nhiều người khác phái theo đuổi, nhưng không có ai có thể thay được hình ảnh của người phi công ngày nào.
Trong những năm gần đây khi các hội thân hữu Không Quân QLVNCH được thành lập tại Úc, người ta thường thấy cô trong những buổi họp mặt. Mai tham gia mọi sinh hoạt, báo chí văn nghệ. Câu hỏi đầu tiên cô hỏi những người lính Không Quân mà cô gặp lần đầu lúc nào cũng là: Có ai biết tin tức gì về anh Nguyễn Bé Tư phi công F-5E biệt phái ở Đà Nẵng hay không? Cô Mai không biết là lần thứ mấy đã hỏi câu hỏi đó, cô hỏi nhưng chính cô rất sợ câu trả lời về số phận của một người mất tích đã hơn hai mươi lăm năm.
Tháng Tư 1998.
Hùng đứa học trò ngày xưa của cô từ Canada qua thăm cô giáo Mai. Hai thầy trò gặp nhau mừng mừng tủi tủi sau mười bảy năm. Hùng bây giờ là một thanh niên tuấn tú lễ phép, rất chững chạc và là một bác sĩ y khoa. Hùng báo cho cô Mai biết là ông Kình đã giải ngũ về hưu, và ông đã tỉnh ngộ hẳn giấc mơ cộng sản và sống rất an phận tại Hà Nội. Trước lúc chia tay, Hùng đưa cho cô Mai một phong thư niêm kín.
- Em cũng chẳng rõ có cái gì trong ấy mà bố em rất cảnh giác không dám gửi qua bưu điện, hay gửi qua người quen đi nước ngoài, chỉ khi em về Việt Nam bố mới trao cho em và dặn là phải đưa tận tay cho cô, và cho cô rõ là phải khó khăn lắm mới lấy được tư liệu này… Bố em dặn cô đọc xong đừng phổ biến, không thì rách việc lắm cô nhé!
Trong phong thư là bản sao của tờ phúc trình tổn thất của sở tác chiến không quân Quân Đội Nhân Dân. Tờ phúc trình như sau:
‘Thể theo chỉ thị số… Đại Tướng Văn Tiến Dũng đuợc lệnh từ Trung ương Binh chủng Không quân Nhân dân phải hạ quyết tâm khẩn trương làm chủ và tạo điều kiện hồi phục sử dụng sân bay Đà Nẵng để thành lập bộ phận trinh sát và phòng thủ mặt Nam đề phòng bọn Mỹ có thể quay trở lại can thiệp. Theo tinh thần trên. vào sáng ngày 30 tháng 3 lúc 5 giờ 15 sáng giờ Hà Nội một phi đội tiêm kích cơ hỗn hợp gồm 2 máy bay chủng loại Mig21 và một Mig 17. Phi đội mang bí số KK10 được lệnh cất cánh từ Đồng Hới để trinh sát sân bay Đà Nẵng xem xét khả năng bố trí phòng không và máy bay tiềm kích của quân đội ta sau này. Tiểu đoàn trinh sát TS5 báo cáo là căn cứ Đà Nẵng của quân đội Ngụy đã bị bỏ ngỏ hoàn toàn vào lúc 2 giờ sáng 30 tháng 3. Khi phi đội KK10 đã băng qua Xepon Lào và bắt đầu tiến vào Đà Nẵng từ hướng Tây Bắc, thì bất ngờ một tiềm kích cơ của Không Quân Ngụy chủng loại F-5E xuất phát từ Đà Nẵng bất thình lình tiến công.
imageGiặc lái Ngụy sau khi dùng hai tên lửa loại AIM-9B bắn hạ hai chiếc Mig-21 của ta, hắn còn ngoan cố đuổi theo dùng súng bắn hạ thêm một máy bay Mig-17 của ta. Các đồng chí lái của quân đội nhân dân đã kiên cường bất khuất chống trả suốt gần 7 phút. Các đồng chí lái, Lai Như Hạch, Hồ Mạc Dịch, Đỗ Mai Quốc đã hy sinh oanh liệt. Còn chiếc tiềm kích cơ địch đã bị tên lửa của ta bắn hạ. Tên giặc lái ngụy nhảy dù đã bị quân dân ta bắt được. Tên giặc lái ác ôn này tên là Nguyễn Bé Tư, cấp bậc Trung Úy số quân… Trung Ương đã ra lệnh giải quyết thích đáng tên giặc lái này cương quyết không để những thông tin xấu lọt ra ngoài về sự kiện ba máy bay của không quân nhân dân anh hùng bị một tiềm kích cơ địch bắn hạ trong vòng 7 phút. Bọn địch có thể lợi dụng để nói xấu KQND.
Đồng chí Thượng Tá Nguyễn Công Tâm chánh án, kiêm công tố viên tòa án nhân dân đã tuyên án tử hình tên giặc lái Nguyễn Bé Tư. Tên Trung Úy Ngụy Nguyễn Bé Tư đã đền tội vào ngày 5 tháng 4 1975.’
Trên góc trái của tờ phúc trình có hàng chữ TUYỆT MẬT – không bao giờ được công bố.
imageMai bâng khuâng, nhưng cô không thấy buồn, cô cảm thấy rất hãnh diện và thanh thản như người lữ hành đã về lại nhà mình. Từ lâu cô đã chấp nhận là con người mang cái tên Nguyễn Bé Tư đã không còn có mặt trên cõi đời này nữa. Cô linh cảm là anh đã đền nợ nước một cách anh dũng, điều cô linh cảm bây giờ đã thành sự thật trên giấy trắng mực đen. Cô kiêu hãnh về anh Nguyễn Bé Tư. Anh đã chết hào hùng như anh đã sống. Cô thương mến người phi công ấy chẳng phải vì anh hào hoa phong nhã như người ta thường nói về những người lính Không Quân VNCH. Cô thương anh vì anh mộc mạc, thứ mộc mạc của loại đá bọc kim cương.
Anh Nguyễn Bé Tư ‘Ace’ đầu tiên của KQ-QLVNCH một mình hạ 3 phi cơ địch trong vòng 7 phút, thế mà cuộc đời lại không có quyền biết đến anh. Bọn cộng sản run sợ và kính nể khi nhắc đến cái tên hiền hoà của anh, chúng sợ đến nỗi phải giết anh.
image
Đêm nay, Mai thấy lòng mình thật ấm áp dường như có sự hiện diện của anh Nguyễn Bé Tư đâu đây, dường như anh đang nói với cô đừng buồn đừng giận anh. Xoay xoay chiếc nhẫn Không Quân quanh ngón tay, Mai khe khẻ gật đầu không nói nên lời như đêm cuối cùng năm xưa còn ngồi bên anh. Bên ngọn đèn, Mai vuốt lại mái tóc đã điểm sương, thấy mình lại là cô giáo trẻ năm nào đang choàng hoa cho người phi công khu trục anh hùng của QLVNCH.
Thần Long

Tôi góp ý về Hiến Pháp 1992

GopYSuaDoiHPTôi không góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, mà góp ý về Hiến pháp 1992.
Là hạt cát trong sa mạc, vô cùng nhỏ bé, mất hút giữa đồi cát mênh mông, tôi chẳng là gì cả so với bất cứ ai là người Việt Nam, trừ tập đoàn CSVN, những kẻ sính nhân danh Việt Nam bằng môi mép nhưng mất căn tinh Việt Nam từ gốc rễ do tâm bệnh tôn thờ chủ nghĩa cộng sản, thứ chủ nghĩa đã bị nhân loại tống khứ ra khỏi dòng sinh hoạt xã hội.
Với tinh thần tự nguyện và ý thức về trách nhiệm của một kẻ dân dã quê mùa đối với quốc gia dân tộc, trong phạm vi hiểu biết giới hạn của mình, tôi tôn vinh những quan điểm mà nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên đã can đảm nêu lên trong “Vài Lời” của anh với Tổng Bí thư CSVN Nguyễn Phú Trọng. Tôi trọng vọng anh Kiên và đứng về phía anh mà nói với nhà cầm quyền đảng CSVN rằng: Không có chuyện sửa đổi Hiếp pháp mà chỉ có việc triệt tiêu Hiến pháp 1992, vô hiệu hóa nó hoàn toàn vì sự sống còn của Dân tộc và Tổ quốc Việt Nam.
Dứt khoát nó – cái mạo danh Hiến pháp ấy – không bao giờ là tiếng nói của dân, không hề thể hiện ý chí của nhân dân trong nước. Nó chưa phải và không bao giờ là Hiến pháp của dân, do dân, vì dân và cho dân. Thực chất nó chỉ là công cụ trấn áp dân, là thòng lọng siết cổ dân, bóp nghẹt tiếng nói của dân, giẫm đạp quyền tự do sinh sống của dân, đặc biệt là quyền làm người và quyền làm công dân bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ quốc gia chống họa xâm lăng từ phương bắc.
Bọn người luôn vỗ ngực tự phong là “đỉnh cao trí tuệ” nào có bao giờ biết nghe ai, có bao giờ cần ai góp ý điều gì cho sản phẩm họ đã thai nghén và đẻ ra để bảo vệ họ? Người dân Việt Nam đã bao nhiêu lần mắc mưu góp công, góp sức, góp vàng, góp bạc và cả góp ý cho họ, nhưng luôn luôn được đáp trả bằng sự dối trá, lừa phỉnh, lật lọng, phản trắc, sách nhiễu và đàn áp!
Thực tế, từ trước đến nay, với đảng CSVN, góp ý phải được hiểu là “đồng ý”,“hoàn toàn nhất trí”! Đã có những mẫu in sẵn, công an và cán bộ đảng mang xuống tận hạ tầng và người dân chỉ việc ký tên vào, hoặc cán bộ sẽ ký thay cho! Bằng không thì là phản động, là chống phá! Từ đó, đương nhiên con số nhân dân đồng thuận với ý đảng sẽ chiếm phần trăm tuyệt đối! Kết quả ấy không thể đảo ngược! Điều 4 Hiến pháp đại thắng: Đảng lãnh đạo!
Nhưng người dân Việt Nam ngày nay không dễ bị lừa phỉnh và chịu sự hăm dọa mãi như trước nữa. Đảng “ta” chớ tưởng bở! Những trò ma mãnh đã bị lật tẩy! Người dân, dù biết góp ý ngược với ý đảng sẽ bị quy kết đủ thứ tội, vẫn hăm hở tham gia góp ý… trái chiều! Ý đảng chưa bao giờ là lòng dân, nhưng có một thời dân bị mũi súng chọc vào mồm, đành câm lặng. Bây giờ là lúc nhân dân bộc lộ “lòng dân chống ý đảng!”  Không lưỡng lự e dè gì nữa!
Sự hăng hái của người dân trong quyết tâm tự mình nói lên tiếng nói của mình được tỏ rõ bằng việc ký tên vào ba văn kiện mang tính lịch sử, là: (1) Bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 của các Nhân sĩ & Trí thức; (2) Bản Tuyên bố của những công dân tự do; và (3) Thư góp ý của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam!
Ký tên như vậy, người dân Việt Nam không mơ CSVN đón nhận sự góp ý của mình, mà chỉ có ý mạnh dạn nói KHÔNG với CSVN! KHÔNG CHẤP NHẬN QUYỀN LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG CSVN TRÊN CẢ DÂN LẪN QUÂN CŨNG NHƯ TRONG MỌI VẤN ĐỀ ĐẤT NƯỚC! Nghĩa là mọi sinh hoạt chính trị, văn hóa, xã hội, quân sự, kinh tế trong nước phải thuộc về dân, là của dân, để phục vụ cho dân và vì lợi ích của toàn dân, chứ không lệ thuộc bất cứ đảng phái kể cả cái đảng độc quyền độc trị – đảng CS!
Các nhà lãnh đạo cao cấp các tôn giáo lớn trong nước gồm Phật Giáo, Công Giáo, Hòa Hảo Phật Giáo, Tin Lành… cùng các nhân sĩ, trí thức, cựu viên chức đảng và nhà nước CSVN đều kiên quyết đòi hỏi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp và các điều khoản khác mang tính độc đảng độc tài độc trị. Việc làm này càng bị nhà cầm quyền CSVN ra sức đánh phá, người dân càng háo hức gia nhập hàng ngũ chung lòng chung tiếng đấu tranh!
Ai cũng biết, không sớm thì muộn, những người khởi xướng và phát động cuộc góp ý trái chiều sẽ bị trả thù dưới nhiều cách thức, nhiều thủ đoạn khác nhau! Ba tài liệu nói trên sẽ bị xuyên tạc! Song tin chắc cây cứng đứng đầu gió, và những tài liệu ấy sẽ có giá trị trường tồn để vào một lúc nào đó sẽ trở thành bản án hùng hồn tố cáo tội ác của chế độ CS.
Yêu cầu trước tiên ngay bây giờ là tập đoàn CSVN hãy lập tức trả về cho nhân dân mọi danh nghĩa nhân dân họ đã tiếm dụng: Chính quyền nhân dân! Quân đội nhân dân! Công an nhân dân! Và mọi thứ nhân dân khác… Nhân dân không phải là lớp ngụy trang để cho CSVN dùng như vải thưa che mắt thánh hầu đánh lại nhân dân!
Mạo danh “nhân dân” để đảng đè lên nhân dân, đó là một cuộc hiếp dâm nhân dân man rợ nhất, một cuộc hiếp dâm tập thể, một kiểu bề hội đồng có tổ chức của những tên chuyên cưỡng dâm đê tiện, tồi bại nhất của lịch sử loài người từ cổ chí kim.
Trong tư cách là những chủ thể tạo thành quốc gia, nhân dân phải có thực quyền chứ không phải là thứ “chủ” hư danh cúi đầu phó mặc cho bọn kiêu đảng ngồi bên trên hống hách cai trị… dưới cái nhãn dân làm chủ – đảng lãnh đạo! Dân làm chủ! Khẩu hiệu bịp bợm ấy trơ trẽn lắm, lố bịch lắm rồi! Dẹp bỏ nó ngay bây giờ cũng là đã quá muộn đấy!
Hiến pháp phải là của dân, do dân, cho dân và vì dân, cho nên chỉ có một thứ Hiến pháp được toàn dân đồng thuận là Hiến pháp từ một Nghị hội lập hiến do dân bầu ra, trực tiếp, bằng một cuộc phổ thông đầu phiếu hoàn toàn tự do dân chủ, không bị chi phối, dàn dựng, khống chế hay thống lĩnh bởi bất cứ âm mưu nào hay bởi thế lực độc quyền, độc đoán, độc đảng nào.
Nhân dân Việt Nam có rất nhiều lý do chính đáng để phủ nhận cái gọi là Hiến pháp 1992. Xin đan cử một số lý do mà tác giả Vũ Ngọc Yên đã liệt kê trên Bauxite Việt Nam ngày 20/3/2013 qua bài  “Phân tích và nhận xét dự thảo Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” như sau:
- Nhà nước CHXHCN do đảng CSVN thành lập, tức nhà nước ấy không phải là nhà nước của dân, do dân và vì dân.
- Đảng độc quyền lãnh đạo đất nước và ý thức hệ: Ý thức hệ cộng sản tự nó là một hệ tư tưởng vừa không tưởng, vừa dối trá, vừa gian hiểm. Chẳng những nó tự mâu thuẫn với chính nó mà còn gây mâu thuẫn xung đột giữa các tầng lớp xã hội để bọn chủ mưu hưởng lợi từ những mâu thuẫn xung đốt ấy.
- Không tam quyền phân lập, vì nếu CSVN chấp nhận tam quyền phân lập thì quyền độc tôn độc đảng ắt sẽ tự phá sản.
- Quốc hội thiếu thực quyền. Trên thực tế, quốc hội dưới chính thể CS chưa bao giờ là quốc hội của nhân dân, mà là quốc hội đảng trị. Quốc hội ấy không có thực quyền, chứ không phải thiếu thực quyền.
- Biến quân đội, công an, hệ thống hành chánh nhà nước thành công cụ của đảng.
- Hiến định hóa Mặt trận tổ quốc: Cái gọi là Mặt trận Tổ quốc không phục vụ Tổ quốc mà là phục vụ đảng, nó do đảng sai khiến.
- Thiếu cơ chế đảm bảo nhân quyền và dân quyền. Quyền làm dân và quyền làm người bị chà đạp; những ngườii đấu tranh bảo vệ nhân quyền và dân quyền đều bị đàn áp dã man.
Tuy nhiên, ngoài những lý do rất chính đáng trên cùng nhiều lý do khác, còn một lý do nữa khiến nhân dân Việt Nam không thể nào chấp nhận Hiến pháp 1992 của Đảng CSVN: Nhà cầm quyền CSVN trải qua nhiều thời kỳ khác nhau mạo danh Hiến pháp để bán nước cho Tàu Cộng và đàn áp người dân yêu nước đấu tranh bảo vệ Tổ quốc chống lại bá quyền Bắc Kinh xâm phạm lãnh thổ và lãnh hải quốc gia Việt Nam.
Hoạt động bán nước được tiến hành có mưu lược, có tính toán liên tục từ khi đảng CSVN nhảy ra tranh giành quyền lực với các chính đảng quốc gia yêu nước, nhưng nổi rõ nhất là từ Hội nghị Genève năm 1954 mà kết quả là bản Hiệp định do CSVN ký với thực dân Pháp chia đôi đất nước Việt Nam dưới bàn tay phù thủy của Trung Cộng vì quyền lợi của chính họ chứ không phải vì Việt Nam, như các quan chức CSVN thú nhận sau này. Trong khi VNCH mạnh mẽ chống đối việc chia đôi lãnh thổ quốc gia bằng cách không ký tên và bản Hiệp định!
Rồi từ năm 1956 Ung Văn Khiêm, Thứ trưởng Ngoại giao của nước VNDCCH (Bắc Việt) đã vâng lệnh Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng, đi đến Bắc Kinh đóng vai tiền trạm, cho rằng TC có chủ quyền trên các đảo Tây Sa-Nam Sa mà thực chất chính là Hoàng Sa-Trường Sa của Việt Nam. Hai năm sau, Phạm Văn Đồng chính thức công nhận chủ quyền ấy thuộc về TC bằng một văn tự có tên là Công hàm – Công hàm Phạm Văn Đồng 1958.  Phạm Văn Đồng bấy giờ là Thủ Tướng Chính phủ VNDCCH dưới quyền lãnh đạo và chỉ đạo trực tiếp của Hồ Chí Minh, Chủ Tịch kiêm Tổng Bí Thư Đảng CSVN, kiêm Chủ tịch Nhà nước VNDCCH.
NhoOnTQ
Giữa tháng 12, 2012, Đại tá Việt Cộng Trần Đăng Thanh, trước 300 cán bộ cốt cán ngành giáo dục đại học, đã công khai làm tên bồi trung thành cho Trung Quốc vì: “Ta không thể là người vong ơn bội nghĩa”
Công hàm 1958 tạo “cơ sở pháp lý” cho Tàu Cộng đánh chiếm Hoàng Sa năm 1974, và cũng là điểm khởi đầu cho những hành động bán nước Việt Nam cho Trung Cộng liên tục và trắng trợn sau đó cho đến hôm nay mà ai theo dõi tin tức thời sự cũng đều thấy rõ.
Cộng sản Việt Nam càng cố tình lấp liếm cái Công hàm 1958, thì cái tội bán nước của tập đoàn CSVN do Hồ Chí Minh đứng đầu càng lộ rõ không những ở trong nước mà cả trên các diễn đàn tranh luận hay hội thảo quốc tế.
Chuyện mới xảy ra ngày 13-15/3/2013 thật là chuyện đại ô nhục cho dân tộc Việt Nam! Những ngày này, tại thành phố New York, Hoa Kỳ, một cuộc Hội thảo về Biển Đông đuợc diễn ra do Hội Châu Á (Asia Society) và Trường Hành chính công Lý Quang Diệu thuộc Đại học Quốc gia Singapore (NUS) phối hợp tổ chức. Đai diện nhiều quốc gia có dính líu tới Biển Đông đều tham dự, trong đó phía Trung Quốc có Tướng Zhu Chenghu. Phía Việt Nam thì do Nguyễn Thị Lan Anh, Phó trưởng khoa Luật quốc tế thuộc Học viện Ngoại giao và Nguyễn Thị Thanh Hà, Vụ trưởng Vụ Luật pháp và Điều ước quốc tế thuộc Bộ Ngoại giao tham dự.
Tại cuộc Hội thảo, đại diện phía CSVN nêu ra rằng, nhiều lần Việt Nam tỏ rõ “thiện chí” đề nghị phía Trung Quốc cùng ngồi lại thương thảo với Việt Nam, nhưng phía Trung Quốc luôn luôn từ chối. Tướng Trung cộng Zhu Chenghu bèn phản pháo: “Tây Sa thuộc Trung Quốc theo công hàm của Thủ tướng Việt Nam Phạm Văn Đồng viết cho Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai vào năm 1958, công nhận Hoàng Sa-Trường Sa thuộc Trung Quốc… Giấy trắng mực đen – White paper and black ink!!!” White paper and black ink là nguyên văn câu nói từ miệng tướng Trung Cộng, chứ chẳng có ai đặt điều bịa chuyện gì cả! Công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng! Rõ ràng lắm! Hết chối cãi!
Phía Trung Cộng lại nhấn mạnh: “Nếu nhà nước Việt Nam không coi lãnh thổ phía nam vĩ tuyến 17 (miền Nam) là phân nửa quốc gia của mình thì mới xem lại giá trị công hàm!”
Một chi tiết đáng ghi nhận là CSVN từ trong nước tỏ ra “quan tâm theo dõi” cuộc Hội thảo Biển đông tại New York ngày 13-15/3/2013 nói trên, nhưng trớ trêu thay! Bản tin của Thông tấn xã Nhà nước CSVN (TTXVN) chẳng có lấy một chữ, một lời đá động tới điều tướng Tàu Zhu Chenghu nêu ra và cũng chẳng dám đưa hình ảnh minh họa phía đại diện Việt Nam đã lúng túng lãng tránh như thế nào trước lời cáo buộc của Trung Cộng.
Càng xấu hổ hơn nữa là sau đó các báo luồng đảng trong nước (như Thanh Niên, Đất Việt, Vietnamnet…) xúm nhau theo lệnh đảng, sao y bản tin của TTX/CSVN để tung hỏa mù đánh lừa nhân dân, đánh bóng “thành quả xuất sắc của đảng ta”. Trong khi nếu chịu khó vào net tìm Asia Society, chúng ta sẽ không thể nào ngăn được lòng căm phẫn khi xem đoạn video về cuộc Hội thảo, nhất là khi “chiêm ngưỡng cái dung nhan đối thoại hùng hổ” của tên tướng Trung Cộng và gương mặt trơ trẽn ngượng chín của hai phụ nữ đại diện phía CSVN lúc mà tên tướng Tàu mang cái Công hàm 1958 và tên của Pham Văn Đồng ra mà nhục mạ Việt Nam! Uất nghẹn dâng trào!
Trong trách nhiệm đối ngoại, trả lời như thế nào, đối đáp như thế nào với “luận điệu” của TC,  đó là việc của nhà cầm quyền CSVN với đàn anh của họ. Nhưng đối với dân tộc Việt Nam, nếu CSVN coi lãnhthổ phía nam vĩ tuyến 17 là phân nửa quốc gia của mình” vào thời điểm Phạm Văn Đồng ký Công hàm 1958 thì rõ ràng đảng CSVN đã bán nước có văn tự – giấy trắng mực đen (white paper and black ink, như Zhu Chenghu nói).
Còn như ngược lại, “nếu nhà nước Việt Nam không coi lãnh thổ phía nam vĩ tuyến 17 (miền Nam) là phân nửa quốc gia của mình” thì cả Đảng CSVN lẫn Đảng CSTQ đều là quân xâm lược, quân ăn cướp! Cả CSVN lẫn CSTQ phải hoàn trả tức khắc cái gì của Miền Nam Việt Nam cho chính chủ của Miền Nam Việt Nam! Tuy nhiên, phía CS Bắc Việt buộc phải hoàn trả trước, chính chủ của Miền Nam Việt Nam mới có thể yêu cầu LHQ can thiệp, buộc TC rút khỏi những vùng đất đai, biển đảo chúng đã cưỡng đoạt của Việt Nam qua sự thỏa hiệp, đồng tình và cả tự nguyện dâng hiến từ phía CSVN bằng Công hàm, bằng Hiệp định (Hiệp định biên giới Việt Hoa, Hiệp định lãnh hải phía bắc…).
Một đảng buôn dân bán nước trắng trợn! Một đảng hà khắc ác độc với dân trong khi cúi luồn bưng bợ lũ xâm lăng! Một đảng mồm loa mép giải “dân là gốc”, nhưng tay thì vung đao, mã tấu, dùi cui và súng đạn nhắm thẳng vào đầu dân! Đảng ấy chẳng những hoàn toàn không có quyền lẫn tư cách lãnh đạo nhân dân, mà còn đáng phải bị lôi ra tòa công lý chịu tội trước nhân dân!
Một đảng mang đầy tội ác với dân với nước như vậy, thì cái Hiến pháp do họ chế ra là cái giống gì nếu không là sản phẩm của tội ác? “Hiến pháp” đó là căn nguyên của bạo lực, bạo hành và là mầm mống gây nên xáo trộn trên mọi lãnh vực đời sống nhân dân. Nó là bản luật gốc đẻ ra cả một rừng luật chỉ với mục đích để đảng xử dụng luật rừng đánh vào dân!
Hiến pháp ấy phải giải trừ nó, phải triệt tiêu nó ngay, nếu chúng ta muốn nước Việt Nam tồn tại, dân tộc Việt Nam sống còn!
Lê Thiên, 30/3/2013

Hiến Pháp bị hiếp dâm nên gọi tắt là HIẾP PHÁP?


Từ ngữ trong xã hội bây giờ thay đổi nhiều quá. Bây giờ Hiến pháp biến thành “HIẾP PHÁP” rồi đấy. Bảo thằng đánh máy ở báo này lỗi còn tạm nghe được, đằng này ba bốn thằng đánh máy ở mấy báo khác nhau, lại cùng phạm một lỗi đánh máy thì tài thật. Hay là từ điển tiếng Việt thay đổi thật, mà chả bố cáo cho thiên hạ biết?
Dân mạng bảo chả phải lỗi đâu, mà là chuyện bấy lâu nay, Hiến pháp nuớc ta bị “hiếp” đâu có lạ gì? Không thể gọi đây là lỗi thằng đánh máy được.

Lại nữa, lâu rồi người ta thắc mắc, không biết cái cụm từ: “Quân đội ta trung với nước, hiếu với dân…” hóa phép thành “trung với đảng” từ bao giờ? Dân mình quả là vô tư và ngây thơ quá, bị “hiếp” từ lúc nào mà không biết.
Tết đến, đơn giản là cả nước mừng xuân. Đảng viên mừng đảng thì cứ mừng, sao lại bắt cả thiên hạ mừng theo là thế nào? Không muốn mà cứ phải theo, thì rõ là bị “hiếp” chứ còn gì?
Một anh bảo: nếu quân đội phải trung với đảng, vậy đổi tên là quân đội của đảng, bỏ chữ nhân dân đi.
Ừ! Quả là nghe thế thấy điêu thật. Quân đội nhân dân thì trung với đảng. Báo nhân dân nhưng lại là cơ quan ngôn luận của đảng. Ủy ban nhân dân thì “thằng” dân vào đó cứ rón ra rón rén như thằng đầy tớ.
Em đề nghị lần sửa đổi Hiếp pháp này, nên thay một loạt danh từ, bỏ tất cả chữ nhân dân đi ạ, giả béng lại cho “chúng nó”.
Phương Bích



Ủy ban Công lý Hòa bình và Giám mục Hải Phòng kêu gọi trả tự do cho gia đình Đoàn Văn Vươn

Bà Nguyễn Thị Thương trước ngôi nhà bị Công an Hải Phòng và chính quyền huyện Tiên Lãng phá trụi, 01/2012.

Bà Nguyễn Thị Thương trước ngôi nhà bị Công an Hải Phòng và chính quyền huyện Tiên Lãng phá trụi, 01/2012.
DR
Trong một văn thư đề ngày 29/03/2013, gởi Tòa án Hải Phòng, Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Việt Nam Phaolô Nguyễn Thái Hợp và Giám mục Hải Phòng Giuse Vũ Văn Thiên đã kêu gọi trả tự do và bồi thường thiệt hại cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn trong vụ án cưỡng chế đất ở Tiên Lãng.
Từ ngày 02 đến 05/04, Tòa án Nhân dân Thành phố Hải Phòng sẽ xét xử ông Đoàn Văn Vươn và ba người khác trong gia đình ông với tội danh « giết người », vì đã dùng vũ khí chống trả lực lượng cưỡng chế ngày 05/01/2012 tại khu vực Cống Rộc, xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng. Hai người khác, trong đó có vợ ông Vươn, bà Nguyễn Thị Thương, cũng sẽ bị xử với tội danh « chống người thi hành công vụ ».
Trong văn thư đề ngày 29/03, Đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Chủ tịch Uỷ ban Công lý và Hòa bình, thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam và Đức cha Giuse Vũ Văn Thiên, Giám mục Hải Phòng nhắc lại rằng ngay chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc họp ngày 10/02/2012 đã khẳng định việc cưỡng chế thu hồi đất ở Tiên Lãng là « không đúng pháp luật ». Chính vì vậy, văn thư của Chủ tịch Ủy ban công lý và Hòa bình và của Giám mục Hải Phòng cho rằng : « Ông Đoàn Văn Vươn và gia đình, vì bảo vệ lợi ích hợp pháp của mình, nên đã phòng vệ chính đáng trước các đối tượng vi phạm pháp luật, xâm hại đến lợi ích hợp pháp của công dân ». Hành vi phòng vệ chính đáng đó là không có tội, cho nên Chủ tịch Ủy ban công lý và Hòa bình và của Giám mục Hải Phòng yêu cầu trả tự do và bồi thường thiệt hại thỏa đáng cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn.
Riêng Tòa Giám mục Hải Phòng cho biết là ngày 26/03 vừa qua, cụ bà Trần Thị Mạp, thân mẫu của ông Đoàn Văn Vươn, đã đến Tòa Giám mục để xin cộng đoàn Giáo phận Hải Phòng cầu nguyện cho các con, các cháu của cụ trong những ngày xử án sắp tới. Đáp lại lời khẩn cầu này, Tòa Giám mục kêu gọi các linh mục, tu sĩ và tín hữu trong giáo phận Hải Phòng hiệp thông cầu nguyện cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn, để vụ án này « được diễn ra trung thực và công bằng, nhằm bảo đảm quyền lợi chính đáng cho người dân ».  

NS NGUYỆT ÁNH THAM DỰ HỘI NGHỊ NHÂN QUYỀN 2013 CỦA AMNESTY INTERNATIONAL

Hàng trăm Đại biểu và Hội viên Ân Xá Quốc Tế từ 50 tiểu bang Hoa Kỳ cùng các nhân vật lãnh đạo các tổ chức tranh đấu cho Nhân quyền khắp thế giới đã quy tụ về thủ đô Washington D.C. để tham dự Hội nghị Nhân quyền 2013 (Human Rights Conference 2013), được tổ chức tại Sheraton Hotel (Tysons Corners, Virginia). Đại diện cho tuần báo Phố Nhỏ và với tư cách Hội viên Amnesty International, nhạc sĩ Nguyệt Ánh đã có mặt tại hội trường Sheraton lúc 6 giờ chiều thứ Sáu ngày 22/3/2013 để cùng tham dự lễ khai mạc 3 ngày Hội nghị với chủ đề “Use Your Power”.

Ban Tổ chức Hội nghị Nhân quyền 2013 nồng nhiệt chào đón cử tọa bằng một màn biểu diễn trống (Interactive Drum Performance), do nghệ sĩ Luix Saldana điều khiển và được hợp diễn bởi chính các tham dự viên. Tất cả các loại nhạc khí tạo nên tiếng trống và âm thanh được Ban tổ chức phân phối cho từng tham dự viên sử dụng, và suốt một tiếng đồng hồ hợp diễn đã mang lại cho hội trường một không khí sôi động, phấn khởi, hào hùng. Sau đó, ông Shahram Hashermi, Chủ tịch Hội Ân Xá Quốc Tế tại Hoa Kỳ tuyên bố khai mạc Hội nghị, và ông Tổng thư ký Salil Shetty ngỏ lời chào mừng các diễn giả và tham dự viên. Trong số các diễn giả của Hội nghị Nhân quyền 2013, nữ ký giả Lydia Cacho được cử tọa nhiệt liệt khen ngợi vì những hoạt động chống buôn bán trẻ em, chống buôn bán phụ nữ, và chống tệ nạn hãm hiếp du khách. Bà là phụ nữ đầu tiên trong lịch sử của Mexico đã dám đưa đơn khởi tố một Thống đốc, một Thẩm phán và một quan tòa về tội hối lộ bao che cho hành vi cưỡng hiếp tù nhân trong trại giam.
Dân biểu Hoa Kỳ Jim McGovern, đồng Chủ tịch Tiểu ban Nhân quyền (Tom Lantos Human Rights Commission) và House Hunger Caucus, lên tiếng kêu gọi cử tọa “hãy sử dụng sức mạnh của chính bạn” (Use Your Power) để tạo tiếng nói với các vị dân cử lưỡng viện Quốc hội cũng như với Hành pháp để tranh đấu cho Nhân quyền.
Sự hiện diện của cựu tù nhân lương tâm Htay Ktywe đã làm nhiều người xúc động khi ông xác nhận rằng chính nhờ vào sự tranh đấu bền bỉ của các tổ chức nhân quyền, đặc biệt là tổ chức Ân Xá Quốc Tế nên ông mới được nhà cầm quyền Miến Điện trả tự do hồi cuối năm 2012 vừa qua.
Hai ban nhạc trẻ “Sins of the Loose Buttons” và “Soja” qua những ca khúc thịnh hành hiện nay đã đón nhận sự hưởng ứng nhiệt liệt của các tham dự viên – hầu hết là giới trẻ – và làm cho bầu không khí thêm vui tươi, sinh động.
Song song với phần hội thảo, hội luận, nhiều biểu ngữ và hình ảnh được trưng bày để kêu gọi dư luận quốc tế hỗ trợ các cuộc tranh đấu đòi Nhân quyền trên thế giới. Góp phần tranh đấu cho nhân quyền Việt Nam trong dịp này, chủ nhiệm báo Phố Nhỏ đã trao cho đại diện của hai tổ chức Ân Xá Quốc Tế và Viện Nghiên Cứu Công Pháp Quốc Tế bản Danh sách Tù nhân Lương tâm tại Việt Nam, những người đã bị kết án tù hoặc bị bắt giam mà không hề được đưa ra xét xử trong 37 năm qua, chỉ vì họ can đảm bày tỏ lòng yêu nước và ý nguyện được sống trong một chế độ tôn trọng Tự do, Dân chủ, Nhân quyền. Danh sách này do tuần báo Phố Nhỏ thiết lập và cập nhật đến ngày 1 tháng 3 năm 2013, cho thấy hiện có ít nhất 58 Tù nhân Lương tâm đang bị đày đọa trong các nhà tù cộng sản từ Nam ra Bắc.
Cũng trong khuôn khổ Hội nghị Nhân quyền 2013, một Nghị quyết (Resolution) đã được các tham dự viên biểu quyết thông qua để giúp Ân Xá Quốc Tế tiếp tục vận động dư luận thế giới hữu hiệu hơn nữa.
Tưởng cũng nên biết, tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International) được thành lập từ năm 1961 với mục đích vận động toàn thế giới tham gia phong trào ngăn chận các vụ vi phạm nhân quyền, ngõ hầu tất cả mọi người đều được tận hưởng các quyền tự do căn bản theo tinh thần bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền. Với trên 3 triệu hội viên và sự ủng hộ của các nhà hoạt động nhân quyền tại hơn 150 quốc gia và vùng lãnh thổ, Ân Xá Quốc Tế hoạt động độc lập với mọi chính phủ, mọi xu hướng chính trị, mọi quyền lợi kinh tế hoặc tôn giáo, vì đây là một tổ chức được tài trợ bởi chính các hội viên và sự hỗ trợ của quần chúng. Riêng tại Hoa Kỳ, Ân Xá Quốc Tế được chia làm 5 Khu vực hoạt động, với thành viên cư ngụ khắp 50 tiểu bang.
Hội nghị Nhân quyền 2013 của Amnesty International kết thúc vào lúc 1 giờ trưa Chủ nhật ngày 24 tháng 3 sau phần thuyết trình và thảo luận đề tài “Nhân quyền qua các thế hệ: Tuổi Trẻ trên Mặt trận Nhân quyền”.
Phố Nhỏ News

Biển Đông “Tiên Hạ Thủ Vi Cường”?

Trung Quốc tăng tốc “Xâm lược Biển Đông”
Nhớ lại hồi năm ngoái – Sau hơn 20 năm “Nhà nước,đảng ta” lãnh hội sâu sắc “bài học” hữu nghị thắm thiết từ “đồng chí” Trung Quốc, hào phóng tung hàng chục sư đoàn “giáo viên” cầm “bút,viết AK 47” vượt Bắc biên giới vào nước ta “dạy học” . Với kết quả, gần 100.000 “học sinh” quân, dân ta dọc các tỉnh biên giới sau khi “học thuộc lòng ” xác bỏ lại, còn hồn thì kéo nhau xếp hàng vào lăng Ba Đình trả bài cùng “Bác” xin tá túc vì không ai thờ tự giỗ quảy .
Không biết có phải để kỷ niệm “học kỳ” đáng nhớ ấy không mà ngày 10/7/2012 – Phó Thủ Tướng “nhà nước đảng ta” Nguyễn Thiện Nhân chủ tọa Đại Hội đại biểu toàn quốc, qui tụ đại diện hội “yêu Trung Quốc” !? khắp các tỉnh thành về tham dự và lên kế hoạch triển khai “nhớ ơn TQ” cụ thể , tích cực trong “ 5 năm liền” Công tác “tri ân” ấy nó kéo dài liên tục “sẽ tổ chức các hoạt động tri ân các cá nhân, tổ chức và địa phương Trung Quốc, xuyên suốt trong 5 năm, sau đại hội này…(Lời PTT/Nguyễn Thiện Nhân phát biểu trong Hôi Nghị ).
Rồi sau đó tới phiên Bộ quốc Phòng, ông Phùng Quang Thanh, bộ trưởng, nối gót tổ chức đại hội cho “quân dân VN nhớ ơn sâu sắc quân dân TQ” ?.
Chắc là quá thắm thiết “mặn mà, sâu nặng” như Biển Đông nên chưa giáp năm nó đã thi nhau nở “hoa” trên vùng biển nhà, (lúc trước cũng thường xuyên “nở” nhưng còn thưa) từ đầu năm đến nay tầng xuất dày hơn, từ hoa “rượt đuổi” cho hết xăng dầu, hoa hữu nghị phun “vòi rồng nước” cho ghe tàu ngư dân ta bơm ra tốn xăng dầu, không kịp thở, đến hoa “hải tặc” hành hung, tịch thu, phá hoại ngư cụ, giờ đây như “mãn khai” xuất hiện nở ra “hoa súng” ….
28-1, Tàu QNg 96679TS và tàu QNg 55535TS khi đang khai thác thủy sản gần đảo Đá Lồi đã bị tàu Trung Quốc số hiệu 787 bắn thẳng vào cabin làm vỡ hai tấm kính, 23-3 tàu QNg 94590TS -17-3, tàu QNg 96399TS Ngày 13-3, tàu QNg 96417TS và tàu QNg 96382TS 11-3.(rượt đuổi tịch thu ngư cụ)
Mới nhất. Ngày 26-3, “hoa súng hữu nghị nở” trên tàu QNg 96382 của ngư dân Bùi Văn Phải (28 tuổi, xã An Hải, huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngải ) Đạn súng tàu Trung Quốc bắn cháy cabin, suýt chết, khi đang hành nghề trên biển thuộc ngư trường truyền thống Hoàng Sa của VN.
Tàu QNg 96382 bị bắn “cháy nóc” của ngư dân Bùi Văn Phải
Đặc biệt từ đầu năm 2012 đế nay tàu Trung Quốc ngày càng gia tăng cường độ,hung hăng, táo tợn và ngang ngược như “hải tặc” , không những gây hấn cướp cá, cướp nhiên liệu, phương tiện mà còn dùng vũ khí bắn phá tàu thuyền đe dọa tính mạng ngư dân Việt Nam .
Nước đã thực sự “đổ lai láng” từ lâu rồi chứ không phải là “tràn ly” . Trung Quốc và VN chưa có xung đột vũ trang, nhưng Trung Quốc đã công khai sử dụng vũ khí với ngư dân VN hành nghề lương thiện, không có một tiền lệ trên biển nào như vậy. Thậm chí cho dù có tuyên bố chiến tranh thì các quốc gia cũng không được cố ý dùng vũ lực để gây nguy hiểm với dân thường của nhau (công pháp qui ước chiến tranh LHQ) .
Điều tệ hại là : Từ Washington , Bộ Ngoại giao Mỹ đã có phản ứng về vụ căng thẳng mới nhất trên Biển Đông giữa Bắc Kinh và Hà Nội. Trước các phóng viên hôm thứ Ba ngày 26/3, ông Patrick Ventrell phát ngôn nhân của Bộ Ngoại giao Mỹ phát biểu : “Chúng tôi cực lực phản đối việc đe dọa hoặc sử dụng vũ lực hay cưỡng ép của bất cứ bên nào để thúc đẩy tuyên bố chủ quyền của họ trên Biển Hoa Nam,” ông Ventrell nói.
Thì trong nước : Báo Tiền Phong “nhà nước,đảng ta” hôm Chủ Nhật đã đưa tin tàu cá của ngư dân Quảng Ngải bị tàu Trung Quốc đuổi và nổ súng bắn cháy cabin tại đảo Hoàng Sa nhưng sau đó một ngày bài đã bị gỡ xuống. ??
Trong khi đó Trung Quốc . Trong cuộc họp báo ngày 26-3, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi trắng trợn tuyên bố việc tấn công các tàu cá Quảng Ngải tại khu vực thuộc quần đảo Hoàng Sa của VN là việc làm hoàn toàn “chính đáng”. Bất chấp luật pháp quốc tế, ông Hồng Lỗi còn ngang ngược nói: “Các hành động của Trung Quốc là cần thiết và chính đáng. Dựa vào việc kiểm tra của các bên liên quan, lúc xảy ra vụ việc Trung Quốc không hề gây ra bất cứ thiệt hại nào cho tàu cá VN”. ?? (Tân Hoa xã)
Không chỉ “ngang ngược”, mà trước đó TQ còn “bất thường” tăng cường hàng loạt tàu quân sự hiện đại dưới sắc màu “hải giám”, vũ trang “khủng” vào tuần tra biển Đông, có lúc gần vào lãnh hải đảo Trường Sa Việt Nam khiến “nhà nước,đảng ta” cũng “lạnh cẳng” phải điều động chiến đấu cơ SU-30MK2 từ sân bay Phan Rang ra tuần tra không phận Trường Sa .
Trên vùng biển Hoa Đông, Trung Quốc tranh chấp biển đảo với Nhật Bản cũng gay gắt không kém , máy bay thám sát và tàu ngư giám thường xuyên áp sát quần đảo Senkaku (Điếu Ngư) có lúc nhiệt độ “ngoại giao” trên đất liền và ngoài mặt biển như “nóng lên” .
Điều gì khiến “Đại Hán” gia tăng phương tiện,tầng suất và cường độ bạo lực trên hai vùng biển đảo tiếp giáp lãnh hải, nhưng không thuộc chủ quyền của mình như vậy ?
Trong mọi động thái “hành binh”, nếu không vì huấn luyện hay kiểm tra kỹ thuật phương tiện thì chắc chắn phải tiềm ẩn che dấu đâu đó là mục đích chiến thuật hay chiến lược quân sự nào đấy .

Hơn thập niên trước , Chính Phủ và quân đội Mỹ như phải “phân thây” nhiều mảnh, theo đuổi, đối phó, với nhiều sự kiện bức thiết “hao tài tốn của” rất lớn ( Iraq,Afghanistan, Binladen,khủng bố quốc tế …v.v.. ) cộng với suy thoái kinh tế EU và chính trong nước Mỹ làm cho gánh nặng nợ nần tài chính như trói tay tòa Bạch Ốc và Ngũ Giác Đài (Bộ QuốcPhòng) – Nếu các quốc gia giàu có đồng minh vùng Vịnh cũng như Hàn Quốc, Nhật Bản không chìa vai gánh vác đóng góp một phần “quân phí” thì Mỹ rất khó khăn để duy trì cái “ô răn đe quân sự” tại vùng Vịnh và Liên minh Mỹ Nhật Hàn .
Trong bối cảnh “quốc tế” đó “Đại Hán Trung Quốc” lạc quan cho rằng “gió đã xoay chiều” tình thế đã “việt vị” khả năng của quyền lực quân sự Mỹ trên thế giới . Nhờ bán rẻ sức lao động hàng tỷ người TQ cho Tư Bản nhập nội, tạo ra thặng dư ngoại hối gần 3 ngàn tỷ USD – Đại Hán “rung đùi” Vạch ra một kế hoạch 3 giai đoạn với tham vọng bành trướng “bá chủ thiên hạ” một phần lớn Châu lục quanh mình , trước khi chồm tay ra “toàn phần” thế giới, với ngân sách quốc phòng gia tăng hàng năm “tiềm ẩn” những con số làm “tái mặt” Mỹ và các quốc gia xung quanh Đại Hán , cứ thế mà vô tư “Đại Hán” diễn võ dương oai, thậm chí còn “cảnh cáo” Mỹ không nên “xía vào” Châu Lục, khu vực “như trời đã định” cho Đại Hán bằng các bản đồ “dự kiến” rất thực dân,quân phiệt :
Tham vọng dự kiến từng giai đoạn của Trung Quốc
Tuy nhiên, châm ngôn “gốc” của Đại Hán cũng có câu “ Mưu sự tại Nhân,thành sự tại Thiên” , chỉ trong một thời gian ngắn những dữ liệu không do tại Thiên mà là “tại nhân” dưới đây đã đe dọa trực tiếp “khát vọng” của Đại Hán có mòi thành “ảo vọng”.
Dầu khí: ai nắm trong tay sẽ thắng . 
Vài năm trước , Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF) dự báo đến năm 2016, Trung Quốc có thể sẽ vọt lên trở thành nền kinh tế có GDP lớn nhất thế giới. Nhưng bất ngờ đầu năm 2013 vừa qua , một số nhà tư vấn đầu tư Mỹ đã dự báo Mỹ đang khôi phục kinh tế và sẽ giữ vững vị trí quán quân của mình nhờ vào “hệ thống kỷ thuật khoan tìm dầu mỏ thế hệ mới” đã phát hiện ra những nguồn dầu khí khổng lồ trong nội địa Mỹ và khẩn trương bắt đầu khai thác.
Đột biến ấy dẫn đến điều gọi là “Re-made in America ” (tạm dịch “sản xuất trở lại tại Mỹ”). Những mỏ dầu khí mới này không chỉ có trữ lượng khổng lồ, tỉ như mỏ Bakken với 167 tỉ thùng, tương đương lượng dầu tiêu thụ tại Mỹ trong một thế kỷ (với mức tiêu thụ hiện nay)… mà còn là những “mỏ công ăn việc làm” mới! Như mỏ Eagle Ford sẽ chắc chắn cung cấp 66 triệu thùng dầu và 48.000 chỗ làm mới. Theo ước tính của Viện Nghiên cứu năng lượng đặt tại Washington , trữ lượng các mỏ dầu mới này là 1.000 tỉ thùng, (gấp bốn lần trữ lượng dầu của Saudi Arabia ). (1)
Byron King, chủ bút chuyên san đầu tư Outstanding Investments, mới đây cũng hoan hỉ loan báo: “Hãy sẵn sàng cho một kỷ nguyên thịnh vượng mới đưa nước Mỹ trở lại đỉnh cao!”. Theo Byron King, đã qua rồi thời mà, theo một số người, nước Mỹ bị chôn sống trong gánh nợ, chìm lỉm suốt trong khó khăn và nạn thất nghiệp! Nay “giấc mơ Mỹ không chỉ còn đó mà còn có thể sớm sáng rực hơn bao giờ”. (2)
Vẫn còn hơi sớm để khẳng định (CP Mỹ coi đây là dữ liệu “khép kín” của quốc gia) song cũng có thể xác minh về các nguồn trữ lượng mới này nơi Bộ Năng lượng Mỹ, cụ thể là bản điều trần trước Hạ viện Mỹ ngày 5-2- 2013 vừa qua. Từ đó có thể thấy Trung Quốc thật sự khát khao dầu khí (trong khi Mỹ có thể sẽ dư thừa) hơn Mỹ trong 5 năm tới từ đó hiểu thêm tại sao Trung Quốc lại quá khát vọng làm chủ biển Đông (không hề đơn giản). Con đường trở thành “đệ nhất siêu cường” còn gập ghềnh, lắm chông gai, mà nếu “phiêu lưu” có khi “Đại Hán” sẽ trả giá vì lạc lối .
Không chỉ có vậy :
Mỹ thử thành công vũ khí khủng nhất thế giới 
Phát ngôn bộ quốc phòng và của công ty Lockheed Martin thông báo đã thử nghiệm thành công hệ thống vũ khí laser cỡ nhỏ ( phiên bản ADAM (Area Defense Anti-Munitions) dùng để tiêu diệt 1 tên lửa ở khoảng cách 1,6 km trong vòng 3s…Khi đến khoảng cách khoảng từ 1,5 – 1,6 km tia Laze công suất 10 kW được phát ra quét từ một máy phát ở xa – Hệ thống được thử nghiệm từ đầu tháng 8/2012. Trong quá trình thử nghiệm, ADAM đã chính xác tiêu diệt máy bay UAV ở cự ly 1,5 km và 4 tên lữa ở cự ly gần 2 km .
Khi phát triển hoàn thiện qui mô lên công suất cao và rộng với tia Laze di chuyển quét linh hoạt như “Ra Đa” tìm mục tiêu thì đây là một thứ vũ khí tấn công lẫn phòng thủ “rất khủng” bằng tia laser mà Ngũ Giác Đài lao tâm khổ tứ theo đuổi gần 2 thập niên qua . (3)

1) – Hình ảnh đốm sáng trên quả tên lửa chính là chỗ tia Laze được 1 máy phát công suất lớn cách đó 1,6 km quét vào .
2) – Quá trình phá hủy từng phần của quả tên lửa bởi tia Laze công suất cao
3) – Quá trình nổ tung của quả tên lửa từ khi bị tia Laze công suất cao quét vào chỉ mất có 3s .
Và cũng mới đây, sát sườn Trung Quốc :
Đại Hán rúng động vì Công Xưởng quốc gia Nhật Bản, bàn giao cho Hải Quân nước này tàu ngầm AIP thứ 5.
Ngày 08/03 vừa qua, “Thời báo Hoàn Cầu” Trung Quốc đã đăng tải một thông tin “khiến nhiều người kinh ngạc” về tốc độ chóng mặt của Nhật trong lĩnh vực đóng tàu ngầm cực kỳ hiện đại kiểu AIP tối tân nhất hiện nay .Các tàu ngầm sử dụng công nghệ động lực AIP có tác dụng giảm bộc lộ radar của bức xạ tần số âm của động cơ và độ rung chấn nên cơ bản không cần ngói cách âm toàn thân . Hiện nay, ngoài Mỹ ra chỉ có vài nước như: Nhật, Đức, Pháp, Nga và Thụy Điển mới làm chủ được công nghệ này, các nước Australia và Ấn Độ cũng đang từng bước học hỏi hoặc tham gia các chương trình chế tạo liên hợp. Riêng Trung Quốc thì chưa có khả năng, đang dọ dẫm tiếp cận .

Tàu ngầm AIP thứ 5 (505) Hải Quân Nhật Bản 

Lễ Bàng Giao Tàu ngầm AIP 
Tàu ngầm số hiệu 505 lớp “Soryu” từ nhà máy đóng tàu Kobe , trực thuộc công ty công nghiệp nặng Mitsubishi (Mitsubishi Heavy Industries). Trong buổi lễ, đã tiến hành lễ trao quân kỳ cho chiếc tàu ngầm thứ 5 lớp “Soryu” này, nó cũng là chiếc tàu ngầm kiểu AIP thứ 5 mà Nhật Bản tự đóng (thứ tự từ 501 – 505).
Bộ Quốc phòng Nhật khẳng định: “Hải quân Nhật có kế hoạch sản xuất 10 chiếc” và dự kiến đến năm 2015, Nhật sẽ có đủ 10 tàu ngầm loại này đưa khả năng “tác chiến ngầm” lên một tầm cao mới. Nhật giữ rất kín thông tin về số lượng các nhà máy Nhật Bản tham gia vào hạng mục tàu ngầm này và cũng không ai biết thực lực của mỗi nhà máy đến đâu nên kế hoạch này tưởng như là không tưởng trong tương lai gần,cho đế bất ngờ hôm nay .(4)
Hai mươi ngày sau (26/3). Lực lượng Phòng vệ Bờ biển Nhật Bản tiếp nhận thêm hai máy bay tuần tra chống tàu ngầm “ P-1” thế hệ mới, tiên tiên nhất thế giới hiện nay ( khắc tinh của tàu ngầm,vì kỷ thuật “truy lùng” hiệu quả từ trên không của nó). Theo dự kiến, chúng sẽ được triển khai ở Căn cứ Không quân Atsugi, Quận Kanagawa , hoạt động vào cuối tháng này.
Phi cơ chống tàu ngầm “ P-1”
Chạy đua vũ trang như sức hút trong một vòng xoáy, mà các đối tượng liên quan khó cưỡng nằm ngoài quỷ đạo. Hơn nữa việc đóng mới một tàu ngầm “tối tân” không thể một sớm một chiều (thời gian “chạy thử ” đánh giá kỷ thuật và tác chiến vũ khí, thử nghiệm ở nhiều điều kiện khác nhau ngoài đại dương đã từ 1 đến 2 năm) Ngân sách rộng rãi ,Trung Quốc không muốn là khách hàng chậm chân sau cùng, khi mình chưa có khã năng sản xuất .
Trung Quốc xác nhận : Mua vũ khí cao cấp của Nga . 
Cổng thông tin chính phủ Trung Quốc (china.org.cn) ngày 26/3 xác nhận Trung Quốc đã đồng ý mua 24 máy bay Su-35 và bốn tàu ngầm lớp Lada của Nga. Các hợp đồng mua bán này nằm trong khuôn khổ những hợp đồng mua bán vũ khí mà Trung Quốc và Nga đã ký kết không lâu trước chuyến thăm chính thức của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến Nga hôm 24/3.
Vụ mua bán này đã khiến truyền thông và các nước trong khu vực quan tâm. Phía Trung Quốc cho rằng phản ứng trên là không cần thiết bởi vụ mua bán này không nhằm trực tiếp vào bất cứ nước thứ ba nào. ?? .
Tuy nhiên : Dẫn tin từ Cơ quan hợp tác quân sự-kỹ thuật Liên bang Nga, hãng thông tấn ITAR-TASS chiều 25/3 đã bác bõ tin của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) rằng Bắc Kinh vừa ký thỏa thuận mua số lượng lớn vũ khí của Mátxcơva gồm 24 máy bay tiêm kích chiến đấu Su-35 cùng 4 tàu ngầm (AIP). ITAR-TASS khẳng định trong khuôn khổ chuyến thăm Nga của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, hai bên đã không ký bất kỳ hiệp định nào liên quan đến việc Mátxcơva bán cho Bắc Kinh vũ khí và kỹ thuật quân sự hiện đại, kể cả máy bay tiêm kích Su-35 và tàu ngầm loại Lada. Thậm chí, hai bên đã không hề đề cập đến các vấn đề mua bán vũ khí hoặc hợp tác sản xuất vũ khí giữa Nga và Trung Quốc trong chuyến thăm Mátxcơva của ông Tập Cận Bình từ hôm 22-24/3 vừa qua. (5)
Không biết đó có phải là trò ảo thuật “sở đoản, lẫn trường” tung hứng cho một mục đích “ru ngũ hay đánh thức” địch thủ nào đó của người mua kẻ bán hay không ?
Khái quát các dữ kiện nói trên, cho thấy Đại Hán “nóng lòng” không muốn sớm phải đối đầu với Mỹ và đồng minh đang trên đà phục hồi “sức khỏe” nên tăng tốc thay đổi “chiến lược” trên biển Đông và Hoa Đông từ sách lược “Tầm ăn dâu” lấy áp lực kinh tế tài chính kết hợp ưu thế quân sự trước đây , thì nay chuyển sang “chiến thuật” ưu tiên quân sự để “Tiên hạ thủ vi cường” tránh cái “Hậu thủ vi tai ương” – ( Ra tay trước đặt chuyện đã rồi, dành được lợi thế, trở thành kẻ mạnh, ra tay sau sẽ nhận thua thiệt vì bị đối đầu (Tôn Tử binh pháp) . Như vừa qua, tăng cường độ, tuần tra tàu chiến , hung hăng, táo tợn và ngang ngược như “hải tặc” hành hung, bắn phá tàu thuyền ngư dân chúng ta và đôi khi …có thể phiêu lưu, thò cái lưỡi bò liếm luôn đảo Trường Sa của chúng ta ?
Điều này là không loại trừ khi một sự kiện “rất mới” làm “chấn động” khu vực Asean và các chuyên gia “chiến lược” quốc tế .
Trung Quốc “tăng tốc xâm lược Biển Đông ” . 
Sự kiện ngày 26/3/2013 
Ngày 26/3/2013. Lực lượng Hải quân Trung Quốc đã lần đầu tiên thực hiện một cuộc tập trận đổ bộ ở bãi Bãi cạn James nằm trên thềm lục địa của đảo Borneo cách lãnh thổ Bintulu của Malaysia chỉ 80 km về phía tây bắc, nhưng cách cực nam đất liền Trung Quốc đến 1.800 km về phía nam . (rất gần quần đảo Trường Sa của Việt Nam )
Trang báo mạng chính thức People’s Daily ngày 27/3/2013 đưa tin, đội tàu chiến tham gia cuộc tập trận bao gồm tàu khu trục lớn Lanzhou, hai tàu khu trục nhỏ Yulin và Hengshui cùng với tàu đổ bộ Jinggangshan. Đây là những tàu thuộc dạng hiện đại nhất và có khả năng nhất của Hải quân Trung Quốc. Ngoài các tàu chiến còn có tàu thủy đệm khí, trực thăng, chiến đấu cơ và cả máy bay ném bom tham gia vào cuộc tập trận đổ bộ diễn ra hôm 26/3 ở bãi cạn James. Vị trí : Nam đông nam là 2.385 m, chiều rộng là 1.380 m với tổng diện tích khoảng 2,12 km².ở phía nam biển Đông. Là nơi dự đoán rất giàu tài nguyên, ước tính có tổng trữ lượng dầu và khí từ 12 đến 13 tỉ tấn. (Wikipedia) .
Những bức ảnh ghi lại cuộc tập trận cho thấy, tàu thủy đệm khí xuất phát từ tàu đổ bộ Jinggangshan cùng với những binh lính được trang bị áo phao vũ khí đổ bộ lên bờ biển một cách qui mô như tình huống thật .
Bãi cạn san hô (màu đỏ) cách Malaysia 80 km – cách TQ 1800 km
Tàu chiến Lanzhou và tàu đổ bộ TQ
Chính vì thời gian khó khăn tài chính bó tay quốc gia và “kình ngư Mỹ” không còn nhiều – Trong khi vị trí và trữ lượng, dầu, khí “khổng lồ” tìm ẩn ở bãi Bãi cạn James ( và Biển Đông) rất hấp dẫn đã làm “Đại Hán” mờ mắt liều lĩnh tin vào ưu thế quân sự tài chính nhất thời “cả vú lấp miệng Asean” trong lúc này nên ra “chân” phiêu lưu như kẻ “cướp cạn” đặt “cục gạch” chủ quyền ở một nơi cách mình tới 1800 km so với cách đất liền Malaysia chỉ có 80 km , bởi nếu làm chủ, cộng “sức khoẻ tài chính” Đại Hán có thể khai thác chủ động được một nguồn “máu” quan trọng cho mình, trong tầm tay có thể “bảo vệ” được trên Biển Đông bằng thực lực hải quân, còn an toàn và “dễ thở” hơn rất nhiều so với tốn tiền mua từ vạn dặm lại phải di chuyển qua cái “cổng hẹp” eo biển Malacca hiện do hải quân Mỹ và Singapore lập “trạm kiểm soát” trước khi về đến nhà !
Cục diện mới này như tấm gương phản chiếu cho CSVN thấy, bất chấp tất cả mọi “định luật” hổ tương, tưởng như là bất biến khách quan thông thường trong cộng đồng văn minh quốc tế , “đồng chí CSVN” chẳng là cái “giẻ rách” gì dưới mắt “Đại Hán” một khi biển đảo chủ quyền là công cụ bàn đạp tối thượng cần thiết cho tham vọng của kẻ “bành trướng” .
Không như Philipines, dù quốc gia “nhỏ yếu” vẫn can đảm tự tin cương quyết kiên định tới cùng “lôi” Trung Quốc ra trước Tòa Án Trọng Tài và công luận quốc thế về tranh chấp lãnh hải trên biển Đông .
Có thể Philipines không đạt được những yêu cầu mong đợi, nhưng chính việc đuối lý “từ chối không dám tham dự phiên tòa” sẽ đánh bại, làm “bẩn thĩu ” tư cách và uy tín của Đại Hán một cường quốc thành viên thường trực thứ 5 LHQ và lộ ra cái bản chất “bành trướng”, không thể là tấm gương nhân cách đạo đức của một quốc gia “lớn” văn minh thời đại dưới mắt cộng đồng Quốc Tế – và tất nhiên chân lý và lẽ phải thuộc về Philipines, đó là chiến thuật thông minh xuất sắc hợp lý, dựa vào công lý và công luận quốc tế đồng thuận hậu thuẫn . Mà vì nhiều lẽ, Đại Hán sẽ “ngần ngại” hơn khi muốn tiếp tục “bắt nạt” .
Trong khi chế độ CSVN (một nhóm nhỏ thôi trong 87 triệu dân) mà quyền lực kèm quyền lợi vật chất như một chất “ma túy” ăn sâu, thắm vào máu thịt họ, không dứt ra được để phải tự nguyện cuối đầu “hèn nhát” không dám xử dụng “sách lược” nhân cách dũng cảm ấy cho đất nước dân tộc mình ??. Họ – (nhóm người CS ấy) – chỉ muốn quốc gia Rồng Tiên Âu Lạc này giá trị như là một món đồ “phế thải” nằm trong góc “kho” của Đại Hán, chứ không như là món hàng “chính qui” Philipines tuy không “đắt” nhưng Đại Hán đôi khi muốn mua, không chắc người bán (Philipines) chịu “gật đầu” .
Không biết “nhà nước,đảng ta” có nên tổ chức một hai cái “Đại Hội Hữu Nghị hoành tráng” : Toàn dân,quân ta cầm cờ 6 sao tỏ lòng “ Nhớ ơn Trung Quốc kịch liệt,cụ thể tích cực” kéo dài “5 năm” như ngài Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã sâu sát chỉ đạo để mong Đại Hán vì tình “hữu nghị 4 tốt 16 vàng” mà chừa chút đĩnh “ao nhà” cho dân ta còn có chỗ “bắt con còng , vớt con tép” làm mắm, dằm cơm !? .
Hoàng Thanh Trúc
Powered By Blogger