Friday, November 1, 2013

ĐẶC BIỆT TỪ VIỆT NAM: HÌNH ẢNH BUỔI LỄ CẦU NGUYỆN TRƯỚC MỘ PHẦN CỦA CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VÀO NGÀY 1/11/2013

www.ducme.tv - Bài giảng lễ các Thánh trước mộ cụ G.B Ngô Đình Diệm 01.11.2013 


http://youtu.be/trAiRccLVu4


Cầu nguyện bên phần mộ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

VRNs (02.11.2013) – Sài Gòn – Sáng 01.11.2013, hơn 50 người từ Bắc, Trung, Nam trên đất nước VN đến nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi, Lái Thiêu, Bình Dương dâng lễ kỷ niệm 50 năm ngày cố tổng thống Gioan Baotixita Ngô Đình Diệm và Cố vấn Giacôbê Ngô Đình Nhu bị sát hại tại Chợ Lớn, Sài Gòn (02.11.1963).

50 năm qua, những người sống ở Miền Nam chỉ âm thầm, lén lút cầu nguyện cho các cụ, nhưng hôm nay, một số người đã công khai diễn tả tâm tình bên trong cũng như bên ngoài để tôn vinh Thiên Chúa và tri ân các cụ là những người đã thực sự hy sinh vì tổ quốc và vì quê hương Việt Nam.

Thánh lễ do cha Antôn Lê Ngọc Thanh, CSsR chủ tế và giảng thuyết. Cha Giuse Đinh Hữu Thoại, cha Đaminh Nguyễn Văn Phương, CSsR và cha Phanxicô X. Nguyễn Văn Nhứt, OP đồng tế. Ngoài ra, còn có một số quý cha dòng Đaminh, Phaxicô cùng với hơn 50 người Công giáo cũng như lương dân tham dự.

Audio bài giảng

Dựa vào bài Tin Mừng nói về Tám Mối Phúc trong ngày Lễ các Thánh, cha Antôn Thanh cho thấy: Xưa các Thánh đã sống các Mối phúc ấy như thế nào và đời sống của mỗi vị Thánh đã làm bật lên mỗi Mối phúc. Thánh Phanxicô Assisi đã rũ bỏ sự giàu sang phú quý của gia đình để sống cuộc đời nghèo khó; Hình ảnh bà Thánh Mônica, thân mẫu của Thánh Augustinô cả đời đau khổ, khóc vì chồng vì con. Nhờ tiếng khóc của bà đã làm cho ân huệ của Chúa ủi an bà và an ủi con của bà được trở nên Thánh…

Trong bài giảng, cha Thanh nhắc đến cuộc đời cụ Diệm. Cha Thanh nói: “Cuộc đời của cụ tổng thống Ngô Đình Diệm là một người khao khát cho sự thật, khao khát cống hiến cho quê hương dân tộc VN và sẵn sàng bước trong đau khổ u buồn của những sự đối xử bất công của các phe phái và sự loại trừ của những kẻ hèn nhát.

Thế nhưng, hiện nay, trong chương trình môn sử thuộc bậc Đại học cũng như Trung học, khi nhắc đến cụ Diệm, nhà cầm quyền vẫn cho cụ Diệm là một người độc ác và phản quốc… ví dụ như nhà cầm quyền nói rằng dưới thời VNCH, cụ Diệm đã cho lê máy chém khắp Miền Nam, để chặt đầu những người bất đồng chính kiến, nhưng thực sự máy chém đó nặng vài chục tấn và mỗi lần muốn đưa máy chém này đi đâu thì cần phải có cần cẩu đưa đi, và máy chém này chỉ chém duy nhất 1 người ở trại giam Chí Hòa. Sự thật này không được nhà cầm quyền cs VN công bố. Tuy nhiên, cả một thế hệ học sinh lười biếng nghiên cứu, tìm hiểu về sự thật lịch sử, cuối cùng làm cho xã hội nối tiếp nhau cả một sự gian dối về lịch sử của dân tộc VN.

Khi nhà cầm quyền không dám đối diện và trung thực với sự thật lịch sử thì sẽ làm cho đất nước VN ngày càng trở nên gian dối và băng hoại nhân cách con người, vì nhân cách con người không thể xây dựng khi không có nền móng.”
Những người đến viếng, cầu nguyện cho cố tổng thống DIệm, nhân 50 năm ông qua đời
Những người đến viếng, cầu nguyện cho cố Tổng Thống Diệm, nhân 50 năm ông qua đời
1391472_537712939646130_1468208110_nMột người dân đứng bên phần mộ ông Ngô Đình Nhu
Một người dân đứng bên phần mộ ông Ngô Đình Nhu

Mọi người cùng dâng thánh lễ ngay tại mộ cụ Diệm. Bên cạnh mộ cụ Diệm là mộ cụ bà Luxia, thân mẫu của các cụ và Đức cha Ngô Đình Thục. Kế bên mộ cụ bà Luxia là mộ cụ cố vấn Giacôbê Nhu. Cách đó khoảng 20m, có phần mộ của cụ Cẩn, em trai của cụ Diệm và cụ Nhu được cải táng từ nghĩa trang Chùa Phổ Quang. Nhìn các tấm bia của cụ Diệm và cụ Nhu không hình không tên mà chỉ vỏn vẹn hàng chữ “Gioan Baotixita Huynh” và “Giacobe Đệ”, nhằm dụ ý tên cụ Diệm và cụ Nhu. Người đã quá cố nhưng vẫn bị nhà cầm quyền cs VN hắt hủi và bêu xấu!

Những người đến tham dự thánh lễ cầu nguyện đặc biệt dành riêng cho gia đình cụ Diệm đa số là những người sinh sau đẻ muộn, chưa một lần nhìn thấy Cụ mà chỉ được nghe bố mẹ kể lại về Cụ, hay tự tìm hiểu sự thật về các cụ qua các trang mạng xã hội.


Anh Cao Hà Trực chia sẻ: “Tôi được nghe bố mẹ tôi kể lại rằng, cụ Diệm là người lãnh đạo có tâm với đất nước trong suốt cuộc đời của cụ, nên cụ đã bị các phe phái khác sát hại. Chính vì thế, tôi đến đây cùng với mọi người dâng thánh lễ để cám ơn cụ Tổng thống Diệm đã lo cho dân, cho đất nước trong lúc cụ sinh thời. Với thời tôi sống [trong chế độ cs VN] tôi chưa từng thấy một người lãnh đạo nào lại biết lo cho dân và thương dân như cụ Diệm. Đây là lần thứ hai tôi đến tham dự lễ cầu nguyện cho cụ Diệm.”

Anh Lê Thanh Tùng bộc bạch: “Tôi không biết gì về cụ Diệm, bởi vì tôi là thuộc thế hệ sau, nhưng tôi đã tìm hiểu thông tin trên mạng về cụ nên tôi khẳng định cụ Diệm là một vị anh hùng của đất nước VN. Cụ Diệm đã dày công gầy dựng nên nền Đệ Nhất Cộng Hòa, có tự do dân chủ thực sự cho Quê hương VN trong một giai đoạn lịch sử. Cho nên tôi đến đây, trước hết tham dự thánh lễ cầu nguyện cho các Thánh và cùng dâng hiệp ý cầu nguyện cho cụ Diệm cũng như cho thân nhân gia đình cụ đang yên nghỉ nơi đây.”

Sơ Tuyết nghẹn ngào nói: “Đây là lần đầu tiên sơ tham dự thánh lễ cầu nguyện cho cụ tổng thống Ngô Đình Diệm. Trong giai đoạn vận mệnh đất nước [đang bị lâm nguy] thì ai cũng thấy rõ phải khơi lại hồn Việt và yêu quê hương Đất nước cho thế hệ trẻ để các bạn nhìn lại quê hương và sống cho quê hương đất nước.”

Theo tài liệu “lề trái”, nguyên nhân chính khiến cụ tổng thống Ngô Đình Diệm và cụ Ngô Đình Nhu bị lật đổ và sát hại, bởi hai cụ đã nhất quyết và dứt khoát không theo Mỹ, không cho bất kỳ một quân ngoại bang nào được quyền chi phối đất nước VN, trong bối cảnh Mỹ đưa quân vào VN.
2538_537716846312406_1337224634_nNgười trẻ Việt Nam cần biết sự thật về cố tổng thống Ngô Đình Diệm và thời Đệ Nhất Cộng Hòa tại Miền Nam
Người trẻ Việt Nam cần biết sự thật về cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và thời Đệ Nhất Cộng Hòa tại Miền Nam
HT.VRNs

http://www.chuacuuthe.com/2013/11/cau-nguyen-ben-phan-mo-co-tong-thong-ngo-dinh-diem/
Niềm Tin Tuổi Trẻ
Buổi cầu nguyện cố Tổng Thống VNCH Ngô Đình Diệm nhân kỷ niệm 50 năm ngày mất của ông tại nơi chôn cất - Nghĩa Trang Lái Thiêu, Bình Dương.

Mặc dù cộng sản luôn cố gắng dùng truyền thông bôi nhọ Ngô Gia và riêng cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm thế nào đi nữa, thì người vẫn sống mãi trong lòng thế hệ trẻ đấu tranh cho nhân quyền Việt Nam.


1/11/2013 Lái Thiêu, Bình Dương - Các linh mục DCCT cùng đồng bào và tuổi trẻ đang làm lễ cầu nguyện tại nơi yên nghĩ của Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng với gia đình Ngô Đình. Phương Uyên đang đọc kinh cầu nguyện trước mộ phần của Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Niềm Tin Tuổi Trẻ Phương Uyên đi thăm mộ Ngô Gia. Tinh thần Ngô Tổng Thống là bất diệt.
Sáng nay vào lúc 10h ngày 1/11/2013 tại Bình Dương, Thánh lễ tưởng nhớ 50 năm ngày mất của cố TT Ngô Đình Diệm và bào đệ đã được cử hành đồng tế tại nơi hai cụ và thân mẫu yên nghĩ. — with Le Nhanduc, Henry Nguyen, Thuận Euro and 14 others.



50 năm ngày giỗ TT Ngô Đình Diệm

Updated about an hour ago · Taken in Lái Thiêu
Toàn dân VN nhớ ơn Ngô Tổng Thống.
Năm mươi năm qua và mai sau hậu thế luôn tưởng nhớ và ghi ơn ông.
Ngô Tổng Thống muôn năm.

Phương Uyên ôm bó hoa huệ đứng bên cạnh mộ phần của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Người đã vị quốc vong thân vào ngày 2/11/1963.
Phương Uyên ôm bó hoa huệ cạnh mộ phần của Bào Đệ của Tổng Thống là Cố Vấn Ngô Đình Nhu. Người đã vị quốc vong thân vào ngày 2/11/1963.
With Hư Vô.

An Đỗ Nguyễn đang ôm bó hoa thạch thảo cạnh mộ phần của Bào Đệ của Tổng Thống là Cố Vấn Ngô Đình Cẩn. Người đã vị quốc vong thân vào ngày 9/5/1964.
With Regina Pham. Đồng bào đứng cạnh mộ phần của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Người đã vị quốc vong thân vào ngày 2/11/1963.


...và đây là nơi yên nghĩ của Bào Đệ Ngô Đình Nhu.
Linh Mục Lê Ngọc Thanh, DCCT, đứng cạnh mộ phần của Tổng Thống.




Linh Mục Đinh Hữu Thoại (trái, thứ hai) cùng các Linh Mục DCCT đang làm Thánh Lễ Cầu Nguyện.

Video Tổng Hợp Hình Ảnh Tưởng Niệm 50 năm ngày giổ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm



http://youtu.be/07WdWgOA3VM

Mấy lời ngắn ngủi về Ông

Nguyễn Tường Thụy
Nói ra cũng chỉ là chuyện buồn, và cho đến bây giờ, chẳng có gì mới nữa. Nhận thức của con người ít nhiều cũng đã có sự thay đổi. Nhưng tôi nhắc lại để vơi đi phần nào nỗi ưu tư về Ông.
Tôi biết đến Ông Ngô Đình Diệm qua một bài hát từ hồi còn trẻ con. Dạo ấy, tôi là thiếu nhi, nghe các anh phụ trách dạy, đến giờ tôi vẫn còn nhớ:
“Con cò bay lả bay la
Kim Sơn Phát Diệm quê nhà
…….
Bán nước buôn nòi, quân kia bán nước buôn nòi, Ngô Đình Diệm bán nước buôn nói. Chó săn cho đế quốc Mỹ, bịp lừa dân ta vào Nam”
Lúc ấy, tôi cũng chỉ biết thế, làm sao mà biết ông Diệm là ai. Chỉ nghĩ rằng ông ấy rất xấu.
Rồi tôi lại được nghe người lớn nói chuyện rằng, Bác Hồ đến kẻ thù nó cũng phải nể phục. Ta gọi là thằng Ngô Đình Diệm, chứ phía chúng nó đâu có dám gọi Bác là thằng.
Lớn lên, có học, có chút kiến thức văn hóa, tôi mới hiểu tại sao miền Bắc gọi ông Diệm là thằng, còn miền Nam không gọi ông Hồ là thằng. Tôi xấu hổ.
Ông Diệm, Ông Nhu bị giết trong cuộc đảo chính ngày 1/11/1963, cách đây tròn 50 năm, Cái chết của hai Ông rất thảm thương.
Ông là người có ý thức dân tộc rất cao. Ông không theo Pháp, cũng chẳng chịu lệ thuộc vào Mỹ. Vì thế, Mỹ mới đứng đằng sau cuộc đảo chính nhằm hạ bệ Ông. Nếu ông ngoan ngoãn theo Mỹ thì chắc kết cục không đến nỗi bi thảm như thế.
Kỷ niệm 50 năm ngày Tổng thống đầu tiên của chính thể Việt Nam Cộng hòa bị hạ sát, xin được thắp nén hương tượng trưng trước mộ ông ở nghĩa trang Lái Thiêu. Mong Ông tha thứ cho tôi vì ít nhất cũng đã có lần tôi gọi Ông bằng thằng.
Trong những hình ảnh vê Ông còn lưu lại, tôi xin chọn ra đây một bức ảnh và một clip:
  1. Ảnh Ông Ngô Đình Diệm, một vị Tổng thống nằm nghỉ trên đường đi kinh lý.
  2. Video Clip Tổng thống Mỹ Eisenhower đón tiếp tổng thống Ngô Đình Diệm tại sân bay quốc tế Washington Dulles ngày 8/5/1957
đi kinh lý
Ông Ngô Đình Diệm nằm nghỉ trên đường đi kinh lý

Tổng thống Mỹ Eisenhower đón tiếp tổng thống Ngô Đình Diệm

Tưởng Niệm 50 năm ngày giỗ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ngày 2 tháng 11 (1963-2013)

Video tổng hợp các hình ảnh Tưởng Niệm 50 năm ngày giỗ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.

Dân đã mất hết niềm tin?

Nam Nguyên, phóng viên RFA. 2013-11-01
000_Hkg9116355-305.jpg Kỳ họp thứ 6 Quốc hội Việt Nam khóa 13 hôm 21 tháng 10 năm 2013 tại Hà Nội.
00:00
00:00
Đạo đức suy đồi, xã hội bất an, người dân mất niềm tin vào Nhà nước là những vấn đề được đại biểu Quốc hội báo động trong các phiên thảo luận trong tuần.

Nghĩ đến công quyền là nghĩ đến tham nhũng

Báo Tuổi Trẻ trích lời ông Nguyễn Ngọc Bảo đại biểu Vĩnh Phúc phản ảnh: “Tham nhũng khiến người dân ngày càng không tin vào công quyền, mà người ta cứ nghĩ đến công quyền là nghĩ đến tham nhũng.”
Bà Lê Hiền Đức một giáo viên về hưu ở Hà Nội và từng được giải thưởng Liêm chính  của Tổ chức Minh bạch Quốc tế phát biểu với Đài Á châu Tự do:
“Với tôi thì bao nhiêu chuyện tham nhũng phải nghiêm túc giải quyết thì mới lấy lại được niềm tin cho dân. Một điều rất đơn giản là tất cả những gì dân kiến nghị tố cáo phải lắng nghe ý kiến dân, phải nghiêm túc xử lý những người tham nhũng thì mới lấy lại được niềm tin. Chứ còn bây giờ cứ bao che cho nhau bênh vực nhau không giải quyết cho dân thì không bao giờ dân có thể tin tưởng được cả.”
Thời báo Kinh tế Việt Nam bản tin trên mạng ngày 30/10, trích lời ông Bùi Đặng Dũng, phó chủ nhiệm Ủy ban Tài chính-Ngân sách của Quốc hội báo động là chưa bao giờ lòng dân bất an như thế này. Ông nhấn mạnh: “ Trước tự hào ra ngõ gặp anh hùng thì giờ cử tri nói ra ngõ gặp tội phạm, kẻ cướp mà thậm chí giờ nó còn  vào từng nhà, sờ từng người để lấy trộm, lột tài sản, uy hiếp. Từ nông thôn đến thành thị, công sở đến những nơi trang nghiệm như trường học, bệnh viện…đều có tội phạm cả.”
Bây giờ cứ bao che cho nhau bênh vực nhau không giải quyết cho dân thì không bao giờ dân có thể tin tưởng được cả.
-Bà Lê Hiền Đức
Mục sư Nguyễn Trung Tôn hiện sống và phụng vụ đức tin ở Thanh Hóa, bản thân sinh ra sau Cách Mạng Tháng Tám 1945, một thời kỳ đầy khó khăn. Mục sư phát biểu với Đài ACTD:
“Cha mẹ tôi, các cụ ngày xưa thì sống cuộc sống khổ sở, đói khát và nghèo nàn hơn so với bây giờ, nhưng các cụ vẫn nói với tôi rằng, nhìn vào con người ngày hôm nay mới thấy đạo đức con người càng ngày càng xuống cấp: Con có thể chửi cha mẹ, chữ hiếu không còn, đạo đức chẳng còn đâu cả. Con người đi ra đường, không nhìn người ta thì người ta bảo mình khinh, nhưng nếu không may vô tình nhìn họ thì họ bảo là mình nhìn đểu! Đây là người dân đối với người dân thôi. Bây giờ ra đường có thể chỉ vì một cái nhìn, chỉ vì một câu nói có thể dẫn tới án mạng; con có thể giết cha, vợ có thể giết chồng, anh em có thể chém giết lẫn nhau.”
Báo điện tử Người Lao Động tường thuật phiên họp ngày 31/10  trích lời đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng đơn vị Bình Dương mô tả tâm trạng bất an và sự suy giảm niềm tin của người dân với Nhà nước mà đỉnh điểm là hiện tượng người dân tự xử. Nhìn nhận đời sống văn hóa xã hội của đất nước càng ngày càng thêm bức xúc, đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng cho rằng tự xử là quan niệm và hành vi xấu đáng lên án vì vi phạm pháp luật. Theo lời ông, thật xấu hổ và lo lắng với những sự kiện tiêu cực đó nhưng về mặt chính trị và pháp lý cho thấy đang xuất hiện những lo ngại mới về lòng dân. Đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng nhấn mạnh tới nguyên nhân chính của tâm trạng xã hội này bắt nguồn từ vai trò quản lý của Nhà nước còn mờ nhạt yếu kém.

Dân tự xử

dantri-305.jpg
Hình ảnh các công an bị người dân trói lan truyền trên trang mạng xã hội facebook hôm 08/10/2013.
Trong khi đó VnExpress ngày 30/10 có bài Dân tự xử vì mất niềm tin. Tờ báo mạng dẫn nhập: “Trước tình trạng dân trói công an và đưa clip lên mạng xã hội, đánh chết người trộm chó, đưa quan tài diễu phố…nhiều đại biểu Quốc hội cho rằng niềm tin của nhân dân vào chính quyền địa phương ngày càng suy giảm.
Trò chuyện với chúng tôi, bà Lê Hiền Đức, một nhà hoạt động dân sự bảo vệ dân oan, đã gắn kết tình trạng xã hội nhiễu nhương với điều bà gọi là ru ngủ giới trẻ và sự hướng dẫn dư luận lệch lạc. Từ Hà Nội bà Lê Hiền Đức phát biểu :
“Cướp-Hiếp-Giết, cướp của, hiếp dâm và giết người, những chuyện ấy hở ra một tí có một chuyện gì dù rất nhỏ, nhưng báo chí xô nhau vào để làm rùm beng lên. Tôi muốn nói là những chuyện lớn phải cần cho thanh niên, giáo dục thanh niên cho thấy được cái nguy cơ của đất nước hiện nay là Trung Quốc lăm le xâm chiếm, đảo biển mất gần hết rồi thì không bao giờ nhắc đến cả. Rồi nữa đất nước của mình kinh tế lụn bại như thế này, thì cũng không nói đến chỉ đưa ra những việc theo tôi là nó làm ru ngủ thanh niên, đấy là điều rất đáng lo ngại.”
Tuổi Trẻ Online bản tin trên mạng ngày 30/10 trích lời Đại biểu Thạch Dư (Trà Vinh) khi báo động tình trạng tội phạm nghiêm trọng tràn làn trong xã hội đã khuyến nghị: Cần xem xét lại hệ thống giáo dục, từ gia đình đến nhà trường. Phải chăng theo chỉ đạo chú trọng dạy kiến thức mà lại buông lỏng giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, giáo dục về lòng nhân ái, tình thương yêu giữa con người với con người. Đại biểu Thạch Dư cho rằng, nền giáo dục Việt Nam đang buông lỏng trong việc giáo dục nhân cách con người.
Đất nước của mình kinh tế lụn bại như thế này, thì cũng không nói đến chỉ đưa ra những việc theo tôi là nó làm ru ngủ thanh niên, đấy là điều rất đáng lo ngại.
-Bà Lê Hiền Đức
Cũng liên quan tới kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 đang diễn ra ở Hà Nội, theo VietNamNet GSTS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường kêu gọi Quốc hội cần minh bạch hơn trong quá trình sửa đổi Hiến pháp liên quan tới qui định đất đai. GS Đặng Hùng Võ góp ý rằng, nguyên tắc “Quyền sử dụng là quyền tài sản được pháp luật bảo hộ” cần được đưa  trở lại Hiến pháp sửa đổi. Việc Ủy ban sửa đổi Hiến pháp tự ý đưa nguyên tắc này ra khỏi Dự thảo Hiến pháp sửa đổi bản mới nhất trình ra Quốc hội cần được giải thích rõ ràng, minh bạch trước nhân dân.
Bà Phạm Chi Lan, chuyên gia kinh tế nguyên thành viên ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ từng nhiều lần bày tỏ sự quan tâm đến quyền lợi của nông dân về đất đai. Bà nói:
“Nếu như trong trường hợp không thể sửa được Hiến pháp và Luật Đất đai lần này theo hướng công nhận quyền sở hữu tư nhân của nông dân đối với đất đai nông nghiệp, thì ít nhất cũng phải đảm bảo quyền sử dụng của họ dài hạn thay vì 20 năm như trước lên 50 năm. Thứ hai phải bảo đảm quyền sử dụng đó là quyền được luật pháp công nhận như là một quyền tài sản và đã là quyền tài sản thì là bất khả xâm phạm. Ai muốn sử dụng tài sản của họ kể cả Nhà nước thì phải mua chứ không phải thu hồi. Vì vậy cho nên trong Hiến pháp điều qui định vể đất đai cũng như Luật Đất đai phải rất chú trọng điều về thu hồi đất.”
Theo bài viết của Giáo sư Đặng Hùng Võ trên VietNamNet, ở dự thảo Hiến pháp đưa ra lấy ý kiến nhân dân đã có qui định tại khoản 2 Điều 58: “Quyền sử dụng đất là quyền tài sản được pháp luật bảo hộ. Đến nay, trên bản Dự thảo mới nhất trình Quốc hội ngày 17/10 lại có qui định: “Quyền sử dụng đất được pháp luật bảo hộ.” Giáo sư Đặng Hùng Võ cho rằng việc bỏ đi ba từ ‘quyền tài sản’gây lo ngại lớn cho người dân.
Kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa 13 được cho là đầy những phiên thảo luận gai góc, câu chuyện quốc nạn tham nhũng, xã hội xuống cấp, đạo đức suy đồi, người dân bất an, được các đại biểu báo động một cách nghiêm trọng. Tuy vậy để khôi phục niềm tin của nhân dân thì cả hệ thống chính trị phải được đổi mới, một điều mà các chuyên gia cho rằng khó thể xảy ra.

Có không một “Liên minh kim cương” Nhật bản và một tân “liên phòng Đông Nam Á” cho Việt Nam?

Nguyễn Nhơn

Bạn chuyển tôi bản tin phỏng vấn “sử gia” Dương Trung Quốc (DTQ) trên hệ thống BBC, yêu cầu đọc và góp ý. Nói cho thật, tôi đã đọc lướt qua bản tin nầy và cả đôi ba bài bình luận liên quan, nhưng chỉ đọc qua cho biết rồi thôi. Bây giờ tôi đọc lại và góp ý. Sử gia DTQ có hai chức lớn: Một là Tổng thơ ký Hội Khoa học Lịch sử VN. Hai là Đại biểu Quốc hội xã nghĩa Việt Nam.
Cả hai chức, chức nào cũng lớn, nhưng lời phát biểu thật khinh xuất, không xứng đáng với danh phận khi ông nói rằng: “Hoa Kỳ đã có hành vi “đồng lõa” với Trung Quốc khi Trung Quốc cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa từ tay của Chính quyền Sài Gòn, chỉ non một năm sau khi Hiệp định Paris được ký kết.”
Câu nói nầy là khẩu thuyết vô bằng, khi mọi người đều biết Mỹ đã rút quân khỏi Việt Nam và không còn liên hệ gì về hoạt động quân sự theo Điều 4 Hiệp Định Paris, nguyên văn như sau: “Hoa Kỳ sẽ không dính líu quân sự hoặc can thiệp vào công việc nội bộ của Miền Nam Việt Nam.”
Câu hỏi đặt ra là: Vì sao sử gia DTQ nhà ta bày đặt ra câu chuyện dựng đứng như vậy? Câu trả lời cũng dễ hiểu: Một là kéo “Đế quốc Mỹ” dzô để chia lửa với “Đại Hán xâm lăng Tàu”. Hai là đánh lạc hướng, lắp liếm cái “công hàm bán hai Quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa cho Tàu cộng năm 1958” của Phạm Văn Đồng theo lịnh già hồ.
Câu chuyện dựng đứng, dối trá thứ 2 là: “Sử gia cho rằng sau khi có một “nước Việt Nam thống nhất,” Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục có hành vi “bao vây” Việt Nam, với Trung Quốc thậm chí đã tiến hành chiến tranh ở Biên giới phía Bắc Việt Nam, còn Hoa Kỳ “đứng sau lưng Pol Pot”.
Câu chuyện nầy còn nghiêm trọng hơn. Nó toan tính đánh đồng cuộc chiến tranh biên giới Trung Việt với cuộc chiến cộng sản Việt Nam xâm lăng Campuchia vì để gở thế kìm kẹp của Mỹ ở phía Nam, nghĩa lả đảng cộng sản (cs) ta có chánh nghĩa Bắc chống Tàu, Nam chống Mỹ kìm kẹp, chớ không phải xâm lăng nhuộm đỏ Campuchia (cs Pol Pot thân Tàu) theo lịnh quan thầy Liên Xô.
Tới đây thi ông thầy “giết” sử lên gân theo kiểu người hùng, khuyến nghị một câu lẫm liệt như vầy: “Ông Dương Trung Quốc nhấn mạnh bài học lớn nhất mà Việt Nam cần rút ra là Việt Nam cần “tự mình định đoạt số phận của mình” vì theo ông “chừng nào không giữ được độc lập, tự chủ” thì chừng đó “khó đạt được mục tiêu của mình.”
Cùng một lúc, thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên viện trưởng viện chiến lược bộ công an lại ca cương như vầy: “Việt Nam không bao giờ kích động tinh thần dân tộc chủ nghĩa chống Trung Quốc. Và thứ hai, Việt Nam không kéo bè kéo cánh, liên kết với bất kỳ quốc gia nào để chống Trung Quốc.”
Nghĩa là cặp song ca, một nhà “giết” sử, một “chiến luộc da” bên tung bên hứng, vừa trấn an công luận là đảng độc lập chớ chẳng phải “hèn với giặc”, vừa trấn an quan thầy Tàu là em chả,… em chả theo Mỹ, theo mẽo gì sất!
Cũng có nghĩa là đảng ta “trung lập,” chẳng dựa Mỹ cũng chẳng theo Tàu, chẳng qua là thực thi 16 vàng, 4 tốt nên phải nhượng biên giới, nhượng biển đảo, nhượng đất liền chinatown cho bạn xài tạm cho trọn tình đồng chí hữu nghị, hữu hão vậy thôi!
Nói tóm lại là từ sách “bên thắng bên thua” tới các cuộc phỏng dzấn các nhà lý luận kể trên và vụ 900 xung kích “dư luận viên” đều là nằm trong chiến dịch phản công các báo lề dân và các bloggers vận động dân chủ do ban tuyên huấn chỉ đạo “đột xuất lý luận” chớ chẳng có gì lạ.
Để kết luận, xin mượn câu chỉ rõ đặc tính cộng sản do tổ sư cs Gorbachev phát ngôn là rõ ràng: “Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.”
Tới đây là kể như tôi đã phản hồi theo ý bạn đủ rồi, nhưng vì cái câu: “Sử gia cho rằng sau khi có một “nước Việt Nam thống nhất,” Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục có hành vi “bao vây” Việt Nam…” và câu của ông ca Cương: “Việt Nam không kéo bè kéo cánh, liên kết với bất kỳ quốc gia nào để chống Trung Quốc,” tôi viết thêm một đoạn về việc ai liên kết với ai và ai bao vây ai?
Liên minh kim cương Nhật Bản
Ông “giết sử” DQT nói rằng là “Hoa Kỳ và Trung Quốc tiếp tục có hành vi “bao vây” Việt Nam…” thì không có đâu, bởi vì Mỹ không hơi đâu làm việc tào lao, bao vây xã nghĩa An Nam làm giống gì. Trái lại Mỹ muốn kéo Việt Nam ra khỏi sự khống chế của Tàu đỏ để áp sát mặt phía Nam (Quảng Đông) của Tàu thì có!
Hiện tại thì coi như An nam xã nghĩa như là tên lính gác cửa phía nam của Tàu cộng.
Cho nên Nhật Bổn mới toan tính đề ra học thuyết “Tân Đại Đông Á” nhằm khống chế Trung cộng. Trong khi chưa tính chuyện được với các nước Thái Lan, Mã Lai, Singapore chỉ biết thương mại làm ăn, không quen trận mạc, Thủ tướng Nhật tân cử Shinzo Abe đi thẳng qua Ấn Độ bàn chuyện lập “Liên minh Kim cương.”
Nó là cái gì vậy?
Cứ kéo một đường thẳng trên bản đồ, từ Tokyo, Nhật Bổn thẳng qua New Delhi, Ấn Độ. Rồi từ Ấn Độ kéo một đường thẳng xuống tới Úc châu. Từ Úc lại kéo một đường thẳng ngược lên Hawaii (Mỹ), từ đó kéo một đường thẳng nữa trở lại Nhật Bổn là giáp vòng. Trên bản đồ hiện ra hình một quả trám thường gọi là hình kim cương. Kiểm điểm lại thì mỗi mủi nhọn tượng trưng cho một cường quốc: Nhật, Ấn, Úc, Mỹ.
Mục đích của Liên minh là gì? Công khai thì là bảo vệ an ninh hàng hải Tây Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Ẩn tàng phía sau là thế bao vây con gấu đỏ Tàu đang nhe nanh, múa vuốt gồm thâu cả biển Hoa Nam (Biển Đông Việt Nam) và cả biển Hoa Đông áp sát Đảo Senkaku Nhựt Bổn (Tàu gọi là Đảo Điếu Ngư).
Một tân liên phòng Đông Nam Á cho Việt Nam
Ở bên trong cái khung Liên minh Kim cương cứng hơn sắt thép nầy, VN xã nghĩa đứng ở vị trí nào?
Cứ theo phương châm 16 chữ vàng, An nam xã nghĩa ta chánh thức và long trọng cam kết với Tàu cộng là: “Láng giềng hữu nghị; Hợp tác toàn diện; Ổn định lâu dài; Hướng tới tương lai.”
Hợp tác toàn diện có nghĩa là hợp tác mọi thứ Kinh tế, Chánh trị và trước hết là… Quân sự, cũng có nghĩa là “liên minh tay đôi.” Hay nói theo kiểu binh dân: Mình với ta tuy hai mà một. Ta với mình tuy một mà hai.
Như vậy là cộng sản nhà ta là cái đuôi ngúc ngoắc phía dưới Quảng Đông, Quảng Tây của Tàu phù, lọt thõm trong cái khung kim cương!
Vậy thử hỏi có cách nào thoát ra được không?
Có một cách, chẳng những thoát khỏi vòng kim cô Tàu phù mà còn trở thành mủi nhọn của khối kim cương chọc thẳng vào mạn Nam của Tàu đỏ để tự phòng vệ khi thời bình và chống xâm lược trong thời chiến: Quay lại bắt tay với các nước Đông Nam Ávận động sự bảo trợ của Mỹ, Ấn, Nhật để tái lập khối “Liên Phòng Đông Nam Á” (SEATO: South Est Asia Treaty Organisation). Nước mình nhỏ, kinh tế mong manh, phải kết hợp với Thái Lan, Mã Lai, Singapore, Nam Dương thành một khối mới khả dĩ chận đứng được nạn bành trướng, xâm lăng của đại hán phương Bắc.
Muốn được như vậy thì điều kiện tiên quyết là phải giải trừ chế độ cộng sản An Nam, xóa bỏ Liên minh 16 chữ vàng. Đó cũng là cách “Thoát Trung” duy nhất để cứu dân, cứu nước.
Nguyễn Nhơn

‘Nói sự thật mà ảnh hưởng tới uy tín nhà nước thì luật sư không tồn tại’

Luật sư Nguyễn Thanh Lương, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Bến Tre, từng bảo vệ cho những bị can bị buộc tội liên quan đến an ninh quốc gia như blogger Tạ Phong Tần, nhà giáo Đinh Đăng Định, sinh viên chống Trung Quốc Nguyễn Phương Uyên trong cùng vụ án với Đinh Nguyên Kha, em trai của blogger Đinh Nhật Uy.
Luật sư Nguyễn Thanh Lương, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Bến Tre, từng bảo vệ cho những bị can bị buộc tội liên quan đến an ninh quốc gia như blogger Tạ Phong Tần, nhà giáo Đinh Đăng Định, sinh viên chống Trung Quốc Nguyễn Phương Uyên trong cùng vụ án với Đinh Nguyên Kha, em trai của blogger Đinh Nhật Uy.
Một trong số ít luật sư tại Việt Nam sẵn sàng bảo vệ các bị can trong các vụ án chính trị nhạy cảm bị áp lực phải rút lui khỏi vụ án gây chú ý công luận mà ông đã tham gia ngay từ buổi đầu.
Luật sư Nguyễn Thanh Lương, Phó Chủ nhiệm Đoàn Luật sư Bến Tre, nói ông đành bỏ cuộc giữa chừng trên con đường bảo vệ công lý cho Facebooker Đinh Nhật Uy trong vụ án ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước’, theo điều 258 Bộ Luật Hình sự. Sau bản án 15 tháng tù treo tại Tòa án Nhân dân tỉnh Long An hôm 29/10, Uy đã quyết định chống án lên phúc thẩm.
Luật sư Lương từng bảo vệ cho những bị can bị buộc tội liên quan đến an ninh quốc gia như blogger Tạ Phong Tần, nhà giáo Đinh Đăng Định, sinh viên chống Trung Quốc Nguyễn Phương Uyên trong cùng vụ án với Đinh Nguyên Kha, em trai của Đinh Nhật Uy.
Trong cuộc trao đổi với VOA Việt ngữ, luật sư Nguyễn Thanh Lương nói dù ông tiếc là không thể tiếp tục bảo vệ cho hai anh em Uy và Kha như dự định, nhưng đây là một sự lựa chọn cần thiết để tránh ‘những điều không hay’ trong chặng đường theo đuổi công lý còn rất dài phía trước.
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Có những áp lực. Tôi phải chọn lọc xử lý để tránh những cái phiền toái.
VOA: Những áp lực đó đến mức độ thế nào khiến luật sư, người đi theo vụ án của Kha và của Uy ngay từ đầu, cuối cùng phải dừng chân ở giữa đoạn đường?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Vụ án của Uy, về góc độ chuyên môn theo góc nhìn của luật gia, có nhiều điều để nói. Nghề luật sư của tôi khó khăn nhất là khi không có gì để phát biểu. Có những sai sót thì luật sư mới có đất dụng võ. Tuy nhiên, tôi vẫn xin rút lui để tránh những phiền toái về mặt cá nhân. Cũng có những áp lực nhưng không tiện nói ra với công luận nhưng đó là sự tự điều chỉnh của mình để thích nghi, tránh những tổn thất khác.
‘Nói sự thật mà ảnh hưởng tới uy tín nhà nước thì luật sư không tồn tại’
VOA: Cảm nghĩ của ông thế nào khi đi tới quyết định như vậy?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Trước hết tôi cũng cảm thấy không xấu hổ về mặt lương tâm nghề nghiệp đối với thân chủ của mình vì sự có mặt hay không có mặt của mình cũng không ảnh hưởng gì. Việc quyết định các bản án chính trị thể hiện ý chí của nhà cầm quyền nhiều hơn. Vai trò luật sư đơn giản, không phải là chủ chốt quyết định để đem lại lợi ích cho thân chủ của mình. Cho nên, tôi mới chấp nhận phương hướng đó để tránh những sự căng thẳng, xung đột, để có thể phát triển lâu dài, còn có những cơ hội để giúp đỡ nhiều người khác vì một khi luật sư không bảo vệ mình được thì làm sao bảo vệ cho người khác. Trước khi rút lui khỏi vụ án của Đinh Nhật Uy tôi đã đề nghị thả tự do cho Uy.
VOA: Luật sư nói sự rút lui của ông không ảnh hưởng nhiều nhưng trong hoàn cảnh Việt Nam hiện nay, số luật sư sẵn sang bảo vệ các bị can dính tới những vụ án chính trị không nhiều, liệu chăng sự rút lui của ông cũng là một mất mát, thiệt thòi cho bị can?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Cũng có thể, đặc biệt về mặt tinh thần. Tôi hy vọng quýêt định này sẽ làm đơn giản, bình thường các mối quan hệ khác. Nếu tôi còn cơ hội, tôi cũng sẽ tiếp tục. Sự mất mát đó chỉ về mặt tinh thần, chứ về thực chất thì không ảnh hưởng gì.
VOA: Áp lực với luật sư ở đây chỉ giới hạn trong vụ án của Uy thôi hay cũng áp dụng cho các vụ án chính trị khác mà ông tham gia trong tương lai?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Tôi nghĩ chắc không ảnh hưởng gì đến các vụ án sau này. Thân chủ họ lựa chọn mình bằng niềm tin và bằng tính khách quan của xã hội.
VOA: Với những áp lực hiện tại, liệu ông sẽ tiếp tục đi theo những vụ án chính trị như thế trong tương lai?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Còn cơ hội, tôi cũng sẽ tiếp tục vì tôi cũng quan niệm là lý tưởng hóa xã hội. Tôi cũng đặc biệt quan tâm đến việc bào chữa cho những bị can trong các vụ án ‘an ninh’ hay ‘chính trị’. Việc này không làm vơi đi khao khát nghề nghiệp của tôi. Nhưng vấn đề là mình có làm được  hay không.
VOA: ‘Làm được hay không’ đó dựa vào những yếu tố khách quan, chủ quan ra sao?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Lệ thuộc vào rất nhiều yếu tố khách quan, chủ quan, những quy định tiến bộ của pháp luật, nhân thân bị cáo, hay bản lĩnh của luật sư.
VOA: Là người theo đuổi ngành luật với ước mong bảo vệ công lý nhưng không được tiếp tục bảo vệ những gì mình muốn bảo vệ, luật sư có suy nghĩ thế nào?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Tôi từng công tác trong ngành công an. Điều đó cho tôi ưu thế về mặt tâm lý, có cái nhìn tự tin và bình thản hơn. Còn những vấn đề quy định pháp luật thì nó tùy thuộc vào những hạn chế hay tiến bộ chung của xã hội. Ví dụ như nói rõ một sự thật mà sự thật đó ‘xâm phạm’, ảnh hưởng danh dự-uy tín nhà nước thì luật sư sẽ không tồn tại.
VOA: Mọi chủ thể đều phải công bằng trước pháp luật, thưa ông?
Luật sư Nguyễn Thanh Lương: Mọi công dân bình đẳng trước pháp luật  đó là chân lý, lý thuyết để mọi người vươn tới thôi, chứ thực tế đôi lúc không được đảm bảo như vậy. Trước khi tham gia những vụ án này, tôi cũng nghĩ rằng miễn mình phát biểu, vận dụng đúng luật như lái xe giữ đúng làn đường thì thôi, nhưng thực tế nó không phải vậy. Đó là quy luật tồn tại của chính quyền chính trị ở bất cứ quốc gia nào. Ước mơ lý tưởng hóa xã hội là một vấn đề. Tồn tại trong thực tế xã hội là một vấn đề khác.
VOA: Xin chân thành cảm ơn luật sư Lương đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.

Sống có yên nổi không?!

Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ Việt Nam. 2013-10-31
000_Hkg8650243-305.jpg Người dân biểu tình phản đối Trung Quốc bị an ninh ngăn cản tại Hà Nội hôm 02/6/2013. AFP photo
Vì không có đủ hai trăm ngàn đồng để nộp theo đòi hỏi của một tên cướp cạn khoác áo công an, ông Trịnh Xuân Tùng đành “nộp cổ” cho hắn. Từ đó, người ta biết ông có một cô con gái xinh đẹp tên là Trịnh Kim Tiến.

Từ thường dân…

Sau khi gạt nước mắt, chôn cất cha xong, cô gái đứng lên, đi đòi công lý cho người cha chết oan và “được” “đảng và nhà nước” “ghi nhận” sự bền chí bằng cái án 4 năm tù [1] “dành cho” tên côn đồ Nguyễn Văn Ninh – cựu trung tá công an. Tất nhiên, lon trung tá bị lột xuống chỉ vì 200.000 đồng là một hành động đần độn của người cộng sản. Tuy nhiên, cho đến lúc nhận án tù, có thể Nguyễn Văn Ninh không bao giờ nghĩ các “đồng chí” lại đối xử “bạc bẽo”
với hắn như thế (!), vì kẻ gãy cổ chỉ là một… “ông chủ” – người không phải cùng “giai cấp” với hắn.

Qua cái chết tức tưởi của cha mình, Trịnh Kim Tiến càng hiểu thấu gốc rễ gây ra thảm họa cho không chỉ gia đình cô, nó xuất phát từ chế độ độc đảng toàn trị. Cái chết của cha trở thành động lực cho cô hòa mình cùng người dân trong những cuộc xuống đường chống Trung Cộng xâm chiếm biển đảo Việt Nam.
Cũng từ đó, cô gái xinh đẹp và nhân hậu ấy đã tìm thấy một nửa cuộc đời mình với đám cưới cùng chàng trai khôi ngô có tên Nguyễn Hồ Nhật Thành.
Đôi “chim câu” đáng yêu này sử dụng việc kinh doanh để kiếm sống đồng thời góp tay cảnh báo cho người dân hiểm họa mất nước, kêu gọi mọi người ủng hộ hàng nội địa và tẩy chay hàng hóa độc hại từ Trung Quốc, thông qua cửa hàng “No China Shop” [2].
Đôi vợ chồng trẻ này đã nhiều lần bị xách nhiễu, đe dọa, khủng bố bằng nhiều hình thức khác nhau. Vào ngày 18/7/2013, Nguyễn Hồ Nhật Thành đã làm đơn tố cáo công an [3], có kẻ đã phá hoại cửa hàng kinh doanh của anh, bằng cách tạt sơn. Sự việc rơi vào im lặng.
Mới đây, Paulo Thành Nguyễn – một nick từ trang facebook của Nguyễn Hồ Nhật Thành cho hay, anh cùng người vợ đang mang thai phải dọn ra khỏi căn hộ vừa mới thuê trong vòng 24 tiếng đồng hồ, vì chủ nhà bị công an o ép đuổi vợ chồng anh nếu muốn… “yên ổn”. Paulo Thành Nguyễn cho biết [4]:
*”Trước khi dọn công ty, dọn nhà, một bạn an ninh mời tôi uống cafe dò hỏi và gợi ý sự giúp đỡ bảo đảm về mặt pháp lý, tôi sẽ không lo sợ bị sách nhiễu, chỉ cần tôi im lặng, chỉ cần tôi lo làm nuôi vợ, nuôi con, mọi chuyện khác của xã hội thì… kệ cha nó. Tôi hiểu lòng tốt của anh, nhưng tiếc là lòng tốt đối với tôi nó lại khác. Tôi không chắc tôi sẽ đói vì thiếu việc làm, tôi không chắc tôi sẽ mất ổn định khi phải di chuyển chỗ ở, nhưng chắc chắn một điều tôi sẽ chết nếu không sống theo tiếng lương tâm và lý trí của mình. Sự sách nhiễu, gây khó khăn của các anh càng cho tôi động lực để sống với lý tưởng của mình. Tôi không còn thời gian để viết thêm, ngay lúc này, chú bảo vệ đang hối thúc chúng tôi ra khỏi nhà. Giờ chúng tôi phải đi, đi trong an bình và hy vọng về một xã hội tương lai không còn những người bị sách nhiễu vì lên tiếng cho sự thật như chúng tôi…”*
Đương nhiên, đôi vợ chồng trẻ này có thể tiếp tục đi thuê chỗ khác và tiếp tục bị… đuổi nữa, như luật sư Lê Trần Luật [4] đã từng bị nhiều lần cùng với việc bị tước thẻ hành nghề khi ông “chuyên trị” các án động chạm đến chế độ.
Đó không thể gọi là trừng phạt người bất đồng chính kiến, mà phải gọi nó là hành vi trả thù vặt của những tâm địa tiểu nhân. Hơn thế, nó còn phô bày ra sự bế tắc đến ngu dốt, khi người cộng sản không biết làm sao cho hình ảnh “đảng ta là đạo đức là văn minh” sạch sẽ hơn một chút sau những bọc mắm tôm, chất thải, hết chọi vào nhà người này đến liệng vào nhà người khác như: ông Hoàng Minh Chính, bà Trần Khải Thanh Thủy, bà Bùi Thị Minh Hằng v.v…
Đôi khi tôi cố suy nghĩ có cách gì “giúp” cho cộng sản Việt Nam có thể trả thù (nếu họ muốn trả thù) đỡ bẩn thỉu hơn chút ít, nhưng mãi không nghĩ ra cách nào(!).
Chẳng lẽ trong óc của người cộng sản, ngoài những chất bã, chất thải, o ép chủ nhà đuổi khách thuê, lột truồng, bóp và cắn vú phụ nữ, tông xe, chọi đá v.v…  họ không thể nghĩ ra bất kỳ cách gì khác, sao cho “trí tuệ” hơn?!

Đến giới nghệ sĩ…

Nữ ca sĩ Siu Black vỡ nợ cách đây không lâu, trở thành câu chuyện ồn ào đầy trên các diễn đàn và báo chí. Phương Thanh – một nữ ca sĩ và là bạn thân của Siu Black – cho phóng viên biết [5] việc cô giúp Siu Black trở lại sàn diễn để đối diện với lỗi lầm trước khán giả, sau khi nợ nần của Siu Black không thể dấu giếm được nữa:
“Cuối cùng cũng xong rồi. Chương trình hôm qua cứ như một bộ phim xã hội đen của Mỹ. Đến giờ tôi vẫn còn thấy rụng rời vì nghĩ lại mình quá bạo gan khi đối mặt với hàng chục tay giang hồ đòi nợ”.
Lời trò chuyện của Phương Thanh làm nảy ra câu hỏi: công an ở đâu lại để cho cả bầy giang hồ cho vay nặng lãi, xuất hiện nghênh ngang bao vây, đe dọa con nợ như chỗ không người?
Vợ chồng đôi nghệ sĩ Phước Sang – Kim Thư cho hay, ngôi nhà họ “liên tục bị ném mắm tôm khủng bố” [6], cũng vì Phước Sang đang nợ ngập đầu. Trang danviet.vn cho biết thêm:
“Diễn viên Kim Thư cũng khẳng định hệ thống camera an ninh quan sát cũng đã ghi hình được người gây ra vụ việc trên và sẵn sàng cung cấp cho lực lượng công an, nếu những người này tiếp tục tái diễn hành động khủng bố gia đình mình”.
Những “màn” ném mắm tôm của bọn cho vay nặng lãi đối xử với Kim Thư cho thấy chúng cùng một “lò võ” với công an khi so sánh những vụ khủng bố các nhà hoạt động xã hội. Thật băn khoăn, tại sao Kim Thư không gởi ngay những chứng cớ rõ ràng đó cho công an mà phải đợi “tái diễn”? Liệu sự khủng bố “tái diễn” ở mức nguy hiểm hơn có quá muộn không?
Câu chuyện không bàn đến món nợ của Siu Black và Phước Sang mà điều cần suy nghĩ ở đây là vai trò của “công an nhân dân”.

danchimviet-250.jpg
Trịnh Kim Tiến và di ảnh cha. Photo courtesy of danchimviet

Nợ nần là chuyện dân sự. Tòa án là nơi sẽ phân định tất cả “lỗi phải” và bản án tòa là chung cuộc để đôi bên thi hành. Nói điều này với dân cho vay nặng lãi chắc chúng vỗ bụng mà cười(!)
Không chắc khi Siu Black và Phước Sang đi vay, lại nghĩ có ngày cần cầu viện đến tòa án để giải quyết ôn hòa, êm đẹp, nhưng có lẽ trong thâm tâm họ, hai chữ “tòa án” ít khi được nghĩ tới.  Ngay đây, bật lên ý nghĩa: Tòa án tại Việt Nam giờ đây khó còn là nơi để cho bất cứ ai, dù là con nợ hay chủ nợ, tìm đến nhằm mưu cầu sự thật và lẽ công bằng; nó cũng không còn là nơi đáng tin cậy để bảo vệ quyền lợi cho mình, dù dân Việt Nam đang sống trong một đất nước, nơi luôn kêu gọi “thượng tôn pháp luật”(!)
Ai dám bảo đảm những hành động của bọn cho vay nặng lãi không dẫn đến kết quả xấu hơn, một khi Siu Black, Phước Sang không chu toàn nổi những con số mà người đời hay gọi là “cắt cổ” người vay? Chẳng lẽ đợi đến lúc hậu quả xảy ra tồi tệ hơn, lúc đó khuyên Kim Thư và Siu Black đi “thẩm mỹ viện”… Cát Tường để “cải tạo” dung nhan (?!)
Người ta nhớ lại Năm Cam từng “tung hoành ngang dọc” dưới sự bảo kê của “công an nhân dân” và “báo chí”, một dạo bằng những vụ giết người như ngóe; giết công khai; giết chớp nhoáng, nhưng tất cả trôi tuột trong im lặng nhiều năm, trước khi “đảng và nhà nước” “quyết liệt” làm “tới nơi tới chốn” (!)
Chứng cớ nào cho thấy, hiện nay thế giới ngầm thôi hay giảm hoạt động? Coi bộ, sự lộng hành của “bọn giang hồ” ngày càng “đen” như dầu hắc vấy bẩn ngôi nhà của Kim Thư, với sự bảo kê đều đặn thông qua những khoản “hụi chết” khá… “dầy” đóng cho ai đó!
Sống có yên nổi không?!

Và cả những “nhà tài phiệt”

Ông Huỳnh Uy Dũng thống thiết [8]: “… Nói thật, khi viết đơn tố cáo, tôi thức suốt gần một tuần lễ. Bên cạnh Đại Nam còn biết bao doanh nghiệp khác đang thiếu nợ ngân hàng, chỉ cần một văn bản ra là lãi suất vay ngày một nâng lên, hay bị ngăn lại dẫn đến sập tiệm, mất hết tài sản, phá sản, ngậm đắng nuốt cay và “chết” tức tưởi.
Nếu họ không có lương tâm đi nữa nhưng cố gắng làm đúng luật pháp là doanh nghiệp mừng lắm rồi. Khi quyết định làm vụ này, tôi xác định từ giã con đường doanh nghiệp, trong di chúc dành cho con trai tôi cũng không mong muốn nó làm doanh nghiệp nữa. Tôi sợ quá rồi. Tôi may mắn thoát ra được. Vợ chồng tìm cách tháo gỡ xóa hết nợ nần. Tôi nghĩ nếu tiếp tục làm, mình sẽ chết vì cái “lệ” này…”
Ở đây cũng không bàn đến những góc khuất mà tất cả những ai đang kinh doanh lớn nhỏ tại xứ “thiên đường mù”, nếu muốn “yên ổn”, bằng cách này hay cách khác phải cam chịu, thỏa hiệp hay đồng lõa, tiếp tay. Điều đáng suy nghĩ thông qua câu chuyện “đại gia” Huỳnh Uy Dũng cũng xoay quanh hai chữ “yên ổn”.
Có thể tin ông Dũng: “… khi viết đơn tố cáo, [...] thức suốt gần một tuần lễ…”, bởi bề dày lăn lộn nhiều năm ngay trong lòng chế độ, ông là một trong những người biết nhiều và hiểu rõ hơn tất cả thường dân về cái mà ông dùng rất nhẹ để né tránh – “lệ”. Huỳnh Uy Dũng có lẽ đã cân nhắc rất kỹ trước khi quyết chọn “con đường” tố cáo đích danh Lê Thanh Cung – Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương đến Thủ tướng, thay vì khiếu nại hay kiện ra tòa hành chính. Ông hẳn biết rõ hơn ai hết khi đã “rửa tay” nhưng chưa thể “gác kiếm” trong “nghiệp” kinh doanh ở Việt Nam.
Điều buồn cười khi Huỳnh Uy Dũng nhắc đến “lương tâm” và “luật pháp”, nghe cứ ngỡ như hai khái niệm rời rạc, chẳng dính líu gì nhau, lại không thấy chúng “tuy hai mà một”, được điều khiển dưới bàn tay của “Đảng”. “Lương tâm” có thể “bán”, “pháp luật” có thể “mua”, chỉ cần “soát lại” túi tiền bạn “dày” hay “mỏng” có đủ “chung” theo “nhu cầu” hay không. Chi tiết này cho thấy có vẻ ông Dũng hơi “ngây ngô” như bị người đời chê, nếu đó là tâm trạng thật của ông mà không liên quan đến bất kỳ toan tính nào khác(?).
Tuy nhiên, không ai biết sự lo xa của một doanh nhân – thông qua việc cho cậu con trai bé xíu thừa hưởng tài sản lớn – có đảm bảo “yên ổn” cho cả đứa bé cũng như gia đình ông không, nếu không ai phản đối mệnh đề* “đảng lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối”*?

Kết

Lâu ngày, gặp cô cháu gái giỏi giang đang làm cho một công ty nước ngoài với mức lương gần 2.000 USD/tháng, thấy cô bé vẫn đi chiếc xe gắn máy cũ thay vì chiếc SH đời mới, mà trước đây dự định sắm, tôi hỏi: “Sao con chưa sắm xe mới?”, “Thôi cậu! Con nghĩ lại rồi, đi xe “xịn” bây giờ, một là “làm mồi” cho bọn cướp, hai là cho… “công an”. Đi xe cũ chẳng ai để ý, hư gì sửa đó, vậy khỏe và an toàn hơn”. Tự bao giờ hai “chức vụ” này bị “đồng hóa” đến thê thảm thế này (?!)
Người Việt đang sống trong một “xã hội… hình sự” và đang cố đi tìm một “xã hội dân sự” (!).
Sống có yên nổi không?!
Nguyễn Ngọc Già, Việt Nam 31-10-2013
*Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA
_______________
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=152121&zoneid=247#.UnIWNn9k7IU[1]
http://www.nochina-shop.com/ [2]
http://thinhoi001-thinhoi001.blogspot.com/2013/07/paulo-thanh-nguyen-e-nghi-cong-lam-ro.html[3]
http://chauxuannguyen.org/2013/10/30/paulo-thanh-nguyen-toi-se-khong-doi-su-on-dinh-lay-im-lang/[4]
http://vi.wikipedia.org/wiki/L%C3%AA_Tr%E1%BA%A7n_Lu%E1%BA%ADt [5]
http://www.tienphong.vn/giai-tri/641215/Dem-nhac-Siu-Black-bi-giang-ho-vay-Nhu-mot-bo-phim-xa-hoi-den-tpol.html[6]
http://danviet.vn/van-hoa/biet-thu-cua-phuoc-sang-lien-tuc-bi-nem-mam-tom-khung-bo/20131027015912571p1c30.htm[7]
http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/147041/dung–lo-voi—kien-chu-tich-tinh-la-het-duong-lam-an.html[8]

Lưu Manh Hóa Tri Thức

Tiểu Bối

Theo số liệu thống kê cho biết : Cả nước hiện có hơn 9. 000 Giáo Sư, 24.000 tiến sĩ, 101.000 thạc sĩ và 2.700.000 cử nhân đại học.[1] Một con số lý tưởng cho nền kinh tế tri thức. Việt Nam hiện nay có nhiều điều kiện để trở thành nước có nền kinh tế phát triển như : nguồn lao động trẻ, thuận tiện giao thông, có nhiều loại tài nguyên,…. Tuy vậy, nước ta vẫn trong cái vòng luẩn quẩn của nghèo nàn, lạc hậu. Nguyên nhân chính là ở yếu tố con người , do đất nước chúng ta không tôn trọng giá trị con người , không tôn trọng trí thức đích thực. Yếu tố con người chưa được quan tâm thích đáng trong khi nó mới là nhân tố chính cho sự hưng thịnh/ suy yếu của 1 quốc gia. Một xã hội bảo thủ, trọng thành tích, hám danh sĩ diện với bằng cấp thường đi đôi với sự coi thường sự tiến bộ của khoa học , kỹ thuật đương nhiên sẽ tụt hậu. Và Việt Nam đã và đang tụt hậu. Cũng theo số liệu thống kế cho biết các chuyên gia WB tính toán “Việt Nam phải mất rất lâu nữa mới đuổi kịp các nước trong khu vực Đông Nam Á: 158 hoặc cũng có thể là 175 năm với Singapore, 95 năm với Thái Lan và 51 năm với Indonesia.”[2]

Vấn đề đầu tư vào giáo dục luôn quyết định hưng, suy của một quốc gia. Nền giáo dục của Việt Nam và cả xã hội Việt Nam làm nhân tài không có đất dụng võ. Với bằng cấp tràn lan, làm người Việt ảo tưởng về mình. Mỗi năm chúng ta có rất nhiều kỹ sư, cử nhân, tiến sĩ, giáo sư mới nhưng nền kinh tế của chúng ta lẹt đẹt. èo uột , đất nước chúng ta lạc hậu. Nếu tính từ hàm Thứ trưởng trở lên, số người có trình độ tiến sĩ ở Việt Nam cao gấp 5 lần Nhật Bản [3] . Và với số lượng hùng hậu GS, TS, Ths, Cử nhân đã nêu trên , Một con số lý tưởng cho nền kinh tế tri thức. Nhưng hiện vẫn đốt đuốc tìm lao động chuyên gia, thiếu hẳn những công trình khoa học – sáng tạo – sáng chế được ứng dụng vào thưc tiễn cuộc sống… Trong khi nền kinh tế sản xuất vẫn là nhân công giá rẻ, miệt mài với gia công phụ thuộc, công nghệ thì vẫn đang loay hoay ở trình… “sản xuất mì tôm”.
Người Hàn Quốc họ có quyền tự hào vì họ xây dựng được những sản phẩm mang tính thương hiệu quốc tế như : Sam Sung, Huyndai . Người Nhật có thể vỗ ngực tự hào với Sony, Toyota . Sing có quyền hãnh diện về hàng xuất khẩu điện tử của mình ra khắp thế giới,… Hoàn toàn thiếu một sản phẩm Việt sánh ngang tầm các quốc gia khác trên thế giới.
Thực tế này cho thấy, chất xám Việt đang bị lãng phí. Lãng phí từ khâu đào tạo ( đào tạo quá nhiều GS, TS, Ths giả và dỏm) , lãng phí cả khâu sử dựng ( Nhân tài thực sự chưa được tin dùng và sử dụng hợp lý và trọng dụng họ).
Người Việt, trí thức Việt, dân Việt trách móc Xã hội này đôi khi, nhưng nếu nhìn kỹ lại, thì chính họ chính chúng ta tạo nên Xã hội này. Trí thức Việt nói riêng , dân Việt nói chung nhiều lúc đôi khi có xu hướng, chờ đợi mong mỏi một vị minh quân, 1 vị lãnh đạo tài ba xuất chúng nào đấy xuất hiện để đưa lối dẫn đường họ và lãnh đạo đất nước đang tụt hậu này, nhưng họ quên rằng không ai dẵn dắt và không ai hành động tốt hơn họ tự dẫn dắt mình định hướng cho mình. Đã đến lúc cả dân tộc này và giới trí thức Việt cần nhìn thẳng và nhìn thật vào chính mình, nhìn vào thực tế và tự gánh trách nhiệm cũng như vài trò của mình để tự thoát ra cái vòng luẩn quẩn này chứ không phải một ai đó, 1 vị cứu tinh nào đó hay 1 vị minh quân còn ẩn dật đâu đó.
Nghèo, dốt, thua kém người khác chưa hẳn là cái tội. Cái tội là ở chổ: nghèo, đói, lạc hậu, thua kém người khác nhưng lại không biết, hay biết mà không chiu thừa nhận và tệ hơn là phải phủ nhận mình nghèo bằng mọi giá vì cái sĩ, để rồi không chịu tìm tòi hướng đi, lối thoát cho mình. Và nếu chúng ta không khắc phục được sự yếu kém của đất nước, nạn nhân cũng chính là chúng ta. Chúng ta là nạn nhân của chúng ta.
Bất cứ xã hội nào, trí thức và yếu tố con người mới là yếu tố hàng đầu để đưa đất nước đi lên. Nước Mỹ phồn vinh với giấc mơ Mỹ và là miền đất Hứa của biết bao người trên thế giới, Người Hàn Quốc chấp nhận “ăn mày chất xám” ở phương tây, tinh thần Samurai của Nhật…. Sao không để cho trí thức Việt được tự do trong sáng tạo, tự do trong tư tưởng, tự do trong lựa chọn của mình !? Để họ được cống hiến !?
Ở một góc độ nào đó, có thể nói và khẳng định rằng, đất nước không phát triển được như người ta là vì trí thức Việt chưa phát huy hết vai trò và sứ mệnh của mình. Và lại ở 1 góc độ nào đó, họ bị kiềm kẹp, bị cột, bị trói chặt tư duy, tư tưởng, và cả ý thức hệ, họ cũng muốn sống, muốn cống hiến lắm , muốn được hy sinh nhưng ý thức hệ, sự khác biệt trong tư duy và tư tưởng đã làm cho họ không được chọn, và họ bị cuốn vào vòng xoáy luẩn quẩn của giới trí thức Việt bao đời nay, vòng xoáy của một xã hội mà ngay cả đến trí thức cũng bị đẩy vào con đường “lưu manh hóa”, ở đó nhân phẩm của trí thức bị người khác chà đạp và tự mình chà đạp lên mà sống ,để rồi họ không kịp nhận ra họ vừa là “nạn nhân” mà còn đồng thời là “thủ phạm” . Họ hành hạ nhau và dẫm đạp lên nhau mà sống:
– Một bác sĩ với mức lương èo uột, 3 đồng 3 cọc , chết đói, anh ta tìm đủ cách làm khó bệnh nhân để được nhận “lót tay”. Nhưng khi anh ta sử dụng các dịch vụ khác, anh ta lại bị làm khó lại.
– Một thương gia ( doanh nhân) vì chạy theo lợi nhuận và tham đồng tiền bất chính không ngại bán rẻ lương tâm mình sản xuất ra những hàng hóa chất lượng kém, độc hại tới sức khỏe của người tiêu dùng, miễn sao lợi nhuận nhiều, xả chất thải độc hại ra môi trường, nhưng rồi chính anh ta hủy hoại môi trường chung anh ta đang sống trong đó và sẽ ra sao nếu anh ta mua phải những sản phẩm độc hại khác do người khác cũng vì tham lam mà sản xuất ra như anh ta.
– Từ Vụ sập cầu Cần Thơ, cho đến sập cầu cống, hàng loạt công trình thủy điện quốc gia công trình dân sự khác,.. những kỹ sư làm việc trên công trình đó đã làm hại hoặc tiếp tay cho người khác làm hại rất nhiều người. Sẽ ra sao nếu như những kỹ sư này đứng dưới công trình của chính họ thiết kế và xây dựng .
– Một nền giáo dục thay vì dạy con người ta cách học, nó chỉ dạy con người ta cách tin và phải đặt niềm tin vào đấy, kết quả tạo ra khg phải 1 thế hệ mà nhiều thế hệ cứ bắt thế hệ nối tiếp sau cứ tiếp tục đặt niềm tin. Bởi lẽ thế hệ này tiếp tục “dẫn dắt” ( chăn dắt!?) thế hệ kia.
– Một công chức, phải bỏ ra 1 khoản tiền lớn để mua chạy chức, hối lộ cho người này, cho cơ quan kia để có cái ghế, cái chức. Khi có cái ghế, cái chức rồi lại quay lưng ra cướp phá, cướp bóc , hạch sách nhũng nhiều người khác để lấy lại những thứ mà mình từng bỏ ra . Và xem điều đó là lẽ đương nhiên và cái vòng luẩn quẩn ấy cứ tiếp diễn !
– Một nhà báo, nhà văn, người cầm bút vì lợi ích cá nhân riêng, có thể nhẫn tâm bẻ cong ngoài bút, viết láo và viết liều để nhận được những đồng tiền bẩn tưởng chừng như chỉ làm tổn hại tới người đọc nói riêng và nền văn báo chí văn hóa nước nhà nói chung nhưng anh ta cũng đang tự biến mình thành trò bỉ ổi và lố bịch trong mắt người đọc, vì người đọc bây giờ đủ thông minh để nhận biết đâu đúng , đâu sai. Bởi trước khi hốt bùn để ném vào mặt người khác, thì bàn tay anh ta cũng đã lấm bùn trước rồi….
Và cứ thế , mỗi người trong xã hội cứ tự hại mình và hại người khác. Có thể nói trí thức Việt Nam nói riêng và người Việt nói chung vừa tự hại mình và hại người , nạn nhân của nhau, nạn nhân của định hướng xã hội, nạn nhân của sự lãnh đạo và dẫn dắt tồi tệ .
Trong một xã hội, khi “sự thật” bị bóp méo, bị bẻ cong Trí thức Việt từ chổ ” người sáng” cũng trở thành “người mù” , người thẳng cũng thành “còng lưng” . Hoặc im lặng, cúi đầu chấp nhận để mà sống yên ổn thay vì cất tiếng nói phản kháng rồi bị vùi dập.
Với mức giá, mức lương hiện tại, Xã hội còn nhiều trí thức không sống được vói mức lương thực của mình. Người lao động trí thức bị bần cùng hóa và bị đẩy đến chỗ không còn có thể nghĩ gì khác ngoài việc làm sao kiếm cho đủ tiền để sống. Đây chính là một trong những lý do làm nên sự tha hóa, biến chất của giới lao động trí thức, thay vì đầu tư vào nghiên cứu , nâng cao chuyên môn tay nghề ,phát minh ra cái này, khám phá ra cái kia họ lao đầu vào kiếm tiền kiếm sống, làm sao phải sống được cái đã. Chính điều này dẫn họ tới kết quả làm nhiều việc trái nghề, trái lương tâm, trái đạo đức xã hội…
Mua quan, bán chức, mua vị trí công tác diễn ra đều đặn trong giới lao động trí thức trong Xã hội để rồi khi lên nắm quyền thì Vua quan thi nhau chia chác, nhũng nhĩu, quan liêu, thằng lên sau thì dốt hơn nhưng lưu manh, khốn nạn hơn thằng trước. Khốn khổ cho một xã hội !
Chưa dừng lại ở đó, giới lao động trí óc ở Việt Nam không những bị bần cùng hóa về đời sống vật chất, mà còn bị bần cùng hóa hay tự bần cùng hóa cả về tư duy đời sống tinh thần khác. Hiện tượng này đang thành ra phổ biến: những người, lẽ ra, phải làm việc với sách vở lại rất ít đọc sách, không quan tâm đến các vấn đề xã hội. Họ tự phủ nhận vai trò và trách nhiệm xã hội của họ. Hoặc học nhiều đọc nhiều, có bằng này bằng nọ chỉ để tự hào, để khoe khoang, để lên lớp nhau, để mơn trớn nhau vì cái tính sĩ diện hảo. Và cách người Nga đáp trả: Mày giỏi (giáo dục cao, học giỏi …) sao mày không giàu (sao mày không thể bán chút kiến thức để kiếm tí tiền tiêu cho sang trọng). Có lẽ câu nói đó hơi sống sượng. Nó hơi chợ búa. Nhưng nó chỉ ra một thứ rất đáng nghĩ rằng: nếu như kiến thức của bạn không mang lại giá trị cho chính bản thân bạn thì bạn cần kiến thức đó làm gì. Để trang trí hả? Để khoe mẽ hả? Nói thẳng ra, nó hơi chợ búa, nhưng đấy là cách nghĩ của một con buôn chứ không phải 1 trí thức.
Mặt khác , một số đông trí thức và tự nhận mình là trí thức lại cố định , cột chặt và để người khác cột, trói chặt tư duy và suy nghĩ của mình bằng những định kiến có sẵn, những quan điểm tâm lý đám đông và những quy luật bất thành văn khác về tư duy và quan điểm của họ . Điều này dẫn đến họ không tự do tư duy, không có tính bức phá không có khả năng phán xét đâu đúng đâu sai , họ chỉ biết nghe, biết chấp nhận những điều từ người khác mớm cho, từ trên đưa xuống không cần phán xét coi nó đúng hay sai, lợi hại ra sao. Sự bần cùng hóa tinh thần là một trong những nguyên nhân khiến giới lao động trí óc ở đây đánh mất sức mạnh, đánh mất khả năng phân biệt đúng sai, phải trái, và khiến họ có thể vi phạm các chuẩn mực đạo đức mà vẫn cảm thấy yên ổn lương tâm. Họ tìm sự yên ổn bằng cách sử dụng các lý lẽ mang tính ngụy biện để bào chữa hoặc hợp pháp hóa cho sự vi phạm đạo đức hay sự vi phạm pháp luật. Họ đã dùng cái sai này để ngụy biện bao che, phủ lấp cái sai khác, trong khi những giải pháp đúng đắn, khoa học đã không được lựa chọn.
Chính sự bần cùng và tự bần cùng hóa về tư duy, đạo đức và tinh thần, đời sống, trí tuệ đã khiến cho trí thức Việt Nam bị tha hóa nhiều mặt, mất cả năng lực làm việc trong lĩnh vực chuyên môn của mình, mất luôn cả bản lĩnh văn hóa, cả ý thức về sự đúng sai, cả phẩm chất đạo đức công dân. Để tự giữ cho mình trong sạch, chuẩn mực còn khó, nói chi đến chuyện dám đứng lên bảo vệ công lý, bảo vệ sự thật ! Chính vì thế nhiều người còn chút lương tri họ chấp nhận cắn răng chiệu đựng và thõa hiệp với cái ác và cái xấu để yên ổn mà sống.
Họ dối trá, tiếp tay cho sự dối trá, họ lừa lọc, tiếp tay cho sự lừa lọc, họ sĩ diện và tiếp tay cho sự sĩ diện. Tất cả nó làm nên dung mạo của nền trí thức bị “lưu manh hóa”.

Đất nước này đã phải trả cái giá quá đắt cho tệ nạn “lưu manh hóa trí thức” này rồi, bây giờ đã đến lúc chúng ta phải biết tự đứng dậy, dám nhìn thẳng, nhìn thật vào sự thật, nhìn vào thực tế,… tự bản thân mình thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy, đừng tự hại mình và hại người nữa.
Tiểu Bối
[1] Số liệu Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn (ĐH New South Wales, Úc) đưa ra.
[2] Tính toán của các chuyên gia dựa trên báo cáo của WB năm 2007
[3]Theo TS Nguyễn Khắc Hùng, nguyên Chuyên viên Đối ngoại, Học viện Hành chính Quốc Gia.

Khi người cộng sản mất phương hướng

Trong bài viết “Ba nguồn gốc và ba bộ phận cấu thành chủ nghĩa Mác”, Lênin viết: “Trái lại, tất cả thiên tài của Mác chính là ở chỗ đã giải đáp được những vấn đề mà tư tưởng tiên tiến của nhân loại đã nêu ra. Học thuyết của ông ra đời thành sự thừa kế thẳng và trực tiếp học thuyết của các đại biểu xuất sắc nhất cho triết học, chính trị kinh tế học và chủ nghĩa xã hội. Học thuyết của Mác là học thuyết vạn năng vì nó chính xác, nó hoàn bị và chặt chẽ; nó cung cấp cho người ta một thế giới quan hoàn chỉnh, không thoả hiệp với bất cứ một sự mê tín nào, một thế lực phản động nào, một hành vi nào bảo vệ áp bức của giai cấp tư sản.” (Giáo dục”, số 3, tháng Ba, 1913).
Đúng 100 năm sau, Chủ nghĩa Mác – Lênin chỉ còn là mớ kinh sách vẫn được dùng để tụng niệm tại một vài nước châu Á. Khi mà các đệ tử môn phái này đang rã rời, buồn ngủ, mơ màng những bữa tiệc linh đình và tìm cách hưởng thụ những món tư bản khổng lồ cướp được nhờ địa vị thống trị của mình, dưới cái nhãn mác cách mạng và ô che của cái Học thuyết Mác – Lênin “vĩ đại” danh cho giai cấp vô sản kia.
Những thực tế đang diễn ra, đã chứng minh rằng những điều Lênin đã viết kia, đã ca tụng và lăng xê trên, chỉ là những món bánh vẽ và là sản phẩm của những sự hoang tưởng dưới sự kiểm chứng của lịch sử. Họ đã phần nào thành công trong một giai đoạn lịch sử, đã ru ngủ cả chục triệu, thậm chí là hàng trăm triệu người. Nhưng họ đã thất bại trong một quá trình lịch sử, cái lý thuyết huyễn hoặc đó đã nhanh chóng bộc lộ những vô lý và tự hủy. Có thể nói, sự thất bại của Chủ Nghĩa Cộng sản không phải ở chỗ thực hành, mà ngay cả phần lý thuyết cũng đã được thực tế chứng minh là: hão huyền và ảo tưởng.
Việt Nam là một trong ba địa chỉ hiếm hoi còn lại trên thế giới đang tiếp tục bám víu vào thứ hỗn mang này. Hai phần ba thế kỷ bám trụ, đi theo, sáng tạo, kiên định… đủ cả mọi ngôn từ và tốn máu xương hàng triệu người, từng phần lãnh thổ đất nước thì thực tế xã hội hôm nay đã chứng minh được điều gì?
Thực tế của “Ba cuộc cách mạng”
 Thay cho “một nền sản xuất có năng suất cao hơn hẳn so với nền sản xuất TBCN” thì năng suất lao động của “phương thức sản xuất XHCN” đã trở thành chuyện hài hước nếu đem so sánh. Thay cho mối quan hệ sản xuất tiên tiến, thì phương thức này đã đẻ ra một mối quan hệ sản xuất sử dụng 30% số người làm việc và 30% số công chức sáng cắp ô đi, tối cắp về. Đó là những kết luận của quan chức, báo chí Việt Nam tại Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hôm nay.
Thay cho mối quan hệ sản xuất lấy giai cấp công nhân làm trọng tâm, mọi thành phần được hưởng thụ thành quả lao động xã hội, thì sản phẩm xã hội tập trung vào một đám tư bản đỏ là đảng viên Cộng sản. Chức năng của đám này là bòn rút, tích lũy, phá phách sản phẩm xã hội và là giặc nội xâm của đất nước.
Mới mối quan hệ, trình độ sản xuất và năng suất lao động đó, thì đời sống vật chất mà được nâng cao để dần tiến tới “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” là chuyện điên rồ.
Ngoài ra, cuộc cách mạng về khoa học kỹ thuật được coi là “then chốt” thì kết quả thảm hại thay. Cả đất nước không tìm nổi một cơ sở sản xuất chiếc đinh ốc đảm bảo tiêu chuẩn quốc tế để có thể đảm đương vai trò đại lý sản xuất cho một hãng tư bản con con. Mọi thành quả kỹ thuật của “Phe Xã hội Chủ nghĩa” đều là sự học mót hoặc ăn cắp của “bọn tư bản giãy chết”.
Có lẽ, cần phân tích sâu sắc hơn về cuộc cách mạng thứ 3: Cuộc cách mạng Tư tưởng và văn hóa - Một cuộc phá hủy nền văn hóa lâu đời và niền tin tôn giáo
Khi đảng cộng sản hò hét “Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Chủ nghĩa Xã hội (CNXH), bằng ba cuộc Cách mạng” thì cả nước rùng mình bởi những trận càn vào tâm linh, tôn giáo, văn hóa cội nguồn. Đặc biệt nhất là trong ba cuộc cách mạng, cuộc “Cách mạng Tư tưởng và văn hóa” có chiều sâu nhất đánh vào tâm tư, suy nghĩ, lối sống, đạo đức và tín ngưỡng tôn giáo của dân tộc.
 Mở đầu là cuộc Cải cách ruộng đất, một chiến dịch làm tan rã  quan hệ sản xuất và nền văn hóa ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Bên cạnh việc chiếm đoạt công cụ sản xuất, tài sản ruộng vườn của “giai cấp địa chủ”, chiến dịch này còn làm băng hoại những nét văn hóa truyền thống mà để có nó, người dân Việt phải mất hàng ngàn năm chắt lọc và xây dựng. Cuộc “cải cách” đó thực hiện phương châm “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ”, nghĩa là mọi thành phần ưu tú của dân tộc đều sẽ bị tiêu diệt.
Bên cạnh việc một tầng lớp người dân bị mất tài sản, thì tư duy cướp tập thể, cướp trắng thành quả lao động bao đời, tư duy bất chấp sự công bằng xã hội xóa bỏ sự lương thiện của con người được công khai du nhập, khuyến khích dưới cái tên mỹ miều: Cách mạng vô sản.
Tiếp đến là cuộc cách mạng vào văn hóa, văn học, báo chí… những công cụ trên mặt trận tư tưởng. Vụ Nhân Văn giai phẩm, hàng loạt tác phẩm bị lên án, thủ tiêu, hàng loạt tác giả bị cầm tù, đày đọa, thậm chí là tù đày đến chết.
Thế rồi, hàng loạt chùa chiền, miếu mạo, nhà thờ, thánh thất bị triệt hạ không thương tiếc. Khi đó, Đức Chúa, Đức Phật, Thánh, Thần… đều được xếp vào thành phần phản động. Một cuộc “cách mạng vô sản” được thực thi nhằm trục xuất Chúa Trời ra khỏi vũ trụ, trục xuất tư hữu ra khỏi xã hội, trục xuất thần thánh ra khỏi đời sống và trục xuất linh hồn ra khỏi con người.
Tất cả để phục vụ một cuộc “cách mạng văn hóa và tư tưởng”.
Điển hình, là những phe nhóm cộng sản vô thần được đưa vào chùa chiền, lập căn cứ, nhen nhóm các lực lượng vũ trang, chém giết… những hành động hoàn toàn đi ngược lại với chùa chiền là nơi tu tâm phát đức. Còn những chùa chiền khác không có tác dụng cho những việc đó thì bị đập bỏ không thương tiếc.
Điển hình là những thánh thất, nhà thờ, đền Thánh… nếu không được sử dụng cho cuộc bạo lực cách mạng, nếu không bị đập bỏ, thì hạn chế đến mức tối đa dẫn tới tự tiêu diệt. Tiến hành chiếm, cướp, lấn lướt và chèn ép đến mức có thể nhằm trục xuất khỏi đời sống xã hội. Đặc biệt, thay vì những nơi tôn nghiêm, thờ tự, nêu cao tình yêu thương, nhà cầm quyền Cộng sản dùng Nhà thờ, thánh thất làm “Nơi ghi dấu tích tội ác”.
Hậu quả là gì?
Một đất nước kiệt quệ, một xã hội hỗn loạn và băng hoại, không có trật tự, con người xử sự với nhau như dã thú. Đạo đức xã hội suy đồi, những hiện tượng con đánh cha, trò đánh thầy, con chửi bố mẹ… là chuyện cực hiếm trong văn hóa đất nước trở thành chuyện thường ngày. Một xã hội ích kỷ và vô cảm, tệ nạn và đồi trụy được hình thành và dẫn đầu bởi chính cái gọi là “Đội ngũ ưu tú của giai cấp công nhân và dân tộc”.
Năm 1977, Liên Xô – được coi là thành trì của phe XHCN – tuyên bố đã hoàn thành giai đoạn xây dựng Chủ Nghĩa xã hội để bắt đầu xây dựng Chủ Nghĩa Cộng sản. Thế mà chỉ 12 năm sau, cả thành trì xây dựng bao công sức máu xương kia đổ cái rụp không thể nào chống đỡ.
Sau mấy chục năm khẳng định con đường quá độ đi lên Chủ Nghĩa xã hội mà “đảng và bác đã chọn” hộ dân tộc Việt Nam là con đường hiện thực, duy nhất đúng đắn, dần dần các lãnh đạo cộng sản mới  thừa nhận sự u mê và hão huyền mơ hồ khi đặt niềm tin vào đó. Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh còn mơ hồ theo kiểu “năm ăn năm thua” rằng: “Chủ nghĩa xã hội sẽ dần dần sáng tỏ”. Còn mới đây Tổng bí thư Đảng Cộng sản ngao ngán thổ lộ: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa”. Nghĩa là, cứ đi hết thế kỷ này theo con đường quá độ và yên chí là chưa có cái Chủ nghĩa xã hội, còn khi đến đó, nó là cái gì thì sẽ biết. Nếu là quả núi thì leo lên ngồi, nhỡ không may là hố sâu, thì cả dân tộc cứ xuống đó mà lặn.
Niềm tin yếu ớt vào “ngày mai tươi sáng của Chủ nghĩa xã hội” đã nhanh chóng rơi rớt ngay chính từ những người lãnh đạo, từ chính những đảng viên cộng sản. Hàng loạt cán bộ cộng sản cao cấp đến cấp thấp, những người đã tự nhận, được tôn xưng là người cộng sản gộc đã từ bỏ tư tưởng của mình cách này cách khác, bằng hình thức này hoặc hình thức khác, khi thì cá nhân, khi thì tập thể, khi thì một nhóm, khi cả hệ thống. Điều này rất dễ thấy.
Với thể chế đảng lãnh đạo tuyệt đối, luôn nghĩ thay, định hướng thay, lựa chọn thay cho người dân, do vậy khi hàng ngũ đảng viên, lãnh đạo mất phương hướng, thiếu niềm tin, thì xã hội cũng khủng hoảng niềm tin là điều không lạ.
Vì vậy, nó tạo nên sự thất vọng ở ngay chính những thành phần cộng sản, tạo nên sự hoang mang và đó là cơ hội cho thói mê tín, dị đoan phát triển. Bên cạnh đó, chủ nghĩa thực dụng, dối trá cũng được dịp bùng nổ ở mọi tầm cao thấp.
Những chiếc phao cứu sinh vội vàng chắp vá
Chính sự hỗn mang đó đã tạo ra một thứ tôn giáo hổ lốn theo ý những người cộng sản. Trước hết, đảng khẩn cấp sáng tác ra cái gọi là Tư tưởng Đạo đức Hồ Chí Minh, một sản phẩm mới được sáng tác vội vàng lấp vào chỗ trống khi phe cộng sản sụp đổ và người ta thấy những giòi bọ nhung nhúc trong nội tạng của nó. Môn đạo đức tư tưởng Hồ Chí Minh như một món ăn mới được chế biến tốn kém nhưng bởi những đầu bếp tồi. Không đủ sức thay thế món bánh vẽ ngọt ngào về Chủ nghĩa Cộng sản mà người ta vẫn được ru ngủ, được xài miễn phí bấy lâu nay. Do vậy, đảng tiếp tục chi tiền dân cho việc lũng đoạn tôn giáo hoặc sáng tác các tôn giáo mới. Đó là thứ tôn giáo phục vụ sự tồn tại và cai trị của đảng bằng bất cứ giá nào. Đó là thứ tôn giáo “Đoàn kết Công giáo”, là thứ Phật giáo “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội” dần dần bị hủ hóa miễn là đảng nắm được thứ tôn giáo đó từ gốc đến ngọn.
Đó cũng là các thứ tà đạo như tà đạo Hồ Chí Minh, các chùa chiền khổng lồ, các loại ngoại cảm, bói tướng, thầy pháp, đồng bóng, vàng mã… những thứ mà đã một thời là kẻ thù của Chủ nghĩa Cộng sản.
Người ta không cần e ngại đảng có trăm tay, nghìn mắt khi người ta đốt vàng mã hàng trăm triệu đồng. Người ta không sợ hãi khi “gọi hồn” chính ông Hồ Chí Minh – ông tổ Cộng sản vô thần ở Việt Nam lên để mà truy hỏi… Người ta cũng không ngại dùng “nhà ngoại cảm” để gọi hồn Hà Huy TậpNguyễn Đức Cảnh, Nguyễn Văn Cừ, Phùng Chí Kiên, thậm chí là cả Trần Phú.
Thậm chí, ngay cả khi người ta đúc tượng Thánh Gióng, họ còn đúc cả tim cho tượng Thánh Gióng và tượng con ngựa. Điều đặc biệt hài hước, là ý tưởng này lại xuất phát từ Thủ tướng Chính phủ, một người đã tự hào là đi theo đảng tận 51 năm nay.
Nếu như, những người cộng sản hôm nay còn có niềm tin vào Chủ nghĩa Mác – Lenin, thì những hành động này, là sự phỉ báng công khai cái lý tưởng Cộng sản, cái mà cả đời ông Hồ Chí Minh, Hà Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ, Trần Phú, Lê Hồng Phong, Phùng Chí Kiên, Võ Nguyên Giáp… đã theo đuổi.
Nếu như Các Mác, người đã dành cả đời hoạt động, chiến đấu cho cái “Công”, để rồi khi chết, lại phải chui vào một nghĩa địa “Tư” để nằm, thì những người Cộng sản Việt Nam đã phấn đấu cả đời để chứng minh cho Chủ nghĩa Cộng sản không thần thánh, mà quỷ và linh hồn… đã phải cậy nhờ ma quỷ, thần thánh và linh hồn để tìm lại thân xác mục nát của mình.
Và khi sử dụng những biện pháp này, nghĩa là người ta đã phủ nhận công khai những gì họ nói, rằng Chủ nghĩa Mác – Lenin luôn là sợi chỉ đỏ, là nền tảng tư tưởng của Đảng cộng sản. Hoặc nói cách khác, họ ngang nhiên coi đảng cộng sản mà họ là thành viên chẳng có ký lô giá trị nào trong thực tế.
Thế nhưng, từ chỗ không tin thần thánh, ma quỷ theo chủ thuyết cộng sản, đến chỗ khủng hoảng và vơ váo bất cứ thần thánh nào, miễn giúp họ thực hiện được giấc mơ thực dụng về vật chất và thăng quan tiến chức bằng mọi giá để thỏa mãn nhu cầu đó, họ đã làm băng hoại các tôn giáo để phục vụ mục đích của họ.
Đó là những thể hiện sinh động của mất phương hướng của người Cộng sản Việt Nam hôm nay.
Hà Nội, ngày 31/10/2013
J.B Nguyễn Hữu Vinh

Phó thủ tướng gốc Tàu Hoàng Trung Hải mở đường cho giặc tràn vào Việt Nam

Khu mộ nhà Hoàng Trung Hải ở làng Đồng Sơn, Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình (dòng chữ trên cột vàng bên trái: Hoa Kiều Tiên Hữu Tổng Mộ)
“Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc”: Vì đâu nên nỗi?
Lê Anh Hùng - …người ta sẽ không ngạc nhiên với những gì trên đây nếu biết rằng ngay từ ngày 7/5/2007, ông Hoàng Trung Hải (lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp) đã bị một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại “Ban Tổ chức TW, Ủy Ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước” tố cáo là khai man lý lịch: Bố đẻ của ông ta tên là Sì Sói, sinh quán ở Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.[6] Ấy vậy nhưng ông ta không những không bị xử lý mà còn được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vào chiếc ghế Phó Thủ tướng quan trọng thứ hai trong chính phủ…
Trang mạng của Đài Á Châu Tự Do (RFA) ngày 23.10 vừa rồi đăng bài “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc” với những thông tin hẳn khiến nhiều người phải giật mình:
…“Một người dân Kỳ Anh yêu cầu giấu tên, buồn bã nói với chúng tôi rằng dân Kỳ Anh đã thật sự đánh mất mình, họ không còn là chủ của mảnh đất cũng như cảm giác là người dân bản xứ cũng không còn mà thay vào đó là cảm giác lép vế, thua thiệt trước sự giàu có và hách dịch của người Trung Quốc. Đặc biệt, tuy mới sang Kỳ Anh sống chưa bao lâu nhưng các nhóm người Trung Quốc ở đây đã tổ chức thành đội ngũ, băng nhóm và các ông trùm khá dữ dằn.”…
…“Một người tên Hùng, là cha của hai thanh niên đang nghiện ngập, đau xót nói với chúng tôi rằng ông quá bàng hoàng và tuyệt vọng trước cơn nguy biến của gia đình. Đùng một cái, mảnh đất Kỳ Anh hiền hòa, nghèo khổ và chân chất bỗng dưng trở nên chộn rộn, nhặn xị, chẳng đâu vào đâu. Bây giờ, phần đông gia đình đã bán hết đất cho người Tàu, đất thì không còn nữa mà con cái thì nghiện ngập, hư hỏng, như vậy, chỗ an thân cũng không còn mà niềm hy vọng vào tương lai cũng bị đứt gãy. Điều này phải xem lại âm mưu của người Trung Quốc. Vì trước khi người Trung Quốc có mặt ở Kỳ Anh, thanh niên ở đây không biết gì về rượu chè, đến khi họ sang làm ăn, níu kéo thanh niên Kỳ Anh chơi bời, nghiện ngập…”
Vấn đề còn nằm ở chỗ, cảng Sơn Dương mà người ta đã “vô tư” dâng cho Formosa (nay đã sang nhượng toàn bộ cổ phần cho Trung Quốc) [1] lại là một trong 4 yếu huyệt của Việt Nam trên Biển Đông:
…“Ở vịnh Bắc Bộ, cảng Sơn Dương nằm phía nam Vũng Áng thuộc tỉnh Hà Tĩnh có vị trí khá đặc biệt. Vị trí này cùng vĩ tuyến với cảng Tam Á có hạm đội nguyên tử của Trung Quốc. Vị trí cảng Sơn Dương cũng nằm ngay phía bắc đèo Ngang nơi có quốc lộ 1A với đường đèo và hầm qua núi. Độ sâu cảng Sơn Dương sau khi xây đê 3.000m từ mũi Ròn đến hòn Sơn Dương thì vùng cảng kín sóng gió và đạt độ sâu đến trên -16m cùng với vùng nước rộng rãi. Vì vậy cảng Sơn Dương là yếu huyệt của vịnh Bắc Bộ, kiểm sóat đường biển và đường bộ từ Nam Bộ và Trung Bộ tiếp tế cho miền Bắc Việt Nam.”…[2]
Vậy ai đã ngây thơ đến mức “giao trứng cho ác” hay chính xác hơn là “rước voi về dày mả tổ” như vậy?
Xin thưa, đó chính là ngài Phó Thủ tướng “phụ trách kinh tế ngành” Hoàng Trung Hải, với Công văn số 323/TTg-QHQT ngày 4/3/2013 “đồng ý chủ trương cho Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa – Đài Loan lập Dự án đầu tư nhà máy liên hợp luyện thép và cảng nước sâu Sơn Dương tại Khu kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh” và Công văn số 869/TTg-QHQT ngày 6/6/2008 “đồng ý việc Tập đoàn công nghiệp nặng Formosa thực hiện dự án đầu tư xây dựng khu liên hợp gang thép và cảng Sơn Dương tại Khu Kinh tế Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh”.[3] Theo sự chỉ đạo đó, ngày 12/6/2008, Ban Quản lý Khu Kinh tế Vũng Áng đã cấp Giấy Chứng nhận Đầu tư với thời hạn hoạt động 70 năm và ngày 1/10/2010 tiến hành bàn giao 33 km2 (bằng 1,2 lần diện tích Macao) trong Khu Kinh tế Vũng Áng cho Dự án Formosa.[4]

Những biển hiệu bằng chữ Hán, không có lấy một từ
Tiếng Việt nào ở Kỳ Anh (Ảnh: Pháp luật Tp HCM)
Không những vậy, chỉ vì một dự án đầu tư nước ngoài “lợi bất cập hại” mà khoảng trên 1,3 nghìn hộ dân (tương đương 33000 dân) đã bị chính quyền tỉnh Hà Tĩnh dùng công an cưỡng bức đi chỗ khác xa xôi, hẻo lánh, với điều kiện sinh kế hết sức khó khăn, bị đẩy vào bước đường cùng của cuộc sống. Mọi thông tin về vụ việc này đang bị bưng bít, khống chế, che đậy. Nhiều người đã bị tống vào tù chỉ vì lên tiếng đòi hỏi quyền lợi chính đáng của mình trong việc đền bù giải phóng mặt bằng và tái định cư.[5]

Tuy nhiên, người ta sẽ không ngạc nhiên với những gì trên đây nếu biết rằng ngay từ ngày 7/5/2007, ông Hoàng Trung Hải (lúc bấy giờ là Bộ trưởng Công nghiệp) đã bị một số cán bộ đảng viên đã và đang công tác tại “Ban Tổ chức TW, Ủy Ban KTTW, Ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ TW và một số cơ quan trọng yếu cơ mật khác của Đảng, Nhà nước” tố cáo là khai man lý lịch: Bố đẻ của ông ta tên là Sì Sói, sinh quán ở Long Khê, Chương Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc.[6] Ấy vậy nhưng ông ta không những không bị xử lý mà còn được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đặt vào chiếc ghế Phó Thủ tướng quan trọng thứ hai trong chính phủ.


Khu mộ nhà Hoàng Trung Hải ở làng Đồng Sơn, Quỳnh Giao, Quỳnh Phụ, Thái Bình 
(dòng chữ trên cột vàng bên trái: Hoa Kiều Tiên Hữu Tổng Mộ)
Nghiêm trọng hơn nữa là suốt hơn 5 năm nay, ông Phó Thủ tướng người Hán này còn bị tố cáo là trùm ma tuý, trùm băng đảng, giết hại nhiều người cũng như bán tài liệu liên quan đến an ninh quốc gia cho nước ngoài.[7] Và điều đã giúp ông ta cho đến nay vẫn bình an vô sự chính là sự “bảo kê” của nguyên TBT Nông Đức Mạnh (trước kia) và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (trước kia và hiện nay).
Nhờ tài phù phép của ngài Phó Thủ tướng gốc Tàu này (được Thủ tướng “ưu ái” giao nhiệm vụ phụ trách các mảng: công nghiệp, thương mại, nông nghiệp, xây dựng, giao thông vận tải… nghĩa là gần như nắm trọn cả nền kinh tế Việt Nam trong tay) mà những năm gần đây, hầu hết các công trình trọng điểm quốc gia đều rơi vào tay nhà thầu Trung Quốc. Hơn 20 năm qua, FDI từ Trung Quốc chỉ chiếm 1,5% tổng vốn FDI đổ vào Việt Nam. Nhưng nếu là tổng thầu EPC thì tới 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất…của Việt Nam đều do Trung Quốc đảm nhiệm.[8] Chính vì vậy mà người Tàu đã theo chân các dự án này tràn sang hầu khắp các tỉnh thành ở Việt Nam rồi tìm mọi cách để sinh cơ lập nghiệp.
Ngày 27/10 vừa qua, Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nguyên Uỷ viên TW Đảng, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc, sau khi đọc bài “Một Hà Tĩnh đầy ắp người Trung Quốc” trên RFA đã thốt lên: “Chả lẽ mất nước từng phần và tiếp tục bởi những mưu đồ đen tối của họ ‘Bành’ phương Bắc?”[9]
Việc nhà lão thành cách mạng Nguyễn Trọng Vĩnh lên tiếng như vậy là rất cần thiết, nhưng chừng ấy là chưa đủ, bởi ông vẫn chưa chỉ ra được nguyên nhân trực tiếp của thực trạng trên. Đó chính là sự thao túng và lũng đoạn hết sức ngang ngược[10] suốt bao năm qua của ngài Phó Thủ tướng Hán tặc Hoàng Trung Hải (với sự tiếp tay vô cùng đắc lực và hiệu quả của nguyên TBT Nông Đức Mạnh và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng).[11]
HÃY LÊN TIẾNG ĐỂ CỨU LẤY ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM NÀY TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN!
Lê Anh Hùng
http://leanhhungblog.blogspot.com/2013/10/mot-ha-tinh-ay-ap-nguoi-trung-quoc-vi.html
Powered By Blogger