Lời "'Patrick Willay', người chuyển bài:- :...."Chính
quyền Mỹ không cần đến người tỵ nạn làm bạn, mà chỉ cần những tên đầy
tớ dễ sai bảo hầu bảo vệ quyền lợi của Mỹ tại VN và trong khu vực. Vì
thế, những người VN yêu nước không bao giờ được chính quyền Mỹ tham khảo
ý kiến. Họ chỉ vời những tên đầy tớ tới để ban ra chỉ thị. Bọn này
trước cái bàn độc danh vọng và tiền bạc được Mỹ và VGCS hứa hẹn, đám này
đang tung hoành trên mọi lãnh vực để ru ngủ và níu kéo cộng đồng. Trung
thành là tính nết của loài chó. Người Mỹ chỉ cần sự trung thành, nên
chúng sẵn sàng vâng dạ như những con chó. Chúng vứt bỏ lý tưởng tiêu
diệt CS mà chúng ôm ấp khi bỏ nước ra đi, quay đầu nhận lệnh của những
ông chủ mới là đưa cộng đồng đi vào con đường đầu hàng VGCS dưới chiêu
bài hòa hợp và hòa giải......"
CHÓ NHẨY BÀN ĐỘC
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
Trước khi tiếp kiến Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí Thư đảng VGCS, Tổng Thống Obama có gặp gỡ một số nhân vật VN tỵ nạn, nói là để tham khảo ý kiến. Đây là một thông lệ. Mỗi khi chính quyền Mỹ đưa ra một chính sách quan trọng nào đó liên quan đến VN, hoặc khi có một nhân vật hàng chóp bu của đảng VGCS chính thức qua thăm Hoa Kỳ, chính quyền Hoa Kỳ thường tham khảo ý kiến của cộng đồng người VN tỵ nạn qua một vài nhân vật mà người Mỹ cho là đại diện của cộng đồng. Về hình thức, việc này coi là hợp lý và tốt đẹp. Thế nhưng nó đã làm phật lòng nhiều người tỵ nạn, phải nói là hầu hết. Trong số này, nhân vật tiêu biểu là Giáo Sư TS Nguyễn Phúc Liên. GS Liên, trong một bài viết, đã kể đích danh các nhân vật được TT Obama tiếp kiến, gọi họ là "Đám đón gió trở cờ nhẩy bàn độc." Tục ngữ VN có câu "Chó nhẩy bàn độc." GS Nguyễn Phúc Liên viết "Đám đón gió trở cờ nhẩy bàn độc." Vậy thì đám đón gió trở cờ là chó. Làm một cái syllogism đơn giản thế thôi là có kết luận ngay. GS Nguyễn Phúc Liên gọi đích danh những tên đón gió trở cờ là chó. Không sai chứ? Nhưng quá nặng nề có phải không? Viết lách như thế có coi là quá đáng lắm không đối với một nhà trí thức như GS Nguyễn Phúc Liên? Hơi khó tin.
Vì
thế, chúng tôi viết bài này là muốn cân nhắc xem kết luận của GS Liên
"những kẻ đón gió trở cờ là chó" như thế nào, đúng hay sai, đáng chấp
nhận hay không. Vấn đề được xem xét dưới 3 khía cạnh: sự liên hệ giữa Mỹ
và VN, khía cạnh văn học, và bản tính của loài chó.
Thân phận và bản tính của chó VN
Nhóm
chữ "chó nhẩy bàn độc" là câu tục ngữ, chỉ riêng trong văn chương bình
dân VN mới có. Vì thế hàm ý của câu này có thể chỉ là chó VN chứ không
chắc là các giống chó khác chẳng hạn như berger, bulldog, fox, chihuahua
v.v. Có hai loại động vật nuôi trong nhà VN thường bị đói ăn trầm trọng
là mèo và chó. Cái đói đã trở thành căn bệnh mãn tính của cả hai. Đói
ăn, con mèo phải bắt chuột và ăn vụng. Bụng mèo nhỏ nên nó giải quyết
cơn đói tương đối dễ dàng. Người ta nói "ăn như mèo" là vì vậỵ. Chó thì
khác, bụng đã lớn lại hay chạy nhẩy nên khó có thể khắc chế cơn đói
trong khoảnh khắc. Nói chung, chó VN thật là thê thảm. Ở thì nằm ngoài
sân, góc bếp, không kể mưa nắng, giá lạnh. Ăn toàn đồ ăn thừa, người ăn
không hết mới đổ cho chó, nhưng thử hỏi bữa ăn của gia đình bình dân VN
có bao giờ dư thừa thức ăn? Sống đã không bao giờ được ăn no, lớn lên
một tí nó đã bị con người thọc huyết đánh tiết canh, làm dồi, nướng chả
chìa, nấu rựa mận, và nhiều món khác nữa. Chó VN khốn khổ, khốn nạn như
thế nên chúng phải đi tìm những nguồn thực phẩm khác để giải quyết vấn
đề cái bụng. Đó là cứt con nít và đồ cúng trên bàn độc. Đây là nguyên
nhân đưa đến câu tục ngữ "chó nhẩy bàn độc" trong dân gian.
Ở loài
chó, cái con người ta phải khâm phục nhất là tính trung thành của nó.
Nhưng nên biết, chó chỉ trung thành duy nhất với người chủ nuôi nó. Nó
không phân biệt chủ tốt hay chủ xấu, dù người chủ là quân bất lương,
cướp của, giết người. Cho nên đức tính trung thành của con người biết
phân biệt, chọn lọc tốt, xấu, không thể đem so sánh với tính trung thành
của loài chó được. Khi con chó bị trói và bị đem đi giết, nó vẫn ngoe
nguẩy cái đuôi để tỏ lòng biết ơn ông chủ là người đang cầm con dao thọc
huyết nó. Nó cũng biết an phận như thái tử Phù Tô, con trai trưởng Tần
Thủy Hoàng Đế, chấp nhận cái chết như một bổn phận của kẻ tôi đòi, không
dám coi mình là con vua: "Quân xử thần tử, thần bất tử, bất trung."
Mặt văn học
Văn
học là phản ảnh của nếp sống xã hội. Trong văn chương bình dân nước ta,
mỗi khi nếp sống xã hội có những thay đổi gây sóng gió, thường là sẽ có
phát sinh những câu vè, ca dao, hay tục ngữ mới. Pháp xâm chiếm và đô
hộ nước ta, làm cho xã hội ta thay đổi. Chúng ta có câu tục ngữ "Chó
nhẩy bàn độc. Cái dấu ấn "chó nhẩy bàn độc" còn để lại trong tiểu thuyết
Số Đỏ của nhà văn Vũ Trọng Phụng.
Số Đỏ là một cuốn tiểu thuyết văn học của nhà văn Vũ Trọng Phụng, đăng từng kỳ trên tờ Hà Nội Báo từ ngày 7-10-1936. Sau được in thành sách. Nhiều nhân vật và câu nói trong tác phẩm
đã đi vào cuộc sống đời thường như câu "em chả, em chả" hay "biết rồi,
khổ lắm, nói mãi." Nhân vật chính của Số Đỏ là thằng Xuân - biệt danh
Xuân Tóc Đỏ. Chuyện bắt đầu khi bà Phó Đoan đến chơi ở sân quần vợt
nơi Xuân Tóc Đỏ hành nghề lượm banh. Vì cái tội lén nhìn trộm một cô
đầm thay quần áo nên Xuân bị phú lít bắt giam. Hắn được bà Phó Đoan bảo
lãnh, rồi sau đó giới thiệu hắn đến học nghề ở tiệm may Âu Hóa. Từ đó Xuân Tóc Đỏ bắt đầu tham gia vào việc cải cách xã hội.
Nhờ thuộc lòng những bài quảng cáo thuốc lậu, tim la, hắn được vợ chồng
Văn Minh gọi là "Đốc tờ Xuân." Với cái "mác đốc tờ," hắn được gia nhập
vào xã hội thượng lưu, quen với những người giàu sang và có thế lực. Hắn
quyến rũ được cô Tuyết là em cô Hoàng Hôn. Cả hai là con gái cụ cố
Hồng, chủ nhân câu "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi." Hắn phát giác cô Hoàng
Hôn ngoại tình. Xuân còn được bà Phó Đoan nhờ dạy dỗ cậu Phước, được nhà
sư Tăng Phú mời làm cố vấn cho báo Gõ Mõ. Vì vô tình, hắn gây ra cái
chết cho cụ cố tổ nên được mọi người mang ơn. Văn Minh vì nghĩ ơn của
Xuân nên dẫn Xuân đi bôi bỏ lý lịch trước kia để ghi tên tranh giải quần vợt nhân dịp vua Xiêm sang thăm
Bắc Kỳ. Bằng thủ đoạn xảo trá, Xuân làm cho hai cây vợt hàng đầu của
Xiêm bị bắt ngay trước hôm thi đấu, nên hắn được tranh tài với tay vô
địch Xiêm. Vì để giữ tỉnh giao hảo, hắn được lệnh phải thua. Vì để thua
trận đấu, hắn bị đám đông phản đối, Xuân hùng hồn diễn thuyết cho đám
đông dân chúng hiểu hành động "hi sinh vì tổ quốc của mình." Hắn được
mời vào hội Khai Trí Tiến Đức, lãnh huân chươngBắc Đẩu Bội Tinh, và cuối cùng cưới được cô Tuyết, trở thành con rể cụ cố Hồng.
Xuân Tóc Đỏ từ chỗ là một kẻ bị coi là hạ lưu,
bỗng nhảy lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội nhờ trào lưu Âu hóa của
giới tiểu tư sản Hà Nội lúc đó: sống, ăn chơi, giải trí theo lối Pháp.
Những nhân vật trong truyện phần lớn nằm trong tầng lớp bình dân nhưng
nhờ có liên hệ với thực dân Pháp nên dễ kiếm tiền và địa vị, đã trở
thành mẫu người mới trong xã hội bắt chước văn minh Tây Phương. Vì thế
người đời gọi thành phần mới nổi này là "chó nhẩy bàn độc." Ý nghĩa của
hai chữ "bàn độc" ỏ đây là chỗ thượng tầng xã hội, nơi có những chức vị
được mọi người mơ ước và vọng nể.
Đánh
giá một thành phần xã hội là đồng bào của mình như thế quả thật là khe
khắt và tàn nhẫn. Nhưng xét đi thì cũng phải xét lại. Sự phê phán của GS
Nguyễn Phúc Liên đặt căn cứ trên tinh thần dân tộc và lòng yêu nước thì
vấn đề có thể hiểu được. Người VN vốn giầu lòng yêu nước và yêu Dân Tộc
nên không thể và không bao giờ chấp nhận những tên phản quốc, bán nước,
hoặc dựa vào thế lực của ngoại bang mà sống phè phỡn trên sự cùng khổ
của đồng bào. Những kẻ ôm chân ngoại bang, dựa vào ngoại bang mà vươn
lên để tìm kiếm danh vọng, quyền lực, và tiền bạc bị gọi là chó thì cũng
xứng đáng. Từ điểm này, người ta mới thấy người VN ta trọng danh dự,
giữ tiết tháo, và yêu nước như thế nào.
Sự liên hệ Mỹ Việt
Từ khi
TổngThống Obama đưa ra chính sách gọi là "Chuyển trục," một số chính
khách, phần lớn là bọn chính khách mới ra ràng trong cộng đồng tỵ nạn
tại hải ngoài đã hớt ha hớt hải chạy đôn chạy đáo cố ý để được "đèn
trời" soi đến. Lạ lùng lắm. Có những tin tức giật dân xuất hiện trên đủ
loại truyền thông tiếng Việt, nhưng truyền thông, báo chí Mỹ lại chẳng
biết gì. Tầu Mỹ ghé cảng của VN, nhiều kẻ mở cờ trong bụng. Mỹ đưa thêm
chiến hạm qua biển đông, họ tin rằng Mỹ sắp chơi Tầu cộng đến nơi.
Nguyễn Phú Trọng qua thăm Obama, họ cam đoan rằng phe thân Mỹ trong đảng
CS đã thắng phe thân Tầu. Và cứ như thế, họ mơ. Họ làm như Mỹ sẽ bê đất
nước VN trả về cho người tỵ nạn, và trong tương lai, những chức vị ăn
trên ngồi trước người Mỹ sẽ lại trao vào tay họ chứ chẳng còn ai. Cái "bàn độc danh vọng tưởng tượng"
ấy cấy trong đầu óc bọn xôi thịt này tính ỷ nại, tinh thần vọng ngoại,
mất ý chí đấu tranh, mất ý thức độc lập và sẵn sàng làm nô lệ: "cái gì
cũng đã có Mỹ lo." Vì thế họ xun xoe, hoan hô, cổ võ bất cứ hành động
nào của chính quyền Mỹ đối với VN. Thế nhưng, chủ đích của Mỹ là gì?
Chính giới Mỹ đã nói nhiều lần mà họ cố ý tảng lờ:
1/ Nước
Mỹ chỉ đòi hỏi được tự do lưu thông hàng hải ở Biển Đông. Vấn đề tranh
chấp ranh giới đất liền hay biển đảo là của các quốc gia liên hệ, họ tự
giải quyết với nhau, nước Mỹ không nhúng tay vào.
2/ Nước Mỹ tôn trọng sự khác biệt thể chế chính trị của VN và không có dự định thay đổi chính phủ tại VN.
3/ Nhưng chân lý mà mọi người biết là, nước Mỹ không có bạn, không có thù, mà chỉ có quyền lợi của Mỹ.
3 tín điều" trên cho thấy gì nếu không phải chính
trị Mỹ là thứ chính trị vô cảm và có thể nói là vô luân. Lịch sử cho
thấy, các chính quyền Mỹ từ Kennedy tới nay nếu không nói là thù thì
cũng không thể là bạn của nhân dân VN.
Họ
giết hại những người VN yêu nước, xóa sổ quốc gia non trẻ VNCH của chúng
ta, đưa tập đoàn Việt gian bán nước, kẻ thù không đội trời chung của
dân tộc VN, lên cầm quyền, đem đạo đức Bà Tú Đễ giả nhân giả nghĩa chiêu
bài dân chủ cuội lừa bịp nhân dân VN. Đường lối mà chính quyền Mỹ hiện
nay chủ trương là đẩy khối người Việt lưu vong tỵ nạn vào sự không chế
của VGCS để sự hợp tác giữa Mỹ và bọn bán nước được êm xuôi, không còn
bị chống đối. Còn đường này là con đường ngắn nhất Tầu hóa đất nước VN
để tư bản Mỹ được tự do lưu thông trên biển theo cam kết mật giữa Mỹ và
Tầu cộng.
Để thực hiện con đường này, Chính
quyền Mỹ không cần đến người tỵ nạn làm bạn, mà chỉ cần những tên đầy
tớ dễ sai bảo hầu bảo vệ quyền lợi của Mỹ tại VN và trong khu vực. Vì
thế, những người VN yêu nước không bao giờ được chính quyền Mỹ tham khảo
ý kiến. Họ chỉ vời những tên đầy tớ tới để ban ra chỉ thị. Bọn này
trước cái bàn độc danh vọng và tiền bạc được Mỹ và VGCS hứa hẹn, chúng
này đang tung hoành trên mọi lãnh vực để ru ngủ và níu kéo cộng đồng.
Trung thành là tính nết của loài chó. Người Mỹ chỉ cần sự trung thành,
nên chúng sẵn sàng vâng dạ như những con chó. Chúng vứt bỏ lý tưởng tiêu
diệt CS mà chúng ôm ấp khi bỏ nước ra đi, quay đầu nhận lệnh của những
ông chủ mới là đưa cộng đồng đi vào con đường đầu hàng VGCS dưới chiêu
bài hòa hợp và hòa giải. Trên thế giới không phải chỉ có VN mới có vấn
đề phân chia quốc, cộng mà còn nhiều quốc gia khác.
Người
Đức có thể hoà hợp hòa giải với nhau được, người Tầu hay người Triều
Tiên cũng thế, chỉ có người VN hai phe quốc cộng là tuyệt đối không thể
hòa hợp và hòa giải với nhau được. Lý do duy nhất là vì Hồ Chí Minh và
đảng CS của hắn là một tập đoàn bán nước. Chừng nào VGCS lấy lại được
những gì của Tổ Tiên để lại mà chúng đã bán cho Tầu cộng, trả lại tài
sản chúng cướp giựt của công sản và của đồng bào, xin lỗi quốc dân về
những tang tóc và tội ác chúng gây ra cho Dân Tộc, từ bỏ con đường độc
quyền lãnh đạo đất nước thì vấn đề hòa hợp hòa giải may ra có thể được
xét lại. Nhìn từ những khía cạnh quyền lợi của Dân Tộc, những kẻ chạy
theo chủ trương của chính quyền Mỹ trong mưu toan đem cộng đồng tỵ nạn
về hợp tác với VGCS chúng xứng đáng với danh xung mà GS Nguyễn Phúc Liên
đặt cho là "Bọn trở cờ nhẩy bàn độc."
Với những đồng bào VN tỵ nạn CS, người viết xin phép được thưa với quí
vị thế này. Chúng ta sang đây và được sống như thế này là một ân huệ của
nhân dân Hoa Kỳ đã dành cho chúng ta. Không có tinh thần nhân đạo, lòng
hảo tâm, và tính bao dung của nhân dân Hoa Kỳ, chúng ta không được như
ngày nay. Chúng ta cần phải biết ơn nhân dân và đất nước này. Hầu hết
chúng ta đã trở thành CÔNG DÂN HOA KỲ. Chúng ta có trách nhiệm với nước
Mỹ và bổn phận công dân của một người Hoa Kỳ. Nhưng đồng thời chúng ta
vẫn còn là NGƯỜI VN. Quốc Tổ chúng ta là Hồng Bàng.
Chúng
ta phải luôn nhớ lời cha ông dậy "Uống nước phải nhớ nguồn." Chính
quyền Mỹ làm gì là quyền của họ, cho dù chủ trương hành động đó đi ngược
lại hạnh phúc và quyền lợi của nhân dân VN. Với tư cách là người dân Mỹ
gốc Việt, chúng ta vẫn có quyền phản đối chính sách đó của chính phủ và
bất hợp tác, miễn là chúng ta hành động đúng theo luật pháp và Hiến
Pháp cho phép, vì đó là quyền lợi của người dân Mỹ mà Hiến Pháp qui
định. Xin đa tạ quí vị.
Ngày 13-8-2015
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
0 comments:
Post a Comment