Tuesday, November 1, 2016

Hãy để sự thật chiến thắng

Yên Tánh (Danlambao) - Có những điều cần phải được nhắc đi nhắc lại nhiều lần bởi trí óc con người dễ quên. Và cho dù con người có muốn nhớ, cuộc sống luôn mang đến những lo toan, bận bịu làm xao lãng điều mong muốn đó, việc nhắc nhở vì thế là một điều cần thiết.

Lịch sử cuả một dân tộc, một đất nước là chứng tích cuả một cuộc đời đã được sống bởi cha ông thuở trước, hôm nay bởi thế hệ đương thời và mai sau bởi lớp hậu duệ. Cái sinh mệnh đó tuy to lớn hơn cuộc sống cuả mỗi cá nhân cuả dân tộc rất nhiều nhưng cũng có những nét tương tự như thăng trầm, thịnh suy, vẻ vang, ô nhục, may mắn, bất hạnh...

Chúng ta không thể thay đổi được lịch sử cuả quá khứ vì không ai có khả năng trơ về với quá khứ để sống, nhưng chúng ta có thể học hỏi nhiều từ lịch sử cuả quá khứ để rút ra những bài học quí giá giúp chúng ta phần nào đó trong việc cố gắng sống tốt ngày hôm nay, để rồi trao lại những thế hế mai sau di sản cuả những điều tốt đẹp nhất mà chúng ta có thể làm cho đất nước và dân tộc.

Để làm tròn được sứ mạng đề cập ở trên, thiết tưởng lịch sử cần phải được bảo vệ tính chất khách quan và chân thật cuả nó. Con người chỉ có thể học được từ sự thật chứ chằng bao giờ từ sự giả trá. Những điều mù mờ, khuất tất cần được làm sáng tỏ, những điều hoang tưởng, biạ đặt, thêu dệt cần được loại bỏ và những điều bị che giấu cần phải được phục hồi bởi ánh sáng cuả sự thật.

Lịch sử dân tộc Việt Nam là lịch sử cuả bốn ngàn năm dựng và giữ nước mà trong đó thời gian chiến đấu để giữ gìn và giành lại bờ cõi từ tay ngoại bang dài hơn thời gian xây dựng và phát triển đất nước, dân tộc. Đó không phải là lịch sử của một nền văn minh sáng chói với những triết lý sâu xa, nền học thuật uyên bác, chiến thắng lẫy lừng này đến chiến thắng lẫy lừng khác trong việc bình để thu thiên hạ về một mối mà dấu tích là những tàng thư đồ sộ, những viện bảo tàng văn hoá, nghệ thuật, lịch sử to lớn, những cung điện, thành quách nguy nga, tráng lệ, những kinh thành tràn đầy ánh sáng hay những khải hoàn môn uy nghi, lẫm liệt. 

Thế nhưng lịch sử cuả dân tộc Việt Nam lại là lịch sử hào hùng cuả một dân tộc không bao giờ khuất phục kẻ thù xâm lược dù chúng có mạnh đến thế nào hay quỉ quyệt đến đâu. Là người Việt Nam, ai lại không thấy hãnh diện về sự đấu tranh bền bỉ cuả cha ông từ thế hệ này sang thế hệ khác để giữ vững và truyền lại con cháu ngày hôm nay một đất nước xinh đẹp với bao tiềm năng chất chưá.

Những Hùng Vương, Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Bình Trọng, Lê Lợi, Quang Trung và vô số những anh hùng có tên và không tên khác đã làm vẻ vang cổ sử Việt thì tên tuổi cua những anh hùng thờ đại mới như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái, Hoàng Hoa Thám, Cô Giang, Cô Bắc,... cũng làm đẹp thêm những trang sử theo sau.

Đề cao công trạng cuả những anh hùng, bậc hiền tài cuả đất nước trong sử nước nhà là một việc tất phải làm, việc vinh danh những vị ấy hàng năm cũng không kém phần quan trọng vì nó giúp cho giới hậu sinh chẳng những không quên được những đóng góp cuả tổ tiên mà còn học được từ họ tinh thần tranh đấu, lòng yêu nước và sự tận tụy với đồng bào. Việc tưởng niệm hàng năm là một việc nhắc nhở để những điều phải nhớ đừng bị lãng quên.

Ngày 2 tháng 11 hàng năm là ngày đánh dấu sự ra đi cuả một nhân vật lịch sử cận đại, Tổng Thống Ngô Đình Diệm, người thương mến thi coi ông như một bậc hiền tài có công xây dựng và bảo vệ nền độc lập đất nước cũng như đem an bình và no ấm cho người dân. Ngược lại, kẻ ghét bỏ ông thì cho ông là tay sai ngoại bang, bán nước hại dân. Thế thì vin vào đâu để biết ông thuộc hạng người nào? Điều có thể làm được không mấy khó khăn là thứ nhất, đánh giá một người dưạ trên những việc làm mà người đó thực hiện cùng với những hệ quả cuả việc thực hiện những việc làm đó, thứ hai là đánh giá những kẻ phản diện: những kẻ đối nghịch, phản bội, chống đối ông. Lớp người này có thể kể là Hồ Chí Minh và những kẻ thay thế y sau này, Hoa Kỳ, đám tướng lãnh phản loạn, bọn Việt Cộng đội lốt nhà sư cùng đám quần chúng nông nổi, con mồi bị lợi dụng bởi Cộng Sản. Bởi vì để đánh giá một người, ta có thể tìm hiểu bạn cuả người ấy là hạng người như thế nào, một cách tương đồng, nếu một người là tốt ắt kẻ thù cuả người ấy phải là kẻ xấu hay ngược lại.

Kẻ đối nghịch trực tiếp và đáng kể nhất là Hồ Chí Minh, kẻ đã cố gắng chiêu dụ ông về phiá mình, sau khi cướp được chính quyền cuả Thủ Tướng Trần Trọng Kim, nhưng thất bại vì TT Diệm lúc bấy giờ đã không tham chức trọng quyền cao và sáng suốt nhìn rõ chân tướng cuả ác nhân, kẻ thù tiềm tàng cuả cả dân tộc. Hồ Chí Minh tham gia Quốc Tế Cộng Sản là để “dẫn năm châu đến đại đồng” chứ không phải mưu tìm thật sự nền độc lập, tự do, hạnh phúc cho toàn dân. Y đã đành lừa dân Việt để luà họ vào cái bẫy ma trong đó nhân dân tha hồ bị tiêu diệt, đấu tố, hãm hại, moi quyền con người mà Tạo Hoá đã ban cho đều bị tước đoạt sạch để con người trở thành một con vật vô lương tri, vô đạo đức, chỉ biết gục đầu làm nô lệ cho kẻ cầm quyền. 

Chính bản thân Hồ Chí Minh là một ví dụ điển hình cho cái con vật đặc biệt đó: không giữ lại một chút tình yêu đất nước, đồng bào, áp dụng những chình sách vô nhân đạo từ Liên Xô, Trung Cộng như kiểm soát quyền tự do cư trú, đi lại, làm việc, học hành cùng các quyền cơ bản con người khác cuả công dân bằng hộ khẩu, dùng chế độ tem phiếu để giới hạn tối đa mức tiêu thụ các sản phẩm xã hội đi đến điều kiện hoá toàn bộ sinh hoạt cuả người dân, chình sách lý lịch để dùng những kẻ ngu ngốc, chỉ biết vâng lệnh cấp trên, gạt ra ngoài lề xã hội những người có chính kiến độc lập nhằm loại trừ từ gốc những thành phần đối kháng trong xã hội Cộng Sản, chính sách vô thần nhằm tiêu diệt lương tâm, đạo đức con người, làm cho họ không còn biết ghê sợ, ăn năn khi phạm tội ác tày trời, v.v…

Nếu Hồ Chí Minh thật sự yêu nước, thương dân thì y phải, dù bất cứ ở cương vị và tình huống nào, cũng phải ra sức bảo vệ đất nước khỏi sự tàn phá cuả chiến tranh, tính mạng người dân khỏi chết chóc do bom đạn. Có nghiã lý gì khi dùng người Việt giết người Việt? Có phải đó là một cách tự hủy diệt dân tộc Việt không? Nếu y hoàn toàn tự tin với chế độ chính trị mà mình đã chọn là ưu việt thì tự kết quả cuả nó sẽ là bằng chứng hùng hồn đủ sức thu phục nhân tâm một nưả miền nam cua đất nước. Đâu có cần phải dùng chiến cụ cuả Liên Xô, Trung Cộng tấn công miền Nam đề bắt miền Nam quy hàng! Cái chiêu bài giải phóng miền Nam chỉ để phục vụ âm mưu bành trướng cuả Quốc Tế Cộng Sản mà thôi. Hồ Chí Minh đã quá ngu dốt trong nhận thức hay quyền cao chức trọng được ban bố bởi ngoại bang đã làm loà mắt y? Hay cả hai?

Hồ Chí Minh đóng kịch thật tài trong vai trò cua vị “cha già dân tộc”, trọn đời độc thân, sống giản dị, thanh bạch để dành thời gian phục vụ dân tộc, đất nước. Nhưng khi những bức màn nhung khép lại, y chỉ còn là kẻ gian manh, giảo quyệt, thủ đoạn, kẻ chịu trách nhiệm những vụ bắt bớ, thủ tiêu những nhân vật yêu nước, con qủy dâm dục đã hại biết bao đời người con gái mà tuổi tác chỉ đáng con cháu y, sẵn sàng giết người chung chăn gối sau khi thoả mãn thú tính, không nhận trách nhiệm cuả người cha đối với những đưá con mà mình tạo ra.

Chủ đã thế thì chẳng trách gì bọn một đồng một cốt theo đuôi, đám hầu cận và cái đảng Cộng Sản Việt Nam thối tha do y sinh thành và dưỡng dục. Cũng một phường gian dối, lưà lọc khi đưa ra bất cứ chính sách văn hoá, xã hội, kinh tế, chính trị nào. 

Văn hoá vong thân, phi nhân bản và bế tắc dưạ vào học thuyết Marxisme-Leniniste đã làm văn hoá Việt Nam xa rời nguồn cội và không tương thông được với các nền văn hoá tiến bộ trên thế giới. Chủ trương bịp bợm dùng chuyên chính vô sản (bạo lực) để chống lại các thế lực thù địch cho phép nhà cầm quyền ở mọi cấp được tiêu diệt thẳng tay những thành phần chống đối chế độ, con người đối với nhau như kẻ thù, không hề có một sự cảm thông nào. Văn hoá thoát ly nguồn cội tạo một xã hội bát nháo, vô truyền thống, không tôn ti trật tự. Con người dẫm đạp lên nhau mà sống. Vì vong bản nên con người trở nên lai căng với sự thâu nạp một cách hổ lốn các kiểu ứng xử, lối sống phóng túng, thác loạn qua phim ảnh, sách báo. Không còn một chuẩn mực nào để bảo toàn và phát triển văn hoá, xã hội Việt Nam nưã. Người dân bây giờ có thể bị bóc lột ở mọi nơi, mọi lúc như ở bệnh viện trong cảnh thập tử, nhất sinh, ở ngoài đường khi đang lái xe, trong trường học khi muốn có một mảnh bằng, ở ngay mảnh đất tổ tiên nếu có quy hoạch cuả nhà nước, ở đồn công an với sinh mạng cuả mình nếu bị quy là phạm lỗi.

Qua bao cuộc cải cách kinh tế dọ dẫm như người mù sờ voi, Đảng Cộng Sản đã dẫn dắt dân tộc này hết lọt hố này, mai lại lọt hố khác, để đến bây giờ lúng túng trong cái hố gọi là kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghiã, một dạng quái thai cuả kinh tế. Với cách làm kinh tế này, người chỉ cần có chức quyền cao thì không phải làm gì mà bao nhiêu tiền cuả đầu tư cuả nhân dân lọt vào tay họ, còn công nhân và nông dân (giai cấp mà họ có lúc phỉnh nịnh gọi là rường cột cuả chế độ) thì người thì không có đủ tiền sống qua ngày, ke thì không còn mảnh đất để canh tác. Những chính sách kinh tế cuả nhà đương quyền không cải thiện đời sống người dân mà còn đem lại những hiểm hoạ cận kề vì môi sinh bị tàn phá và tài nguyên đất nước bị cạn kiệt. Những vụ tham nhũng Vinashin, Vinalines, Bauxite Tây Nguyên, Formosa là những thảm hoạ to lớn cho người dân mà nhà cầm quyền Cộng Sản cố làm ngơ như không có gì xảy ra, lại còn ra tay trấn áp những người đi đòi hỏi công bằng, lẽ phải, sự thật.

Về mặt chính trị, nếu có ai nói Việt Nam đã mất vào tay Tàu rồi thì điều đó chẳng sai. 

Nếu không mất vào tay giặc thì cớ gì sau khi khối Đông Âu sụp đổ, bọn lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam lại muối mặt khấu đầu giặc ở Thành Đô. Sau bao năm dài rỉ rả trên các phương tiện thông tin đại chúng “bọn bành trướng Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp cuả dân tộc Việt Nam” thì nay ghê thay cho cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo cuả Đảng, Trung Quốc là người bạn, người đồng chí bốn tốt, tình hữu nghị (hay tình mẫu quốc-thuộc quốc?) được xây trên 16 chữ vàng (!) Cộng Sàn có cái tài đổi trắng thay đen, trở mặt như trở bàn tay trong phút chốc khiến cho bọn lường gạt, bất lương chuyên nghiệp cũng phải thẹn thùng!

Nếu không mất nước sao Việt Nam tự nguyện trở thành một tỉnh tư trị cuả Tàu vào năm 2020 mà ngôi sao thứ năm gắn thêm vào lá cờ Tàu mỗi khi có phái đoàn nước mẹ sang an dân ở phương nam là một minh chứng cho cái tinh thần tự nguyện này?

Nếu không mất nước sao Tàu được phép đi lại tự do trên đất nước Việt Nam không cần giấy phép mà người trong nước và Việt kiều không có quyền đó? Sao Tàu có thể lập các nhà máy, cơ xưởng chỉ sử dụng nhân công Tàu trên khắp miền đất nước từ Nam chí Bắc và người Việt bị cấm vào những nơi đó?

Nếu không mất nước sao Tàu ngang nhiên xây dựng những khu phố riêng cuả chúng từ Nam chí Bắc mà người Việt nếu héo lánh vào có thể bị ăn đòn?

Nếu không mất nước sao người Việt phải học tiếng Tàu mà Tàu không phải học tiếng Việt trong trao đổi hàng ngày? Sao người Tàu có thể dùng tiền cuả họ mà không phải tiền Việt trên đất nước Việt Nam?

Nếu không mất nước sao người lính Gạc Ma phải tự động buông súng để nhận thảm sát từ Tàu?

Nếu không mất nước sao các vụ hủy hoại môi trường do Tàu gây ra ở đồng bằng sông Cửu Long, cao nguyên trung phần, bờ biển miền Trung, các dòng sông khắp nước được nhà cầm quyền Việt Nam giúp tay che giấu và đàn áp kẻ đòi công lý và sự thật?

Nếu không mất nước sao các thuyền cá cuả ngư dân Việt Nam bị tàu cuả Tàu đâm chìm nhằm cướp ngư trường truyền thống cuả ngư dân nói riêng và nguồn lợi Biển Đông nói chung mà nhà cầm quyền Việt Nam không có biện pháp ngăn chận?

Nếu không mất nước sao Cộng Sản Việt Nam phải sang Tàu khấu đầu chờ lệnh mỗi khi bầu bán nhân sự Đảng hay chính quyền, hoặc mỗi khi giao tiếp với các nước trên thế giới?

Tàu không cần chường mặt ra để cai trị dân Việt vì đã co đám thái thú điạ phương cung cúc tận tụy với công việc này.

Với những gì mà Hồ Chí Minh, nhung kẻ kế thừa và Đảng Cộng Sản đã làm, rõ ràng là không có gì biện bạch được cho những tội ác tày trời mà chúng đã gây ra cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

Ta hãy đánh giá tiếp đối thủ thứ hai cuả Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Hoa Kỳ.

Ngay từ đầu, TT Diệm đã nhận thấy chỉ có Hoa Kỳ mới có thể là đồng minh cuả Việt Nam trong giai đoạn sau hiệp định Geneve vì Hoa Kỳ là một cường quốc với đủ sức mạnh cần thiết để chống lại một khối Cộng Sản Quốc Tế mạnh mẽ. Điểm chung cuả Việt Nam và Hoa Kỳ tại thời điểm đó là cả hai cùng có một kẻ thù, Cộng Sản. Nhưng TT Diệm luôn luôn duy trì mối quan hệ đó ở mức độ đồng minh, nghiã là có sự tương kính đôi bên, không ai có thể dẫn dắt ai trong chính sách riêng cuả mỗi nước. Nhưng Hoa Kỳ đã tỏ ra ngạo mạn vì họ ỷ vào tiền cuả bỏ ra. Do biết không thể não lay chuyển ý chí sắt đá tự túc, tự cường, không ỷ vào ngoại bang mà nhượng bộ chủ quyền, quyền tự quyết cuả quốc gia dân tộc, nên Hoa Kỳ đã không sáng suốt trong việc âm mưu đảo chánh và sát hại TT Diệm và bào đệ là ông Ngô Đình Nhu. Kết quả là chính sách chống cộng cuả Hoa Ky đi vào bế tắc. Bên cạnh việc phô bày bộ mặt phản bội, gian trá ra cho thế giới thấy mà khinh khi, bất tín nhiệm, Hoa Kỳ còn tổn hao nhiều về nhân mạng và tiền cuả trong công việc chống cộng sau này mà không đem lại kết quả mỹ mãn. Giải pháp bắt tay với Trung Cộng chỉ là giải pháp đoản kỳ, tốt để làm suy yếu khối Cộng Sản, nhưng không phải là giải pháp duy nhất và trường kỳ. Hiểm hoạ Trung Cộng do sự trỗi dậy không hoà bình cuả nó đang và sẽ đem lại nhiều bất ổn và tai ương cho Hoa Kỳ và thế giới trong tương lai.

Nào, hãy bàn đến đám tướng lãnh phản loạn, bọn Việt Cộng đội lốt nhà sư cùng đám quần chúng nông nổi, dễ bị lợi dụng bởi Cộng Sản.

Rõ ràng đám tướng lãnh phản loạn đã lợi dụng lòng tin cuả TT Diệm để làm chuyện phản trắc, thông đồng với ngoại bang mà lật đổ vị tổng thống hợp pháp cuả nền Đệ Nhất Cộng Hoà miền Nam Việt Nam, nhằm mưu lợi ích cá nhân mà không nghĩ gì đến quyền lợi quốc gia, dân tộc. Dưới con mắt Hoa Kỳ, kẻ đã thuê họ làm chuyện giết người, họ chỉ là đám côn đồ đáng khinh bỉ, đã nhúng tay vào một chuyện nhơ bẩn. Đám tướng lãnh này, dẩu sau này có được quyền bính trong tay, không có khả năng lèo lái con thuyền đất nước vì kém hẳn lòng yêu nước, thương dân, sự sáng suốt trong việc nhận diện bạn và thù, nhận định cục diện Việt Nam trong mối tương quan với tình hình thế giới. Hậu quả là họ đã đánh mất tất cả: danh dự, quê hương cuả riêng họ, đất nước cuả cả dân tộc. Có lẽ họ không ít hơn một lần đau khổ vì lương tâm dằn vặt.

Nếu người thế tục phạm tội chịu sự hành hạ cuả lương tâm một, thì người xuất gia phạm cùng lỗi ấy ắt phải chịu sự hành hạ cuả lương tâm mười. Là kẻ tu hành sao lại tham lam quyền lực, bổng lộc thế gian để làm điều gian ác, vu vạ cho người? Đã tu hành phải là kẻ tu hành, nếu không chỉ là phường đội lốt thầy tu để che mắt thiên hạ, làm điều giảo trá. Hạng người này không được ai tin nữa, ngay kẻ đã lợi dụng họ. Bằng chứng là sau khi Cộng Sản chiếm miền Nam, hạng người này không được tin dùng, trái lại còn bị theo dõi và quản thúc.

Đối với đám quần chúng nông nổi, việc mất miền Nam vào tay Cộng Sản cũng là một hậu quả nặng nề mà họ phải chịu, những gì họ được hưởng dưới thời Đệ Nhất Cộng Hoà cho đến hôm nay vẫn chưa tìm thấy được. Bài học rút ra cho họ là đừng bao giờ tin vào hưá hẹn suông, luôn cảnh giác với những xách động cuả kẻ xấu, cần nâng cao nhận thức về lịch sử, xã hội, chính trị và vai trò công dân, ý thức được hành vi chính trị phải được thực hiện bởi chính mình với trách nhiệm, hoặc được ủy thác qua những vị dân cử có năng lực và làm tròn trách nhiệm được giao, quyền chính trị không là đặc quyền cuả bất cứ ai hay một tầng lớp nào mà là cuả mọi công dân cuả nước nhà. 

Những điều mà TT Ngô Đình Diệm đã làm cho đất nước và dân tộc hơn nưả thế kỷ qua, dầu có bị kẻ thù cuả ông xuyên tạc, bôi nhọ, đặt điều, đã được biết bao người dân Việt đánh giá cao và biết ơn. Ông đã khép lại trang sử cuả thời thực dân, phong kiến, mở ra trang sử Việt Nam Cộng Hoà rạng ngời tinh thần bất khuất, tự lực, tự cường với ý chí xây dựng đất nước phát triển theo trào lưu tiến bộ cuả nhân loại. Chỉ trong vòng chín năm ngắn ngủi, TT Diệm đã định hình được một nền Cộng Hoà do dân và vì dân, mọi thành viên trong xã hội đều được tôn trọng và cò điều kiện thi thố khả năng cuả mình trong công cuộc xây dựng đất nước. Nền Cộng Hoà này đã đem thanh bình, cơm no áo ấm, tương lai cho một nửa đất nước, hiện vẫn còn là niềm mơ ước cho bao người.

Vinh danh Tổng Thống Ngô Đình Diệm để cảm ơn ông về những việc làm tốt đẹp cuả ông dành cho đất nước, dân tộc và cũng để sự thật chiến thắng sự giả dối, để những trang sử vẻ vang cuả quá khứ là nguồn động viên cho tinh thần giới trẻ thế hệ hôm nay tiếp nối cha ông trong việc xây dựng và bảo vệ đất nước Việt Nam thân yêu cuả tất cả chúng ta.
Hãy để sự thật chiến thắng!

1.11.2016

Không gì thiêng liêng hơn tổ quốc

Trần Trung Đạo (Danlambao) - Suốt sáu tháng qua, nhất là từ cuối tháng Bảy đến đầu tháng Mười, phong trào chống Formosa bùng nổ lớn bằng các cuộc biểu tình với sự tham gia của nhiều ngàn đồng bào các tỉnh bị ảnh hưởng. 

So với các cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lăng biển đảo trước đây, các cuộc biểu tình tại Quảng Bình, Vinh, Nghệ An, Hà Tĩnh là những cuộc biểu tình đông đảo nhất trong suốt 41 năm qua. Sở dĩ phong trào phát triển nhanh và đông đảo như vậy là nhờ được sự ủng hộ tinh thần của các vị lãnh đạo Công Giáo thuộc các giáo phận tại miền Trung. Đồng thời, các mục tiêu tranh đấu cũng cụ thể và rõ ràng hơn.

Tại sao phải chống Formosa? Như Đức Cha Nguyễn Thái Hợp nhận định: “Nếu nhà nước là đại diện của dân, theo đúng nguyên tắc nhiều nơi làm thì trước khi đòi Formosa bồi thường bao nhiêu thì phải đi nghiên cứu lại và xem dân thiệt hại bao nhiêu. Trong khi đó nhà nước lại đi đêm với Formosa và nhận như vậy thì điều đó trong thế giới hôm nay người ta không thể công nhận việc đó được.” 

Số tiền gọi là bồi thường của Formosa với thỏa thuận của nhà cầm quyền CSVN dù lên tới bao nhiêu tỉ đô la cũng chỉ là một loại tiền bố thí. Nhân dân Việt Nam không cần ai bố thí. Nước Việt là của người Việt. Việt Nam cần một môi trường sạch không chỉ cho hôm nay mà cả nhiều trăm năm, nhiều thế hệ về sau. Do đó, yêu cầu chung của người dân là Formosa phải đóng cửa. 

Tinh thần của đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước chưa bao giờ lên cao hơn. Chế độ CS vẫn còn mạnh và còn đang cai trị nhưng chưa bao giờ ở trong tình thế bị bao vây, nao núng hơn. 

Người viết và có thể nói hầu hết các nhà phân tích tình hình đất nước, đã tự đặt cho mình câu hỏi, liệu CSVN sẽ phải làm gì để thoát vòng vây? Trong hai bài viết liên quan đến sự kiện Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị bắt, người viết cho rằng CSVN sẽ cố gắng cô lập các cuộc biểu tình để không phát triển thành một làn sóng chống đối có tầm vóc quốc gia, chặt các chiếc cầu nối kết giữa phong trào chống Formosa sang các phong trào đòi tự do dân chủ và cuối cùng thỏa hiệp với từng thành phần có liên hệ. 

Cho đến nay, dù đông đảo, các cuộc biểu tình vẫn còn giới hạn trong khuôn khổ tôn giáo. CS có đàn áp nhưng không dám nặng tay như trường hợp các chế độ độc tài Bắc Phi hay quân phiệt Miến Điện đã làm tại nước họ trước đây và kết quả đã dẫn đến sự sụp đổ nhanh chóng. 

Để ngăn chận phong trào vượt qua khỏi giới hạn tôn giáo và phát triển thành một phong trào của quần chúng, CSVN phải bắt những thành phần có khả năng tạo sự nối kết giữa Công Giáo với các thành phần đấu tranh thuộc nhiều tầng lớp xã hội và thuộc nhiều tôn giáo ngoài ảnh hưởng của giáo hội Công Giáo. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, ngoài uy tín, phương pháp đấu tranh ôn hòa còn là một tín đồ Công Giáo thuần thành, có khả năng làm chiếc cầu nối kết giữa các phong trào trong và ngoài Công Giáo. Ngoài ra, trong số các lãnh đạo phong trào xã hội tại Việt Nam hiện nay, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là khuôn mặt nổi bật nhất. Giới cầm quyền CS nghĩ rằng chưa cần phải bắt nhiều, chỉ một Như Quỳnh đủ để đe dọa các phong trào xã hội. 

Ngoài việc giới hạn sự lan rộng của phong trào và bắt bớ, CSVN tiến hành thỏa hiệp. 

Thỏa hiệp là một sách lược chính trị được áp dụng rộng rãi từ Đông sang Tây, tuy nhiên có thể nói, nguyên tắc thỏa hiệp với bên mạnh và tiêu diệt bên yếu trước là một trong những chủ trương có tính kinh điển của CS, không chỉ riêng CS Việt Nam mà cả phong trào CS quốc tế trước đây. Gọi là kinh điển bởi vì Lenin đã nhiều lần nhấn mạnh đến chiến lược này trong các tác phẩm của ông ta. Trong tuyển tập Lenin, chính y thừa nhận lịch sử của Bolshevism cả trước và sau “Cách mạng tháng Mười” là lịch sử của những thỏa hiệp, không những với các đảng phái không CS mà còn cả với các thành phần tư sản. 

Hôm 26 tháng 10, CSVN tìm cách lấy lòng Tòa Thánh qua chuyến viếng thăm của phái đoàn do Thứ trưởng Ngoại giao Bùi Thanh Sơn dẫn đầu và được Đức Giáo Hoàng tiếp. Trong dịp này, Bùi Thanh Sơn “khẳng định các cấp chính quyền Việt Nam luôn quan tâm đến các nhu cầu của Giáo hội Công giáo, tạo thuận lợi cho các hoạt động mục vụ của Công giáo, quan tâm cải thiện, nâng cao đời sống giáo dân, nhất là tại các địa phương khó khăn… Thứ trưởng đề nghị Tòa thánh và Đặc phái viên không thường trú của Toà thánh quan tâm, khuyến khích Giáo hội Công giáo Việt Nam sống tốt đời đẹp đạo, động viên chức sắc và giáo dân Công giáo tại các giáo phận đồng hành cùng đất nước, tham gia đóng góp một cách tích cực vào công cuộc phát triển kinh tế - xã hội của cả nước và ở từng địa phương.” 

Không cần phải nói thẳng ra hay dịch cho rõ nghĩa những lời đường mật của Bùi Thanh Sơn, ai cũng biết, CSVN muốn Tòa Thánh giúp làm lắng dịu cuộc đấu tranh chống Formosa hiện nay. 

Như đã phân tích, bài học cách mạng dân chủ tại Rumani, Ba Lan, Philippines, Haiti cho thấy một khi lời kêu gọi của các lãnh đạo tôn giáo được mọi thành phần quần chúng lắng nghe và hưởng ứng, đó cũng là ngày chế độ độc tài sắp sửa cáo chung. Những ngày tháng tới là thời gian đầy thách thức và chọn lựa không phải chỉ đối với ngư dân Quảng Bình, Vinh, Hà Tĩnh, Nghệ An, không phải chỉ của riêng các lãnh đạo tôn giáo mà của cả dân tộc. 

Giáo hội luôn có sự cảm thông sâu xa đối với sự chịu đựng của dân tộc và có cảm tình đối với các cuộc đấu tranh của các tầng lớp nhân dân nhưng cảm thông hay cảm tình chưa đủ mà chỉ có sự chọn lựa dứt khoát mới thay đổi được hoàn cảnh đất nước. 

Người viết không dám lạm bàn hay võ đoán các quyết định của Tòa Thánh và Giáo Hội Công Giáo Việt Nam, chỉ cầu mong quyết định của quý ngài phù hợp với nguyện vọng của nhân dân Việt Nam, góp phần xoa dịu vết thương của dân tộc đã và đang chịu đựng quá nhiều, quá lâu dưới chế độ CS và mở ra cánh cửa mới bằng tin mừng, hy vọng và hòa bình thật sự cho dân tộc Việt Nam. 

Một mai, nếu đất nước Việt Nam bị họa Đại Hán tàn phá thành tro bụi rồi thì không chỉ tôn giáo thôi mà tất cả đều trở thành vô nghĩa. Do đó, phục vụ tôn giáo là một trách vụ thiêng liêng nhưng phục vụ tổ quốc cũng thiêng liêng không kém. 

1.11.2016

"Đừng sợ"

Kỷ Nguyên Nguyễn Văn Tâm (Danlambao) - “Đừng sợ” đó là khẩu hiệu trong một cuộc biểu tình đông đảo của khoảng 10 ngàn người dân trong thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh vào ngày 2 tháng 10, 2016, trước công ty Formosa, công ty đã thải chất độc làm ô nhiễm vùng biển của bốn tỉnh phía bắc miền Trung Việt Nam. 

Khẩu hiệu này do một nữ tu Công giáo đã giương cao trước mặt những cảnh sát cơ động đang sắp sửa đàn áp nhóm biểu tình. Nhưng những cảnh sát cơ động này phải quay mặt đi không cho quay phim, chụp hình và sau đó không dám đàn áp rồi từ từ lẫn trốn cho nhóm biểu tình tự do tuần hành.

Dù có những tự do và không bị đàn áp nhưng nhóm biểu tình đã nêu cao tinh thần kỷ luật, giữ ôn hòa không bạo động không xâm phạm tài sản và tính mạng của công ty Formosa theo những chỉ thị của những lãnh đạo tinh thần công giáo Hà Tĩnh là linh mục Trần Đình Lai. Tuy nhiên linh mục Trần Đình Lai cũng cho người biểu tình biết được lập trường cương quyết cứng rắn là nếu cần đồng bào vẫn có thể san bằng công ty Formosa. Dù vậy phía công ty Formosa cũng lo sợ và họ đã phải di tản nhiều công nhân người Tàu ra khỏi phạm vi của công ty.

Linh mục Trần Đình Lai đã lãnh đạo cuộc biểu tình ôn hòa, bất bạo động một cách tuyệt vời. 

Đây có thể nói từ hơn 70 năm nay chưa có cuộc biểu tình nào đông đảo, kỷ luật không có bạo động, xô xát như cuộc biểu tình này. Những ai đã được xem phim của các TV hay các youtube hay các tờ báo điện tử đều khâm phục đoàn biểu tình với những sự dũng cảm và kỷ luật của những linh mục lãnh đạo và giáo dân. Những hình ảnh và tin tức này đã được loan truyền nhanh chóng và rộng rãi trên khắp thế giới ca ngợi về sự can đảm trong khi các cơ quan truyền của đảng lại im re. 

Đặc biệt có hai tấm hình gây ấn tượng: một tấm hình cho thấy đoàn biểu tình đông đảo gồm đủ thành phần già, trẻ, trai, gái… đứng trên tường của công ty Formosa với những khẩu hiệu và “băng đờ rôn” đủ màu sắc, đủ cỡ, với những khẩu hiệu gây ấn tượng nhưng không xâm phạm bên trong công ty Formosa. Một tấm hình khác gây nhiều sự chú ý là hình một nữ tu Công Giáo trẻ khuôn mặt hiền hậu, đạo đức cầm trên tay bảng khẩu hiệu: “Hủy Hoại Môi Trường Là Một Tội Ác. Vì Công Lý, Hãy Đứng Lên. Đừng sợ” hiên ngang đứng bên cạnh những cảnh sát cơ động đang chuẩn bị đàn áp.

Đừng sợ” như một thông điệp của nhóm biểu tình qua hình ảnh người nữ tu trẻ được gởi đến mọi người dân Việt có quan tâm đến vận nước ở trong nước cũng như ở hải ngoại như muốn kêu gọi đồng bào hãy can đảm và đứng lên đấu tranh để giành lại công lý và lật đổ bạo quyền cộng sản VN.

Rất nhiều bài báo, những cơ quan truyền thông trong và ngoài nước thay phiên nhau liên tục loan truyền thông điệp này sâu rộng trong quảng đại quần chúng như mang lại niềm tin, kích thích lòng dũng cảm của người dân đứng lên chống lại bạo quyền CSVN.

Nhìn cảnh đoàn người biểu tình đủ mọi lứa tuổi đứng hiên ngang trên những bức tường bên ngoài của công ty Formosa gây ấn tượng cho người viết có cảm tưởng như đang chứng kiến và sống lại với biến cố cảnh tượng của Bức Tường Ô Nhục Bá Linh bị phá sập cách nay gần 25 năm khi người dân Đông Đức vùng lên để lật đổ đảng Cộng Sản Đông Đức thống nhứt nước Đức. 

Người viết phải đi ngược lại lịch sử một chút về biến cố Đông Âu làm sụp đổ hệ thống cộng sản này.

Trở lại biến cố Đông Âu có một chi tiết tương đồng với cuộc biểu tình của người dân Hà Tĩnh ngày 2 tháng 10, 2016. Đó là những đóng góp của Đức Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II có công lớn làm sụp đổ chế độ cộng sản Đông Âu 25 năm trước đây. Đức Giáo Hoàng Gioan PhaoLồ II đã can đảm viếng thăm hai lần nước Ba Lan là quê hương của Ngài đã đem lại niềm tin nung nấu và khơi dậy lòng yêu nước của người dân Ba Lan mà Ngài là một công dân.

Tháng mười năm 1978 trong diễn văn nhậm chức, Đức Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II đã mạnh mẽ tuyên bố với thế giới đặc biệt Ngài muốn hướng về đất nước và người dân Ba Lan của Ngài khi Ngài trích trong Thánh Kinh lời của Chúa Giêsu ngắn gọn: “Đừng Sợ”. Chỉ có hai chữ “Đừng Sợ” ngắn gọn đơn giản đã nói lên ý chí của người lãnh đạo tinh thần khối giáo dân Thiên Chúa Giáo trên thế giới. 

Đừng Sợ”, Đức Giáo Hoàng Gioan Phao Lồ II đã không sợ đi đến mọi nơi nhứt là những nơi có bạo lực, có đàn áp người dân tại những nơi đó không có quyền làm người để an ủi và khích động lòng dũng cảm yêu nước đứng lên giành lại quyền con người. Trong Đại Hội Tuổi Trẻ Công Giáo Thế Giới tại Denver, Hoa Kỳ Ngài đã kêu gọi “Các con đừng sợ hãi đi đến mọi ngõ phố, mọi nơi công cộng, giống như các tông đồ đầu tiên để loan báo Đức Kitô và Tin Mừng cứu độ cho mọi nơi”.

Cũng với hai chữ “Đừng Sợ”, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolồ II truyền cảm hứng tự tin và khích động người dân Ba Lan đứng vùng lên đưa tới việc ra đời của Công Đoàn Đoàn Kết lãnh đạo bởi một công nhân bình thường là Lech Walesa và cuối cùng Công Đoàn này đã tạo sự đoàn kết toàn dân Ba Lan lật đổ bạo quyền cộng sản Ba Lan.

Trong bài Thánh Lễ sáng thứ hai 19/9/2016, tại nhà nguyện Thánh Marta, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã tuyên bố: “Đừng trở nên thành viên băng đảng Mafia và hãy sống dưới ánh sáng đức tin”. Lời giảng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô như một nối tiếp với thông điệp “Đừng Sợ” muốn nhắn nhủ mọi người nhứt là những người cộng sản đừng trở nên là thành viên của băng đảng Mafia mà băng đảng Mafia ở đây được coi là đảng cướp cộng sản. Linh lục Phan Văn Lợi đã từng thuyết giảng và cho đảng cộng sản VN là một đảng cướp.

Đảng cộng sản ở bất cứ nơi đâu, CS Tàu, CS Việt, CS Cuba, CS Bắc Hàn… đều chủ trương bạo lực, đàn áp, bắt bớ, tù đày, khủng bố, thủ tiêu… gieo rắc sợ hãi cho mọi người dân ngay cả những đảng viên. Đảng CS dùng bạo lực trấn áp gây sợ hãi cho người dân không còn ý chí phản đối, chỉ biết tuân phục theo mệnh lệnh, kỷ luật của đảng và trở nên là một “thằng hèn” như nhạc sĩ Tô Hải đã tâm sự. Nhà văn Nguyễn Tuân đã tâm sự: “tôi sống được cho đến ngày hôm nay là vì tôi biết sợ”.

Tình hình chính trị Việt Nam trong thời gian gần đây từ ngày mạng lưới internet phổ biến trên toàn thế giới thì người dân Việt không còn bị CSVN tuyên truyền, che dấu hay ngụy tạo những tin tức tình hình của ngay chính đảng CSVN đang làm. Người dân Việt bắt đầu được mở mắt ra với thế giới bên ngoài. Bức màn sắt bị kéo xập xuống những hành động đi ngược lại lòng dân và những hành động bỉ ổi, tàn ác, vô lương tâm, ăn cướp của đảng CSVN đã được phơi bày. Điều này đã đánh thức lương tri của người dân Việt. Một làn sóng những phản tỉnh bất đồng chống lại CSVN đã và đang nổi lên mặc dù còn lẻ tẻ, không đồng loạt nhưng liên tục. Những tiếng nói phản tỉnh này trong đó có những đảng viên kỳ cựu, cao cấp của đảng CSVN đã công khai lật mặt nạ tuyên truyền, láo khoét, ngụy tạo lịch sử và sự thật của đảng CSVN.

Người dân Việt đang vượt ra khỏi sự “sợ hãi” can đảm đứng lên nói lên tiếng nói của lương tâm và lẽ phải và chắc chắn những tiếng nói này sẽ đi ngược lại những gì CSVN đã và đang đàn áp, bịp bợm, ngụy tạo để cai trị và ăn cướp tài sản của nhân dân. Từ những tiếng nói phản biện có tính cách cá nhân cho đến từng nhóm như những tập hợp của những xã hội dân sự. Họ là những nhà đấu tranh dân chủ không còn sợ hãi CS nữa và đang quyết liệt đấu tranh đương đầu với CSVN dù biết rằng có thể bị đàn áp, bắt bớ, tù đày cho đến bị khủng bố và thủ tiêu. Họ chấp nhân ngồi tù hoặc có thể ảnh hưởng đến tánh mạng của chính họ và ảnh hưởng đến những người thân yêu của họ để cho những người kế tiếp noi theo không còn sợ hãi tiếp tục con đường đấu tranh dân chủ cho Việt Nam. Họ là những “người tù lương tâm”.

Cũng từ thông điệp “đừng sợ” được phổ biến rộng rãi khắp nơi đã khích động người dân Việt khắp mọi miền của đất nước can đảm bước ra khỏi sự sợ hãi đứng lên đấu tranh nối tiếp theo con đường của những đi trước đã và đang hành động. Linh mục Đặng Hữu Nam can đảm không biết sợ hãi đã hướng dẫn 1000 giáo dân Quỳnh Lưu, Phú Yên tập họp trước Tòa Án Nhân Dân để nộp đơn kiện công ty Formosa gây ô nhiễm vùng biển Việt Nam.

Me Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang trong cảnh một mẹ hai con thơ (single mom) đã không còn sợ hãi chấp nhận tiếp tục đấu tranh đi tù bỏ lại hai con thơ cho bà ngoại săn sóc mặc dù trước đây ông, bà ngoại đã nhiều lần can ngăn Mẹ Nấm hãy vì hai con mà tạm chấp nhận an phận.

Đáp lại lời kêu gọi của thông điệp “Đừng sợ”, hàng ngàn người dân dân tại Hải Dương đã hiên ngang can đảm tập họp biểu tình chống đối công ty Trách nhiệm Hữu hạn Tinh Lợi gây ô nhiễm môi trường của Việt Nam trong ngày 15 tháng 10, 2016 vừa qua trong khí thế hãnh diện hiên ngang không còn biết sợ sự đàn áp dã man tàn bạo của đảng CSVN. Khí thế này đang nung nấu lòng dân Việt can đảm nô nức hiên ngang bước ra khỏi sợ hãi. “đừng sợ”.

Trước khí thế đang lên của giáo dân đang ảnh hưởng mạnh đến phong trào toàn dân, nhà nước và đảng CSVN đã đi những màn ma giáo vừa vuốt ve vừa đe dọa như UBND Phú Yên đã gởi một văn thư yêu cầu Hội Đồng Giám Mục Phú Yên trục xuất cha Đăng Hữu Nam ra khỏi giáo phận. Nhưng sau đó tức thì có nhiều phản ứng chống lại văn thư của UBND Phú Yên của nhiều giáo dân vô cùng can đảm lên tiếng chống lại và cáo buộc UBND Phú Yên đã vu cáo, bịa chuyện, chụp mũ cha Đăng Hữu Nam mà cho rằng cha Nam xứng đáng ở với họ vì cha Nam đã luôn tích cực bên cạnh họ tranh đấu cho sự công bằng và công lý cho mọi người dân. Không lâu sau đó CA đã đến bao vây và đe dọa hành hung cha Nam.

Những hành động can đảm không còn biết sợ hãi đang nghe theo tiếng gọi của thông điệp “đừng sợ” đang liên tiếp xảy ra khắp nơi. Rồi đây có thể sẽ dấy lên thành một phong trào toàn dân rộng rãi gồm đủ mọi thành phần trong xã hội và những tôn giáo như Phật Giáo, Tin Lành, Hòa Hảo và Cao Đài cùng nhau kết hợp như những cơn sóng dữ như biến cố Đông Âu với bài học của Ba Lan và Bức Tường Ô Nhục Bá Linh đã làm cho hệ thống cộng sản Đông Âu phải sụp đổ.

Lịch sử sẽ tái diễn cho Việt Nam thân yêu của chúng ta. Đảng CSVN phải tan rã, và phải đền tội với tổ quốc và nhân dân về tội bán nước làm thân nô lệ cho giặc Tàu phương Bắc và những tội ác tày trời đã áp đặt lên dân tộc Việt Nam gần 70 năm qua.

Mong vậy thay.

Phật giáo Việt Nam đang ở đâu?

Nguyên Thạch (Danlambao) - Ngẫm lại mà buồn cho Phật giáo và Phật tử trước 1975 trong thể chế Tự do Nhân bản của 2 nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, vì ngày xưa các sư tăng, các Phật tử đã hùng dũng xuống đường mặc áo cà sa mạnh dạn phản đối "Diệm Thiệu" đã đàn áp Phật giáo. Các bậc tu hành như Thượng tọa Thích Trí Quang, Sư cô Huỳnh Liên đã lao đầu vào sinh hoạt chính trị một cách nhiệt tình, Huề thượng Thích Quảng Đức "bảo" các sư khác "giúp" đổ xăng lên người cũng như giúp châm lửa để "tử" vì đạo" một cách uy nghi lẫm liệt. Các bậc sinh viên, học sinh hò hét xuống đường chống đối chính quyền VNCH một các vô cùng hoành tráng. Ôi khí thế của một thời oanh oanh liệt liệt, nay còn chăng?.

*

Tôi vẫn biết, có 4 đề tài cấm kỵ trong tranh luận, 4 vấn đề đó là: Tôn giáo, Sắc tộc, Niềm tin và Chính trị. Riêng vấn đề chính trị thì hôm nay với hiện tình của đất nước, điều này không còn xem là "cấm kỵ" trong tranh luận nữa. Bài viết hôm nay, tôi đặt trọng tâm vào vấn đề: Vị thế cùng phản ứng của Phật giáo trong những vụ việc nghiêm trọng gần đây, đó là sự kiện Formosa.

Như hầu hết chúng ta ai cũng biết rằng nguyên nhân chính của thảm họa cá chết, rong tảo và môi sinh biển bị tàn phá hủy diệt là do Formosa xả thải vô số tấn hóa học, chất thải cực độc vào lòng biển ở Vũng Áng - Hà tỉnh cũng như lan rộng đến Quảng Bình, Nghệ An, Thừa Thiên Huế ở 4 tỉnh miền Trung cũng như các vùng biển khác của cả nước.

Năm 2008, Tập đoàn Formosa (Đài Loan, Trung Quốc) công bố việc rót vốn đầu tư dự án tại Khu kinh tế Vũng Áng thông qua việc thành một công ty con - Công ty TNHH Gang thép Hưng nghiệp Formosa (FHS - Formosa Hà Tĩnh).

Với mô hình sản xuất - xuất khẩu liên hợp, dự án được lên kế hoạch với tổng đầu tư 28,5 tỷ USD (giai đoạn I trên 10,5 tỷ USD) trên diện tích hơn 3.300 ha, bao gồm cả diện tích mặt biển (cảng Sơn Dương), thời gian thuê đất là 70 năm. Khi hoàn thành, công trình dự kiến tạo việc làm cho trên 35.000 lao động. (1)

Sự việc xảy ra từ tháng Tư 2016, tính đến hôm nay cũng đã hơn nửa năm trong sự im lặng của đảng và nhà nước CSVN với chủ đích là bao che cho tập đoàn sản xuất gang thép này mà Trung Cộng là nhà đầu tư chính, đó là về phía nhà cầm quyền CSVN, còn về phía người dân thì ai là những người đại diện thay dân có những hành động dẫn dắt, cứu giúp, gióng lên tiếng nói một cách thiết thực cụ thể?.

Tin tức và hình ảnh của quí Cha như Đức giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp, Lm Antôn Đặng Hữu Nam đã huy động, dẫn dắt và trợ lực cho hơn 10.000 người dân của 4 tỉnh miền Trung gồm ngư dân và giáo dân tụ tập tại Kỳ Anh Hà Tĩnh vào sáng ngày 2 - 10. 2016 để phản đối công ty Vũng Áng đã gây ra những thiệt hại vô cùng lớn lao, Cũng như những cuộc biểu tình trước đó với số người tham gia lên đến hàng chục ngàn người.




Biểu tình tại Hà Tĩnh sáng 7/ 8 /2016 -Formosa cút khỏi Việt Nam


Dòng người tuy đông nhưng rất có tổ chức và tuân thủ kỷ cương nghiêm chỉnh, để cuối cùng là Formosa thất thủ. Sao sự thành công của dân chúng ấy, nhà cầm quyền đã tập hợp những lực lượng vũ trang (mà xuất xứ của lực lượng này thì chưa rõ lắm) gồm côn an, CSCĐ đông như quân Nguyên để trấn thủ cũng như sẵn sàng đàn áp người dân cho những lần xuống đường, khiếu kiện kế tiếp của những người dân bị thảm họa.

Phía giáo dân Thiên Chúa giáo cùng ngư dân là vậy nhưng đã hơn nửa năm rồi, các nhà lãnh đạo Phật giáo vẫn trong trạng thái im lặng một cách lạnh nhạt đáng buồn.


Vẫn biết dưới sự đàn áp của bạo lực từ nhà cầm quyền là đáng ngại nhưng các linh mục và giáo dân của Thiên Chúa giáo, họ không ngại sao?. Và họ đã vượt qua sự sợ hãi bằng những hành động cụ thể, giương cờ tôn giáo và rầm rộ xuống đường để đòi quyền sống, quyền tín ngưỡng cũng như sự trường tồn của dân tộc. Trong khi đó, thiển nghĩ Các vị lãnh đạo Phật giáo cùng Phật tử không phải là khối người đứng bên lề cuộc sống, quay lưng ngoảnh mặt trước sự an nguy của cả dân tộc. Trong khi Phật giáo ở Việt Nam luôn được xem là một tôn giáo có khá đông tín hữu.

Ngẫm lại mà buồn cho Phật giáo và Phật tử trước 1975 trong thể chế Tự do Nhân bản của 2 nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, vì ngày xưa các sư tăng, các Phật tử đã hùng dũng xuống đường mặc áo cà sa mạnh dạn phản đối "Diệm Thiệu" đã đàn áp Phật giáo. Các bậc tu hành như Thượng tọa Thích Trí Quang, Ni cô Huỳnh Liên đã lao đầu vào sinh hoạt chính trị một cách nhiệt tình, Huề thượng Thích Quảng Đức "bảo" các sư khác "giúp" đổ xăng lên người cũng như giúp châm lửa để "tử" vì đạo" một cách uy nghi lẫm liệt. Các bậc sinh viên, học sinh hò hét xuống đường chống đối chính quyền VNCH một các vô cùng hoành tráng. Ôi khí thế của một thời oanh oanh liệt liệt, nay còn chăng?.

Nhà tan mới biết con hiếu, Quốc phá mới rõ tôi trung.

02.11.2026



____________________________________

Vết thương dân tộc mãi còn rỉ máu!

Hậu Duệ Trưng Vương Sài Gòn (Danlambao) - Có những vết thương rồi sẽ lành với thời gian, nhưng có những vết thương sẽ mãi còn rỉ máu dù thời gian đã qua đi lâu dài, nhất là những vết thương không phải trên thân thể mỗi con người, nhưng là vết thương của cả một dân tộc!

Cứ mỗi dịp cuối năm, vào những ngày mồng 1 và mồng 2 của các tháng 11 hàng năm, người Công Giáo có 2 ngày lễ lớn để tưởng nhớ đến tiền nhân, những người thân đã khuất: đó là Lễ Các Thánh vào 1/11, để vinh danh những người thân của chúng ta đã có một cuộc sống tốt lành, biết sống vị tha quảng đại, biết hy sinh vì lẽ công chính, biết quan tâm đến tha nhân ngay lúc còn ở trần gian, đến khi xong nhiệm vụ trần thế, họ đã được gia nhập vào hàng ngũ Các Thánh ở trên trời, cháu con sẽ nhớ đến và vinh danh các vị ấy. Còn ngày 2/11 kế đó, cũng là để tưởng nhớ tới ông bà tổ tiên, thân nhân bằng hữu đã qua đời, nhưng khi tại thế những vị này còn những thiếu sót, lỗi lầm chưa tự mình bù đắp trả lẽ được, nên còn phải ở nơi luyện hình để đền bù cho xong những thiếu sót lỗi lầm đó, trước khi được về hưởng phước trường sinh bên Chúa. Cháu con cũng nhớ đến các vị ấy để dâng Thánh Lễ, đọc kinh cầu nguyện, hay làm những việc lành, việc phước thiện để đền bù thay cho họ, hầu cứu họ mau thoát chốn luyện hình, đó là ngày Lễ Các Linh Hồn.

Riêng với dân tộc VN, những người từng được sống trong chế độ VNCH, thì ngày 1/11 lại là dịp để tưởng nhớ đến một vị tiền nhân cứu tinh của dân tộc, một người đã hy sinh cống hiến cả cuộc đời mình cho đất nước VN đến giọt máu cuối cùng, để lại sự tiếc thương trong lòng những người Việt quốc gia, dù là lương hay giáo. Sự kiện lịch sử nhuốm màu tang thương của dân VN cận đại, đó chính là cái chết bi thương của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, và bào đệ là ông Ngô Đình Nhu, em ruột đồng thời là người cộng sự, là cánh tay đắc lực của TT Ngô Đình Diệm trong suốt 9 năm chấp chính, lèo lái con thuyền quốc gia miền Nam VN từ năm 1954 đến năm 1963. Không biết có sự tiền định hay ngẫu nhiên, mà TT Diệm và ông cố vấn Nhu lại bị giết chết vào đúng ngày lể Các Thánh năm 1963, chứ không phải lể Các Linh Hồn, cách đây 53 năm. Ngày lễ Các Thánh năm nay cũng như những năm trước, người VN trên toàn thế giới cả ở trong và ngoài nước, cùng làm lễ giỗ và tưởng niệm TT Diệm và bào đệ, cùng toàn thể các chiến sĩ Quân lực VNCH. Đặc biệt trong các Thánh Lễ tại quốc nội, mọi người có mặt cùng với đoàn chủ tế gồm cả Giám Mục và Linh Mục, còn nhớ cầu nguyện cho các vong linh chiến sĩ đã bỏ mình trên quê hương VN, dù họ là lính CS! Chúng ta sẽ thấy ngay sự khác biệt giữa người Quốc Gia và người CS là ở chỗ đó: người QG sẵn sàng yêu thương, tha thứ cho cả đối phương, nghịch thù với mình, nhưng họ đã chết, dù chết cho cái gì, dù họ có nhận định sai lầm, nhưng mà đã đổ máu trên quê hương thân yêu này, thì chúng ta cũng không quên họ, mà còn cảm thương cho họ vì đã bị bọn VC tuyên truyền gian trá, là “đi giải phóng” cho người miền Nam đang đói khổ, đang bị “Mỹ ngụy kìm kẹp”, nhưng thực ra họ đã tiếp tay với Việt gian CS để cướp miền Nam tự do, và đẩy đưa cả nước vào ngục tù CS, khiến đất nước tang thương như ngày hôm nay! Không ai muốn trách, thù họ làm gì, vì “nghĩa tử là nghĩa tận”, vả lại họ bị mê lầm! Có đáng trách là trách những kẻ còn đang sống, nhìn rõ sự gian manh, quỷ quyệt, giết dân hại nước của CS, hơn 43 năm qua mà vẫn không chịu mở mắt, hay còn bám lấy CS để hưởng lợi, tiếp tay với quân phản phúc để cướp của, bán nước, hại dân! 

Mới gần đây, tôi thấy có những bài viết nói về “người CS chống CS”, và người viết nói rằng đó là “những người CS chân chính”! Điều đó khó thuyết phục, vì chủ thuyết CS là tam vôvô gia đình (nên con cái đấu tố cha mẹ như Trường Chinh), vô tổ quốc (như CS VN coi Tàu là Nga là “quốc tế vô sản”, là đồng chí thân thiết, và sẵn sàng giết anh em đồng bào miền Nam, theo chỉ thị của Tàu, Nga, ngay Lê Duẩn đã xác định: “ta đánh Mỹ ngụy (VNCH), là đánh cho Liên Xô, Trung Quốc”, nhất là bọn Việt gian CS đã bán nước VN cho quan thày Tàu, giết dân VN theo lệnh Tàu!), và vô thần, (vô tôn giáo) có nghĩa là chẳng tin thần thánh, nhân quả, nên rất dã man tàn ác với đồng loại, đồng bào! Chẳng lẽ những ông bà “CS chân chính” ấy lại u mê đến nỗi không thông đạt chủ thuyết CS, đui mù đến nỗi không nhận ra chân tướng của CS, không nhìn thấy cảnh tang thương của đất nước, sự khổ đau của đồng bào do chủ trương vô sản hóa người dân? Nếu đui mù, vô tâm đến thế thì còn “chân chính” ở chỗ nào, khi họ tận mắt thấy cảnh đấu tố của tên Hồ Chí Minh là thủy tổ của CS VN đã làm, sự giết hại người ân của CS như bà Cát Hanh Long Nguyễn thị Năm, hay thủ tiêu những người yêu nước nhưng chống Cộng ở cả miền Bắc lẫn miền Nam? Thời đại internet này thì đừng nên “giả mù sa mưa” nữa, hỡi những ông bà CS ạ! Bán nước cho Tàu là ai bán? Ngư dân VN bị Tàu bắt giết, ai là kẻ làm ngơ? Dân oan cả nước ai tạo nên? Dùng công an, côn đồ, và quân đội để đi cướp đất, đánh dân, và bảo vệ đảng cướp là ai? Các ông bà có mắt mà bịt, có tai mà đút nút, có miệng mà dán lại thành câm, trước nỗi khổ đau của dân tộc, sự lâm nguy của đất nước, sự bóp méo của lịch sử, thế gọi là “người CS chân chính” sao? Thật là nực cười lắm đó! Nếu có còn chút lương tâm, lương tri mà trở về với dân tộc, hay muốn “đón gió theo thời” thì cứ thành tâm, dân tộc này không khe khắt đâu, nhưng đừng quen tật dối lừa đánh tráo nữa, hết cái thời u mê hoang tưởng đó rồi!

Tôi không cần nói thêm về công lao xây dựng đất nước, một lòng vì dân tộc của TT Diệm, vì đã có quá nhiều bài viết, tài liệu hay nhân chứng sống làm chứng và tôn vinh người lãnh đạo anh minh của đất nước, đầy ắp lòng vì nước vì dân này, gồm cả người dân trong ngoài nước, lẫn giới lãnh đạo trên thế giới, những nhà nghiên cứu chính trị, đã ca ngợi tài đức của hai con người này, nhưng tôi chỉ dừng lại ở nỗi tiếc thương hai nhà ái quốc, ân nhân của dân tộc, và nhất là ray rức với nỗi đau thương của dân tộc VN vì đã chịu một sự mất mát quá lớn lao, khi để mất đi những hạt ngọc quý hiếm này!

Tôi xót xa nhớ lại cái thời thơ ấu của tôi và những người cùng thế hệ với tôi tại miền Nam, mà không bao giờ còn tìm lại được, cái thời yên bình, tự do no ấm, hạnh phúc và vàng son ấy nữa! Đó chính là vết thương rỉ máu của dân Việt! Dù mai sau đất nước có tìm lại được nền độc lập, sự tự do và vinh quang, thì với tuổi đời của chúng tôi hiện tại, cũng không còn cơ hội để chứng kiến, để thỏa lòng! Chúng tôi sẽ ra đi với nỗi giày vò tiếc thương cho dân tộc, và cho những thế hệ mai sau, nếu còn bóng CS trên quê hương này, nhất là nếu đất nước thân yêu VN bị rơi vào tay bọn Tàu tàn bạo!

Trách nhiệm gây nên một vết thương cho dân tộc, nó thuộc về ai? Trước nhất về tôn giáo, nhất là những vị lãnh đạo Phật Giáo thời đó, đã thờ ơ với chính trị, với sự gian dối, mưu ma chước quỷ của CS và những kẻ u mê hay tham vọng, nên đã đành tâm cho CS núp bóng Phật Giáo, chứa chấp chúng trong các chùa chiền để chúng lũng đoạn, lừa dân hại nước! Còn những tôn giáo khác cũng làm lơ, thây kệ trước thời cuộc đảo điên mà không vận động người dân phò chính nghĩa!

Trách nhiệm đó cũng thuộc một đám quân nhân trong QĐVNCH u mê lầm lạc, tham quyền háo danh, bất nhân vô nghì, như đám quân nhân đảo chánh TT Diệm, dù đã thọ ơn ông, biết ông là người liêm chính, ái quốc! Và trách nhiệm của cả những sĩ quan quân đội thời ấy đã không biết hay không dám hiên ngang bảo vệ người công chính, lẽ phải, bảo vệ người vì nước vì dân, dù quân đội VNCH thời đó không thiếu những người trọng nhân nghĩa, kính trọng mến yêu TT Diệm, và rất hiên ngang ngoài chiến trường!

Trách nhiệm đó cũng có phần lớn thuộc về giới trí thức quốc gia, nhưng đã không liên kết, lên tiếng để bảo vệ chính nghĩa, bảo vệ vị minh quân, cũng chính là bảo vệ dân tộc, đất nước! Thời ấy tôi chỉ mới là học sinh cấp 3, nhưng tôi cũng biết con số kẻ trí thức ăn cơm quốc gia, thờ ma CS không nhiều, nhưng cớ sao những trí thức chân chính không lên tiếng hướng dẫn cho người dân, và chống lại bọn trí thức u mê kia, lại để cho thiểu số kẻ bệnh hoạn đó xô đổ cả một chế độ tự do dân chủ, giết hại người công chính, và đẩy đưa đất nước đến ngày hôm nay? Không sai lầm hay quá đáng, khi ngày nay nhiều người đánh giá sự mất nước của chúng ta là do TRUYỀN THÔNG, một loại truyền thông gian dối lọc lừa, mà CS nắm đầu, trong khi đó người hoạt động truyền thông chính nghĩa quá ơ thờ, mà truyền thông thì thuộc về giới trí thức!

Dĩ nhiên, trách nhiệm chính cũng thuộc về chính quyền Mỹ, một đại quốc quá vì tư lợi, mà đạp lên nhân nghĩa, chí trung, đã bán đứng nước chúng ta, một đồng minh nhỏ bé nhưng rất hiên ngang kiên cường, một đồng minh có văn hóa, có đạo đức, có lòng tự trọng cao. Vì không muốn mất chính nghĩa, nên TT Diệm đã không muốn cho quân đội Mỹ có mặt trên đất miền Nam, và vì vậy, TT Diệm đã bị người Mỹ giết, nhờ bàn tay CS và đám quân nhân phản loạn! Nhưng nào phải người Mỹ muốn bảo vệ vùng đất tự do của VNCH, là tiền đồn của thế giới tự do, nên sau khi giết TT Diệm để đặt chân vào miền Nam, thì năm 1973, người Mỹ lại dùng hiệp định Ba Lê để rút đi, rút cả mọi khoản tài trợ vũ khí để cho VNCH không còn giữ được nước trước hiểm họa CS! Để thỏa mãn cho quyền lợi kinh tế của Mỹ, họ đã đổi VNCH để lấy thị trường Trung cộng! Dĩ nhiên, cũng không thể đổ lỗi cho người dân Mỹ, mà đó là một số những tay tài phiệt, chính trị gian ác bất nhân của Mỹ trong giai đoạn đó. Trong số họ, cũng có một vài người còn tấm lòng, lương tâm và trách nhiệm, nên đã không tán đồng việc phản bội đồng minh VNCH để đi với Tàu Cộng, cụ thể như TT Nixon thời đó đã lên tiếng: “Bỏ rơi VNCH không chỉ đơn giản là rút quân đội và vũ khí Mỹ đi, nhưng là cả một dân tộc VN sau đó sẽ rơi vào ngục tù CS”!

Thực sự VNCH không phải đợi đến năm 1973 với hiệp định đình chiến Paris, hay đợi đến 30/4/1975 mới mất nước, mà đã mất từ khi chúng ta mất vị TT anh minh giàu lòng yêu nước thương nòi Ngô Đình Diệm, vì như TT Tưởng Giới Thạch của Trung Hoa Quốc gia đã xót xa nói, khi nghe tin TT Diệm bị giết: “TT Ngô Đình Diệm là một nhà lãnh đạo tài ba và đức độ hiếm có của thế giới! Đến hàng trăm năm sau, nước VN cũng không tìm được một nhà lãnh đạo như TT Diệm”! Vì thế mất ông Diệm, là VNCH đã manh nha mất nước từ đó, khi mà người tài đức và dấn thân cho dân nước đã không còn, mà CSVN thì vô cùng gian manh quỷ quyệt và tham tàn, đang lăm le cướp miền Nam để dâng cho đàn anh Nga Tàu, đẩy dân tộc chúng ta vào vòng nô lệ Tàu, như TT Diệm đã từng nhìn xa trông rộng mà tiên báo: “Nếu miền Nam VN rơi vào tay CS, thì đất nước VN sẽ sớm trở thành một tỉnh của Tàu, và dân VN sẽ trở thành một dân nô lệ cho Tàu trong đớn đau tủi nhục!”.

Từ khi mất TT Diệm, là đất nước ta đã mang một vết thương lớn trên thân thể toàn dân tộc, và vết thương ấy càng ngày càng rỉ máu, cho đến khi dân tộc này tàn tạ kiệt sức dưới nanh vuốt của loài quỷ đỏ, nếu không có một phép màu, nếu Thượng Đế không xuống ân cho dân tộc đau thương này! Cái chết của người ái quốc vì dân Ngô Đình Diệm, đã kéo theo cái chết của hàng chục triệu người dân VN, từ tết Mậu thân 1968 đến giờ, với hàng trăm sinh linh phải bỏ mình trên rừng rậm hay dưới biển khơi sau 30/4/1975, khi vượt biên đi tìm tự do; hàng trăm quân cán chính VNCH đã phải bỏ thân trong các trại tù khổ sai CS, (xin đừng dùng chữ “cải tạo” đầy giả trá nữa!); và tiếp theo là hàng triệu sinh mạng của người dân Việt phải đổ máu khi bị CS cướp nhà, cướp tài sản, ruộng nương, và chịu chết oan ức trong các trại tù vì sự ác tâm của bọn cướp, hay vì tranh đấu cho quyền sống của dân tộc, sự trường tồn của Tổ Quốc thân yêu! Đã có bao nhiêu sinh mạng của các anh hùng chống cộng từng hoạt động trong rừng sâu núi thẳm vùng biên giới, sau khi mất miền Nam, đã bị VC giết mà chúng ta không biết, và còn bao nhiêu người yêu nước bị VC thủ tiêu từ trước đến nay và sau này! Nếu còn TT Diệm thì ngày nay dân tộc và đất nước ta đâu nên nông nỗi này? Một TT Lý Quang Diệu của Singapore đã xây dựng được đất nước của ông vững mạnh thế nào, và tinh thần của ông sẽ được lưu giữ trên đất nước của ông cho đến mãi về sau, tại sao TT Ngô Đình Diệm lại không làm được như vậy, trong khi TT Lý Quang Diệu đã từng cảm phục, ngợi ca TT Diệm, và mơ ước Singapore sẽ được như Sài Gòn thời của TT Diệm? Cái tên “Sài Gòn hòn ngọc viễn đông” đã gắn liền với thời của TT Diệm, một thời vàng son của đất nước VNCH, mà bây giờ đã trở nên tang thương dâu biển vì đâu? Phải chăng vì đất nước chúng ta đã hết người tài đức để lèo lái con tàu VN? Đâu đây còn vọng tiếng của nhà lãnh đạo anh minh trọn đức tài Ngô Đình Diệm: “Khi tôi tiến, hãy tiến theo tôi! Khi tôi lùi, hãy giết tôi! Khi tôi chết, hãy nối chí tôi!”. Hỡi những người trẻ VN, hỡi những người VN mà trời cho có chút khả năng đức, tài, hãy lắng nghe tiếng gọi của non sông, của tiền nhân, của người đã hiến thân mình cho Tổ Quốc: hãy nối chí tôi, để cứu non sông đang sắp bị rơi vào tay quân thù bạo tàn phương Bắc! Hãy nối chí tôi để bảo tồn dòng giống Việt, cũng là bảo vệ chính mình và dòng dõi mình đến muôn đời!

Hỡi người dân Việt, có nghe chăng hay còn mê ngủ, đợi chờ bọn Tàu Cộng tròng vào cổ cái còng và lôi chúng ta đi làm kẻ nô lệ cho chúng? Chúng ta hèn nhát đến thế sao? Chúng ta vô tâm, thiếu trách nhiệm đến thế sao, khi mà bọn Việt gian bán nước, cướp bóc đến tận xương tủy của dân ta, phá tan tành đất nước của tổ tiên ta, và ấn đầu chúng ta vào vòng nô lệ quân Tàu quỷ quyệt, mà chúng ta vẫn bình thản lo làm ăn, buôn bán kiếm lợi, bon chen kiếm địa vị, chân đứng trong cái xã hội gian ác bất nhân này? Thực tại đang chứng minh lời của TT Diệm: VN sẽ biến thành một tỉnh của Tàu, và dân VN sẽ làm nô lệ Tàu trong đau đớn tủi hờn, vì hiện tại Vũng Áng, Tây Nguyên đã thuộc về Tàu, dân Tàu đã tràn lan trên khắp đất nước, ở Nha Trang, Đà Nằng bọn Tàu đã ngang nhiên mang cờ của nó, sài đồng tiền của nó, và hô lên rằng đây là đất nước của nó! Thành phố Tàu, mang tên Tàu, màu sắc Tàu đã nhan nhản trên toàn cõi VN từ Bắc chí Nam, ta còn không tin là đất nước đang mất rồi sao? Ta còn không tin là hàng độc hại của Tàu đang tràn ngập khắp thành thị thôn quê, và đang đầu độc, giết dần dân tộc chúng ta sao? Chất thải Formosa đã giết chết biển và sự sống của dân ta, còn chưa đủ sao? Tổ chức ca hát, nhảy nhót, nhạc hội, ăn nhậu, họp bạn, hay cả tổ chức lễ lạc, chia sẻ, giảng dạy lý thuyết suông trong các buổi lễ, hội, để làm gì, khi nước ngập tới cổ, nhà sập trên đầu rồi, hỡi các vị con dân nước Việt mà mất bản chất Việt! Tất cả sẽ chỉ là nhảm nhí, vô bổ nếu toàn dân không biết đứng lên mà lật đổ bọn cướp CS, tống khứ chúng ra khỏi đất nước, bảo vệ sự sống còn cho mình và con cháu mình! Trách nhiệm của người có niềm tin tôn giáo là phải trung với nước, hiếu với dân, dấn thân vì việc nghĩa, phải biết yêu nước thương nòi, phải bênh vực dân nghèo đang phải chịu oan ức bất công, chứ không phải chỉ tụng niệm, kinh lễ trong nhà thờ, chùa chiền mà quên bổn phận, bỏ trách nhiệm, dấn thân vì tiền và quyền, hay chui nhủi tìm sự an vui giả tạo!

Thật tủi hờn và nhục nhã khi tiếng thét của dân lành, tiếng thúc giục của tiền nhân đã âm vang khắp chốn, mà mọi người cứ nhắm mắt, bịt tai, dán miệng! Dòng máu Việt đã cạn vì rỉ rả tuôn chảy không ngừng hàng hơn nửa thế kỷ rồi! Quân đội đâu? Trí thức đâu? Sư Thày, Cha Cố đâu, các người ưu tú của đất nước đâu, sao để giang sơn điêu linh thế này mà làm ngơ, giao gánh nặng cho một thiểu số người yêu nước nhỏ nhoi, một số nhà tu hành dấn thân nhưng tay không vũ khí, và đang bị loài gian ác hăm dọa tiêu giệt! Thế là sao hả các vị?

Hỡi anh linh tiền nhân, hỡi hồn thiêng sông núi, hỡi các thánh nhân của dòng giống Việt, xin hãy cứu giúp chúng con! Hỡi người yêu nước thương nòi, TT Ngô Đình Diệm, chắc người đang hưởng phúc trường sinh bên Chúa vì Ngài đã hứa: “Phúc cho ai bị bách hại vì lẽ công chính, vì Nước Trời là của họ”, nay xin ghé mắt nhìn xem dân tộc của người đang bị thập phần nguy hiểm trước kẻ thù CS, đang đứng trên bờ vực thẳm của sự giệt vong, xin người hãy khẩn nài Cha Trời nhân hậu đoái thương dân tộc của người, đất nước mà người đã hy sinh trọn đời để bảo vệ, cho dân tộc VN được trường tồn, đất nước được quang vinh, như ước vọng khi xưa của người!

Miền Nam, Lễ Các Thánh 1/11/2016

“Người cộng sản tốt” hay người tốt chọn nhầm cộng sản?

Hồ Phú Bông (Danlambao) - Nhân đọc 2 bài viết mới đây của quý anh Bùi Minh Quốc [1] và Nguyễn Đình Cống [2] thấy 2 anh nhận xét khá giống nhau ở một điểm là người theo “cộng sản thuở ban đầu là tuyệt vời”! Họ là những người “yêu quê hương, đất nước”! Họ “hãnh diện được là đảng viên”. Nhưng với thời gian, đặc biệt là sau khi cộng sản nắm trọn quyền lực, thì bản chất cộng sản thật tốt đẹp ban đầu đó đã bị “phản ứng phụ” (như “side effect” thuốc trị bệnh) làm đảo lộn. Bị tha hóa! Cái “phụ” nguy hiểm với bệnh nhân trở thành tác nhân “chính” nên gây ra đại họa! Đó là lý do dân tộc đang rơi vào thảm họa như hiện tại! Hai anh cũng dẫn chứng vài mẩu người đã sống/chết vì lý tưởng cộng sản và ca ngợi họ.

Thử, chỉ một ví dụ thôi, là sau chiến thắng Điện Biên phủ, đưa đến Hiệp định Geneve về Việt Nam chia đôi đất nước, đảng cộng sản Việt Nam cai trị phía Bắc từ năm 1954. Ngay sau đó là chiến dịch Cải cách Ruộng đất “Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc, trốc tận rễ” thì những đảng viên “yêu nước”, đảng viên “tuyệt vời” đó có biết nội vụ hay không? Có đồng lõa với biến cố“long trời lở đất” đó hay không?

Nếu biết, mà yên lặng, là đồng lõa! Đồng lõa với việc tàn sát đồng bào (!) như vậy họ có là “tuyệt vời”, là “yêu nước” hay không?

Nếu biết, nhưng sợ, nên im lặng (?) thì họ có xứng đáng được ca ngợi hay không?

Nếu không biết một biến cố kinh hoàng như thế (?) thì khá rõ ràng là họ không sáng suốt! Không sáng suốt thì đương nhiên phải lầm lạc! Nói rõ hơn là mù quáng! Người mù quáng có đáng được ca ngợi hay không?

Đã đành, động cơ ban đầu là yêu nước nên họ tin cộng sản rồi theo cộng sản!

Theo cộng sản, rồi tuyệt đối trung thành với đảng nên không còn suy xét nữa! Vậy là ngu trung!

Điều nầy làm tôi nhớ đến hôm trao đổi với hai anh Huỳnh Nhật Tấn và Mai Thái Lĩnh. Hôm đó anh Huỳnh Nhật Tấn kể về một người thân trong gia đình, là giáo viên. Cô giáo đó nguyên là một người dạy tốt. Tư cách tốt. Được mọi người quý mến. Vì thế, những ngày đầu sau 30 tháng Tư năm 1975 trở thành “đối tượng đảng”. Rồi trở thành đảng viên. Điều lạ là ngay khi trở thành đảng viên thì thái độ của cô bỗng dưng đối khác hoàn toàn. “Có cái gì đó rất kỳ lạ, rất khó giải thích”! Đó là nhận xét của người trong gia đình!

Bấy giờ cô giáo tân đảng viên chỉ có ca ngợi đảng. Phút chốc cô lột xác, khác biệt hoàn toàn với bản chất con người cũ bình thường của cô!

Cũng dịp đó, tôi được nghe kể, sau khi bài phỏng vấn 2 anh Huỳnh Nhật Hải và Huỳnh Nhật Tấn [3] về lý do từ bỏ đảng do Bác sĩ Phạm Hồng Sơn thực hiện được phổ biến, một người bạn trong nhóm sinh viên tranh đấu trước kia đã viết thư gửi 2 anh, có ý trách: “Tại sao 2 anh lại xin lỗi phía bên kia?” Người đó nhận được câu trả lời là: “Không phải chúng tôi xin lỗi phía Việt Nam Cộng Hòa mà là xin lỗi cả dân tộc Việt Nam!”.

Và, theo dư luận, phải chăng Giáo sư Tương Lai cũng trách cố Luật gia Lê Hiếu Đằng một câu tương tự khi luật gia công bố thư từ bỏ đảng trên giường bệnh?

Anh Huỳnh Nhật Tấn cũng cho biết là 2 anh đã thấy rõ bản chất cộng sản từ ngay sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 nên tự ý tách rời khỏi đảng CSVN cả một thời gian rất dài, trước khi bài phỏng vấn được thực hiện!

Hoàn toàn đồng ý là thuở ban đầu ít ai thấy rõ bản chất cộng sản, nhưng vì lý tưởng cao quý, vì muốn bảo vệ công nhân, nông dân, là thành phần bị bóc lột tàn nhẫn thời thực dân Pháp đô hộ, nên họ đã chọn con đường đi theo cộng sản. Nhưng tại sao biến cố vĩ đại 1989 tại Đông Âu, khởi đầu sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản, cả thế giới đều biết, và với thời đại internet hiện tại thì coi như “hầu hết người Việt Nam” đều biết, mà họ chưa thức tỉnh? Hơn thế nữa, hàng trăm cuộc đình công của hàng vạn công nhân, nông dân phản đối sự bóc lột tàn tệ của các tập đoàn tư bản hoang dã nước ngoài đang cấu kết với lãnh đạo các cấp của đảng cộng sản Việt Nam và bị đàn áp dã man... thì “đảng viên cộng sản chân chính” không hề nghe/biết hay sao? Nếu biết, sao chưa thức tỉnh và hành động cụ thể như các ông Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Văn Trấn... gần hơn là Lê Hiếu Đằng... rồi Đoàn Văn Vươn, Đặng Ngọc Viết... hay hàng vạn người dân 4 tỉnh miền Trung đang xuống đường phản đối Formosa hủy diệt môi trường sống, và mới nhất là Đặng Văn Hiến, vụ Đắk Nông vừa xảy ra?

Chỉ biết rằng những đảng viên cộng sản đã hy sinh trong cuộc chiến “chống Mỹ - Ngụy xâm lược”, “giải phóng đồng bào miền Nam khỏi áp bức, bóc lột...” cần phải được trân trọng cho dẫu đến hôm nay, nếu họ còn sống, họ có thức tỉnh hay không là điều không ai có thể khẳng định được. Nhưng vì họ đã chết, chết trên đường tranh đấu mà động cơ là lòng yêu nước (dù bị cộng sản lừa bịp) nên sự hy sinh là thiêng liêng, phải được trân trọng!

Máu xương họ đã thấm đẫm, đã hòa vào lòng đất Mẹ hoàn toàn khác với những nghĩa trang liệt sĩ “hoành tráng” được xây cất ồ ạt khắp nước mà không ai dám chắc những hài cốt được chôn trong hàng vạn ngôi mộ đó có đúng là xương cốt của họ hay không chứ chưa dám nói trong đó có chứa... xương thú vật!

Còn những đảng viên hiện tại đang thầm lặng “chống đảng”, hay tiếp tục “minh oan” cho đảng... đương nhiên là những người đồng lõa với tội ác. Vì, khi họ vào đảng đã “tự hào”, đã “hãnh diện” và đã làm ngơ với tội ác (như dẫn chứng bên trên) thì khi sự thật bị phơi bày rõ ràng trước mắt họ phải ăn năn, phải thức tỉnh! “Công trạng” càng nhiều tội càng nặng (!) như ý một câu thơ nổi tiếng của nhà thơ Bùi Minh Quốc “chính ta đã xây nên cỗ máy nầy”!

Còn nếu không hành động cụ thể thì chắc chắn họ chỉ “đóng vai thức tỉnh” theo “cơn gió thời cuộc” nhưng thực chất chỉ vì quyền lợi phe cánh, cá nhân và gia đình!

Do đó không có “người cộng sản tốt” mà chỉ có những người tốt bị lầm lạc vì tin theo cộng sản! Mà đã lầm lạc tiếp tay gây đại họa cho dân tộc thì phải ăn năn sám hối, phải công khai chống đảng để cứu nước!



_________________________________



Powered By Blogger