Friday, September 30, 2011
ANH HÙNG TRƯƠNG VĂN SƯƠNG VÀ HÈN TƯỚNG : NGUYỄN CAO KỲ
![]()
Đó là hai ông Nguyễn Cao Kỳ và Trương Văn Sương. Trước ngày 30/4/1975, hai ông đều thuộc Quân Đội của Việt Nam Cộng Hòa. Một người mang cấp bậc Thiếu Tướng và đã có khi làm tới Thủ Tướng, Phó Tổng Thống; một người là Trung Úy Địa Phương Quân.
Ngày tàn cuộc chiến, khi Sài Gòn hấp hối, ông Nguyễn Cao Kỳ mặc quân phục xuất hiện trước đám đông hô hào ông sẽ ở lại cùng đồng bào tử thủ, nhưng sau đó ông đã leo lên máy bay trực thăng đáp xuống tàu USS Blue Ridge của hạm đội 7 Hoa Kỳ ngoài khơi Vũng Tàu.
Khi đó ông Trương Văn Sương đang ở Sóc Trăng, không có tin tức ông đang làm gì, và có tuyên bố gì không. Chỉ chắc chắn một điều là ông ở lại quê hương và đi “tập trung cải tạo” trong sáu năm, và sau đó ông đã vượt biên thành công đến bến Tự Do.
Ông Nguyễn Cao Kỳ sống trên đất Mỹ mang theo đầy đủ vợ con và sống cuộc đời tự do no ấm hạnh phúc (ông bà NCK chủ nhân của một ngôi nhà to ở Huntington Beach, một tiệm rượu (liquor) ở Santa Ana, những tiệc to tiệc nhỏ ở tư gia; bà Đặng Tuyết Mai nổi tiếng tại những sòng bạc ở Las Vegas; bà còn khai trương cửa hàng bán thời trang loại sang có tên La Parisienne trong Westminster Mall – theo Đào Nương Phiếm Dị, Tuần báo Saigon Nhỏ số 1306 phát hành tại Orange Cty ngày 5/8/2011, trang 87.
Ông Trương Văn Sương xuống tàu quay về tìm đường “phục quốc” và bị bắt rồi bị kết án tù chung thân. Vợ con ông lao đao với cuộc sống như hầu hết vợ con của những người phục vụ trong chế độ cũ phải đi “cải tạo”.
Ông Nguyễn Cao Kỳ, bắt tay "cựu thù", nói là về lại Việt Nam để bắc nhịp cầu “hoà hợp hòa giải”. Ông có yêu cầu nhà cầm quyền cho tu sửa lại Nghĩa trang Quân Đội Biên Hoà, nhưng không được đáp ứng. Thành công của ông được người ta nói đến là làm mai mối cho doanh nhân Mỹ khai thác sân Gôn (Golf). Ông phát biểu với truyền thông những lời ca ngợi chính quyền Cộng Sản, đồng thời khích bác những người trước kia cùng chiến tuyến đang tiếp tục đấu tranh chống lại chế độ đương quyền, kết tội họ “lính đánh thuê cho Mỹ”.
Trong nhà tù biệt xứ trên Miền Bắc, ông Trương Văn Sương vẫn trước sau như một, tiếp tục giữ lập trường chống lại độc tài cộng sản, không hề khuất phục trước bạo lực.
Ông Nguyễn Cao Kỳ đưa vợ con về làm ăn ở Việt Nam: bà vợ cũ ĐTM mở tiệm phở ở Sàigòn nơi bà một thời là phu nhân của tướng quân; bà vợ mới (vợ cũ của thuộc cấp ông ngày trước) làm ăn lớn với những người nắm chức vụ quan trọng trong bộ máy chính quyền ở Hà Nội; con gái của ông, Nguyễn Cao Kỳ Duyên được bố khuyên về mở quán cà phê ở Đà Nẵng.
Ông Trương Văn Sương ở trong tù không được nhìn mặt vợ và con khi họ qua đời. Những người con còn lại do lý lịch cha vừa là “Ngụy Quân” lại vừa là “ Phục Quốc Phản động” bị phân biệt đối xử, nên cuộc sống bị khó khăn nhiều bề.
Ông Nguyễn Cao Kỳ chết tại bệnh viện ở một nước thứ ba. Nguyện vọng của ông trước khi mất là đưa hài cốt về quê quán Sơn Tây, nhưng nhà cầm quyền CS chưa cho phép nên hài cốt của ông đang lưu lại Hoa Kỳ, trong một ngôi chùa không phải của người Việt, nhưng của người Đài Loan.
Ông Trương Văn Sương chết tại nhà tù Nam Hà và phải chôn tại đất chôn tù, mặc dầu con ông ra tận nơi ông chết xin đưa về quê quán Sóc Trăng.
Ông Nguyễn Cao Kỳ được người nhà phủ lên quan tài cờ Mỹ và cờ Việt Nam Cộng Hoà và trưng tấm hình ông ngày trước trong bộ quân phục với quân hàm.
Ông Trương Văn Sương trong cổ quan tài của nhà tù.
Những người đứng bên quan tài hay di cốt ông Nguyễn cao Kỳ ăn mặc và tướng mạo trông sang trọng.
Những người đứng bên quan tài ông trương Văn Sương chỉ là bạn tù và hai người con ăn mặc trông nghèo khổ.
Những chi tiết trên đây về ông Nguyễn Cao Kỳ và ông Trương Văn Sương có nguồn từ tin tức tôi đọc được qua mạng lưới thông tin toàn cầu,và nay ghi lại theo trí nhớ. Nếu có gì không đúng sự thật và có điều gì xúc phạm đến hai ông, tôi cúi đầu xin vong linh hai ông niệm tình tha thứ cho.
Tôi ghi lại trên đây một số tin tức về hai ông mà hầu hết có tính cách đối lập nhau không nhằm mục đích để ca tụng người này hay lên án người kia.
Tôi ghi lại vì trong khi “so sánh” sự trở về và cái chết của hai người cựu binh Nguyễn Cao Kỳ và Trương Văn Sương, tôi thấy xuất hiện một khuôn mặt cựu binh khác. Người lính thứ ba này chưa trở về, đang sống nhưng đã chết, tên là Nguyễn Bá Chổi. “Khúc ruột ngàn dặm” lưu lạc nào mà chẳng cô độc chốn đất khách quê người (1) lại chẳng khát khao quay về nối liền bụng Mẹ, nhưng Mẹ đã chết từ dạo ấy.
Cả ba người cựu binh ấy đã từng qùy gối xuống đưa cao tay tuyên thề đem thân mình bảo vệ Mẹ, nhưng đã không làm tròn sứ mạng, đã “giữ quê quê mất, dựng nhà nhà tan” (2)
Đó là thân phận của ba người cựu binh của một quốc gia có tên Việt Nam Cộng Hoà đã bị xóa tên.
Nhưng đứng đâu thì đứng, nói gì thì nói, nhìn sao thì nhìn, giải đất hình chữ S của Tổ Tiên sau bao thăng trầm, do ngoại bang xâm lăng dày xéo lẫn huynh đệ tương tàn nồi da xáo thịt, vẫn còn đó như di sản cha ông với thương tích đầy mình và máu người dân vẫn đang tiếp tục rỉ dưới tay bạo quyền bản xứ, và đang đứng trước họa xâm lăng từ kẻ thù truyền kiếp hung hiểm thâm độc hơn bao giờ.
Giang Sơn ấy bây giờ mang tên nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, và quân lực vẫn mang tên Quân Đội Nhân Dân.
Chỉ sợ rằng hai chữ Việt Nam ngạo nghễ qua bao đời giờ phải khép nép đứng lẻo đẻo làm cái đuôi cho cái thân XHCN đã thúi rửa, và cái Quân Đội đã bị choá mắt bởi 16 chữ vàng mà bỏ Nhân Dân Việt đi theo Nhân DânTệ, như ông Cựu Đại tá một thời của QĐND đang cảnh báo “Linh hồn Quân Đội Nhân Dân lâm nguy” (3)
Người viết cầu mong các anh bộ đội của Quân Đội Nhân Dân sẽ lâm tròn sứ mạng bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam, để ít ra các anh không phải lâm vào tình huống chắc chắn còn tệ hại hơn cái chết-dù-đang-sống của người cựu binh thứ ba, một trong những người lính của nước Việt Nam Cộng Hoà mà các anh đã đánh thắng năm 1975.
by DONG TRAN
Anwar al Awlaki đã bị hạ sát tại Yemen
Cái chết của Awlaki, một đòn đau cho al-Qaida Sau khi các giới chức Yemen và Hoa Kỳ xác nhận giáo sĩ Hồi giáo sinh tại Hoa Kỳ Anwar al Awlaki đã bị hạ sát tại Yemen, các nhà phân tích gọi đây là một đòn nặng cho al-Qaida trong nỗ lực phát triển lực lượng ở nhiều nước.
Bộ Quốc phòng Yemen hôm thứ Sáu loan báo giáo sĩ người Mỹ có nhiều người ủng hộ và có liên hệ với mạng lưới khủng bố al-Qaida đã bị giết cùng với một số người đi chung.
Báo chí Yemen nói vụ việc xảy ra tại phía bắc Yemen, và các bộ lạc trong khu vực cũng nói như vậy.
Các tin này nói máy bay Hoa Kỳ đã được sử dụng trong vụ này. Hoa Kỳ đã từng tiến hành những vụ như vậy tại Yemen chống lại các mục tiêu có liên hệ đến al-Qaida, nhưng lần này đặc biệt hơn vì Yemen đang có xáo trộn, những phần tử cực đoan có thể lợi dụng để phát triển ảnh hưởng.
Giáo sĩ Awlaki được xem là lãnh tụ của al-Qaida tại bán đảo A-rập, ông đã thoát chết mấy lần trong các vụ không kích của Hoa Kỳ.
Ông là công dân Mỹ hiếm thấy đã bị chính phủ Mỹ ra lệnh giết mà không chờ xét xử.
Lý do ông có dính líu đến nhiều vụ khủng bố, trong đó có âm mưu đánh bom bất thành một máy bay chở khách của Mỹ năm 2009, và vụ nổ súng bừa bãi của một sĩ quan Mỹ tại một trại lính ở Texas cùng năm.
Dù ông được xem đã đóng vai tư vấn trực tiếp trong các vụ này, phần lớn ảnh hưởng của ông là qua tài động viên, thuyết giảng.
Trên Internet, ông thu hút rất đông người trung thành qua YouTube, Facebook và trang blog.
Chào đời tại tiểu bang New Mexico, giáo sĩ Awlaki từng làm quản nhiệm tại nhiều đền thờ Hồi giáo, trong đó có một đền thờ ở San Diego, California, nơi thường lui tới của 2 trong số những người đã tham gia vụ 11 tháng 9.
Ảnh hưởng của ông lan rộng hơn sau cái chết của Osama bin Laden.
Sức thu hút của Awlaki lôi cuốn đến độ nhiều nhà phân tích phương Tây cho rằng ông ta nguy hiểm còn hơn Ayman al Zawahiri, lãnh tụ hiện nay của al-Qaida.
Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Bán Rẻ Tổ Quốc Cho Kẻ Thù Truyền kiếp Của Dân Tộc
LTS_HonVietUK: Trước sự việc ngày càng lộ liễu trắng trợn làm tay sai cho hết Nga sô rồi nay đến Tàu cộng, đồng thời việc buôn dân bán nước của tập đoàn Việt-gian cộng-sản vẫn còn đang tiếp diễn. Chúng tôi xin gửi tới quý bạn đọc bài viết dưới đây của tác giả Trương Phú Thứ, để chia xẻ và rộng đường dư luận.
Từ ngàn xưa, nước Việt Nam có chiều dài từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau. Cha ông chúng ta đã bao đời đổ máu và mồ hôi, nước mắt tạo dựng nên cơ đồ lừng lẫy dưới Trời Đông Á. Từng tấc đất trên núi cao, mỗi con nước hòa trong đai dương đã thấm nhuần hào kiệt uy dũng của tiền nhân; và con cháu hàng hàng, lớp lớp từ đời nọ sang đời kia hiên ngang xây dựng đất nước ngày thêm tươi tốt, chiến đấu đánh đuổi ngoại xâm, giữ vững toàn vẹn lãnh thổ. Cha ông chúng ta đã khổ công khai sơn phá thạch, bồi sông lấp biển, gầy dựng cho con cháu mảnh vườn sào ruộng, là nơi chôn nhau cắt rốn của đám hậu duệ, là chỗ gửi gấm thân xác tiền nhân lúc mãn phần. Kẻ trước người sau, một lòng sắt son tô điểm sơn hà trong niềm kiêu hãnh của dòng giống Lạc Hồng. Quê Cha đất Mẹ là vành nôi ấp ủ tình tự quê hương, là bầu sữa ngọt ngào nuôi dưỡng đàn con Việt tộc. Đàn con Mẹ Việt Nam bám lấy sào ruộng, ôm lấy mảnh vườn là hương hỏa của ông cha khó công gầy dựng như mầm sống của từng thế hệ.
Đất nước ta đã bao lần đánh đuổi quân xâm lược phương Bắc. Lời thề Diên Hồng còn âm vang trên núi cao. Tiếng hò Sát Đát vẫn xé gió tung bay ra bốn bể.
Nhưng đau đớn tủi nhục, xót xa, ngậm ngùi ! Đảng cộng sản Việt Nam đã ký hai hiệp định về biên giới với Trung cộng vào ngày 30-12-1999 và 25-12-2000. Hai hiệp định này đã cống hiến một phần đất đai ở tuyến cực Bắc tiếp giáp với Trung cộng, và một phần lãnh hải vịnh bắc Việt cho Trung cộng. Biên giới Trung-Việt đã lùi sâu vào lãnh thổ Việt Nam nhiều chỗ đến 12 cây số. Ải Nam Quan không còn nữa. Thác Bản Giốc cũng không còn nữa. Vịnh Bắc Việt đã mất thêm đến 10%. Quê hương Việt Nam đã mất một phần đất đai nơi đó là tổ ấm của nhiều dòng họ từ bao nhiêu đời. Tổ Quốc Việt Nam đã mất đi Hoàng Sa – Trường Sa, là mất đi một phần biển có nhiều dầu khí.
Ngày 27-12-2001; lễ cắm cột mốc thi hành những điều khoản của hiệp định được tổ chức và chiếu trên hệ thống truyền hình toàn quốc. Con dân nước Việt ở khắp mọi miền đất nước thắp nhang hướng về địa đầu tổ quốc khấn nguyện anh linh, tiên tổ, sụt sùi rơi lệ.
Lịch sử nước ta ghi chép, Việt tộc đã nhiều lần đứng lên đánh đuổi quân xâm lược hung hãn phương Bắc. Ngay cả lúc cha ông chúng ta ở trong thế yếu kém nhưng chưa hề bao giờ phải cắt đất nhượng biển cho quân ngoại xâm. Vậy cớ sao đảng cộng sản Việt Nam lại cúi đầu tuân phục mệnh lệnh của quan thầy cộng sản Tầu cắt đất của tổ tiên, xé biển của Tổ Quốc cống hiến cho kẻ thù phương Bắc ?!
Có nhiều giả thuyết được nói đến để tìm hiểu hành động phản phúc của đảng cộng sản Việt Nam. Trước hết, là món nợ khổng lồ đã vay mượn của Trung cộng để tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam Cộng Hòa. Sau đó là sự đền ơn đáp nghĩa đối với một đàn anh cộng sản khổng lồ ngay sát nách, có đủ khả năng để bảo đảm sự an toàn của tập đoàn thống trị Hà Nội. Vì muốn nắm giữ đặc quyền, đặc lợi và đủ sức mạnh để khống chế, áp bức những người cùng huyết thống, đảng cộng sản Việt Nam đã táng tận lương tâm cắt đất, nhượng biển cung phụng những đòi hỏi quái ác của bọn cộng sản Tầu.
Hồn thiêng sông núi Việt, anh linh tiên tổ ngậm ngùi đau xót nhìn những đứa phản tặc vô ơn bạc nghĩa, mang cả gia tài của ông cha đem cống hiến cho ngoại nhân để nắm giữ quyền hành và từ đó, áp đặt một thứ chủ nghĩa độc ác phi nhân xóa bỏ tình tự đạo lý dân tộc.
Đảng cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình trọn vẹn chỉ là một công cụ vô hồn của một thé lực còn rơi rớt lại của khối cộng sản thế giới.
Phường nghịch tặc của Tổ Quốc đã chỉ vì quyền lợi của bè đảng và cá nhân đã không từ nan bất cứ một hành động phản trắc nào, hầu chỉ cần nắm giữ được quyền hành và tài sản tiền bạc của quốc gia.
Hỡi các bạn trẻ Việt Nam! Giang sơn gấm vóc mà tổ tiên chúng ta đã khổ công khai phá và xây dựng đã bị đảng cộng sản Việt Nam cắt xén dâng hiến cho Trung cộng. Còn nỗi nhục nhằn cay đắng, rách gan, đứt ruột nào hơn; các bạn đã khóc ra máu mắt nhìn bọn thảo khấu bán nước toa rập với lũ giặc phương Bắc đóng những cái mốc ngay trên phần đất hương hỏa của bao dòng họ. Các bạn đã uất hận nghẹn ngào nhìn mồ mã tiền nhân đang bị những bước chân xâm lăng của kẻ thù truyền kiếp giầy xéo. Đảng cộng sản Việt Nam vì nhu cầu sống còn đã nhẫn tâm bán rẻ tổ quốc cho bọn giặc thù phương Bắc.
Các bạn là những sinh viên đang miệt mài đèn sách nơi trường lớp. Các bạn là những viên chức nhà nước đang bị trù dập vì đoàn đảng và bọn tham ô nhũng lạm. Các bạn là những công nhân đang bị hành hạ tức tưởi bởi bọn thực dân mới Đài Loan, Hàn quốc… Các bạn là những người lính đang ngày đêm gian khổ, nhưng bị đảng cộng sản Việt Nam không cho được bảo vệ đất nước. Các bạn là những người lao động đang gục đầu nhục nhằn vì miếng cơm manh áo. Các bạn là những người buôn thúng bán bưng đang cay đắng vì đói nghèo đói bệnh tật.
Các bạn, tất cả hãy ngạo nghễ đứng lên, cùng một lời thề ước, tay trong tay bứt phá xích xiềng nô lệ tư tưởng, tù đầy, cơm áo và thoát ra khỏi bàn tay ác độc của kẻ thù tuyền kiếp phương Bắc.
Các bạn trong quân ngũ hãy quay súng lại làm tròn nhiệm vụ của Tổ Quốc và đồng bào trao phó; các bạn hãy nhận lãnh trách nhiệm với tiền nhân, với đồng bào và lịch sử; cùng nhau vùng lên đạp đổ một chủ thuyết tàn ác do đảng cộng sản Việt Nam áp đặt để độc quyền thống trị.
Các bạn cứ nhìn xem chung quang mình, bọn cán bộ chức quyền giầu có đến mức nào, trong khi bản thân các bạn đang lây lất rau cháo qua ngày. Xương máu của các bạn đang đổ ra con cháu bọn cán bộ đốt tiền bên trời Âu-Mỹ. Mồ hôi nước mắt của các bạn đang đổ ra cho đám chức quyền cao cấp nạp những đồng tiền thuế của dân vào cái túi không đáy của bọn nhà thổ. Tài sản quốc gia đã bị các quan chức lãnh đạo đản cộng sản trấn lột và hiện cất giữ ở các ngân hàng ngoại quốc.
Lớp người trẻ ở Liên Sô cũ, các quốc gia Đông Âu và các nước Á Phi đã đồng loạt đứng lên. Họ, với sức mạnh hào và khí của tuổi trẻ, họ đã làm nên đai cuộc. Các bạn hậu duệ Quang Trung, con cháu Trưng-Triệu lẽ nào nhắm mắt xuôi tay nhìn Tổ Quốc bị đảng cộng sản Việt Nam đem bán rẻ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, nhìn đồng bào thân yêu triền miên trong nghèo đói, bệnh tật và dốt nát.
Đức Hưng Đạo Vương ba lần đại phá quân Nguyên đã thống thiết trong Hịch Tướng Sĩ:
“Chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giầy xéo, mà phần mộ cha ông của các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào, chẳng những thân ta kiếplưu đày chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là những người bại trận”.
Các bạn hãy đứng lên !
Hùng tâm dũng khí của những người trẻ Việt Nam sẽ cứu nước và dựng lại nước. Nước Việt Nam phải là một dãi đất gấm hoa của tự do dân chủ. Người Việt Nam hào hùng phải được quyền sống trong những điều kiện bình thường của con người. Các bạn là vốn liếng quý giá của nòi giống Việt. Các bạn là tài sản trân quý của dân tộc. Các bạn là nguồn cậy trông, là niềm hy vọng của tiền nhân và đồng bào ruột thịt. Các bạn hãy đứng lên tiêu trừ đảng cộng sản Việt Nam, xóa sổ bọn tôi đòi của kẻ thù phương Bắc. Các bạn sẽ không đơn độc. Đồng bào ở trong cũng như ngoài nước luôn sát cánh bên các bạn bằng nhiều cách… Các quốc gia và những người yêu chuộng tự do dân chủ, tôn trọng hòa bình công lý trên toàn thế giới sẽ cùng đứng bên với các bạn. Các bạn hãy ngạo nghễ đứng lên !
Trương Phú Thứ
Nhà dân chủ Vũ Hùng: “Hạnh phúc là mình vì sự tiến bộ mà bị đi tù”
Vũ Hùng: “Quan trọng nhất là lật mặt nạ của một chế độ thường hay nói những điều tốt đẹp mà thực tế là một chế độ tà trị. Đấy là mục đích của tôi.”
Năm 2007, anh từng bị tống giam, bị đuổi việc, và bị kỷ luật sau khi cho một đồng nghiệp mượn xem vài cuốn sách viết về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Năm 2008, anh tham gia cuộc biểu tình chống Trung Quốc nhân dịp đuốc Thế vận hội Olympic Bắc Kinh được rước qua Việt Nam và treo biểu ngữ trên cầu vượt Nam Thăng Long, kêu gọi dân chủ, đa nguyên-đa đảng tại Việt Nam. Anh bị bắt giữa tháng 9 năm 2008. Trong thời gian bị cầm tù, anh đã nhiều lần tuyệt thực để phản đối cách đối xử với tù nhân trong trại và bản án mà giới bảo vệ nhân quyền trên thế giới chỉ trích là vi phạm nhân quyền.
Trao đổi với Tạp chí Thanh Niên trong ngày mãn hạn tù, anh Vũ Hùng kể về chặng đường từ một nhà giáo đến một tù nhân về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, về lý tưởng dân chủ mà anh theo đuổi.
Trà Mi: Xin được hỏi khởi điểm từ đâu thay đổi anh từ một nhà giáo thành một người dấn thân đấu tranh đòi dân chủ?
Vũ Hùng: Tôi chỉ nghĩ là nếu không có quyền tự do ngôn luận thì nói gì đến dân chủ. Mục đích đấu tranh là dân chủ. Vũ khí đấu tranh là tự do ngôn luận. Đây là việc làm tốt cần phải làm để đưa đất nước tiến lên.
Trà Mi: Nhưng vì sao đang tham gia công tác trồng người dưới mái trường xã hội chủ nghĩa, anh lại quay sang tham gia các hoạt động chính trị bị chính quyền gọi là ‘chống phá nhà nước’. Mọi việc bắt đầu từ đâu thưa anh?
Vũ Hùng: Như Phan Bội Châu có câu thơ:
“Sống tủi làm chi đứng chật trời?
Sống nhìn thế giới hổ chẳng ai.
Sống làm nô lệ cho người khiến..”
Tôi được những người cộng sản dạy tôi tinh thần trách nhiệm với đất nước. Thế nhưng, bây giờ, họ lại đưa tôi vào tù và họ muốn tôi vô trách nhiệm. Tức là họ làm ngược. Nói một đằng làm một nẻo. Đến bây giờ tôi mới vỡ mộng ra. Còn nhiều người vì lợi cá nhân, nhưng nếu ai cũng thế thì cường quyền sẽ lấn át. Nếu ai cũng chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân thôi thì xã hội toàn chộp giựt cả. Cứ đúng mà tôi làm thì tôi không sợ, không sợ khó khăn, nguy hiểm. Lấy cái sợ lớn chữa cái sợ nhỏ. Lấy cái sợ nhục chữa cái sợ chết. Tôi cứ kiên trì học hỏi, điều chỉnh, và trưởng thành từng ngày. Có thể nhiều người có suy nghĩ giống tôi, nhưng họ đi tới một đoạn đường nào đấy thì họ dừng lại để nghĩ đến cái thiết thực hơn. Có thể một ngày nào đó, tôi sẽ bị bắt lại. Có thể tôi sẽ chết trong tù. Tôi nghĩ đấy cũng là một vinh dự, vì chết cho cái đúng. Nhiều người khác chết vô nghĩa lắm.
Trà Mi: Tại tòa, anh thừa nhận có vi phạm điều 88, tức điều cấm các hoạt động ‘tuyên truyền chống nhà nước’, nhưng anh khẳng định là không làm bất cứ điều gì chống phá nhà nước Việt Nam. Điều này hơi khó hiểu và mâu thuẫn vì bản thân điều 88 cấm ‘chống phá nhà nước’. Anh cho là mình có vi phạm điều này, nhưng lại nói không ‘chống phá’. Xin anh giải thích thêm mâu thuẫn này nên được hiểu thế nào?
Vũ Hùng: Ý tôi là thế này. Nhà nước của dân, vì dân chân chính thì hướng tới cái tốt, hướng tới dân chủ, lợi ích thật sự mà việc làm của tôi cũng cùng giống mục đích đấy. Nếu đúng như những gì tốt đẹp mà nhà nước nói thì tức là tôi giúp nhà nước chứ tôi không hề chống. Còn nhà nước cứ kết án tôi thì tự nhiên nó lộ bản chất của nhà nước ra. Cái ý tôi là như vậy. Tôi muốn bằng công việc của mình chứng minh bản chất của chế độ.
Trà Mi: Thế nhưng anh chứng minh thế nào rằng những hoạt động của mình là không ‘chống phá nhà nước’?
Vũ Hùng: Cùng mục đích nhà nước cũng bảo là chống tham nhũng, bảo vệ lãnh thổ, bảo vệ đất nước-biển-đảo. Nhà nước cũng nói đất nước ta là đất nước tự do, của dân, do dân, vì dân, và có tự do ngôn luận. Nếu đúng như thế thì tôi đâu có ‘chống’. Tôi làm đúng đấy, chứ tôi có chống đâu.
Trà Mi: Anh treo biểu ngữ kêu gọi đa đảng, mà Hiến pháp Việt Nam quy định đảng cộng sản là thế lực duy nhất độc quyền cai trị…
Vũ Hùng: Có ý nghĩa gì đâu khi mà bản chất đã bị phơi bày, mặt nạ đã bị rơi ra. Những người chân chính, những người có lương tri, những người có đạo đức thức tỉnh. Vấn đề quan trọng nhất là lật mặt nạ của một chế độ thường hay nói những điều tốt đẹp mà thực tế là một chế độ tà trị. Đấy là mục đích của tôi. Ôn hòa, bất bạo động để giúp cho tiến bộ xã hội là một việc làm hay, một sáng kiến hay. Có gì đâu mà người ta bắt?! Đấy cũng là một cái hay, vì những con người bằng xương bằng thịt, những quan điểm chính kiến nghiêm túc được trình bày ra, được trải qua thời gian thử thách thực sự. Đấy cũng là cái để người ta ngẫm nghĩ.
Trà Mi: Nhật ký ba năm tù của anh chắc chắn vui ít buồn nhiều, nhưng có những chi tiết nào anh cho là đáng chú ý, cần được chia sẻ không? Những quy chế về sinh hoạt, lao động, học tập trong trại giam đối với anh thế nào?
Vũ Hùng: Ba năm tù đối với tôi là những năm tháng đẹp nhất trong cuộc đời. Ở đấy khắc nghiệt. Nó là địa ngục trần gian, là nơi sống chết cận kề. Ba năm tù là ba năm đấu tranh để giữ quan điểm. Có những lúc khó khăn, mạng sống bị đe dọa. Nhưng hạnh phúc là mình vì sự tiến bộ mà bị đi tù. Mỗi ngày khó khăn gian khổ vượt qua lại rèn luyện, đấu tranh. Những năm tháng trong tù là những năm tháng kỷ niệm đẹp nhất cuộc đời tôi là vì lý do như vậy.
Trà Mi: Anh cũng từng tuyệt thực trong trại giam. Trong những lần tuyệt thực đó, anh được cán bộ trại giam đối xử thế nào?
Vũ Hùng: Có nhiều lần lắm, nhưng đáng nhớ nhất là lần tuyệt thực 31 ngày phản đối bản án sơ thẩm đối với tôi. Trong đấy thì nhiều chuyện lắm, tôi cũng không biết bắt đầu từ đâu nữa.
Trà Mi: Nhưng kết quả của cuộc tuyệt thực kéo dài 1 tháng đó như thế nào, thưa anh?
Vũ Hùng: Mỗi lần rơi mặt nạ ra, họ lại càng khốc liệt hơn trong việc đàn áp những người dân chủ.
Trà Mi: Tuyệt thực 31 ngày để phản đối bản án sơ thẩm của mình, anh có gặt hái được kết quả gì không? Một chút tiến bộ nào theo như mong muốn không?
Vũ Hùng: Mỗi lần tuyệt thực là một lần khích lệ tinh thần mọi người để mọi người lại cố gắng hơn lên. Tinh thần mọi người lại thêm vững vàng hơn.
Trà Mi: Bản án 3 năm tù đối với anh có ý nghĩa thế nào? Nhìn lại bản án này, anh rút ra cho mình điều gì?
Vũ Hùng: Có nhiều điều tôi không thể nói được. Về phần tôi, tôi không nghĩ nhiều. Bản án này chỉ có ý nghĩa để rút kinh nghiệm. Một cách ngắn gọn nhất để bản chất chế độ được phơi bày rõ ràng và dễ hiểu nhất.
Trà Mi: Nếu có thể trở lại từ đầu, anh sẽ thay đổi điều gì?
Vũ Hùng: Tôi đã cố gắng hết sức. Tôi đã vắt kiệt toàn bộ sức lực, trí tuệ, tình cảm, tâm huyết của tôi vào rồi. Tất nhiên được rút kinh nghiệm để làm thì chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều. Nhưng lịch sử không có từ ‘Nếu’, và tôi đã cố gắng hết sức.
Trà Mi: Nhưng để làm một điều gì đó có thể tránh bản án này không xảy ra với mình, anh nghĩ mình sẽ làm gì không?
Vũ Hùng: Những người bằng xương, bằng thịt thể hiện chính kiến thì tốt hơn, hay hơn. Đàng hoàng ‘Đánh chuông ra mặt, đánh giặc ra tay’ thì vẫn tốt thôi. Có gì đâu việc đi tù để thể hiện rõ bản chất chế độ cũng là một việc tốt. Trong tương lai, việc dân chủ hóa đất nước sẽ phải là tất yếu thôi. Rồi sẽ ngày càng nhiều hơn. Mỗi người một cách làm, một suy nghĩ, hướng tới cái tốt, cái trung thực, đạo lý. Đừng nghĩ đến những cái được cho cá nhân mình, mà hãy nghĩ đến những cái cá nhân mình phải chịu đựng. Còn cái được là được cho mọi người. Hãy đặt trách nhiệm, nghĩa vụ lên trên. Theo tôi, đó là cái quan trọng. Ai mà như vậy, ai có tâm với dân, với nước sẽ đi được xa. Một đằng là sáng, một đằng là tối. Một bên lạc hậu, một bên tiến bộ. Người tiến bộ làm việc tiến bộ thì người lạc hậu sẽ đàn áp, bắt bớ. Chuyện đó cũng đương nhiên thôi.
Trà Mi: Cảm ơn anh đã dành thời gian cho cuộc trao đổi này.
Tạp chí Thanh Niên vừa gửi đến quý vị câu chuyện với nhà bất đồng chính kiến Vũ Hùng, một nhà giáo trẻ vừa mãn hạn 3 năm tù vì các hoạt động mà giới bảo vệ nhân quyền gọi là đấu tranh cổ võ cho dân chủ nhưng chính quyền Việt Nam cho là ‘tuyên truyền chống phá nhà nước’. Còn ý kiến của quý vị và các bạn nghe đài ra sao? Xin chia sẻ và bình luận cùng độc giả khắp nơi trong chuyên mục Tạp chí Thanh Niên, trên trang www.voatiengviet.com.
Mừng thành tích không gian, Trung Quốc phát nhầm bài ca yêu nước Mỹ!
Đài truyền hình nhà nước Trung Quốc tiếp tục giữ im lặng, không giải thích lý do vì sao đài đã phát đi bài ca yêu nước của Mỹ “America the Beautiful- Nước Mỹ tươi đẹp” trong chương trình phát hình trực tiếp vụ phóng phi thuyền không gian mới nhất của Trung Quốc.
Những giai điệu của bài hùng ca Mỹ vang lên tiếp theo sau vụ phóng mô đuyn thử nghiệm mới nhất cho trạm không gian Thiên Cung-1 của Trung Quốc ngày hôm qua.
Tôi về Việt Nam tham gia biểu tình
Chị Trần Thị Hường biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội hôm 21/8/2011
Gia đình này sau đó đã bị trục xuất khỏi Việt Nam. Về đến Đức Họ đã viết thư lên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang để yêu cầu làm rõ sự việc. Thông tín viên Tường An tiếp xúc với bà Trần thị Hường, người đứng tên trong lá thư ngỏ này.
Dù bị nhiều đàn áp từ phía chính quyền, các cuộc xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lấn lãnh thổ và lãnh hải Việt Nam vẫn tiếp tục diễn ra với nhiều cường độ khác nhau. Hòa vào dòng cuồng lưu đó, bà Trần thị Hường, một công dân Đức gốc Việt, trong một dịp cùng gia đình về Việt Nam nghỉ hè, đã tham gia biểu tình để giải tỏa nổi bức xúc âm ỉ lâu nay khi nhìn thấy ngư dân Việt Nam bị tàu Trung Quốc bức hiếp, bà xúc động :
“Tôi nhìn cái cảnh ông Lành nào đấy ổng trên thuyền, ổng mặc cái áo màu xanh, tôi vẫn còn nhớ cái cánh tay áo toạc ra mà người thì gầy gò, cái răng thì sứt mất một cái. Ổng ấy vừa bị bắt chuộc về. Có xót ruột không khi thấy người dân mình như thế.”
Biểu tình ôn hòa
Vợ chồng chị Hường và và ba cô con gái là cô Tuyết Trinh 26 tuối, cô Hà Thanh 14 tuổi và Minh Tâm 10 tuổi về Việt Nam ngày 14 tháng 8, tạm trú tại Hà nội, chị dự định sẽ thăm gia đình Cha Mẹ chồng cũng như viếng mộ Cha Mẹ chị ở Quảng Bình nhưng tất cả những dự định đó đã không thực hiện được bởi chị bị trục xuất vì đã tham gia cuộc biểu tình chống Trung Quốc ngày 21 tháng 8 vừa qua, chị kể lại diễn tiến sự việc xảy ra ngày hôm đó :
“Tôi làm 2 cái biểu ngữ, một cái tôi đề là «Quyết tử cho Tổ Quốc Quyết Sinh» «Trường Sa, Hoàng Sa, Việt Nam» và một biểu ngữ nữa tôi ghi «Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hãi của Việt Nam là sứ mệnh của toàn dân» Trên 2 biểu ngữ đó thì ở 2 đầu góc tôi ghi luôn là cờ Đức và cả một cái cờ Việt Nam.
Tôi vẫn bảo các con đi đúng vỉa hè, không đi xuống lòng đường, không có gây cản trở, không có gây mất trật tự giao thông gì hết !
Bà Trần Thị Hường
Thế thì 8.30 giờ thì ba Mẹ con dựng cái banderole vào lễ tạ tượng đài Vua Lý Thái Tổ, đương lễ tạ thì có một anh mặc thường phục mở banderole của tôi ra. Đáng lẽ ra ở Đức là không được phép vì đấy là tài sản của tôi. Tôi cười cười bảo, cái này của cô đấy cháu ạ, đây là cái banderole để cô đi biểu tình chống Trung Quốc xâm lược biển đảo của mình »
Sau đó ba mẹ con ra bờ hồ, chị Hường luôn dặn các con phải giữ đúng luật giao thông, không làm mất trật tự đường phố như luật pháp quy định vì bà nghĩ rất đơn giản : biểu hiện lòng yêu nước là quyền lợi và bổn phận của người dân và chính quyền phải ủng hộ, thế nhưng, thực tế thì khác hẳn :
“Thế thì, tôi đi. Mà luật ở Việt Nam cấm đi 5 người thì mình tụ tập có 3 Mẹ con thôi ! không sao cả. Tôi vẫn bảo các con đi đúng vỉa hè, không đi xuống lòng đường, không có gây cản trở, không có gây mất trật tự giao thông gì hết !
Ra đối diện với bờ hồ thì tự nhiên nhân dân ở đâu người ta ào vào, người ta nhập vào với mình. Rất là thương chị ạ, mình cảm thấy là cái lòng của mình nó ấm lên. Đúng rồi ! Tổ quốc mình vẫn còn có rất là nhiều người yêu nước.”
Và sau đó :
“Chúng tôi chả có hô hoán gì đâu chị ạ ! Tự nhiên ô-tô của cảnh sát người ta mới loa rằng là mất trật tự nhưng mà chúng tôi có làm mất trật tự đâu, chính là họ làm ầm ầm lên thôi chứ chúng tôi chả làm gì cả.
Thì bắt đầu chị Minh Hằng mới hô thì mình thấy chị hô rất là đúng tức là «Đả đảo Trung quốc xâm lược Việt Nam” thì mình cũng «đả đảo». Sau đó thì cả đoàn mới khởi động xuôi xuống đường Bà Triệu.
Bị trấn áp, trục xuất
Đương đi thế này thì bao nhiêu là những thanh niên đeo bằng cờ đỏ. Chúng hùng hổ chưa từng thấy. Tôi chưa từng thấy có người nào mà lại con người đối xử với con người như vậy. Nó giằng, nó giật luôn cái biểu ngữ của chúng tôi quăng xuống đất, mà đấy là cái Quốc kỳ chứ chị ! Tôi rất là ngạc nhiên, tôi vội vàng nhặt lên và ôm chặt vào lòng thì 3,4 người xô vào bắt tôi đi lên xe. Chân tôi thì bị tàn tật 20% ở bên Đức này. Ba, bốn người xô đẩy tôi lên xe bus, không ai nói mời chị lên xe bus hoặc là cái gì cả. Vì cái chân tôi bị tàn tật như thế tôi cũng đành phải lên xe. Cháu bé nhà tôi 14 tuổi cũng bị bắt lên. Cháu lớn thì cháu chòai ra được nhưng mà thấy cháu cứ khóc lóc thì tôi bảo thôi thì lên đây. Trên xe ô-tô chúng tôi vẫn hô đả đảo!”
Đoàn người được đưa về trạm công an Mỹ Đình, tại đây chị phải trải qua rất nhiều toán điều tra để lập biên bản với những câu hỏi lập đi lập lại mà chị cho rất là vô lý như «Chị ước lượng đoàn biểu tình bao nhiêu người, máy bay của chị có bao nhiêu người »…v.v.. đến lúc chị không chịu đựng được nữa:
“Hết đoàn nọ đến đoàn kia cứ vào hỏi, tôi bảo : tôi mệt lắm rồi ! Bây giờ tôi chỉ khai 1 lần thôi, các anh muốn hỏi thì các anh chép của nhau đi !”
Sau gần một ngày làm việc với công an Mỹ Đình, chị và hai con chỉ được thả ra sau khi chồng chị đến đưa hộ chiếu và ký giấy bảo lãnh mặc dù chị phản đối, cho rằng chị biểu tình vì yêu nước chứ có phạm tội gì đâu mà phải bảo lãnh.
Chiều, về đến nơi tạm trú, chị tiếp tục bị quấy nhiễu bởi công an xuất nhập cảnh, công an phường và những đoàn người mà chị không biết là ai cho mãi đến gần nửa khuya, đến lúc đi ngủ thì lại còn 1 ngạc nhiên nữa chờ chị.
“Tôi đi biểu tình chống Trung Quốc mà hết đoàn nọ đến đoàn kia vào hỏi. Bây giờ khuya rồi tôi phải vào ngủ vì hôm nay tôi đi biểu tình rất sớm, tôi bị giữ ở đồn công an mà chân tôi thì đau, tôi không thể tiếp các anh được, đề nghị các anh cho tôi đi ngủ. Thế thì tôi đi nghĩ trên gác tôi nhìn xuống dưới : Không ngờ được chị ạ, Ba, bốn cái xe cảnh sát bao vây quanh nhà, nơi tôi tạm trú. Bao nhiêu cảnh sát, rồi là bảo vệ đầy chật ra ! Coi như tôi là một kẻ chuẩn bị mang bom đi đặt ở đâu đấy chị ạ !”
Sau một đêm không ngủ, 6 giờ sáng hôm sau chị lại phải tiếp một nhóm công an khác nữa và họ bắt chị phải lên phường. Tại đây chị gặp công an Tú, nữ công an Phương và công an phường, chị bị yêu cầu phải về nước với lời kết tội là «chị về Việt Nam để biểu tình », chị phản đối sự cáo buộc đó của công an:
Mặc dù phản đối, gia đình chị với một người con 10 tuổi đang bị bệnh vẫn bị đuổi ra khỏi Việt Nam vào lúc 8 giờ đêm ngày 22/8, một ngày sau cuộc biểu tình.
Bà Trần Thị Hường“Tôi hoàn toàn phản đối, bởi vì cái biểu tình này là bắt đầu mùng 5 tháng sáu là bắt đầu có biểu tình ở Việt Nam mà tôi đặt vé về Việt Nam là tháng 3. Tức là trong thời gian đó không hề có biểu tình. Nhưng mà đã có xâm phạm lãnh thổ lãnh hải từ lâu rồi. Mà nói thật là tôi rất bực từ lâu rồi thế cho nên là tháng 8 tôi về tối kết hợp luôn, tôi xuống đường luôn.”
Mặc dù phản đối, gia đình chị với một người con 10 tuổi đang bị bệnh vẫn bị đuổi ra khỏi Việt Nam vào lúc 8 giờ đêm ngày 22/8, một ngày sau cuộc biểu tình. Chị yêu cầu được ở lại trị bệnh cho con rồi mới về thì công an Tú bảo nếu tôi mà không đi thì chúng tôi cưỡng chế chị !
“Tôi nghe mà tôi cảm tưởng như tôi sắp bị xử tử đến nơi rồi chị ạ !”
Phân biệt đối xử
Trên máy bay, gia đình chị lại bị phân biệt đối xử chỉ vì cái tội đã tham gia biểu tình : chị thì không được ngồi ghế dành cho người tàn tật, còn chồng chị thì không được uống bia:
“Nếu mà nói về luật thì chỉ tôi với cháu lớn là đi biểu tình là phạm luật. Chồng tôi ở nhà không có đi. Thế thì ở trên máy bay gọi cốc bia uống. Cô tiếp viên mới bảo là : Không cô ạ, chúng cháu có danh sách rồi là nhà cô là không được uống cồn. Tôi bảo tại sao không được uống cồn thì cô tiếp viên bảo là bên An ninh người ta yêu cầu như thế !”
Khi về đến Đức, chị có viết 1 lá thư gửi cho chủ tịch nước Trương Tấn Sang, lá thư được gửi đi ngày 19 tháng 9, cho đến nay chị đã nhận được phản hồi chưa ạ ?
“Dạ chưa được chị ạ, tôi vẫn đang chờ đấy ! Chờ nhưng mà tôi không hy vọng lắm là ông Trương Tấn Sang sẽ trả lời thư của tôi đâu chị ạ ! Nhưng mà tôi vẫn có một cái hy vọng đồng sự đồng nghiệp của ổng đọc được lá thư này.”
Đến Đức năm 1988 theo diện hợp tác lao động. Ngày xưa chị cũng đã từng xuống đường chống Mỹ, và hôm nay chị cũng đi biểu tình phản đối Trung Quốc, cả hai lần biểu tình đều xuất phát từ lòng yêu nước, muốn bảo vệ tổ quốc, chỉ khác là lần đầu chị được nhà nước động viên xuống đường, còn lần này thì :
“Ngày xưa thì tôi sống ở ngoài miền Bắc, tức là Xã hội chủ nghĩa. Cái thời thanh thiếu niên của tôi, ngay trong nước mình, nhân dân cũng xuống đường biểu tình, thiếu niên, các tầng lớp trí thức, công, nông. Tất cả xuống biểu tình rất là rầm rộ phản đối Đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc. Người ta bảo võ mồm, đâu có phải mà là vũ khí tuyên truyền chính trị rất là quan trọng.
Những cái đấy đã giúp cho các ông lãnh đạo ngồi vào bàn Hiệp định Ba-Lê với Mỹ và đem lại Hiệp định ngừng bắn cho Việt Nam mình, thì tôi nghĩ mình cũng xuống đường, mình cũng làm như xưa thôi, mà mình làm ngày trên đất mình thì chính quyền phải bảo vệ mình làm. Người ta xâm lược nước mình mà chính quyền Việt Nam không cho mình yêu nước, cái đó rất là vô lý.”
Trên máy bay, chị Hường rời quê hương thứ nhất để trở lại quê hương thứ hai với một tâm trạng thất vọng, não nề và cái hộ chiếu thị thực nhập cảnh 5 năm mang con dấu «đã hủy».
Tường An, thông tín viên RFA
HN và Bắc Kinh đang chuẩn bị cho chuyến đi TQ của Nguyễn Phú Trọng?
“Hai bên khẳng định sẽ làm theo tinh thần nhận thức chung của nhà lãnh đạo hai nước“!
I. Đới Bỉnh Quốc mở đường cho chuyến đi Bắc kinh của Nguyễn Phú Trọng
Đài Bắc kinh ngày 8.9 đã nhắc lại câu “Hai bên khẳng định sẽ làm theo tinh thần nhận thức chung của nhà lãnh đạo hai nước“ trong “Bản tin báo chí“(một kiểu thông cáo chung) kết quả cuộc hội đàm của Phiên họp lần thứ 5 Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc giữa Đới Bỉnh Quốc, nhân vật cao nhất phụ trách ngoại giao và Giám đốc Văn phòng An ninh quốc gia của ĐCS Trung quốc và Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân ở Hà Nội vào đầu tháng 9 vừa qua. Đối với các quan sát viên chính trị theo dõi quan hệ giữa hai ĐCS VN và Trung quốc thì câu trên đây tuy rất bình thường nhưng lại có một hàm ý đặc biệt và rất rõ ràng. Hàm ý đặc biệt của câu trên là gì?
Câu hỏi trên liên hệ mật thiết hữu cơ tới việc Đới Bỉnh quốc gặp Nguyễn Phú Trọng, người cầm đầu ĐCSVN từ tháng 1.2011, ngày7.9, một ngày khi “Bản tin báo chí“ được công bố chính thức với bên ngoài. Ông Trọng đã ôm hôn rất thân thiết Đới Bỉnh Quốc. Sau đó họ Đới chuyển lời miệng của Hồ Cẩm Đào, người đứng đầu CS Trung quốc, nhắn riêng Nguyễn Phú Trọng “Đảng và Chính phủ Trung Quốc hết sức coi trọng phát triển quan hệ hợp tác hữu nghị với Việt Nam. Trong tình hình hiện nay, hai bên Trung-Việt đặc biệt cần phải xuất phát từ đại cục, nắm vững hướng phát triển quan hệ Trung-Việt.“Và quan trọng nữa, qua lời của họ Đới, Hồ Cẩm Đào„mong Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sớm sang thăm Trung Quốc“.
Nhóm cầm đầu Bắc kinh thừa biết Nguyễn Phú Trọng là người rất thần phục và trung thành với Bắc kinh. Từ sau khi lên làm Tổng bí thư (1.2011) ông Trọng đã rất nhấp nhỏm muốn sang gặp những người anh cả phương Bắc càng sớm càng tốt. Nhưng khó khăn và trở ngại rất lớn cho Nguyễn Phú Trọng là, nếu sang thăm Bắc kinhvào lúc này thì ăn nói ra làm sao đối với nhân dân VN và dư luận quốc tế về những chủ trương bá quyền và nhất là những hành động ngang ngược vi phạm chủ quyền VN của hải quân Trung quốc từ cuối tháng 5 và những hành động tàn bạo với hàng ngàn ngư dân VN trong các năm qua. Vì dư luận trong nước, quốc tế và ngay cả Trung quốc biết rất rõ, đại đa số nhân dân VN, kể cả một bộ phận quan trọng trong Đảng, vô cùng bất mãn với những chính sách xâm lấn nước láng giềng và các hành động bất tàn bạo của hải quân Trung quốc với các ngư dân nước láng giềng!
Hiểu được nỗi lòng của Nguyễn Phú Trọng cho nên Đới Bỉnh Quốc đã tuyên bố trước báo chí ở Hà Nội sau khi viếng lăng ôngHồ: “Chủ tịch Hồ Chí Minh mãi mãi trong trái tim tôi”.
Như vậy với câu nói trên, người đứng đầu ngành đối ngoại và an ninh của Trung quốc và cố vấn của Hồ Cẩm Đào đã tìm cách rửa mặt để dọn đường cho Nguyễn Phú Trọng sang gặp Hồ Cẩm Đào trong thời gian sắp tới. Đây là thủ đoạn ngoại giao nhằm thực hiện chính sách thâm độc là mở rộng ảnh hưởng hơn nữa vào VN. Ở đây Bắc kinh cố tình tạo ra ngôn thuậnđể thực hiện danh chính! Họ chẳng nề hà một vài câu ngoại giao bề ngoài để ru ngủ các vua tập thể ở Hà Nội, như trước đây họ đã đưa ra các khẩu hiệu rất ngọt “16 chữ vàng“ là “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai ” và “bốn tốt“ là “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”.
Từ đó họ đã đạt được mục tiêu trong Hiệp định biên giới đất liền với VN (1999) và hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ và Hợp tác nghề cá (2000). Cả hai hiệp định này đều mang lại lợi lớn cho phương Bắc. Nay cũng tương tự như vậy, họ Đới vào thăm lăng người sáng lập chế độ toàn trị CSVN rồi tuyên bố: “Chủ tịch Hồ Chí Minh mãi mãi trong trái tim tôi”. Ngôn ngữ ngọt ngào và bùi tai rất thuận lợi để Nguyễn Phú Trọng có thể giải thích cả trong đảng lẫn nhân dân là, lãnh đạo Trung quốc vẫn một lòng tôn thờ Bác cho nên chúng ta không được nghi ngờ ĐCS Trung quốc. Làm như thế họ Đới lôi Nguyễn Phú Trọng, người đứng đầu chế độ toàn trị hiện nay ở VN, sớm sang thăm Trung quốc, ép ông Trọng phải có nhượng bộ mới. Sau đó Bắc kinh sẽ lấy danh nghĩa “đây là thoả thuận chung ở cấp cao“ đểthực hiện tiếp tục các ý đồ nham hiểm đối với VN.
Trong các thập niên gần đây Bắc kinh đã thành công lớn trong sách lược ép các người cầm đầu chế độ toàn trị ở VN phải thoả thuận các điều kiện bất lợi cho VN và từ đó họ nhân danh „làm theo tinh thần nhận thức chung của nhà lãnh đạo hai nước“.
Chứng minh rõ rệt nhất là năm 2009 khi tướng Võ Nguyên Giáp, đại thần cuối cùng còn sống của chế độ, nhiều cán bộ cao cấp về hưu và nhiều chuyên viên trí thức đã lên tiếng phản đối việc để cho Bắc kinh khai thác Bauxite ở Tây nguyên vì sẽ gây ra những bất lợi lớn về môi trường và nguy hiểm cho an ninh quốc phòng.
Nhưng khi đó từ Nguyễn Phú Trọng tới Nguyễn Tấn Dũng đã lấy cớ việc này „đã có thoả thuận trước đây ở cấp cao“ và cấm không cho Quốc hội thảo luận về việc này. Vì cuối tháng 5.2008 khi thăm Trung quốc với tư cách là Tổng bí thư khi ấy Nông Đức Mạnh đã bị ép phải chấp nhận việc để Bắc kinh khai thác Bauxite ở Tây nguyên.
Trong một chế độ đảng trị hà khắc thì đây là cách bịt miệng đảng viên và nhân dân dễ nhất! Chỉ cần người cầm đầu nói „đã có thoả thuận trước đây ở cấp cao“thì tự khắc có hai tác dụng: 1. Cấp lãnh đạo VN đã thoả thuận với cấp lãnh đạo Trung quốc cho nên không thể bàn lại. 2. Các đảng viên phải tuận lệnh thượng cấp, báo chí phải im lặng. Hậu quả im thin thít!
II. Các chuẩn bị cho chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng
Cho nên cần phải hiểu cho đúng việc Bắc kinh đòi: “Hai bênlàm theo tinh thần nhận thức chung của nhà lãnh đạo hai nước“. Thoạt nghe hay đọc câu trên thì thấy thái độ rất bình đẳng, dân chủ giữa lãnh đạo hai nước độc lập trong các hội nghị. Nhưng câu nói trịnh trọng và dân chủ hình thức đó không che dấu được sự thực: Trong tình thế cực kì khó khăn của CSVN và so sánh tương quan lực lượng về nhiều mặt giữa hai ĐCS VN và Trung quốc thì ai lãnh đạo ai? Ai chỉ huy? Ai tuân lệnh?
Rõ ràng suốt từ thập niên 90 của thế kỉ trước, sau khi nhóm cầm đầu CSVN phải tới Thành Đô cúi đầu xin cái dù che chở của phương Bắc thì các nhóm cầm đầu Bắc kinh đã sỏ mũi các vua tập thể ở Hà Nội. Cho nên trong các hội nghị cấp cao của hai nước luôn luôn diễn ra tình huống một bên ra lệnh và một bên phải thi hành!
Nhưng để giữ bộ mặt cho chư hầu nên Bắc kinh luôn luôn tô son cho các hội nghị cấp cao là hai bên bình đẳng và độc lập trong các quyết định để từ đó mới có thể đề cao “làm theo tinh thần nhận thức chung của nhà lãnh đạo hai nước“! và những khẩu hiệu ngon ngọt “16 chữ vàng“ và “4 tốt“ theo chuyện ngụ ngôn con cáo khen con gà có tiếng gáy hay!
Lúc này Bắc kinh thấy đây là thời điểm thích hợp cần phải sớm có hội nghị cấp cao mới giữa hai nước để tạo danh chính ngôn thuận cho chủ trương bành trường lãnh thổ và bòn rút tài nguyên của VN. Vì vậy Hồ Cẩm Đào đã cử Đới Bỉnh Quốc sang thúc giục Nguyễn Phú Trọng “sớm sang thăm Trung Quốc“!
Các sự kiện đáng chú ý là từ sau khi Nguyễn Phú Trọng nắm chức Tổng bí thư thì một mặt Bắc kinh tăng cường các hành động xâm lấn công khai ngang ngược trên biển Đông, nhưng đồng thời họ cũng vận động ngoại giao ráo riết để ép buộc VN phải chấp nhận một tình trạng đã rồi. Từ cuối tháng 5 tới đầu tháng 6.2011 Bắc kinh đã để các tầu hải quân Trung quốc đội lốt các tầu hải giám xâm phạm lãnh hải VN, cắt cáp các tầu của Tập đoàn Dầu khí VN đang thăm dò dầu khí trong hải phận VN. Trong hai vụ này từ người đứng đầu Đảng đến Chính phủ là Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng đều câm như hến. Ngoài ra Bắc kinh còn tăng cường hải quân ở Hoàng sa, các tầu dánh cá Trung quốc tự do hoạt động ở đây; trong khi ấy vẫn săn đuổi và giết hại ngư dân VN!
Không chỉ ngang ngược với VN, nhóm cầm đầu Bắc kinh còn ngang ngạnh đe doạ cả Ấn độ. Cuối tháng 7 khi tầu hải quân Ấn thăm VN đang chạy trên hải phận VN thì hải quân Trung quốc đã cảnh cáo là tầu hải quân Ấn đã xâm phạm hải phận Trung quốc! Rồi ít ngày sau Bắc kinh còn công khai đe doạ một công ti Ấn đang khai thác dầu khí ở gần Côn sơn thuộc thềm lục địa VN.Với những đòi hỏi và đe doạ này mặc nhiên Bắc kinh coi biển Đông là cái hồ của Trung
Nếu chế độ CSVN, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng, độc lập, bình đẳng thực sự với Trung quốc và biết giữ thể diện quốc gia thì không nên cử các phái đoàn cấp cao sang Bắc kinh giữa lúc Bắc kinh đang có những hành động xâm lấn ngang ngược và làm mất thể diện VN. Nhưng chỉ trong vòng từ tháng 6 tới tháng 9, các vua tập thể ở Hà nội đã phải cử ít nhất ba phái đoàn cấp cao ngoại giao và quân sự sang Bắc kinh. Trong đó phải kể tới chuyến đi Bắc kinh của các phái đoàn Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn vào cuối tháng 6, phái đoàn của Thứ trưởng Quốc phòng Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh sang họp hội nghị „Đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung“ lần thứ 5 vào cuối tháng 8 và phái đoàn của Trung tướng Ngô Xuân Lịch, Thường trực Quân uỷ Trung ương kiêm Bí thư trung ương và Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị vào giữa tháng 9. Cũng trong thời gian này Hà nội cũng mời hai đoàn quân sự và ngoại giao cao cấp của Trung quốc sang thăm. Đó là chuyến thăm của Thượng tướng Quách Bá Hùng, Uỷ viên Bộ chính trị và Phó Chủ tịch Quân ủy trung ương Trung Quốc vào tháng 4.2011 và Đới Bỉnh Quốc vào đầu tháng 9.
Với thái độ này các vua tập thể ở Hà nội, đứng đầu là Nguyễn Phú Trọng, đã tự vạch cho Bắc kinh biết bản lĩnh cúi đầu và tình hình vô cùng khó khăn của chế độ toàn trị. Đó là nạn lạm phát phi mã cao nhất châu Á lên tới trên 23%; khiến cho hàng chục triệu bộ đội, viên chức, công nhân và gia đình –những người sống bằng đồng lương chết đói- vô cùng bất mãn; nhập siêu của VN với Trung quốc đang vượt quá cao lên tới 13 tỉ USD trong khi đó số dự trữ ngoại tệ không đủ để trả nhập siêu này; ảnh hưởng của Cách mạng Hoa nhài ở Trung Đông đang tác động mạnh tới VN, nhất là trong các giới thanh niên, trí thức và cả các đảng viên biết quí lòng tự trọng rất bất mãn với nhóm lãnh đạo bạc nhược và tham nhũng, ác với dân hèn với kẻ thù dân tộc. Vì thế, đối với Bắc kinh thì lúc này là thời điểm thuận lợi nhất để ép thêm nhóm cầm đầu CSVN phải vào khuôn mẫu do họ định.
III. Ai nhượng bộ ai trong các lãnh vực nào?
Tại các hội nghị trên được coi là chuẩn bị không khí và nội dung cho chuyến đi Bắc kinh sắp tới của Nguyễn Phú Trọng. Trong khi các phái đoàn Trung quốc chỉ sử dụng ngôn ngữ ngoại giao đường mật và hách lối vạch ra hướng đi như„cần phải xuất phát từ đại cục“…, hay “cùng Việt Nam cảnh giác trước âm mưu của các thế lực thù địch nhằm chia rẽ quan hệ hợp tác hữu nghị, truyền thống tốt đẹp giữa 2 nước“ ,nhưng không đưa ra một lời hứa cụ thể nào. Ngược lại các phái đoàn của CSVN lại đưa ra những lời hứa rất cụ thể trong nhiều lãnh vực, từ cách giải quyết về tranh chấp biển Đông, thế đứng quốc tế và thậm chí thề thốt trước mặt kẻ thù cả về cách đối xử với nhân dân VN!
1. Cách giải quyết tranh chấp biển Đông
Trong hội nghị„Đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung“ lần thứ 5 ở Bắc kinh Nguyễn Chí Vịnh đã công khai chấp nhận yêu sách của Bắc kinh lả không quốc tế hoá cuộc tranh chấp này, cụ thể ở đây là Bắc kinh đòi không được phép để Hoa kì nhẩy vào. Trong cuộc hội đàm với Tướng Mã Hiểu Thiên,Phó tổng tham mưu trưởng Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc,Nguyễn Chí Vịnh đã xác nhận:„Những tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc, rõ ràng cần giải quyết hai nước với nhau.“Sau đó chính Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Lương Quang Liệt khi tiếp Nguyễn Chí Vịnh ngày 29.8 cũng nhấn mạnh ” Trung Quốc phản đối làm phức tạp hóa và quốc tế hóa vấn đề Nam Hải“
Trong dịp này để lấy lòng Bắc kinh, Nguyễn Chí Vịnh còn đi xa hơn nữa bằng cách nói thay cho Bắc kinh, khi ông tuyên bố “Một thực tế hiển nhiên là Trung Quốc cam kết không lấy đất, lấy biển của Việt Nam“.Đây là tuyên bố ngoại giao rất ngớ ngẩn và cực kì nguy hiểm. Vì như thế đã gián tiếp nhìn nhận rằng, những yêu sách của Bắc kinh về các hải đảo và biển Đông là chính đáng.Như thế Nguyễn Chí Vịnh, người cầm đầu phái đoàn VN tại hội nghị quan trọng ở Bắc kinh, thừa lệnh của Nguyễn Phú Trọng, đã đánh lừa nhân dân VN và đánh lạc sự theo dõi của dư luận quốc tế. Bởi lẽ, nói theo kiểu Nguyễn Chí Vịnh là đã về hùa với lập luận của Bắc kinh về vấn đề tranh chấp biển Đông. Vì từ trước tới nay Bắc kinh luôn luôn khẳng định Hoàng sa, Trường sa và phần chính của biển Đông là thuộc lãnh thổ của Trung quốc„không thể bàn cãi“!Có nghĩa là, đấy là những đảo và biển của Trung quốc chứ họ có xâm chiếm của VN đâu!Nhiều chính phủ và các nước từng ủng hộ VN trong tranh chấp biển Đông đã vô cùng thất vọng trước thái độ đầu hàng và bản lĩnh hèn nhát của trưởng phái đoàn CSVN trong hội nghị này.
Tướng Ngô Xuân Lịch cũng đã lập lại lập trường sai lầm này trong cuộc thảo luận vào giữa tháng 9 với Thượng tướng Lý Kế Nại, Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Ủy viên Quân ủy Trung ương, Chủ nhiệm Tổng bộ Chính trị Quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc:
“Đồng chí cũng khẳng định, Việt Nam không có ý định quốc tế hóa các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông. Vấn đề tranh chấp giữa hai nước thì do hai nước giải quyết.“
Chính thái độ chấp nhận yêu sách bá quyền của Bắc kinh và bản lãnh quá nhu nhược của nhóm cầm đầu CSVN cho nên trong cuộc họp„Đối thoại chính sách quốc phòng Việt Nam – Hoa Kỳ“ lần thứ hai vào ngày 19.9 tại Washington D.C chính phủ Obama đã tỏ ra coi thường phái đoàn của Nguyễn Chí Vịnh. Ngoài việc hội đàm với Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Scher không một nhân vật quan trọng nào trong chính phủ Hoa kì đã tiếp Nguyễn Chí Vịnh, kể cả Bộ trưởng Quốc phòng Mĩ. Điều này trái với cách tiếp đón niềm nở Nguyễn Chí Vịnh(dù chỉ là xã giao) của Bộ trưởng Quốc phòng Trung quốc Lương Quang Liệt.
2. Dùng Bắc kinh làm cái ô che chở
Trong cuộc hội đàm “Đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung“lần thứ 5 ở Bắc kinh hai bên cũng đã thảo luận về „tình hình TrungĐông-Bắc Phi và đặc biệt là việc đẩy mạnh can dự của các nước lớn vào khu vực châu Á-Thái Bình Dương.“Nghĩa là cả Bắc kinh và Hà nội đang rất lo sợ các hậu quả của những cuộc Cách mạng Hoa nhài của nhân dân, đặc biệt của giởi trẻ, ở Ai cập, Tunesien, Libyen, Syrien…đã lật đổ nhiều bạo chúa đã từng cầm quyền sắt máu 30-40 chục năm. Các cuộc vận động dân chủ phần chính bằng phương pháp phi bạo lực của hàng triệu thanh niên Trung Đông đã được sự ủng hộ rất tích cực của Liên hiệp quốc, Mĩ, Liên minh Âu châu, Toà án Hình sự Quốc tế Den Haag (Hoà lan) và nhiều tổ chức nhân quyền trên thế giới.
Vì lo sợ cuộc Cách mạng Hoa nhài của Trung Đông sẽ lan tới cả hai nước độc tài VN và Trung quốc, nên trong dịp này Nguyễn Chí Vịnh đã cho biết thái độ của nhà cầm quyền CSVN và đề nghị với Bắc kinh:“Chúng ta cần nghiên cứu kỹ hệ lụy của sự can dự này để xây dựng một khu vực hòa bình, ổn định và không bị bất ngờ”.Như thế có nghĩa là, Hà nội lại muốn nhờ Bắc kinh che trở. Một thái độ tương tự mà trước đây Hà nội cũng đã từng nhờ Bắc kinh khi Liên sô sụp đổ vào đầu thập niên 90 của thế kỉ trước mà cao điểm là cuộc Hội nghị ở Thành Đô Trung quốc vầu tháng 9.1990. Cũng vì thế nên trong dịp này Nguyễn Chí Vịnh đã cong lưng cúi đầu khẩn khoản và tâng bốc phương Bắc:
“Nếu Việt Nam cần sự ủng hộ, đồng cảm, hợp tác và phát triển thì còn có ai hơn một nước Trung Quốc Xã hội chủ nghĩa láng giềng, với hơn 1 tỷ 350 triệu dân,đang phát triển, có vị thế và uy tín ngày càng cao trên thế giới“
3. Dằn mặt dân VN trước mặt kẻ thù
Có lẽ Nguyễn Chí Vịnh thấy rằng, việc cúi đầu như thế chưa đủ để mua sự tin cậy của phương Bắc, cho nên trong cuộc hội đàm “Đối thoại chiến lược quốc phòng an ninh Việt-Trung“ ở Bắc kinhNguyễn Chí Vịnh còn công khai hứa sẽ cấm chỉ các cuộc biểu tình của nhân dân VN, đi đầu là trí thức và thanh niên, đã can đảm tổ chức nhiều cuộc biểu tình chống các hành động xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh:
“Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam cũng thông báo chủ trương kiên quyết xử lý vấn đềtụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn.“
Hiển nhiên cá nhân Nguyễn Chí Vịnh không dám tuyên bố như vậy nếu không được phép của một vài người có quyền lực cao nhất trong ĐCSVN! Nguyễn Chí Vịnh Là thứ trưởng Quốc phòng, mà bộ Quốc phòng dưới quyền trực tiếp của Quân uỷ Trung ương, đứng đầu là Bí thư quân uỷ Nguyễn Phú Trọng. Lập luận tương tự là chửi nhân dân để lấy lòng kẻ thù đã từng được chính Nguyễn Phú Trọng dùng trong vụ để Trung quốc khai thác Bauxite ở Tây nguyên đầu năm 2009. Khi ấy tướng Võ Nguyên Giáp, nhiều trí thức và cán bộ cấp cao về hưu đã kiến nghị công khai yêu cầu huỷ bỏ dự án. Nhưng Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố vào buổi họp cuối của Quốc hội giữa năm 2009:
“Chúng ta không thể mơ hồ mất cảnh giác trước những âm mưu của một số thế lực xấu ở bên ngoài nhân dịp này, lợi dụng công việc này kích động chia rẽ đoàn kết dân tộc, chia rẽ đoàn kết nội bộ, thậm chí ảnh hưởng đến quan hệ quốc tế của chúng ta. Chúng ta không cường điệu nhưng cũng không nên mơ hồ, chủ quan mất cảnh giác.”
Như vậy đã cho thấy, vì sợ mất lòng Bắc kinh nên Nguyễn Phú Trọng đã không thèm nghe mà còn chụp mũ, xuyên tạc và đe doạ cả đại thần, các trí thức và các đảng viên biết quí tự trọng. Nay được phép của Nguyễn Phú Trọng cho nên Nguyễn Chí Vịnhmới dám làm nhục trí thức và thanh niên VN trước mặt kẻ thù để lấy lòng nhóm cầm đầu Bắc kinh!
Cũng trong thời gian này để hổ trợ cho thái độ cầu thân Bắc kinh của các vua tập thể ở Hà nội, tờ Quân đội Nhân dân ngày 28.8 đã đưa ra bài bình luận “Làm thất bại chiến lược “diễn biến hòa bình”cố tình chụp mũ và xuyên tạc các hoạt động yêu nước của các giới trí thức và thanh niên VN:
„Ở trong nước, một số kẻ cơ hội chính trị cũng mưu toan lợi dụng vấn đề tranh chấp Biển Đông để “bắn hai con chim bằng một mũi tên” – vừa chia rẽ, phá hoại quan hệ Việt Nam – Trung Quốc, vừa thực hiện chiến lược xóa bỏ chế độ chính trị, xóa bỏ Nhà nước CHXHCN Việt Nam do Đảng ta lãnh đạo.“
Tại Bắc kinh Tướng Ngô Xuân Lịch cũng lập lại thái độ chửi dân trước mặt kẻ thù. Ngày 16.9 khi được Tập Cận Bình, người được coi là kế vị Hồ Cẩm Đào, tiếp ông Lịch cũng nói như Nguyễn Chí Vịnh:
“Việt Nam luôn luôn cảnh giác với âm mưu phá hoại, chia rẽ tình cảm đoàn kết giữa Việt Nam và Trung Quốc của các thế lực thù địch.
Và khi về nước Tướng Lịch còn viết trên tờ Quân đội Nhân dân:
“Tình yêu nước của một số người dân đang bị các thế lực thù địch lợi dụng, gây nên những vấn đề phức tạp không đáng có về an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội;“
Như vậy cho thấy chủ ý nói xấu và làm nhục những người VN yêu nước, đi đầu là thanh niên và trí thức, ngay trước mặt kẻ thù của dân tộc là một chủ trương công khai của nhóm cầm đầu CSVN hiện nay.
Chính vì thế trong Thư ngỏ ngày 6.9 nhà trí thức Lê Hiếu Đằng, một cán bộ cao cấp về hưu, đã rất can đảm đặt câu hỏi thẳng với các vua tập thể của chế độ toàn trị:
“Ông Vịnh nhân danh ai, nhân danh cái gì mà đã hạ mình để làm vui lòng nhà cầm quyền Trung Quốc khi thông báo và hứa với Trung Quốc như vậy? Việc nhân dân Việt Nam biểu tình chống lại hành động bành trướng xâm lược có hệ thống của tập đoàn cầm quyền Bắc Kinh và thái độ của Nhà nước Việt Nam hoàn toàn là chuyện nội bộ của một nước có chủ quyền. Ông Nguyễn Chí Vịnh lấy quyền gì mà cam kết một cách nhục nhã với nhà cầm quyền Trung Quốc như vậy?“
Ông Đằng chất vấn trực tiếp các vua tập thể:
“Các vị với tư cách những nhà lãnh đạo cao nhất của Nhà nước Việt Nam, của Đảng Cộng sản Việt Nam có ủy quyền cho ông Vịnh nói với Trung Quốc nội dung trên hay không ? Hành động và lời nói của ông Vịnh đã xúc phạm nghiêm trọng đến lòng tự tôn và danh dự của cả một dân tộc đã có một quá trình chống ngoại xâm vô cùng hiển hách.“
Cho tới nay các vua tập thể vẫn không dám trả lời ông Đằng và nhân dân VN!
***
Nói tóm lại, xét qua thái độ và những lời phát biểu của các phái đoàn ngoại giao và quân sự cấp cao của Bắc kinh và Hà nội mấy tháng vừa qua trong việc chuẩn bị cho chuyến đi Trung quốc của Nguyễn Phú Trọng với tư cách là tân Tổng bí thư đã chứng tỏ rõ: Ai chủ động, ai bị động? Ai chủ, ai tớ?
Nếu nắm vững sách lược ngoại giao nói ngọt lọt tới xương của nhóm cầm đầu Bắc kinh thì cần phải tỉnh táo biết rằng, đằng sau những lời nói ngọt là một chùm thuốc đắng. Nếu sáng suốt và yêu nước thực sự thì những người cầm đầu CSVN phải thừa biết các điều sau đây:
1. Từ việc đánh chiếm quần đảo Hoàng sa, muốn nuốt thêm quần đảo Trường sa và đang tính chiếm phần chính biển Đông là tham vọng của bá quyền Trung quốc trong thời đại Trung quốc đang vươn lên trở thành siêu cường. Lịch sử Trung quốc đã chứng minh là các thời đại hưng thịnh thường kèm theo các cuộc chinh phạt các nước láng giềng.
Chúng ta không muốn chiến tranh, chiến tranh chỉ là hạ sách. Nhưng nói là chỉ cần dùng ba tấc lưỡi có thể thuyết phục Bắc kinh bỏ ý định bành trướng thì sẽ là tự lừa dối mình, lừa dối dân, lừa dối bạn bè quốc tế. Hay hi vọng rằng, cứ chịu cúi đầu quì gối là nó sẽ tha thì cũng là không tưởng! Nhưng làm sao bảo vệ hữu hiệu được biển Đông, làm sao Bắc kinh không dám tiếp tục ngang ngược lấn áp?
2. Trong điều kiện hiện nay của VN, đơn thân độc mã chống lại chính sách bành trướng của phương Bắc thì không đủ sức. Cho nên cần sự ủng hộ rộng rãi của dư luận quốc tế. Muốn vậy thì phải liên minh với các nước Đông Á và Đông nam Á đang có mối lo ngại chung trước Bắc kinh. Đồng thời phải liên minh chặt chẽ cả với Hoa kì và EU là những nước vừa có chung quyền lợi về tự do hàng hải và an ninh thế giới…
Nhưng muốn có sự ủng hộ thực sự của các nước dân chủ này thì những người cầm đầu CSVN phải đi đầu công khai kết án các hành động xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh và lại càng không được phép cử những phái đoàn như Hồ Xuân Sơn, Nguyễn Chí Vịnh và Ngô Xuân Lịch sang nịnh bợ và cúi đầu Bắc kinh. Nguyễn Phú Trọng phải nói cho nhân dân VN, dư luận quốc tế và cả Bắc kinh biết, chừng nào Bắc kinh không có những hành động chứng minh cụ thể là từ bỏ những đòi hỏi ngang ngược về hải đảo và biển Đông thì sẽ hoãn chuyến thăm Trung quốc.
3. Quan trọng nữa là phải được nhân dân VN tin cậy và ủng hộ. Vì thế nhóm cầm đầu CSVN phải chứng tỏ có bản lĩnh vững vàng đối với Bắc kinh, biết quí danh dự của tổ quốc và phải trọng nhân dân. Các cuộc biểu tình của thanh niên, trí thức VN trong nhiều tuần qua là phát suất từ động cơ yêu nước chính đáng. Cho nên những người đang cầm quyền không được phép cấm cản, bôi nhọ, đe doạ và bêu xấu nhân dân trước kẻ thù. Vì như thế là chính mình bôi xấu, làm nhục mình!
Hãy có can đảm và làm theo mệnh lệnh của lương tâm để cho nhân dân được tự do biểu tình ôn hoà kết án các hành động xâm lấn của Bắc kinh. Ngoại giao khôn ngoan không được phép hiểu là trốn tránh sự thực, phủ nhận sự thực, cúi đầu trước kẻ thù. Ngoại giao khôn ngoan nhất là phải biết dựa vào sức mạnh của dân và sức mạnh của thời đại!
© Âu Dương Thệ
———————————–
Chú thích: Bài viết sử dụng các tư liệu từ:
1- Cộng sản điện tử 8.9.2011
2- BBC7.9
3 . Thông tấn xã VN (TTXVN) 7.9
4 . Chính phủ điện tử (CP)7.9
5 . Âu Dương Thệ, Khi Nguyễn Phú Trọng tuyên bố bảo vệ quyền lợi đất nước và toàn vẹn lãnh thổ!
Trong:www.dcvapt.net/thoisu/baithoisu2009/nguyenphutrong.htm
6. Điểm 5 Thông báo chung Trung quốc-VN, Nhân dân 2.6.2008
7. XemÂu Dương Thệ, Kết quả Hội nghị Trung ương 2: Cách lèo lái quyền lực của Nguyễn Phú
Trọng!Trong: www.dcvapt.net/thoisu/baithoisu2011/phantichhntu2.htm
8. RFI và BBC 22.9
9 . Như ghi chú 7
10 . Đới Bỉnh Quốc nói với Nguyễn Phú Trọng ngày 7.9
11. Thượng tướng Quách Bá Hùng, Uỷ viên Bộ chính trị và Phó Chủ tịch Quân uỷ Trung ương quân
đội Trung quốc, nói với Nguyễn Tấn Dũng ngày 13.4 tại Hà nội
12 . TTXVN 30.8
13 . Đài Bắc kinh 30.8
14 . TTXVN 30.8, Nguyễn Chí Vịnh nói với tướng Mã Hiểu Thiên.
15 . Vũ Cao Đàm, Giải mã ngôn từ của Trung Cộng: “Trung Quốc không lấy đất lấy biển của Việt
Nam”,trong http://www.boxitvn.net/bai/28303
16 . Quân đội nhân dân 16.9
17. Quân đội Nhân dân và BBC 20.9
18 . TTXVN 30.8
19 . tương tự (tt)
20 . tt
21 .tt
22 .CP 13.6.2009, xem Âu Dương Thệ, Chuẩn bị ĐH 11 là như thế? – Bị Bắc kinh sỏ mũi, bị trí thức
VN khinh rẻ, nhà cầm quyền CSVN lúng túng, mâu thuẫn và nổi giận :
www.dcvapt.net/thoisu/baithoisu2009/chuanbi.htm
23 .Quân đội Nhân dân 28.8
24 . Ngô Xuân Lịch nói với Tập Cẩn Bình ngày 16.9, TTXVN 17.9
25 .Quân đội Nhân dân21.9
26 . Lê Hiếu Đằng, Thư ngỏ ngày 6.9
27 . tt
28 . Xem : Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cựu Đại sứ VN tại Trung quốc, Nói ngọt ngào, làm ác độc,
Lòng người và thời cuộc
Việt Nam có câu ca dao: “Dò sông dò biển dể dò. Mấy ai lấy thước mà đo lòng người”. Đó là kinh nghiệm của ông cha ta về lòng người. Quả vậy, suy nghĩ ,tình cảm của con người biến thiên theo thời cuộc. Khi thời cuộc thay đổi thì lòng người cũng theo đó mà thích nghi. Không những điều này đúng với giới bình dân mà còn đúng với tầng lớp thức giả. “Thức thời mới là tuấn kiệt “!
Còn tầng lớp ưu tú của giới thức giả còn tinh anh hơn nhiều, họ nhìn thấy điều gì sẽ xảy ra, sắp xảy ra, nhất định xảy ra. Khi thiên hạ vẫn còn mơ màng thì tầng lớp này đã chuẩn bị sẵn sàng cho vận hội mới , thời cơ mới. Và chính những con người này làm nên lịch sử hay ít ra họ cũng không bị lịch sử bỏ rơi. Họ là những con người biết mình, biết người, biết thời cuộc cho nên họ luôn đi trước một bước,họ không tạo nên thời cuộc nhưng biết thích ứng với thời cuộc. Họ chờ đợi thời cuộc đổi thay và nắm lấy thời cơ chứ không bị thời cuộc làm cho bất ngờ, choáng váng, những người này không có nhiều trong bất cứ xã hội nào.Thời nào người dân cũng bị thời cuộc thôi thúc, hoặc bị cuốn theo, có người sẽ là nạn nhân của thời cuộc nếu quá chậm chân vì thiếu nhạy cảm hoặc quá bảo thủ nên u mê, nhưng đa số còn lại đều kịp đặt chân lên chuyến tàu cuối cùng của thời cuộc.
Vừa qua trên mục điểm báo của RFI có bài “Thanh lọc: Thách thức đối với tân chính quyền tại Lybia”.
Xử lý thế nào đối với hơn 750 ngàn công chức chế độ cũ? Theo báo Le Monde, đó là thách thức lớn đối với tân chính quyền Libya trong giai đoạn tới.
Chính quyền quân nổi dậy tại Libya ngày càng được sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Hôm qua, Hội nghị thượng đỉnh các nước ủng hộ Libya đã diễn ra tại trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York, quốc kỳ mới của Libya cũng đã được kéo lên tại Liên Hiệp Quốc. Lãnh đạo Hội đồng Quốc gia Lâm thời Libya (CNT) đã hội kiến nhiều nguyên thủ, trong đó có cả tổng thống Mỹ Barack Obama. Theo lịch trình, thứ bảy tới, tại buổi họp toàn thể của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, lãnh đạo CNT sẽ có bài phát biểu chính thức trước đại diện của hơn 190 nước thành viên. Trong gam màu tươi sáng đó, nhật báo Le Monde nhìn vào một thách thức to lớn mà CNT phải đối mặt, đó là việc chọn cách xử lý phù hợp cho hơn 750 000 cán bộ công chức của chế độ cũ. Bài viết chạy dòng tựa khá ấn tượng: “Thời kỳ thanh lọc bộ máy“.
Ai là người từng ủng hộ chế độ Kadhafi? Ai là người còn ủng hộ Kadhafi? Câu hỏi này luôn ám ảnh người Libya trong hiện tại. Le Monde cho hay, một thái độ “thức thời” đang ngự trị tại Tripoli, ai cũng cam kết rằng mình rất ghét chế độ độc tài Kadhafi, đến nỗi mà người ta có cảm giác rằng tại Libya, đã không có người nào đã từng làm việc cho chính quyền Kadhafi.
Những người trung thành với ông Kadhafi đã tẩu thoát về các cứ địa cuối cùng của như Syrte, Beni Walid, hay ra nước ngoài, đến Niger, Algéri và Tunisia, thế còn những người ở lại, họ cũng từng là công chức làm việc dưới thời Kadhafi, phải thanh lọc họ thế nào khi ai cũng bảo mình chưa từng ủng hộ Kadhafi? (hết trích)
Theo bài báo thì khi chế độ độc tài Gaddafi hoàn toàn sụp đổ. Hội đồng quốc gia chuyển tiếp về tiếp quản thủ đô Tripoli của Libya, họ phải đối mặt với một sự thật đó là công việc bề bộn, phức tạp. Khi bắt tay xây dựng lại đất nước Libya mà sự tàn phá về vật chất và lòng người đều to lớn như nhau, những người trong chính phủ chuyển tiếp của Libya nhận xét: Không có một người nào nhận mình là đã từng cộng tác hoặc ủng hộ Gaddafi. Tất nhiên chẳng có ai tin vào việc này vì theo bài báo chế độ Gaddafi có đến 750 ngàn nhân viên và quan chức phục vụ, đó là chưa kể đến thành phần “ăn theo” (từ của Việt cộng dùng trước đây là “theo đóm ăn tàn”).
Không cần phải thông minh thì cũng hiểu được rằng nếu không có 750 ngàn nhân viên và quan chức cúc cung tận tụy phục vụ thì chế độ của Gaddafi làm sao có thể tồn tại đến 42 năm? Nhưng tại sao khi chế độ độc tài sụp đổ và Gaddafi phải trốn chạy như con chuột thì không một ai muốn nhận là mình đã từng gắn bó, phục vụ hoặc ủng hộ Gaddafi ? Điều này thật dể hiểu vì có ai muốn mình bị nghi ngờ, bị khó khăn và nhất là mất cơ hội trong chế độ mới. Họ phủ nhận mọi sự liên hệ với bất cứ mức độ nào với chế độ Gaddafi vì: Một phần họ lo sợ trả giá cho những tội ác của họ, một phần vì cảm thấy bất an, xấu hổ và một phần họ sợ mất cơ hội ,quyền lợi trong một xã hội mới.
Muốn có cơ hội trong chế độ mới chắc chắn không ít người phủ nhận mọi liên hệ với Gaddafi hoặc hơn nữa họ thẳng tay mạt sát Gaddafi!? Tôi không hiểu gì nhiều về đất nước và con người Libya- một xứ sở xa xôi ở tận Bắc Phi, xứ sở của đạo Hồi, của dầu lửa, của sa mạc mênh mông và của những người phụ nữ Ả rập đẹp tuyệt vời. Nhưng tôi hiểu lòng người thì ở đâu cũng thế. Người dân dù nhanh hay chậm, họ cũng sẽ ủng hộ cho ai (thế lực nào) nắm được thời và thế trong tay, người dân hướng về lực lượng nào có đủ sức mạnh để nắm quyền lực và vận mệnh quốc gia,họ sẽ ủng hộ cho ai nắm được tương lai và ruồng bỏ những ai sẽ thuộc về quá khứ.
Tại Việt Nam, đã từng xảy ra điều này và sẽ xảy ra trong tương lai: Đó là sau năm 1975 có một thành phần trỗi dậy trong xã hội mà người ta gọi là “cách mạng mùa”, “cách mạng 75” đây là thành phần “theo đóm ăn tàn” mà không có một người Việt nam nào không biết. Họ là những người trước đây có được sống ấm no,hạnh phúc và đầy cơ hội thăng tiến trong chế độ củ,nhưng khi VNCH sụp đổ,có không ít người đã miệt thị,phỉ báng chế độ đã cho mình cơ hội ăn học thành tài,họ sẵn sàng ton hót chế độ mới,kể công rằng mình đã từng đi biểu tình chống chiến tranh,chống Mỹ -Thiệu để mưu tìm một chổ đứng trong chế độ mới,nón cối và dép lốp trở thành “mốt” thời thượng. (nhắc lại điều này thật đau lòng)
Lúc này đây không xa nhà tôi có một gia đình, bà vợ là con của một ông xã trưởng của chế độ Việt Nam Cộng hòa. Khi Việt nam Cộng hòa sụp đổ, ông xã trưởng rất được lòng dân này bị đưa đi “cải tạo”. Sau khi được thả về với gia định, ông ta luôn bị o ép, làm nhục như bắt đi dọn vệ sinh ở các cơ quan xã, quét sân, nấu nước pha trà phục vụ cho cán bộ xã những ngày lễ hay hội họp. Không chịu nhục được ông ta mổ bụng tự sát. Tôi vô cùng kính trọng con người này nhưng buồn cho ông ta vì ông ta sinh ra một người con gái bất hiếu. Người con gái đó đã vì một chút quyền lợi và hư danh mà chế độ cộng sản ban phát cho mà gọi chế độ VNCH và người cha đáng kính của mình là Ngụy. Điều mỉa mai hơn nữa là chị ta làm dâu trong một gia đình HO đang định cư tại Hoa Kỳ, chị và các con chị đang sống bằng tiền từ gia đình nhà chồng bên Mỹ gởi về. Bài hát mà chị ta ưa thích nhất là bài “Bão nỗi lên rồi”. Chị ta hát một cách say sưa và hãnh diện ở những ngày lễ lớn, lễ nhỏ của chế độ VC.
Lòng người thật khó lường. Số phận của Gaddafi và chế độ độc tài tại Lybia là như vậy. Còn Việt Nam Cộng sản thì sao? Câu trả lời là: cũng sẽ như vậy, thậm chí còn tồi tệ hơn. Khi chế độ Cộng sản Hà Nội sụp đổ (điều này là tất yếu và sẽ không quá lâu) thì lúc đó sẽ không có một ai muốn nhận mình là đã từng phục vụ cho chế độ, hoặc đã từng “theo đóm ăn tàn” vì sợ. Không phải sợ trả thù vì lúc đó Việt nam có một nền pháp trị nên không ai dám nghĩ đến chuyện trả thù. Nhưng họ xấu hổ vì đã từng phục vụ hoặc ủng hộ cho chế độ độc tài tàn ác, phi nhân tính và làm tay sai cho ngoại bang, phản bội dân tộc mình.
Và những người trẻ- con cháu của họ sẽ phủ nhận họ, miệt thị họ vì cảm giác xấu hổ và tội lỗi. Sẽ không có một người trẻ nào muốn nhận mình là con của một gia đình Việt cộng, có cha mẹ là Đảng viên Cộng sản, là công an…. cũng giống như Lybia bây giờ. Trông người hãy nghĩ đến mình, hy vọng ngay bây giờ những người cộng sản và con cháu của họ hãy nghĩ đến ngày tàn của chế độ. Hãy chuẩn bị cho mình và con cháu mình một tương lai tươi sáng.
Hãy mang đến cho bản thân quý vị và con cháu quý vị một khung trời tự do, tràn đầy ánh sáng của danh dự và lương tâm. Quý vị làm sao để con cháu quý vị được ngẩng cao đầu mà sống trong một chế độ dân chủ- tự do chứ không phải tủi hổ vì quá khứ và tội lỗi của quý vị. Còn quý vị nghĩ rằng chế độ này sẽ vững bền cũng nhật nguyệt và chẳng có ai có thể đụng đến sợi lông chân của quý vị thì điều này tùy quý vị. Nhưng hãy nhìn Mubarak và Gaddafi rồi hãy cho phép mình tự tin như vậy.
Huỳnh Ngọc Tuấn.
Quangda1959@gmail.com
CÁI ĐUÔI LỢN CỦA GABRIENT GARCIA MAQUEZ VÀ CÁI ĐUÔI ĐỊNH HƯỚNG CNXH CỦA NỀN KINH TẾ THỊ TRƯỜNG
Việc này cũng giống như hành động loạn luân, tạo ra hiện tượng “đồng huyết” trong quan hệ huyết thống. Bè phái, phe cánh, bao che lấp liếm cho nhau là chuyện đương nhiên sẽ phải xẩy ra, không có gì là lạ.
Tập đoàn Bưu chính viễn thông lỗ 1026 tỷ đồng.
Tập đoàn PETROLIMEX lỗ 1140 tỷ đồng.
Tập đoàn Lilama lỗ 103 tỷ đồng.
Tổng công ty Sông Hồng lỗ 120 tỷ đồng.
….
Chưa kể tới các Tổng công ty, công ty cổ phần nhà nước chiếm trên 51%. Trong đó VietcomBank với tỷ lệ nợ có khả năng mất trắng chiếm 3,47% vốn, Agri bank với 6,67%/ 20 nghìn tỷ đồng vốn…Chưa kể đến việc các Giám đốc Ngân hàng trong hệ thống Agri bank liên tục bi bắt giam trong tháng 09/2011 do thâm hụt công quỹ.
Mà đã là định mệnh thì khó tránh khỏi.
Oanh Yến Thị Phạm
1-Lenin và các vấn đề Nhà nước
2-Cương lĩnh của Đệ tam quốc tế CS
3-Viên quan tham và 99 cô nhân tình:Thanh niên online 27/07/2011
http://chimbaobao.wordpress.com/2011/09/30/cai-duoi-lon-cua-gabrient-garcia-maquez-va-cai-duoi-dinh-huong-cnxh-cua-nen-kinh-te-thi-truong/#more-1354
Đảng là ai mà khờ thế?
Có lắm chuyện tồi tệ khiến người dân “muốn tung hê chửi thề”, tỷ dụ như khi nhà nước ra lệnh cho các báo không được đăng tin dưới dây, hoặc đã lỡ đăng thì phải gỡ xuống:
“Ngày 26/9, Trạm Biên phòng cảng Sa Kỳ (Quảng Ngãi), cho biết lúc 13 giờ ngày 24/9, Trạm ICom thôn Châu Thuận, xã Bình Châu, huyện Bình Sơn đã nhận được thông tin 2 tàu cá của ngư dân Quảng Ngãi bị tàu nước ngoài tấn công.
Chi tiết hơn Báo Bưu Điện Việt Nam trích dẫn lời kể của ngư dân:
“Cùng với việc dùng súng bắn, suốt khoảng 4 giờ đồng hồ, chiếc tàu chiến nước ngoài chạy áp sát bên hông và dùng chất gây cháy bắn sang tàu cá của ngư dân.
Thế nhưng chỉ vài phút sau đó, chiếc tàu chiến đã chạy đến sát bên và dùng súng bắn như liên tiếp về phía tàu.
Còn thuyền trưởng Trương Văn Đức (SN 1974) kể, không những bắn đạn, mà tàu chiến còn bắn chất gây cháy và sử dụng vòi nước để xịt sang tàu.
Đáng chú ý là cả hai bài báo đều không dám nói chiếc tàu ám hại ngư dân Việt là tàu của Trung Cộng mà chỉ viết bâng quơ là “tàu chiến lạ” hay “ tàu chiến nước ngoài”, vậy mà vẫn bị gỡ xuống sau vài giờ xuất hiện vội vàng. Các báo khác đăng lại tin này, kể cả tờ Sài Gòn Giải Phóng, tiếng nói của Đảng bộ, Chính quyền và Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh cũng phải tháo xuống coi như chẳng có chuyện gì xẩy ra.
Một đoạn trong bài viết của Báo điện tử VTC News xuất bản tại Hà Nội ngày 26/09/2011 đã thể hiện cái tâm địa nhục nhã này của nhà cầm quyền Việt Nam: “Cùng với đó, Cục Lãnh sự Bộ Ngoại giao đã có Công hàm gửi Đại sứ quán Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại Hà Nội đề nghị giúp đỡ và tạo điều kiện thuận lợi để 23 tàu cá của Quảng Ngãi và 12 tàu cá của Quảng Nam vào trú, tránh bão ở khu vực quần đảo Hoàng Sa và lên bờ khi cần thiết; giúp hỗ trợ, cứu chữa người và sửa chữa tàu thuyền trong trường hợp gặp sự cố.
Cùng mang tâm trạng tự tay dâng đất của Tổ tiên cho Tàu, theo Báo điện tử Khoa học Đời sống (Bee.net.vn) thì: “Chiều 26/9, ông Lê Viết Chữ, phó chủ tịch UBND tỉnh Quảng Ngãi cho biết, tỉnh đã có công văn đề nghị Bộ Ngoại giao Việt Nam can thiệp với các nước trong khu vực, trong đó có Trung Quốc để ngư dân Quảng Ngãi còn ở trong vùng nguy hiểm có thể tìm nơi tránh bão gần nhất, đảm bảo tính mạng và tài sản cho ngư dân.
Theo ông Chữ, tại vùng biển quần đảo Hoàng Sa tính đến chiều ngày 26/9, còn 23 tàu thuyền với 335 lao động đang neo tránh trú bão tại các hòn đảo ở Hoàng Sa”.
Chẳng nhẽ những kẻ có học như Phạm Bình Minh, Bộ trưởng Ngọai giao và Hoàng Bình Quân, Trưởng ban Đối ngọai Trung ương của đảng Cộng sản Việt Nam lại không biết xin Tàu như vậy là đương nhiên xác nhận chủ quyền của Bắc Kinh trên Hòang Sa rồi chăng?
Tất nhiên việc tìm cách bảo vệ sinh mạng cho ngư dân là việc phải làm bằng mọi giá, nhưng khi xin người Tàu cho phép ngư dân của mình vào lánh nạn trên vùng đảo và biển mà mình vẫn khẳng định có “chủ quyền bất di bất dịch” thì nhà nước Việt Nam có nghĩ đến tác hại về chính trị sẽ lớn như thế nào sau cơn bão?
Miệng lưỡi bò hay lưỡi rắn?
Trong khi lính Tàu đuổi bắn ngư dân Việt trên Biển Đông thì những miệng “lưỡi rắn” ngoại giao của Bắc Kinh vẫn nói chuyện tình nghĩa láng giềng dẻo quánh theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt (“láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”).
Chẳng những thế, chiều ngày 12/09/2011, Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Trung Quốc tại Việt Nam Khổng Huyễn Hựu đã “khẳng định việc không ngừng củng cố và phát triển tình hữu nghị truyền thống Trung Quốc-Việt Nam, đẩy mạnh hợp tác chiến lược toàn diện hai nước là phương châm nhất quán của Đảng, chính phủ Trung Quốc, phù hợp với lợi ích căn bản của hai nước và nguyện vọng của nhân dân hai nước, góp phần vào hòa bình, ổn định và phồn vinh của khu vực và thế giới”. (Tin Bộ Ngọai giao Việt Nam)
Tin này cũng viết: “ Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh khẳng định chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước Việt Nam hết sức coi trọng việc phát triển quan hệ láng giềng hữu nghị và hợp tác toàn diện với Trung Quốc”.
Và tại cuộc họp ở Liên Hiệp Quốc (24-09-011), Bộ trường Ngọai giao Dương Khiết Trì của Trung Cộng cũng nói ngọt sớt với Bộ trưởng Ngọai giao Việt Nam, Phạm Bình Minh rằng: "Về vấn đề liên quan đến Biển Nam Trung Hoa (Biển Đông), hai bên cần xử lý các mối quan hệ trên bình diện chiến lược, giải quyết bất đồng, tích cực thực hiện Tuyên bố về cách Ứng xử của Các bên ở Biển Đông (DOC) và thúc đẩy hợp tác thiết thực."
Phạm Bình Minh đã đáp lễ: “Việt Nam sẵn sàng làm việc với Trung Quốc để tăng cường sự tin tưởng lẫn nhau và tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước…Việt Nam sẵn sàng nỗ lực cùng với Trung Quốc để xử lý các tranh chấp trên Biển Đông”. (Theo Tân Hoa Xã của Bắc Kinh).
Lời lẽ nhũn như con sên của Việt Nam còn được tiếp tục với lời nói của Nguyễn Quân, Bộ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ trong buổi tiếp tân mừng Quốc Khánh Trung Hoa (01/10/2011) của Đại sứ Tàu Khổng Huyễn Hựu tại Hà Nội.
Theo Bộ Ngọai giao Việt Nam thì ông Quân đã “ thay mặt Đảng, Chính phủ và nhân dân Việt Nam, gửi tới Đảng, Chính Phủ và nhân dân Trung Quốc lời chúc mừng nhiệt liệt nhất nhân ngày lễ trọng đại của nhân dân Trung Quốc.
Những lời nói “vuốt râu hùm” của ông Phạm Bình Minh và ông Nguyễn Quân sẽ đem lại ích lợi gì cho Việt Nam trong tương lai thì chưa thấy, nhưng thực tế đã thấy quân Tàu không coi Việt Nam ra gì.
Cả hai đòan này đã phải nghe những giọng điệu lên mặt của phía Trung Cộng như ông Vịnh phải cam kết sẽ dẹp các cuộc biểu tình chống Trung Hoa của người dân Việt Nam.
Trong khi ông Lịch thì hứa: “Quân đội nhân dân Việt Nam luôn coi trọng việc giáo dục cho cán bộ, chiến sĩ nhận thức đầy đủ mối quan hệ Việt – Trung “vừa là đồng chí, vừa là anh em”; mãi mãi ghi nhớ và biết ơn sự giúp đỡ to lớn của Đảng, Nhà nước, nhân dân và quân đội Trung Quốc trong các cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc của Việt Nam. Đảng, Nhà nước, nhân dân và Quân đội Việt Nam sẽ làm hết sức mình để giữ gìn và phát triển mối quan hệ đoàn kết hữu nghị láng giềng anh em giữa Việt Nam và Trung Quốc lên tầm cao mới…Việt Nam luôn luôn cảnh giác với âm mưu phá hoại đoàn kết, gây chia rẽ hai nước Việt Nam-Trung Quốc của các thế lực thù địch”.
Sau cùng là những lời chúc và cam kết của phiá Việt Nam trong điện mừng 62 năm Quốc khánh Trung Cộng ngày 01/10/2011 (01/10/1949 – 01/10/2011).
Theo tin của Thông tấn xã Việt Nam viết ngày 29/09/2011 thì điện mừng không những chỉ có tên ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng mà còn có cả ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch Nước, ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng và ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội.
Nhưng tại sao lại phải qụy lụy để “trước sau như một”, cam kết “sẵn sàng” và “không ngừng nỗ lực” với những kẻ chỉ vài ngày trước đó đã vô nhân đạo sử dụng vũ khí tấn công và toan tính nhận chìm hai thuyền đánh cá của ngư dân Tỉnh Qủang Ngãi trên Biển Đông?
Những ngư dân vô tội này họat động trên vùng biển của Tổ tiên để lại đã bị Tàu võ trang của Trung Cộng đuổi bắn trong suốt 2 ngày đêm trên Biển Đông thì tình nghĩa “môi hở ranh lạnh” hay “đồng chí anh em” giữa Bắc Kinh và Hà Nội có còn nghĩa lý gì không, hay chỉ có những kẻ cứ há mồm ra là bảo “đã có Đảng lo” mới còn ngu ngơ tin rằng “sau cơn mưa trời lại sáng” ?
09/2011
